Viên Hà Tình về đến nhà, đi thẳng vào thư phòng. Không lâu sau, Tống Kiệt bưng trà nóng đến, gõ cửa. Viên Hà Tình ngẩng đầu nhìn ra, cặp lông mày đang nhíu chặt hơi giãn ra, nói: "Ta không đóng cửa, ngươi cứ vào đi."
"Tưởng làm phiền suy nghĩ của ngươi nên mới gõ cửa." Tống Kiệt cười nói, bước vào thư phòng đặt đĩa trà xuống. "Từ lúc ngoài thành trở về lại không rửa mặt đánh răng trước, mà đi thẳng đến thư phòng, lông mày nhíu chặt như vầy, có phải đã xảy ra chuyện gì không?"
Viên Hà Tình buông quyển hoàng lịch trong tay, nói: "Trước đây khi Hoàng Phủ Thiết Ngưu tới xin ta làm mai, ta cứ nghĩ thân phận hắn đặc biệt, còn đoán trên người hắn có chuyện gì không thể cho ai biết, nên mới lấy cớ mất trí nhớ."
Tống Kiệt gật đầu: "Ta biết. Ngươi vốn thận trọng, nên ta cũng đã gửi thư đến Đình Giang phủ bên kia dò hỏi xem trước đó nha môn có lưu lại dấu vết gì không."
Không thể nào chỉ nghe Hoàng Phủ Thiết Ngưu nói gì liền tin nấy.
Thường thì hạng ăn chơi gây tội tại địa phương, nhà sẽ bỏ tiền đút lót xin giảm nhẹ, rồi đưa đến ở nhờ họ hàng nơi khác.
Nhưng tình cảnh của Hoàng Phủ Thiết Ngưu lại giống mà cũng không giống....
Không giống ở chỗ hắn vậy mà thật sự sống bốn, năm năm trong một sơn thôn xa xôi.
Lời nói thì đàng hoàng, cũng không kiêu căng nịnh nọt, không giống hạng người xấu kia.
Họ Hoàng Phủ vốn hiếm gặp; lại là Hoàng Phủ của Lục Kinh, Tống Kiệt vừa nghe đã đoán được là nhà nào.
Thuở Thái Tổ bình thiên hạ, dưới trướng có bốn đại tướng quân, mà thuộc hạ của bốn đại tướng quân lại có mười hai tiểu tướng kiêu dũng thiện chiến; Hoàng Phủ thị chính là một trong mười hai tiểu tướng ấy.
Sau khi thiên hạ yên, Thái Tổ ban tước khen thưởng; Hoàng Phủ thị được sắc phong Trung Võ tướng quân, chánh tứ phẩm.
Đến nay, hoàng đế đã thay hai đời; Hoàng Phủ gia hôm nay giữ chức vị ra sao, Tống Kiệt cũng không rõ.
Thời gian lâu dài, chi mạch Hoàng Phủ phân tán, chẳng biết Hoàng Phủ Thiết Ngưu thuộc nhánh nào.
Nhưng dù sao lạc đà gầy vẫn lớn hơn ngựa, so với việc hiện tại hắn sống trong núi làm thợ săn thì vẫn hơn trăm ngàn lần.
Đang nghĩ thì Viên Hà Tình nói: "Ta nói không phải chuyện liên quan đến Hoàng Phủ Thiết Ngưu."
"Không phải chuyện của hắn?" Đến lượt Tống Kiệt ngạc nhiên.
"Gần trưa hôm nay, ta từ Hứa thôn trở về thành Phụng Nguyên liền ghé thẳng đến Thang gia."
Tống Kiệt liền cười. Ông hiểu phu lang nhà mình tính tình nôn nóng, trong lòng nếu có chuyện thì phải làm cho xong sớm mới yên.
"Thang gia à? Chuyện đó cũng chẳng có gì khó nói. Nhà họ ở phường Bát Hưng buôn bán đã nhiều năm, đều là láng giềng cũ, hỏi thăm rất dễ. Chẳng phải Thang ngũ ca trước đây nói chuyện của Hồ cử nhân có gì đó không đúng, lại còn vướng líu sao?"
"Chuyện đó cũng không sai, chứng cứ rất rõ ràng." Tống Kiệt lại bổ sung một câu.
May mắn là Tống Kiệt đã bổ sung thêm một câu, bằng không Viên Hà Tình sẽ nổi nóng. Lúc này, ông nói: "Tình cảnh của Thang Hiển Linh còn khó khăn hơn cả ta tưởng..."
Viên Hà Tình thở dài thườn thượt, kể lại những điều ông đã tìm hiểu hôm nay cũng như sự hy vọng tha thiết của Thang phu nhân.
