Tuyệt Tình Phủ Hầu: Đích Nữ Niết Bàn Trùng Sinh
Chương 11
Vài vị phu nhân quý tộc không chịu nổi mùi hôi thối tà môn này, lập tức dùng khăn tay bịt miệng, quay mặt đi nôn khan. Vị chưởng quỹ già của Cổ Lai Hiên run rẩy tiến lại gần nhìn vào chậu nước, sau đó hoảng hốt lùi lại, lắp bắp: "Trời ơi... là thật... là đồ giả! Mùi vị oán khí này... quả thực là Cẩu Huyết Ngọc!"
Giản Chân ném nốt phần còn lại của cây trâm xuống đất, dùng gót giày gấm thêu hoa đạp lên, dõng dạc nói: "Phương pháp làm Cẩu Huyết Ngọc rất đơn giản nhưng tàn nhẫn tột cùng. Kẻ buôn lậu sẽ mổ sống một con ch.ó hoặc cừu, nhét khối ngọc trắng vào bụng nó, sau đó khâu lại. Con vật phải sống lay lắt trong đau đớn tột cùng suốt nhiều năm, m.á.u huyết và oán khí của sự sống bị t.r.a t.ấ.n sẽ ngấm dần vào ngọc. Khi con vật c.h.ế.t đi, ngọc được lấy ra, mang một màu đỏ yêu dị. Thứ ngọc này không có linh khí, chỉ mang theo oán niệm ngút ngàn của sinh linh bị bức t.ử. Kẻ nào đeo nó, nhẹ thì bệnh tật triền miên, nặng thì cửa nát nhà tan!"
Ánh mắt Giản Chân bỗng chốc trở nên sắc bén như d.a.o mổ, ghim thẳng vào đôi nam nữ đang tái nhợt mặt mày trước mắt.
"Mục Vũ Nhiếp, ngươi vốn xuất thân hèn kém, mang trong mình một bụng mưu mô dối trá. Ngươi đeo thứ ngọc hút m.á.u súc sinh này, quả thực là vô cùng xứng đôi vừa lứa! Cố Khuynh Hàn, ngươi tự vỗ n.g.ự.c xưng tên là Hầu gia quyền uy, nhưng lại dùng vạn lượng vàng để rước về một thứ đồ tà môn dơ bẩn, dâng lên cho một ả kỹ nữ tâm cơ. Trí tuệ của ngươi, nhãn quang của ngươi, đều bị con hồ ly này ăn mất rồi sao?"
Sự thật phơi bày tr*n tr**. Bằng chứng rành rành không thể chối cãi. Đám đông quý tộc từng tâng bốc Mục Vũ Nhiếp nay lật mặt như lật bàn tay. Những lời xì xầm to nhỏ vang lên, mang theo sự khinh bỉ tột độ.
"Thì ra là đồ giả! Lại còn là thứ ngọc hút m.á.u tà môn! Thật gớm ghiếc!"
"Ta đã bảo rồi mà, một thứ nha đầu không rõ lai lịch, làm sao xứng mang Huyết Ngọc chân chính."
"Hầu gia Cố gia đúng là mắt mù, vì một ả tiện nhân mà sỉ nhục chính thê, giờ thì hay rồi, mang oán khí về nhà bảo sao Hầu phủ không ngày một lụn bại!"
Mục Vũ Nhiếp ngồi bệt trên mặt đất, mái tóc rũ rượi, khuôn mặt vặn vẹo vì nhục nhã và hoảng loạn. Ả cố gắng bò tới ôm lấy chân Cố Khuynh Hàn, khóc lóc t.h.ả.m thiết: "Hầu gia, thiếp không biết... thiếp thực sự không biết đây là đồ tà môn... Thiếp chỉ thấy nó đẹp nên mới..."
Nhưng Cố Khuynh Hàn lúc này không còn nghe thấy bất kỳ âm thanh nào của ả nữa. Đầu óc hắn ong ong, l.ồ.ng n.g.ự.c như bị ai dùng b.úa tạ đập mạnh. Hắn cúi xuống, nhìn vũng nước đỏ ngầu thối rữa trong chậu bạc, rồi lại nhìn khuôn mặt tiều tụy giả tạo của Mục Vũ Nhiếp. Một luồng ớn lạnh chạy dọc sống lưng hắn.
Ngọc hút m.á.u sống.
