Tuyệt Tình Phủ Hầu: Đích Nữ Niết Bàn Trùng Sinh

Chương 7

Một giọng nói nũng nịu, yếu ớt vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của hắn. Mục Vũ Nhiếp được tỳ nữ dìu bước vào, trên người khoác một lớp sa mỏng tang, khuôn mặt trang điểm nhợt nhạt ra vẻ đáng thương. Ả cố tình loạng choạng ngã vào lòng hắn.

"Khuynh Hàn, muội thấy trong người khó chịu quá. Đại phu nói muội cần uống linh chi sâm canh để tẩm bổ. Nhưng nãy tỳ nữ xuống bếp, quản gia lại nói trong phủ... trong phủ không còn tiền để mua nữa. Tỷ tỷ thật nhẫn tâm, tỷ ấy mang đi tất cả, muốn dồn muội và chàng vào chỗ c.h.ế.t sao?"

Mục Vũ Nhiếp thút thít, những giọt nước mắt lăn dài trên má. Nếu là trước kia, Cố Khuynh Hàn đã ôm lấy ả vào lòng, dỗ dành yêu thương và lập tức sai người đi ép Giản Chân lấy m.á.u hoặc nôn tiền ra. Nhưng hôm nay, khi mùi son phấn nồng nặc của ả xộc vào mũi, hắn lại cảm thấy một trận chán ghét trào dâng.

Cố Khuynh Hàn vô thức đẩy nhẹ Mục Vũ Nhiếp ra, lùi lại nửa bước.

"Trong khố phòng ta sẽ bảo quản gia chi ra một ít ngân lượng. Nàng cứ về phòng nghỉ ngơi đi." Giọng hắn lạnh nhạt, không còn sự ôn nhu như mọi ngày.

Mục Vũ Nhiếp sững người, đôi mắt lóe lên sự oán độc không cam lòng. Ả c.ắ.n môi: "Khuynh Hàn, chàng đang giận muội sao? Tỷ tỷ đi rồi, chàng tiếc tỷ ấy ư?"

"Đủ rồi!" Cố Khuynh Hàn đột nhiên gắt lên, lông mày cau c.h.ặ.t. Hắn phất tay áo, giọng điệu kiêu ngạo, cố chấp cố hữu lại trỗi dậy: "Nàng ta đi thì có gì phải tiếc? Cố gia ta không thiếu một tiện nhân. Nàng ta chỉ đang dùng khổ nhục kế, lạt mềm buộc c.h.ặ.t thôi. Với cái thân thể bệnh tật kia, rời khỏi Hầu phủ thì sống được mấy ngày? Cùng lắm là ba bữa nửa tháng, nàng ta sẽ lại khóc lóc quỳ gối trước cổng xin ta cho vào cửa mà thôi!"

Hắn nói như thể để thuyết phục chính mình. Đúng vậy, Giản Chân yêu hắn đến hèn mọn, yêu đến mức tình nguyện bị rút m.á.u, làm sao có thể nói bỏ là bỏ được?

Nhưng sâu thẳm trong l.ồ.ng n.g.ự.c, chỗ trống rỗng lạnh lẽo kia cứ ngày một lan rộng, như một lưỡi d.a.o cùn đang chậm rãi cưa vào trái tim hắn.

Ba ngày sau.

Trái ngược với sự hoang tàn, u ám của Cố Hầu Phủ, Thu Quốc Công Phủ lại tràn ngập sinh khí.

Với tài nguyên vô tận của nhà ngoại, cộng thêm những đơn t.h.u.ố.c do chính tay Giản Chân kê ra, cơ thể suy nhược của nàng đã phục hồi một cách thần tốc. Những bát canh yến sào huyết ngọc, nhân sâm vạn năm được đưa vào như nước chảy. Lượng m.á.u bị bòn rút suốt hai năm dần được bù đắp.

Trong gian phòng trang điểm ngập tràn ánh sáng, Giản Chân lẳng lặng ngồi trước tấm gương đồng mạ vàng lớn. Nàng nhìn hình ảnh phản chiếu của chính mình mà khóe môi cong lên một nụ cười mị hoặc.

Đâu rồi cái bộ dạng khô héo, tiều tụy, làn da nhợt nhạt vàng vọt như x.á.c c.h.ế.t dưới hầm ngầm Cố gia? Hình bóng trong gương lúc này là một tuyệt thế giai nhân mang vẻ đẹp kinh tâm động phách.

