Tuyết Đầu Mùa

Chương 8

 

Càng không bao giờ dừng những bước chân tiến về phía trước.

Vũ Văn Trạc ngắm nhìn tôi rất lâu, rất lâu, rồi đứng dậy và chìa bàn tay về phía tôi.

Anh nói, vậy thì tốt quá rồi.

Anh bảo rằng, Hạ Tiểu Dao mà anh biết luôn là cô gái kiên cường đến thế.

Cuối cùng, anh cất lời:

"Vậy thì tớ chúc cậu, từ nay về sau thuận buồm xuôi gió."

Gió khẽ thổi làm rung chiếc chuông treo bên cửa sổ.

Tiếng chuông leng keng vang lên từng nhịp.

Trong trẻo và vui tai đến lạ.

Tôi ngẩng đầu nhìn anh, nở một nụ cười thật rạng rỡ:

"Chúc cho cả hai chúng ta."

13.

Một buổi hoàng hôn của một tháng sau đó.

Ngày hôm ấy, ánh mặt trời rực rỡ chan hòa.

Ánh chiều tà lấp lánh lung linh.

Vũ Văn Trạc đã cầu hôn tôi.

Vô cùng bất ngờ.

Anh quỳ một chân xuống, lấy ra một chiếc nhẫn kim cương.

Anh dùng chất giọng run run để bày tỏ tình cảm với tôi.

"Dao Dao, anh biết mọi chuyện ngày hôm nay rất bất ngờ, nhưng đây là quyết định mà anh đã suy đi tính lại, đã cân nhắc đến hàng vạn lần."

"Dĩ nhiên, anh không hề ép buộc em phải ở bên anh, anh chỉ muốn thông qua cách này để nói cho em biết rằng: em không phải là một cô bé không có ai yêu thương, em càng không phải là người không thích hợp để kết hôn. Chẳng qua là do kẻ khác không có mắt nhìn, không nhận ra sự tuyệt vời của Dao Dao, là bọn họ không xứng với em."

Trái tim tôi khẽ giật thót một nhịp.

Đột nhiên nhớ lại câu nói từng bâng quơ thốt ra vào tháng trước.

Tôi từng nói: "Phải chăng tớ vốn không phải là một người thích hợp để kết hôn..."

Đó chẳng qua chỉ là một lời than thở thuận miệng của tôi.

Vậy mà ngay tại giờ phút này đây, anh đã đưa ra câu trả lời của mình.

Anh nói với tôi rằng, tôi tuyệt vời hơn bất kỳ một ai.

Anh nói:

"Hạ Dao, em đừng bất an nữa."

Anh nói anh thích tôi, anh còn bảo rằng mình chưa bao giờ quên tôi.

Thậm chí anh còn tiết lộ rằng, sở dĩ anh về nước không phải vì kỳ nghỉ phép, mà là nghe tin tôi và Thẩm Vô Độ chia tay, nên mới gác lại toàn bộ công việc nghiên cứu để vội vã trở về.

"Anh chỉ cảm thấy, lúc này em đang rất cần được an ủi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Bây giờ xem ra là anh đã coi thường Dao Dao rồi, Dao Dao có thể tự điều chỉnh cảm xúc rất tốt."

Nói đến đây, nét mặt anh vừa có chút thẹn thùng, lại vừa có chút tự hào.

Tôi không kìm được mà bật cười thành tiếng.

Nhưng cười một hồi, nước mắt lại chực trào rơi xuống.

Tôi từng vô số lần tưởng tượng về khung cảnh khi mình được cầu hôn, có thể là rình rang xa hoa, cũng có thể là vô cùng long trọng, thế nhưng kết cục lại bình dị đến mức này.

Nhưng lại rung động lòng người đến thế.

Bố mẹ đang đứng xung quanh, trong nụ cười ngấn lệ dịu dàng nhìn tôi.

Bố mẹ đều rất yêu thương tôi.

Vì thế, họ sẽ không ép buộc tôi phải đưa ra bất kỳ quyết định nào.

Thế là.

Tôi đã nhận lấy chiếc nhẫn của Vũ Văn Trạc, khoảnh khắc này, nó tuyệt nhiên không phải là chiếc gông cùm của hôn nhân, mà là một món quà vô cùng quý giá.

Một tấm chân tình thuần khiết thời thiếu niên.

Khi giọt nước mắt cuối cùng rơi xuống, tôi khẽ nói:

"Em nghĩ là em có thể nghiêm túc suy nghĩ thêm về chuyện này."

14.

Nửa tháng sau, tôi nhận được cuộc gọi từ chị Lưu, chị ấy thông báo rằng danh sách đề cử Nữ diễn viên chính xuất sắc nhất tại Liên hoan phim có tên tôi.

Tôi cần phải đến tham dự.

Thời gian tôi đến hội trường vẫn còn rất sớm.

Chuyên viên trang điểm quen thuộc nhỏ giọng buôn chuyện với tôi, và chủ đề gây chú ý nhất trong số đó chính là Thẩm Vô Độ và Minh Nghiên.

"Nghe nói nhà họ Thẩm đã chính thức công bố chuyện liên hôn với tập đoàn họ Triệu rồi, vậy mà Thẩm Vô Độ lại làm ầm ĩ không chịu đồng ý, mấy ngày nay quậy lớn chuyện lắm. Chẳng lẽ Tổng giám đốc Thẩm thật sự định cưới Minh Nghiên sao?"

"Minh Nghiên dạo này nổi đình nổi đám như mặt trời ban trưa, cướp đi tài nguyên của không ít người, vậy mà Tổng giám đốc Thẩm vẫn tiếp tục dung túng cho cô ta, không sợ có ngày bị gậy ông đập lưng ông hay sao."

Nói đến đây, cô ấy khẽ khựng lại một nhịp, xúc động thốt lên:

"Dao Dao à, em cũng coi như đã thoát khỏi bể khổ rồi, từ lâu chị đã thấy hạng người như Thẩm Vô Độ vốn không cùng một thế giới với chúng ta."

"Nghe nói bố mẹ anh ta cũng là hôn nhân thương mại, gần đây đứa con riêng của bố anh ta còn tìm tới tận cửa, tuổi tác lại suýt soát bằng Thẩm Vô Độ nữa chứ, một gia đình như vậy, quả thực không phải là nơi chúng ta có thể thích nghi được."

Tôi khẽ mở mắt ra.

Cô gái trong gương được trang điểm vô cùng sắc sảo, môi đỏ răng trắng, khóe môi khẽ cong lên, lại càng thêm phần kiêu sa rực rỡ.

Cách đó không xa, có một bóng người đang đứng.

Vừa quen thuộc, lại vừa lạnh lẽo.

Dưới bọng mắt là hai quầng thâm xanh tím.

Hiện rõ từng nét tiều tụy héo mòn.

Minh Nghiên bên cạnh đang khoác tay anh ta, nụ cười ngọt ngào và tràn đầy sức sống.

Nhưng anh ta chỉ lặng lẽ thông qua tấm gương mà nhìn về phía tôi.