Tửu Lầu Nhỏ Của Phu Lang Góa Chồng

Chương 46

"Còn để Vương sư phó ở khách đ**m làm gì, trong nhà có phòng cho khách mà." Thang Hiển Linh đề nghị cho Vương sư phó ở gian phòng cho khách bên cạnh Tây phòng.

Tam tỷ có thể ở chung với mẹ, nếu thật sự không tiện thì gian phòng khách ở giữa cũng có thể dọn dẹp ra. Đông phòng ánh sáng tốt, bài vị của lão Thang vừa hay có thể nhân tiện cất đi.

Quan trọng nhất là ngày mai còn phải ra mộ hóa vàng mã, Vương sư phó ở lại đây sẽ tiện hơn.

Thang Hiển Linh: ...Cậu thực ra là không vui lắm khi đi, nhưng phong tục nơi này là vậy, tam tỷ đã về chịu tang, về tình về lý đều phải đi một chuyến. Quê nhà ai cũng biết lão Thang chôn ở Tôn thôn cách không xa, đi trong ngày rồi về trong ngày.

Lúc này Thang Hiển Linh chỉ nghĩ, sớm biết thế thì đã đem lão Thang chôn sâu trong núi rừng.

Giờ nhắc đến chuyện này, cậu vẫn phải đóng vai đứa con đại hiếu, rớt vài giọt nước mắt.

Tưởng Vân nghe Ngũ ca nhi sắp xếp liền bảo: "Vừa vặn trời nóng, có chiếc chiếu lau sạch phơi khô rồi, để ta trải ra giúp ông."

Vương sư phó đứng bên cạnh vội gạt đi: "Không dám phiền lão thái thái động tay, để ta tự làm là được."

Tưởng Vân liền đưa chiếu cho Vương sư phó, rồi dẫn ông sang gian Tây phòng bên cạnh. Vương sư phó vừa nhìn thấy liền ưng bụng, Tây phòng này rộng rãi thoáng đãng, lại mới sửa sang, tường trắng gạch sạch, giường tuy cũ nhưng dọn dẹp gọn gàng, so với ở khách đ**m thì tốt hơn vạn lần. Ở khách đ**m ông cũng chẳng dám thuê phòng đơn tử tế, thường là ở phòng chung mấy người, trời nóng nực mùi hôi nồng nặc, sao thoải mái được như thế này.

"Tam tỷ, đây là Thiết Ngưu nhà ta." Thang Hiển Linh bấy giờ mới nhớ ra chưa giới thiệu với Tam tỷ.

Thang Noãn từ lúc Ngũ ca nhi vào cửa đã chú ý tới người phu quân mới bên cạnh. Những lời mẹ kể lúc trước dù tốt đến đâu nàng cũng không hoàn toàn tin, chủ yếu là nàng không tin vào mắt nhìn người của mẹ. Mẹ nàng chọn chồng cho Đại tỷ, Nhị tỷ toàn là nghe theo ý cha, cứ thấy người ta thành thật là được, chẳng mong cầu gì khác.

Kết quả chẳng ngờ tới, tướng mạo phu quân của Ngũ ca nhi lại xuất sắc đến mức không lời nào diễn tả được. Nhà nàng làm nghề buôn vải, khách khứa ra vào đủ hạng người, nàng đã thấy qua biết bao nam thanh nữ tú, phu lang ca nhi, nhưng quả thật chưa từng thấy ai có tướng mạo hảo hán như phu quân của Ngũ ca nhi. Đã vậy, người này còn đối đãi với Ngũ ca nhi hết sức ân cần, chu đáo.

"Tam tỷ." Hoàng Phủ Thiết Ngưu cất tiếng chào.

Thang Noãn mỉm cười gật đầu: "Tốt, hai đứa thật sự rất xứng đôi."

Thang Hiển Linh tiếp lời: "Hôm nay đi ngang qua chợ Tây ta có nghĩ Nhị tỷ và Tam tỷ chắc sắp về tới nơi rồi, nên đã mua sẵn cả bột đánh răng và bàn chải đây."

Hoàng Phủ Thiết Ngưu bưng một chậu nước lại, Thang Hiển Linh liền lau mặt trước cho mát, cậu cũng đã nóng nực suốt cả buổi sáng, vừa lau vừa nói: "Tam tỷ, bữa tối để ta nấu, bữa trưa chắc hẳn mẹ đã mua đồ ăn ngoài rồi."

Trong lòng Thang Noãn thầm nghĩ, cha đã mất, mẹ bây giờ gan cũng lớn hơn, mua đồ ăn sẵn là để chiêu đãi mẹ con nàng đường xa trở về, dù tốn kém chút nhưng là tấm lòng. Bình thường cơm nhà chỉ là những món thanh đạm đơn giản, nhưng nghe ý tứ này của Ngũ ca nhi, dường như cơm nhà làm mới là ngon nhất.

Nàng ngẫm lại cũng đúng, cơm người thân nấu chứa đựng tình nghĩa, bên ngoài sao so bì được.

"Đúng đúng, cứ để Ngũ ca nhi làm." Tưởng Vân cười gật đầu, hỏi thêm: "Cần mua thức ăn gì không con?"

