Tương Lai Còn Dài

Chương 86

Ngu Kiều đến rạp chiếu phim thì phim đã bắt đầu chiếu rồi. Bên trong phòng chiếu tối om như mực, cô phải nhìn chăm chú vào ánh đèn dìu dịu nơi bậc thềm để tìm chỗ ngồi, suýt chút nữa là hụt chân. May mà có người ngồi ngay rìa lối đi kịp thời đỡ lấy cô một tay. Cô khẽ nói lời cảm ơn, rốt cuộc cũng đến được trước ghế của mình. Ngồi sát bên cạnh cô là một người đàn ông, còn hàng ghế trước sau trái phải đều trống không.

Cô nhìn anh ta, anh ta cũng đang nhìn cô, tuy ánh sáng mờ ảo nhưng hai bên vẫn nhanh chóng nhận ra nhau.

Ngu Kiều ngẩn người ra một chốc rồi gương mặt rạng rỡ niềm vui khôn xiết. Cô ngồi xuống bắt tay anh ta, hạ thấp giọng nói: “Hồ Quảng Lâm, không ngờ chúng ta lại gặp nhau rồi.”

Trương Thành Sinh hắng giọng một tiếng: “Đường Hinh, tôi không còn tên Hồ Quảng Lâm nữa, Thẩm Lạc Sinh mới là tên bây giờ của tôi.”

“Ngu Kiều.” Cô nói, “Đây cũng là tên hiện tại của tôi.”

Trương Thành Sinh đưa cho cô một hộp giấy, phần đáy hộp nóng hổi. Mở nắp hộp ra, một mùi hương thơm phức nức mũi bay đến, Ngu Kiều vui mừng bảo: “Sao anh biết tôi hảo món này hay vậy!”

Cách rạp chiếu phim Quốc Thái không xa có một tiệm bánh tart trứng Lillian, được mệnh danh là tiệm bánh tart trứng ngon nhất Thượng Hải. Lúc vội vã đi ngang qua, cô thấy dòng người xếp hàng dài tới mười mét nên trong lòng thầm tiếc nuối. Giờ cô nhón lấy một cái cắn một miếng, dù có nóng phỏng cả đầu lưỡi cũng chẳng chịu buông ra.

Trương Thành Sinh mỉm cười không đáp, Ngu Kiều cũng chẳng mấy bận tâm, hỏi anh ta mấy năm nay vẫn đang làm cảnh sát chìm sao? Thấy anh ta gật đầu, cô lại hỏi là ở đâu?

Trương Thành Sinh kiên nhẫn kể cho cô nghe, sau khi rời đi vào năm năm trước, theo sự phân công của cấp trên, anh ta liên tục ở Quảng Châu, Ma Cao và Hồng Kông để hỗ trợ các chiến dịch triệt phá m* t** của Bộ Công an. Sực nhớ ra điều gì, anh ta bật cười: “Vụ án buôn lậu m* t** quy mô lớn của Công ty Xuất nhập khẩu Khải Thái, tịch thu hơn trăm ký m* t**, nghe nói bên trong có khen thưởng một vị nữ cảnh sát chìm tên là Lâm Bảo Linh, trực giác của tôi mách bảo đó chính là cô.”

Ngu Kiều bật cười: “Lần đó tôi suýt chút nữa là tiêu đời rồi, bác sĩ bảo đúng là mạng lớn, đầu đạn chỉ cách tim tôi tầm năm milimet thôi, lệch một chút xíu nữa là cầm chắc cái chết.”

Dù cô kể lại bằng giọng điệu nhẹ tênh như mây trôi nước chảy, nhưng Trương Thành Sinh là người từng trải, hiểu thấu sự ly kỳ hiểm hóc trong đó. Ánh mắt anh ta dần trở nên dịu dàng, đưa tay xoa đầu cô: “Đại nạn không chết, tất có hậu phúc, những ngày tháng tốt đẹp của cô còn ở phía sau kìa.”

“Tôi cũng nghĩ vậy đó.” Ngu Kiều tỏ ra rất lạc quan.

Trương Thành Sinh đợi cô ăn xong chiếc bánh tart trứng trên tay mới vào thẳng vấn đề chính: “Cục cực kỳ coi trọng chiến dịch vây bắt lần này.” Anh ta thuật lại nội dung cuộc họp và kế hoạch triển khai cho cô nghe, cố gắng không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào. Sau khi nói xong, anh ta hỏi: “Bên phía cô dự định sắp xếp thế nào? Người giới thiệu cho tôi tên là gì? Cô có hiểu rõ anh ta không?”