Con vật bị nhét ngọc vào bụng, chịu đựng nỗi đau đớn bị rút cạn sinh lực để nuôi dưỡng một thứ hư vinh giả tạo.
Hình ảnh ấy... sao lại giống Giản Chân đến vậy? Suốt hai năm qua, hắn đã làm gì? Hắn đã ép người thê t.ử danh chính ngôn thuận của mình quỳ gối, dùng d.a.o cứa vào cổ tay nàng hết lần này đến lần khác, lấy đi dòng m.á.u đỏ tươi của nàng để nuôi sống Mục Vũ Nhiếp! Hắn trân quý một thứ ngọc giả dơ bẩn, cũng giống như cách hắn trân quý một ả nữ nhân giả tạo mà bức t.ử đi viên ngọc quý giá nhất của đời mình!
Cố Khuynh Hàn lảo đảo lùi lại một bước, đá văng tay Mục Vũ Nhiếp ra. Ánh mắt hắn nhìn ả lúc này chỉ còn lại sự kinh tởm tột độ. Hắn ngẩng phắt đầu lên, nhìn về phía Giản Chân. Dưới ánh mặt trời rực rỡ của Kinh Đô, dung mạo nàng tỏa sáng rạng ngời, khí chất thanh tao cao quý của đệ nhất danh môn thục nữ hoàn toàn đè bẹp sự tiều tụy trước kia.
Sự hối hận điên cuồng như một con dã thú xé nát cõi lòng Cố Khuynh Hàn. Hắn hiểu ra rồi. Hắn thực sự hiểu ra mình đã đ.á.n.h mất thứ gì rồi!
"Chân nhi..." Giọng Cố Khuynh Hàn run rẩy, khàn đặc. Hắn lảo đảo bước lên phía trước, vươn bàn tay run rẩy ra muốn bắt lấy vạt áo của nàng. "Ta sai rồi... Là ta bị tiện nhân này che mắt. Chân nhi, nàng là Hầu phu nhân của ta, là thê t.ử của ta... Nàng theo ta về nhà, ta nhất định sẽ trừng trị ả, ta sẽ đền bù cho nàng..."
"Cút!"
Một chữ nhả ra từ đôi môi đỏ mọng của Giản Chân mang theo sự tuyệt tình đến cùng cực. Nàng không lùi lại, mà dùng ánh mắt như nhìn một đống rác rưởi để nhìn hắn.
"Cố Khuynh Hàn, từ khoảnh khắc ngươi từ chối linh d.ư.ợ.c cứu mạng ông nội ta, ép ta lấy m.á.u cho ả tiện nhân này, Giản Chân của quá khứ đã c.h.ế.t rồi. Giữa chúng ta hiện tại chỉ có một tờ Hòa Ly Thư viết bằng m.á.u. Đừng dùng cái miệng dơ bẩn của ngươi gọi tên ta. Nghe... rất buồn nôn."
Cố Khuynh Hàn như bị sét đ.á.n.h trúng, đôi chân mềm nhũn, "Bịch" một tiếng, hắn quỳ sụp xuống ngay giữa sảnh lớn Cổ Lai Hiên. Đường đường là một Hầu gia uy phong lẫm liệt, nay lại quỳ gối trước mặt vô số người, nước mắt tuôn rơi hối hận muộn màng. Hắn muốn đưa tay níu kéo, muốn dập đầu tạ tội, muốn dùng cả mạng sống này để đổi lấy một cái nhìn của nàng.
Nhưng hắn chưa kịp chạm vào tà váy của Giản Chân, một luồng uy áp đáng sợ mang theo kình phong mãnh liệt đột nhiên từ trên lầu hai giáng xuống.
"Bàn tay dơ bẩn của ngươi, lấy tư cách gì mà đòi chạm vào nàng?"
Một giọng nói trầm thấp, từ tính, mang theo sự uy nghiêm của bậc đế vương vang lên. Đám đông kinh hãi dạt ra hai bên. Từ cầu thang gỗ lim, một nam nhân vận hắc y thêu chìm họa tiết mãng xà bằng kim tuyến chậm rãi bước xuống. Dung mạo y tuấn mỹ như thiên thần giáng thế, nhưng đôi mắt đen sâu thẳm lại mang theo sự tàn nhẫn và lạnh lẽo của tu la cõi âm. Ngón tay thon dài của y hờ hững xoay chuỗi Phật châu bằng gỗ t.ử đàn.
