Tuyệt Tình Phủ Hầu: Đích Nữ Niết Bàn Trùng Sinh

Chương 5

Lúc này, một tên thuộc hạ của Thu Cảnh Du bước ra từ Tương Tư Viện—nơi ở của Mục Vũ Nhiếp, bẩm báo: "Bẩm Đại thiếu gia, Đại tiểu thư. Trong viện của ả nữ nhân kia có rất nhiều đồ trang sức và bình ngọc thuộc danh sách hồi môn, nhưng ả ta khóc lóc la hét, nhất quyết không chịu giao ra."

Giản Chân từ từ quay đầu, ánh mắt sắc như d.a.o găm phóng thẳng vào Mục Vũ Nhiếp. Ả trà xanh lúc này đang run rẩy nấp sau lưng Cố Khuynh Hàn, trên người khoác chiếc áo choàng dệt từ tơ vàng Thiên Tằm—món đồ cực kỳ quý giá mà bà ngoại đã cất công tìm kiếm cho Giản Chân. Trên b.úi tóc của ả còn cắm một cây trâm nạm ngọc bích ch.ói lọi.

"Đồ của ta, trên đó đều có khắc ấn ký chìm hình hoa thu hải đường của Thu phủ." Giản Chân chậm rãi bước tới, khí thế bức người ép Cố Khuynh Hàn vô thức lùi lại. Nàng chỉ thẳng vào mặt Mục Vũ Nhiếp: "Lột cái áo choàng đó ra. Rút cây trâm trên đầu ả xuống. Lấy lại chiếc vòng tay ngọc Dương Chi ả đang đeo. Đừng để thứ đồ bẩn thỉu của ả làm ô uế bảo vật của Thu gia."

"Tỷ tỷ... tỷ không thể làm vậy! Đây là Hầu gia tặng thiếp..." Mục Vũ Nhiếp khóc ré lên, ôm c.h.ặ.t lấy người Cố Khuynh Hàn. "Hầu gia, cứu thiếp..."

Cố Khuynh Hàn giận đến run người, dang tay bảo vệ ả: "Giản Chân! Nàng vừa phải thôi! Vài món trang sức vặt vãnh, ta đền tiền cho nàng là được!"

"Đền? Cố Khuynh Hàn, ngươi lấy cái mạng ch.ó của ngươi ra mà đền à? Bán cả cái Cố phủ này đi cũng không mua nổi một góc áo Thiên Tằm đó đâu!" Thu Cảnh Du gầm lên, bước tới túm lấy cổ áo Cố Khuynh Hàn ném sang một bên như vứt một đống rác.

Ngay lập tức, hai nữ tỳ lực lưỡng của Thu phủ xông lên. Bọn họ không chút nương tay, thô bạo lột chiếc áo choàng tơ vàng trên người Mục Vũ Nhiếp, giật phăng cây trâm ngọc trên đầu khiến tóc ả xõa tung tơi tả như nữ quỷ. Chiếc vòng ngọc Dương Chi trên cổ tay ả cũng bị tuốt mạnh, để lại những vết hằn đỏ ửng. Mục Vũ Nhiếp gào thét t.h.ả.m thiết, ngã nhào xuống vũng bùn đất, bộ dạng chật vật, nhếch nhác đến cực điểm. Lớp mặt nạ liễu rủ trong gió đã hoàn toàn bị l*t s*ch trước con mắt của bao nhiêu người.

Đám hạ nhân Cố phủ đứng xem mà lạnh sống lưng. Bọn họ giờ mới lờ mờ nhận ra sự thật cay đắng: Hầu gia cao quý của bọn họ, thực chất chỉ là kẻ ăn bám nhà vợ. Không có của hồi môn của phu nhân, Cố Hầu Phủ chẳng khác nào cái miếu hoang.

Nhìn một trăm hai mươi rương hồi môn được chất đầy lên các xe ngựa ngoài cửa, lại nhìn Cố Hầu Phủ hoang tàn, Giản Chân nở một nụ cười nhạt. Sự phẫn uất, tủi nhục của nguyên chủ bị dồn nén suốt hai năm qua cuối cùng cũng được giải phóng. Nàng quay lưng lại, đối diện với Cố Khuynh Hàn đang ngồi bệt dưới đất, ánh mắt dại ra vì nhục nhã.

"Cố Khuynh Hàn, nhớ cho kỹ ngày hôm nay." Giọng nói của Giản Chân vang vọng giữa màn mưa, lạnh lẽo vô tình. "Từ nay về sau, lộ quy lộ, kiều quy kiều. Cố Hầu Phủ các người, cứ ôm lấy nhau mà c.h.ế.t chìm trong cái đống rác rưởi này đi."

Nói xong, nàng dứt khoát quay người, bước ra khỏi cánh cổng đã bị đập nát. Không một cái quay đầu, không một tia lưu luyến.