"Trước đây ta làm việc luôn sợ quá vội vàng, quá nhanh chóng, dù sao cũng là chuyện chung thân đại sự. Nhưng hiện tại xem ra cũng có thể làm nhanh được, trường hợp của Hoàng Phủ Thiết Ngưu và Thang Hiển Linh là một ví dụ."
Tống Kiệt xoa bóp vai cho phu lang nhà mình, vừa trêu ghẹo vừa nghiêm túc nói: "Viên đại nhân cũng không cần phải suy nghĩ nhiều như vậy. Những mối nhân duyên trước đây đều là nhân duyên tốt do chính tay ngươi thúc đẩy. Cẩn thận thì không có sai sót lớn, ngươi lại cơ trí và linh hoạt. Bây giờ ta nghe ngươi nói, Hoàng Phủ Thiết Ngưu và Thang Hiển Linh chính là lương duyên trời ban."
"Lương duyên trời ban ư..." Viên Hà Tình lẩm nhẩm một lần, nghĩ đến hoàn cảnh của hai người, quả thật đúng là như vậy. Ông cười, thở phào nhẹ nhõm rồi quyết định một cách dứt khoát: "Vậy ta sẽ chọn ngày này cho họ."
Ông mở quyển hoàng lịch trong tay ra, chỉ vào một ngày.
Tống Kiệt vừa nhìn thấy, không nhịn được cười thành tiếng, vỗ tay nói: "Ngày lành! Đã là lương duyên trời ban, đương nhiên phải nhanh chóng thúc đẩy mới là một chuyện tốt đẹp."
Ngày lành Viên Hà Tình chọn chỉ còn bốn ngày nữa là tới, tức ngày 29 tháng 4. Đây tự nhiên là ngày nạp cát, nạp chinh. Nói một cách thông thường là ngày đính hôn, hạ sính lễ, về sau chỉ còn chờ đón dâu.
Dân gian thì cưới gả đơn giản, không cầu kỳ như nhà cao cửa rộng.
Viên Hà Tình rốt cuộc lộ nụ cười: "Được, sự việc đã định xong. Bây giờ ta đi tắm rửa sạch sẽ, rồi viết cho bọn hj một tờ giấy hôn thư. Sau đó ta sẽ hỏi Hoàng Phủ Thiết Ngưu về sính lễ, khi nào xong mới đưa đến Thang gia."
Tống Kiệt bưng trà tới, trêu đùa một câu: "Mời Viên đại nhân uống một ngụm trà, trà nguội hết cả rồi."
Viên Hà Tình cười: "Lạnh một chút cũng tốt, vừa hay ta đang cần giải khát."
. . . .
Buổi sáng bán cơm, buổi chiều chế biến đồ ăn, đặc biệt là chà bông và thịt hun khói, hai món này làm đơn giản, Thang Hiển Linh chuẩn bị rất tốt. Tuy nhiên, cải muối khô phơi nắng cần phải chưng lần thứ hai, còn một mẻ đã chưng lần thứ nhất.
Công việc vừa lên là vội không dứt tay, cũng may có Hoàng Phủ Thiết Ngưu giúp đỡ rất hết mình.
May mà Hoàng Phủ Thiết Ngưu sức lực phi thường, việc nặng nhọc do hắn làm đều rất nhẹ nhàng. Thang Hiển Linh nhớ rõ trước đây khi tự mình chưng đồ ăn lâu, eo rất mỏi, nhưng nay thấy Thiết Ngưu làm vẫn rất nhẹ nhàng.
"Eo ngươi có đau không?" Thang Hiển Linh quạt quạt hỏi.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu: "Eo? Ngươi có bị đau eo không?"
"Ta hỏi ngươi chứ không phải ngươi hỏi ta nha!"
"Không đau, không mệt gì cả." Hắn cười, muốn Thang Hiển Linh yên tâm.
Thang Hiển Linh quạt cho lửa hừng hực bên bếp, nói: "Buổi chiều ta nấu chút cháo đậu xanh ăn đi. Phần máu hươu từ trước có thể trộn với rau tỏi."
Hoàng Phủ Thiết Ngưu muốn nói lại thôi: "Huyết hươu..."
"Làm sao vậy? Ngươi không muốn ăn sao? Ta lần trước làm nếm thử rồi, chẳng có tanh gì đâu, yên tâm đi." Thang Hiển Linh chớp mắt, ý tứ như muốn nói: "Ngươi cứ yên tâm."
Hoàng Phủ Thiết Ngưu chỉ ừ một tiếng.
