"Có phải ngươi không thích trẻ con không?"
Thang Hiển Linh ngước mắt lên nhìn nhưng chỉ thấy được cằm của Thiết Ngưu, bèn dứt khoát không nhìn nữa, ngoài miệng lười biếng trêu chọc: "Sao nào, nếu ta bảo không thích trẻ con thì hai ta không động phòng nữa chắc?"
"Ta vẫn muốn chứ, lẽ nào ngươi không muốn sao?" Hoàng Phủ Thiết Ngưu có chút sốt sắng: "Ngươi rõ ràng là thích mà đúng không? Mấy lần trước lúc làm chuyện đó, ngươi rất vui..."
Thang Hiển Linh lập tức hết vẻ lười nhác, lấy tay bịt chặt miệng Thiết Ngưu lại: "Thích thích, làm thì vẫn phải làm!"
Trong bóng tối, đôi vợ chồng trẻ cùng bật cười. Chuyện động phòng này, dù ai nấy đều có chút thẹn thùng nhưng cơ thể thì rất thành thật. Quả thực là rất thích.
"Thật ra cũng không phải không thích trẻ con, chỉ là nhất thời ta chưa quen với việc nam tử lại sinh được con, chuyện này từ góc độ nào mà nói thì..." Thang Hiển Linh nhỏ giọng lầm bầm, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, nếu có một đứa trẻ lớn lên trông giống hai người bọn họ thì cũng không tệ chút nào.
Trong viện yên tĩnh nhưng lòng cậu lại thấy khá là háo hức.
Hồi còn ở mạt thế, Thang Hiển Linh đã cô độc quá lâu. Mỗi lần gặp được người sống sót thì cậu đều rất vui mừng, nhưng những người đó hoặc là đi tìm thức ăn rồi một đi không trở lại, hoặc là chê bai dị năng của cậu vô dụng nên không muốn kết bạn sinh tồn cùng. Ba năm trời, phần lớn thời gian Thang Hiển Linh đều chỉ có một mình.
Bây giờ cậu đã có gia đình, có mẹ, có lão công, sau này lại có thêm một đứa nhỏ nữa.
"Ta biết ngươi định nhắc chuyện kỳ chịu tang của lão Thang, kệ ông ta đi, cứ thuận theo tự nhiên." Đối với Thang Hiển Linh, trải nghiệm thực tế của bản thân quan trọng hơn nhiều so với cái danh nghĩa của ông cha đã khuất.
Cậu thích Thiết Ngưu, thích hôn môi, thích những trò đùa giỡn kiểu tiểu học sinh qua lại với nhau. Biện pháp tránh tha" thời này cũng có, nhưng mà... thôi bỏ đi. Phải uống mấy thang thuốc đắng ngắt, dù là cậu hay Thiết Ngưu thì tốn tiền vào việc đó làm gì.
"Cái danh hiếu thuận chỉ để dỗ dành người ngoài thôi, cuộc sống của chúng ta mới là quan trọng nhất."
Hoàng Phủ Thiết Ngưu tay vẫn phẩy quạt, đưa làn gió mát dịu dàng về phía Thang Hiển Linh, đáp: "Ngươi tâm địa tốt, chỉ là không ngu hiếu. Ngươi không thích ông ta, ta cũng không thích."
"Ừm." Thang Hiển Linh mỉm cười thanh thản.
Nói chuyện một hồi, cơn buồn ngủ dần kéo đến, Thang Hiển Linh mơ màng nói: "Ngươi cũng ngủ đi, đừng cứ quạt cho ta mãi, ngươi có mệt không?"
"Không mệt, ngươi ngủ rồi ta mới ngủ." Hoàng Phủ Thiết Ngưu nhìn phu lang nhà mình, nhìn thế nào cũng không thấy đủ, hắn đợi Hiển Linh ngủ rồi còn định lén hôn một cái cơ.
Hôm sau vẫn như giờ cũ, sân nhà họ Thang bắt đầu nhộn nhịp. "Ngũ Ca nhi, hôm nay người lại đông hơn rồi." Tưởng Vân xách sữa bò về báo tin, "Thôi đại gia bị đẩy tận ra phía sau, ta còn chưa kịp phần sữa bò cho hắn nữa."
Thang Hiển Linh đang rửa mặt thì khựng tay lại, thực khách quá nhiệt tình ủng hộ thế này đúng là một áp lực ngọt ngào. Không vất vả, không vất vả chút nào, đang kiếm tiền mà lị. Hơn nữa lượng hàng chuẩn bị mỗi ngày đều có hạn định.
"Không sao, lát nữa Thôi đại gia xếp hàng đến gần thì mình đưa phần sau." Thang Hiển Linh nói xong liền quay sang bảo Thiết Ngưu: "Người đông quá thế này không ổn, phải viết số thứ tự để gọi tên, hoặc là đếm người trước, đừng để người phía sau cứ xếp hàng trong vô vọng." Tuy bây giờ trời còn mát, nhưng đến tầm 9 giờ là bắt đầu nóng hầm hập rồi.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu: "Để ta ra cửa đếm người thử, hỏi xem nếu ai cũng chờ mua bánh mì chà bông thì ta báo thời gian một tiếng, xem họ muốn sang hàng khác chờ hay tính sao." Bánh mì chà bông phải đến giữa giờ Tỵ mới ra lò.
