Sau khi hai con "mèo máy tuyệt thế" rời đi, tiệm cơm quả nhiên có chút bận rộn hẳn lên, nhưng cũng còn may!
Mọi chuyện vẫn ổn, không đến mức bận tối mắt tối mũi không có thời gian nghỉ ngơi như hồi mới khai trương, chủ yếu là nhờ Thiết Ngưu tuyệt thế đã gánh vác thêm rất nhiều việc, ngay cả mấy khâu chuẩn bị sơ chế nguyên liệu hắn cũng đã làm rất thạo.
Nhưng mới làm được vài ngày, Thang Hiển Linh đã bắt đầu thấy xót Thiết Ngưu nhà mình trước.
"Quả nhiên là phu quân ai người nấy xót mà." Thang đại lão bản ngồi ở hành lang cảm thán một câu.
Lời này vừa thốt ra, khóe miệng vị phu quân Thiết Ngưu kia không tài nào giấu nổi ý cười. Hoàng Phủ Thiết Ngưu biết phu lang nói lời này là thật lòng, bởi vậy trong lòng vừa vui vừa cảm động, cả người như được tiếp thêm sức mạnh, liền bảo: "Ta không mệt."
"Ngươi có phải làm bằng sắt đâu." Thang Hiển Linh nói xong, quyết định dứt khoát: "Tuần này ta sẽ đi tới chỗ người môi giới một chuyến, lần này bất kể họ đề cử ai, ta cũng nhận hết."
Dù sao cậu cũng có bàn tay vàng, muốn học lỏm thì cứ việc, còn nếu định gây hấn phá hoại tửu lầu nhà cậu thì cứ canh chừng cẩn thận một chút là được.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu ưng thuận, mọi chuyện đều nghe theo phu lang nhà hắn.
Nhưng còn chưa đợi đến cuối tuần, Điền đại trù đã sai Đại Viên chạy sang một chuyến, mang theo một tờ giấy nhắn, lại nói: "Sư phụ ta bảo, Thang lão bản nơi này đang thiếu người, liệu có muốn nhận đồ đệ không?"
Hoàng Phủ Thiết Ngưu xem tờ giấy, Đại Viên đứng bên cạnh kể: "Điền sư phụ đi xuống thôn nhận làm tiệc rượu, trong thôn đó có một hộ nọ đáng thương lắm, người già kẻ trẻ đều lâm bệnh mà lần lượt qua đời, đứa con trai lớn thì bị bắt cóc, giờ chỉ còn trơ trọi lại một đứa bé trai mới bốn năm tuổi. Nó sống dựa vào cơm của trăm họ trong thôn cũng được một thời gian rồi, nhưng ăn lâu ngày cũng bị không ít người ghét bỏ, trông tội nghiệp vô cùng."
Đại Viên vừa nói vừa gật đầu lia lịa, hốc mắt đã đỏ hoe.
"Mới bốn năm tuổi à." Thang Hiển Linh nghe xong tuổi tác thì thầm nghĩ, đứa bé bốn năm tuổi mà đưa đến đây thì đúng là dùng lao động trẻ em, thực thụ là lao động trẻ em rồi, vì nó chẳng giúp ích được gì cho cậu cả. Cậu đoán Đại trù chắc hẳn còn có tâm tư khác, bèn nhìn Đại Viên: "Sư phụ của ngươi đúng là người tốt bụng."
Đại Viên không kìm được lau nước mắt, thút thít nói: "Nhà ta trước đây nghèo lắm, nghèo đến mức suýt chết đói, sư phụ nhận ta làm đồ đệ mới có ngày hôm nay, cũng là mấy năm nay mới khá lên được một chút."
"Ngươi về nói với sư phụ rằng ngươi hay là Tiểu Mễ, ai sẵn lòng sang chỗ ta làm phụ bếp thì ta đều nhận cả. Lần này ta sẽ trả lương theo đúng cấp bậc phụ bếp, điều kiện đãi ngộ cứ việc bàn bạc." Thang Hiển Linh lên tiếng.
Cậu đoán Điền đại trù chắc hẳn là có ý này.
Trên phố người ta cứ truyền miệng nhau rằng Điền đại trù tay nghề giỏi, nhận làm tiệc nhiều nên kiếm được bộn tiền, nhưng đó chẳng qua là lời đồn để quảng bá danh tiếng thôi, chứng tỏ tay nghề ông ấy không tệ, ai cũng muốn tìm.
Nhưng theo cậu biết, tháng trước Điền đại trù chỉ nhận được chưa quá 5 ngày làm tiệc.
Đại Viên và Tiểu Mễ đang tuổi ăn tuổi lớn, sức ăn như rồng cuốn, Điền đại trù còn phải nuôi gia đình, lại phải lo tích cóp sính lễ cho con cái, cuộc sống cứ tháng no tháng đói, chẳng có gì ổn định. Những đầu bếp chuyên nhận tiệc lẻ như Điền đại trù ở thành Phụng Nguyên này có rất nhiều.
Giờ đây Điền đại trù thương cảm cho đứa nhỏ mồ môi kia, nhưng nếu chỉ dựa vào sức mình ông mà nuôi thêm một miệng ăn nữa thì quả thực quá sức vất vả, vả lại Đại Viên và Tiểu Mễ cũng đã lớn rồi, phận làm sư phụ cũng phải tính toán tiền đồ cho đồ đệ mình nữa.
Thực ra nếu cả hai huynh đệ cùng đi nhận tiệc, bao nhiêu khách mối Điền đại trù tích cóp được đều dồn cả cho hai đồ đệ, thì khó lòng bảo đảm sau này hai người họ không vì thế mà sứt mẻ tình cảm, dù sao cũng là cùng một nghề.