Ngu Kiều ngẫm nghĩ một lát rồi hỏi trước: “Ai phái anh đến thực hiện nhiệm vụ lần này vậy? Cục trưởng Tống sao?”

Trương Thành Sinh không khỏi bật cười: “Ái chà! Cô vẫn cẩn trọng như ngày nào. Yên tâm đi, tôi được các lãnh đạo bên Bộ thống nhất thảo luận rồi phái đến để phối hợp hành động. Lần này cô hoàn toàn có thể tin tưởng tôi.”

Ngu Kiều lúc này mới nói: “Tình hình trong Cục chắc hẳn anh cũng có nghe phong phanh rồi. Tôi buộc phải cẩn thận, bởi vì việc này không chỉ liên quan đến một mình tôi.”

Trương Thành Sinh hơi khựng lại: “Ngoài cô ra còn có cảnh sát chìm khác sao?”

Ngu Kiều gật đầu: “Sau khi nhiệm vụ ở Quảng Châu kết thúc, tôi phải dưỡng thương hơn nửa năm. Đội trưởng Phùng đến tìm tôi, bảo rằng bên trong tập đoàn buôn lậu m* t** họ Lưu có người của chúng ta, để cho an toàn nên hy vọng tôi có thể hỗ trợ công việc của vị cảnh sát chìm đó. Anh ấy tên là Tiêu Long.”

“Hóa ra là anh ta!” Những ngày qua Trương Thành Sinh nghe nhắc đến cái tên này rất nhiều nên chẳng hề xa lạ, anh ta tán thưởng: “Anh ta giấu mình sâu thật đấy.” Rồi hỏi tiếp: “Tôi sẽ tiếp cận làm việc với anh ta đúng không?”

Ngu Kiều bảo đúng vậy, mượn điện thoại của anh ta rồi nhập số của Tiêu Long vào, bảo anh ta tự gọi điện. Cô còn dặn dò kỹ lưỡng: “Thân phận cảnh sát chìm của Tiêu Long rất đặc biệt, đừng để bất cứ ai trong Cục biết chuyện, kể cả Cục trưởng Tống. Đợi sau khi nhiệm vụ hoàn thành tốt đẹp, có cơ hội thích hợp, chúng tôi sẽ tự báo cáo với Cục, như vậy tốt cho tất cả mọi người.”

Trương Thành Sinh hiểu ý cô nên lập tức bằng lòng. Anh ta là người có tác phong nhanh nhẹn dứt khoát, chỉ hỏi thêm vài câu đơn giản rồi đứng dậy rời đi trước.

Ngu Kiều tiếp tục vừa ăn bánh tart trứng vừa xem phim. Vô tình cô thoáng nhìn thấy Trương Thành Sinh đang đi về phía cửa ra vào, phía sau anh ta có một người đi theo. Nơi cửa ra có ánh đèn hắt vào, bóng lưng của người đó trông hơi giống Trình Dục Huy.

Cô nghĩ bụng chắc chắn là mình nhìn nhầm rồi.

Tiêu Long cùng ba tên đàn em thân cận nhất đang ăn cơm trong một quán thịt dê.

Quán thịt dê vắng hoe không có mấy người, chiếc nồi lớn đang nấu canh dê sôi sùng sục, hương thơm lan tỏa khắp nơi, hơi nước bốc lên khiến cửa kính mờ mịt.

Ông chủ ngồi đó chăm chú thái thịt dê, thái rất mỏng, từng miếng từng miếng một.

Hai đĩa thịt dê luộc đầy ắp chẳng chịu nổi mấy lượt đũa gắp, loáng một cái đã thấy đáy. Tiêu Long không ăn bao nhiêu, chỉ vừa uống rượu vừa cười mắng: “Tụi bây là quỷ chết đói đầu thai hả! Lua vài cái là sạch bách một đĩa.” Anh lại gọi ông chủ thái thêm hai đĩa nữa mang ra. Tên đàn em tên A Hưng vội chen ngang kêu lớn: “Cho thêm một tô canh lòng dê nữa nha, bỏ nhiều gan dê một chút, bánh nướng mè cũng cho thêm một cái.” A Vượng cũng hùa theo hét lên: “Ông chủ, tôi muốn canh thịt dê, cho nhiều thịt chút đi nghe, đừng có bủn xỉn quá.” A Quý dứt khoát cầm cái tô đi thẳng qua đó: “Ông chủ, tự ông nhìn xem coi trong canh có cái gì, được hai cục huyết, ba miếng gan mỏng dính như tờ giấy, còn tim, lòng, lá sách thì có chút xíu. Toàn là miến với tàu hũ ky không thôi, còn bắt chẹt khách kiểu này thì đừng có trách sao tôi dắt anh em tới đập quán đó nha.”

