Tửu Lầu Nhỏ Của Phu Lang Góa Chồng

Chương 24

Trở về ngủ nướng tiếp. Vốn dĩ Thang Hiển Linh nghĩ rằng mình không ngủ được, không ngờ vừa đặt lưng xuống đã ngủ thiếp đi. Có lẽ là vì cậu biết không có thực khách nào đang chờ đợi, cộng thêm mấy ngày trước làm việc quá mệt mỏi đi.

Thang Hiển Linh ngủ một giấc đến khi tự nhiên tỉnh, tinh thần và sức lực đã dồi dào trở lại.

Ở một nơi khác, Thôi Đại Bảo xách giỏ thức ăn về đến nhà.

Thôi phụ vừa thấy con trai vào cửa liền nói: "Cái bánh mì đó hai đứa con ăn đi, cha ăn không quen."

"Cha muốn ăn thì hôm nay cũng không có đâu." Thôi Đại Bảo xách giỏ vừa đi vừa hát một tiếng, "Hôm nay và ngày mai, Thang lão bản không bán hàng."

Thôi phụ không tin, không mua được bánh mì, đi về tay không, mà con trai còn vui vẻ như vậy sao?

"Không sao, cháo của ta vừa nấu đặc hơn chút." Tôn Đậu Tử thò người ra khỏi bếp nói.

Tôn Đậu Tử ló người từ bếp ra. Trước giờ bánh nướng, bánh mì đều ăn cùng cháo; Đại Bảo đã đòi ăn kèm cháo thì nhất định phải có cháo — đặc biệt là bánh nướng ăn cùng cháo loãng là ngon nhất.

Không ngờ sáng nay trời còn tối đã dậy, hắn cho lương thực vào nồi hơi nhiều.

Tôn Đậu Tử vốn định, nếu Đại Bảo chưa về thì lát nữa hắn sẽ thêm nước, trộn đều lên. Hiện tại xem ra không cần.

"Buổi sáng chỉ ăn cháo có đủ không? Ta tráng thêm hai cái bánh nữa nhé." Tôn Đậu Tử nghĩ cha chồng phải đi làm, chỉ ăn cháo đặc cũng không no lâu, lập tức đi đến lu múc bột mì để chuẩn bị bánh.

Thôi Đại Bảo: "Vậy ngươi tráng thêm một cái nữa, ta cũng lười chạy đi chỗ khác. Vừa rồi đi sớm, các quán ăn trên phố Chính cũng chưa mở cửa, ta cũng lười chờ hàng quán khác." Chủ yếu là vì có bánh mì chà bông treo ở phía trước, suy nghĩ cả đêm, nên dù quán Thang Ngũ ca không mở cũng không muốn ăn thứ khác.

"Thang lão bản thấy ta tay không, liền tặng ta ít chà bông với sữa bò, nói chà bông trộn cháo ăn cũng ngon."

Thôi phụ: "Khó trách con vui vẻ hớn hở, không cáu kỉnh."

"Cha, con lớn rồi mà, đâu phải đứa trẻ bảy tám tuổi nữa." Thôi Đại Bảo lẩm bẩm.

Thôi phụ cười ha hả nhắc chuyện cũ: "Nó bảy tám tuổi đi học tư thục, có lần gom tiền muốn đi ăn cái bánh chưng nhân thịt nào đó. Kết quả mang bánh chưng về nhà ăn một miếng rồi nói mùi vị đã thay đổi, khóc ròng rã ba ngày."

Tôn Đậu Tử trong bếp nghe thấy, hai mắt tròn xoe, tò mò nhìn về phía chồng.

Thôi Đại Bảo bị cha kể xấu chuyện cũ, nhưng không thấy mất mặt. Ngược lại, thấy Đậu Tử nhìn mình với đôi mắt tròn xoe, trong lòng y có chút ngứa ngáy, liền kể cho Đậu Tử nghe toàn bộ: "Đó là một người bán hàng rong. Ký ức của con rất sâu sắc. Ngày đầu tiên con ăn miếng bánh chưng thịt đó, vị mặn mặn, hơi bở, như lòng đỏ trứng. Thành Phụng Nguyên mình ăn nhiều bánh chưng nhân mứt táo, lần đầu con ăn bánh chưng thịt không quen nên nhè ra một miếng. Sau đó càng nếm càng thấy thơm, liền quay lại mua."

"Cái bánh chưng đó còn rất đắt, một cái cần 6 văn tiền."