"Ta thấy toàn những khuôn mặt lạ hoắc từ xa tới cả, bôn ba một chuyến thế này chắc chắn là muốn mua đủ món rồi." Tưởng Vân đứng bên cạnh góp lời. Quả nhiên, Hoàng Phủ Thiết Ngưu ra hỏi thăm sơ qua, quay vào liền bảo: "Đều muốn mua hết."
"..." Thang Hiển Linh thầm nghĩ sức mạnh dư luận của vở kịch đúng là kinh người thật. Cậu thật sự không ngờ tới nước này. Hai ngày đầu còn đỡ, đặc biệt là ngày đầu tiên người cũng không quá đông. Sau đó Thang Hiển Linh mới phản ứng lại, thời này không có điện thoại hay mạng internet, tốc độ truyền tin dựa vào truyền miệng. Thành Phụng Nguyên lớn như vậy, tin tức truyền đi theo kiểu gợn sóng, lớp sau cao hơn lớp trước!
Hiện tại tiệm nhà cậu đã trở thành địa điểm check-in hot nhất thành Phụng Nguyên, kiểu như: "Hôm nay ngươi đi ăn sáng ở tiệm Thang Ngũ Ca chưa?", "Đi rồi đi rồi".
Vở kịch Thang Ngũ Ca đang nổi đình nổi đám nhất, đi kèm với bữa sáng của Thang Ngũ Ca đúng là combo đáng đồng tiền bát gạo.
Cửa vừa mở liền thấy bên ngoài đen kịt người, đông hơn hẳn hôm qua. Thang Hiển Linh cảm thấy đám người này chỉ cần loáng cái là giải quyết sạch sành sanh lượng hàng mà cậu đã chuẩn bị.
"..." Thành Phụng Nguyên này người đuổi theo trào lưu cũng nhiều thật đấy.
"Đúng là Thang Ngũ Ca rồi!"
"Bữa sáng nhà hắn thế nào? Sao trước đây chưa nghe qua bánh nướng hay bánh trứng nướng nhỉ?"
"Ta hôm qua đến rồi, ngon lắm, nhất là bánh mì chà bông ấy. Thang lão bản bảo chỉ bán nốt ba ngày này thôi, sau đó phải đợi đến mùa đông mới bán lại."
"Ơ? Đắt hàng đến thế sao?"
"Ta nghe nói hôm qua có vị thiếu gia bỏ hẳn 50 văn để mua cái bánh 5 văn đấy."
Thang Hiển Linh nghe thấy mà giật mình: Tin đồn lan nhanh vậy sao? Bọn đầu cơ à? No no no. Chỉ là đồ ăn bình thường thôi, đừng có thổi giá thành bánh mì trên trời như vậy chứ.
Thang Hiển Linh cất lời: "Chào buổi sáng các vị, xin mời mọi người xếp hàng theo thứ tự. Hôm nay chúng ta có 300 cái bánh nướng nhân thịt cải mai khô, 100 cái bánh nướng nhân đậu tán nhuyễn, 50 cái bánh trứng nướng. Riêng bánh mì chà bông sẽ ra lò vào khoảng giữa giờ Tỵ." Cậu nhìn lướt qua đám khách đang kéo đến.
Nếu mọi người cùng đồng lòng mua sớm, có lẽ hôm nay bánh mì có thể ra lò sớm hơn dự kiến.
"Bánh mì chà bông có 200 cái, mỗi người chỉ được mua tối đa ba cái. Thật sự là chỉ bán nốt ba ngày nữa thôi, tính cả hôm nay nữa. Sau đó ta sẽ nghỉ ngơi hai ngày, đợt tới sẽ không làm bánh mì nữa, mong mọi người thông cảm cho." Thang Hiển Linh thông báo rõ ràng.
Thôi Đại Bảo bị kẹp ở giữa hàng đấm ngực dậm chân! Đông người quá cũng khổ, vốn dĩ đây là tiệm ăn sáng riêng của y, là niềm tự hào của phường Bát Hưng mà!
Hôm nay mẻ bánh nướng đầu tiên được đưa vào lò. Thang Hiển Linh nặn bánh nhanh thoăn thoắt, Hoàng Phủ Thiết Ngưu thì lo nhóm than, làm nóng chảo sắt. Làm xong mẻ bánh nướng, Thang Hiển Linh bắt đầu làm bánh trứng nướng. Thực khách vừa cầm bánh trứng nướng ăn lót dạ vừa sốt ruột chờ bánh nướng ra lò.
Một vị khách mới cắn thử một miếng bánh trứng nướng, đôi mắt lập tức sáng rực lên: "Ta cứ tưởng mấy phụ nhân với phu lang kia vì hâm mộ Thang lão bản mà nói quá lên, ai dè ngon thật sự!"
"Ngon lắm sao?"