Nghĩ tới nghĩ lui, ông mới tính đến chỗ cậu.
Thang Hiển Linh thực ra không phản đối, với cậu mà nói, dùng người lạ chẳng bằng dùng người quen, mấy con mèo máy tuyệt thế này rất hợp ý cậu. Có điều lời lẽ phải nói cho kỹ càng một chút, hai đứa trẻ này tính tình thẳng đuột, đôi khi còn hơi cứng nhắc.
"Sư phụ các ngươi đối đãi với hai đứa thật sự rất tốt, đúng là dốc hết lòng dạ ra mà lo lắng." Thang Hiển Linh nói.
Đại Viên tuy có phần thật thà quá mức, nhưng nghe lời Thang lão bản nói cũng thút thít khóc: "Ta biết cả mà, sư phụ không phải không cần chúng ta, cũng không phải chỉ thiên vị tiểu sư đệ, tiểu sư đệ cũng đáng thương lắm."
"..." Thang Hiển Linh: "Hay lắm, ngay cả 'tiểu sư đệ' cũng đã nhận rồi, lại còn gửi thư đưa 'lao động trẻ em' đến nữa."
Đại Viên lỡ miệng nói hớ, đôi mắt đẫm lệ thận trọng nhìn Thang lão bản, vẻ mặt kiểu xong đời rồi mình làm hỏng việc rồi, sau đó "thình thình" một tiếng, Đại Viên trực tiếp quỳ thụp xuống trước mặt Thang lão bản, liên tục dập đầu.
Thang Hiển Linh hoảng hốt, thế này là làm cái gì vậy!!!
Cậu hận không thể quỳ xuống đối diện với nó cho xong.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu một tay đỡ lấy cánh tay phu lang, một tay xách Đại Viên dậy, nghiêm túc nói: "Thang lão bản không thích người khác quỳ trước mặt mình."
Đại Viên sực tỉnh ra, lo sợ không biết mình có lại làm hỏng chuyện không, bèn nức nở lí nhí nói lời xin lỗi.
"Lau nước mắt đi." Thang Hiển Linh bảo.
Đại Viên dùng ống tay áo quệt ngang nước mắt, rất nghe lời Thang lão bản.
"Ta vẫn giữ nguyên câu nói đó, ngươi về bàn bạc với Tiểu Mễ, nếu muốn làm phụ bếp chính thức thì chỗ ta chỉ nhận một người thôi." Hai người thì Điền đại trù cũng không nỡ thả đi hết, ông ấy đi nhận tiệc vẫn cần một người phụ tá, người còn lại thì ở nhà trông nom đồ đệ nhỏ bốn năm tuổi kia.
Đại Viên mắt còn vương lệ bỗng ngẩn ra, nhận ra Thang lão bản không trách mình thì lập tức mừng rỡ khôn xiết, luôn mồm nói: "Lão bản, sau này ta nhất định sẽ nghe lời ngươi, ngươi bảo sao ta làm vậy, tuyệt đối không làm bậy đâu ạ."
"Ừ." Thang Hiển Linh gật đầu, "Về đi, thương lượng xong thì sang đây."
Đại Viên ra về, trước khi đi còn cúi người hành lễ thật thấp.
Thang Hiển Linh cảm thán: "Điền đại trù đúng là cũng có chút tâm kế và thủ đoạn, nhưng nói sao nhỉ...."
"Đều là người lương thiện cả." Hoàng Phủ Thiết Ngưu tiếp lời.
Thang Hiển Linh khẽ ừ một tiếng. Ở thời hiện đại, nói "người lương thiện" nghe như đang mỉa mai, nhưng từ khi tới Vinh triều, sinh sống ở đây lâu rồi cậu mới thấy, những người dân thường ở tầng lớp dưới tuy vì miếng ăn mà vất vả gian khổ, nhưng chẳng vì thế mà đánh mất sự thiện lương và lương tâm trong lòng.
Lương tâm là thứ vô cùng quan trọng.
Vừa cảm thán xong đạo lý nhân sinh, đến thứ Bảy, Thang lão bản liền đụng phải một gã môi giới chẳng có chút lương tâm nào...
"Một xu một cắc cũng không chịu trả lại cho ta!!!" Thang lão bản tức đến nghiến răng nghiến lợi.
Cậu đã nộp cho bên môi giới một lượng bạc để nhờ tìm người, họ cũng tìm rồi nhưng chẳng ai ra hồn, thông tin lai lịch còn chẳng kỹ càng bằng việc cậu đi hỏi thăm thực khách. Thế thì thôi đi, giờ cậu đã có phụ bếp rồi nên không cần nữa, chạy tới báo bên môi giới bảo đừng tìm nữa.
Đối phương không những không chịu trả tiền, lại còn dám mở miệng đòi thêm nửa lượng bạc nữa.
Thang Hiển Linh: "..."
Đúng là tức muốn nổ phổi!
Hoàng Phủ Thiết Ngưu lúc ấy liền đứng ra chất vấn, hỏi tại sao phải nộp thêm nửa lượng bạc, danh mục gì, tờ biên lai hôm đó mang tới cũng chẳng hề viết như vậy.
Gã môi giới cười hà hà rồi đổi giọng ngay, bảo là mình nhớ nhầm nên thôi không đòi nữa. Có điều, tiền đã nộp thì nhất quyết không trả lại, hắn lý luận rằng cả tháng qua mình cũng đã tốn bao công sức tìm người giúp, là do Thang lão bản không ưng ý, cảm thấy không hợp nên không nhận, chuyện này chẳng thể đổ lỗi cho hắn được.
