Úc Nương - Thập Sáo Tiên Bính Bất Yếu Đản

Chương 1

Sau

Phần 1

Khi ta gả vào nhà họ Thôi, quả thật không phải là ngày lành tháng tốt.

Trên đường, xe ngựa hỏng bị hỏng không nói, đến khi ta và a đệ theo hầu đi tới nhà họ Thôi thì đã là lúc trời về chiều.

Tuyết lớn đè cong cành cây, cũng khiến lưng ta và a đệ oằn xuống; bọn ta mỗi người ôm một gói vải nhỏ, trông chẳng khác nào hai kẻ ăn mày tha hương.

Khó mà còn thấy được phong cốt của thế gia Trần thị đất Cô Tô.

Ta cứ thế giẫm chân trên tuyết, từng bước một đi vào phủ Thôi đã đổ nát.

Không có tam môi lục lễ, chẳng có kiệu tám người khiêng, thậm chí một lễ cưới ra dáng cũng không.

Đêm ấy, trong hỷ đường chỉ lập lòe hai ngọn nến đỏ.

Nửa cũ nửa mới, trên thân nến dính đầy sáp đen, chẳng rõ lưu lại từ khi nào.

Nổ vang lên từng tiếng lách tách.

Ngay cả hỷ phục ta cũng chẳng có, chỉ khoác một bộ áo bông xám xịt. A đệ lại càng chật vật hơn, chỗ đầu gối vì đường trơn mà rách nát, để lộ lớp bông cứng cộm bên trong.

Ngay cả trời đất ta cũng chưa kịp bái, bởi hôm nay Thôi Thiệu vừa bị đánh ba mươi roi.

*

Trong nhà họ Thôi không ai quan tâm đến “tân nương tử” là ta, bởi nay họ đã chẳng còn thuê nổi nha hoàn gia đinh, chỉ còn lại một nô bộc trung thành hầu hạ, đang chăm sóc Thôi Thiệu.

Thân thể chàng đã không còn chịu nổi quá nhiều giày vò.

Ta đứng ngoài phòng, vừa định gõ cửa thì nghe bên trong vang lên tiếng tranh cãi.

“Đây chính là thành ý của nhà họ Trần sao?”

Người cất lời là Thôi Tử Thư – muội muội của Thôi Thiệu, cũng chính là tiểu cô (cô em chồng) của ta.

Giọng nói nàng ấy the thé, mang khí thế sắc lạnh. Nhưng người bị nàng ấy chất vấn thì hồi lâu không đáp, mãi đến khi ta lo lắng siết chặt nắm tay, đối phương mới cất tiếng.

“Nhà họ Trần cũng coi như là có tình có nghĩa, không vì nhà họ Thôi suy tàn mà hủy hôn.”

Giọng nói ấy vẫn điềm đạm như trong ký ức, nhưng có lẽ vì vết thương nên thêm vài phần uể oải, lại xen lẫn sự lạnh lẽo khó nhận ra.

Tựa vầng trăng lạnh nơi chín tầng không, chẳng hề keo kiệt ánh sáng mà rải khắp muôn vật, song lại lạnh lẽo, không mang nổi một tia ấm áp.

Khiến ta không nhịn được muốn nhìn dáng vẻ của chàng.

Đáng tiếc, tấm giấy cửa sổ rách nát chỉ cho ta thấy Thôi Tử Thư ngồi nơi mép giường, cùng một tấm chăn gấm đã giặt tới trắng bệch.

Góc chăn khẽ động, để lộ một bàn tay thon dài với khớp xương rõ rệt vươn ra.

Da bọc xương, gân xanh hằn rõ, song bàn tay ấy chẳng hề yếu ớt, đang đưa một phong thư cho Thôi Tử Thư.

Đó chính là thư do Trần lão gia viết.

Thôi Tử Thư lộ vẻ châm biếm: “Đây gọi là nhà họ Trần có tình có nghĩa sao? Miệng thì nói sẽ không vì nhà họ Thôi suy bại mà hủy hôn ước. Nếu thật sự như thế, cớ sao không gả đích nữ tới từ sớm, mà lại đuổi một nha hoàn sang đây? À không, là… con riêng!”

*

Thôi Tử Thư nói không sai. Vốn dĩ ngày thành thân đã được định từ một năm trước, nhưng đúng lúc đó nhà họ Thôi gặp nạn, Trần lão gia bèn lấy cớ trì hoãn hôn sự để xem xét tình thế.

Không ngờ lại vừa khéo chứng kiến toàn bộ quá trình suy bại của nhà họ Thôi.

Một năm trước, Thôi thị đất Thanh Hà bị người ta hãm hại, vu cáo; lão gia và lão phu nhân phải tự vẫn tạ tội. Ban đầu, Thôi Thiệu bị cấm túc chờ xử lý; nửa tháng sau thì bị cách chức; rồi chẳng bao lâu, nhà họ Thôi bị tịch thu gia sản, Thôi Thiệu cùng muội muội là Thôi Tử Thư bị đuổi đến viện tử nát này.