"Con dành dụm tiền hai ngày, tính mua thêm mấy cái về cho cha nếm thử. Kết quả mang về ăn một miếng thì quá khó ăn, hoàn toàn không phải mùi vị lần đầu ăn."

Thôi Đại Bảo tức giận đến chết đi sống lại, về nhà oa oa khóc.

Thôi phụ vốn đang cười, nghe thấy Đại Bảo nói ngon mà muốn mua cho ông nếm thử, nụ cười dần đọng lại. Vì chuyện này, ông đã chê cười Đại Bảo rất nhiều lần, cho rằng Đại Bảo không ăn được đồ ngon nên cáu kỉnh như trẻ con, không ngờ là vì ông đã không ăn được miếng ngon đó.

"Cha không thèm, không sao đâu." Lão Thôi nói lúc này.

Ông quyết định sau này sẽ không lấy chuyện này ra trêu chọc Đại Bảo nữa.

Thôi Đại Bảo không biết tâm tư của cha, thấy Đậu Tử nghe chuyện ngon lành với đôi mắt đầy ý cười, ước gì moi thêm vài chuyện xấu của mình hồi nhỏ kể cho Đậu Tử nghe. Thậm chí y còn đi vào nhà bếp, nói: "Thang lão bản nói sữa bò phải hâm nóng, ta qua hâm đây."

"Ta làm cho." Tôn Đậu Tử nhận lấy cái rổ.

Sao có thể để đàn ông làm việc bếp núc.

Thôi Đại Bảo dùng cánh tay nhẹ nhàng chạm Đậu Tử: "Chuyện mất mặt hồi nhỏ của ta ngươi đều đã biết, còn ngươi thì sao?"

"Ta?" Tôn Đậu Tử thấy chồng tò mò, suy nghĩ hồi lâu, chỉ có thể tìm ra một chuyện từ trong ký ức khổ cực: "Năm ta tám tuổi lên núi đánh cỏ heo, nếm thử mấy quả dại, sau đó bụng đau chết đi sống lại. Ta còn tưởng mình sắp chết, liền ra mộ phần của cha mẹ nằm ngủ một đêm, ngày hôm sau thì khỏi."

Thôi Đại Bảo: Chuyện này sao tính là chuyện mất mặt được.

Y nghe xong lòng không hề thoải mái.

"Ca tẩu của ngươi không tìm ngươi sao? Chuyện đó xảy ra vào tháng mấy?"

Tôn Đậu Tử thấy Đại Bảo không vui, vội nói: "Không sao, không sao, đó là vào mùa hè." 

Kỳ thực là mùa thu, trời rất lạnh, ban đêm rất tối, hắn nằm trên mộ phần rất sợ hãi.

Thôi Đại Bảo véo khuôn mặt Đậu Tử: "Ngươi chưa nói thật."

"Là mùa thu... Ta sợ ngươi lo lắng, nhưng mọi chuyện đều ổn rồi."

Thôi Đại Bảo vốn là véo gương mặt Đậu Tử, liền đổi thành nhẹ nhàng xoa, nói: "Lần sau chúng ta cùng nhau về thôn, ta cũng đi mộ phần cha mẹ ngươi xem."

"Dạ, được." Tôn Đậu Tử đồng ý, có chút vui vẻ: "Đại Bảo à, cuộc sống của ta bây giờ rất tốt, ngươi đừng không vui."

Lão Thôi ngoài bếp thật sự rất vui. Thấy hai phu phu nói chuyện, ông liền chắp tay sau lưng đi vào nhà.

Đại Bảo trước kia giống như một đứa trẻ, chỉ biết ăn. Bây giờ cưới phu lang biết thương yêu người khác, như vậy là tốt rồi. Chờ sau này Đậu Tử khỏe mạnh, sinh một đứa con, ông lại dành dụm chút tiền, là có thể có mặt mũi đi xuống gặp phu lang của mình rồi.

Tốt lắm.

Không lâu sau, nhà họ Thôi ăn bữa sáng. Cháo ngô hơi đặc, màu vàng của hạt ngô lẫn với một ít gạo trắng. Tôn Đậu Tử còn băm chút dưa muối tự muối của mình. Ba cái bánh tráng mỏng nhiều lớp không men, hắn tráng bánh lửa có hơi lớn, nhưng may mắn là không bị cháy.

Thôi Đại Bảo tuy rằng thương yêu phu lang mình, nhưng nếm một miếng bánh vẫn không động đũa — có chút đắng, không thể ăn.

"Lọ chà bông đâu?"