"Ngon, cực kỳ ngon!" Vị thực khách này nhắc lại hai lần, cười ha hả: "Hôm nay chỉ cần ăn được cái bánh trứng nướng này là đã bõ công chờ đợi rồi."
Hắn vốn chỉ định đến xem náo nhiệt vì khắp cái chợ Đông chợ Tây ai cũng bàn tán về bữa sáng nhà Thang Ngũ Ca, nếu không ăn thử thì lạc hậu quá. Không ngờ hương vị lại đặc biệt đến thế.
Đang nói chuyện thì một mùi hương thơm đậm đà xộc thẳng vào mũi, đó là mùi bột bánh nướng hòa quyện với hương vừng thơm lừng.
"Bánh nướng xong rồi!" Một thực khách từ phường khác vốn đã có kinh nghiệm từ hôm qua, lớn tiếng hô lên rồi bảo với những người mới: "Bánh nướng nhân thịt cải mai khô là món chiêu bài nhà Thang lão bản đấy."
"Vậy sao? Thế cho ta thêm mấy cái nữa."
Thang Hiển Linh vội can: "Khách nhân ơi, bánh nướng ăn tại chỗ mới ngon do chú trọng độ mỏng giòn, thơm mùi thịt mà không ngấy. Mua nhiều quá để nguội vỏ sẽ bị mềm, không còn ngon như lúc mới ra lò đâu."
"Vậy cho ta mỗi loại một cái trước đã." Thang Hiển Linh gật đầu: "Được!"
Chiếc bánh nướng bẻ đôi tỏa ra mùi thơm của cải mai khô và nước sốt thịt. Có người không đợi nổi cắn một miếng, liền gật đầu lia lịa: "Cái này hay, ngày hè nóng nực ăn bánh nướng khô ráo thế này lại thấy nhẹ người, không bị dầu mỡ."
Ý là món bánh trứng nướng lúc nãy ngon thì ngon thật, nhưng ăn đến cuối vẫn cảm thấy hơi nhiều dầu một chút.
Thang Hiển Linh chợt nảy ra ý tưởng, liền nói: "Tuần sau, tức là đợt bán tiếp theo, ta sẽ điều chỉnh thực đơn một chút. Bánh nướng vẫn giữ nguyên, nhưng bánh trứng nướng sẽ đổi thành bánh rán quả tử"
"Đó là món gì?"
"Bánh rán quả tử, nghe tên chắc là một loại bánh chiên nhỉ?"
"Quả tử là cái gì thế?" Mọi người bắt đầu bàn tán xôn xao.
Thang Hiển Linh mỉm cười bí mật: "Đợt bán tới mọi người sẽ biết ngay thôi." Bánh rán vỏ mỏng, quả tử giòn xốp, kẹp thêm chút khoai tây sợi hoặc rau trộn chua ngọt sẽ rất thanh mát. Cậu định không cho thịt vào món này nữa, vừa tiết kiệm công đoạn chế biến thịt, vừa hợp với mùa hè.
Quả nhiên, ẩm thực phải đi theo mùa mới là đúng đắn nhất.
Những vị khách mới tới chẳng bận tâm tuần sau có món gì, hiện tại họ chỉ mải mê cầm cái bánh nướng nóng hổi, vừa thổi vừa ăn, khen lấy khen để. Thậm chí có người còn xé một miếng cho người quen đang xếp hàng phía sau. Những người lâu ngày không gặp, nay lại tình cờ tái ngộ và tán gẫu ngay trong hàng dài nhà họ Thang.
"Mộc huynh cũng tới đây ăn sao?"
"Ta vốn nghe diễn, thấy đồng cảm với cảnh ngộ của Thang phu lang nên qua ủng hộ, không ngờ đồ ăn lại xuất sắc thế này."
"Đúng vậy, chúng ta đều là bậc hàn sĩ, dù bần hàn nhưng khí tiết không được lung lay..."
Nghe giọng điệu thì hai vị này chắc là người đọc sách, nhưng hành động lại chẳng hề cứng nhắc cổ hủ chút nào. Họ đều đứng bên lề đường xếp hàng ăn sáng, chuyện gì cũng tám được, từ văn chương đến thời tiết, nông vụ. Một người trong số họ vốn là con nhà nông nên rất hiểu chuyện đồng áng.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu lắng nghe một lúc, khẽ gật đầu rồi quay lại bận rộn việc khác.
Buổi sáng hôm nay, Thang Hiển Linh không một phút ngơi tay. Lượng hàng chuẩn bị đã bán sạch từ sớm. Cậu đành phải cáo lỗi với những thực khách đến sau rằng đừng đợi nữa, hôm nay đã hết hàng rồi.
Những vị khách đến muộn ngơ ngác: "Hả? Mới giờ này mà đã hết sạch rồi sao?" Xem ra, ngày mai phải đến sớm hơn nữa mới được.
Đã cất công đến rồi, những người khách không vội về liền tản ra phố Chính phường Bát Hưng để tìm món khác ăn lót dạ.