Hắn nghĩ tối nay ăn huyết hươu, lỡ Thang Hiển Linh bị nóng trong người thì làm sao? Lại nghĩ buổi trưa uống cháo đậu xanh cũng có thể tốt hơn, giúp giảm bớt nhiệt. Đến lúc đó hắn có thể ăn nhiều một chút, như vậy Thang Hiển Linh sẽ không bị bổ dưỡng quá mức mà chảy máu cam.
Thang Hiển Linh lúc trước nếm thử một ngụm, ăn lên mềm mịn như đậu hũ, huyết hươu có vị không quá tanh. Vì huyết hươu nhiều, còn chia cho chủ tiệm thịt heo bên cạnh một ít, nhà mình không còn quá nhiều, hôm nay ăn vừa hết.
"Mẹ, trong nhà hết đậu xanh rồi, mẹ đi mua đậu xanh rồi thêm chút miến nữa nhé."
"Vậy mẹ đi đây." Tưởng Vân hiện tại không còn sợ ra phố nữa. Trước đây bà cố kỵ việc bà vừa đi, trong nhà chỉ còn Ngũ ca nhi và Thiết Ngưu sẽ không hợp quy tắc, sợ bị người ta nói ra nói vào, làm lỡ chuyện hôn sự sau này của Ngũ ca nhi. Nhưng bây giờ quan môi Viên đại nhân đã đến làm mối, *ớp e ngại này cũng không còn nữa.
Dù sao Ngũ ca nhi và Thiết Ngưu sắp thành thân thật rồi.
Vì thế, Tưởng Vân vác rổ lên phố mua đồ.
"Mẹ, không cần vội đâu." Thang Hiển Linh nói thêm một câu. "Ra cửa đi dạo một chút cũng tốt cho sức khỏe." Mỗi ngày cứ trông giữ cái lão Thang đó làm gì, ngoài việc xem l lão Thang thở ngắn than dài, người sống sờ sờ cũng mất hết sức sống.
"Ta biết rồi."
Trong sân chỉ còn lại Thang Hiển Linh và Thiết Ngưu, nhưng hai người vẫn nghiêm túc làm việc. Đồ ăn mới chưng trong nồi rất nóng, từ lồng hấp lấy ra phải treo lên sào để phơi khô. Hai người lặng lẽ làm việc một lúc, không nói lời nào.
"Ngươi giữa trưa có phải đã khóc không?"
Đồ ăn đã được dọn dẹp xong, treo trên cây sào trúc, phía dưới là chiếc mẹt lớn để hứng. Trong sân hẹp, Thang Hiển Linh ngồi dưới mái hiên nhà bếp. Hoàng Phủ Thiết Ngưu vẫn đang thu dọn bàn ghế. Hắn nghe thấy câu hỏi, nhìn sang, "Ừ" một tiếng.
"Ta cũng không phải đang thương hại ngươi."
Nhưng Hoàng Phủ Thiết Ngưu lại cảm thấy Thang Hiển Linh hiện tại tự lập tự cường, không cần sự đồng tình ấy.
Tay Thang Hiển Linh đang quạt thì dừng lại. Cậu nhìn về phía Thiết Ngưu. Thiết Ngưu là người tốt. Mới gặp nhau vài lần mà đã giúp cậu nhiều như vậy lại còn hiểu cậu.Quan trọng nhất là nhìn tưởng rất lạnh lùng nhưng tâm địa lại chính trực và lương thiện.
"Kỳ thật Ngũ ca nhi đã chết rồi, ta là Thang Hiển Linh." Thang Hiển Linh nói nhẹ nhàng. Trong lòng cậu bổ sung: "Ta là người từ thế giới khác tới.
Cậu nói tiếp: "Ngươi đồng tình với hoàn cảnh của cậu ấy, cậu ấy sẽ không không vui, ta cũng sẽ không không vui."
Hoàng Phủ Thiết Ngưu nhìn sang thấy Thang Hiển Linh ngồi trên ghế nhỏ, xiêm y giản dị, tay chân gầy ốm, lông mi rung rung như cánh bướm trong chớp mắt. Hắn cảm giác Thang Hiển Linh không giống người nơi này, cũng như hắn không giống người Hứa thôn, không giống thợ săn.
"Phơi khô xong chưa? Buổi chiều ăn món cuốn chay da mỏng nhân miến, ta đi nhào bột đây." Khoảnh khắc mất mát đó qua đi, Thang Hiển Linh cũng nhanh chóng trở lại bình thường. Cậu đứng dậy: "Thiết Ngưu, ngươi còn chưa nói cho ta biết ngươi thích ăn gì đâu!"