Thang Hiển Linh dùng khăn lau mặt, cảm thấy mát mẻ hơn nhiều, liền bảo: "Mẹ mua ít xương sườn và thịt chân giò trước, thịt chân giò trước nạc nhiều hơn, con sẽ làm món sườn xào chua ngọt, viên sư tử đầu, mua thêm chút bí đao nữa. Nếu thấy có mướp đắng thì mua một ít, con xào mướp đắng với trứng."

Thiết Ngưu nhà cậu dạo này hình như bị nhiệt, giọng nói hơi khô, trong miệng còn nổi mụn nhiệt — chuyện này không nghiêm trọng, ăn vài bữa mướp đắng, uống chút trà hạ hỏa là sẽ khỏi ngay.

"Được, ta đi ngay đây." Tưởng Vân thu xếp giỏ rau.

Thang Noãn biết mẹ định đi đâu, nàng rời nhà đã lâu, ở trong viện cũng buồn chán nên muốn cùng mẹ đi mua thức ăn, lại gọi cả Hương Hương theo cùng. Triệu Hương Hương chơi với Tam Nương tỷ một hồi lâu, nghe tiếng mẹ gọi liền đưa trả chuồn chuồn tre cho người ta.

Lư Tam Nương bảo: "Muội đi đi, cũng sắp đến giờ cơm tối rồi, ta cũng phải về nấu nướng đây."

"Vâng ạ." Triệu Hương Hương đáp lời, rồi cùng mẹ và bà ngoại ra phố. Các nàng đi lối cửa tiệm, vừa ra đến phố chính, Triệu Hương Hương đã kinh ngạc reo lên, kéo tay mẹ: "Mẹ ơi, nơi này náo nhiệt quá!"

Họ rời cửa tiệm, đi về hướng hàng thịt lợn ở cuối phố.

"Náo nhiệt thật, bao nhiêu năm không về mà dường như chẳng thấy thay đổi là bao." Thang Noãn cảm thán.

Tưởng Vân bảo: "Cũng có thay đổi đôi chút, như nhà kia cả gia đình đã về quê dưỡng lão rồi. Sau đó có người mới đến mở tiệm cơm nhỏ, bán thức ăn với cơm ngũ cốc, Ngũ ca nhi mua về ăn thử một lần rồi chẳng bao giờ thèm chạm vào nữa, tiệm đó đã đóng cửa vài ngày trước rồi."

"Không đúng đâu mẹ, cửa hàng vẫn đang mở kìa." Thang Noãn chú ý thấy.

Tưởng Vân tiến lên nhìn, biển hiệu trên cửa đã thay đổi. Bà không biết chữ, nhưng trên cửa có treo cờ hiệu — các cửa hàng thời này ngoài biển hiệu còn treo cờ vẽ hình món đồ mình bán. Bà nhìn cờ hiệu thấy vẽ những bát thức ăn, nước gạo, bánh nếp...

"Lý Ký... ngọt gì nhỉ?" Thang Noãn từ khi gả về nhà chồng cũng bắt đầu học chữ, nhưng gặp những chữ phức tạp quá nàng vẫn chưa biết hết.

Có người nói xen vào: "Là rượu nếp, hai chữ kia đọc là rượu nếp."

Thang Noãn liền đa tạ người nọ, nói đã ghi nhớ, còn dạy lại cho khuê nữ một lần. Triệu Hương Hương cũng nhìn tấm biển để nhớ mặt chữ, hỏi mẹ: "Rượu nếp là thứ gì vậy mẹ? Có phải là nước ngọt không?"

"Chắc là vậy." Thang Noãn đáp, định bụng tiến lên mua cho khuê nữ một chén nếm thử, nàng quay đầu hỏi mẹ nàng có uống không, kết quả thấy sắc mặt của bà không được tốt, liền hỏi: "Làm sao vậy mẹ?"

Tưởng Vân nói: "Nhà này chính là Lý gia trước kia thuê nửa gian sân nhà ta, Ngũ ca nhi nói bọn họ có ý đồ xấu với cửa hàng nhà mình." Thấy chuyện làm ăn của họ cũng bắt đầu rồi, bà lại nói tiếp: "Ta đã nghĩ lúc ấy bắt bọn họ dọn đi, ngày đầu còn khóc lóc kể lể nói nhà ta khắt khe, đến ngày thứ ba dọn đi lại giấu không được vẻ đắc ý, nguyên lai là đã tìm được cửa hàng rồi."

"Vậy không uống nữa." Thang Noãn dứt khoát nói, nắm lấy tay con gái: "Cũng chẳng có gì hay ho để nếm."

Triệu Hương Hương ngoan ngoãn nghe lời mẹ và bà ngoại.

Tại cửa hàng Lý Ký, Lý đại nương từ xa nhìn thấy Tưởng Vân, liền cố ý rảo bước đón đầu, nói: "Ái chà, đây chẳng phải Thang thẩm đó sao? Đi mua thức ăn à, nhà ta hôm nay khai trương cửa hàng mới, có muốn vào nếm thử một chén canh rượu nếp không?"