Nhà lão Triệu bán bánh rán đường ngay gần đó, nương của Triệu Đại Lang đang đứng trước cửa đon đả mời chào: "Bánh rán đường đây, bánh rán đường thơm ngon, nhân đường ngọt lịm chảy ra đây các vị ơi~"
Quả thực có thực khách rẽ vào mua. Vị khách từ phường khác cắn một miếng, nhận ra bánh này không phải vừa mới chiên xong mà đã để một lúc rồi, lớp vỏ không còn giòn xốp, nhân đường bên trong hơi đông lại, lượng đường cũng chẳng thấm vào đâu, ăn tạm cho qua bữa thì được.
"Khách nhân nhìn lạ mặt không giống người phường ta nhỉ?"
"Vâng, ta ở phường bên vốn định sang mua bữa sáng nhà họ Thang mà tiệm đó buôn bán dữ thật, giờ đã hết sạch rồi." Vị khách ăn vài miếng rồi cũng chẳng nuốt nổi nữa, nhưng hứng thú buôn chuyện thì lại nhiều, bèn tò mò hỏi về tiệm Thang Ngũ Ca: "Các người đều là người phường Bát Hưng cả à? Thang Ngũ Ca đó có giống hệt như trong kịch bản viết không?"
Triệu lão thái thái ngẩn ra: "Kịch bản gì cơ?"
"Bà còn chưa biết sao?" Vị khách buông cái bánh xuống: "Chuyện Thang Ngũ Ca đi cáo quan ấy, bất kể là kịch hay kể chuyện, ở chợ Đông chợ Tây đang nổi đình nổi đám. Hắn thật sự đã cáo quan à? Trong phố các người có ai đi xem náo nhiệt không? Ta nghe nói có không ít khách quen tốt bụng đi cùng hắn cơ mà. Nếu là ta, ta cũng đi. Nhà bà có ai đi không?"
Nụ cười trên mặt Triệu lão thái thái tắt ngóm, bà xị mặt xuống: "Cáo với chả kiện, không đi." Lại vì tức quá không nhịn được mà lầm bầm: "Hắn chỉ là một phu lang mà dám đi kiện nam lang, người ta chết rồi cũng không tha, còn đem chuyện mình bị hưu rêu rao cho khắp thiên hạ biết, đúng là không biết xấu hổ."
"Chậc." Vị khách nghe vậy liền mất hết hứng thú nói chuyện, vứt nửa cái bánh rán đường xuống, đứng dậy bỏ đi thẳng.
Tôn Hồng Hồng vội trách: "Mẹ nói những lời đó làm gì chứ."
"Ta nói không đúng sao?" Triệu gia Đại Nương tức giận bừng bừng, đi ra cửa tiệm nhìn sang nhà họ Thang. Thấy trước cửa tiệm đó giờ không còn mấy người, bà thừa biết là do người ta bán hết chứ không phải không có ai mua, lòng càng thêm khó chịu: "Không hiểu người phường khác nghĩ gì, trời nóng nực thế này mà chạy xa vậy chỉ để ăn cái bánh của Thang Ngũ Ca, khô khốc thì có gì mà ngon."
Tôn Hồng Hồng cũng nghĩ vậy, cửa hàng nhà mình sáng sớm chẳng có mấy mống khách, còn tiệm nhà họ Thang thì ngưỡng cửa sắp bị giẫm nát đến nơi, thật là bất công. Trước kia khi lão Thang còn sống cũng đâu có đông khách đến thế.
"Cái vở kịch vừa nãy họ nói là gì thế?" Triệu Đại Lang đang đứng chiên bánh đột nhiên hỏi.
Hai mẹ con họ tất nhiên là không biết. Nhà họ Triệu vốn sống tiết kiệm, con cái lại gửi ở nhà nhị đệ dưới nông thôn, không có bọn trẻ không đòi đi chơi chợ Đông chợ Tây, người lớn trong nhà cũng lâu lắm rồi không đi đâu nên chẳng biết gì về mấy vở kịch mới nổi.
Tôn Hồng Hồng nghe chồng hỏi, nghĩ bụng hay đây là bí quyết giúp nhà họ Thang đột nhiên phất lên, liền cởi tạp dề bảo: "Để con ra phố hỏi thăm một chút."
Chẳng mấy chốc Tôn Hồng Hồng đã quay về. Nàng ta nghe ngóng được không ít tin tức từ những vị khách phường khác đang ăn ở cửa hàng hoành thánh, sủi cảo chiên gần đó. Chẳng cần hỏi, chỉ cần đứng cạnh nghe họ tán gẫu là biết hết mọi chuyện.
Nghe con dâu thuật lại xong...
"...Chỉ có hắn là lắm chiêu trò!" Triệu lão thái thái oán hận mắng Thang Ngũ Ca một câu, rồi quay sang bảo Đại Lang: "Thế thì nhà ta cũng tìm gánh hát, bảo họ diễn cái gì đó về nhà mình đi!"
Triệu Đại Lang dù sao vẫn còn chút tỉnh táo, hắn gắt lên: "Diễn cái gì được? Nhà ta chẳng đi kiện cáo ai, cũng không có ai đỗ Cử nhân, mẹ đừng có mà làm loạn."
