Tuyết Lớn Đè Tùng Xanh - Xuân Sinh

Chương 3

Anh ấy có vẻ ngoài rất bảnh bao, chỉ tiếc là xuất thân không tốt, lại càng khiến người ta thương cảm hơn, ở Đại học B anh có danh hiệu là "hot boy nhà nghèo".

Tôi biết có rất nhiều cô gái thích anh nhưng anh chưa bao giờ để tâm đến họ.

Đối với tôi, anh cũng không hề biểu lộ bất kỳ điều gì khác thường.

Nhưng tôi kiên định tin rằng, sẽ có một ngày tôi khiến anh phải lòng mình.

Cho dù khởi đầu của câu chuyện là một sự giao dịch, nhưng tình tiết cưới trước yêu sau chẳng phải trong tiểu thuyết vẫn hay viết đó sao?

Có lẽ ở bên nhau lâu ngày, anh sẽ nhận ra những điểm đáng yêu của tôi.

Tôi bắt đầu tìm đủ mọi cách để quyến rũ anh, cố tình mặc rất mát mẻ mỗi khi anh đến nhà tôi, không lộ tay thì cũng lộ đùi.

Vậy mà miệng anh cứ thao thao bất tuyệt nói về tình hình của công ty, đầu không thèm ngẩng lên lấy một cái.

Thật là, ai mà thèm nghe anh nói mấy chuyện đó chứ?

Tôi mất hết kiên nhẫn, bước tới rồi ngồi tót vào lòng anh.

Anh ngạc nhiên ngẩng đầu lên, khoảng cách giữa tôi và anh rất gần, đến mức gần như có thể cảm nhận được hơi thở của nhau.

Tôi cũng nhìn anh, ánh mắt đưa tình đầy quyến rũ.

"Phó Tuyết Tùng, anh thực sự không muốn cùng tôi xảy ra chuyện gì sao?"

Giọng tôi rất khẽ, phả hơi thở ấm nóng vào tai anh.

Anh không kiềm chế được mà khẽ rùng mình một cái, nhẹ nhàng đỡ lấy thân hình đang ngả nghiêng của tôi nhưng ánh mắt vẫn tràn đầy lý trí.

"Có phải cô uống rượu rồi không?"

Tôi đúng là đã uống chút rượu trước khi anh đến để lấy thêm can đảm.

Nhưng miệng tôi vẫn cứng cỏi nói: "Tôi tỉnh táo hơn bao giờ hết, chúng ta kết hôn rồi anh còn sợ cái gì chứ? Phó Tuyết Tùng, anh có còn là đàn ông không hả?"

Câu nói này giống như một công tắc, châm ngòi cho ngọn lửa tình trong anh, thiêu rụi chút lý trí trước đó của anh không còn một mảnh.

Anh đẩy tôi ngã nhào xuống ghế sofa rồi nồng nhiệt hôn tới tấp.

Mọi chuyện đã bắt đầu như thế đấy, trong cơn mơ màng, tôi có thể cảm nhận được sự vụng về và nâng niu, cẩn trọng của anh.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, anh đã rời đi từ lúc nào, trong không khí vẫn còn vương lại chút mùi hương hoan lạc, như ngầm tuyên bố rằng mọi chuyện đêm qua không phải là một giấc mơ.

Tôi vào bếp lấy nước uống, phát hiện có một chiếc nồi đất đang đặt trên bếp ga, bên trên có dán một tờ giấy ghi chú.

"Tôi có nấu cháo, trước khi ăn nhớ hâm nóng lại."

Khoảnh khắc đó, trong lòng tôi ngập tràn cảm giác ấm áp, thật muốn cứ như vậy mà sống cả đời với anh.

Tôi nghĩ anh không phải là người vô trách nhiệm, thế là tôi trang điểm thật đẹp rồi đến công ty tìm anh.

Anh nhìn thấy tôi thì có thẹn thùng không nhỉ? Dù sao thì ngày hôm qua anh thực sự đã làm tôi rất đau.

Nhưng sau khi đến công ty, trợ lý của anh lại báo với tôi rằng anh đã ra ngoài cùng một cô gái tên là Thôi Nam Khê.

"Cậu có biết họ đi đâu không?"

"Hình như nghe nói là đến bệnh viện để thăm người bệnh."

Tôi biết Thôi Nam Khê, quê của cô ấy và Phó Tuyết Tùng ở cùng một huyện, cô ấy cũng học ở Đại học B và học sau anh hai khóa.

Trên bảng vàng danh dự, tôi từng nhìn thấy ảnh của hai người họ được đặt trang trọng cạnh nhau.