Thang Hiển Linh lúc mới đến đây tìm người còn hết lời ca ngợi cái gọi là dịch vụ môi giới rất cần thiết, giờ thì tức đến mức chỉ muốn xắn tay áo lên mà đánh lộn. Tay áo đã lôi lên thật rồi, nhưng chợt nhớ tới việc Thiết Ngưu từng phải chịu năm bản tử, cậu đành nén giận thả tay áo xuống.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu cầm tờ biên lai tranh luận thêm vài câu với gã môi giới. Chỉ là lúc trước Thang Hiển Linh chỉ mải nghĩ đến chuyện nhờ người tìm hộ, lại còn có bảo hành sau khi nhận người, chứ chẳng ngờ tới tình huống mình chủ động dừng không tìm nữa, bởi vậy trong giấy tờ không hề ghi rõ chuyện hoàn tiền khi chấm dứt hợp đồng.
Thang Hiển Linh kéo Thiết Ngưu đi ra ngoài: "... Thôi thì coi như chịu thiệt mua lấy bài học, lần sau chúng ta sẽ có kinh nghiệm hơn." Cậu vừa đi vừa vỗ vỗ vào cơ ngực cứng bang bang của Thiết Ngưu, xem chừng hắn cũng đang tức giận không hề nhẹ, bèn dỗ dành: "Đừng giận, đừng giận nữa mà, không sao đâu."
Hoàng Phủ Thiết Ngưu vốn đang bừng bừng lửa giận, nhưng thấy bàn tay phu lang cứ xoa xoa rồi lại gãi gãi trước ngực mình, hắn bèn cúi đầu nhìn xuống.
Hai người vừa chạm mắt nhau, chẳng biết vì sao lại không kìm được mà cùng phì cười.
Cái cười này làm bao nhiêu bực dọc đều tan thành mây khói.
Thang Hiển Linh hừ hừ bảo: "Hai ta đúng là không thể nhìn nhau được, cứ nhìn là lại mắc cười."
"Chẳng lẽ trên mặt ta có gì đáng cười sao?"
Thiết Ngưu đáp: "Trên mặt ngươi không có gì đáng cười cả, chỉ là trông rất xinh đẹp, đặc biệt là đôi mắt, lúc sinh khí cũng đẹp mà lúc dỗ dành ta cũng đẹp."
"... Hì hì." Thang Hiển Linh được khen thì khóe miệng vênh tận lên trời. Giữa thanh thiên bạch nhật mà nghe lời này cũng hơi ngượng, cậu bèn vỗ bốp một cái vào ngực Thiết Ngưu như kiểu "anh em chí cốt", hớn hở bảo: "Đi thôi, ngươi phải mời ta uống nước ngọt đấy!"
Hoàng Phủ Thiết Ngưu rảo bước đuổi kịp: "Được."
Cuộc sống làm sao tránh khỏi những lúc trắc trở, có điều những va vấp của Thang Hiển Linh và Thiết Ngưu đều đến từ bên ngoài, còn tình cảm hai người thì lại càng ngày càng mặn nồng.
Đến cuối tuần, Điền đại trù dẫn theo cả ba đồ đệ tới. Thang Hiển Linh cũng không lấy làm kinh ngạc cho lắm, cậu biết ông ấy đến để nhận lỗi. Có điều mọi người đều là người kín đáo, chuyện kia cũng chẳng phải việc gì to tát. Điền đại trù đưa tiểu đồ đệ mới nhận tới cho cậu xem là để chứng minh mình không nói dối, cũng chẳng phải thật sự muốn bày mưu tính kế với Thang lão bản.
Đứa nhỏ ấy mới bốn năm tuổi, người gầy nhom, tay chân khẳng khiu. Thang Hiển Linh nhìn qua thấy nó còn nhỏ thó hơn cả Tam Lang nhà đại tỷ, đúng là quá bé.
Tưởng Vân lập tức mủi lòng, vội lấy đồ ăn cho đứa nhỏ.
Thằng bé có chút rụt rè sợ hãi, nhưng sau khi được sư phụ vỗ nhẹ vào sau gáy, nó liền can đảm đứng ra lí nhí cảm ơn bà.
Tưởng Vân cười mỉm: "Không cần cảm ơn đâu, để ta lấy thêm cho ít đồ nữa, con cứ đi theo ta, để sư phụ con nói chuyện với các thúc nhé."
"Tiểu Miêu, con cứ đi theo Tưởng nãi nãi đi." Điền đại trù bảo.
Thang Hiển Linh ngẩn ra: "... Thằng bé tên là Tiểu Miêu hả?"
"Nó gầy như một chú mèo con vậy. Lần đầu ta gặp nó là lúc vừa dọn xong tiệc rượu, có mấy đứa nhỏ cứ vây quanh bếp núc của ta, đồ thừa gì ta cũng cho cả. Thấy nó đáng thương nên ta cho nhiều hơn một chút, ai dè nó bị đám trẻ khác bắt nạt, cả lũ xúm lại thọc tay tận vào miệng nó để cướp miếng ăn." Điền đại trù kể lại, trong lòng cũng thấy như chính mình đã hại Tiểu Miêu.
