Hứa thôn nằm ở phía Tây Nam thành Phụng Nguyên.
Nói là thuộc phạm vi quản hạt của thành Phụng Nguyên, nhưng vị trí thực chất lại nằm sát dải núi lớn rừng sâu của phủ Thạch Kinh.
Thang Hiển Linh ngồi trên xe, nhìn về phía mấy ngọn núi nhỏ trùng điệp phía xa xa. Vì ở cách xa nên trông núi có vẻ nhỏ, hai má cậu lúc này đỏ hồng, vừa do phơi nắng vừa do xấu hổ. Cậu vội đánh trống lảng sang chuyện khác: "Thế chẳng phải là rất gần nhà Tam tỷ sao!"
"Sau lưng Hứa thôn là một dải núi lớn ngăn cách, núi này hơi khó vượt, không có đường mòn, cũng không có người ở. Phủ Thạch Kinh nằm ở chính hướng Tây thành Phụng Nguyên, giáp ranh với phủ Thái An." Hoàng Phủ Thiết Ngưu biết phu lang nhà mình đang thẹn thùng tìm cách chuyển đề tài nên cũng không vạch trần, khóe miệng khẽ nhếch lên để lộ tâm trạng rất tốt.
Thang Hiển Linh nhìn về hướng Bắc. Thời đại này không có những tòa nhà cao tầng, nhưng cây cối cỏ dại rậm rạp che khuất tầm mắt, cậu lại không đứng ở điểm cao nên cũng chẳng nhìn được cảnh gì quá xa xôi.
"Nếu ngươi tò mò, tới thôn rồi chúng ta có thể ra chân núi dạo một vòng, ngươi sẽ thấy rõ hơn. Phủ Thái An là vùng bình nguyên, là vựa lúa lớn của các phủ huyện. Phủ Thạch Kinh dựa lưng vào rừng rậm núi cao nên đa phần dân ở đó nuôi tằm dệt lụa. Còn phía phủ huyện giáp với Thái An thì trồng rất nhiều hoa cải, thừa thãi dầu cải." Hoàng Phủ Thiết Ngưu thấy Hiển Linh thích thú nên kiên nhẫn giảng giải từng chút một.
Đây là lần đầu tiên Thang Hiển Linh thực sự bước ra khỏi cửa nhà, cậu quả thật rất tò mò về ba phủ huyện dưới quyền thành Phụng Nguyên.
"Thế còn nơi còn lại? Phủ Đình Giang thì sao?"
"Phủ Đình Giang sông ngòi chằng chịt, sản xuất gạo và trồng rất nhiều lạc." Hoàng Phủ Thiết Ngưu đáp.
"Vậy trấn Thôi Lâm nơi Nhị tỷ ở là nằm về phía Bắc đúng không?" Thang Hiển Linh nghe xong liền suy đoán.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu gật đầu. Trấn Thôi Lâm nằm ở phía Bắc thành Phụng Nguyên, vừa vặn là vị trí trung gian giữa phủ Thái An và thành Phụng Nguyên, buôn bán vận chuyển lương thực là thuận tiện nhất.
Hai người vừa đi vừa học một tiết địa lý, cơn thẹn thùng của Thang Hiển Linh cũng vơi bớt phần nào.
Vừa rồi cậu thấy vắng người nên mới "lái xe bậy", cứ nghĩ giữa thanh thiên bạch nhật thế này, đánh cược rằng tên thiếu niên Hoàng Phủ Thiết Ngưu bảo thủ thuần hậu chắc chắn không dám hôn mình, nào ngờ lại bị hôn một cái rõ đau. Đây chính là hôn môi thực thụ, chứ không phải kiểu môi chạm môi một cái rồi thôi.
Thang Hiển Linh bị hôn đến mức đầu óc mụ mẫm, nói năng cũng hơi lắp bắp, vậy mà Thiết Ngưu còn hôn tiếp! Hôn tận mấy cái liền.
Suốt dọc đường nói toàn chuyện đứng đắn về địa lý, cây trồng, cảnh sắc, Thang Hiển Linh không dám mồm mép nữa. Cậu cảm giác sắp tới nơi rồi!
Quả nhiên, những ngọn núi nhỏ dần dần cao lớn hơn. Phía trước là một ngọn núi thanh tú, phía sau nối tiếp những dãy núi cao hơn nữa, hợp thành một bức tường xanh ngắt. Thang Hiển Linh chỉ về phía ấy, hơi ngập ngừng hỏi:
"Vượt qua đó là phủ Thạch Kinh?"
"Đúng vậy."
"Làm sao mà vượt nổi? Ta đứng đây nhìn mà cảm giác như búp bê Nga vậy, cứ sau một ngọn núi nhỏ lại toàn là núi với núi."
Hoàng Phủ Thiết Ngưu bảo: "Thợ săn quen thuộc địa hình trong núi thì vượt qua cũng không khó, nhưng ngay cả dân Hứa thôn cũng không dám vào sâu, càng vào trong càng có nhiều dã thú lui tới."
Thang Hiển Linh nghe vậy, nhướng mày một cái, khẳng định hỏi: "Ngươi đi qua rồi đúng không?"
"Đi rồi." Hoàng Phủ Thiết Ngưu mỉm cười, "Tấm da hổ trong nhà chính là do nghĩa phụ dẫn ta vào núi sâu săn được đấy."
"Ngươi có sợ không?"
"Sợ chứ."
Thang Hiển Linh không tin: "Gạt người, ngươi trả lời nhanh quá đấy."
Hoàng Phủ Thiết Ngưu nắm lấy tay Hiển Linh, suy nghĩ một lát rồi nói: "Lúc ban đầu quả thực có sợ, nhưng phần nhiều là hưng phấn. Sau này ta cùng nghĩa phụ đánh thắng, nghĩa phụ nói nghĩ lại vẫn thấy hãi hùng, còn ta lại thấy rất k*ch th*ch. Nghĩa phụ nhìn thấu tâm tư đó nên sau này không cho phép ta một mình đi vào rừng sâu nữa."