Hoàng Phủ Thiết Ngưu đi theo, tiến vào nhà bếp, nói: "Thang Hiển Linh, ta nhận ra ngươi rồi, ngươi vẫn luôn là Thang Hiển Linh."
"Biết rồi." Trái tim Thang Hiển Linh nhảy lên một nhịp.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu nở nụ cười, thành thật trả lời: "Trước kia, ta ăn gì cũng được, miễn no bụng, chỉ là không thích rau thơm."
"Nhớ kỹ rồi, về sau ta không cho rau thơm vào nữa." Thang Hiển Linh nhắc nhở.
"Ngươi làm món gì cũng ngon mà." Hoàng Phủ Thiết Ngưu nói.
Thang Hiển Linh khóe miệng khẽ nhếch: "Hôm nay ta làm huyết hươu đậu hũ nhiều rau thơm, chỉ dành cho ngươi!"
"Được."
"Được cái gì mà được. Vậy ta không cho vào nữa." Thang Hiển Linh lầm bầm, trên mặt đầy nụ cười. "Ta là đầu bếp, đầu bếp nói gì là cái đó."
"Vậy nghe theo sự sắp xếp của đầu bếp."
Thang Hiển Linh: ...... Hoàng Phủ Thiết Ngưu đồng học, ngươi thật sự không có nguyên tắc gì hết!
Hôm nay thật sự là một bữa ăn vui vẻ, trời sáng sủa, Thang Hiển Linh chưng một mẻ bánh cuốn có nhân, vỏ bánh mỏng, màu sắc thức ăn bên trong nhìn rõ, cuốn xong để hấp, nồi cũng không cần, chuẩn bị thành món ăn long trọng.
Cậu pha nước chấm gồm tỏi giã, giấm, dầu mè, một chút tương. Lấy ra đặt trên mẹt tre, cắt thành độ dài bằng bàn tay của Hoàng Phủ Thiết Ngưu! Phải công nhân tay Thiết Ngưu thật sự rất lớn.
Món chính hôm nay gồm hai loại: đồ ăn cuốn và cháo đậu xanh. Đồ ăn cuốn là rau trộn huyết hươu, dùng cọng hoa tỏi non giã nhuyễn, thêm chút gừng tươi và chút vị cay, ăn bằng muỗng cảm nhận rõ vị tươi mát, giòn giòn. Buổi sáng, những quả trứng gà thừa còn được dùng để xào với thịt hun khói, tạo thành món mặn bổ sung.
Bữa ăn chiều hôm nay nói chung không dính nhiều dầu mỡ, đều khá thanh đạm. Nhưng vì trời nóng, hơn nữa Thang Hiển Linh và Hoàng Phủ Thiết Ngưu đã ở trong bếp cả buổi trưa, vừa chưng đồ ăn vừa hun khói thịt và nấu chà bông, hiện tại thật sự rất thèm ăn khi đứng trước bàn đồ ăn này.
Tưởng Vân cũng thích ăn, trước tiên uống một ngụm cháo đậu xanh. Vị đậu xanh rất thanh mát sảng khoái, hoàn toàn không có mùi tanh của đậu.
"Ngũ ca nhi, món rau trộn này trước đây con thích cho rau mùi lắm. Hôm nay sao lại không cho? Trong nhà hết rồi sao? Biết thế nãy ta đã mua một ít." Tưởng Vân nói.
Món ăn hôm nay bao gồm cả nước chấm, đều không có rau mùi, chỉ cho hành hoặc cọng hoa tỏi non.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu nhìn qua, khóe miệng khẽ nhếch, Thang Hiển Linh nghe Tưởng Vân nói, trong lòng hơi e thẹn, tổng thể không thể nói là vì Thiết Ngưu không thích ăn được.
"Ta thấy rau thơm có chút mùi, lần sau sẽ thêm." Thang Hiển Linh nói xong, liếc Thiết Ngưu: "Ngươi cười gì đó?"
Hoàng Phủ Thiết Ngưu đáp: "Đầu bếp nói là tính."
Thang Hiển Linh hừ một tiếng, thu hồi ánh mắt sắc bén như viên đạn.
Tưởng Vân tuổi đã lớn nhưng không phải mắt mờ. Bà thấy Ngũ ca nhi và Thiết Ngưu nhìn nhau, trầm mặc một chút, ăn cơm, ăn cơm, không hỏi nhiều.
Ăn cơm xong, trời còn chưa tối. Hoàng Phủ Thiết Ngưu đi múc nước, Thang Hiển Linh dọn dẹp nồi niêu chén bát. Tưởng Vân nói để bà làm. Thang Hiển Linh dọn gần xong, liền vẩy vẩy nước trên tay, nói: "Vậy con đi theo Thiết Ngưu múc nước."
Nói đi múc nước, thực chất là để chơi đùa.
Tưởng Vân cười: "Con đi đi."
"Ngũ ca nhi cả ngày bận rộn. Sau khi Thiết Ngưu đến thì có người đi cùng Ngũ ca nhi trò chuyện giải sầu. Như vậy cũng tốt, trước đây Ngũ ca nhi toàn làm việc một mình."
Thang Hiển Linh bước nhanh đến miệng giếng. Thiết Ngưu đang xếp hàng chờ. Thấy Thang Hiển Linh đến, Hoàng Phủ Thiết Ngưu buông thùng nước xuống, bước tới: "Sao ngươi lại đến đây? Có chuyện gì sao?"
"Không có gì, bổn lão bản tới trông coi." Thang Hiển Linh vừa nói vừa nhìn quanh, cố ý ra vẻ uy nghiêm, "Xem ngươi có lười không, có múc nước nghiêm chỉnh không."
Hoàng Phủ Thiết Ngưu thấy Thang Hiển Linh như vậy, vừa cảm thấy uy lực lại thấy dễ thương. Hắn thành thật đáp: "Ta đang xếp hàng mà."
"Vậy thì tốt." Thang Hiển Linh cố tỏ vẻ nghiêm, gật đầu một cái, rồi hai người nhìn nhau trộm cười.
Diễn thêm cũng không nổi nữa.
Bên giếng có mấy thẩm, mấy bà cô tò mò hỏi liên tiếp:
"Tiểu Thang, chỗ các ngươi làm thuê một ngày được bao nhiêu tiền vậy?"
"Ngũ ca nhi, tiểu lang quân này nhà ở đâu? Bao nhiêu tuổi? Trông khôi ngô dễ thương ghê."
"Nghe bảo là người nhà chồng của đại tỷ ngươi bên đó phải không? Vậy chắc cũng là nhà đàng hoàng hả?"
Thang Hiển Linh nghe xong thấy không ổn.
Sao mấy thẩm này lại giống muốn đào góc tường nhà cậu vậy!
Hết hỏi chuyện làm thuê lại giống như muốn giới thiệu đối tượng!
"Hắn—" Cậu vừa mở miệng.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu đã nói trước: "Ta có hôn ước rồi. Giờ đi làm thuê để dành tiền sính lễ."
Thang Hiển Linh lập tức giật giật khóe mắt.
"Trời, lang quân tốt vậy mà mới nhiêu tuổi đã đính hôn rồi?"
"Mười bảy sắp mười tám."
Có người chen vào: "Vậy còn nhỏ hơn Lư Đại Lang mấy tháng ấy chứ? Lư Đại Lang còn chưa đính hôn, ngươi này tính nhanh ghê."
Có người cười lớn: "Tiểu lang quân đẹp trai như vậy, sợ là người khác giành mất nên chốt sớm cho chắc đó mà."
Có người hỏi: "Đính hôn với nữ lang hay ca nhi đó?"
Hoàng Phủ Thiết Ngưu đáp: "Phu lang."
Mặt Thang Hiển Linh đỏ bừng, trong lòng cạn lời: Người ta hỏi một chọn một, ngươi trả lời kiểu "có cả hai" là sao hả?!
Thật ra cũng không phải nói sai —
Ca nhi là chưa lập gia đình, phu lang là đã nên duyên.
Mấy người ven giếng nghe vậy cũng không nghĩ nhiều, nghe đính hôn thì gọi phu lang, ý bảo thân cận vậy thôi.
Có người lại hỏi: "Vậy vị phu lang kia trông ra sao? Nhà thế nào?"
Hoàng Phủ Thiết Ngưu thật thà đáp: "Người đẹp, tính cũng tốt."
Nghĩ nghĩ lại nói thêm: "Cha hắn hơi dữ, đối xử với hắn không tốt. Nhưng cũng chẳng sao, sau này chúng ta sẽ sống tốt với nhau."
Mấy thẩm mấy bà đều cười hiền:
"Tuổi còn nhỏ mà nói năng đáng tin ghê."
"Phu lang gả cho ngươi đúng là may mắn lớn."
Thang Hiển Linh nghĩ thầm: Rõ ràng là Hoàng Phủ Thiết Ngưu may mắn đốt đèn lồng mới tìm được ta! Ta đây ưu tú thế cơ mà!
...Thôi, cả hai cùng thắp đèn lồng cho nhau vậy.
Nói chung hai người bọn họ đều rất tốt!