"Quên chưa lấy ra, ta đi lấy." Tôn Đậu Tử vào bếp bưng lọ chà bông ra, đưa cho chồng: "Ngươi không ăn bánh, thì lấy cái này ăn với cháo."

Thôi Đại Bảo cầm đôi đũa sạch, trước tiên gắp một miếng chà bông đặt lên mặt cháo. Chà bông bông tơi, vàng tươi, đặt trên mặt cháo đặc cũng không bị chìm xuống vì nó nhẹ. Y đổi sang dùng muỗng, xúc một muỗng cháo cùng chà bông đưa vào miệng.

Cháo thanh đạm có chút vị ngô, hòa với chà bông tơi xốp mềm tan trong miệng, lại mang theo một chút độ dai để nhai. Sự kết hợp này tạo thành một hương vị vô cùng mỹ vị, thoải mái, tươi mới mà không hề đơn điệu.

"Ngon! Chà bông này dùng để ăn với cháo lại có một phong vị khác biệt." Thôi Đại Bảo bảo cả cha và Đậu Tử đều nếm thử: "Hai người đừng dành riêng cho ta ăn, ta ăn một mình thì có ý nghĩa gì."

Thôi phụ nghĩ đến chuyện con trai vì mua bánh chưng thịt cho ông mà khóc ròng ba ngày, giờ mới hiểu được. Đại Bảo ăn ngon, thích ăn, nhưng cũng hiếu thuận. Chỉ có người thân thiết nhất, Đại Bảo mới mang đồ ngon ra chia sẻ.

"Đậu Tử con cũng nếm thử đi. Nếu ăn ngon, không được thì ta sẽ hỏi mua thêm của Thang lão bản một ít." Thôi phụ nói với con dâu, đừng phụ tấm lòng nhiệt tình của Đại Bảo.

Thôi Đại Bảo bưng chén cháo: "Sao ta lại không nghĩ đến điều này nhỉ. Lát nữa ta sẽ đi hỏi thử."

"Cha, Đậu Tử, hai người mau nếm thử đi. Chà bông này thật sự không hề có chút ngấy mỡ heo nào."

Tôn Đậu Tử và Thôi phụ bắt đầu ăn, nếm thử thấy quả thật rất hợp với cháo. Thôi phụ còn thích trộn thêm chút dưa muối xắt sợi, như vậy càng đậm vị. Thôi Đại Bảo không thích trộn dưa muối xắt sợi, ngại quá mặn.

"Ta già rồi, khẩu vị nặng, ăn như vậy mới ngon." Thôi phụ nói.

Tôn Đậu Tử thì đều được. Hắn kỳ thật rất thích chà bông, nhưng tiếc không muốn dùng hết để ăn với cháo, chỉ cần có vị chà bông là được. Vì vậy, hắn cũng trộn thêm chút dưa muối xắt sợi, còn để dành nhiều chà bông hơn cho Đại Bảo.

Ăn cơm sáng xong, sữa bò trên bếp lò cũng đã nấu sôi. Thôi phụ không quen uống sữa dê, sữa bò, nên bảo hai đứa con uống. Thôi Đại Bảo nói với Đậu Tử: "Ngươi uống một chút thôi. Ta nghe Thang lão bản nói có người uống không quen sẽ bị tiêu chảy."

"Ta biết rồi." Tôn Đậu Tử đáp lời. Món mặn như bánh nướng của Thang lão bản hắn ăn cũng không bị tiêu chảy, nhưng đây là sữa bò nên hắn vẫn nghe lời Đại Bảo nói.

Ăn cơm xong, Thôi phụ đi làm, Thôi Đại Bảo ở nhà không có việc gì. Y nghĩ đến ngày mai cũng không ăn được đồ ăn sáng của Thang Ngũ ca, liền cảm thấy vô vị, bèn thay quần áo, nói: "Đậu Tử, ta đi dạo phố đây."

Tôn Đậu Tử: "Vâng." Chờ Đại Bảo đi rồi, hắn đóng cổng lại.

Trước đây Thôi Đại Bảo từng cãi nhau với Thôi phụ, bỏ ra khách đ**m ở chợ Tây ở ba ngày. Trong ba ngày đó, nói về ăn uống, còn có vài thiếu gia giàu có cho Thôi Đại Bảo một ít tiền. Thôi Đại Bảo không ngờ làm bang nhàn lại kiếm được tiền ngoài ý muốn. Y không phải là người tâm cao khí ngạo, tiền bạc trong nhà mấy cân mấy lượng y đều biết. Nếu các thiếu gia cho tiền thưởng, cần thì tại sao phải từ chối.