Theo như lời Phó Tuyết Tùng từng nói, họ mới chính là những người thuộc về cùng một thế giới.

Cùng sinh ra ở tầng lớp thấp của xã hội, cùng thông minh kiệt xuất, giống như những ngọn cỏ vươn lên từ khe đá, không ngừng tự lực tự cường.

Trong lòng tôi bỗng dâng lên một nỗi sợ hãi vô cớ, nỗi sợ rằng mình sắp sửa đánh mất anh đến nơi rồi.

Nhưng tôi vẫn cố gượng dậy để chạy đến bệnh viện.

Tôi vốn luôn biết mẹ anh nằm ở bệnh viện nào nhưng chưa từng đến thăm bà.

Dù sao thì tôi cũng chỉ là chủ thuê của Phó Tuyết Tùng chứ không phải con dâu thực sự của bà, tôi chẳng có lý do gì để xuất hiện ở đó cả.

Qua cánh cửa khép hờ, tôi nghe thấy những âm thanh quen thuộc truyền ra từ bên trong.

Phó Tuyết Tùng đang nắm tay một cô gái, đứng trước giường bệnh.

"Mẹ, chẳng phải mẹ vẫn thường bảo muốn thấy con kết hôn sao? Hôm nay con đưa Nam Khê đến gặp mẹ đây."

Cô gái kia cũng mỉm cười lên tiếng: "Dì cứ yên tâm ạ, tình cảm của cháu và Tuyết Tùng tốt lắm, đợi cháu tốt nghiệp xong là chúng cháu sẽ làm đám cưới ngay."

Người phụ nữ gầy gò trên giường bệnh nhìn đôi trai tài gái sắc trước mắt, trên gương mặt hiện lên một nụ cười đầy mãn nguyện.

Tôi quay người bước nhanh rời khỏi phòng bệnh đó, niềm vui mừng lúc mới đi hoán đổi thành một nỗi thất vọng tràn trề.

Một cô y tá đi ngang qua hỏi tôi: "Cô ơi, sao cô lại khóc thế? Trong người có chỗ nào không khỏe sao?"

Tôi chỉ lắc đầu với cô ấy.

Trong lòng tôi đau đớn vô ngần, nhưng bác sĩ ở nơi này không cách nào chữa khỏi cho tôi được.

Một nỗi sợ hãi rằng mình sắp bị bỏ rơi bủa vây lấy toàn bộ tâm trí tôi.

Vào chính cái lúc mà tôi ngày càng ỷ lại vào anh thì anh lại nắm tay một cô gái khác và nói sẽ cưới cô ta làm vợ.

Vậy thì tôi được tính là cái gì đây? Chẳng lẽ là kẻ chiếm chỗ mà không làm được tích sự gì sao?

Tôi không muốn phải nếm trải cảm giác bị vứt bỏ thêm một lần nào nữa, cho nên lần này tôi quyết định sẽ là người ra đi trước.

Về đến nhà, tôi lập tức liên hệ với luật sư để soạn thảo đơn ly hôn.

Hiện tại công ty đã đi vào quỹ đạo ổn định và phát triển, tôi bán số cổ phần trong tay đi là có thể thu về một khoản tiền lớn.

Sau đó tôi sẽ mang theo số tiền này ra nước ngoài, đi càng xa càng tốt.

Khi Phó Tuyết Tùng hay tin và vội vã chạy đến thì tôi đã ký vào tờ giấy ly hôn xong xuôi rồi.

Ánh mắt anh dừng lại trên những dòng chữ đen mực trắng rõ ràng ấy, dường như vừa bị thứ gì đó châm chích.

"Thế này là có ý gì?" Anh khẽ hỏi tôi.

"Chúng ta ly hôn đi, Phó Tuyết Tùng."

"Tại... tại sao?"

Tôi mỉm cười: "Chúng ta vốn dĩ chỉ là kết hôn theo hợp đồng, bây giờ công việc của anh đã hoàn thành rồi, tôi cũng không có ý định ở lại trong nước nữa, năm trăm ngàn tệ còn lại tôi sẽ chuyển vào tài khoản cho anh ngay."

"Nhưng mà chuyện ngày hôm đó..."

"Ồ, hôm đó tôi uống nhiều quá nên nhìn nhầm anh thành bạn trai cũ thôi, mong anh đừng để bụng nhé."

Lời nói dối này nghe vụng về làm sao, vậy mà anh lại tin sái cổ.