"Thằng bé này cũng bướng bỉnh lắm, nó cứ thế nuốt chửng miếng ăn vào bụng, chịu mấy cú đấm của lũ trẻ rồi co rúm người lại như một cục tròn dưới đất. Chờ đến lúc ta cùng Đại Viên, Tiểu Mễ đẩy xe đi ngang qua, nó mới cất tiếng gọi rất khẽ. Sau đó ta nhặt nó về rồi hỏi thôn trưởng, thấy không ai nhận nên ta thu nhận luôn."
Điền đại trù nói rồi nhìn về phía Thang lão bản: "Thật lòng ta không hề có ý muốn lừa dối Thang lão bản."
"Ta biết mà." Thang Hiển Linh châm trà cho Điền đại trù. Người này tuy có chút tính toán nhỏ nhặt của dân phố thị nhưng bản tính vẫn là tốt: "Ngươi là người rất trượng nghĩa."
"Chẳng dám nhận, ta chỉ là cái đồ lòng dạ mềm yếu, thấy ai đáng thương là lại mủi lòng thôi." Điền đại trù bưng chén trà cung kính đáp lễ. Thang lão bản quả là người có độ lượng, lời này trước kia ông đã từng nói, giờ lại phải thốt ra lần nữa.
Sau đó là bàn đến chuyện chính sự. Trước đây Đại Viên, Tiểu Mễ làm việc ở chỗ cậu thì tính là học trò, học phí chính là mấy chiêu nấu nướng lén học được từ sư phụ. Còn bây giờ làm phụ bếp thì ra phụ bếp, công tư phân minh, rạch ròi thỏa đáng.
Điền đại trù thề thốt hứa hẹn: "Để Tiểu Mễ ở đây làm công, Thang lão bản cứ việc yên tâm mà dùng. Ta bảo đảm sẽ không bao giờ hỏi han chuyện bếp núc nấu nướng thế nào, cũng không để nó bép xép truyền ra ngoài. Nếu sau này ta đi làm tiệc mà trong thực đơn lại có món của tiệm Thang ngũ ca, ta thề sẽ tự tay đập nát cái sạp của mình."
"Ta tin ngươi." Thang Hiển Linh gật đầu, "Vậy là Tiểu Mễ sẽ ở lại chỗ ta?"
Điền đại trù gật đầu xác nhận: "Đại Viên là đại sư huynh, Tiểu Miêu lại còn quá nhỏ. Chỗ ta thường xuyên nhận việc, thằng bé Đại Viên tính tình ổn trọng, ta phải trông cậy vào nó." Ông tuổi tác cũng đã cao, cái nghiệp làm tiệc này sau này cũng định để lại cho Đại Viên.
Còn Tiểu Mễ, ông phải tìm giúp nó một lối đi riêng.
Đối với sự sắp xếp của hai thầy trò, Thang Hiển Linh không có ý kiến gì. Cả Đại Viên và Tiểu Mễ đều là những đứa trẻ ngoan, lại được sư phụ dạy dỗ theo cùng một khuôn phép: thật thà, cần cù, lại có chút cố chấp, thẳng tính.
Ai đến chỗ cậu làm cũng đều tốt cả.
Thang Hiển Linh sau đó bàn kỹ với Điền đại trù về đãi ngộ của Tiểu Mễ: mỗi tháng sẽ được nghỉ hai ngày theo lịch nghỉ của tửu lầu. Buổi sáng đi làm sớm từ 8 giờ vì còn phải sơ chế nguyên liệu, mổ gà vịt, rồi xay bột gạo, rây bột... đó đều là việc của Tiểu Mễ.
Bù lại, giờ tan tầm sẽ sớm hơn một chút.
Đồng tẩu và A Lương phụ trách rửa bát đĩa và dọn dẹp nên sẽ về muộn hơn, giờ đi làm thì tầm hơn 9 giờ mới tới.
Tiền công của phụ bếp ban đầu sẽ cao hơn Đồng tẩu và A Lương vì đây là công việc cần kỹ thuật. Đồng tẩu và A Lương mỗi tháng nhận 550 văn, Thang Hiển Linh đã cộng thêm các khoản phụ cấp chuyên cần, vốn định mức là 400 văn nhưng vì hai người làm việc quá tốt, lại tận tâm nghiêm túc nên cậu đã tăng lên một chút.
Còn Tiểu Mễ, mỗi tháng tạm định là 500 văn, tức là nửa lượng bạc.
"... Nếu làm đủ ba tháng sẽ tăng thêm một trăm văn nữa."
"Các phúc lợi khác như quần áo, giày dép hay quà cáp dịp lễ tết, mọi người đều được hưởng như nhau." Thang Hiển Linh nói xong, liền hỏi Điền đại trù xem có ý kiến gì không.
Điền đại trù chính là người giám hộ của Tiểu Mễ. Tiểu Mễ năm nay đến cuối năm mới tròn mười bốn tuổi, thực chất cũng là lao động trẻ em nhưng trong bối cảnh thời bấy giờ thì chẳng còn cách nào khác.
Nghe Thang lão bản liệt kê những điều này, Điền đại trù cứ ngẩn người ra hết lần này đến lần khác. Ông biết Thang lão bản là người độ lượng, nhưng vạn lần không ngờ tới đãi ngộ dành cho người làm lại tốt đến thế. Chuyện ngày nghỉ thì không nói, lại còn phát cả quần áo? Nghỉ lễ cũng không trừ tiền công sao?
"Ngươi còn muốn đề đạt gì không?" Thang Hiển Linh thấy Điền đại trùp đờ người ra, bèn tự kiểm điểm xem mình vừa nói có thiếu sót chỗ nào không, rồi bổ sung thêm: "Cơm nước là bao ăn cả tháng."