Kỳ thật Thôi Đại Bảo ở phố phường thành Phụng Nguyên vẫn có chút tiếng tăm, nói đến đều là người sành ăn. Có vài bang nhàn có quan hệ khá tốt với Thôi Đại Bảo, gặp mặt đều gọi 'Thôi Đại gia gần đây ăn ở đâu vậy', 'Đại ca có tiệm ăn mới nào có thể giới thiệu không'.

Bang Nhàn đối với chuyện ăn chơi tiêu khiển ở thành Phụng Nguyên vốn rất rành rẽ, gặp gì mới mẻ cũng nắm rõ trong lòng bàn tay, tiện để ở trước mặt thiếu gia mà nịnh bợ lấy thưởng.

Không phải sao, Thôi Đại Bảo vừa đánh xe đến chợ Tây liền chạm mặt Bang Nhàn.

"Ai cha, chẳng phải Thôi ca của ta đây sao? Vài ngày không gặp, Thôi ca lại phát tài ở đâu thế?"

Thôi Đại Bảo cười ha hả: "Ngươi đừng giễu ta, ta đây lười biếng như vậy còn có thể làm nên trò trống gì."

Nghĩ đến bữa sáng chà bông ăn cùng cháo sớm nay, không nhịn được khoan khoái nói: "Mà nói thật, gần đây trên phố Chính nhà ta mới mở một hàng điểm tâm sáng......"

Hai người vốn quen biết, vừa nói vừa đi về hướng chợ Tây.

Bát Hưng phường, phố Chính, nhà họ Thang.

Thang Hiển Linh vừa mới tỉnh ngủ, vươn vai, tinh thần phơi phới — ngủ đủ nên nhìn gì cũng thấy đẹp, trừ lão Thang.

"Mẹ, bây giờ là mấy giờ?"

Tưởng Vân ngẩng đầu nhìn trời: "Ước chừng giờ Tỵ rồi, con ngủ một giấc này đủ dài đấy."

Vậy cũng không tính là quá lâu. Thang Hiển Linh vừa đi múc nước đánh răng rửa mặt, vừa nói: "Hôm nay trời nắng đẹp, lát nữa con mang rau dại ra sân phơi nắng."

"Lát nữa con đi mua sắm, buổi trưa mẹ tự mua đồ ăn."

"Điểm tâm hôm qua con mang về, mẹ cũng ăn đi, đừng để hư."

Tưởng Vân vốn tiếc đồ ngon, nếu không nhắc thì chắc lại đem cất kỹ. Quả nhiên, Tưởng Vân nói: "Ta thấy mấy món điểm tâm con mang về còn ngon lắm, sau này có thể đem tặng người."

"Tặng ai chứ? Mấy món đó sắp hỏng rồi."

Tưởng Vân nói: "Nếu đại tỷ con lại dẫn đám Nhị Nương tới, để đám nhỏ nếm thử cũng tốt."

Hóa ra vẫn tiếc chẳng muốn tự ăn.

Thang Hiển Linh không nói thêm, súc miệng xong liền vào bếp, chpws mắt đã mở gói điểm tâm ra, lấy một miếng bánh hạch đào, đưa một gói cho Tưởng Vân:

""Đây, mẹ con mình ăn. Đợi lát đại tỷ tới, con làm món ngon đãi tỷ ấy sau."

Cậu cắn một miếng lớn. Bánh hạch đào giòn tan, vụn rơi ra. Cậu vội vàng đưa túi bánh ngọt vào tay Tưởng Vân, dùng tay kia để hứng vụn bánh, vừa ăn vừa nói: "Làm cũng khá ngon, béo thơm giòn tan. May mà không cho lão già tụng sư cổ hủ kia, may mà con mang về."

Một gói bánh hạch đào cần 30 văn tiền, bên trong tổng cộng có 5 cái, tính ra một cái 6 văn tiền. Thứ này rất quý.

Ăn xong một cái, Thang Hiển Linh liền dừng lại. Ngon thì ngon thật, nhưng ăn nhiều cũng thấy hơi ngấy.

Cậu bắt đầu dọn bàn ghế của cửa hàng vào trong sân. Thời tiết đã tạnh ráo hoàn toàn, có thể bắt tay vào làm cải muối khô — còn phải mua thêm khoảng 100 cân nữa để làm cùng.

"Hôm nay con phải đi mua sắm, còn phải đến nhà thợ rèn ở chợ Tây đặt làm khay nướng."

