Tương Lai Còn Dài

Chương 9

Người đẩy cửa bước vào là Đỗ Linh. Thấy cô, cô ta khựng lại: “Chưa ngủ à?” Rồi cô ta đặt hộp xốp mang về lên tủ đầu giường: “Bánh bao chiên Tiểu Dương mua ở đường Ngô Giang, vừa mới ra lò đấy, ăn cùng đi!”

Cô ta đá phăng đôi giày cao gót, miệng kêu nóng chết mất, dứt khoát cởi cả áo thun lẫn váy ngắn, chỉ còn mặc chiếc áo ngực mỏng tang và q**n l*t, kéo quạt điện lại trước mặt bật thổi vù vù. Ngu Kiều không ăn, cô vừa dùng bữa khuya xong, đã no rồi.

Bẻ đôi đôi đũa dùng một lần, Đỗ Linh nâng hộp lên, gắp một cái bánh cắn một miếng. Nước thịt b*n r*, rơi xuống đùi làm cô ta bị bỏng, bất giác hít sâu một hơi, chửi một tiếng.

Ngu Kiều đưa khăn giấy cho cô ta, liếc thấy cổ tay và đầu gối cô ta đều có những vết bầm tím ở mức độ khác nhau, bèn hỏi: “Đi bệnh viện chưa?”

“Không sao, chưa chết được!” Đỗ Linh chẳng để tâm, tiếp tục ăn. Ngu Kiều nghĩ ngợi rồi lại hỏi: “Cô chắc hôm nay người đó không phải Lưu Mã Bạchh chứ?”

“Chắc chắn trăm phần trăm.”

“Sao cô biết không phải? Cô từng gặp Lưu Mã Bạch rồi à?”

“Tứ Ni nói. Anh ta từng nghe điện thoại, giọng rất trẻ, nhiều lắm cũng chỉ hai mươi ba hai mươi bốn tuổi. Cô đừng không tin, Tứ Ni lăn lộn ở hộp đêm bao năm, là dân lão làng rồi, nghe giọng đoán người chưa từng sai.”

Ngu Kiều nửa tin nửa ngờ. Tạm không bàn người gọi điện rốt cuộc có phải Lưu Mã Bạch hay không, cô từng hỏi Tiêu Long, anh thâm nhập vào tập đoàn buôn m* t** của Lưu Mông Khảm đã khá lâu, nhưng chưa từng gặp Lưu Mã Bạch. Cuộc giao dịch tối nay vốn là lần đầu chạm mặt, vậy mà lại bị chơi một vố.

Cô từng xem qua tài liệu liên quan. Lưu Mã Bạch là con trai út của Lưu La Hán, cũng là đứa được cha mẹ và các anh chị cưng chiều nhất. Sau khi Lưu La Hán bị ba của Tiêu Long bắn chết, gã lại càng được bảo vệ kín kẽ. Nhiều năm qua không ai biết diện mạo gã ra sao, thậm chí từng có tin đồn gã nhiễm virus sốt xuất huyết Dengue rồi chết sớm.

Ngu Kiều mở điện thoại, kéo ảnh ra cho Đỗ Linh nhận diện. Trước là Lưu Mông Khảm, cô ta lắc đầu, không phải. Tiếp đến là em trai thứ hai của Lưu Mông Khảm – Lưu Tinh Ba. Đỗ Linh chợt trợn to mắt, ghé sát nhìn kỹ rồi gào lên chửi: “Chính là gã! Tên b**n th** chết tiệt! Có mỗi một cây kim châm vàng mà bày ra trăm kiểu, không coi phụ nữ là người!”

Ngu Kiều nằm lại xuống gối, không nói thêm gì. Ngược lại, Đỗ Linh bỗng dưng cảm khái: “Nếu không phải Tào Phong cái đồ rùa khốn kiếp đó, tôi đâu đến nỗi thảm thế này?” Tào Phong là bạn trai cũ của cô ta, cũng là kẻ môi giới, dỗ ngon dỗ ngọt lừa cô ta vì yêu mà bán thân kiếm tiền, sau đó cuỗm sạch tiền tiết kiệm rồi bỏ trốn. Cô ta hắt hơi một cái, lấy giấy lau mũi, vo tròn ném về phía thùng rác. Cũng chẳng còn khẩu vị, cô ta đứng dậy cất vào tủ lạnh, định sáng mai hâm lại ăn tiếp. Khi đứng trước gương tháo mi giả, cô ta chợt nhớ ra điều gì, hỏi: “Nghe Ngô Vân nói tối qua cảnh sát kiểm tra đột xuất, bắt cô với Tiểu Bạch Long về đồn? Còn bắt ngay tại trận nữa?”