Làn da nàng trắng muốt như ngọc dương chỉ, tỏa ra ánh sáng rạng rỡ của sinh mệnh. Đôi mắt phượng đen láy, sâu thẳm tựa đầm lầy cất giấu ngàn vạn tinh tú, vừa băng lãnh vừa cuốn hút đến c.h.ế.t người. Hàng chân mày sắc sảo hơi nhướng lên, toát ra vẻ kiêu ngạo bẩm sinh của người mang dòng m.á.u cao quý nhất Kinh Đô.

Hôm nay, Giản Chân không mặc những bộ y phục màu trắng hay xám nhạt yếu ớt như trước đây. Nàng chọn cho mình một bộ váy lụa sa tanh màu đỏ thẫm như ráng chiều, thêu họa tiết phượng hoàng chìm bằng chỉ vàng rực rỡ. Màu đỏ rực ấy không chỉ tôn lên làn da trắng như tuyết, mà còn tượng trưng cho ngọn lửa niết bàn, thiêu rụi mọi đau khổ quá khứ để tái sinh thành một nữ vương thực thụ.

Mái tóc đen dài như thác được b.úi cao lỏng lẻo, điểm xuyết bằng một cây trâm bạch ngọc chạm trổ hình hoa mẫu đơn. Chẳng cần đến trang sức rườm rà, chỉ riêng khí chất toát ra từ cái nhấc tay, cái chau mày của nàng cũng đủ khiến vạn vật lu mờ.

"Chân nhi, muội xong chưa?" Giọng Thu Cảnh Du vang lên từ ngoài cửa.

"Xong rồi, biểu ca."

Giản Chân đứng dậy, gót giày thêu hoa sen bước nhẹ trên nền t.h.ả.m Ba Tư. Khi cánh cửa gỗ lim chạm lộng mở ra, Thu Cảnh Du đang chắp tay đứng chờ bên ngoài hoàn toàn c.h.ế.t sững. Hắn há hốc mồm, đôi mắt mở to hết cỡ nhìn vị biểu muội đang rực sáng như một mặt trời nhỏ trước mặt.

"Trời đất ơi... Chân nhi, muội... muội đẹp đến mức khiến biểu ca cũng không dám nhận nữa rồi." Thu Cảnh Du lắp bắp, trong lòng âm thầm mắng c.h.ử.i tên khốn Cố Khuynh Hàn bị mù cả hai mắt mới đi sủng ái con khổng tước rụng lông Mục Vũ Nhiếp kia mà bỏ rơi viên minh châu rực rỡ này.

Giản Chân khẽ cười, nụ cười làm bừng sáng cả khoảng sân rộng lớn: "Chỉ là lấy lại những gì vốn thuộc về ta mà thôi. Xe ngựa đã chuẩn bị xong chưa?"

"Đã xong! Hôm nay muội muốn đi đâu? Đi dạo phố, đi xem kịch, hay đến t.ửu lâu lớn nhất Kinh Đô ăn thỏa thích? Có biểu ca ở đây, muội muốn mua cả con phố biểu ca cũng mua cho muội!" Thu Cảnh Du hào sảng vỗ n.g.ự.c.

Đôi mắt phượng của Giản Chân hơi híp lại, một tia sáng lạnh lẽo, giảo hoạt xẹt qua. Nàng vươn tay áo đỏ rực, thong thả chỉnh lại nếp gấp ở cổ tay.

"Không đi dạo phố, cũng không đi t.ửu lâu." Nàng ngước mắt lên, gằn từng chữ một, âm điệu thanh thúy nhưng mang theo sự sắc bén của một lưỡi gươm vừa được tuốt khỏi vỏ. "Chúng ta đi Cổ Lai Hiên."

Cổ Lai Hiên - trung tâm thương nghiệp đồ cổ và trang sức xa xỉ bậc nhất Kinh Đô, nơi tụ tập của tầng lớp quý tộc hào môn, cũng chính là nơi khoe khoang sự giàu có và địa vị.

Nàng biết rõ, với tính cách tham lam và thích hư vinh của Mục Vũ Nhiếp, khi bị cắt nguồn tiền và bị tước đoạt toàn bộ trang sức từ hồi môn của nàng, ả nhất định sẽ mượn cớ đi dạo Cổ Lai Hiên để bòn rút tiền của Cố Khuynh Hàn, đồng thời ra oai với giới quý phu nhân.

Nếu đã muốn vả mặt, thì phải chọn nơi đông người nhất, dùng cách thức tàn nhẫn nhất, bóc trần lớp da đạo đức giả của kẻ thù ngay giữa thanh thiên bạch nhật. Nàng là bậc thầy giám bảo hiện đại, tri thức trong đầu nàng chính là v.ũ k.h.í sắc bén nhất để đập nát cái gọi là "tôn nghiêm" của Cố gia.