Thang Hiển Linh thầm nghĩ cậu biết ngay mà!
Lúc nãy khi Thiết Ngưu nói chữ sợ, đôi mắt rõ ràng là đang phát sáng. Người này tuyệt đối không thuần hậu như bề ngoài. Hắn hiểu rõ trong lòng mình nghĩ gì, còn biết phối hợp diễn kịch. Hai người đều không ưa cái gọi là "phụ thân", kỳ thực Thiết Ngưu cũng có vài phần không theo khuôn phép.
Cuối cùng cũng tới Hứa thôn.
Hứa thôn lưng dựa núi lớn, địa thế hơi cao một chút, nhìn về hướng Đông đều là những thửa ruộng thoai thoải. Họ rời đi lúc cửa thành vừa mở, hiện tại mới khoảng chín, mười giờ sáng, khói trắng đã bay ra từ ống khói của từng nhà.
Ngoài đồng không thấy ai, hẳn là đều đã về ăn bữa trưa.
Khác với trong thành Phụng Nguyên, dân trong thôn thường chỉ ăn hai bữa. Buổi sáng muộn ăn một bữa, trước khi mặt trời lặn lại ăn thêm một bữa nữa. Bữa chiều thường là loãng, cháo ngũ cốc ăn kèm bánh nhỏ hay rau muối; Đến vụ mùa bận rộn, người làm đồng mệt nhọc thì cháo sẽ nấu đặc hơn.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu nhảy xuống xe, dắt con la hướng về phía nhà Trương thúc.
Mắt Thang Hiển Linh sáng lên: "Có sông kìa!"
"Ngươi chậm một chút." Hoàng Phủ Thiết Ngưu kéo dây cương cho con la dừng lại, đợi phu lang xuống xe đứng vững vàng mới nói: "Đó là nước sông từ trên núi chảy xuống, cung cấp nước ăn và tưới ruộng cho dân làng."
Thang Hiển Linh hào hứng: "Lát nữa hai đứa mình cất đồ xong, ra sông nghịch nước đi!"
"Được!" Hoàng Phủ Thiết Ngưu sảng khoái đồng ý, "Ta dẫn ngươi đi. Đoạn thượng nguồn phía trên nước chảy hơi xiết, có một chỗ nước rất trong, dân làng thường hay giặt giũ và đám trẻ con hay ra đó nghịch nước."
Thang Hiển Linh nghe vậy liền giục Thiết Ngưu đi mau đi mau. Tiếng móng la lộc cộc bước nhanh hơn.
"Nhà Trương thúc gần bờ sông, hơi tách biệt với xóm làng một chút." Hoàng Phủ Thiết Ngưu giải thích. Thang Hiển Linh cũng nhận ra: "Cách đồng ruộng cũng xa nữa."
Đi đến cuối đường đất, trước mắt là hai cánh cổng gỗ. Hoàng Phủ Thiết Ngưu gõ cửa, đồng thời cao giọng gọi: "Trương thúc, Vương a thúc, là Thiết Ngưu đây ạ, ta dắt phu lang về thăm hai người đây."
"Thiết Ngưu đấy à?"
"Hắn tới thật sao? Còn dắt theo cả phu lang nữa."
"Cái người mà hắn bảo là vị phu lang tốt nhất trần đời ấy hả?"
"Ngươi đừng có nói năng lung tung trước mặt đám trẻ, để ta ra mở cửa."
Nghe mấy câu đối thoại ngắn ngủi bên trong, Thang Hiển Linh nhỏ giọng hỏi: "Vị phu lang tốt nhất là cái gì thế?"
Còn chưa đợi Thiết Ngưu kịp trả lời, cánh cổng gỗ đã kẽo kẹt mở ra. Bên trong là một đôi phu phu, vị phu lang trông khoảng hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi, còn vị hán tử thì cao lớn có râu quai nón, bề ngoài trông như đã ngoài bốn mươi, dáng vẻ rất rắn rỏi. Từ xương lông mày đến gò má hắn có một vết sẹo dài. Vị phu lang lại trông ôn nhu hiền hậu, vóc người nhỏ nhắn, chỉ cao đến tầm vai hán tử.
Đại hán Trương Hoài oang oang nói: "Nó chứ ai, nó bảo ngươi là vị phu lang tốt nhất đấy. Mà cái này không nói điêu được, Tố Tố nhà ta mới là tốt nhất..."
Phu lang Vương Tố Tố lườm nam nhân nhà mình một cái. Thiết Ngưu cùng phu lang lần đầu đến cửa, ông sợ phu quân mình làm người ta hoảng sợ thì sao.
Thang Hiển Linh chẳng hề sợ người lạ, cậu nở nụ cười tươi rói: "Trương thúc, Vương a thúc khỏe. Đó chắc chắn là do Thiết Ngưu nhà ta 'tình nhân trong mắt hóa Tây Thi' đấy ạ, nên hắn mới thấy ta là tốt nhất."
Phu phu hai người sững người một chốc, rồi sau đó một người cười to sảng khoái, một người mím môi cười hiền, vội vã tiếp đón cặp phu phu trẻ vào nhà ngồi. Trương Hoài nói: "Ta quả thật không ngờ tới, cái khối sắt cứng nhắc này mà lại cưới được một vị phu lang hay cười, gan dạ thế này. Mà cũng phải thôi, đám ca nhi trong thôn đều sợ Thiết Ngưu một phép."
"Ngươi cứ nói bừa." Vương Tố Tố cười liếc chồng một cái rồi nhìn về phía vị tiểu phu lang.
