Tương Lai Còn Dài

Chương 80

Tần Bắc nhìn Ngu Kiều ăn bắp rang một cách ngon lành, từng miếng từng miếng bỏ vô miệng, hai bên má ửng hồng, đôi mắt đen láy, đặc biệt kiều diễm. Anh ta thầm nghĩ một cách buồn cười rằng phụ nữ quả nhiên là khẩu thị tâm phi! Anh ta không giống với Lưu Mông Khảm, Lưu Tinh Ba và Mẫn Ngang, anh ta không ph*ng đ*ng bừa bãi. Sau khi trưởng thành, người đàn bà anh ta từng có qua cũng chỉ chừng hai ba người. Tô Vận là người ở bên anh ta lâu nhất, không phải vì có tình cảm, chính vì không có tình cảm nên có đổi người khác hay không cũng vậy thôi. Anh ta chẳng qua chỉ thuần túy giải tỏa nhu cầu sinh lý, mà Tô Vận được cái là đủ sạch sẽ, anh ta có căn bệnh sạch sẽ trong chuyện chăn gối.

Ngu Kiều đối với anh ta mà nói là một sự tồn tại kỳ diệu! Anh ta đã vì cô mà phá lệ rất nhiều lần rồi, không biết cô có hay biết gì không.

“Ngon đến vậy sao?” Anh ta không kìm được thấp giọng hỏi.

“Dở chết đi được, anh có muốn thử không?” Ngu Kiều đẩy hộp bắp rang tới trước mặt anh ta, thấy anh ta từ chối một cách dứt khoát liền nở nụ cười đắc ý. Cô cũng xem như hiểu rõ con người của Tần Bắc, anh ta làm sao có thể ăn thứ đồ do một người đàn ông khác mua, huống chi người đàn ông đó còn là người của cục công an, sự kiêu ngạo tự đại và nhạy cảm đa nghi của anh ta không cho phép điều đó.

Toàn bộ đèn trong khán phòng bắt đầu tối dần vì hiệu ứng sân khấu, Thẩm Phượng lại đưa cho cô một chai nước trái cây. Cô vặn nắp uống một ngụm, là vị trái thơm mà cô yêu thích nhất, nhưng không dám uống nhiều, sợ nó sẽ hóa thành nước mắt tuôn rơi. Ánh mắt cô lướt qua Thẩm Phượng và Lâm Mai một cách không để lại dấu vết, chỉ có thể nhìn thấy góc nghiêng gương mặt của Trình Dục Huy, mà cũng mờ mờ ảo ảo. Dẫu vậy, tận sâu trong lòng cô lại vô cùng bình yên, sự hiện diện của anh có thể khiến toàn thân cô tràn ngập dũng khí, ngay cả nỗi sợ hãi tự đáy lòng khi đối diện với Tần Bắc cũng nhạt phai đi.

Lâm Mai nhón một viên bắp rang đưa tới trước miệng Trình Dục Huy, anh lắc đầu từ chối: “Tôi không thích ăn thứ này.” Anh tựa lưng vào ghế, duỗi dài hai chân, chăm chú theo dõi buổi biểu diễn trên sân khấu. Lâm Mai thỉnh thoảng lại ghé sát qua cùng anh bàn luận về diễn biến kịch bản, sức hút của diễn viên cùng giọng hát điêu luyện. Trình Dục Huy lắng nghe, cô ta đi du học quả nhiên không uổng công, có rất nhiều kiến giải mới mẻ, làm nổi bật gu thẩm mỹ không tầm thường của mình, dĩ nhiên cũng có khả năng cô ta đã từng xem qua ở nước ngoài rồi. Lúc Trình Dục Huy cầm nước uống, ánh mắt liếc xéo sang Ngu Kiều, thấy dáng vẻ cô rướn lưng ngồi thẳng đơ, hai mắt trợn trừng nhìn lên sân khấu, anh không nỡ nhìn thẳng, đặt chai nước xuống, đưa tay lên day nhẹ chân mày mệt mỏi, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười thầm. Nhìn là biết cô hoàn toàn nghe không hiểu, bao nhiêu tiếng Anh đã đổ sông đổ biển hết rồi.

Lòng bàn tay anh bỗng nhiên được nhét vào một sự mềm mại, là tay của Lâm Mai, đầu ngón tay khẽ khều lòng bàn tay anh. Anh nhìn cô ta, cô ta ánh mắt chan chứa tình ý, anh không khỏi nhíu mày, anh nhớ rõ ràng mình đã nói rất dứt khoát… Trong bóng tối, anh lặng lẽ rút tay về không một tiếng động.