"Ta làm loạn cái gì? Ta cũng là vì lo cho con, lo cho cái tiệm này nên mới thành ra thế này..."
"Thế thì trách ai? Trách con chắc?" Triệu Đại Lang đang trong cơn nóng nảy, lời lẽ cũng trở nên cay nghiệt: "Nếu không phải tại mẹ thiên vị nhị đệ, cứ đòi chiếm đoạt đồ đạc nhà họ Thang cho đệ ấy thì cửa hàng nhà mình bây giờ có đến nỗi này không?"
Triệu lão thái thái không tin nổi vào tai mình, bà nhìn con trai trân trối, rồi ôm ngực bắt đầu khóc lóc om sòm.
Cảnh tượng này khiến không ít người đi đường dừng lại xem kịch hay. Tôn Hồng Hồng thấy thế, lạnh lùng liếc nhìn rồi ra xua đuổi đám đông: "Nhìn cái gì mà nhìn, không bán nữa, đi mau đi." Sau đó nàng mới quay lại đỡ bà mẫu, không quên đưa mắt ra hiệu cho chồng, ý bảo đừng làm quá tay, phố xá đông người qua lại, đừng để mang tiếng bất hiếu.
Cái nhà ba người này, không phải vợ chồng cãi vã thì là mẹ chồng nàng dâu đấu pháp, giờ đến cả con trai ruột cũng oán trách mẹ ruột. Ngày qua ngày sống trong cảnh nghèo túng lại thêm tiếng oán than dậy đất, tâm trạng ai cũng bức bối, cộng thêm cái nắng gay gắt, bảo sao không đụng một tí là nổ tung.
Tại cửa hàng nhà họ Thang.
Bánh mì chà bông đã bắt đầu được đánh số thứ tự.
Chủ yếu là vì mặt trời bắt đầu gay gắt, Thang Hiển Linh sợ thực khách đứng xếp hàng lâu sẽ bị cảm nắng nên cậu phát số và hẹn giờ cụ thể, chia thành từng đợt đến lấy.
Cũng may là món bánh mì chà bông này chỉ bán thêm hai ngày nữa là kết thúc, chứ cứ đánh số xếp hàng thế này lâu dần rất dễ nảy sinh rắc rối. Nào là bọn đầu cơ trục lợi, nào là chờ đợi mệt mỏi dưới trời nóng, thực khách rất dễ xảy ra xích mích.
Trong lúc chờ bánh chín, Thang Hiển Linh cuối cùng cũng được thở phào một hơi.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu bưng bát trà lạnh đưa qua, lại ân cần lau mồ hôi cho phu lang. Thang Hiển Linh uống cạn một hơi. Trà lạnh này nhà cậu tự nấu, không cho đường, dùng bạc hà, kim ngân hoa và cam thảo, để nguội uống vào thấy mát rượi, sảng khoái hẳn ra.
"Ngươi với mẹ uống chưa?"
"Uống rồi." Tưởng Vân ngồi bên cạnh cũng đang nghỉ ngơi: "Lúc nãy Thiết Ngưu xách cả ấm ra rót cho ta rồi."
Mặt Thang Hiển Linh hơi ửng hồng vì nóng, cậu nhìn Thiết Ngưu dặn dò: "Ngươi cũng phải chăm sóc bản thân cho tốt, đừng để bị cảm nắng, tí nữa hai ta cùng thu dọn." Thang Hiển Linh cứ nghĩ mình lớn tuổi hơn Thiết Ngưu nên cần phải quan tâm đối phương, nào ngờ lúc nào cũng là Thiết Ngưu chăm chút cho cậu từng li từng tí.
."Ta biết rồi." Hoàng Phủ Thiết Ngưu miệng đáp, tay vẫn đều đặn phẩy quạt cho Thang Hiển Linh, rồi nói tiếp: "Hôm nay trong hàng có cả người đọc sách, ta đoán là sau này người tìm đến sẽ còn đông hơn nữa."
Thang Hiển Linh gật đầu: "Nhưng ta nghĩ mọi người bây giờ đa phần là vì hiếu kỳ nên đến xem náo nhiệt thôi. Đợi thành Phụng Nguyên có chuyện gì mới mẻ hơn, sức nóng của cửa tiệm nhà ta sẽ giảm xuống. Làm nghề ăn uống vẫn phải tính đường dài, chứ chỉ vì một miếng ăn mà ai có đủ kiên trì, rảnh rỗi để dậy sớm xếp hàng suốt nửa năm, một năm cơ chứ."
Đúng là như vậy, khi cơn sốt qua đi, lượng khách sẽ trở về quỹ đạo vốn có. Những thực khách ở phường xa cùng lắm cũng chỉ vì hứng chí nhất thời hoặc thèm ăn đột xuất mà lặn lội tới mua một lần, chứ không thể ngày nào cũng đến điểm danh được.
