Tương Lai Còn Dài

Chương 74

Gương mặt nhỏ nhắn của Ngu Kiều ửng hồng, cô biết hồi nãy anh đang lúc hứng khởi thì bị ngắt quãng đột ngột. Nhưng không gian trong xe chật hẹp, cởi ra mặc vào không tiện, lỡ như lại gặp cảnh sát kiểm tra hành chính, lúc đó cuống cuồng lên thì mắc cỡ chết được. Cô lí nhí hỏi: “Dùng tay được không anh?”

Ánh mắt Trình Dục Huy trầm xuống, anh thản nhiên buông tay cô ra, bình thản nói: “Không cần đâu, tôi hút điếu thuốc rồi đưa em về.” Anh lấy hộp thuốc ra, rút một điếu ngậm vào miệng rồi bật lửa. Ngọn lửa bùng lên tỏa ra chút ánh sáng le lói, làn khói thuốc làm mờ đi gương mặt anh. Anh quay kính xe xuống một nửa, gió đêm thổi tan khói thuốc khiến nét mặt anh rõ ràng trở lại. Anh nghiêng đầu nhìn Ngu Kiều, đưa tay xoa nhẹ đầu cô: “Chỉ hút một điếu này thôi.”

Ngu Kiều không lên tiếng, lòng dạ ngổn ngang. Cô đã cảm nhận được Trình Dục Huy không còn là người từng yêu cô hết lòng không chút giữ lại như ngày xưa nữa. Cho dù anh có khao khát, có muốn có được cô đến mấy thì cũng chẳng còn quấn quýt si mê đến cùng như trước. Anh không cưỡng cầu, không cố chấp, em không cho thì tôi không lấy, em không muốn thì tôi từ bỏ. Cảm xúc của anh được giấu rất kỹ, rất kiềm chế, không để lộ ra dù chỉ một chút.

Có lẽ chuyện năm xưa đã làm anh tổn thương quá sâu sắc, nên anh tự tạo cho mình một lớp vỏ bọc bảo vệ, không bao giờ yêu ai một cách trọn vẹn không giữ lại chút gì nữa, nhất là đối với cô.

Còn Ngu Kiều, năm năm qua cô đã sống thế nào chứ? Mỗi ngày trôi qua, nỗi nhớ nhung và tình yêu cô dành cho anh chỉ có tăng chứ không hề giảm.

Cô đang xây lầu cao, còn anh lại dựng tường dày, tình cảm của hai người liệu có thể quay về như thuở trước?

Lòng Ngu Kiều dâng lên một nỗi xót xa, cô chớp mắt thì thầm: “Để em giúp anh…” Rồi cô ghé sát vào người anh, cúi thấp người xuống…

Một chiếc xe buýt gầm rú chạy ngang qua. Vì là chuyến xe cuối cùng nên trên xe chỉ có lác đác vài người khách đi đêm lộ rõ vẻ mệt mỏi. Trình Dục Huy vừa thong thả hút thuốc, vừa nheo mắt nhìn đỉnh đầu đang chuyển động của cô. Anh đưa tay qua, luồn những ngón tay vào làn tóc cô, cảm giác mềm mại mượt mà như tơ lụa, một cử chỉ cực kỳ thân mật.

Điện thoại đã rung ba lần, lúc này lại vang lên liên hồi một cách vô ý tứ. Anh dụi tắt điếu thuốc, cầm lấy xem thì thấy số điện thoại của Lưu Gia Hoành, ba cuộc gọi nhỡ trước đó cũng là do anh ta gọi tới. Sau khi bắt máy, anh thở hắt ra một hơi, mất kiên nhẫn nói: “Mẹ kiếp, cậu không thể đừng gọi tới vào đúng lúc tôi đang thú tính bùng phát được hả!”

Đầu dây bên kia im lặng một hồi, ngay khi anh định cúp máy thì một giọng nói trầm già dặn truyền đến: “Dục Huy, chúng tôi đang họp bên phòng chống m* t**, khá quan trọng, cậu có rảnh thì ghé qua tham gia một chút!”

Là Cục trưởng Tống.

Trình Dục Huy đáp một tiếng: “Tôi tới ngay đây.” Đầu dây bên kia nhận được câu trả lời liền cúp máy trước.

Ngu Kiều cũng nghe thấy lời anh nói, định lùi lại thì bị anh giữ chặt sau gáy không tài nào nhúc nhích được… Chẳng biết qua bao lâu, anh bỗng th* d*c cúi đầu hôn cô, một nụ hôn thật sâu nồng nhiệt, nhưng rồi cũng nhanh chóng tách ra. Anh sửa sang lại trang phục, nổ máy xe rồi rẽ nhẹ ra đường lớn, hỏi: “Nhà em ở đâu? Tôi đưa em về.”

