Tuyệt Tình Phủ Hầu: Đích Nữ Niết Bàn Trùng Sinh

Chương 1

Sau

Tháng Bảy âm lịch, bầu trời Kinh Đô bị x.é to.ạc bởi những tia chớp ch.ói lòa. Tiếng sấm rền vang nổ tung trên đỉnh đầu, kéo theo một trận mưa bão xối xả trút xuống nhân gian.

Tại khoảng sân rộng lớn trước thư phòng của Cố Hầu Phủ, có một bóng người nhỏ bé đang quỳ rạp dưới mặt đá xanh lạnh lẽo. Mưa xối xả dội vào cơ thể gầy gò, mỏng manh đến mức tưởng chừng như chỉ một cơn gió thoảng qua cũng đủ sức thổi bay nàng.

Giản Chân quỳ ở đó, hai bàn tay bám c.h.ặ.t vào phiến đá gồ ghề, mười ngón tay đã rỉ m.á.u vì cào xé trong tuyệt vọng. Nước mưa tuôn rơi trên gương mặt tái nhợt, hòa lẫn với những giọt nước mắt mặn chát và cả vệt m.á.u tươi từ trán rỉ xuống sau hàng chục lần dập đầu tạ tội. Nàng mặc một bộ y phục mỏng manh đã ướt sũng, dán sát vào cơ thể tiều tụy. Nếu tinh mắt nhìn kỹ, người ta sẽ thấy trên cánh tay và cổ tay nàng chi chít những vết sẹo mờ nhạt, có vết đã đóng vảy, có vết vẫn còn đang rướm m.á.u tươi. Đó là dấu tích của hai năm trời ròng rã làm "dược dẫn" – làm một cái kho m.á.u sống để cung cấp cho người con gái mà trượng phu nàng yêu thương nhất.

"Hầu gia... Cố Khuynh Hàn... Ta cầu xin chàng..." Giản Chân khản giọng gào lên, âm thanh vỡ vụn bị tiếng sấm sét nuốt chửng. "Ông nội ta không trụ nổi nữa rồi! Chỉ cần một viên Hồi Mệnh Đan của Cố gia thôi... Chỉ cần một viên thôi... Chàng muốn ta lấy bao nhiêu m.á.u ta cũng chịu, ta xin chàng mở cửa đi!"

Cánh cửa gỗ lim chạm trổ tinh xảo của thư phòng vẫn đóng c.h.ặ.t, im lìm như một nấm mồ. Bên trong ánh nến ấm áp hắt lên bóng dáng của hai con người đang tựa vào nhau, phác họa ra một bức tranh ân ái mỉa mai đến cùng cực trước mắt Giản Chân.

Sáu năm. Nàng đã dành sáu năm thanh xuân rực rỡ nhất của mình để đuổi theo bước chân Cố Khuynh Hàn. Nàng yêu hắn đến mức đ.á.n.h mất cả lòng tự tôn của một đại tiểu thư, bỏ mặc cả những lời khuyên can của ông nội Giản Duệ Tước. Hai năm trước, khi Cố gia gặp biến cố, Giản gia đã dốc toàn lực giúp đỡ, đổi lại bằng một tờ hôn thú. Nàng ngây thơ tưởng rằng sự chân thành sẽ làm tảng băng trong lòng hắn tan chảy. Nhưng không, đêm tân hôn, hắn ném vào mặt nàng một ánh mắt chán ghét tột độ rồi bỏ sang viện của Mục Vũ Nhiếp – đóa hoa sen trắng yếu đuối, người mà hắn xem là ân nhân cứu mạng, là bạch nguyệt quang không thể vấy bẩn.

Mục Vũ Nhiếp mắc chứng bệnh lạ về m.á.u, cần m.á.u tươi của người có cùng thể chất để nuôi dưỡng. Thật nực cười thay, Giản Chân chính là người có dòng m.á.u phù hợp nhất. Từ đó, chuỗi ngày địa ngục bắt đầu. Bất kể ngày đêm, chỉ cần Mục Vũ Nhiếp kêu đau đầu, ch.óng mặt, Cố Khuynh Hàn sẽ lập tức sai lang băm đè nàng ra rút m.á.u. Nàng sống không bằng c.h.ế.t, nhưng vì yêu hắn, vì muốn giữ lấy chút danh phận phu nhân Hầu phủ hão huyền, nàng c.ắ.n răng nhẫn nhịn.