"Không mất tiền thì ta nếm thử một chút." Tưởng Vân nói.

Lý đại nương lập tức tắt nụ cười. Nhà bà ta hôm nay mới khai trương, người này đã muốn ăn không rồi, mặt mũi sao mà dày đến thế cơ chứ.

"Nếu vẫn còn là hàng xóm cũ, đưa chủ gia một chén nếm thử cũng là lẽ thường. Nhưng giờ thì không phải rồi, nhà ngươi mới vừa đuổi chúng ta đi mà."

"Thế thì nói nhiều làm gì." Tưởng Vân kéo tay nữ nhi đi thẳng, chẳng buồn đáp lời bà ta nữa.

Thang Noãn nghe mẹ đáp trả thẳng thừng như vậy thì thấy rất thú vị, trước kia bà làm gì có cái gan đó. Tưởng Vân lầm bầm: "Ta vừa rồi là cố ý đấy, cũng chẳng phải thèm thuồng gì đồ nhà bà ta, chỉ là nghe mụ ta dùng lời lẽ nhắm nghẹn họng ta, ta liền muốn nghẹn ngược lại cho mụ biết mặt."

"Cái nhà này chỉ giỏi khua môi múa mép. Ngũ ca nhi nói rồi, mấy kẻ nói lời hay ý đẹp hai mặt thì đừng có tin, chỉ là cái miệng không xương thôi. Trước kia ta cứ tưởng mụ ta là người quen nên tốt bụng, Ngũ ca nhi cho nhà mụ thoái thuê lại còn bồi tiền, thế mà cả nhà mụ lại rêu rao ta với Ngũ ca nhi khắt khe."

Tưởng Vân nói đến đây vẫn còn chút giận: "Vừa rồi ta nói thế, cũng là học theo Ngũ ca nhi đấy."

"Mẹ nói rất đúng." Thang Noãn nghe vậy thì lấy làm mừng, lại cảm thán: "Ngũ ca nhi biến hóa thật là lớn."

Trong lòng Tưởng Vân lộp bộp một cái, trên mặt vội che lấp: "Nó kinh qua đại sự, có biến hóa cũng là lẽ thường."

"Cũng phải." Thang Noãn gật đầu, nàng cũng nghĩ như vậy.

Tưởng Vân thở phào nhẹ nhõm, sau đó không nhắc chuyện nhà họ Lý nữa mà chuyên tâm mua thức ăn. Đến tiệm thịt lợn hỏi mua thịt của Chu Hương Bình, Chu Hương Bình nhìn thấy Thang Noãn thì suýt không nhận ra, sau khi nhớ ra liền hàn huyên đủ thứ chuyện.

Nói tới nói lui, lại nhắc đến tiệm rượu nếp nhà họ Lý.

"... Ta nghe người ta nói, tiệm cơm trước kia ở đó buôn bán không tốt, đã có ý định đóng cửa, bằng không quanh năm suốt tháng chẳng dư được mấy đồng, đến tiền thuế cửa hàng cũng không đóng nổi. Cửa hàng mạn này của chúng ta vốn rất đắt khách, chủ nhà lúc đầu chỉ định hỏi thăm người quen xem ai muốn thuê, Lý gia được tin, đã phải bỏ tiền cao hơn giá thị trường hai thành mới giành được chỗ đó đấy." Chu Hương Bình nói.

Lý gia xem ra cũng có tiền trong tay.

Bà ta vừa nói dứt lời, phu quân bà liền tiếp lời: Có thể không có tiền sao được, ở không nhà Thang gia nửa năm, lại còn được bồi thường mười mấy lượng bạc, đúng là chuyện tốt từ trên trời rơi xuống. Nhà hắn mở tiệm thịt lợn, bán nửa năm cũng chẳng kiếm được bằng chừng ấy. Đúng là người Thang gia quá phúc hậu.

Chu Hương Bình nghe vậy, lập tức nói tiệm đó thuê đắt thêm hai thành cũng là đáng đời. Lúc này bà muốn thuận theo ý Tưởng thẩm để thẩm vui lòng, nên nói tiếp: "Cái tiệm cơm ngũ cốc đó vốn chẳng thiếu tiền, họ không bán mà chỉ cho thuê, lúc dọn đi cũng dây dưa mãi mới xong. Người nhà Lý gia sợ bị kẻ khác tranh mất nên chủ nhà đòi gì cũng gật đầu hết, sau đó lại nài nỉ thuê thêm nửa gian bếp phía sau, giá lại càng đắt hơn."

"Cho nên nói, Lý gia trước kia không biết ơn cái tốt của thẩm, giờ thuê phải chỗ đó, chắc chắn sẽ phải nếm mùi đau khổ thôi."

Tưởng Vân nghe xong cũng lấy làm hả dạ.

Thang Hiển Linh ở nhà đã hấp cơm xong, tiện tay lật lại mẻ cải mai khô đang phơi hôm nay, đợi sáng mai sẽ hấp lại lần thứ hai. Đợi một lát, phía trước có tiếng động, người đi chợ đã về. Hoàng Phủ Thiết Ngưu ra mở cửa, một tay đỡ lấy thức ăn đi thẳng vào bếp, bảo: "Mẹ cứ bồi Tam tỷ nói chuyện đi, nhà bếp đã có ta và Hiển Linh lo liệu rồi."