Tân Duệ Các chủ - Ngu Trọng Lâu! Đệ nhất quyền lực ngầm của Đại Cảnh Triều, vị Vương gia khác họ khiến cả hoàng thất cũng phải kiêng dè ba phần.
Sự xuất hiện của y khiến cả không gian như đông cứng lại. Thu Cảnh Du đứng cạnh Giản Chân cũng phải khẽ cau mày trước khí tràng cường đại này, bàn tay vô thức nắm c.h.ặ.t chuôi kiếm. Nhưng Ngu Trọng Lâu không nhìn ai khác, ánh mắt y khi chạm đến hình bóng Giản Chân lập tức tan chảy mọi sự lạnh lẽo, chỉ còn lại sự ôn nhu và sủng ái đến cực điểm.
Y bước tới, đứng chắn trước mặt Giản Chân, ngăn cách nàng hoàn toàn khỏi ánh mắt tuyệt vọng của Cố Khuynh Hàn. Ngu Trọng Lâu hơi cúi đầu, giọng nói cất lên mang theo mười phần cung kính xen lẫn sự dịu dàng không thể che giấu:
"Mười năm tìm kiếm, cuối cùng cũng tìm được ân nhân. Đại tiểu thư, để nàng phải chịu ủy khuất rồi."
Giản Chân khẽ giật mình, ngước nhìn nam nhân trước mặt. Ánh mắt y chân thành và sâu thẳm, trong đó chứa đựng một bóng hình duy nhất là nàng. Ký ức mười năm trước trong thung lũng tuyết lở bất chợt ùa về. Hóa ra, thiếu niên hấp hối mà nàng cứu năm đó, nay đã trở thành một cây đại thụ che trời.
Cố Khuynh Hàn quỳ dưới đất, đôi mắt đỏ ngầu nhìn cảnh tượng trước mắt. Trái tim hắn như bị vạn tiễn xuyên tâm. Người thê t.ử mà hắn vứt bỏ như rơm rác, hóa ra lại là trân bảo mà vị Vương gia quyền khuynh thiên hạ này tìm kiếm và nâng niu suốt mười năm! Sự chênh lệch một trời một vực này khiến chút tôn nghiêm cuối cùng của Cố Khuynh Hàn vỡ vụn thành bột mịn. Hắn há miệng định nói, nhưng n.g.ự.c đau nhói, một ngụm m.á.u tươi trào ra khỏi khóe môi.
Ngu Trọng Lâu chẳng buồn liếc nhìn tra nam lấy một lần. Y tao nhã đưa tay ra trước mặt Giản Chân, mỉm cười: "Bên ngoài gió lớn, Cổ Lai Hiên lại có quá nhiều rác rưởi làm bẩn mắt. Nàng có bằng lòng để ta hộ tống nàng về phủ không?"
Giản Chân nhìn bàn tay vững chãi của Ngu Trọng Lâu, rồi lại liếc nhìn tàn cuộc t.h.ả.m hại dưới mặt đất. Mục Vũ Nhiếp điên loạn lẩm bẩm trong nhục nhã, Cố Khuynh Hàn quỳ gục trong vũng m.á.u và nước mắt hối hận. Mọi ân oán kiếp này, mọi đau khổ tủi nhục, hôm nay đã hoàn toàn được gột rửa bằng thực lực và sự kiêu hãnh của chính nàng.
Khóe môi Giản Chân nở một nụ cười rực rỡ như hoa mẫu đơn nở rộ giữa mùa xuân. Nàng thanh tao đặt bàn tay nhỏ nhắn của mình vào lòng bàn tay Ngu Trọng Lâu.
"Làm phiền Vương gia rồi."
Ngu Trọng Lâu nắm c.h.ặ.t lấy tay nàng, cẩn thận như bảo vệ trân bảo quý giá nhất thế gian. Cùng với sự hộ tống của Thu Cảnh Du và gia đinh Thu phủ, hai người sóng vai bước ra khỏi cửa lớn Cổ Lai Hiên, bước về phía ánh sáng mặt trời rực rỡ đang chiếu rọi Kinh Đô.
