Tuyết Rơi Ngày Cập Kê

Chương 26

Gặp lại Tạ Tự Thần, là trên xe tù.



Hắn bị dân chúng c.h.ử.i mắng, toàn thân đầy vỏ trứng, rau thừa, nước bẩn.

Tiểu Yêu



"Dám mưu sát hoàng thượng! Hiếm lắm mới có được một vị minh quân như vậy!"



"Công t.ử đệ nhất kinh thành? Ta thấy là đệ nhất vô sỉ!"



"Ăn học t.ử tế, nhà cao cửa rộng, mà nuôi ra thứ như ngươi, Vệ quốc phủ mất hết mặt mũi!"



"May mà đã đoạn tuyệt! Vệ quốc phu nhân đang mang thai, còn có hi vọng!"



Ánh mắt Tạ Tự Thần đờ đẫn, nhưng vừa nhìn thấy ta, liền chống cùm đứng dậy.



Ta bịt mũi, học giọng điệu ghê tởm ngày trước hắn từng dành cho ta:



"Tạ Tự Thần, sống lại một đời, ngươi lại tự chuốc cho mình mùi thối như vậy. Làm người quá sạch sẽ ở kiếp trước khó chịu lắm sao?"



Hắn cúi đầu không nói, như muốn tìm cái hố chui vào.



"Ta sống lại, chỉ muốn bù đắp tiếc nuối đời trước, sống theo ý mình, mà sao lại thành ra thế này."



"Có quá nhiều điều không giống như ta nghĩ... Nguyệt Trúc... thật ra cũng không thật lòng..."



"Ta... ta đối với ngươi... cũng không hẳn là..."



"Thế t.ử Tạ, ngươi nên đi rồi."



Hắn bám lấy song sắt, cố chấp hỏi:



"Thôi Uyển, nếu kiếp trước ta không nghe lời Trịnh gia... không g.i.ế.c ngươi... nếu chúng ta sống tiếp, lâu ngày... có thể... có thể..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -



"Không."



Hắn sững người, không thể tin được ta thẳng thắn như thế.



"Vì sao?"

"Bởi vì có người từng nói với ta: Nếu kiếp trước ta không c.h.ế.t trong tay ngươi, thì chàng ấy đã chuẩn bị đến để cướp ta đi."



Lời ấy, Lý Tu Tuấn từng nửa đùa nửa thật nhưng chân thành khôn cùng:



"Tiếng xấu duy nhất ta muốn lưu đời, chính là 'đoạt vợ thần t.ử."



Tạ Tự Thần cuối cùng cũng hiểu, lúc bị áp giải đi, quay đầu hỏi ta:



"Vậy... ta có kết cục này, nàng hả giận chưa? Có thể tha thứ cho ta chưa?"



Ta im lặng thật lâu, rồi khẽ thở dài:



"Được rồi."



"Cảm ơn..."



Nhìn hắn bước xa dần trong xe tù, ta đứng lặng rất lâu.



Cho đến khi một tiếng nổ vang trời, xe tù bốc cháy ngùn ngụt, nuốt chửng người trong đó. Chỉ còn tiếng la hét thê lương vọng lại.



Ta bình thản thu hồi ánh mắt, quay đầu nói với người bên cạnh:



"Đi thôi."



Giờ thì thực sự hả giận rồi.