"... Được." Tưởng Vân đáp lời.

Thang Noãn thấy vậy thì lấy làm lạ, đợi Thiết Ngưu đi rồi mới nói với mẹ: "Phu quân của Ngũ ca nhi ngày thường cũng xuống bếp nấu cơm sao?"

"Có chứ, cái gì hắn cũng biết làm, chỉ là một mình nấu thì không ngon, chỉ nấu cho chín thôi. Nhưng hắn rất hay vào bếp, thích phụ giúp Ngũ ca nhi, không nấu được thì hái rau, nhóm lửa, làm gì cũng chịu làm." Tưởng Vân khen.

Thang Noãn nói: "Vậy cũng tốt, là người siêng năng, chỉ là con chưa từng thấy nam nhân vào bếp." Trước kia cha nàng buôn bán là một chuyện, nhưng bữa trưa, bữa chiều cơm nước trong nhà đều là các nàng nấu.

Cha nàng thường bảo: "Ta nấu cơm cho các ngươi? Lại còn hầu hạ các ngươi ăn cơm sao?" Ý ông là tay nghề nấu nướng là để kiếm tiền, còn đi nấu cho đám nữ nhân, ca nhi trong nhà ăn thì chẳng khác nào nam nhân đi hầu hạ người khác. Thật là mất mặt.

Ngay cả nam nhân nhà nàng cũng tuyệt đối không đặt chân vào bếp. Nhà nàng tuy nói là buôn bán tốt, nhưng cũng chẳng phải tiệm vải lớn gì, không bán lăng la tơ lụa, chỉ bán vải thô vải mịn tầm thường. Mấy năm trước nhà nàng bắt đầu may cả y phục để bán nhưng mệt nhọc quá nên sau lại chỉ chuyên bán vải.

Tưởng Vân ngồi một lát, bảo con gái và Hương Hương nghỉ ngơi trong phòng mình, còn bà thì rảo bước hướng về phía nhà bếp.

"Mẹ, sao mẹ lại tới đây? Tam tỷ muốn dùng gì chăng? Hay là mọi người đói bụng rồi?" Thang Hiển Linh đang cầm dao băm thịt "băm chát chát", băm được một hồi thì đổi để Thiết Ngưu làm tiếp.

Tưởng Vân đứng ở cửa bếp hỏi: "Con còn nhớ cái tiệm cơm ngũ cốc mà con bảo sắp đóng cửa không?"

"Đóng cửa rồi sao?" Thang Hiển Linh đoán.

Tưởng Vân gật đầu: "Kẻ tiếp quản cửa tiệm đó chính là Lý gia, chính là nhà trước kia thuê sân nhà ta đó." Trên phố bấy giờ còn có cả một tiệm "Lý Ký canh lòng dê" nữa cơ.

Thang Hiển Linh không ngờ Tưởng Vân tới đây lại để nói chuyện bát quái, vừa nghĩ đã biết trong chuyện này Lý gia chắc chắn chịu thiệt gì đó, liền hứng thú hỏi: "Nhà họ làm ăn không tốt à?"

"Không biết, ta không vào xem, chỉ đi ngang qua nhìn từ xa mấy lần thôi." Tưởng Vân nghe Ngũ ca nhi hỏi vậy, liền kể lại một lượt những gì vừa nghe từ chỗ Chu Hương Bình.

Thang Hiển Linh nói: "Bán rượu nếp à, món đó cũng dễ làm, chỉ cần men rượu."

"Ngũ ca nhi, con biết làm sao?!" Tưởng Vân kinh ngạc.

"Không có gì khó, chỉ là chưa ăn của nhà họ, có lẽ người ta có bí phương. Nhưng nếu để con làm, mùi vị chỉ có thể ngon hơn." Cậu nói rất tự tin.

Nghĩ một lúc, cậu  vẫn nói: "Thôi vậy, nhà họ không dính dáng gì tới chúng ta, chỉ cần sau này không đụng chạm tới nhà ta thì chúng ta cũng không động vào chuyện làm ăn của họ."

Tưởng Vân:???

Đầu óc bà còn chưa kịp thông suốt, nhưng miệng đã vội phụ họa: "Đúng đúng, chúng ta buôn bán vẫn nên dĩ hòa vi quý, cha con từng nói, sao có thể ngày ngày gây gổ với hàng xóm láng giềng cho được."

"... Mẹ, mẹ mà cứ nói lời đó là con lại muốn làm trái ý ngay. Con thà ngày nào cũng tìm mấy kẻ ác lân mà gây gổ còn hơn."

Hoàng Phủ Thiết Ngưu đứng bên cạnh bật cười, nói đế vào: "Mẹ à, Hiển Linh không thích nghe lời cha dạy đâu."

Tưởng Vân lúc này mới phản ứng lại, cũng không trách Ngũ ca nhi, nét mặt hơi bất đắc dĩ: "Thôi, các con làm việc tiếp đi."