Hiện tại, 2 lò nướng đều là tấm ngăn cách được làm từ ngói hoặc vật liệu tương tự khi thợ ngói xây dựng. Chúng được tách ra trên dưới để tận dụng không gian. Nếu nướng bánh, khe hở sẽ quá lớn, dễ bị lọt ra ngoài, nên vẫn phải đặt làm khay nướng bằng sắt.

Tưởng Vân phụ giúp dọn bàn, nhắc nhở Ngũ ca nhi: "Còn thuốc của cha con, mua ở hiệu Đồng An Đường, cách chợ Tây một đoạn."

"Con biết rồi." Thang Hiển Linh quả thật đã quên.

Cậu dọn rau dại ra sân phơi.

"Mẹ ở nhà đi, con đi đây. Nếu ban ngày có người gõ cửa, có lẽ là người giao hàng. Mẹ cứ nhận hết và đặt ở phía trước cửa hàng, con về sẽ sắp xếp."

"Ta biết rồi."

Thang Hiển Linh thu dọn xong, xách theo một cái giỏ rau — cậu hiện tại ra ngoài quen xách cái này, rất tiện lợi. Mua những món lặt vặt cửa hàng không giao hàng, cậu có thể tự mình mang về nhà. Nơi này không giống hiện đại còn có túi nilon để đựng.

Cậu đổ tiền tiết kiệm từ vại ra đếm, tổng cộng là 1960 văn. Toàn bộ được cho vào túi vải, đặt trong giỏ. Để đặt làm khay nướng, cậu phải chi thêm tiền, cộng thêm 600 văn quỹ dự phòng hàng hóa, cũng được đựng chung.

Cuối cùng, cậu đặt một nắm rau lên trên giỏ, che lại túi bạc, có tác dụng che chắn, cầm 5 đồng bạc của lão Thang và phương thuốc, lúc này mới ra cửa.

Gạo và bột mì thì có ở tiệm lương thực nhỏ trên phố Chính, cũng rất rẻ. Thang Hiển Linh muốn 100 cân bột mì, khoảng 110 cân. Lần này cậu mua tinh bột mì  giá 7 văn một cân. Mua cả tạ thì được tính tròn giá rẻ, chỉ cần 700 văn, lại được miễn phí giao hàng.

Đậu đỏ cần 25 cân, tổng 100 văn.

Than thì phải đi chợ Đông mua cùng với hương liệu.

Thang Hiển Linh còn chưa đi hết phố Chính, tiền đã tiêu hết một nửa. Giỏ rau nhẹ bẫng. Cậu đánh xe đến chợ Đông, đi thẳng đến cửa hàng hương liệu: hồ tiêu, hoa tiêu, lá nguyệt quế, đậu khấu...

Có kinh nghiệm mua nguyên liệu làm ăn mấy ngày trước, lần này cậu biết cần mua bao nhiêu.

"Cái này muốn 2 lạng, cái này 3 lạng, cái này 1 lạng là được..."

Mua hương liệu cũng không dám mua theo cân.

Tiền hương liệu: 220 văn.

Thang Hiển Linh: Thật thịt đau khi phải bỏ tiền!

Lại đi mua đường đỏ, 3 cân đường đỏ hết 60 văn.

Đường đỏ và hương liệu Thang Hiển Linh tự mình cầm. Đồ vật không nặng, cậu cho vào trong giỏ, rồi hỏi tiểu nhị cửa hàng bán than. Tiểu nhị chỉ đường, Thang Hiển Linh đi thẳng về phía sau.

Rẽ trái rẽ phải, qua ba con phố, trước mắt bỗng nhiên rộng mở thông suốt — một khu nhà hai tầng.

Thang Hiển Linh thoạt đầu cho rằng mình đã đi nhầm vào nơi phong nguyệt, nhưng vừa thấy, trước cửa hàng treo tấm biển 'Hương Thang Tử', lại thấy có người xách giỏ, dẫn cả gia đình đi vào, có nam có nữ, có già có trẻ.

Khoan đã...

!!!!!

Thì ra là nhà tắm công cộng.

Mắt Thang Hiển Linh sáng lên, vác giỏ đi vào xem. Đại sảnh rất rộng rãi. Cửa sổ phía sau rất lớn, hiện tại đang mở, có thể nhìn thấy phía sau không xa chính là ao hồ. Gió thổi tới mát mẻ vô cùng.