Trời tối dần.
Tai Thang Hiển Linh đỏ rần, chẳng biết nhìn đâu cho phải, bèn giả vờ ngẩng đầu ngắm cái cây hòe lớn bên cạnh — lúc nãy diễn vai tiểu bá vương, làm bộ lão bản oai phong giờ vứt sạch sang một bên.
Cây đẹp, cây đẹp, nhìn cây là được...
Có người hỏi: "Tiểu Thang muốn ăn hoa hòe à?"
"Ngươi muốn ăn thì được, nhà ta có gậy trúc, đánh ít mang về."
Một thẩm liền gọi cháu: "Nhị Mao, về lấy gậy trúc ra đây!"
Có người lại nói đùa: "Ngày thường mà nhắc đến chuyện đánh hoa hòe là Triệu lão thái thái lập tức chạy ra mắng liền, tai thính lắm, chẳng điếc chút nào. Sao hôm nay chẳng thấy bóng đâu vậy?"
Mọi người nghe đều che miệng cười, nói đến đây là nhắc Triệu gia lão thái thái.
Có người bảo: "Hình như hôm qua bà ấy ra ngoài rồi."
"Đi đâu?"
"Không rõ, ta mua bánh rán đường tiện hỏi thử, con dâu cả của bà ấy bảo là về quê thăm thân nhân."
Hoàng Phủ Thiết Ngưu nghe vậy, lỗ tai khẽ động, lập tức nhớ đến lời bá mẫu nói chuyện lão thái thái nhà bánh rán đường muốn giới thiệu hôn sự cho Thang Hiển Linh — quả nhiên đúng như Thang Hiển Linh đoán, không sai chút nào.
Người nhà họ đúng là chẳng có ý tốt.
Không bao lâu, nhị Mao chạy tới, ôm theo cây gậy trúc.
Mấy vị thẩm thì nhìn nhau — ai sẽ trèo lên đánh hoa?
Tầm vóc ai cũng chẳng cao.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu đặt thùng nước sang một bên, xắn tay áo: "Để ta."
"Được."
"Không phải có sẵn một tiểu lang quân cao to đây rồi còn gì!"
"Cao như vậy đúng là hiếm!"
Thang Hiển Linh cũng nghĩ đúng là hiếm thật.
Thấy Thiết Ngưu cởi áo ngoài định đưa cho mình giữ, Thang Hiển Linh hơi sững lại: Hả?
Rồi lập tức hiểu ý: "Ngươi đánh đi, ta ở dưới nhặt!"
Hai người phối hợp rất ăn ý.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu dùng gậy đánh hoa rất giỏi — ra tay nhanh, mạnh, chuẩn.
Thang Hiển Linh thì chạy dưới tán cây, hễ hoa rơi là nhanh tay hứng.
Thiết Ngưu thỉnh thoảng cúi đầu, bóng đêm trùm xuống, hoa hòe trắng rơi phủ lên hai người.
Hoa trắng phủ đầu, như lời chúc sống bên nhau đến bạc đầu.
"Đủ rồi đủ rồi!"
Thang Hiển Linh ngẩng mặt, mắt sáng long lanh: "Đủ ăn rồi!"
Hoàng Phủ Thiết Ngưu dừng tay, quay sang hỏi mấy vị thẩm xem có muốn nữa không.
Các thẩm vui vẻ gật đầu lia lịa: "Đủ rồi đủ rồi!"
Thật ra hoa hòe có ăn hay không cũng không quan trọng.
Chỉ là bình thường hoa trên cây ở hẻm này nhiều, nhưng lại bị lão thái thái nhà bánh rán đường tự ý chiếm, muốn ăn phải nghe bà ấy cho hay không — khó chịu vô cùng.
Hôm nay đánh được một trận, coi như hả dạ!
Gió tối mát rượi, thoang thoảng mùi hoa hòe.
Mọi người người thì ôm hoa, người thì cầm gậy, ai nấy đều vui vẻ mang về nhà.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu xách thùng nước, Thang Hiển Linh ôm áo ngoài của Thiết Ngưu trong lòng.
"Ngươi đánh được nhiều lắm, ngày mai ta chưng cơm hoa hòe cho ngươi ăn giữa trưa."
Hoàng Phủ Thiết Ngưu nhìn thẳng, giọng bình tĩnh: "Ta cố ý làm vậy cho bõ tức."
Thang Hiển Linh lập tức phá lên cười, vui đến mức ngả nghiêng: "Ha ha ha ha, ta còn tưởng ta đoán sai chứ!"
Hai người này, nói thành thật thì chẳng có ai là ngoan cả.