Người ta nói người chết là lớn nhất, đã chết rồi thì mọi oán thù đều bỏ qua. Nhưng Ngũ ca nhi nhà bà, lúc lão Thang còn sống đã không thích nghe lời ông, giờ ông mất rồi cũng vẫn vậy.

"Mẹ, mang cái này cho tam tỷ với Hương Hương ăn lót dạ trước một chút đi." Thang Hiển Linh đưa qua đĩa dưa lê đã rửa sạch, cắt sẵn.

Lư Tam Nương vừa đưa tới mấy quả, cậu còn để lại mấy trái làm điểm tâm.

Tưởng Vân bưng một mâm dưa lê trở về phòng.

Trong nhà bếp chỉ còn hai người.

Thang Hiển Linh hừ hừ một tiếng, huých tay Thiết Ngưu: "Ngươi gọi cha cũng thuận miệng gớm nhỉ."

"Dù sao cha ta cũng chẳng tốt đẹp gì cho cam." Hoàng Phủ Thiết Ngưu thản nhiên đáp.

Thang Hiển Linh: "... Ha ha ha ha ha!"

Hắn đã nhìn ra rồi, hắn là kiểu thỉnh thoảng cố ý làm chuyện xấu, còn Thiết Ngưu là âm thầm làm vài việc, hai người bọn họ đúng là "ác nhân phu phu"!

Thế là ác nhân phu phu ở trong bếp leng keng leng keng làm việc.

Thang Hiển Linh chần xương sườn, bắt đầu thắng nước màu, cho xương sườn vào nồi, thêm giấm rồi hầm. Bên kia thịt làm sư tử đầu cũng đã trộn xong, thịt không được băm quá nhuyễn, phải hơi lợn gợn thì ăn mới ngon.

Hồi nhỏ xem phim truyền hình, thấy nhân vật chính cứ khen món "Sư tử đầu" ngon thế này thế nọ, làm cậu nhớ mãi đến tận lúc lớn. Sau này vào đại học, cậu tìm đến ăn thử vì danh tiếng của món đó, để rồi phải phát ra một lời chất vấn từ tận linh hồn: "Chỉ thế này thôi sao?"

Cảm giác cứ như món thịt viên hầm, thịt thì bở, nước thì nhiều, đôi khi ăn vào còn thấy vị ngấy của mỡ.

Mấy ngày nay cậu đang cân nhắc thực đơn. Mở tiệm cơm nhỏ ở phố Chính để làm món ăn bình dân thì giá không thể bán cao như mấy tửu lầu ở chợ Tây, tính ra chỉ là lấy công làm lãi. Cậu vẫn chọn loại thịt heo rẻ nhất ở thành Phụng Nguyên hiện nay để làm các món như: sườn xào chua ngọt, sư tử đầu nấu canh suông hoặc thịt kho tàu đều được.

Mỗi ngày sẽ có hai món mặn, hai món chay, thực đơn thay đổi tùy theo mùa.

Hôm nay có món sườn xào chua ngọt rồi, nên Thang Hiển Linh muốn làm thêm món sư tử đầu nấu canh suông. Nhân thịt đã băm xong, nhưng trong nhà lại không có củ năng hay măng xuân, Thang Hiển Linh nhìn quanh một hồi, quyết định dùng củ cải trắng và dưa lê để thay thế. Cậu đang thử món mới, dù có làm hỏng cũng không sao, dù sao cũng là người nhà ăn với nhau cả.

Nhân thịt vừa băm xong được thêm nước gừng đậm đặc, chia làm ba đợt. Mỗi lần thêm nước là một lần dùng tay quấy theo một hướng nhất định. Sau khi xong ba lần, cậu mới cho phần củ cải và dưa lê đã gọt vỏ, bỏ hạt, băm nhỏ vào rồi bắt đầu trộn thịt.

Cuối cùng là bước quan trọng nhất. Vì là nấu canh suông nên không dùng chảo dầu để chiên, nếu là làm kiểu thịt kho tàu thì phải chiên sơ cho bề mặt thịt viên định hình, còn đằng nàycậu nặn viên thịt rồi thả trực tiếp vào nồi đất. Tay nhúng chút nước tinh bột, cậu bắt đầu vê thịt thành viên tròn, áp sát vách nồi đất mà thả xuống. Viên thịt vừa vào nồi đã lơ lửng chứ không chìm nghỉm.

Thang Hiển Linh mỉm cười, thành công rồi.

Cậu nhớ trước kia xem video đầu bếp có nói, thịt viên thả vào nước mà nổi chứ không chìm, đó mới là sư tử đầu đạt chuẩn.

Bước cuối cùng, cậu vớt sạch bọt nổi, lấy lá cải thảo đã rửa sạch đậy lên trên các viên thịt rồi đậy nắp nồi hầm là xong. Cải thảo có tác dụng hút bớt mỡ, giúp nước canh thanh mà không bị ngấy.

Hai nồi mỗi nồi làm một món. Thang Hiển Linh tranh thủ lúc này chuẩn bị món khác, nhắc đến mướp đắng thì hỏi: "Lát nữa ngươi ăn nhiều một chút, dạo này trong miệng mọc mụn nhiệt có đau không?"