Điền đại trù vội vàng xua tay: "Không không, mọi thứ đều quá tốt rồi, Tiểu Mễ ở chỗ ngài ta hoàn toàn yên tâm." Lúc này, Điền đại trù đã cam tâm tình nguyện dùng đến một tiếng "ngài" để xưng hô với Thang Hiển Linh.
Thang Hiển Linh cũng chẳng để tâm chuyện xưng hô, cùng Điền đại trù viết giấy cam kết thuê người, ký tên làm chứng. Tiền công mỗi tháng phát hai lần vào giữa tháng và cuối tháng, cậu sẽ trao tận tay cho Tiểu Mễ.
Điền đại trù nghe đến đây thì cười: "Phát cho nó, cứ phát thẳng cho nó."
Thang Hiển Linh cũng mỉm cười.
Điền đầu bếp hiểu ẩn ý trong lời nói của cậu, Tiểu Mễ tuy còn nhỏ nhưng tiền công phải do nó tự cầm lấy. Nếu nó hiếu kính sư phụ, tự nguyện nộp lại tiền thì Thang Hiển Linh không quản, nhưng hiện tại Tiểu Mễ là người làm của cậu, tiền không thể phát vào tay người thân hay trưởng bối được.
Thang Hiển Linh làm vậy cũng là để che chở cho người làm của mình.
Điền đại trù thực lòng thương đồ đệ, cũng không phải hạng người coi đồ đệ là công cụ kiếm tiền.
Hai người bàn bạc rất nhanh, chuyện chính cũng đã xong xuôi. Đợi khi Điền đại trù dẫn đồ đệ ra về, vừa bước ra khỏi cửa nhà họ Thang, ba đứa đồ đệ đều móc túi khoe với sư phụ.
Điền đầu bếp nhìn một cái, chao ôi, túi đứa nào đứa nấy căng phồng, đặc biệt là Tiểu Miêu, trong túi toàn là táo đỏ, đậu phộng với bánh gạo.
"Tưởng nãi nãi cho con đấy ạ." Tiểu Miêu lí nhí nói.
Đại Viên và Tiểu Mễ cũng gật đầu lia lịa. Hai đứa chúng nó ăn đã nhiều rồi nên ngại chẳng dám cầm thêm, thế mà Tưởng thẩm cứ một mực trút hết vào túi áo bọn nó, còn bảo: "Người khác có quà vặt thì các con cũng là trẻ con, cả thôi, cứ mang theo mà ăn dọc đường."
Điền đại trù thấy vậy, bèn nghiêm nét mặt nói với Tiểu Mễ: "Sư phụ đây chẳng có bản lĩnh gì lớn lao. Sau này con và Đại Viên lớn lên đều phải thành gia lập thất, cái nghề làm tiệc dạo này chẳng đủ nuôi nổi hai gia đình đâu, hai đứa sớm muộn gì cũng phải tách ra, thôi thì giờ chia sớm cho ổn thỏa."
"Đại Viên, con cũng đừng trách sư phụ đưa Tiểu Mễ tới chỗ này."
Đại Viên đỏ hoe mắt, bình tĩnh đáp: "Sư phụ, con thích cái nghề làm tiệc này, người đừng nói mấy lời đó. Con có gì mà ủy khuất đâu, việc này con ham làm lắm."
Điền đại trù gật đầu, lại quay sang dặn dò Tiểu Mễ tiếp: "Giờ con đã nhận tiền công của Thang lão bản, thì chính là người của tửu lầu Thang gia. Sau này tửu lầu nhà họ làm món gì, làm thế nào, con tuyệt đối không được tiết lộ cho bất kỳ ai, kể cả ta và sư huynh con cũng không được nói."
"Con biết rồi sư phụ, con biết người đều vì tốt cho con và sư huynh cả." Tiểu Mễ nghe mà muốn khóc đến nơi.
Điền đại trù vui vẻ: "Được rồi, ghi nhớ lấy là được, về thôi, về thôi."
Thế là chưa đầy một tuần, Thang lão bản đã được thong thả trở lại. Lúc này trời đã trở lạnh nhiều, thực sự đã vào thu, hạt dẻ cũng bắt đầu vào mùa. Thang Hiển Linh bèn đổi món vịt kho gừng thành gà xào hạt dẻ, bánh gạo quế hoa cũng đổi thành bánh hạt dẻ.
Cậu tính đợi đến khi lá rụng sạch, gió lạnh hiu quạnh tràn về thì mới bắt đầu cho thực khách ăn thịt dê.
Một ngày nọ, Thiết Ngưu đánh xe trở về thôn một chuyến, lần này Thang Hiển Linh không đi cùng. Thiết Ngưu muốn đi thu mua trứng vịt, mà dạo này trời tối nhanh lại lạnh, xe đẩy tay không có mui che, Hoàng Phủ Thiết Ngưu cảm thấy gió lạnh thổi vào mặt đau như dao cắt, vạn nhất dọc đường có chậm trễ phải ngủ lại bên ngoài thì cực lắm.
Bởi vậy, hắn nhất quyết không cho phu lang đi theo.
Thang Hiển Linh ban đầu cũng bực mình, cậu đâu phải hạng người không chịu được khổ mà hắn lại nói thế!
Nhưng rồi cậu cũng bị Thiết Ngưu nhà mình dỗ dành cho xuôi tai.
Thiết Ngưu bảo: "Ngươi chẳng phải còn định đặt may áo mùa đông cho người làm sao? Việc này ngươi phải quản chứ. Rồi cả chuyện mua sắm đồ đạc trong nhà cũng cần ngươi đi một chuyến. Ngươi làm bao nhiêu việc vất vả như thế rồi, ta chỉ đi mua ít trứng vịt thôi mà. Chẳng qua ta là kẻ không chịu được khổ, tính khí quá kiều khí đấy thôi."