Ngu Kiều phe phẩy quạt tự quạt gió, không phủ nhận.

“Tôi khuyên cô thật lòng đấy, đừng bao giờ lại gần Tiểu Bạch Long quá!”

“Tại sao?”

“Cô nhìn đi, trong quán bar bao nhiêu em gái muốn tán tỉnh Tiểu Bạch Long, nhưng có mấy ai dám thật? Toàn nói miệng cho vui thôi.” Đỗ Linh cười: “Tiểu Bạch Long là người của Lưu Ái. Cô biết Lưu Ái là ai không? Em gái thứ ba của Lưu Mông Khảm. Năm tuổi đã chơi súng, mười lăm tuổi theo anh trai làm ăn. Nghe nói lòng dạ độc ác, trên tay có mạng người. Trừ phi cô chán sống rồi, mới dám sáp lại gần Tiểu Bạch Long!”

Ngu Kiều vốn đã gần ngủ thiếp đi, nghe vậy giật mình tỉnh hẳn, muốn hỏi cho rõ, nhưng Đỗ Linh rõ ràng không muốn nói thêm. Cơn nghiện của cô ta phát tác, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng, cô ta cầm túi chạy ra ban công.

Ngu Kiều dự định hôm sau sẽ hỏi Tiêu Long rốt cuộc giữa anh và Lưu Ái có chuyện gì. Nhưng anh vẫn không tới quán bar. Hai người từng có thỏa thuận, để bảo vệ lẫn nhau nên chỉ liên lạc một chiều: Tiêu Long có thể gọi cho cô, còn cô không được tùy tiện hành động. Cứ thấp thỏm bất an như vậy suốt hai tuần, anh vẫn không xuất hiện. Nhân lúc rảnh, Ngu Kiều lên phòng riêng tầng hai, lật tấm gạch đá cẩm thạch dưới sàn lên, bên dưới rỗng không, hàng đã bị lấy đi.

Cô nghĩ ngợi đủ mọi khả năng: Tiêu Long bỏ dở vai trò nằm vùng, rút khỏi nhiệm vụ; hoặc thân phận anh bại lộ, bị Lưu Tinh Ba bắt đi. Sự tàn nhẫn của Lưu Tinh Ba có thể nói là “hậu sinh khả úy”, còn vượt cả bậc tiền bối; hoặc cũng có thể anh đã hy sinh… Cô bắt đầu ngày nào cũng mua báo Pháp chế, chăm chú xem trang giữa, nhận diện những thi thể nam vô danh.

Mỗi tối thứ Tư, quán bar lấy chủ đề nhạc blues nhẹ nhàng, ánh đèn cũng chuyển sang tông tối. Khách chọn chỗ xong, Ngu Kiều sẽ đi thắp nến trên bàn, cắm thêm một cành hồng đỏ vào bình hoa, bầu không khí ấm áp lãng mạn, rất hợp cho các cặp tình nhân quấn quýt bên nhau.

Chỉ là cô thật sự không ngờ Trình Dục Huy sẽ tới, hơn nữa anh không đi một mình, còn có hai nữ một nam. Khi cô bước tới thắp nến, cắm hoa hồng, họ đang trò chuyện rôm rả, nụ cười nở trên môi. Anh thậm chí không thèm liếc cô lấy một lần.

“Tinh Tinh đúng là biết chọn chỗ, hiếm khi trên đường Hành Sơn có quán bar nào không ồn ào như vậy.” Người phụ nữ lớn tuổi hơn đảo mắt nhìn quanh, cười nói: “Không khí tốt ghê!”

“Dục Huy không thích đến bar, anh ấy có thành kiến với nơi này!” Cô gái tên Tinh Tinh nhăn nhăn mũi, lộ vẻ tinh nghịch đáng yêu.

Ngu Kiều quay lại quầy bar, đứng trong góc tối, thỉnh thoảng nhìn về phía họ. Ánh nến lay động hắt sáng gương mặt họ, dịu dàng và yên ổn. Cô thấy đây mới là kết cục tốt nhất.

Thật đấy, cô thật sự nghĩ như vậy.

Ngô Vân bưng tới một chiếc bánh kem sinh nhật đẹp mắt, hất cằm về phía bàn của Trình Dục Huy, bảo Ngu Kiều mang qua, tiện thể giúp cắt bánh.

Hôm nay là sinh nhật Trình Dục Huy. Thật trùng hợp, mà không hiểu sao, cô lại quên sạch sành sanh!