Hoàng Phủ Thiết Ngưu nhìn sang.

"Nhìn ta làm gì? Dạo này trời nóng quá, ta cũng thấy hầm hập đây này. Lát nữa mướp đắng ta cũng sẽ ăn, không bắt một mình ngươi ăn đâu." Thang Hiển Linh cảm thấy mình đúng là người bạn đời tuyệt thế, còn sẵn sàng cùng Thiết Ngưu "đồng cam cộng khổ" ăn mướp đắng nữa kia mà.

Thiết Ngưu nhìn vẻ mặt đơn thuần của Hiển Linh, thầm nghĩ: "Hắn bị "nóng trong người" đâu phải là do thời tiết."

Sân vườn đã sửa xong, phòng ốc nhà bọn họ rộng rãi, nhưng mỗi đêm đi ngủ, Hiển Linh vẫn cứ thích dán chặt lấy hắn. Trước khi ngủ còn cười hì hì "quấy rối", bọn họ hôn nhau, Thang Hiển Linh rất thích trêu chọc hắn. Chờ đến lúc hắn cứng đờ người, mặt đỏ gay đỏ lóc, Thang Hiển Linh cảm nhận được cái gì đó thì mặt cũng đỏ bừng theo, vội kéo chăn trùm kín đầu, lí nhí bảo đi ngủ thôi.

... Thang Hiển Linh rõ ràng là biết giữa phu phu thì nên làm cái gì mà.

Đã thẹn thùng lại còn cứ thích trêu hắn cho bằng được.

Hoàng Phủ Thiết Ngưu cũng cam lòng chịu đựng, hắn cảm thấy Hiển Linh giống như một chú mèo nhỏ lanh lợi và tinh quái.

"Mèo nhỏ" đang thái mướp đắng, đánh trứng gà, đột nhiên như sực nhớ ra điều gì đó mà bừng tỉnh đại ngộ. Thiết Ngưu vì sao mà "nổi nóng", căn bản chẳng phải do trời tiết. Khoảng thời gian trước trong nhà ngày nào cũng nấu chè đậu xanh, trà hạ hỏa cho thợ thầy để giải nhiệt, hắn cũng uống ké suốt cơ mà.

Cậu chợt nhớ lại tối qua, cái miệng mình chẳng có chốt khóa, lại đi "lái xe bậy bạ", kết quả là "cái gậy" của Thiết Ngưu cứ thế chọc thẳng vào eo cậu...

Mặt Thang Hiển Linh đỏ bừng như gấc chín, thầm nghĩ thôi thì cứ để hắn ăn thêm chút mướp đắng đi, bớt ăn trứng gà lại một tí.

Gian bếp bắt đầu tỏa ra mùi hương thơm ngào ngạt, Triệu Hương Hương ngồi ở Đông phòng không yên, cô bé chạy vội xuống bếp hỏi xem a thúc đang làm món gì mà thơm đến thế.

"Đói bụng rồi phải không? Sắp được ăn cơm rồi đây." Thang Hiển Linh mở nắp nồi ra kiểm tra.

Triệu Hương Hương hít hà mùi thơm xộc vào mũi, thán phục nói: "Thơm quá đi mất!"

Trong chiếc nồi lớn, sườn xào chua ngọt đã cạn nước, nước sốt sền sệt bao quanh từng miếng sườn một lớp màu cánh gián đẹp mắt, bóng loáng như đang tỏa sáng. Thang Hiển Linh múc sườn ra một chiếc bát lớn.

"Trời vẫn chưa tối hẳn, mình ra sân ăn đi, trong nhà tối lắm." Thang Hiển Linh nói với Thiết Ngưu.

Đang lúc vào hè, tầm 6 giờ rưỡi gần 7 giờ tối trời vẫn còn sáng, ít nhất là vẫn đủ ánh sáng để dùng bữa, trong phòng thì tối đến mức phải thắp nến rồi, ngồi ngoài sân vừa mát mẻ vừa dễ chịu hơn.

Hoàng Phủ Thiết Ngưu đáp: "Để ta đi kê bàn."

"Cháu cũng đi, thúc thúc cho cháu đi với!" Triệu Hương Hương vừa nuốt nước miếng vừa muốn mau mau được ăn cơm.

Điểm tâm hồi sáng đặc biệt ngon lúc trước là do a thúc làm, giờ món mặn này cũng thơm lừng, cô bé chưa bao giờ ngửi thấy món nào thơm đến vậy.

"Hương Hương không cần đi đâu, lại đây giúp a thúc nếm thử vị xem nào." Thang Hiển Linh gọi cô bé lại, ai đời lại để trẻ con đi làm việc nặng. Cậu cười tủm tỉm dùng đũa gắp một miếng sườn bỏ vào bát đưa cho Hương Hương.

Triệu Hương Hương ngập ngừng: "A thúc, mọi người còn chưa ăn, bà ngoại cũng chưa ăn mà."

Theo lễ nghĩa, người lớn phải động đũa trước thì trẻ con mới được ăn.