Thang Hiển Linh có tâm thế rất vững vàng. Với vị trí mặt bằng và khả năng chuẩn bị lượng đồ ăn hiện tại, tiệm nhà cậu khó lòng phát triển thành một tiệm ăn sáng quy mô lớn. Thay vào đó, cậu đặt kỳ vọng vào cơm chiều. Nếu lượng khách ổn định, sau này có thể chuyển hẳn thành một tiệm cơm nhỏ chuyên nghiệp.
Lúc đó, cậu sẽ bỏ làm bữa sáng cho đỡ vất vả.
Cả nhà vừa nghỉ tay được một lát, bánh mì còn chưa nướng xong thì ngoài cửa đã có người cầm giấy ghi số đứng đợi, hỏi dồn dập: "Thang lão bản sắp xong chưa?"
"Chắc chỉ còn chén trà nhỏ là tới rồi?"
"Đến lượt ta rồi mà?"
Có người còn cười ha hả trêu: "Thang lão bản với phu quân đúng là tình cảm khăng khít quá."
"Cảm ơn." Hoàng Phủ Thiết Ngưu không giấu được nụ cười, vội vàng đáp lại.
Thang Hiển Linh liếc hắn một cái, đúng là đồ ngốc, người ta mới khen hai người ân ái mà đã vui ra mặt.
Buổi sáng lúc xếp hàng đông người, có vài thư sinh khen cậu làm việc đàng hoàng, tay nghề tốt, con trâu ngốc này lại hơi lúng túng. Cậu đâu phải là món ngon ai nhìn cũng thích.
Thứ thật sự thơm nức và được yêu thích chính là cái bánh mì chà bông trong tay cậu đây này.
"Nào, để ta xem. Quét thêm một lớp trứng rồi nướng lại một lượt nữa là xong."
Trứng được quét đều, bánh lại được đưa vào lò. Trước cửa tiệm, người cầm bảng số ngày càng đông, ai nấy đều sốt ruột chờ ăn bánh mì. Thỉnh thoảng còn nghe tiếng bàn tán: "Hôm nay là lần đầu ta ăn bánh mì chà bông."
"Vậy ngươi gặp may rồi, qua hai hôm nữa Thang lão bản không bán món này đâu."
"Ta biết nên ngày mai với ngày kia ta đều tới mua."......
Sắp hết hàng dự trữ, cung không đủ cầu càng khiến thực khách nảy sinh h*m m**n mua sắm.
Biết đâu sau này khi hoàn toàn không bán bánh mì chà bông nữa, món ấy lại trở thành bạch nguyệt quang trong lòng thực khách, được nhớ nhung, được tô vẽ thêm tầng tầng lớp lớp, muốn mua cũng khó, người đã ăn thì khen phóng đại, kẻ chưa ăn thì tiếc nuối chờ sang mùa thu đông.
Thang Hiển Linh vừa để đầu óc nghĩ ngợi lan man, tay vừa thoăn thoắt làm việc.
Buổi sáng bán sạch bánh mì chà bông, cả nhà cùng nhau thu dọn bếp núc. Thang Hiển Linh và Thiết Ngưu lo phần việc nặng, dọn dẹp rửa ráy, bảo mẹ không cần vội, lên phố mua chút đồ ăn trưa. Mỗi người một việc, ăn xong còn có thể chợp mắt thêm một lát.
"Mẹ xem mua gì cũng được, ta muốn uống chút cháo."
Tưởng Vân đáp: "Được." Rồi xách giỏ ra phố. Bà ghé mấy cửa hàng quen, chủ tiệm ai nấy đều niềm nở, đứng nói chuyện một hồi.
"Hôm nay buôn bán nhà ta khá hơn hẳn."
"Phố Chính dạo này đông khách đến từ phường khác quá, mà toàn là người chịu chi."
"Nhà ta vốn mua sủi cảo là tặng cháo, ai ngờ khách nhất định đòi trả tiền mua cháo."
Có người chỉ uống một bát cháo, có thực khách phường khác tới trễ nên bánh nướng với bánh trứng nướng nhà họ Thang đã bán hết. Đã lỡ tới rồi, họ liền ghé đại một cửa hàng khác ăn sáng, tiện thể chuyện trò. Nhờ vậy mà mấy cửa tiệm mở sớm trên phố Chính hôm ấy đều làm ăn khấm khá hơn hẳn.
Những người này tự nhiên sẵn lòng qua lại thân thiết với Tưởng thẩm hơn, miệng lưỡi nhiệt tình, khen ngợi không dứt.
Tưởng Vân thích nhất là nghe người ta khen Ngũ ca nhi có bản lĩnh, thế nên đứng lại trò chuyện thêm một lúc. Đợi đến khi xách hộp đồ ăn trở về, trong tiệm đã được thu dọn gọn gàng, cháo cũng đã để nguội.
"Vừa khéo." Thang Hiển Linh vốn thích ăn đồ nguội khi trời nóng. Gọi là đồ lạnh cho sang chứ nhà họ không có điều kiện dùng băng, thực ra cháo cũng chỉ mới nguội về nhiệt độ bình thường mà thôi. Cậu bưng bát húp mấy ngụm, vừa giải khát vừa thấy ăn ngon miệng hẳn lên.