Trần lão gia nào nỡ để Trần tiểu thư phải chịu khổ. Huống hồ, điều quan trọng nhất chính là việc Thôi Thiệu đã bị thi hành cung hình.

Người còn trẻ mà đã được phong làm Đại học sĩ, vốn thanh cao kiêu ngạo như Thôi Thiệu, nay lại thành kẻ tàn phế.

Từ đó, nhà họ Thôi – từng một thời hưng thịnh – đã triệt để suy vong.

Và vĩnh viễn không còn cơ hội trở mình.

Vầng trăng lạnh lẽo trên cao ngày trước nay đã thành bùn nhơ dưới đất, để mặc ai cũng có thể giẫm đạp.

Tuy Trần thị ở Cô Tô không có căn cơ vững chắc như Thôi thị đất Thanh Hà, nhưng cũng là một quý tộc thế gia. Để khỏi bị người đời chỉ trỏ, Trần lão gia bèn bắt ta thay tiểu thư gả tới.

Ta chẳng kịp suy nghĩ mà đã đồng ý. Dù không muốn, nhưng ta cũng chẳng còn cách nào khác.

Ai bảo ta chỉ là con riêng, do Trần lão gia trong lúc uống rượu nổi hứng cùng vũ cơ mà sinh ra; ngay cả thứ nữ cũng chẳng bằng, không danh không phận, nhiều nhất chỉ được coi như một nha hoàn.

Có lẽ tương lai ta sẽ bị tùy tiện gả cho môn khách, hoặc cho một người hầu, hoặc phải làm thiếp thất, khổ cực sống hết một đời hèn mọn; hoặc cũng như mẫu thân ta, sớm ngày âu sầu mà chết.

Bây giờ, nếu không phải vì nhà họ Thôi suy bại thì ta căn bản chẳng có cơ hội được gả cho Thôi Thiệu làm vợ.

*

“A tỷ, bọn họ đang nói gì vậy?”

A đệ nghiêng đầu, đôi mắt trong trẻo chớp chớp, giọng nói ngây ngô vô cùng rõ ràng trong đêm tuyết, cũng làm kinh động người trong phòng.

Cửa sổ bị đẩy ra, vang lên một tiếng “bốp”, suýt nữa đập trúng đầu ta.

A đệ vội sờ sờ đầu ta: “Xoa xoa đầu, không sợ, a tỷ về nhà ăn cơm rồi đây —”

Ấy vốn là lời dịu dàng ta thường dùng để dỗ đệ ấy. Nay a đệ đã cao hơn ta một cái đầu, không chỉ học giọng điệu mà còn bắt chước cả vẻ mặt của ta, có điều trông lại hơi ngốc nghếch.

“Được rồi, như vậy thì a tỷ sẽ không đau nữa.”

Nói xong, đệ ấy lại xoa thêm vài cái.

Từ khe cửa sổ bị Thôi Tử Thư đẩy ra vọng ra một tiếng khinh miệt: “Huynh xem, một nha hoàn còn mang theo một tên ngốc, thật sự nghĩ nhà họ Thôi chúng ta cái gì cũng nhận sao? Nếu là trước kia, ngay cả làm người hầu trong nhà họ Thôi cũng không đủ tư cách.”

Thôi Tử Thư là đích nữ của Thôi thị, cái thái độ kiêu kỳ được nuôi dưỡng trong quyền thế phú quý dường như đã thành thiên bẩm, khắc sâu vào tận xương tủy.

Song khi quyền thế mất đi, sự kiêu ngạo và khí thế ấy lại trở thành nguồn cơn tai họa.

“Vậy thì ngươi thất vọng rồi, nay “nha hoàn” chính là tẩu tử của ngươi, “tên ngốc” chính là đệ đệ của ngươi.”

Nàng ta khiến ta nhớ đến một tiểu thiếp của phụ thân – Bạch thị. Bà ta vốn là con gái nhà quan, tinh thông thi từ ca phú, được phụ thân cực kỳ sủng ái. Đồ ăn, đồ mặc đều do bà ta lựa chọn trước, sau đó mẹ cả cùng các vị di nương mới được chọn phần còn lại.

Về sau chẳng rõ vì sao, phụ thân không còn sủng ái bà ta nữa, những thứ kia đương nhiên cũng bị hạ xuống.

Ta còn nhớ, khi bà ta tìm đến quản gia đã mặc gấm Thục bảy màu, cổ tay trắng nõn đeo vòng ngọc bích. Bà ta chỉ vào quản gia mà mắng to: “Ngươi là cái thá gì? Một tên nô tài mà dám cắt xén chi phí hằng tháng của ta để đi lấy lòng phu nhân!”