Thang Hiển Linh lập tức chủ động giới thiệu: "Ta tên là Thang Hiển Linh, hàng thứ năm, người nhà thường gọi là Ngũ ca nhi. Vương a thúc cứ gọi cháu là Hiển Linh hay Ngũ ca nhi đều được ạ."
Nói xong, cậu không nén nổi tò mò: "Thiết Ngưu ở trong thôn bị mọi người sợ lắm ạ?"
"Cũng không hẳn là sợ. Với khuôn mặt đó của Thiết Ngưu, bình thường nó ít khi xuống chân núi, nhưng hễ đi một chuyến là thế nào cũng có người muốn tìm nó bắt chuyện, hoặc là giới thiệu hôn sự cho nó. Có điều nó cứ lạnh như tiền, ai nó cũng từ chối cả." Vương Tố Tố kể.
"Ta đã bảo nó là cái cục sắt mà, ai nó cũng chẳng thèm quan tâm." Trương Hoài bồi thêm một câu.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu nghiêm túc giải thích với Hiển Linh: "Ta không hề muốn dọa người, chỉ là lúc trước chưa từng nghĩ đến chuyện cưới vợ thành thân."
Hắn vốn không phải kẻ ác, khi người khác tỏ ý tốt với mình, lúc đó hắn thật sự không có tâm tư đó, chỉ ít lời nói câu xin lỗi hay bảo không có ý định này, thế là đối phương đã sợ mà chạy mất rồi. Sau này tiếng xấu truyền xa, người ta bảo hắn cứ lạnh mặt hung dữ với người khác.
Trương Hoài tiếp lời: "Trước kia không nghĩ, thế mà mới bao lâu đâu, hơn nửa tháng trước đã gõ cửa nhà ta bảo muốn đính hôn. Ta ngẩn người nửa ngày còn định hỏi kỹ càng chút thì đã chẳng thấy được người đâu nữa, nó cứ thế cưỡi laa khiêng đồ đạc chạy mất dạng."
Thang Hiển Linh cười tủm tỉm đính chính: "Không phải đính hôn đâu ạ."
"Ta đã bảo mà, sao có thể nhanh như vậy được..." Trương Hoài quay sang nói với Tố Tố. Khi ấy Tố Tố còn lo lắng, sợ Thiết Ngưu bị người ta lừa.
Nụ cười của Thang Hiển Linh rạng rỡ hẳn lên: "Chúng ta đã bái đường thành thân rồi!"
Hoàng Phủ Thiết Ngưu thấy nụ cười ranh mãnh trên mặt Hiển Linh, không nhịn được cũng cong môi theo, đáp một tiếng, nhìn vẻ mặt sững sờ của Trương thúc một lúc lâu rồi bổ sung: "Đúng vậy."
Trương Hoài há hốc miệng, quay sang nhìn Tố Tố. Không phải mới hơn nửa tháng trước còn nói là đính hôn sao, sao đã thành thân rồi? Nghĩ lại thì cũng đúng, từ đính hôn đến thành hôn, nửa tháng cũng đủ.
"Vậy hôm nay là ngày thứ ba lại mặt?" Trương Hoài theo bản năng hỏi.
Vương Tố Tố lắc đầu: "Thiết Ngưu là nam lang, đâu có theo quy củ đó."
"Không phải" Hoàng Phủ Thiết Ngưu giải thích: "Ta và Hiển Linh đính hôn xong thì thành thân luôn trong ngày."
Trương Hoài và Vương Tố Tố: ...Hả?
Chuyện này nói ra thì dài, Vương Tố Tố liền mời hai người vào nhà ngồi trước, uống bát chè đậu xanh cho dịu lại. Nhà họ vừa ăn trưa xong, mì trụng nước sôi rồi xả lạnh, ăn cũng gần xong cả rồi.
"Sao còn mang đồ tới?" Trương Hoài nhíu mày, vốn định nói không cần.
Thiết Ngưu đáp: "Hiển Linh tự làm ít điểm tâm, còn có chút muối, chút dầu."
Trương Hoài nghe thấy chữ muối thì nhận lấy ngay. Trong thôn cách trấn và thành xa, ông đi bộ không ngại mệt, chỉ là mỗi lần rời nhà đi mua muối lại cứ lo lắng cho phu lang và con nhỏ ở nhà, không dám nán lại lâu.
"...Vậy ta nhận. Lần sau ngươi về, ta trả tiền muối cho, lần này không nói nữa."
"Vâng." Hoàng Phủ Thiết Ngưu đáp lời.
Thang Hiển Linh nhắc nhở Vương a thúc, trừ món đậu phộng tô ra, ba loại kia không để lâu được, trời nóng thế này tốt nhất nên ăn sớm, nhất là bánh chà bông và bánh đậu đỏ.
Đang nói chuyện, ngoài cửa bỗng vang lên tiếng gọi "Cha ơi cha!" dồn dập chấn động cả trời xanh.
Trương Hoài quát: "Trương Hải Ngưu, con gào cái gì đấy! Trong nhà có khách, cẩn thận ta tẩn cho một trận bây giờ."
Cánh cửa gỗ bị đẩy ra, một cậu bé tầm năm sáu tuổi chạy vào, m*nh tr*n trùng trục, ống quần cuốn cao tít, hai tay túm cái áo cộc tay bọc cái gì đó, nước từ trong áo nhỏ xuống thành một vệt dài.
Trương Hải Ngưu đầu tiên nhìn thấy Thiết Ngưu ca, hớn hở gọi một tiếng rõ to, sau đó nhìn thấy bên cạnh có một vị a thúc lạ mặt, tức khắc đỏ bừng mặt, ôm khư khư cái áo che bụng, la oai oái: "Á á á, con không mặc quần áo!"
"Giờ mới biết thẹn à? Còn không mau vào nhà thay đồ đi, ôm cái gì đấy?"