Thang Hiển Linh: "..."
Hay lắm, giờ lại còn giở cái bài này ra nữa cơ đấy.
"Kiều kiều Thiết Ngưu" Thang Hiển Linh lấy cái tên này ra trêu chọc, Hoàng Phủ Thiết Ngưu liền cười, nhận luôn cái danh đó. Thang Hiển Linh lập tức đầu hàng, chẳng còn chút giận dỗi nào, chỉ còn lại sự thẹn quá hóa giận mà huých khuỷu tay vào người Thiết Ngưu nhà mình một cái.
Liếc mắt đưa tình.jpg
Thực ra mua trứng vịt ở đâu mà chẳng được, nhưng thôn Hứa thì quá xa, nếu họ không đến mua thì dân làng chỉ dựa vào đôi chân mà gánh đi bán thì thực sự gian truân vô cùng, đây là cái nghĩa thứ nhất.
Thứ hai là vì Trương thúc vốn là người từ nơi khác đến, ở trong thôn không giống như dân bản địa vốn có quan hệ họ hàng dây mơ rễ má. Tuy nói dân thôn Hứa thôn rất thuần phác, nhưng con người vốn sống theo bầy đàn, quần cư một chỗ thì chuyện nhỏ chuyện to luôn cần có sự giúp đỡ lẫn nhau. Trước kia ở thôn, Trương thúc và Vương a thúc sống có phần hơi biệt lập.
Từ khi nhà cậu đặt mua trứng vịt trong thôn, lại do Vương a thúc đứng ra bắc cầu, cục diện lập tức thay đổi hẳn.
Dù sao cũng cần dùng đến trứng vịt, cả Thiết Ngưu và Thang Hiển Linh đều không ngại vất vả. Có cái cớ mua trứng này, họ cũng tự thúc đẩy bản thân thường xuyên về thôn thăm nom Trương thúc, Vương a thúc, xem như một cách để gắn kết tình cảm.
Bởi lẽ dù trong lòng có thương quý nhau đến mấy mà không hay đi thăm qua lại, lâu dần tình cảm cũng sẽ phai nhạt, xa cách.
Trong lúc Thiết Ngưu về thôn mua trứng, Thang Hiển Linh liền ra chợ Đông chợ Tây mua sắm đồ đạc. Cậu gọi một chuyến xe mà đi, tới cửa hàng vải vóc để đặt may đồng phục thu đông cho người làm, yêu cầu thêm lớp bông dày cho cả áo lẫn quần, còn có cả giày bông bằng vải thô loại dày dặn một chút.
"Thang lão bản tới đấy à?" Người làm trong tiệm cũng đã nhẵn mặt Thang Hiển Linh, liền mời cậu ngồi uống chén trà, rồi đi gọi sư phụ ra bàn chuyện.
Thang Hiển Linh thong thả nhấp ngụm trà nóng, một lát sau sư phụ tới, hai người bàn bạc một hồi. Chủ yếu là đưa kích cỡ quần áo của người làm trong tiệm qua, kiểu dáng vẫn chọn loại đơn giản nhất, chỉ có phần thêu chữ trên tạp dề là mất vài ngày công.
Đặt may quần áo mùa đông thường không rẻ, nhất là loại có lót bông, nên đây cũng coi như một mối làm ăn lớn.
Cửa hàng y phục mà Thang Hiển Linh tìm đến ban đầu vốn khá nhỏ.
Ngoài phần của người làm, cả gia đình ba người nhà cậu cũng làm thêm bộ đồ mới. Thang Hiển Linh dạo này béo lên một chút, quần áo mùa đông cũ mặc vào thấy chật chội, ngắn cũn, hơn nữa lớp bông bên trong cũng chẳng còn bao nhiêu, giặt đến trắng bệch, cũ kỹ không còn giữ ấm được nữa, nên lần này cậu đặt làm khá nhiều.
"Còn nữa, ở đây có vải mịn không? Làm cho ta ít yếm với đồ áo liền quần cho trẻ nhỏ." Thang Hiển Linh hỏi.
Sư phụ thợ may đáp: "Có chứ, dĩ nhiên là có. Cái yếm thì ta biết, nhưng áo liền quần là kiểu dáng thế nào?"
Thang Hiển Linh khua tay múa chân miêu tả một hồi, kiểu đồ cho trẻ sơ sinh hay mặc.
"Làm được, cái này đơn giản lắm, làm thế này vừa tiện lợi lại rất hợp." Sư phụ hiểu ý gật đầu, vì cũng là khách quen nên mới lân la hỏi chuyện: "Thang lão bản đây là có tin vui sao?"
Thang Hiển Linh cười tủm tỉm xua tay: "Không phải ta, ta có người bạn sắp sinh, định làm mấy bộ này để khi nào đi thăm thì tặng."
Đậu Tử sắp sinh rồi.
Sư phụ vội tiếp lời: "Thang lão bản thật tốt quá, chuyện gì cũng nhớ đến bạn bè."
Thang Hiển Linh chỉ cười cười không nói gì thêm, giao tiền đặt cọc rồi đứng dậy rời đi.
Sư phụ vừa rồi còn lộ vẻ ảo não vì sợ nói sai lời, Thang Hiển Linh mất một giây mới phản ứng kịp. À phải rồi ~ cậu là phu lang, cũng có thể sinh con mà, sư phụ đây là muốn chúc mừng cậu, kết quả lại mừng hụt.