Quản gia chẳng hề tức giận, chỉ liếc bà ta một cái rồi nói: “Chủ nhân thất sủng còn chẳng bằng nô tài. Không sợ ngài chê cười, ta đây chính là chó cậy thế chủ, còn ngài thì ngay cả chỗ để dựa dẫm cũng không có, đủ thấy còn chẳng bằng con chó này.”

Ấy là lần đầu ta thấy trên gương mặt bà ta lộ rõ vẻ tuyệt vọng.

Những gì bà ta từng có, chẳng qua đều do kẻ khác ban cho mà thôi. Chỉ là thời gian quá lâu, lâu đến mức bà ta tưởng rằng đó chính là điều mình đáng được hưởng.

*

“Một đứa con riêng nhà họ Trần như ngươi, sao xứng làm tẩu tử của đích nữ Thôi thị đất Thanh Hà ta đây chứ!”

Thôi Tử Thư hẳn chẳng ngờ ta lại dám cãi lời. Thế gia coi trọng huyết mạch đích thứ, tôn ti ấy đã khắc sâu trong xương cốt; nay bị một đứa con riêng hèn mọn mà nàng ta xưa nay khinh rẻ phản bác, châm chọc, đương nhiên nàng ta không thể chấp nhận.

Ta học theo thần sắc của quản gia, liếc xéo nàng ta: “Ta chẳng biết Thôi thị đất Thanh Hà, ta chỉ biết nhà họ Thôi thứ dân mà thôi. Tuy ta là con riêng, nhưng chỗ dựa của ta là Trần thị đất Cô Tô; còn ngươi lại chẳng còn ai để dựa dẫm, tính ra chính các ngươi mới là kẻ trèo cao.”

Thôi thị đất Thanh Hà vốn biết giữ lễ, gia học thâm sâu, hiểu đạo lý; đáng tiếc ở phương diện “chó cậy thế chủ” này lại chẳng lợi hại bằng một nửa ta.

Ta cũng chỉ nói vài lời thật mà nàng ta đã chịu không nổi. Gương mặt bị gió lạnh táp đỏ ửng, sắc màu lại càng đậm thêm mấy phần.

Đôi mắt hung hăng nhìn ta chằm chằm, song lại lộ chút luống cuống và đáng thương, hệt như con mèo trắng ta từng cứu thuở nhỏ. Nếu không phải vì máu me trên thân nó, ta đã chẳng hề phát hiện nó nằm vùi trong tuyết.

Khi ấy nó cũng mang vẻ mặt như vậy, rõ ràng rất kinh hoảng nhưng vẫn cố ra vẻ hung ác.

“Phu nhân, ta tên là Thanh Sơn. Trời đã muộn, xin ngài nghỉ ngơi sớm, ta đưa Trần thiếu gia đi nghỉ trước.”

Nô bộc trung thành Thanh Sơn giữ thái độ cung kính. Nhờ hắn nhắc nhở, a đệ liền gật đầu.

“A tỷ, đệ buồn ngủ rồi, muốn đi ngủ.”

Nói xong, đệ ấy ngáp một cái rồi dụi dụi mắt.

Ta gật đầu, dù sao cũng không vội vào lúc này.

Con mèo ấy, cuối cùng ta đã để nó nằm trong tuyết suốt ba ngày rồi mới cứu về.

“Rốt cuộc ngươi là người nhà ai? Cớ sao lại thiên vị một người ngoài?!”

Đối diện với lời chất vấn của Thôi Tử Thư, Thanh Sơn bất đắc dĩ: “Ta đương nhiên là người nhà họ Thôi, song phu nhân cũng không phải người ngoài…”

Thôi Tử Thư chỉ để lại cho hắn một bóng lưng. Nàng ta đóng cửa “rầm” một tiếng, khiến tuyết đọng trên mái rơi xuống, âm thanh qua tấm ván cửa nghe trầm đục.

“Nàng ta đâu phải phu nhân nhà họ Thôi, nàng ta đâu có bái đường với ca ca ta!”

Thanh Sơn chững chạc mỉm cười: “Tiểu thư ngoài cứng trong mềm, phu nhân đừng để bụng.”

Ta gật đầu: “Dù sao lời nàng ta nói cũng chẳng được tính.”

Thanh Sơn như có điều suy nghĩ, liếc nhìn căn phòng: “Vậy thì giao lão gia cho phu nhân vậy.”

Giọng nói mang theo vài phần trịnh trọng.

Nói xong, hắn bèn dỗ dành a đệ còn lưu luyến rời đi.

Ta hít sâu một hơi, đẩy cánh cửa khép hờ ra.