Nhưng ngay khi gót giày của nàng bước qua ngưỡng cửa, bước ra khỏi địa giới của Cố phủ, một luồng sấm chớp rạch ngang bầu trời. Sự căng thẳng thần kinh và lượng adrenaline duy trì sự tỉnh táo trong nàng đột ngột rút đi. Hậu quả của việc bị rút một lượng lớn m.á.u suốt thời gian dài, cộng thêm cái lạnh thấu xương của trận mưa bão ập tới như một cơn lũ.

Tầm nhìn của Giản Chân mờ đi. Mặt đất dưới chân dường như chao đảo.

"Chân nhi!"


Tiếng hét hoảng hốt của Thu Cảnh Du vang lên bên tai. Giản Chân chỉ kịp cảm nhận cơ thể mình đổ gục xuống, rơi vào một vòng tay vững chãi và ấm áp. Trước khi ý thức chìm vào bóng tối sâu thẳm, nàng biết, chuỗi ngày địa ngục đã thực sự kết thúc, và màn niết bàn trùng sinh của nàng, chỉ mới vừa bắt đầu.

Bóng tối sâu thẳm dần bị xua tan bởi một mùi hương huân yên dìu dịu. Không phải là thứ mùi ẩm mốc, lạnh lẽo trộn lẫn mùi t.h.u.ố.c đắng chát xông lên tận óc ở Cố Hầu Phủ, mà là hương vị thanh tao của kỳ nam ngàn năm, mang theo hơi ấm bao bọc lấy từng tấc da thịt.

Giản Chân chớp mắt, hàng mi dài khẽ rung động trước khi tầm nhìn hoàn toàn rõ nét. Đập vào mắt nàng là đỉnh màn bằng lụa tơ tằm dệt kim tuyến mây trôi nước chảy, rủ xuống những tua rua nạm ngọc tinh xảo. Xung quanh là gấm vóc lụa là, lò sưởi chạm trổ hoa văn tinh tế đang tỏa ra hơi ấm rực rỡ, xua đi cái rét mướt cắt da cắt thịt của trận mưa bão đêm qua.

Đây là phòng ngủ xa hoa bậc nhất của Thu Quốc Công Phủ.

"Chân nhi! Muội tỉnh rồi sao?"

Một giọng nói trầm ấm nhưng mang theo sự kích động tột độ vang lên. Thu Cảnh Du thân khoác cẩm bào sẫm màu, đôi mắt hằn lên những tia m.á.u đỏ rực vì thức trắng đêm, lao vội đến bên giường. Phía sau hắn, một đám nha hoàn, tỳ nữ bưng chậu đồng, khăn lụa túc trực lập tức quỳ rạp xuống, trên mặt ai nấy đều lộ rõ vẻ vui mừng khôn xiết.

Giản Chân định lên tiếng, nhưng cổ họng khô khốc khiến nàng chỉ phát ra được một âm thanh khàn đặc. Thu Cảnh Du lập tức đỡ nàng ngồi dậy, đích thân bưng chén nước sâm ngàn năm được đun ấm áp, cẩn thận đút từng muỗng nhỏ cho nàng.

Dòng nước sâm trôi xuống dạ dày, mang theo sinh khí mãnh liệt lan tỏa khắp tứ chi bách hài. Giản Chân rũ mắt, nhìn đôi bàn tay to lớn đầy vết chai sần vì cầm kiếm của vị biểu ca uy dũng, nay lại run rẩy vì sợ làm đau nàng. Sống mũi nàng cay cay. Đã hai năm rồi, kể từ khi gả vào cái hố lửa Cố gia, nàng mới lại cảm nhận được thế nào là tình thân, thế nào là được che chở vô điều kiện.

Nguyên chủ đã từng ngu ngốc đến mức nào khi vì một gã tra nam mà vứt bỏ cả gia tộc yêu thương mình nhất? Nhưng giờ đây, linh hồn hiện đại của nàng đã thức tỉnh trong thân xác này. Ân oán kiếp trước kiếp này, nàng sẽ thanh toán sòng phẳng.

"Biểu ca..." Giản Chân nắm lấy tay áo Thu Cảnh Du, giọng nói tuy còn yếu ớt nhưng ánh mắt đã khôi phục sự sắc bén lạnh lẽo thường ngày. "Tổ phụ đâu? Ông nội ta đang ở đâu?"

Nhắc đến Giản Duệ Tước, sắc mặt Thu Cảnh Du chợt chùng xuống, hàm răng nghiến c.h.ặ.t: "Tổ phụ muội đã được đón về phủ từ đêm qua. Nhưng... thái y trong cung và các danh y Kinh Đô đều lắc đầu. Bọn họ nói ông cụ tâm mạch suy kiệt, tà khí nhập thể, e rằng... e rằng không qua khỏi canh ba đêm nay."

Nghe đến đây, đồng t.ử Giản Chân kịch liệt co rút. Nàng lập tức hất tung chăn gấm, bất chấp cơ thể vẫn còn suy nhược vì mất m.á.u, đôi chân trần chạm thẳng xuống nền ngọc thạch lạnh lẽo.

"Chân nhi, muội làm gì vậy? Thân thể muội..."