Tôi từng không tin.
Giờ đây tôi đã tin rồi.
Nếu không, sao tôi lại có thể ngốc nghếch bị một cái cớ đầy rẫy sơ hở lừa dối suốt bảy năm.
Ngốc đến mức ở bên cạnh nhau sớm tối cũng chẳng nhận ra được suy nghĩ thật sự của người kề bên.
Ngốc đến mức bị lừa dối, mà vẫn đau lòng vì anh ta.
"Thẩm Vô Độ, chúng ta chia tay đi."
Cuối cùng tôi cũng nói ra câu nói này, một cách đầy nghiêm túc và kiên định.
Khoảnh khắc này, tôi tựa như đã trút bỏ được gánh nặng chất chứa trong tim và trên vai mình.
Nhẹ nhõm vô cùng.
Nhưng Thẩm Vô Độ chỉ nhìn tôi, thu lại sự dịu dàng vốn có, ánh mắt trở nên sâu thẳm và lạnh lùng.
Từng câu từng chữ nói ra vừa rõ ràng vừa nặng nề.
Anh nói:
"Hạ Dao, em sẽ phải hối hận."
Tôi từng không hiểu ý nghĩa của câu nói đó.
Nhưng sau ngày hôm ấy, tôi bắt đầu bị chấm dứt hợp đồng liên tục.
Tài nguyên của tôi, các hợp đồng phát ngôn của tôi, bọn họ thà bồi thường số tiền vi phạm hợp đồng cao ngất ngưởng cũng kiên quyết muốn kết thúc hợp tác với tôi.
Sau đó, đối tác đều chuyển sang ký hợp đồng với Minh Nghiên.
Khoảnh khắc đó, tôi lập tức hiểu ra.
Thẩm Vô Độ đang thị uy với tôi.
Anh ta đang dùng hành động thực tế để nói cho tôi biết.
"Em xem, em không tình nguyện l.à.m t.ì.n.h nhân của anh, thì khối người tình nguyện."
5.
Trong bữa tiệc tối.
Sự xuất hiện của một người đã đẩy bầu không khí lên đến cao trào.
Vị đạo diễn mang tầm quốc tế vừa về nước gần đây, đạo diễn Lưu.
Chị Lưu ghé tai tôi dặn dò: "Đạo diễn Lưu cũng tới rồi, bộ phim mới của ông ấy lần này đang tuyển chọn nữ chính, không phải em thích ông ấy lắm sao? Chị nghe ngóng được ông ấy cũng luôn đ.á.n.h giá rất cao em, lần này em nhất định phải cố gắng tranh thủ đó."
"Vâng ạ."
Tôi bưng ly rượu sâm panh vừa định bước về phía đạo diễn Lưu, nhưng lại trông thấy Thẩm Vô Độ dắt tay Minh Nghiên đến bên cạnh ông ấy: "Đạo diễn Lưu, đây là cô Minh Nghiên mà tôi đã giới thiệu với ông."
Minh Nghiên liếc nhìn tôi, đuôi mắt tràn ngập vẻ đắc ý.
Có Thẩm Vô Độ làm cầu nối, đạo diễn Lưu chẳng mấy chốc đã cùng Minh Nghiên trò chuyện về cốt truyện trong phim.
Tôi thoáng chút bối rối khẽ mím môi.
Nhưng rốt cuộc vẫn muốn tự mình đấu tranh, bèn bước về phía ông: "Đạo diễn Lưu, chào ông."
"Vị này là...?" Đạo diễn Lưu nghi hoặc.
Tôi còn chưa kịp giới thiệu, Thẩm Vô Độ đã đột ngột lên tiếng: "Cô ấy là tình nhân cũ của tôi."
Tình nhân.
Âm cuối kéo dài đầy ám muội.
Trái tim tôi khẽ thót lại một nhịp.
Quay đầu nhìn anh, chạm phải chính là ánh mắt mang tính khiêu khích của anh.
Anh ta cố ý.
Anh ta thừa biết tôi không thể chấp nhận hai chữ này.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Vậy mà cứ cố tình gán danh phận đó lên đầu tôi.
Dời tầm mắt đi, anh lạnh lùng cười kháy: "Diễn xuất bình thường thôi."
Năm chữ ngắn ngủi.
Đã dễ dàng phủ nhận trọn vẹn mười năm nỗ lực của tôi.
Nghe vậy, đạo diễn Lưu không thèm nhìn tôi thêm lấy một lần.
Khoảnh khắc này, tôi hiểu ra.
Cơ hội mà tôi đã chờ đợi suốt bao năm qua, hoàn toàn tan biến rồi.
Trong lòng tôi hẫng đi một nhịp, có cảm giác thứ gì đó đang vụt đi mất, muốn nắm lấy cũng chẳng thể giữ được.
Tôi xoay người bước đi.
Nhưng ngay tại lối rẽ hậu trường, tôi lại chạm mặt Thẩm Vô Độ.
Anh ta tựa lưng vào tường, nghiêng đầu nhìn tôi, đáy mắt phản chiếu ánh đèn rực rỡ sắc màu nhưng lại chẳng hề có lấy một chút ấm áp.
Anh ta hỏi tôi:
"Hạ Dao, em hối hận chưa?"
Rời xa anh rồi, mất đi nhiều thứ đến thế.
Em có hối hận không?
"Quay về bên anh đi, những thứ em muốn, đều sẽ tiếp tục thuộc về em..."
Tôi ngẩng đầu nhìn anh ta.
Ánh mắt vừa trong trẻo lại vừa dịu dàng.
Nhưng tuyệt nhiên không có nửa điểm tiếc nuối.
Tôi khẽ mỉm cười:
"Thẩm Vô Độ, tôi chưa bao giờ biết hối hận là gì."
Không cần nữa.
Là thực sự không cần nữa rồi.
6.
Vì sự can thiệp của Thẩm Vô Độ, toàn bộ hợp đồng đại diện và lịch trình đều bị hủy bỏ, thế nhưng điều đó lại mang đến cho tôi một kỳ nghỉ hiếm hoi.
Tôi bước chân vào nghề mười năm, lúc nào cũng tất bật bận rộn.
Bỗng chốc rảnh rỗi, tôi lại chẳng biết mình nên làm gì cho phải.
Lúc dọn dẹp phòng ốc, tôi vô tình tìm thấy một chiếc áo sơ mi trong tủ quần áo.
Trên cổ tay áo có đính một chiếc khuy măng sét.
Làm bằng pha lê đen.
Chính giữa khắc chữ "Độ".
Tôi ngẫm nghĩ một lúc, nhưng chẳng thể nhớ nổi anh để lại chiếc áo này từ khi nào.
Vốn định vứt đi cho rồi.
Nhưng nhớ tới việc Thẩm Vô Độ từng nhắc về giá trị của chiếc khuy áo này, tôi lại đặt nó sang một bên.
Tôi không muốn mắc nợ anh ta thêm nữa.
Tôi nhắn tin cho thư ký của anh, bảo anh ta qua lấy lại.
Trong điện thoại, thư ký của anh nhỏ giọng nói: "Cô Hạ, mấy ngày nay Tổng giám đốc Thẩm hay nhắc đến cô lắm, anh ấy vẫn rất yêu cô. Chẳng qua là nhà họ Thẩm có thái độ cực kỳ cứng rắn với chuyện liên hôn, thế nên Tổng giám đốc Thẩm mới phải dùng đến hạ sách này, việc để cô l.à.m t.ì.n.h nhân vốn không phải ý định ban đầu của anh ấy đâu."
Anh ta dùng từ ngữ rất mực cẩn trọng.
Nhưng vẫn chẳng thể che giấu được sự hờ hững trong giọng điệu.