"Đã dọn lên bàn đâu, mình đang ở trong bếp mà. A thúc nhờ cháu nếm thử vị hộ, nếu mặn hay nhạt thì còn kịp nêm nếm lại." Thang Hiển Linh bắt đầu "lươn lẹo" để dỗ dành đứa trẻ.

Cô bé nhỏ này sắp chảy cả nước miếng đến nơi rồi. Thật là đáng yêu.

Triệu Hương Hương nuốt nước miếng một cái thật mạnh, thấy a thúc nói cũng có lý, bèn ôm bát cầm đũa bắt đầu ăn. Cô bé tự nhủ phải nếm thật kỹ để còn giúp a thúc nữa.

"Thổi đi đã, cẩn thận kẻo bỏng, sườn mới ra lò đấy." Thang Hiển Linh bắt đầu xào món chay.

Triệu Hương Hương phồng má "phù phù" thổi miếng sườn. Thổi được hai cái, cô bé không kìm được làm rơi một giọt nước miếng, mặt đỏ bừng lên. Cô bé vội lấm lét nhìn quanh, thấy a thúc đang bận xào rau không để ý mới thở phào nhẹ nhõm.

Thật là xấu hổ quá đi, nếu bà nội mà biết cô bé tham ăn đến mức rơi nước miếng thì chắc chắn sẽ bị mắng cho xem. May quá, may quá.

Triệu Hương Hương nghĩ xong, không chờ đợi thêm được nữa mà cắn một miếng thịt. Đầu lưỡi vừa chạm vào nước sốt, đôi mắt cô bé lập tức trợn tròn, vừa hà hơi vừa nhai thật nhanh. Răng vừa chạm vào là thịt đã rời khỏi xương, vị chua chua ngọt ngọt tràn ngập khoang miệng.

"Ăn ngon quá đi."

"A ha... ha..." Cô bé vừa hà hơi vì nóng, vừa nhai nhồm nhoàm.

"A thúc, ngon lắm, ha."

"Không có thiếu vị gì đâu ạ!"

Thang Hiển Linh nghe tiểu cô nương một bên xuýt xoa, một bên nghiêm túc báo cáo "kết quả công tác" mà nén cười, nói: "Cảm ơn Hương Hương đã giúp đỡ nhé, vậy để ta bảo thúc thúc vào bưng thức ăn ra."

Triệu Hương Hương vốn định bảo mình cũng bưng được, nhưng lại sợ vạn nhất làm đổ thì phí mất, món sườn ngon thế này mà đổ thì tiếc lắm, thế là lập tức đổi ý: "Để cháu đi gọi mẹ vào bưng ạ, thúc thúc còn bận kê bàn rồi."

"Được rồi."

Món chay đã xào xong, cơm nước múc sẵn, bát đũa bày biện tinh tươm. Thang Hiển Linh rửa mặt mũi tay chân rồi ngồi vào bàn, khai tiệc!

"Mẹ, Tam tỷ, Vương sư phó, mọi người dùng bữa đi ạ." Thang Hiển Linh niềm nở chào mời khách khứa.

Cậu ngồi cạnh Thiết Ngưu, sực nhớ ra điều gì đó, bèn múc một thìa lớn mướp đắng xào trứng cho vào bát đối phương trước.

Hoàng Phủ Thiết Ngưu: "..."

Thang Hiển Linh lại muốn trêu hắn rồi, giờ đang đông người nên hắn chẳng thấy ngại ngùng gì cả. Ngay sau đó, trong bát hắn lại xuất hiện thêm một miếng sườn.

Hoàng Phủ Thiết Ngưu nhìn sang, Thang Hiển Linh liền nói: "Đồng cam cộng khổ xong rồi thì phải ăn chút gì ngọt ngào chứ. Nhìn ta làm gì, ăn thịt đi!"

Tính cách Hiển Linh vẫn luôn như thế, vừa thích trêu chọc nhưng cũng vừa yêu thương, che chở hắn. Thật ra, chính vì yêu nên mới thích trêu đùa một chút cho vui cửa vui nhà. Hoàng Phủ Thiết Ngưu chỉ thấy lòng mình ngọt lịm, ăn xong miếng sườn rồi mới ăn đến mướp đắng xào trứng.

"Bà ngoại ơi, mẹ ơi, món sườn a thúc làm ngon lắm ạ, con chưa bao giờ được ăn món nào ngon như thế này đâu." Đợi đến khi người lớn động đũa hết rồi, Triệu Hương Hương mới háo hức lên tiếng.

Thang Noãn liền gắp một miếng cho con gái, Hương Hương cũng giục mẹ ăn thử, còn làm nũng đòi mẹ nếm ngay.

"Được được, để mẹ nếm thử món sườn a thúc của con làm nào."

Thang Noãn biết giá thịt heo đang thấp, không chỉ ở thành Phụng Nguyên mà ngay cả ở phủ Thạch Kinh cũng vậy. Có điều phủ Thạch Kinh không giàu có bằng nơi này, dân chúng không có tiền ăn thịt dê nên ăn thịt heo nhiều hơn, dẫn đến giá thịt heo ở đó còn đắt hơn thành Phụng Nguyên một chút.