Trương Hải Ngưu định chạy biến vào phòng, nghe vậy lại vòng trở ra, vứt cái áo cộc tay cho cha mình rồi mới lạch bạch chạy vào phòng trốn biệt.
Cái áo bung ra, bên trong là những con cá chạch dài bằng bàn tay, cứ ngọ nguậy, quẫy đạp lung tung.
Trương Hoài vội vàng thu gom lại, sợ làm khách hoảng sợ. Những tiểu ca nhi nuôi ở thành Phụng Nguyên chắc từ nhỏ chưa bao giờ thấy mấy thứ này.
Thang Hiển Linh không hề sợ hãi, trái lại còn tò mò hỏi: "Cái này ăn được không ạ? Vị nó thế nào?"
"... Nướng trên lửa, chấm tí muối mà ăn thì thơm lắm." Trương Hoài đáp.
Thang Hiển Linh mắt sáng rực: !
Hoàng Phủ Thiết Ngưu nhìn phu lang, bảo: "Để ta nướng mấy con nhé, ta sẽ xin Hải Ngưu."
"Được, được!" Thang Hiển Linh đồng ý ngay tắp lự, rồi lại rụt rè thẹn thùng hỏi: "Vương a thúc, Trương thúc, như vậy có được không ạ?"
Cả hai phu phu chủ nhà đều bật cười vui vẻ trước sự đáng yêu của vị khách mới này.
Phu lang của Thiết Ngưu đúng là người có tính tình thú vị, chẳng trách mới mấy ngày không gặp, Thiết Ngưu hết nói chuyện đính hôn lại đến chuyện thành thân. Giờ dắt phu lang trở về, nụ cười trên mặt hắn cũng nhiều hơn trước kia, không còn là một khối sắt vô hồn nữa.
Như thế mới tốt, thành thân rồi có phu lang cùng chung sống mới giống một con người thực thụ.
Trương Hoài định mang chỗ cá chạch đi làm thịt, Hoàng Phủ Thiết Ngưu liền nói để hắn đi. Trương Hoài ngạc nhiên hỏi: "Hử?"
"Thang Hiển Linh muốn ra bờ sông nghịch nước, chúng ta vừa hay đi cùng nhau luôn."
Trương Hoài cười sảng khoái: "Nè, cầm lấy đi. Hai đứa cứ đi chơi cho thỏa thích, một lát nữa mì làm xong, ta sẽ bảo Hải Ngưu ra gọi hai đứa về ăn cơm."
"Vâng ạ."
"Không vội, Trương thúc Vương a thúc, hai người bọn ta ra ngoài một lát ạ." Thang Hiển Linh cười khanh khách chào hỏi.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu một tay bưng cái chậu gỗ đựng cá chạch, tay kia dắt lấy Thang Hiển Linh hướng bờ sông đi tới. Đi chẳng mấy chốc đã đến nơi, lúc này bờ sông vắng vẻ, đám trẻ con đều đã về nhà ăn cơm hết rồi. Thang Hiển Linh hỏi: "Đoạn hạ lưu này có thể tắm rửa, xuống sông được không nhỉ?"
Cậu sợ chỗ này là nơi thượng nguồn dân làng lấy nước nấu ăn.
"Tắm được, nhưng ngươi đừng có mà cởi y phục đấy."
"Ta biết rồi, ta đâu phải kẻ thích phô bày thân thể đâu!" Thang Hiển Linh hừ hừ một tiếng. Cậu chỉ thỉnh thoảng mới "lái xe bậy" một chút, mà cũng chỉ làm thế với mỗi Thiết Ngưu thôi.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu nói: "Ngươi trông đẹp thế này, ta chỉ sợ ngươi bị người khác nhìn thấy, ta sẽ ghen mất."
"..." Khóe miệng Thang Hiển Linh không nén nổi nụ cười, cơn muốn mắng mỏ ban nãy giờ biến thành cái nhướng mày đắc ý: "Thiết Ngưu đồng học, ngươi nói lời đường mật cũng có bài bản ghê."
Dứt lời, cậu vội cuốn ống quần, cởi giày rồi bước xuống sông.
Nước sông chảy róc rách, mát lạnh dễ chịu. Phơi nắng suốt một buổi sáng, giờ được xuống nước thật sự rất thoải mái. Thành Phụng Nguyên có hồ, nhưng Thang Hiển Linh chưa bao giờ xuống hồ cả, nước hồ nhìn qua đã thấy sâu, chỉ có thuyền du ngoạn, hơn nữa lại cách nhà cậu xa. Làm sao có thể ra hồ nghịch nước được.
Sông thì khác. Nước trong veo, chảy êm, vừa an toàn vừa mát rượi.
Thang Hiển Linh vốc một nắm nước...
"Đừng uống, là nước lã, uống vào đau bụng." Hoàng Phủ Thiết Ngưu vừa xử lý cá chạch trên bờ, vừa thỉnh thoảng liếc mắt nhìn phu lang đang nghịch nước.
Thang Hiển Linh hất nước trong tay về phía Thiết Ngưu, nước bắn đầy mặt hắn. Cậu chống nạnh cười ha hả: "Bị ta lừa rồi nhé!"
"Ừm." Hoàng Phủ Thiết Ngưu cũng nở nụ cười: "Mát lắm."
Hai người vừa nghịch nước vừa tán gẫu. Thang Hiển Linh cảm thán Trương thúc và Vương a thúc tình cảm thật tốt, Trương thúc nhìn tuổi tác có vẻ lớn, không ngờ lại là người chu đáo, săn sóc như vậy.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu liếc nhìn phu lang, bảo: "Trương thúc và Vương a thúc bằng tuổi nhau đấy."
Thang Hiển Linh ngẩn người: ???
"Ngươi gạt người đúng không!"