"Lát bán xong bữa chiều, con sẽ tự tay làm mấy món, ăn chút rau trộn cho thanh mát nhé."
Hoàng Phủ Thiết Ngưu và Tưởng Vân dĩ nhiên là chẳng có ý kiến gì. Tưởng Vân hỏi Ngũ ca nhi muốn ăn món gì để lát nữa đi mua rau thì mua luôn một thể. Thang Hiển Linh đáp: "Mẹ xem có dưa chuột không? Cả hành tây, bắp cải với cà rốt nữa nhé."
Trên phố cũng có bán bắp cải, loại bắp cải này chỉ to bằng hai nắm tay, vị rất đậm đà. Chỉ cần thái sợi rồi xóc với chút muối cho ra bớt nước là có thể ăn sống, vị rất giòn và ngon.
Thang Hiển Linh quên mất rằng, không phải rau củ thời này đậm vị, mà là do dị năng về ẩm thực của cậu quá mạnh mà thôi.
Ăn xong bữa trưa, Thang Hiển Linh bắt đầu thấy buồn ngủ. Cậu che miệng ngáp một cái, giọng lơ mơ bảo mẹ: "Chuyện mua rau không vội đâu, cứ đi ngủ một lát đã mẹ ạ."
"Ta biết rồi, con mệt thì mau đi ngủ đi." Bà Tưởng Vân vẫn còn tỉnh táo, định bụng ra phố xem mấy hàng rau, liền bảo với Thiết Ngưu: "Con cũng vào phòng ngủ với Ngũ ca nhi đi."
Thang Hiển Linh đi sát cạnh Thiết Ngưu, không quên vẽ ra một viễn cảnh tươi sáng để khích lệ tinh thần: "Cố làm thêm hai ngày nữa là chúng mình được nghỉ rồi. Tới lúc đó, một ngày đi sắm sửa đồ đạc, còn một ngày thì chẳng làm gì cả, cứ ở nhà ngủ một giấc thật sâu cho đã đời!"
"Được, nghe lời ngươi cả." Hoàng Phủ Thiết Ngưu ôn tồn đáp lại.
Vào đến phòng, Thang Hiển Linh bắt đầu cởi bớt y phục, Thiết Ngưu đứng bên cạnh đón lấy rồi treo gọn gàng lên giá. Chờ đến khi Thang Hiển Linh chỉ còn mặc độc chiếc áo yếm và quần cộc, leo tót lên giường tre nằm sấp xuống, Thiết Ngưu mới cầm quạt nan lạch cạch quạt mát cho phu lang.
"Thật ra làm ăn cũng không cần quá tốt, tiền thì lúc nào cũng kiếm được, tiểu phú là đủ an ổn, cả nhà vui vẻ hoà thuận là được rồi......" Cậu lẩm bẩm vài câu, rồi chìm vào giấc ngủ.
Trong mắt Hoàng Phủ Thiết Ngưu tràn đầy ý cười dịu dàng. Thang Hiển Linh vừa thông minh lại biết đủ, đúng là chỗ nào cũng tốt.
Chiều hôm đó, bữa chiều lại bán hết rất nhanh, khách vẫn đông như hôm qua, gần như không khác gì mấy.
Thang Hiển Linh bắt đầu nghĩ tới chuyện thuê người rửa chén. Ngày đầu tiên bán bữa chiều, phần lớn khách là người hai phường Bát Hưng và Đinh Nhất đều gói mang về, bát đũa không nhiều. Hôm nay khách ăn tại chỗ đông, bát đĩa chồng cao ngất, nhìn thôi cũng thấy mệt, vì thế cậu quyết đoán đưa ra quyết định:
"Ngày mai con sẽ đi hỏi thăm xung quanh xem tìm lấy một người chuyên rửa bát, bao thêm một bữa cơm tối, ưu tiên người ở gần đây."
"Mẹ, người xem nên trả công bao nhiêu thì vừa?"
Lúc đầu Tưởng Vân định gạt đi, bảo cần gì phải thuê người, một mình bà lo liệu được, bấy nhiêu bát đĩa đã thấm vào đâu, ngày xưa lúc cha cậu còn sống... Thế nhưng dòng suy nghĩ bị cắt ngang bởi câu hỏi của Ngũ ca nhi, bà liền đáp: "Tầm mười văn là được rồi."
"Vậy quyết định thế đi, trưa mai con sẽ đi tìm xem."
Tưởng Vân liền chia sẻ kinh nghiệm với con trai: "Người quanh hai phường mình chắc không ai muốn làm việc này đâu. Con muốn tìm người làm thuê thì phải tìm ở mấy thôn ngoài thành, nhưng ở đó thì đi lại xa xôi quá, chi bằng tìm quanh mấy khu nhà trọ lao động gần đây này."