Hôm nay Ngũ ca nhi bảo mẹ đi mua đồ ăn, cố ý dặn mua thịt heo, Thang Noãn hiểu ý: Ngũ ca nhi vẫn biết lo liệu, lời nói việc làm thay đổi nhiều, nhưng cốt lõi không đổi, vẫn là người tiết kiệm.

Giờ gắp miếng sườn heo lên, lớp nước sốt bao quanh đỏ hồng, sền sệt, bóng loáng. Chưa kịp đưa vào miệng đã ngửi thấy một mùi hương chua chua ngọt ngọt xộc lên, hèn chi Hương Hương lại thích đến vậy.

Thang Noãn cắn một miếng, vừa nếm được hương vị, sắc mặt nàng lập tức thay đổi, lộ rõ vẻ vô cùng kinh ngạc.

Sao lại có thể ngon đến mức này?

Nghe bà mẫu bảo dạo này thịt heo đã ngon hơn trước, không còn mùi hôi nồng nặc nữa, trong nhà cũng thường xuyên mua về ăn. Nhưng nói gì thì nói, Thang Noãn tự tay xào thịt heo vẫn thỉnh thoảng thấy mùi hôi đặc trưng, dù không đến mức khó nuốt nhưng cũng không hoàn toàn biến mất được.

Nhưng món sườn Ngũ ca nhi làm chỉ thấy thơm nức, ăn vào hoàn toàn không còn chút mùi hôi tanh nào của thịt heo.

Thịt hầm mềm nhừ đến mức rời xương, vẫn cảm nhận rõ vị thịt heo nhưng chỉ còn lại cái vị thơm ngậy đặc trưng...

"Ôi chao, ta chưa từng ăn qua món thịt heo nào ngon đến vậy." Vương sư phó kinh ngạc cảm thán.Lúc đầu ông còn nghĩ Thang gia dùng thịt heo đãi con gái cũng chẳng có gì lạ, nên mới đánh bạo gắp một miếng. Dù sao cũng là thịt heo, chứ nếu là thịt dê thì ông đã chẳng dám động đũa, vì món đó đắt đỏ lắm.

Ông cũng không phải khách quý gì, chỉ là một xa phu đánh xe. Thế nhưng vừa nếm một miếng, ông lập tức bị chinh phục hoàn toàn.

Món này còn ngon hơn cả thịt dê nữa!

"Tay nghề Ngũ ca nhi nhà ta đó, làm món gì cũng ngon." Tưởng Vân nói, thấy Vương sư phó ngừng đũa, lại nhiệt tình mời ông ăn thêm mấy khúc nữa.

Vương sư phó vốn không phải người tham ăn, người đánh xe như họ ngày thường chỉ mang theo một miếng lương khô, bánh bột ngô cùng túi nước là đủ, ăn uống cầu no, thèm ăn quá cũng không phải chuyện tốt.

Thế nhưng hôm nay, ông đành "mặt dày" một phen, đưa đũa gắp thêm miếng nữa.

Thang Hiển Linh mở nắp nồi đất ra, một làn hương canh thanh đạm lập tức tỏa khắp gian sân. Cậu dùng muôi múc một nửa viên sư tử đầu: "Tam tỷ, tỷ nếm thử món này xem thế nào. Hương Hương cũng ăn một ít nhé?"

"A thúc, cháu muốn ạ!" Triệu Hương Hương vội bưng bát đến sát tay a thúc.

Thang Hiển Linh cho một nửa viên sư tử đầu vào bát cho Hương Hương. Cậu và Thiết Ngưu chia nhau một viên. Loại sư tử đầu này hắn nặn rất to, vì phải to mới gọi là "Sư tử đầu", còn nhỏ quá thì chỉ là thịt viên bình thường thôi.

Mẹ và Vương sư phó cùng chia nhau một viên nữa. Tổng cộng cậu chỉ làm có bốn viên.

Mọi người bắt đầu thưởng thức. Thang Hiển Linh là người nôn nóng nhất, bởi vì cậu đã thay củ năng bằng củ cải và dưa lê, không biết hương vị sẽ ra sao. Viên thịt được hầm mềm nhừ, cậu dầm ra trộn với cơm rồi đưa vào miệng...

"Ngon quá a thúc ơi!" Triệu Hương Hương thốt lên. Với cô bé, món nào a thúc làm cũng đều là mỹ vị nhân gian cả.

Thang Hiển Linh để lộ nụ cười hài lòng.

Hương vị của món sư tử đầu trong truyền thuyết trên phim truyền hình ra sao cậu không rõ, nhưng với sự trợ giúp từ "bàn tay vàng" của mình, món sư tử đầu này thực sự khiến cậu cảm nhận được cái gọi là "vị ngon chỉ có trên trời" mà các nhân vật chính thường mô tả.

Thịt hầm kỹ nên mềm tan, không hề béo vẫn giữ được kết cấu hơi lợn gợn tạo cảm giác nhai rất thích. Dưa lê mang đến một chút hương thanh ngọt nhẹ nhàng, nhai vào thấy giòn giòn, sần sật. Củ cải hầm chung với thịt làm cho nước canh mang theo một vị thơm ngọt cực kỳ bổ dưỡng.

Đúng là tuyệt phẩm!