"Lão thái thái coi cây hoa hòe kia như bảo bối, đợi đến khi thấy cả cây bị tụi ta hái trụi, chắc tức đến run người mất."
Thang Hiển Linh cười đến nỗi khóe miệng cũng cong lên, "Chỉ nghĩ đến thôi đã thấy hả giận rồi."
Hoàng Phủ Thiết Ngưu chỉ khẽ "ừ", nhưng ánh mắt cũng ánh lên ý cười.
Hắn thích cái cảm giác cùng Thang Hiển Linh hợp sức làm trò, vui vẻ và tự nhiên đến lạ.
Hai người mang hoa hòe về, trải ra trên cái mẹt tre.
Thang Hiển Linh rửa tay rửa mặt xong, Hoàng Phủ Thiết Ngưu giúp cậu gỡ mấy bông hoa còn vướng trên tóc xuống.
Trong khoảnh khắc ấy, tim Thang Hiển Linh bỗng đập nhanh, người cũng khẽ run —
Tại sao lại thấy ngượng như vậy chứ? Sao lại yếu lòng thế này!
Hoàng Phủ Thiết Ngưu nhẹ nhàng mở bàn tay ra, trong lòng có mấy bông hoa trắng nhỏ: "Có hoa hòe nè."
Thang Hiển Linh biết hắn chỉ đơn thuần nói vậy, nhưng nhìn dáng vẻ kia lại khiến cậu thấy buồn cười.
Cậu cong môi, giả bộ trêu: "Cái không khí này á, nếu trong thoại bản, hai người ta chắc phải hôn nhau một cái rồi đó, biết không?"
"A...?"
Hoàng Phủ Thiết Ngưu đỏ mặt, không dám nhìn thẳng, chỉ cúi đầu, lúng túng đến đáng thương.
Thang Hiển Linh cười khúc khích: Hì hì hì hì hì...
Đúng là thắng to rồi!
"Được rồi, mau đi đi, đừng để tuần tra đêm bắt được."
Cậu cười thầm, trong lòng hân hoan — ván này cậu thắng đẹp!
Hoàng Phủ Thiết Ngưu gật đầu đáp nhẹ, nhưng khi dắt con la đi ra, lại vừa đi vừa loạng choạng —
Hắn vẫn còn nghĩ đến đôi môi của Thang Hiển Linh.
Muốn hôn một cái như lời cậu nói, e là phải đợi sau khi định thân mới được.
Nhưng mà... Thang Hiển Linh hình như cũng rất muốn hôn hắn.
Vậy thì, nghe lời cậu cũng đâu có gì sai.
Nghĩ đến đó, Hoàng Phủ Thiết Ngưu bỗng dừng bước.
Thang Hiển Linh đang mở cửa cho hắn ra, vừa quay đầu lại thì thấy Thiết Ngưu đứng yên, ánh mắt bình tĩnh nhìn mình.
Cậu còn chưa kịp nói hết câu "Ngươi còn chuyện gì sao?", thì Hoàng Phủ Thiết Ngưu đã cúi xuống...
Khoảng cách chỉ còn một hơi thở.
Bóng đêm bao phủ, xa xa chỉ còn tiếng vó con la lộc cộc nhỏ dần, nhỏ dần...
Trong sân, Tưởng Vân khoác áo, gọi lớn: "Ngũ ca nhi? Thiết Ngưu đi về rồi à?"
Thang Hiển Linh như thể mới tỉnh lại từ trong mộng, tay chân luống cuống đóng cửa hàng, như một quả pháo nhỏ nhảy cẫng lên tại chỗ. Ôi trời! Hoàng Phủ Thiết Ngưu cái con trâu không thành thật này, thế mà lại đánh lén cậu!
Hôn.
Thang Hiển Linh sờ sờ môi: mềm mại, lại hơi tê tái.
"Con trâu ngốc còn không biết hôn." Thang Hiển Linh nghĩ.
"Không phải là kiểu tình yêu trẻ con, môi chạm môi..."
"Ngũ ca nhi, con làm sao vậy? Sao mặt lại đỏ thế?" Tưởng Vân bưng nến lại gần quan tâm hỏi. Thấy mặt Ngũ ca nhi đỏ bừng, sợ đến mức lao đao: "Chẳng lẽ bị sốt?"
"Không sốt đâu mẹ." Thang Hiển Linh cãi bướng, giả vờ rất bình tĩnh: "Đêm đã khuya rồi, mẹ mau về ngủ đi, con cũng mệt rồi, con về phòng trước đây."