"Hình như chỉ lớn hơn một hai tuổi thôi, ta cũng không nhớ rõ." Hoàng Phủ Thiết Ngưu thấy Hiển Linh tò mò liền giải thích kỹ: "Trương thúc và nghĩa phụ ta đều là người nơi khác đến định cư. Vương a thúc năm đó nhảy sông tự tử, chính Trương thúc đã cứu ông ấy."
"Gì cơ? Sao lại nghiêm trọng vậy?" Thang Hiển Linh cau mày.
"Vì nhà họ Vương đối xử với Vương a thúc không tốt. Trong nhà còn có người em què chân, khó cưới vợ, nên định đem Vương a thúc đi đổi thân với một nhà khác, mà nhà đó thì thật sự rất tệ."
Thang Hiển Linh nghe mà tức giận không thôi, nghiến răng bảo thật đáng ghét.
"Trương thúc và Vương a thúc giờ đã thành thân rồi, ngươi đừng giận nữa." Hoàng Phủ Thiết Ngưu thấy mình làm hỏng hứng thú của Thang Hiển Linh, bèn cố ý lấy tuổi tác Trương thúc ra đố: "Ngươi xem Trương thúc bao nhiêu tuổi?"
Thang Hiển Linh đoán: "Ngoài bốn mươi rồi chứ?" Lại nhớ tới chuyện hai người bằng tuổi, cậu vội rút lời: "Không đúng không đúng, thế thì ba mươi hai, ba mươi ba?"
Hoàng Phủ Thiết Ngưu mỉm cười.
Thế là không đoán đúng rồi. Thang Hiển Linh vốc nước tạt về phía Thiết Ngưu: "Ngươi mau nói đi mà."
"Trương thúc ba mươi, Vương a thúc hai mươi tám." Hoàng Phủ Thiết Ngưu nói xong liền dỗ dành: "Ngươi đoán cũng gần đúng rồi đấy chứ."
Thang Hiển Linh: "... Hoàng Phủ Thiết Ngưu, sau này ngươi đừng có để râu xồm nhé." Cậu đoán sai tuổi Trương thúc, thủ phạm chính là bộ râu xồm xoàm kia. Thật sự là lừa tình người ta mà.
"Được, không để râu." Hoàng Phủ Thiết Ngưu đáp ứng ngay. Hắn sớm đã nhận ra Hiển Linh thích khuôn mặt nhẵn nhụi của mình, chỉ cần tỉa tót lông mày gọn gàng là được.
Lần đầu tiên Thiết Ngưu tắm rửa ở nhà tắm công cộng xong đi ra, Thang Hiển Linh nhìn đôi lông mày đã được tỉa tót gọn gàng của hắn mà đôi mắt sáng rực cả lên.
Hai người vừa trò chuyện, nghịch nước, vừa làm thịt cá chạch. Thang Hiển Linh đang mải chơi nước thì Hoàng Phủ Thiết Ngưu lo phần cá chạch. Đám nội tạng cá chạch vứt xuống nước dẫn dụ mấy con cá tìm đến, Thang Hiển Linh là người phát hiện đầu tiên, cậu ở dưới sông lội bì bõm, tiếng động làm lũ cá sợ hãi chạy sạch.
Cậu không khỏi ảo não: "Cá bị ta dọa chạy mất rồi."
"Không sao đâu, ngươi lên bờ đi, phơi chân cho khô." Hoàng Phủ Thiết Ngưu hái mấy chiếc lá cây lớn trải trên bãi cỏ, đỡ Hiển Linh bước lên, dẫm trên mặt lá phơi khô chân để lát nữa xỏ giày cho dễ.
Hắn đi tìm quanh đó một cành cây, rồi rút đoản đao trong ngực ra tước nhọn một đầu. Thang Hiển Linh thấy vậy biết ngay Thiết Ngưu định xiên cá, đôi mắt tức thì lóe lên tia sáng: "Ngươi làm được không đấy!"
"Ngữ khí của ngươi hình như đang bảo là ta làm được mà." Hoàng Phủ Thiết Ngưu cười, Thang Hiển Linh hỏi có được không nhưng giọng điệu thì đầy vẻ khẳng định.
"Thì ta tin vào bản lĩnh của ngươi mà."
"Nhìn kỹ nhé."
Hoàng Phủ Thiết Ngưu đem phần nội tạng vừa dọn sạch ném xuống sông, đợi một lát liền có cá kéo đến. Nước sông róc rách, gió thổi cỏ lay, ánh mặt trời phản chiếu lấp lánh trên mặt nước dập dềnh...
Đột nhiên, trong chớp mắt, gậy gỗ đâm mạnh xuống mặt sông. Thang Hiển Linh nín thở không dám thở mạnh, thấy hắn đâm xong mới nhỏ giọng hỏi: "Trúng không?"
Gậy gỗ rút lên, đầu nhọn xiên chặt một con cá, con cá giãy giụa hai cái, đuôi quạt nước bành bạch. Thang Hiển Linh reo lên: "Đỉnh!"
"Oa!!! Thiết Ngưu ca, huynh lợi hại quá!"
Thang Hiển Linh giật mình, ai mà còn biết tung hô ác hơn cả cậu thế này!
Quay đầu lại nhìn, cách đó không xa là cậu nhóc mập mạp đang mặc áo cộc tay.
"Trương Hải Ngưu đấy à." Thang Hiển Linh cười tủm tỉm chào.
Trương Hải Ngưu nghe vậy có chút thẹn thùng, lí nhí: "Chào Thang a thúc."
"Chào cháu, chào cháu."
Hoàng Phủ Thiết Ngưu hỏi Hải Ngưu có chuyện gì. Lúc này cậu nhóc mới nhớ ra: "Mì làm xong rồi ạ, cha bảo con ra gọi mọi người về ăn cơm."
"Đợi một chút." Hoàng Phủ Thiết Ngưu thuận tay dọn dẹp nốt mấy con cá, rửa sạch tay, thấy Thang Hiển Linh đã xỏ xong giày mới nói: "Về thôi."