Thành Phụng Nguyên là một tòa thành lớn, người dân cũng chia thành năm bảy loại. Phường Bát Hưng nơi họ ở vốn thuộc về tầng lớp bình dân, điều kiện vẫn còn tạm ổn. Có những phường khác còn hỗn tạp hơn, một gian sân nhỏ mà có đến bảy tám hộ gia đình chen chúc, đa phần là dân lao động chân tay kiếm sống qua ngày. Ngược lại, những nơi như phường Thái Bình hay phường Khang Bình thì dân cư thưa thớt hơn, đa phần là giới thương nhân giàu có sinh sống.
"Việc bán cơm chiều chắc chắn sẽ còn trở nên tốt hơn nữa, cần một người rửa bát lâu dài, trưa mai con sẽ để ý tìm kỹ một chút." Thang Hiển Linh nói.
Hai ngày sau đó, đúng như Thang Hiển Linh và Hoàng Phủ Thiết Ngưu dự đoán, thực khách chỉ có tăng chứ không giảm. Tâm lý con người vốn thích xem náo nhiệt, giờ đây việc ăn được bữa sáng của Thang Ngũ ca giống như một cái trend vậy, ăn xong có chuyện để ra chợ Tây mà khoe khoang. Cứ thế là người này truyền tai người kia, ai nấy đều kéo đến ùn ụt.
Thôi đại gia đến ngày thứ ba thì không thấy tới nữa, chắc là ngại cảnh đông đúc chen lấn.
Tôn Đậu Tử tranh thủ lúc giữa trưa ghé qua, tay xách một chiếc giỏ, bên trong đựng một bát đậu quân cờ và một chiếc bình không. Hắn ta đến để lấy sữa bò, sẵn tiện biếu Thang lão bản một ít đậu quân cờ do tự tay mình rang.
"Ta cho thêm nhiều bột đậu xanh và trứng gà theo ý ngươi, rang ra mùi vị tuy vẫn chẳng thể nào sánh được với Thang lão bản nhưng cha chồng và Đại Bảo nhà ta đều thích ăn lắm." Đôi mắt Tôn Đậu Tử sáng lấp lánh, hắn đã làm thành công rồi.
"Đây là lần đầu tiên ta tự tay làm món ăn vặt đấy, cả hai cha con không chê mà còn ăn lấy ăn để nữa."
Trước kia ở dưới quê, Đậu Tử không có điều kiện để tập tành, tay nghề nấu nướng cũng chỉ ở mức thường thường bậc trung, chủ yếu là làm sao cho no bụng là được. Từ khi gả vào nhà họ Thôi, Thôi Đại Bảo lại là người thích ăn ngon, Đậu Tử dù muốn học cũng chẳng có ai dạy, hắn cứ lóng ngóng tự mình mày mò nên món ăn làm ra cũng chẳng có gì đặc sắc.
Thật không ngờ chỉ là một mân đậu quân cờ nho nhỏ mà lần này lại được khen ngợi hết lời.
Ngay cả Đại Bảo cũng nói là ngon, bảo ăn không thua kém gì đồ của Thang lão bản.
Tôn Đậu Tử mừng rỡ khôn xiết, dù bản thân hắn cảm thấy vẫn chưa bằng được Thang Hiển Linh nhưng quả thực là rất vừa miệng.
Thang Hiển Linh gắp mấy hạt nếm thử, quả thật không tệ. Đậu quân cờ phồng đều, xốp giòn, mặn nhạt vừa phải, cậu không khỏi gật đầu, cười nói: "Ngươi nói cho ta cách làm được không? Để ta chỉnh sửa một chút rồi nói cho thực khách của hai phường."
"Được chứ, chuyện này vốn dĩ đều nhờ công lao của ngươi cả." Tôn Đậu Tử tỉ mỉ thuật lại toàn bộ quá trình cho Thang Hiển Linh nghe.
Thang Hiển Linh ghi nhớ tỷ lệ trong đầu, thầm nghĩ: Cái cơm linh căn này thật sự đã giúp cậu tiết kiệm được không ít tiền nguyên liệu nha.
Hai người trò chuyện một lát, Thang Hiển Linh thấy Tôn Đậu Tử có hứng thú với việc bếp núc nên cũng nhiệt tình chia sẻ thêm vài bí quyết nấu ăn. Tôn Đậu Tử hớn hở ghi nhớ, sau đó cầm sữa bò ra về, trước khi đi còn nói: "Đại Bảo vẫn thích nhất là đồ ăn sáng của ngươi, chỉ là người đông quá, hắn bảo là nghỉ ngơi hai ngày, tuần sau lại tới."
Thang Hiển Linh nghe xong chỉ biết bật cười.
"Đa tạ phu phu hai người, hẹn gặp lại sau."
Tuần lễ bận rộn cuối cùng cũng kết thúc, người phụ việc rửa bát cũng đã chiêu mộ được. Đó là một phu lang đã có chút tuổi tên là A Lương, thuộc hộ gia đình ở phường Đại Nguyên. Nghe Tưởng Vân nói nơi đó cách phường Bát Hưng không xa, đi bộ một lát là tới. Hai bên đã bàn bạc xong xuôi, bao một bữa cơm chiều, tiền công trả theo ngày.
Cuối cùng thì cậu cũng có thể thở phào nhẹ nhõm một chút rồi.