Cho đến đêm nay.

Ông nội Giản Duệ Tước – người thân duy nhất còn lại trên đời yêu thương nàng vô điều kiện, người đã vì bảo vệ nàng mà bị kẻ thù hãm hại đến mức kinh mạch đứt đoạn, đang nằm thoi thóp trên giường bệnh. Đại phu nói chỉ có Hồi Mệnh Đan của Cố gia mới có thể níu giữ mạng sống của ông. Giản Chân đã vứt bỏ mọi liêm sỉ, đội mưa bão chạy đến đây dập đầu cầu xin, nhưng đáp lại nàng chỉ là sự im lặng tuyệt tình.


"Cạch."

Cánh cửa thư phòng cuối cùng cũng mở ra. Một luồng hơi ấm từ lò sưởi bên trong tràn ra, đối lập hoàn toàn với cái lạnh buốt xương dưới cơn mưa bão.

Cố Khuynh Hàn bước ra, vạt áo bào bằng lụa tơ tằm thượng hạng không vương một hạt bụi. Dung mạo hắn khôi ngô tuấn tú, đường nét sắc sảo như tạc, nhưng đôi mắt hẹp dài lại chứa đựng sự chán ghét và khinh bỉ tột độ khi nhìn xuống Giản Chân. Hắn đứng trên bậc thềm cao cao tại thượng, bung một chiếc ô giấy dầu cản lại những giọt nước mưa b.ắ.n tới, nhìn nàng như nhìn một con giòi bọ hôi hám.

"Ồn ào đủ chưa?" Giọng nói của Cố Khuynh Hàn lạnh lẽo hơn cả sương giá tháng Chạp, mang theo uy áp của một Hầu gia quyền khuynh triều dã. "Ngươi quỳ ở đây gào khóc giống hệt một ả đàn bà chanh chua ngoài phố chợ, còn ra thể thống gì của một Hầu phu nhân?"

Giản Chân ngước đôi mắt đỏ ngầu, sưng túp lên nhìn hắn. Nàng bất chấp đầu gối đã tê dại, lết từng bước về phía bậc thềm, run rẩy giơ tay định chạm vào gấu áo hắn. "Khuynh Hàn... Ta xin chàng... Hồi Mệnh Đan... Cứu ông nội ta... Sau này chàng muốn ta làm gì cũng được, ta sẽ ngoan ngoãn nghe lời..."

"Cút ra!" Cố Khuynh Hàn tàn nhẫn vung chân đá văng tay nàng ra. Lực đạo không hề nhẹ khiến Giản Chân lảo đảo ngã nhào xuống vũng bùn nước. Hắn chán ghét phủi lại gấu áo bị nước mưa b.ắ.n vào, lạnh nhạt nói: "Hồi Mệnh Đan là thần d.ư.ợ.c của Cố gia, để dành cứu mạng những người quan trọng. Lão già Giản Duệ Tước số mạng đã tận, có uống cũng chỉ phí hoài linh d.ư.ợ.c. Ngươi bớt giở trò lạt mềm buộc c.h.ặ.t ở đây đi."

"Chàng nói gì cơ?" Giản Chân sững sờ, hàm răng run lập cập c.ắ.n nát môi dưới rỉ m.á.u. Ông nội nàng, người đã dốc hết tài sản cứu Cố gia lúc nguy nan, trong mắt hắn chỉ là một "lão già số mạng đã tận" sao?

Đúng lúc này, từ bên trong thư phòng vang lên tiếng ho khan yếu ớt. Một nữ t.ử dung mạo thanh tú, sắc mặt trắng bệch nhưng lại mặc một bộ cẩm bào thêu chỉ vàng xa hoa lộng lẫy bước ra. Nàng ta tựa hẳn người vào khung cửa, dáng vẻ liễu rủ trong gió khiến kẻ khác nhìn vào liền sinh ra cảm giác muốn chở che. Đó chính là Mục Vũ Nhiếp.

Sau