Anh chỉ thấy ông chủ kia khúm núm đón lấy cái tô, múc vài vá từ chiếc nồi lớn nghi ngút khói vào trong. Đợi A Quý quay lại, không cần anh phải hỏi, A Quý đã đắc ý vênh váo khoe khoang: “Đúng là người hiền thì bị người ta ăn h**p mà, tôi hù dọa lão vài câu là mấy người nhìn xem, tim gan lòng mề có đủ hết liền.”

Anh bảo: “Mày cũng đừng có hống hách quá, ông chủ làm ăn nhỏ, dùng toàn là dê núi Sùng Minh, nguyên liệu vốn đã đắt đỏ mà bán lại rẻ, những thứ khác có thể tiết kiệm được thì tiết kiệm cũng là điều dễ hiểu thôi. Ít một chút thì ít một chút, vị ngon ngọt là được rồi.”

Ông chủ bưng hai đĩa thịt dê luộc bước tới, nghe thấy Tiêu Long đang nói đỡ cho mình thì vội vàng cảm ơn, rồi lại kể lể nỗi khổ tâm của mình một phen.

Anh mỉm cười không nói tiếng nào, ngẩng đầu chăm chú nhìn lên tivi xem trận bóng đá. Thực ra anh chẳng có cảm giác thèm ăn chút nào, cứ mặc kệ cho mấy tên đàn em ăn uống ngấu nghiến. Chúng ăn đến mức người nóng hâm hấp lên, cởi phăng cả áo khoác ra.

Mãi cho đến khi A Hưng lên tiếng bảo đại ca ơi điện thoại của anh đang reo kìa, anh mới liếc mắt nhìn qua. Đó là một số máy lạ, anh bèn tiện tay bắt máy, lười nhác “alo” một tiếng.

“Xin chào, Ông chủ Tiêu phải không? Tôi họ Thẩm, tôi có hứng thú với lô hàng lớn trong tay anh, muốn bàn bạc chi tiết với anh một chút. Khi nào anh rảnh rỗi, chúng ta gặp mặt nhau một chuyến chứ?” Đầu dây bên kia giọng nói sang sảng, tràn đầy nội lực.

Tiêu Long chỉ xã giao đơn giản vài câu liền cúp máy. Anh cũng không nói năng gì, châm một điếu thuốc, nheo mắt nhìn chằm chằm vào mấy tên đàn em. Bỗng nhiên anh cất tiếng hỏi: “Tao đối xử với tụi mày có tốt không?”

Cả bọn đồng thanh đáp chưa từng thấy ai đối đãi với đàn em tốt như anh Long cả.

Anh khẽ cười: “Biết ai vừa mới gọi điện cho tao không? Ông chủ Thẩm đó! Biết Ông chủ Thẩm là ai không? Người Hồng Kông, ông chủ của Công ty Địa ốc Thẩm Thành. Biết Địa ốc Thẩm Thành có chỗ dựa là ai không? Gia tộc Thẩm Xương Hòa! Giàu nứt đố đổ vách. Lô hàng lớn mà lần trước tao nói tới đó, lão ta vừa gọi điện bảo muốn gom hết sạch, kêu tao tìm một chỗ để bàn chuyện. Phi vụ này mà thành công thì ba đứa tụi bây cả đời này tha hồ ăn ngon mặc đẹp, ở nhà lầu xe hơi không phải lo nghĩ gì nữa.”

Ba tên đàn em mắt sáng rực lên, vội vàng rót rượu chúc mừng anh Long.

A Vượng nói: “Anh Long, người ta nói cẩn tắc vô ưu, lỡ như lão ta là chỉ điểm của bên Công an thì tính sao anh?”

Anh bảo: “Tụi bây gợi ý chỗ nào ngon lành chút coi, kín đáo một tí, có điều kiện để ra tay, hễ nói chuyện mà thấy có gì không ổn là xử đẹp lão liền, lại không lo bị ai phát hiện.”

A Quý thấy A Vượng và A Hưng còn đang vò đầu bứt tai suy nghĩ, gã liền lùa liên tiếp hai miếng thịt dê luộc vào miệng, vừa nhai nhồm nhoàm vừa nói: “Anh Long, em biết có một chỗ ngon lắm nè.”