Phía sau lưng họ, Cố Hầu phủ vĩnh viễn chìm vào bóng tối của sự lụi tàn và nỗi hối hận không lối thoát. Còn với Giản Chân, một chương mới của cuộc đời rực rỡ, quyền lực và tràn ngập yêu thương chỉ vừa mới bắt đầu. Niết bàn trùng sinh, rũ bùn đứng dậy, nàng mãi mãi là nữ vương trong thế giới của chính mình.
Giản Chân ném nốt phần còn lại của cây trâm xuống đất, dùng gót giày gấm thêu hoa đạp lên, dõng dạc nói: "Phương pháp làm Cẩu Huyết Ngọc rất đơn giản nhưng tàn nhẫn tột cùng. Kẻ buôn lậu sẽ mổ sống một con ch.ó hoặc cừu, nhét khối ngọc trắng vào bụng nó, sau đó khâu lại. Con vật phải sống lay lắt trong đau đớn tột cùng suốt nhiều năm, m.á.u huyết và oán khí của sự sống bị t.r.a t.ấ.n sẽ ngấm dần vào ngọc. Khi con vật c.h.ế.t đi, ngọc được lấy ra, mang một màu đỏ yêu dị. Thứ ngọc này không có linh khí, chỉ mang theo oán niệm ngút ngàn của sinh linh bị bức t.ử. Kẻ nào đeo nó, nhẹ thì bệnh tật triền miên, nặng thì cửa nát nhà tan!"
Ánh mắt Giản Chân bỗng chốc trở nên sắc bén như d.a.o mổ, ghim thẳng vào đôi nam nữ đang tái nhợt mặt mày trước mắt.
"Mục Vũ Nhiếp, ngươi vốn xuất thân hèn kém, mang trong mình một bụng mưu mô dối trá. Ngươi đeo thứ ngọc hút m.á.u súc sinh này, quả thực là vô cùng xứng đôi vừa lứa! Cố Khuynh Hàn, ngươi tự vỗ n.g.ự.c xưng tên là Hầu gia quyền uy, nhưng lại dùng vạn lượng vàng để rước về một thứ đồ tà môn dơ bẩn, dâng lên cho một ả kỹ nữ tâm cơ. Trí tuệ của ngươi, nhãn quang của ngươi, đều bị con hồ ly này ăn mất rồi sao?"
Sự thật phơi bày tr*n tr**. Bằng chứng rành rành không thể chối cãi. Đám đông quý tộc từng tâng bốc Mục Vũ Nhiếp nay lật mặt như lật bàn tay. Những lời xì xầm to nhỏ vang lên, mang theo sự khinh bỉ tột độ.
"Thì ra là đồ giả! Lại còn là thứ ngọc hút m.á.u tà môn! Thật gớm ghiếc!"
"Ta đã bảo rồi mà, một thứ nha đầu không rõ lai lịch, làm sao xứng mang Huyết Ngọc chân chính."
"Hầu gia Cố gia đúng là mắt mù, vì một ả tiện nhân mà sỉ nhục chính thê, giờ thì hay rồi, mang oán khí về nhà bảo sao Hầu phủ không ngày một lụn bại!"
Mục Vũ Nhiếp ngồi bệt trên mặt đất, mái tóc rũ rượi, khuôn mặt vặn vẹo vì nhục nhã và hoảng loạn. Ả cố gắng bò tới ôm lấy chân Cố Khuynh Hàn, khóc lóc t.h.ả.m thiết: "Hầu gia, thiếp không biết... thiếp thực sự không biết đây là đồ tà môn... Thiếp chỉ thấy nó đẹp nên mới..."
Nhưng Cố Khuynh Hàn lúc này không còn nghe thấy bất kỳ âm thanh nào của ả nữa. Đầu óc hắn ong ong, l.ồ.ng n.g.ự.c như bị ai dùng b.úa tạ đập mạnh. Hắn cúi xuống, nhìn vũng nước đỏ ngầu thối rữa trong chậu bạc, rồi lại nhìn khuôn mặt tiều tụy giả tạo của Mục Vũ Nhiếp. Một luồng ớn lạnh chạy dọc sống lưng hắn.
Ngọc hút m.á.u sống.
Con vật bị nhét ngọc vào bụng, chịu đựng nỗi đau đớn bị rút cạn sinh lực để nuôi dưỡng một thứ hư vinh giả tạo.
Hình ảnh ấy... sao lại giống Giản Chân đến vậy? Suốt hai năm qua, hắn đã làm gì? Hắn đã ép người thê t.ử danh chính ngôn thuận của mình quỳ gối, dùng d.a.o cứa vào cổ tay nàng hết lần này đến lần khác, lấy đi dòng m.á.u đỏ tươi của nàng để nuôi sống Mục Vũ Nhiếp! Hắn trân quý một thứ ngọc giả dơ bẩn, cũng giống như cách hắn trân quý một ả nữ nhân giả tạo mà bức t.ử đi viên ngọc quý giá nhất của đời mình!
Cố Khuynh Hàn lảo đảo lùi lại một bước, đá văng tay Mục Vũ Nhiếp ra. Ánh mắt hắn nhìn ả lúc này chỉ còn lại sự kinh tởm tột độ. Hắn ngẩng phắt đầu lên, nhìn về phía Giản Chân. Dưới ánh mặt trời rực rỡ của Kinh Đô, dung mạo nàng tỏa sáng rạng ngời, khí chất thanh tao cao quý của đệ nhất danh môn thục nữ hoàn toàn đè bẹp sự tiều tụy trước kia.
Sự hối hận điên cuồng như một con dã thú xé nát cõi lòng Cố Khuynh Hàn. Hắn hiểu ra rồi. Hắn thực sự hiểu ra mình đã đ.á.n.h mất thứ gì rồi!
"Chân nhi..." Giọng Cố Khuynh Hàn run rẩy, khàn đặc. Hắn lảo đảo bước lên phía trước, vươn bàn tay run rẩy ra muốn bắt lấy vạt áo của nàng. "Ta sai rồi... Là ta bị tiện nhân này che mắt. Chân nhi, nàng là Hầu phu nhân của ta, là thê t.ử của ta... Nàng theo ta về nhà, ta nhất định sẽ trừng trị ả, ta sẽ đền bù cho nàng..."
"Cút!"
Một chữ nhả ra từ đôi môi đỏ mọng của Giản Chân mang theo sự tuyệt tình đến cùng cực. Nàng không lùi lại, mà dùng ánh mắt như nhìn một đống rác rưởi để nhìn hắn.
"Cố Khuynh Hàn, từ khoảnh khắc ngươi từ chối linh d.ư.ợ.c cứu mạng ông nội ta, ép ta lấy m.á.u cho ả tiện nhân này, Giản Chân của quá khứ đã c.h.ế.t rồi. Giữa chúng ta hiện tại chỉ có một tờ Hòa Ly Thư viết bằng m.á.u. Đừng dùng cái miệng dơ bẩn của ngươi gọi tên ta. Nghe... rất buồn nôn."
Cố Khuynh Hàn như bị sét đ.á.n.h trúng, đôi chân mềm nhũn, "Bịch" một tiếng, hắn quỳ sụp xuống ngay giữa sảnh lớn Cổ Lai Hiên. Đường đường là một Hầu gia uy phong lẫm liệt, nay lại quỳ gối trước mặt vô số người, nước mắt tuôn rơi hối hận muộn màng. Hắn muốn đưa tay níu kéo, muốn dập đầu tạ tội, muốn dùng cả mạng sống này để đổi lấy một cái nhìn của nàng.
Nhưng hắn chưa kịp chạm vào tà váy của Giản Chân, một luồng uy áp đáng sợ mang theo kình phong mãnh liệt đột nhiên từ trên lầu hai giáng xuống.
"Bàn tay dơ bẩn của ngươi, lấy tư cách gì mà đòi chạm vào nàng?"
Một giọng nói trầm thấp, từ tính, mang theo sự uy nghiêm của bậc đế vương vang lên. Đám đông kinh hãi dạt ra hai bên. Từ cầu thang gỗ lim, một nam nhân vận hắc y thêu chìm họa tiết mãng xà bằng kim tuyến chậm rãi bước xuống. Dung mạo y tuấn mỹ như thiên thần giáng thế, nhưng đôi mắt đen sâu thẳm lại mang theo sự tàn nhẫn và lạnh lẽo của tu la cõi âm. Ngón tay thon dài của y hờ hững xoay chuỗi Phật châu bằng gỗ t.ử đàn.
Tân Duệ Các chủ - Ngu Trọng Lâu! Đệ nhất quyền lực ngầm của Đại Cảnh Triều, vị Vương gia khác họ khiến cả hoàng thất cũng phải kiêng dè ba phần.
Sự xuất hiện của y khiến cả không gian như đông cứng lại. Thu Cảnh Du đứng cạnh Giản Chân cũng phải khẽ cau mày trước khí tràng cường đại này, bàn tay vô thức nắm c.h.ặ.t chuôi kiếm. Nhưng Ngu Trọng Lâu không nhìn ai khác, ánh mắt y khi chạm đến hình bóng Giản Chân lập tức tan chảy mọi sự lạnh lẽo, chỉ còn lại sự ôn nhu và sủng ái đến cực điểm.
Y bước tới, đứng chắn trước mặt Giản Chân, ngăn cách nàng hoàn toàn khỏi ánh mắt tuyệt vọng của Cố Khuynh Hàn. Ngu Trọng Lâu hơi cúi đầu, giọng nói cất lên mang theo mười phần cung kính xen lẫn sự dịu dàng không thể che giấu:
"Mười năm tìm kiếm, cuối cùng cũng tìm được ân nhân. Đại tiểu thư, để nàng phải chịu ủy khuất rồi."
Giản Chân khẽ giật mình, ngước nhìn nam nhân trước mặt. Ánh mắt y chân thành và sâu thẳm, trong đó chứa đựng một bóng hình duy nhất là nàng. Ký ức mười năm trước trong thung lũng tuyết lở bất chợt ùa về. Hóa ra, thiếu niên hấp hối mà nàng cứu năm đó, nay đã trở thành một cây đại thụ che trời.
Cố Khuynh Hàn quỳ dưới đất, đôi mắt đỏ ngầu nhìn cảnh tượng trước mắt. Trái tim hắn như bị vạn tiễn xuyên tâm. Người thê t.ử mà hắn vứt bỏ như rơm rác, hóa ra lại là trân bảo mà vị Vương gia quyền khuynh thiên hạ này tìm kiếm và nâng niu suốt mười năm! Sự chênh lệch một trời một vực này khiến chút tôn nghiêm cuối cùng của Cố Khuynh Hàn vỡ vụn thành bột mịn. Hắn há miệng định nói, nhưng n.g.ự.c đau nhói, một ngụm m.á.u tươi trào ra khỏi khóe môi.
Ngu Trọng Lâu chẳng buồn liếc nhìn tra nam lấy một lần. Y tao nhã đưa tay ra trước mặt Giản Chân, mỉm cười: "Bên ngoài gió lớn, Cổ Lai Hiên lại có quá nhiều rác rưởi làm bẩn mắt. Nàng có bằng lòng để ta hộ tống nàng về phủ không?"
Giản Chân nhìn bàn tay vững chãi của Ngu Trọng Lâu, rồi lại liếc nhìn tàn cuộc t.h.ả.m hại dưới mặt đất. Mục Vũ Nhiếp điên loạn lẩm bẩm trong nhục nhã, Cố Khuynh Hàn quỳ gục trong vũng m.á.u và nước mắt hối hận. Mọi ân oán kiếp này, mọi đau khổ tủi nhục, hôm nay đã hoàn toàn được gột rửa bằng thực lực và sự kiêu hãnh của chính nàng.
Khóe môi Giản Chân nở một nụ cười rực rỡ như hoa mẫu đơn nở rộ giữa mùa xuân. Nàng thanh tao đặt bàn tay nhỏ nhắn của mình vào lòng bàn tay Ngu Trọng Lâu.
"Làm phiền Vương gia rồi."
Ngu Trọng Lâu nắm c.h.ặ.t lấy tay nàng, cẩn thận như bảo vệ trân bảo quý giá nhất thế gian. Cùng với sự hộ tống của Thu Cảnh Du và gia đinh Thu phủ, hai người sóng vai bước ra khỏi cửa lớn Cổ Lai Hiên, bước về phía ánh sáng mặt trời rực rỡ đang chiếu rọi Kinh Đô.
Phía sau lưng họ, Cố Hầu phủ vĩnh viễn chìm vào bóng tối của sự lụi tàn và nỗi hối hận không lối thoát. Còn với Giản Chân, một chương mới của cuộc đời rực rỡ, quyền lực và tràn ngập yêu thương chỉ vừa mới bắt đầu. Niết bàn trùng sinh, rũ bùn đứng dậy, nàng mãi mãi là nữ vương trong thế giới của chính mình.