Tôi nhìn thấy ngọn lửa giận đang bị đè nén trong mắt anh, nhưng cuối cùng anh vẫn chẳng thốt ra lời nào, dứt khoạt đặt bút ký vào tờ đơn ly hôn.

Anh dùng lực mạnh đến mức làm rách cả mặt giấy.

Tôi không thể hiểu nổi anh đang tức giận vì điều gì, chẳng phải chính anh là người muốn cưới người khác sao?

Tôi đã chủ động nhường chỗ cho người ta rồi, đáng lẽ anh phải vui mừng mới phải chứ.

Anh im lặng một hồi lâu, cuối cùng mới lại lên tiếng.

"Cô dự định sẽ đi nước nào?"

"Tôi vẫn chưa nghĩ kỹ, có thể là sang Mỹ."

Anh tự giễu cười một tiếng: "Xa thật đấy, tôi chưa từng đến đó bao giờ. Trước đây tôi cứ nghĩ khoảng cách xa xôi nhất trên đời này là từ ngôi làng của tôi đến trường Đại học B.”

“Tôi phải bắt rất nhiều loại xe cộ, đi mất ba ngày ròng rã mới có thể đứng trước cổng Đại học B."

Quê hương của anh là một nơi có phong cảnh rất đẹp nhưng lại vô cùng nghèo nàn lạc hậu.

Anh có thể từ một nơi như thế mà thi đỗ vào Đại học B, đứng ngang hàng với những nhân tài kiệt xuất, ngoài thiên phú ra thì chắc chắn đã phải đánh đổi bằng rất nhiều mồ hôi công sức.

Lòng tôi chợt mềm xuống, hiếm hoi lắm mới mở lời an ủi anh.

"Không sao đâu, kể từ nay về sau, năng lực của anh hoàn toàn dư sức đưa anh đến bất kỳ nơi nào trên trái đất này."

Tôi tin chắc rằng anh sẽ trở thành nhân vật tỏa sáng rực rỡ nhất trong đám đông.

Cho dù, anh ấy không thuộc về tôi.

Trên đường ra sân bay, tôi khóc đến khàn cả giọng, kiệt cả sức.

Tôi đã ước ao biết bao rằng anh sẽ gọi một cuộc điện thoại để níu kéo tôi lại, chỉ cần anh gọi là tôi nhất định sẽ nghe máy.

Nhưng mãi cho đến trước giờ lên máy bay, tôi mới nhận được tin nhắn anh gửi đến, chỉ có vỏn vẹn bốn chữ.

[Thượng lộ bình an.]

Hơn hai mươi năm đầu của cuộc đời tôi trôi qua quá đỗi êm đềm và thuận lợi, tôi không phải lo toan chuyện cơm áo gạo tiền, mỗi ngày chỉ biết có ăn chơi hưởng lạc.

Trong chuyện học hành tôi cũng chẳng mấy khi nỗ lực, may sao ông trời lại phú cho chút năng khiếu hội họa.

Hai năm đầu ở xứ người, tôi vùi đầu vào học tiếng Anh, cuối cùng cũng nộp hồ sơ thành công vào hệ Thạc sĩ ngành nghệ thuật của một trường đại học danh tiếng.

Thực ra lần quay trở về nước này là vì tôi đã nhận được lời mời tham gia dự án nghệ sĩ trẻ.

Khu công viên nghệ thuật đã xây dựng cho nghệ sĩ chúng tôi những phòng làm việc độc lập, cuối năm nay sẽ tổ chức buổi triển lãm chính thức, đến lúc đó sẽ mời truyền thông, các nhà sưu tầm cùng các nhà đầu tư đến tham quan triển lãm.

Vào khoảnh khắc nhận được email, người đầu tiên tôi nghĩ đến hóa ra lại là Phó Tuyết Tùng.

Vị trí của phòng làm việc nằm rất gần với tòa nhà của tập đoàn Phó thị.

Kể từ lần trước tôi bước ra khỏi nhà anh thì tôi đã không còn giữ liên lạc với anh nữa.

Chẳng biết có phải do tinh thần quá căng thẳng hay không mà tôi luôn có cảm giác có ai đó đang bám theo mình.

Một buổi tối nọ khi vừa đi tới cửa nhà, bỗng nhiên có một chiếc bóng đen lao vọt ra.

Trong lòng hoảng hốt, tôi lập tức dùng hết sức bình sinh đá mạnh vào chỗ hiểm ở đùi của người đó.

Trong không gian vang lên một tiếng rên hừ hừ đau đớn, giọng nói nghe có chút quen tai.

Nhờ có ánh đèn hắt vào, cuối cùng tôi cũng nhìn rõ người vừa đến chính là Phó Tuyết Tùng.

"Thẩm Gia Dao, cô muốn làm tôi tuyệt tự tuyệt tôn luôn đấy à?"

Tôi ngẩn người ra, hơi ngượng ngùng nói: "Sao anh lại ở đây? Tôi cứ tưởng là kẻ xấu chứ."

Anh vừa xoa xoa đùi vừa bực bội hỏi: "Tại sao lại chặn số điện thoại của tôi?"

"Không có tại sao cả."

Dưới làn ánh sáng nửa tối nửa sáng, sắc mặt của anh càng trở nên thâm trầm khó đoán.

Anh nghiến răng nói: "Không mời tôi vào trong ngồi một lát sao?"

"Không tiện."

"Có gì mà không tiện chứ? Chẳng lẽ bên trong đang giấu người đàn ông khác à?"

Trong giọng điệu của anh thấp thoáng một chút châm chọc.

"Liên quan gì đến anh?" Tôi lạnh lùng đáp.

"Cho tôi vào trong ngồi một chút đi, chân tôi đau lắm."

Anh chỉ vào vị trí vừa bị tôi đá trúng, giọng điệu bỗng dịu xuống, nghe như đang cầu xin.

Tôi cúi đầu liếc nhìn chiếc nhẫn trên tay anh, vẫn nhất quyết không mủi lòng.

"Anh là người đã lập gia đình rồi, không nên đến nhà một người phụ nữ độc thân vào đêm muộn như thế này."

Đến lúc này anh mới vỡ lẽ ra mọi chuyện, sau đó bật cười thành tiếng, tràn ngập sự vui vẻ không sao tả xiết.

"Hóa ra là vì chuyện này sao?"

Anh bước tới trước mặt tôi, dùng hai tay giữ chặt lấy bả vai tôi, nhấn mạnh từng câu từng chữ:

"Tôi chưa hề kết hôn, Thẩm Gia Dao à, cả đời này tôi chỉ mới kết hôn đúng một lần duy nhất, chính là với em."

"Vậy tại sao anh lại đeo nhẫn?"

"Thân phận người đã có gia đình có thể giúp tôi tránh được rất nhiều rắc rối phiền phức."

Tôi chợt nhớ tới lời cô bé lễ tân ở công ty anh đã nói, rằng thường xuyên có phụ nữ đến tìm anh.

Cũng phải thôi, anh vừa có ngoại hình tuấn tú lại vừa có sự nghiệp thành công, là một gã độc thân hoàng kim trong mắt mọi người, có phụ nữ theo đuổi cũng là chuyện hết sức bình thường.

"Cho nên anh đeo nhẫn chỉ là để chặn các mối đào hoa thôi à?"

"Đó chỉ là một trong số các lý do thôi."

"Thế còn lý do kia là gì?"

Anh im lặng một lát, giống như cuối cùng đã hạ quyết tâm.

"Chiếc nhẫn này tôi đã mua từ năm năm trước rồi, nhưng còn chưa kịp tặng đi thì người đó đã bỏ đi mất."

Người đó là Thôi Nam Khê sao?

Năm năm trước chính miệng anh đã nói là muốn cưới cô ấy mà.

Vì vậy, tôi chỉ là sự lựa chọn thay thế khi anh không có được người mình muốn thôi sao?

Tôi thầm đặt câu hỏi trong lòng, nhưng trước sau vẫn không nói ra thành lời.

Có những lời một khi đã nói ra là bản thân sẽ hoàn toàn thua cuộc.

Năm năm trước tôi đã thua một lần rồi, bây giờ không thể để mình đi vào vết xe đổ đó nữa.

Anh cúi đầu xuống, có ý định muốn hôn tôi.

Tôi dùng sức đẩy mạnh anh ra: "Xin lỗi anh, tôi đã có bạn trai ở nước ngoài rồi."

Động tác của anh khựng lại, cả người đứng chết trân tại chỗ.

Tôi thừa dịp anh còn đang thẫn thờ mà nhanh chân chạy vào trong nhà rồi thẳng tay đóng sập cửa lại, nhốt anh ở bên ngoài.

Một cánh cửa, ngăn cách hai thế giới khác biệt.

Bên ngoài im phăng phắc, không có lấy một tiếng động nhỏ nào.

Sáng ngày hôm sau khi tôi mở cửa bước ra ngoà lại giẫm phải những đầu mẩu thuốc lá vứt vương vãi đầy trên mặt đất.