Cậu cũng chẳng thấy có gì to tát, đối phương thì cứ tiếc hận thay cậu, suýt chút nữa là thốt ra câu "không vội, con cái sớm muộn gì cũng có". Thang Hiển Linh thì không hề gấp gáp, nhưng vừa ra khỏi tiệm may, cậu mua ngay một bao hạt dẻ rang đường bên đường. Vừa ăn cậu vừa vẩn vơ nghĩ, nếu mình có một đứa nhỏ thì sao nhỉ.
... Chẳng hiểu sao đầu óc lại hiện lên hình bóng Thiết Ngưu.
Cậu chợt thấy có một đứa con cũng khá là tốt đấy chứ.
Hồi mới tới, cậu vẫn còn kinh hãi đến mức vỡ trận trước việc mình có thể sinh con. Còn hiện tại... quả nhiên là do ngày tháng trôi qua quá đỗi thong dong, nên bắt đầu mơ về cảnh vợ con ấm êm, giường nệm nóng hổi. Kiều kiều Thiết Ngưu ấy mà, chính là vợ của cậu chứ ai.
Thang đại lão bản vừa nghĩ vừa nhai hạt dẻ rôm rốp, ăn hết nửa bao lại thấy chưa đã thèm, bèn mua thêm một sọt định bụng mang về tự rang lấy mà ăn.
Cậu lại sang chợ Đông chọn dê, bắt một con dê non. Ngày mai thứ Hai khai trương, trong tiệm sẽ lên thêm mấy món thịt dê vào thực đơn: sườn dê nướng, chân dê nướng, canh dê hầm, rồi cả thịt dê thái lát cuộn...
Cái này thì chưa vội, đợi lúc nào tuyết rơi, thịt dê có thể đông lạnh được thì lúc đó mới chính thức lên món lẩu dê nhúng.
Thế thì cậu phải đặt trước lò bếp và nồi lẩu nhỏ mới được.
Nghĩ đến đây, Thang lão bản giao tiền rồi dặn: "Lát nữa ta quay lại lấy thịt." Rồi cậu mã bất đình đề chạy ngay đến tiệm gốm ngói để đặt làm mấy cái lò bếp nhỏ và nồi đất nấu lẩu.
Lại là một khoản chi tiêu không nhỏ nữa ra đi.
Thang Hiển Linh chẳng mảy may đau lòng, chỉ thấy nôn nóng, xoa tay hầm hè chờ mau mau đổ tuyết, vào đông để còn đánh chén lẩu dê. Về phần nước dùng, hiện giờ chưa thể làm nước lẩu cay dầu ớt đỏ quạch được, vậy thì làm nước dùng xương, nước dùng dưa cải chua hoặc lẩu nấm vậy.
Còn cả bát nước chấm nữa, phải có tương mè...
Cậu lại mua thêm ít hạt mè, về nhà tự xay tự làm lấy. Nước lẩu đã không có cốt lẩu cay thì bát nước chấm phải thực sự tâm huyết, phải làm sao cho khác biệt với nhà người ta thì mới giữ chân được thực khách.
Thành Phụng Nguyên vốn đã có thói quen ăn thịt dê khi vào thu đông. Những món như lẩu nhúng ở chợ Đông, chợ Tây hay các tiệm nhỏ trên phố Chính cũng chẳng lạ lẫm gì. Bá tánh thường ăn canh lòng dê, nhúng đậu phụ đông, cải thảo, miến khoai tây, cứ thế thảy hết vào nồi, ăn xong mồ hôi vã ra như tắm, người ngợm nóng hổi cả lên.
Nước chấm thì họ cũng hay dùng tương mè là chính.
Thang lão bản định làm lẩu nhỏ, đây cũng chẳng phải sáng tạo gì độc nhất vô nhị, nhưng nếu là nước dùng dưa cải, nước dùng nấm, nước dùng xương đi kèm với bát nước chấm đặc chế, vậy thì lại là chuyện hoàn toàn khác!
Mua sắm một hồi, Thang Hiển Linh chịu chi tiền thuê một gã phu xe, đem toàn bộ đồ đạc chở về tận cửa nhà.
Tưởng Vân ở nhà trông nom, đang ngồi trò chuyện với Trâu Lăng thì nghe tiếng Ngũ ca nhi đã về.
"Để ta đi mở cửa, ngươi cứ ngồi đó, không có gì đâu." Tưởng Vân bảo Trâu Lăng cứ tự nhiên.
Thang Hiển Linh vừa bước vào sân đã liến thoắng báo cáo tiến độ công việc hôm nay với bà. Nghe một hồi, Tưởng Vân ánh mắt đầy vẻ nuông chiều, cười nói: "Vậy là con vất vả thật rồi."
"Chứ còn gì nữa ạ, con còn mua cả hạt dẻ đây này. Mấy hàng bên ngoài rang không ngon bằng con đâu, tí nữa con sẽ tự tay xào một nồi, tối nay nhà mình ăn món này nhé." Thang Hiển Linh khoe với mẹ.
Tưởng Vân tiếp lời: "Chỉ ăn hạt dẻ thôi sao? Thế không được, phải ăn cơm tử tế chứ. Thiết Ngưu vừa đi một cái là con đã định ăn uống qua loa rồi."
"Hắn còn lâu mới quản được con." Vị đại lão bản mang tư tưởng đại nam tử nào đó dõng dạc tuyên bố.
Tưởng Vân bật cười. Thiết Ngưu chẳng bao giờ nói lời đao to búa lớn, nhưng lại luôn có cách nắm thóp Ngũ ca nhi nhà bà rất chuẩn.