Đến tận khi cậu nằm xuống giường, má của Thang Hiển Linh vẫn còn hơi nóng. Cậu trằn trọc lật người, hai tay ôm mặt, lẩm bẩm không rõ lời: "Không được phát hoa si đó Thang Hiển Linh!"
"Hắc hắc hắc hắc hắc ~"
Đêm đã khuya, cậu chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay. Thang Hiển Linh mơ thấy mình đang ở thời hiện đại. Trừ việc có một khuôn mặt coi như xinh đẹp, hoàn cảnh cậu lớn lên rất giống Ngũ ca nhi. Gia cảnh tầm thường. Cha mẹ nói với cậu chuyện ly hôn sau khi cậu tốt nghiệp cấp ba.
Cậu nghĩ về mọi chuyện đã qua, tất cả đều có dấu vết để lại.
Cha mẹ cãi nhau trong âm thầm.
"Không người này đi công tác thì người kia đi công tác, hai người lâu lắm rồi không ngủ chung phòng."
"Sau khi cậu vào đại học, tiền sinh hoạt phí vẫn được cấp đúng hạn. Sau này có lúc cấp chậm, vì cha mẹ lần lượt lập gia đình mới, chi tiêu lớn hơn, nên tiền cho cậu sẽ bị kéo dài."
"Kỳ thật những chuyện này cũng được, ở khoảnh khắc sinh tử khi tận thế ập đến, những chuyện này đều là phù phiếm."
Cha mẹ đã qua đời.
Thang Hiển Linh không có người thân, ở tận thế sinh tồn một mình, bàn tay vàng của cậu chẳng có tác dụng gì, rất vô dụng. Bên cạnh không có bạn bè.*Động vật, thực vật biến dị ở tận thế đều có thể bắt nạt cậu. Khi tồn tại cô độc ở bên ngoài băng hà, cậu cảm thấy mình giống như một thực vật nhỏ bé vô năng..."
Giấc mộng như vậy, Thang Hiển Linh đã mơ rất nhiều lần trước đây: u ám, lạnh lẽo, không có sức sống, có chút muốn buông xuôi chết quách đi cho rồi. Rõ ràng là cùng một giấc mơ, nhưng lần này hình ảnh lại khác biệt.
Cậu cuộn mình trong tầng hầm tối tăm chờ chết, có người đá văng cửa phòng cậu.
"Đội trưởng, ở đây có một người sống."
Thang Hiển Linh mở mắt ra. Ánh sáng của người đến hơi chói mắt. Đợi đến khi cậu nhìn rõ khuôn mặt đối phương. Thang Hiển Linh nhắm mắt lại, còn không quên buông lời phàn nàn: "Hoàng Phủ Thiết Ngưu, dị năng tận thế của cậu tự mang đèn pha đánh sáng cho mình sao? Ánh sáng trên đầu sao mà nóng thế!"
Sau đó không biết bằng cách nào, Hoàng Phủ Thiết Ngưu ôm lấy cậu, cậu vòng tay ôm lại.
Hai người hôn nhau trên chiếc ghế sô pha mà cậu cẩn thận sử dụng, hôn hơi mãnh liệt làm cả hai ngã trên sô pha đó. Thang Hiển Linh còn không quên dành thời gian nghĩ: "Sô pha có bị áp hỏng không ta?"
Nhưng cậu nhanh chóng không nghĩ linh tinh nữa. Lần này không phải là kiểu môi chạm môi như lần trước, mà là hôn cuồng nhiệt, hôn có phát ra tiếng, cậu cảm thấy quá nóng nên kéo cổ áo xuống. Dưới lớp áo, Hoàng Phủ Thiết Ngưu có cơ ngực, đi xuống là cơ bụng. Cái cậu chàng này nhìn mười bảy, mười tám tuổi này mặc quần áo thì cao gầy, không ngờ dáng người lại có da thịt như vậy.
Đối phương sức lực lại rất lớn, dễ dàng bế cậu lên.
Chân cậu vòng qua eo đối phương...
"Không chịu nổi."
Thang Hiển Linh tỉnh lại, mặt vẫn còn đỏ bừng, trong mắt ngập tràn x**n t*nh. Hai chân đang gác lên chăn. Khoảnh khắc trong mộng và hiện thực chỉ khác nhau trong một cái chớp mắt.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu với dị năng bóng đèn đã không còn, chỉ còn Tây phòng tối đen hơi ẩm ướt.
Thang Hiển Linh ngượng ngùng từ từ rút chân ra khỏi chăn, sau đó mặt cậu cứng đờ...
Cậu phải giặt quần!
"Tất cả đều tại Hoàng Phủ Thiết Ngưu!"