"Khách nhân muốn tắm gội sao? Nữ tử và ca nhi 20 văn một người, nam tử 25 văn, trẻ em dưới 7 tuổi 15 văn tiền."

Thang Hiển Linh: "Lần sau ta lại đến. Giờ hoạt động kéo dài đến khi nào?"

"Giờ hoạt động chỗ chúng ta không lưu khách qua đêm. Giờ Thìn là đóng giờ hoạt động chung, nếu khách nhân muốn đến đêm thì có thể đi phòng..."

Tiểu nhị trong tiệm giải thích cẩn thận một lượt.

Thang Hiển Linh hiểu ra, đây chính là quan hệ giữa khách vãng lai và khách VIP. Hơn nữa, cửa hàng này là dịch vụ cơ bản, ý tiểu nhị là chỉ cung cấp dịch vụ tắm rửa, không làm thêm các dịch vụ hoa hòe nào khác. Có những đoàn thương nhân đến vừa kịp giờ đóng cửa thành, lữ trình mệt mỏi muốn tắm rửa, họ ra tay hào phóng, trực tiếp bao trọn khu tắm chung.

Phí trả theo đơn vị đều tính bằng lạng bạc.

"Ngày mai ta lại đến." Thang Hiển Linh cười cười, "Hôm nay ta còn chưa xong việc."

Tiểu nhị cũng rất khách khí, cười ha hả nói: "Không sao, không sao, ngày mai khách nhân cứ đến là được. Nếu không muốn tiêu dùng, mang theo đậu thơm nhà mình cũng được. Chỗ chúng ta cũng có bán bột đánh răng, nha cụ, đậu thơm đầy đủ mọi thứ."

"Được." Thang Hiển Linh đáp lời ngay.

Thành phố lớn thật sự quá sướng.

Có vẻ cậu cũng giống như đồ nhà quê vậy. Ở thành Phụng Nguyên, chỉ cần có tiền, thật sự có thể sống vô cùng thoải mái.

Ra khỏi nhà tắm công cộng, theo sự chỉ dẫn của tiểu nhị, đi về phía Đông khoảng trăm mét là đến cửa hàng bán than. Cửa hàng bán than và nhà tắm công cộng nằm không xa nhau, có lẽ nhà tắm công cộng mới là khách hàng lớn. Bên này còn có một mảng ao hồ, cảnh sắc đặc biệt đẹp. Liễu rủ bên bờ sông, nước chảy lưu động, thông ra hào nước bảo vệ bên ngoài thành.

Thang Hiển Linh muốn 50 cân than. Ngoài cửa hàng ra còn cần để nấu cơm nhà, mua nhiều hơn cậu không đủ tiền. 50 cân than đã mất 650 văn, lại không được miễn phí giao hàng. Cậu không được tính là khách hàng lớn.

"Vậy phí vận chuyển bao nhiêu?"

Tiểu nhị: "Khách nhân, nhà ta không nhận giao hàng lẻ. Ngài nếu muốn thuê người đưa hàng, ngoài cửa có người chuyên nhận việc. Ngài tự thỏa thuận giá với họ, nhiều nhất là 4 hoặc 5 văn một chuyến."

Thang Hiển Linh liền gọi một người, trả 5 văn tiền thuê người giao hàng. Than đắt, cậu có chút không yên tâm. Đối phương đưa cho cậu xem sổ thân phận, tự báo tên họ và địa chỉ nhà. Tiểu nhị trong tiệm cũng nói: "Khách nhân, hắn là phu khuân vác hàng hóa ở đây, người quen cũ, ngài cứ yên tâm."

Lúc này mới ổn. Thang Hiển Linh trả tiền.

Hiện tại cậu đã tiêu 1735 văn. Vẫn chưa mua dầu, trứng gà, rau, thịt heo. Mua những thứ đó cũng gần hết số tiền còn lại. Giấy dầu trong nhà vẫn còn. Trước đây buôn bán, cậu mở cửa hàng bán hàng thật thà được 5 ngày. Có một ngày bánh nướng cải mai khô không có, chỉ còn bánh nướng đậu nghiền. Cậu bán bánh mì chà bông 7 văn một cái, tuy rằng đắt nhưng số lượng ít, chi phí cũng cao, ngày đó kỳ thực kiếm không nhiều lắm.

Tính toán như vậy, chi phí và lợi nhuận chia đôi, hoặc ít hơn một chút. Mỗi cái thiếu chưa đến nửa văn tiền. Tính cả hao hụt thì cũng gần như vậy. Nếu bán được số lượng lớn thì sẽ kiếm được nhiều hơn. Thang Hiển Linh tính toán không sai.