Cô tìm cớ thoái thác, nhưng Ngô Vân vẫn nhất quyết sai cô đi. Từ sau lần cô và Tiêu Long bị đưa về đồn công an, Ngô Vân luôn hữu ý vô tình nhằm vào cô. Ngu Kiều bất lực, chỉ đành hai tay nâng bánh bước tới, khom người đặt giữa bàn, rồi lấy thêm đĩa sứ và dao nĩa.

“Chuyện này là sao?” Cô nghe Trình Dục Huy hỏi. Dĩ nhiên không phải hỏi cô. Giọng anh trầm thấp, bình thản, mang theo khoảng cách của năm tháng, khiến người ta cảm thấy xa lạ.

Người đàn ông ngồi cùng cười sảng khoái: “Tinh Tinh biết cậu không thích mừng sinh nhật, nhưng hôm nay dù sao cũng phá lệ vì cô ấy một lần đi!”

Trình Dục Huy không nói thêm, cụp mắt nhìn những ngón tay thon trắng thuần thục xé lớp màng nhựa, lấy mũ sinh nhật và nến diêm tặng kèm ra.

Tinh Tinh nhận chiếc mũ từ tay Ngu Kiều, thân mật đội lên đầu anh, rồi cười hì hì ngắm nghía: “Dễ thương mà!”

“Dễ thương gì chứ!” Trình Dục Huy nhíu mày, giơ tay định tháo xuống, lại bị Tinh Tinh chặn lại, cô làm nũng: “Chỉ lần này thôi, không có lần sau.” Cặp nam nữ kia cũng hùa theo trêu chọc.

Ngu Kiều bất giác cong môi cười. Trình Dục Huy liếc cô một cái lạnh nhạt, cô lập tức thôi cười, cúi đầu cắm cây nến số vào lớp kem, quẹt diêm châm lửa. Chợt cô khựng lại, anh đã hai mươi tám tuổi rồi. Cô vẫn luôn chê thời gian trôi quá chậm, nào ngờ lại nhanh đến vậy, nhanh đến mức thoáng chốc đã qua.

“Chủ nhân bữa tiệc phải ước trước rồi mới thổi nến!”

Nữ ca sĩ trong quán cất giọng hát bài chúc mừng sinh nhật. Cô vốn hát dân ca, giọng khàn dày, khiến bài hát sinh nhật được ngân nga uốn lượn, khác hẳn thường ngày.

Tinh Tinh và mấy người kia vừa hát vừa vỗ tay. Ngu Kiều không hát không vỗ tay thì có vẻ không ổn.

Trình Dục Huy nhắm mắt một lát rồi mở ra, thổi tắt nến.

Tinh Tinh vội hỏi: “Dục Huy, anh ước gì vậy?”

“Nói ra sẽ không linh.”

“Biết đâu nói ra lại thành sự thật thì sao?”

Trình Dục Huy cười lắc đầu.

“Em đừng úp mở nữa!” Người phụ nữ kia nháy mắt với Tinh Tinh, rõ ràng phía sau còn có tiết mục. Ngu Kiều nhìn rõ, cô đứng đây quả thật hơi lạc lõng, bèn hỏi: “Có cắt bánh không? Cắt bây giờ hay lát nữa?”

“Cô đi đi! Chúng tôi tự làm được!” Người đàn ông kia nói. Vì ánh đèn mờ ảo nên ban nãy anh ta không để ý đến cô phục vụ này, giờ nhìn rõ mặt cô, thần sắc lập tức khựng lại.

Khi Ngu Kiều chuẩn bị rời đi, Tinh Tinh đã không chờ nổi, đặt một hộp trang sức nhung đỏ trước mặt Trình Dục Huy: “Anh mãi không chịu cầu hôn em, em chờ không nổi nữa rồi. Trình Dục Huy thân yêu, hôm nay em cầu hôn anh trước, anh có đồng ý cưới em về nhà không?”

Nắp hộp bật mở, bên trong là một cặp nhẫn đính kim cương. Dù ánh nến mờ nhạt, vẫn không che được ánh sáng lấp lánh đặc biệt ấy.

“Tinh Tinh chơi lớn thật đấy!” Người phụ nữ kia trêu chọc, nhưng chẳng ai đáp lại.

Ngu Kiều lén liếc Trình Dục Huy một cái. Còn anh chỉ chăm chăm nhìn đôi nhẫn, mắt hơi nheo lại, gương mặt khó phân vui giận, hoàn toàn không đoán được lúc này anh đang nghĩ gì.