Trở lại sân, sau khi ăn xong bát mì sợi, Trương thúc bắt đầu nướng cá chạch, rắc thêm chút muối. Thang Hiển Linh trực tiếp dùng tay bốc một con lên ăn, dù hơi bỏng tay nhưng cậu vẫn không nỡ buông. Hoàng Phủ Thiết Ngưu thấy vậy liền cầm giúp cậu: "Ăn đi."
Thang Hiển Linh phồng má thổi hơi cho nguội rồi cắn một miếng, đôi mắt lập tức sáng rực. Thịt cá chạch có kết cấu tinh tế hơn, chỉ cần một chút muối thôi cũng thấy thơm lừng.
"Ngon lắm, ngươi cũng nếm thử đi."
Hoàng Phủ Thiết Ngưu gặm một miếng, khen ngon, rồi sau đó đều nhường hết cho Thang Hiển Linh. Trong lúc ăn, mọi người trò chuyện về việc hai người quen nhau thế nào, thành thân ra sao, rồi cả chuyện của Thang gia. Vương a thúc nghe chuyện Thang phụ qua đời, nghĩ đến song thân của mình, liền khô khan an ủi Hiển Linh đừng quá đau lòng, hãy nhìn về phía trước.
Thang Hiển Linh vừa ăn vừa nói hàm hồ: "... Cha ta đi thanh thản, không đau đớn gì nhiều, cũng coi như là hỉ tang."
"Có thù báo thù, có oán báo oán, giờ là những ngày tháng bình thường rồi, ta không khổ sở đâu."
Vương Tố Tố nghe xong liền bảo: "Vậy thì tốt." Rồi bồi thêm một câu: "Thế là rất tốt rồi."
Bữa trưa qua đi không lâu, Thang Hiển Linh đã ăn uống no nê, hai người định cáo từ ra về. Vương a thúc sực nhớ ra, vội vàng vào nhà lấy đồ. Trương Hoài thấy vậy liền nói xen vào: "Đúng đúng, suýt chút nữa là quên mất. Nửa tháng trước Thiết Ngưu có gõ cửa đưa cho ta một tấm da hươu, bảo là nó không có tâm trí làm nên nhờ ta xử lý để vào thành tìm ngươi."
"Ta đã thuộc xong xuôi rồi, cũng thật trùng hợp, vừa mới xong trước khi hai đứa về. Giờ trả lại cho các con, coi như món quà thành thân của hai người trưởng bối bọn ta dành cho các con."
"Con hươu này không phải ta săn, ta chỉ giúp thuộc da thôi."
Hoàng Phủ Thiết Ngưu vuốt nhẹ tấm da hươu. Đây vốn là thứ hắn đã hứa tặng Thang Hiển Linh, trong lòng quả thực động tâm, liền không từ chối nữa: "Cảm ơn Trương thúc, Vương a thúc."
"Tiểu tử nhà ngươi, giờ mới thấy ngươi không khách sáo với ta, nên như thế mới phải." Trương Hoài rất vui mừng. Năm xưa ông và Tố Tố thành thân, mua ruộng và nhà đã mượn không ít bạc của huynh đệ tốt. Sau khi huynh đệ tốt qua đời, vốn dĩ ông nên chăm sóc đứa trẻ này, nhưng Thiết Ngưu cứ lầm lì bám trụ trong núi chẳng mấy khi xuống dưới, cũng không chịu sang nhà ông ăn cơm.
Nay thấy hắn đã thành thân an gia, ông cũng thấy yên lòng. Thiết Ngưu bản lĩnh có lớn đến đâu, nhưng cứ một mình tiến vào núi sâu thì tóm lại vẫn rất nguy hiểm.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu cầm tấm da hươu vắt lên xe. Thang Hiển Linh trước khi đi còn xoa nhẹ đầu Trương Hải Ngưu một cái, làm cậu nhóc đỏ bừng cả mặt, vừa đen vừa hồng trông quái quái thú vị. Cậu vẫy vẫy tay bảo: "Lần sau gặp nhé."
Ra khỏi thôn, họ đụng phải mấy người dân làng. Có người chào hỏi Thiết Ngưu, hắn liền gật đầu đáp lễ, Thang Hiển Linh cũng đi theo chào hỏi cùng, cười khanh khách. Có người tò mò vừa mới mở miệng định hỏi "Ngươi là ai", Thang Hiển Linh đã sảng khoái đáp: "Ta là phu lang nhà Thiết Ngưu, hai đứa ta mới thành thân nên về thăm mọi người."
"Vâng, hiện tại chúng ta đang ở thành Phụng Nguyên, tại phường Bát Hưng."
Có người khen phu lang của Thiết Ngưu dung mạo thanh tú, lại còn hay cười.
Thang Hiển Linh nghe không hiểu tiếng địa phương rõ lắm, bèn chọc chọc cánh tay Thiết Ngưu: "Vừa rồi mấy thím nói gì thế? Ta thấy họ cười với ta, chắc chắn là khen ta rồi."
"Đúng là khen ngươi thật, khen ngươi đẹp, bảo ta có phúc khí." Hoàng Phủ Thiết Ngưu cười nói.
Thang Hiển Linh: ... Hì hì.
Hai người đánh xe la ra khỏi Hứa thôn, càng đi càng xa. Mặt trời đứng bóng, trời rất nóng và gắt, Thang Hiển Linh cầm ô dựa sát vào Thiết Ngưu, che bớt nắng cho đầu hắn rồi nói: "Lần sau nếu các tỷ tỷ trong nhà trở về, chúng ta lại đến một chuyến nữa. Lúc đó mình vào núi nhìn xem nghĩa phụ, hóa ít tiền giấy cho người."