Lần này bận rộn đến tận buổi trưa, Thang Hiển Linh cũng không đi chợ Tây, mà tìm một quán ăn nhỏ ở chợ Đông ngồi xuống. Cậu gọi một phần cơm nắm thịt dê, một mâm 22 văn tiền. Ăn vào béo ngậy, thơm vô cùng, nhưng phải ăn nhanh, mỡ cừu mà nguội đi thì hơi ngấy.

Trong tiệm có sẵn nước trà để uống. Thang Hiển Linh ăn uống no đủ, lau miệng, đi đến chợ Tây.

Cậu không vội mua dầu, đi thẳng đến cửa hàng thợ rèn trước.

"Ngài đã tới rồi sao? Cái đồ đánh trứng cầm tay kia ta còn chưa nghĩ ra cách làm." Con trai thợ rèn tiến lên chào khách nói.

Thang Hiển Linh: ...

Cậu liền cười. Đối phương còn nhận ra cậu.

"Ta không phải đến vì cái đó. Đồ đánh trứng quá đắt hiện tại ta còn chưa mua nổi. Lần này đến hỏi một chút, có làm được khay nướng bằng sắt mỏng không? Hình chữ nhật, cao bằng nửa bàn tay, sắt phải mỏng." Thang Hiển Linh dùng tay ước chừng kích cỡ.

Nếu quá đắt, cậu sẽ chỉ đặt làm một cái.

Con trai thợ rèn nói: "Làm thì có thể làm, ngươi muốn bao nhiêu? Một lạng bạc một cái."

Cái này dùng sắt mỏng.

Về mặt giá cả, cậu đã chuẩn bị trước, nhưng khi đến lúc đặt thì Thang Hiển Linh lại có chút do dự. Cậu nghĩ dùng lò nướng đa dụng để tiết kiệm chi phí, đặt làm khay nướng có thể nướng bánh quy sữa bò đậu phộng, vừa bán được vừa tặng khách.

Nhưng hiện tại đang lúc cần tiền, tạm thời món đó không mang lại lợi nhuận ngay lập tức. Tiền phải được chi đúng chỗ cần thiết. Quỹ dự phòng có 1 lạng bạc, phí mời tụng sư cậu ước tính có thể dành ra 500 văn.

Số tiền còn lại hơn 400 văn, dùng để chi tiêu ăn uống cho cậu và Tưởng Vân. Tưởng Vân rất tiết kiệm, đều là cậu đang chi tiêu. Trong nhà còn dư hơn 100 văn tiền.

Trước đây, lượng hàng bán ra ít, mỗi ngày kiếm không nhiều lắm. Đúng là sau này có thể tăng số lượng để kiếm thêm, bán đến 11 giờ, tiền sẽ nhiều hơn.

Nhưng hiện tại nếu đặt cái khay nướng mất 1 lạng bạc thì dường như tác dụng đối với việc kinh doanh của họ không lớn.

Nướng bánh mì, nướng bánh nướng khi có thực khách chờ sẽ làm mất thời gian.

Thang Hiển Linh quét mắt một vòng, nhìn thấy các loại chảo sắt xào, nồi hầm lớn, liền hỏi: "Tấm ván sắt hình tròn này bao nhiêu tiền? Chính giữa hơi trũng xuống, không cần quá thấp, sắt cũng không thể quá mỏng, chỉ cần độ dày khoảng chảo sắt là được."

Cậu nghĩ bánh rán giò cháo quẩy và bánh trứng có thể dùng một cái ván sắt này.

Làm bánh trứng trước, bánh rán giò cháo quẩy chờ sau một chút.

"Cái này à, để ta đi hỏi cha ta một chút."

Thang Hiển Linh liền ở chỗ này chờ, thầm nghĩ nếu là 2 lạng bạc vậy thì chờ lần sau nghỉ cậu lại đến. Một lát sau, con trai thợ rèn đi tới nói: "1 lạng 30 đồng bạc."

"Phải đợi mấy ngày?" Thang Hiển Linh đã nắm được mức giá.

"Hai ba ngày đi."

Thang Hiển Linh hỏi: "Hôm nay ta đưa trước 600 văn. Ngày thứ ba ngươi giao hàng ta sẽ trả phần còn lại được không?"

"Được."

Thang Hiển Linh liền thống khoái bỏ tiền ra, viết địa chỉ một mạch vào giấy tờ giao nhận. Sau đó ngẩng đầu lên nhìn qua, "Vẫn chưa hỏi ngươi tên là gì?"