Ngu Kiều sau khi ăn sạch hộp bắp rang liền lấy tay che miệng ngáp một cái, lén liếc nhìn thấy chỗ ngồi của Trình Dục Huy không biết đã trống từ lúc nào. Cô lại ngồi ngẩn ngơ thêm một lát rồi đứng dậy tính rời đi. Tần Bắc hỏi cô đi đâu, cô đáp là đi vệ sinh một chuyến. Bước ra khỏi dãy ghế, cô cẩn thận dẫm lên các bậc thang, những đợt âm thanh trên sân khấu như làn sóng đẩy cô về phía lối ra sáng sủa. Sảnh lớn đầy ắp người đang chờ soát vé trước cửa nhà hát nhỏ, trên tấm áp phích có dán giới thiệu vở “Mẫu Đơn Đình” phiên bản Côn kịch. Cô nhìn đông ngó tây nhưng không hề phát hiện ra bóng dáng của Trình Dục Huy. Đến khi cô quay trở lại, Trình Dục Huy đã yên vị trên chỗ ngồi.

Chân của Ngu Kiều vấp phải đôi chân đang duỗi dài của anh, suýt chút nữa là ngã nhào, anh nhanh tay lẹ mắt nắm chặt lấy tay cô, trầm giọng nói “cẩn thận” rồi thu chân lại.

Ngu Kiều tai đỏ mặt nóng bừng lên cảm ơn anh. Sau khi ngồi định chỗ mới thấy Tần Bắc đã đi đâu mất tiêu. Tim cô đập thình thịch, bàn tay của Trình Dục Huy thật ấm nóng, anh còn thuận tay kéo kéo vạt áo len màu đỏ của cô xuống một chút, cũng chẳng rõ Lâm Mai và Thẩm Phượng có nhìn thấy hay không, may mà ánh đèn không sáng lắm.

Trước kia cũng vậy, cô điệu đà, thích khoe vóc dáng, anh từng có ý kiến, bảo để lộ rốn ra ngoài sẽ bị lạnh bụng, nhiễm hàn, co thắt đường ruột rồi dẫn đến viêm dạ dày. Cô ôm khư khư tính khí bướng bỉnh, cứ mặc kệ, cứ thích đối đầu với anh, thích nhìn bộ dạng anh nhíu chặt mày mà lại chẳng làm gì được cô. Trình Dục Huy nhanh chóng nhận ra tâm tư nhỏ nhặt đó của cô liền không nói nữa, khi nào thực sự nhìn không chịu nổi thì sẽ giúp cô kéo vạt áo xuống.

Chỉ một động tác tùy ý của anh thôi cũng đủ gợi lại cả một trời kỷ niệm xưa cũ, tận sâu trong lòng cô dâng lên một nỗi hoài niệm ngọt ngào mà man mác buồn.

Cho đến khi vở nhạc kịch kết thúc, Tần Bắc vẫn biệt tăm biệt tích. Anh ta đứng hút thuốc và gọi điện thoại bên ngoài nhà hát, thấy họ cùng nhau đi ra liền mỉm cười đón bước, khách sáo vài câu rồi ai đi đường nấy.

Trình Dục Huy xuống tầng hầm lấy xe, lúc tính nổ máy thì vừa vặn nhìn thấy Tần Bắc và Ngu Kiều cũng đến lấy xe. Anh nghĩ ngợi một chốc rồi gọi vào số di động của Thẩm Phượng đang chờ bên lề đường, lấy cớ có việc bận, bảo họ tự bắt taxi về.

Tần Bắc thì đưa Ngu Kiều đến quán Rumors trên đường Hành Sơn. Đẩy cửa bước vào, nương theo tiếng chuông gió leng keng thanh giòn là hương cà phê thơm ngát tỏa khắp gian phòng.

Chỗ của hai người là vị trí sát cửa sổ do Tần Bắc đã đặt trước. Quán không lớn lắm, theo phong cách Nhật Bản, không còn một chỗ trống.

Anh ta nhìn thực đơn cà phê chọn một bình cà phê chồn hoang dã, rồi đưa thực đơn cho Ngu Kiều xem cô thích ăn món ngọt nào. Thấy cô xua tay từ chối, anh ta bèn tự tác gọi hai phần bánh brownie hạt óc chó.

Nhân viên phục vụ giải thích đây là cà phê pha thủ công, thời gian chờ sẽ hơi lâu một chút nhưng hương vị chắc chắn là tuyệt vời nhất. Tần Bắc mỉm cười gật đầu, bảo không vội, chúng tôi có rất nhiều chuyện để nói, chờ được mà.

Diện mạo anh ta tuấn tú, trước mặt người ngoài luôn tỏ ra lịch thiệp, một phong thái quý ông ngời ngời, thế nhưng có ai mà ngờ được, đôi bàn tay nhuốm đầy hàng trắng của anh ta đã tước đoạt biết bao mạng người.