Trong phòng rất yên tĩnh, yên tĩnh đến mức ta ngỡ Thôi Thiệu đã ngủ. Nào ngờ, ta vừa vén màn lên đã đối diện với một đôi mắt trong trẻo lạnh lùng.

“Chàng vẫn chưa ngủ… Ý ta là, chàng nghe thấy hết những lời vừa rồi à?”

Dù rằng ban nãy là vì đối đầu với Thôi Tử Thư, nhưng suy cho cùng cũng coi như ta nói xấu nhà họ Thôi. Đối diện với Thôi Thiệu, ta vẫn hơi chột dạ.

Tựa như kẻ làm chuyện xấu bị bắt tại trận.

Thôi Thiệu nghiêng người nằm trên giường, thần sắc khó dò. Chàng đánh giá ta một lượt: “Cũng nhanh mồm nhanh miệng lắm.”

Nhà họ Trần chẳng thiếu người biết ăn nói châm biếm chua cay, đối với lời ấy, xưa nay ta vẫn coi như lời khen.

“Đa tạ phu quân khen ngợi!”

Ánh nhìn của Thôi Thiệu khẽ chấn động, song giọng điệu vẫn bình thản như trước: “Ra oai phủ đầu có hơi không thạo.”

“Chàng đã nhìn ra rồi ư? Bình thường toàn thấy người khác dùng, lần đầu tự mình làm tất nhiên còn thấy hơi lạ, về sau sẽ quen thôi. Đừng nói chứ, ta còn khá hồi hộp đó, giờ tim vẫn còn đập thình thịch đây!”

Ta rót một chén nước uống cạn, cổ họng khô khốc mới thấy dịu bớt.

“đó là chén của ta.”

“Cái gì mà của chàng của ta chứ, không phân biệt.”

Trong tay ta vẫn cầm bọc hành lý, song ta mệt mỏi quá độ, đặt lên bàn rồi định cởi áo đi ngủ.

Thôi Thiệu nhíu mày, kín đáo dời ánh mắt.

“Ngươi hãy đi ngủ ở phòng khác đi, chúng ta…”

Ta biết chàng định nói gì, song ta không muốn nghe.

“Ta đi đâu mà ngủ? Ngủ với Tử Thư ư? Chàng cũng nghe rồi đấy, muội ấy không thích ta. Ta càng không thể ở với Thanh Sơn được, hắn còn phải chăm sóc a đệ ta nữa. Còn lại chỉ có phòng của chàng, hay chàng muốn ta chết rét ngoài kia?”

Quả nhiên Thôi Thiệu không nói nữa, song hai nắm tay siết chặt đã để lộ tâm trạng của chàng.

Ta lắc đầu. Mười năm không gặp, chàng vẫn mang bộ dạng khiêm tốn kiềm chế, kiềm chế đến mức chẳng giống người sống.

Ta thở dài, vén chăn gấm lên. Thôi Thiệu không ngờ ta lại thẳng thắn đến thế; trên gương mặt vốn tĩnh lặng như hồ nước của chàng cuối cùng cũng hiện sắc ửng hồng.

Bởi trong chăn, chàng đang c** tr*n, để lộ thân trên.

“Trần Úc!”

Giọng nói gần như nghiến răng nghiến lợi, ta đáp lại chàng bằng một nụ cười.

“Thì ra chàng biết tên ta.”

Nhân lúc chàng ngẩn người, ta nhanh nhẹn rút lọ thuốc từ bọc hành lý ra rồi để chàng nằm sấp trên giường.

“Thuốc mỡ của nhà họ Trần vốn khó gặp khó cầu, so với mấy thứ chàng mua ở đâu đâu thì tốt hơn nhiều, chẳng những giảm đau, lại còn không để lại sẹo…”

Nói đến cuối, giọng ta có phần nghẹn lại.

Vết roi chằng chịt ngang dọc in trên tấm lưng gầy gò, dưới những thương tích mới ấy còn là tầng tầng sẹo cũ với màu sắc chẳng đồng đều.

Trong đó có một vết kéo dài từ nơi hông xuyên xuống bụng dưới, rồi mất hút dưới chăn gấm…

Thôi Thiệu nghiêng mình, ánh mắt mang ý tứ khó đoán nhìn ta, rốt cuộc vẫn là ta không chịu nổi trước, kéo chăn đắp cho chàng.

“Chỉ cần bảy ngày là sẽ có thể hoàn toàn lành lại…”

“Chàng tránh ra, ta muốn ngủ rồi.”

Thôi Thiệu không động đậy, ta đành bất lực: “Ta thật sự không muốn ngủ dưới đất đâu.”

Thôi được, thôi được, chàng không nhường thì không nhường. Ta đá văng giày, vượt qua người Thôi Thiệu, nằm ngủ bên trong.

Dù sao thì ngủ ở đâu cũng vẫn hơn nằm trên nền đất của phòng củi.

Sau