Vì mẹ cậu nhát gan nên một mình ở lại viện tử rộng lớn như vậy vào ban đêm sẽ rất sợ hãi, họ phải về sớm. Mộ của nghĩa phụ nằm sâu trong núi, hôm nay chắc chắn không kịp tới.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu đồng ý, thầm nghĩ lúc đó sẽ ở nhờ nhà Trương thúc và Vương a thúc, vì căn nhà cũ trong núi đã lâu không có người ở, ẩm thấp mốc meo, không thích hợp cho người ở nữa.
Hắn trước kia chỉ có một mình thì chẳng thấy sao, giờ đã khác rồi.
Hai người nói nói cười cười, Thang Hiển Linh mệt quá liền dựa vào vai Thiết Ngưu ngủ một lát. Hắn thu ô lại vì xe đã đi vào đoạn đường có bóng râm, không còn quá nắng gắt. Hoàng Phủ Thiết Ngưu một tay đánh xe, tay kia thỉnh thoảng lại cầm quạt phẩy phẩy đuổi muỗi cho phu lang.
. . . .
Tại sân nhà họ Trương.
Trương Hải Ngưu thấy trong nhà tự dưng có thêm một chiếc hộp lạ, bèn hỏi cha đó là cái gì. Vương Tố Tố mới sực nhớ ra: "Thang a thúc của con mang đến đấy, bảo là điểm tâm tự tay làm, không để lâu được..."
"A cha ơi, con ăn được không ạ?"
"Ăn đi." Vương Tố Tố không phải người tham ăn, ông với bên nhà ngoại gần như đã cắt đứt quan hệ, Trương Hoài lại không có người thân trong thôn, điểm tâm này chẳng cần đem biếu xén ai, cứ để con trẻ ăn là được.
Trương Hải Ngưu chưa bao giờ thấy loại điểm tâm nào như thế này, cậu nhóc tùy tiện bốc một miếng tống vào miệng, hai má phồng lên. Chỉ một lát sau, sân nhà họ Trương lại vang lên tiếng kêu oai oái của cậu nhóc: "Cha ơi, a cha ơi, hai người mau lại đây, mau lại đây!"
Phu phu hai người cứ tưởng có chuyện gì đại sự, vội vàng chạy tới.
Trương Hải Ngưu với cái miệng còn dính đầy vụn bánh, oang oang cảm thán: "Cái này ngon quá xá, không có miếng nào là không ngon cả, còn ngon hơn cả cá chạch nữa, ngon quá đi mất!!!"
"Cha, a cha, hai người cũng ăn đi."
Trương Hoài: "..."
"Lần sau con còn hét toáng lên dọa người như thế thì Trương Hải Ngưu, ta sẽ tẩn con một trận, nghe rõ chưa?"
"Cha ăn đi, cha ăn đi mà, a cha cũng ăn đi, ăn đi!"
Trương Hoài miệng thì mắng con nhưng cũng nếm một ngụm, ăn xong thì chẳng mắng nổi câu nào nữa. Ông phủi phủi tay: "Cũng được đấy, hai cha con ăn nhiều chút đi, ta không thích đồ ngọt."
"Ở đây có loại vị đậu phộng hơi mặn này, ngươi ăn cái này đi." Vương Tố Tố cầm miếng bánh vị đậu phộng tự tay đút cho nam nhân nhà mình, không muốn thứ tốt gì cũng dồn hết cho mình với con.
Thế là cả nhà cùng ăn.
Chạng vạng lúc mặt trời sắp lặn, họ đã về tới ngoài thành Phụng Nguyên.
"Thang Hiển Linh mau tỉnh, sắp về đến nhà rồi."
Thang Hiển Linh dụi dụi mắt, lúc mới tỉnh dậy còn hơi mơ màng, khẽ ừ một tiếng. Hoàng Phủ Thiết Ngưu bảo: "Tối nay đừng nấu cơm nữa, mình mua gì đó trên phố về ăn nhé?"
"Được, ta cũng không thấy đói lắm."
Về đến nhà, họ gõ cửa.
Tưởng Vân rút chốt cửa ra, thấy hai người đã về, trên mặt lộ rõ nụ cười như trút được gánh nặng.
"Mẹ, mẹ ăn chưa? Lát nữa con đi mua ít cháo với dưa muối về ăn nhé?"
"Ta nấu cháo rồi, chỉ chờ hai đứa về thôi, mau vào đi, có nóng lắm không?" Tưởng Vân định đi tháo bớt ngạch cửa cho xe vào.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu cản lại: "Mẹ để con làm là được rồi."
"Hôm nay ở nhà không có chuyện gì chứ mẹ?"
Tưởng Vân đáp: "Không, không, chẳng có chuyện gì cả." Chỉ là bà một mình giữ cái sân lớn thế này, trong lòng cứ thấy không yên, càng về chiều càng thấp thỏm, sợ Ngũ ca nhi không về kịp.
Sau đó là việc sắp xếp chỗ ở, con la mệt mỏi cả ngày, Hoàng Phủ Thiết Ngưu xách xô nước, cầm bàn chải thô vừa múc nước vừa kỳ cọ cho nó để hạ nhiệt, rồi lại chuẩn bị cỏ khô, múc đầy máng nước cho con la nghỉ ngơi.
Thang Hiển Linh bưng chậu nước ra, sau khi tự lau mặt xong liền gọi Thiết Ngưu lại rửa.
Trong bếp, bát cháo đậu xanh Tưởng Vân nấu đã nguội, uống vào thật đúng lúc để giải khát.
Cả nhà quây quần giữa sân, ăn bữa cơm đơn giản dưới ánh hoàng hôn.
Thang Hiển Linh nói: "Mẹ, ba ngày nữa cửa hàng sẽ khai trương. Ngày mai, con và Thiết Ngưu bắt đầu chuẩn bị hàng hóa và đi thu mua nguyên liệu."