Tần Bắc dùng đôi mắt thâm trầm nhìn cô chằm chằm, nhìn đến mức Ngu Kiều cảm thấy rợn tóc gáy, không kìm được mím mím bờ môi hơi khô khốc: “Anh không phải có chuyện muốn nói với tôi sao?”

“Ngu Kiều.” Anh ta gọi tên cô trước, khựng lại một chốc mới nói: “Em đừng có coi tôi là kẻ khờ!”

“Ý anh là sao?” Ngu Kiều chớp chớp đôi mắt long lanh: “Anh lợi hại như vậy, ai mà dám coi anh là kẻ khờ chứ!”

“Em!” Tần Bắc trông có vẻ nghiêm túc: “Tôi là người làm ăn trên thương trường, bao năm qua, hạng người nào giở trò tâm tư gì, chưa có một ai có thể qua mắt được tôi, dĩ nhiên ngoại trừ những lúc tôi cố tình giả vờ giả vịt! Còn em…” Nụ cười của anh ta có chút kỳ quái: “Em còn quá trẻ, em đấu không lại tôi đâu.”

Ngu Kiều sợ ở cạnh Tần Bắc chính là vì điểm này, anh ta luôn mang một bộ dạng ta đây đã nhìn thấu em từ lâu, nhưng lại khiến người ta nảy sinh ảo giác rằng anh ta đang gài bẫy mình, hư hư thực thực, thật thật giả giả, giống như hoa trong màn sương. Cô dứt khoát kiêu kỳ nói: “Anh là ai chứ! Tôi mắc mớ gì phải đấu với anh chứ! Tôi và anh không thân không thích, lại không giành mối làm ăn của anh. Hơn nữa, anh trước đây là ông chủ của tôi, bây giờ tôi đã nghỉ việc ở L8 rồi, nếu không phải anh cứ tới tìm tôi, dùng lời lẽ đe dọa tôi, tôi mới thèm vào mà gặp anh!” Nói đoạn, cô khoác túi xách lên vai, hầm hầm định bỏ đi.

Tần Bắc vội vàng cản lại: “Muốn đi thì cũng uống hết ly cà phê rồi hãy đi. Tôi gọi loại cà phê cao cấp nhất thế giới, em không muốn nếm thử sao? Đừng lãng phí chứ.”

Ngu Kiều nghĩ ngợi một hồi lại ngồi xuống: “Chẳng phải là phân do con mèo thải ra sao! Có gì mà ngon lành chứ!” Cô tùy tay cầm thực đơn lên xem, hít vào một hơi lạnh, 200 gram mà tận 1800 tệ, ăn cướp à!

Tần Bắc trên mặt thắp lên một nụ cười: “Đây là sản phẩm tự nhiên sau khi con chồn hương hoang dã ăn quả cà phê chín cây.”

“Sản phẩm tự nhiên này thì không phải là phân sao?”

“Cái đó không giống, nó có hương thơm độc đáo, mùi vị phong phú phức tạp, hơn nữa số lượng lại vô cùng ít ỏi.”

“Tôi mặc kệ, nó có thơm cách mấy thì cũng là phân, mùi vị phong phú phức tạp thế nào cũng là phân, số lượng có ít cũng là phân, nó chính là từng cục phân mèo thôi.”

Tần Bắc nhìn chằm chằm cô một chốc, bỗng nhiên bật cười lớn, vừa cười vừa nói: “Được rồi! Em nói đúng, có muốn cùng tôi nếm thử mùi vị của phân mèo không?”

“Tôi không chịu đâu! Tôi có tính sạch sẽ.” Ngu Kiều không cười một chút nào, lại muốn bỏ đi.

Tần Bắc không vòng vo với cô nữa: “Tôi không cần biết trước kia em thế nào, cũng không muốn truy cứu! Hôm nay tìm em đến đây là muốn nói rằng tôi rất thích em. Cô bạn gái trước của tôi là Tô Vận, đoạn tình cảm đó duy trì sáu năm, kết thúc bằng việc cô ta phản bội tôi. Làm bạn gái của tôi, tôi có thể trao cho mọi thứ, có thể bao dung mọi điều, duy chỉ có phản bội là không được! Cho nên tôi đã để đàn em luân phiên làm nhục cô ta.” Anh ta nói một cách hờ hững, nhưng Ngu Kiều nghe xong lại cảm thấy sống lưng lạnh toát.

Tần Bắc thấy gương mặt cô trắng bệch, mỉm cười nói: “Em đừng sợ! Chỉ cần em không phản bội tôi, em muốn cái gì tôi cũng có thể đáp ứng cho em, cho dù em muốn vầng trăng trên trời, tôi cũng có thể hái xuống cho em.” Anh ta lại hỏi: “Ngu Kiều, có muốn làm bạn gái tôi không? Tôi cảm thấy từ tận đáy lòng em không hề bài xích tôi!”