"Vương Thiết Ngưu."

"Vậy tiểu Vương lão bản làm phiền ngươi." Thang Hiển Linh nói xong, kiểm tra kỹ giấy tờ, gấp lại cất đi, lúc này mới ra khỏi cửa hàng.

Cậu thầm nghĩ: Tên Thiết Ngưu này đúng là phổ thông.

"Nhưng Hoàng Phủ Thiết Ngưu thì lại rất đặc biệt," Thang Hiển Linh nghĩ, "Không chỉ cái tên, mà còn cả khuôn mặt kia."

Sau đó chính là việc bốc thuốc cho Thang phụ, mua dầu, rồi về nhà.

Trên sạp phố Chính, cậu đã nói chuyện xong với người bán trứng gà, thống nhất ngày mai họ sẽ giao 30 quả trứng gà đến nhà cậu. Chờ khi có khay sắt mới, cậu sẽ khai trương nồi mới, lúc đó xem tình hình bán hàng sẽ tăng số lượng trứng gà. Còn có vị phu lang bán rau kia, cậu quyết định sẽ bao toàn bộ.

"Nhà ngươi còn rau cúc tần không? Nếu có, ngày mai lại đưa cho ta một sọt như vậy."

"Có, có, có." Vị phu lang lớn tuổi kia mừng rỡ không thôi.

Thang Hiển Linh: "Ngươi cứ đưa thẳng đến tiệm ăn sáng Ngũ ca Thang là được."

"À đúng rồi, nếu nhà ngươi có rau cải sắp thu hoạch, rau cải tươi tốt, cứ trực tiếp tìm ta."

Phu lang lớn tuổi: "Được, cảm ơn lão bản."

Thang Hiển Linh thu xếp xong những việc này. Thấy vị phu lang lớn tuổi cõng một sọt rau lớn, cậu tiện tay nâng giúp một chút. Vị phu lang đặc biệt ngượng ngùng, nói ông ấy tự cõng được, đừng để làm bẩn tay lão bản.

"Ta chỉ là người làm đồ ăn thôi. Ta còn chưa hỏi ngươi tên gì? Nhà ở đâu?"

"Ta họ Hàn, tên Hàn Khai, ở thôn Hàn Gia, cách thành bảy dặm."

Thang Hiển Linh không biết bảy dặm trấn ở đâu: "Nhà ngươi đến trong thành có xa không?"

"Không xa, không xa. Ta đi bộ rất gần." Hàn Khai sợ Thang lão bản chê nhà mình xa, việc giao rau sẽ chậm trễ thời gian, vội vàng cam đoan.

Thang Hiển Linh gật gật đầu: "Vậy thì tốt rồi. Vào thành bán rau đi sớm về sớm phải chú ý an toàn."

À, hóa ra ông chủ Thang là lo lắng điều này. Hàn Khai thầm nghĩ. Một lát sau, thật sự không nhịn được, liền thành thật nói: "Kỳ thật từ trong thôn đi đến thành Phụng Nguyên chỉ mất hơn một canh giờ, không tính xa. Ta bán rau sớm là có thể quay về rồi."

Vậy là đi hơn hai giờ, quả thật không xa lắm. Thang Hiển Linh: "Ngươi có biết thôn Hứa Gia không?"

"Biết, thôn đó mới tính là xa thành. Phải đi hơn nửa ngày. Nếu nói đi về phía Phủ Đình Giang cũng phải đi hơn nửa ngày. Hai bên chẳng dựa vào đâu cả. Vào thành bán đồ, mua dầu muối rất vất vả." Hàn Khai so sánh như vậy, cảm thấy cuộc sống ở thôn mình cũng coi như dễ chịu.

Thang Hiển Linh nghĩ: May mắn là Thiết Ngưu đã mua la.

Cũng không biết Thiết Ngưu hiện tại đang làm gì.

Trong núi sâu, Hoàng Phủ Thiết Ngưu nhịn xuống cơn hắt xì. Đôi mắt hắn nhìn thẳng vào phía trước không xa. Ở đó có ba con nai. Hắn khóa tầm nhìn vào một con trong số đó, tay kéo dây cung tên, giữ vững vàng.

Mũi tên lao đi.

Hoàng Phủ Thiết Ngưu nhớ đến ánh mắt sáng rực của Thang Hiển Linh khi nhắc đến nai.

Con nai này không bán.

Hắn muốn đem đến cho Thang Hiển Linh ăn.