Nhị tỷ bụng mang dạ chửa ngày một lớn, e là mấy tháng tới chắc chắn không thể về được.
Trong nhà hiện tại cũng chẳng còn việc gì đại sự, dọn dẹp một chút rồi bắt tay vào kiếm tiền thôi.
Tưởng Vân gả cho lão Thang bao nhiêu năm nay, ngay cả lúc mang thai sinh con cũng chẳng được thảnh thơi như bây giờ. Ngày đó bà vừa sinh xong mới ở cữ được vài ngày đã phải xuống bếp nấu cơm, chăm con, bận rộn quay cuồng như con chong chóng, chỉ là không phải ra trông coi cửa hàng phía trước mà thôi.
Bây giờ cả ngày chẳng có việc gì làm, cơm trưa thì mua sẵn, bữa tối đã có Ngũ ca nhi lo, bà chỉ quanh quẩn quét cái rác, lau cái bàn, rửa cái bát, rảnh rỗi quá cũng thấy bồn chồn. Lúc này vừa nghe sắp bắt đầu buôn bán, tuy bận rộn nhưng bà lại thấy phấn chấn, liền gật đầu bảo tốt.
"Thời gian trước trong nhà tiêu xài nhiều, đúng là nên bận rộn lên rồi."
Tưởng Vân tuyệt nhiên không hé môi nửa lời về chuyện lão Thang mất chưa đầy tháng mà đã lo buôn bán là không nên.
Đêm đó sau khi cơm nước xong, mọi người rửa mặt đánh răng rồi đi ngủ sớm.
Bên ngoài sân tối đen như mực, bóng cây hồng đung đưa theo gió. Thang Hiển Linh lúc chiều đã ngủ một giấc dài trên xe nên giờ nằm trên giường cứ trố mắt ra không ngủ nổi!
"Thiết~ Ngưu~" Cậu học tiếng quỷ hú, kéo dài giọng ra thật dài.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu nén cười, cố ý giả vờ ngủ để xem Thang Hiển Linh định làm trò gì.
"Ngủ thật rồi à?" Thang Hiển Linh lầm bầm: "Cũng đúng, đánh xe suốt dọc đường chắc là mệt rồi."
Cậu xoay người, nằm xoạc chân tay thành hình chữ X, trừng mắt nhìn lên nóc nhà.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu thầm nghĩ: "Hết rồi à? Không thèm để ý đến mình nữa sao? Sớm biết thế đã lên tiếng đáp lại cho rồi."
Vài giây sau, Thang Hiển Linh lại nhích tới gần, gác cái chân thon lên đùi Hoàng Phủ Thiết Ngưu rồi cọ cọ. Trái tim đang có chút ảo não của Thiết Ngưu bỗng "thình thịch" rơi về đúng chỗ. Lần này hắn khẽ động đậy tay, Hiển Linh im lặng một lát, thấy hắn không có động tác gì khác mới đưa một tay sờ vào bên hông hắn.
c** nh* giọng lầm bầm: "Ngủ rồi thì có mềm đi không nhỉ..."
Hoàng Phủ Thiết Ngưu căng thẳng cả người.
Thang Hiển Linh thắc mắc: "Ủa? Ngủ rồi mà cơ bụng vẫn cứng thế này á? Không thể nào, trên mạng bảo cơ ngực cũng mềm mà..."
Thế là một bàn tay từ cơ bụng của Thiết Ngưu bắt đầu lần dời lên trên.
Nhưng còn chưa kịp sờ tới nơi, cổ tay mảnh khảnh đã bị một bàn tay lớn nắm chặt lấy.
Thang Hiển Linh ngẩng đầu, Hoàng Phủ Thiết Ngưu cúi xuống. Một người thì mang cảm giác của kẻ trộm bị bắt quả tang, người kia vốn định giả vờ ngủ xem phu lang trêu chọc mình thế nào, không ngờ phu lang nhà mình lại s* s**ng bạo dạn đến thế, tức khắc khí huyết dâng trào, mặt đỏ bừng, đôi mắt sáng rực đầy nóng bỏng.
Hai người nhìn nhau trân trân trong bóng tối.
"..."
"..."
"Ha ha." Thang Hiển Linh cười gượng gạo: "Ngươi tỉnh rồi à? Ta chỉ sờ thử xem có con muỗi nào không thôi, huynh có thấy ngứa không?"
Hoàng Phủ Thiết Ngưu vừa mở miệng, giọng nói đã khàn đặc: "Ta nghe thấy hết rồi."
Thang Hiển Linh: ...
Thang Hiển Linh: !!!
"Thế mà ngươi còn giả vờ ngủ!"
Hoàng Phủ Thiết Ngưu cúi đầu xoay người, nhìn vị phu lang mảnh khảnh đang nằm dưới thân mình. Đôi mắt cậu trong vắt, toàn tâm toàn ý nhìn hắn. Hắn sợ đè nặng lên Hiển Linh nên chống hai cánh tay xuống giường: "Tam tỷ đi rồi, trong nhà không còn người ngoài nữa."
"Ừm ừm." Mặt Thang Hiển Linh cũng đỏ lựng lên. Bầu không khí bắt đầu chuyển hướng, cậu thấy căng thẳng định né tránh, nhưng lại nghĩ hai người đã là phu phu, sao phải trốn? Có điều, cái chuyện đó... phải làm thế nào nhỉ?
Hoàng Phủ Thiết Ngưu đã cúi đầu hôn xuống.
Hai tay Thang Hiển Linh vì căng thẳng mà nắm chặt lấy tấm chăn mỏng, sau đó đôi tay từ từ thả lỏng ra. Đến khi bị hôn vào cổ, vào ngực, cậu lại căng thẳng nắm chặt tay lại, nhưng cơ thể lại rất thành thật, nghênh đón mà hơi ưỡn ngực lên...