"Thế thì nấu thêm canh rau vậy, miến khoai tây vẫn còn dư một ít, cho hết vào nồi luôn. Phải chi Thiết Ngưu về mà mang thêm được ít miến khoai tây nữa thì tốt biết mấy." Thang Hiển Linh vừa nói vừa mắt sáng rỡ. Mớ miến này là lần trước dân làng biếu khi nhà cậu thu mua trứng vịt.
Đừng nhìn vẻ ngoài bình thường mà lầm, ăn vào thì đúng là cực phẩm.
Lần này Thiết Ngưu về thôn mua trứng, cậu lại quên khuấy mất không dặn mua thêm!!!
Thang Hiển Linh lúc này chỉ muốn đấm ngực giậm chân, cái gì mà tư tưởng đại nam tử đều vứt hết ra sau đầu. Nếu Thiết Ngưu mà mang được miến khoai tây về cho cậu, thì Thiết Ngưu đúng là vợ hiền yêu quý nhất đời cậu luôn.
Hai mẹ con đang nói chuyện bông đùa, Trâu Lăng từ nhà chính cũng bước ra, chào hỏi Tưởng thẩm và Thang lão bản một tiếng rồi xin phép ra về. Thang Hiển Linh liếc nhìn Trâu Lăng, thấy vành mắt nàng hơi ửng hồng, không hẳn là vừa mới khóc xong mà giống như đang trăn trở chuyện gì xót xa, định khóc nhưng lại cố kìm nén vào trong.
Thang Hiển Linh cũng đại khái biết chút chuyện mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu nhà hàng xóm. Chỉ là không ngờ, Trâu Lăng gả vào nhà họ Lư mới chưa đầy nửa năm, lúc mới về còn là một cô nương hoạt bát, đơn thuần, vậy mà giờ đây khóe mắt đã hằn lên nét u sầu.
Mới đó mà đã thay đổi đến thế sao.
"Vừa hay quá, ta đang định tìm ngươi và Tam Nương nhờ chút việc đây." Thang Hiển Linh suy nghĩ một chút rồi lên tiếng.
Trâu Lăng vốn định đi, nghe vậy liền dừng bước, hỏi xem có chuyện gì.
"Đậu Tử sắp sinh rồi, hai người có thạo việc kim chỉ không? Ta vừa mua ít vải mịn, muốn nhờ hai người may giúp mấy cái yếm với đồ con trẻ. Cái tay này của ta nấu nướng thì được, chứ cầm đến kim chỉ là chịu chết. Chuyện xong xuôi, ta mời hai người các ngươi ăn một bữa, lại gửi mỗi người hai mươi văn tiền công." Thang Hiển Linh tùy tiện tìm một cái cớ có sẵn.
Trâu Lăng mỉm cười: "May yếm, mà lại là yếm cho trẻ nhỏ thì đáng bao công đâu, còn khách sáo đưa tiền làm gì. Để ta về nói với Tam Nương một tiếng."
"Không vội, không vội. Tuần sau nhà ta nghỉ, hai ngươi cứ lựa lúc ban ngày trời sáng rõ hãy sang, đừng cố làm lúc tối đèn mà hại mắt." Thang Hiển Linh dặn dò. Cậu đã mua vải mịn đâu, giờ lấy gì mà may!
Trâu Lăng đáp ứng rồi ra về, bước chân xem chừng cũng nhẹ nhõm hơn đôi chút.
Đóng cửa viện lại, Tưởng Vân nhìn Ngũ ca nhi. Cậu vừa đi tiệm may về, lúc đi còn lẩm bẩm chuyện mua yếm, đồ liền thân cho con của Đậu Tử, vậy mà vừa rồi lại nói thế với Trâu Lăng, rõ ràng là muốn tìm cách giúp đỡ nàng ấy.
Nhưng giúp thế nào đây? Chuyện mẹ chồng nàng dâu nhà người ta mà...
"Nhà họ sân vườn bé tẹo, mỗi lần Lư Nhị Lang về là lại phải nằm chung với đại ca. Trâu Lăng và Lư Tam Nương thì phải chen chúc một phòng. Lư Đại Lang lại là hạng người hiếu thuận đến mê muội. Trâu Lăng danh nghĩa là con dâu, nhưng ta thấy chẳng khác nào kẻ làm công không công cho nhà họ Lư, một xu một cắc cũng chẳng được cầm, đã uất ức mà còn không có chỗ trút." Thang Hiển Linh chêm vào.
Rốt cuộc, trong mắt người ngoài, nhà họ Lư vẫn là một gia đình tử tế, ăn mặc không thiếu thốn. Đều là người một nhà, làm chút việc nhà thì có đáng gì đâu.
"Sau này hai thân già này trăm tuổi, cái tiệm này chẳng phải đều của vợ chồng con cả sao."
Lư Đại Lang nghe cha mẹ rót tai câu đó mãi, cũng tự thấy mình được hưởng phần hơn nên thấy mắc nợ nhị đệ, thấy có lỗi với người này người kia. Cái gì hắn ta cũng thấy có lỗi, chỉ duy nhất không thấy có lỗi với Trâu Lăng, lại còn bắt nàng phải cùng mình chịu thiệt thòi để bù đắp cho người khác.
Trâu Lăng mà mở miệng là sẽ bị gán ngay cái mác không hiếu thuận, ly gián quan hệ huynh đệ, không có dáng dấp đại tẩu, không bao dung được em út phía dưới.
Ôi, đúng là mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh.