Tuyết Lớn Đè Tùng Xanh - Xuân Sinh

Chương 1

Sau

Trở lại thành phố B đã là chuyện của năm năm sau.

Tòa nhà của tập đoàn Phó thị cao chọc trời, nhân viên lễ tân là một cô gái trẻ.

"Thưa cô, cô tìm ai ạ? Người không thuộc công ty thì không được vào trong."

Giọng nói của cô ấy vừa lịch sự vừa kiên quyết.

"Tôi tìm Tổng giám đốc Phó của các cô."

Nghe thấy danh xưng Tổng giám đốc Phó, ánh mắt cô ấy thay đổi chút ít, liền hỏi ngay: "Xin hỏi cô có hẹn trước không ạ?"

"Không có."

"Xin lỗi cô, tôi không thể để cô vào được, ngày nào cũng có phụ nữ đến tìm Tổng giám đốc Phó, không phải ai anh ấy cũng có thời gian để gặp."

Tôi thầm cười khổ trong lòng, anh của ngày xưa thanh cao và ngạo nghễ biết bao, đi qua bụi hoa mà chẳng để một chiếc lá nào vướng bận vào người.

Vậy mà giờ đây bên cạnh đã bắt đầu xuất hiện những bóng hồng lượn lờ rồi sao?

"Tôi họ Thẩm, cô cứ gọi điện thoại cho anh ấy, anh ấy sẽ gặp tôi thôi."

Thấy giọng điệu của tôi đầy quả quyết, cô lễ tân nhấc máy điện thoại bàn quay số nội bộ, đầu dây bên kia nói vài câu rồi nhanh chóng cúp máy.

"Cô Thẩm, xin mời đi theo tôi."

Cô ấy dẫn tôi đến trước một thang máy riêng rồi bấm tầng 20.

Thang máy từ từ đi lên cao, qua lớp kính trong suốt có thể nhìn thấy toàn cảnh đường phố bên ngoài.

Tôi không khỏi nhớ lại cảnh tượng lần đầu tiên gặp Phó Tuyết Tùng.

Đó là một ngày mùa đông, trời vừa đổ một trận tuyết lớn, bốn bề trắng xóa một màu.

Tôi đã chặn anh lại ngay trước cổng thư viện trường Đại học B.

"Cậu chính là Phó Tuyết Tùng, người đứng đầu khoa Tài chính?"

Anh dừng bước, quay người lại, gật đầu với tôi, cặp lông mày rậm đen hơi nhíu lại, mang theo một chút thiếu kiên nhẫn.

Trời lạnh như thế mà anh lại mặc rất phong phanh, những ngón tay bị cóng đến mức ửng đỏ.

Tuyết lớn đè tùng xanh, tùng xanh vẫn ngay ngắn và thẳng tắp, đó là ấn tượng đầu tiên của tôi về anh.

Trước khi gặp anh, tôi đã điều tra về anh rõ mười mươi.

Quê anh ở một ngôi làng miền núi hẻo lánh, mất cha từ nhỏ, một mình người mẹ dựa vào việc làm ruộng và làm thuê việc vặt để nuôi anh ăn học đến đại học.

Cách đó không lâu mẹ anh mắc bệnh hiểm nghèo, căn nhà nhỏ xíu của gia đình đã bị bán đi để lo chi phí chạy chữa cho bà.

Nhưng số tiền đó chẳng thấm tháp vào đâu, mỗi ngày anh phải chạy vạy ngược xuôi giữa trường học, bệnh viện và chỗ làm thêm, cả người mệt mỏi rã rời.

Nhưng thật may mắn, ông trời đã ban cho anh một bộ óc thông minh.

Thứ tôi cần chính là bộ óc này của anh.

Bố mẹ tôi gánh trên vai khoản nợ khổng lồ rồi bỏ mặc tôi để trốn chạy.

Tập đoàn Thẩm thị đứng trước nguy cơ phá sản và tái cơ cấu, trong khi tôi lại chẳng biết tí gì về việc kinh doanh của công ty, các cổ đông lâu năm chỉ chực chờ hợp lực lại để tấn công tôi.

Vào lúc này, chỉ có anh mới có thể giúp được tôi.

Một người có gia cảnh nghèo khó nhưng lại sở hữu chỉ số thông minh vượt trội.

Anh cần tiền của tôi, còn tôi cần trí tuệ của anh.

"Cậu có hứng thú làm một giao dịch với tôi không?"

"Chuyện gì?"

"Kết hôn với tôi, giúp tôi quản lý công ty, sau khi xong việc sẽ trả cậu một triệu tệ."

Nếu người ngoài nghe thấy điều này thì có lẽ sẽ nghĩ tôi là một kẻ tâm thần.

Nhưng Phó Tuyết Tùng không phải là người tầm thường.

Anh im lặng một hồi lâu, sau đó hỏi: "Nói lời giữ lời chứ?"

"Một lời đã nói ra, tứ mã nan truy."

Ngày hôm sau, chúng tôi đi đăng ký kết hôn.

Tôi lập tức chuyển vào tài khoản của anh năm trăm ngàn tệ, anh đã có thể chuyển mẹ mình sang phòng bệnh VIP rồi.

"Trong vòng hai năm nếu tình hình công ty khởi sắc, tôi sẽ đưa nốt số tiền còn lại cho cậu, lúc đó cuộc hôn nhân của chúng ta cũng sẽ chấm dứt."

Anh gật đầu, chấp nhận điều đó một cách rất dễ dàng.

Tầng hai mươi đã đến, cô gái trẻ dẫn tôi tới văn phòng của anh rồi rời đi.

Văn phòng của Phó Tuyết Tùng rất rộng và cũng rất trống trải, không có lấy một món đồ thừa thãi.

Tôi ngồi trên ghế sofa bên cửa sổ, trong lòng bắt đầu cảm thấy lo lắng không yên.

Dù sao thì ngày trước khi chúng tôi đường ai nấy đi, mọi chuyện diễn ra chẳng mấy vui vẻ gì.

Bây giờ gặp lại, thật sự không biết phải đối mặt ra sao.

Trong lúc tôi đang thẫn thờ thì cửa văn phòng mở ra, Phó Tuyết Tùng bước vào.

Một bộ âu phục màu đen được cắt may vừa vặn, mái tóc được chải chuốt gọn gàng, cộng thêm những đường nét góc cạnh trên khuôn mặt, diện mạo này rất đúng với hình mẫu Tổng giám đốc bá đạo trong tưởng tượng của các cô gái.

Trên người anh không còn sót lại một chút dáng vẻ nào của cậu sinh viên nghèo năm xưa nữa.

"Sao lại về rồi, là vì trăng ở bên Mỹ không đủ tròn à?"

Anh lên tiếng hỏi tôi, trong giọng điệu mang theo sự giễu cợt.

Trước đây anh chưa bao giờ biết nói đùa, lúc nào cũng là dáng vẻ nghiêm túc đứng đắn, thời gian đúng là có thể thay đổi một con người.

"Trăng nước ngoài có tròn đến mấy thì cũng không bằng trăng nước mình."

Tôi cũng rặn ra một nụ cười đúng mực.

Đàn ông và phụ nữ đã ly hôn khi gặp lại nhau, hiếm có ai lại giữ được sự bình tĩnh như hai chúng tôi.

Anh đi đến bên cạnh tôi, tự tay rót cho tôi một tách cà phê, giống như một người chủ nhà đang làm tròn bổn phận tiếp đãi khách khứa.

"Không biết cô Thẩm tìm tôi có việc gì?"

"Tôi nhớ ra mình còn để quên đồ ở chỗ anh nên đến để lấy lại."

Anh cúi đầu nghịch món đồ trang trí bằng thủy tinh trong tay, hờ hững nói: "Đồ gì vậy? Thời gian qua lâu quá rồi tôi thật sự không nhớ nổi, cô Thẩm có thể nhắc nhở tôi một chút không?"

Tôi hít một hơi thật sâu rồi nói: "Chìa khóa nhà tôi, phiền anh trả lại cho tôi."

Anh gật đầu, giống như cuối cùng cũng đã nhớ ra.

"Chìa khóa đang để ở nhà tôi, buổi tối qua lấy đi, lát nữa tôi sẽ gửi địa chỉ cho cô."

Tôi cúi đầu thoáng nhìn thấy chiếc nhẫn trên tay trái của anh, chỉ có người đã kết hôn mới đeo nhẫn ở ngón áp út.

Tôi lắc đầu nói: "Thôi vậy, buổi tối đến nhà anh không tiện lắm, tôi đi đánh lại chiếc khác là được."

"Buổi tối đến lấy đi, tôi không muốn trong nhà có đồ đạc của người không liên quan, tôi còn có một cuộc họp nên xin phép không tiếp cô được nữa."

Giọng điệu của anh lạnh lùng và kiên quyết, không cho phép người khác phản đối.

Trong hoàn cảnh bất lực, tôi đành phải thỏa hiệp.

Đi ngang qua quầy lễ tân, cô gái trẻ tò mò ngắm nghía tôi, như thể ngửi thấy mùi dưa hóng hớt từ trên người tôi vậy.

Tôi suy nghĩ một lát rồi vẫn bước tới, khẽ hỏi cô ấy: "Tổng giám đốc Phó của các cô kết hôn chưa?"

"A, chuyện này, nhân viên công ty không được dò hỏi chuyện riêng tư của sếp đâu ạ."

Nói xong cô ấy ngó nghiêng hai bên vài cái rồi lại ghé sát đầu vào một cách đầy bí hiểm.

"Nhưng mà, tôi nghe bên tài vụ của công ty nói, Tổng giám đốc Phó thường xuyên chuyển tiền cho một người phụ nữ, số tiền còn không hề nhỏ đâu."

"Có phải người phụ nữ đó họ Thôi không?"

"Sao cô biết hay vậy?" Cô ấy kinh ngạc nhìn tôi.

Tôi mỉm cười, không trả lời cô ấy.

Đã bao nhiêu năm trôi qua rồi, ngoài Thôi Nam Khê ra thì còn ai xứng đáng để anh phải làm như thế này chứ?

Sau