Ngu Kiều chỉ bảo Trình Dục Huy đưa đến cổng chợ Hồng Tinh, anh không nói gì nhiều, thả cô xuống rồi rời đi. Đường sá ban đêm yên tĩnh lại thông thoáng, những ngọn đèn đường vàng vọt nối tiếp nhau soi sáng con đường phía trước, tâm trạng anh bỗng nhẹ nhõm hẳn lên. Về tới cục, anh ghé qua văn phòng trước, thay chiếc quần khác rồi rửa mặt, sau đó đi tới phòng họp. Cục trưởng Tống đang đứng ngoài cửa gọi điện thoại, thấy anh thì gật đầu ra hiệu. Anh bước vào trong phòng, Phó cục trưởng Trương Thái Minh, Trưởng khoa Tất Lượng, Phó phòng Lâm Vũ cùng Đội trưởng đội phòng chống m* t** Lưu Gia Hoành đều có mặt đông đủ, mấy người họ gật đầu chào anh, nét mặt trông có vẻ hơi kỳ lạ.

Trình Dục Huy vờ như không biết, ngồi xuống bên cạnh Lưu Gia Hoành, Lưu Gia Hoành cũng nhìn anh cười toe toét.

“Cười cái gì!” Trình Dục Huy nhấp ngụm trà hỏi.

Lưu Gia Hoành lấy cùi chỏ huých anh một cái: “Mẹ kiếp, cậu không thể đừng gọi tới vào đúng lúc tôi đang thú tính bùng phát được hả! Ha ha ha ha, Cục trưởng Tống bật loa ngoài, tụi này nghe thấy hết rồi.”

Trình Dục Huy sắc mặt không đổi: “Làm như lạ lắm vậy! Chắc lâu rồi cậu chưa được thú tính bùng phát hả?”

“Thôi đi ông!” Lưu Gia Hoành nhìn anh cười khục khục: “Trình Dục Huy, cậu được lắm đó! Mấy năm nay coi như tôi biết lầm cậu rồi, Lý Phong kể cho tôi nghe hết trơn rồi, thì ra cậu chơi bạo vậy luôn.”

Anh ta lại lắc đầu nói: “Không đúng, đây đâu phải phong cách của cậu. Chắc chắn là Lâm Mai rồi, cô ta đi du học nước ngoài bao nhiêu năm, học sành sỏi mấy cái chiêu trò của tụi Tây rồi. Cậu nói thật đi, có phải cô ta quyến rũ cậu không?”

Trình Dục Huy nhíu mày định lên tiếng thì Tống Hạ Chương bước vào. Mọi người liền vội vàng ngồi ngay ngắn lại. Ông không nói chuyện phiếm mà đi thẳng vào vấn đề: “Vụ vây bắt m* t** lần trước, năm mươi ký hàng chúng ta chỉ chặn thu được có năm ký. Bốn mươi lăm ký còn lại cuối cùng cũng có tung tích rồi, tất cả đều nằm trong tay một người đàn ông tên là Tần Bắc thuộc tập đoàn buôn lậu m* t** Lưu Mông Khảm. Hiện tại cậu ta đang nôn nóng tẩu tán hàng, sai đàn em đi khắp nơi tìm mối mua. Tôi nghĩ đây là một cơ hội hiếm có đối với chúng ta.”

Lưu Gia Hoành chiếu sơ yếu lý lịch của Tần Bắc lên bảng trắng, rồi báo cáo: “Qua điều tra của cơ quan công thương, thuế vụ và ngân hàng đối với ba công ty dưới tên anh ta là Bắc Đầu Tư Bản, Bắc Đầu Giải Trí và Bắc Đầu Thương Mại, tất cả đều đăng ký tại quận Kim Sơn. Sở dĩ đăng ký ở đó là để được hưởng chính sách ưu đãi thuế, mỗi năm được hoàn thuế 30%. Nghe nói công ty của anh ta là hộ nộp thuế lớn trong số các doanh nghiệp ở Kim Sơn, năm nào cũng được tuyên dương khen thưởng, là tấm gương doanh nghiệp kinh doanh đúng pháp luật.”

Phó cục trưởng Trương hỏi: “Có tiền án tiền sự gì không?”

Lưu Gia Hoành lắc đầu: “Không có tiền án tiền sự, ngược lại còn có không ít báo đài đưa tin về chuyện quyên góp từ thiện, uy tín và tiếng tăm của anh ta đều khá tốt.”

Lâm Vũ hỏi: “Chỉ có một người thôi sao? Liệu có khi nào bị trùng họ trùng tên rồi nhầm lẫn không?” Rồi lại hỏi Cục trưởng Tống: “Nguồn tin có đáng tin cậy không cục trưởng?”

Cục trưởng Tống gật đầu: “Nguồn tin rất đáng tin cậy, người cũng không lầm! Chuyện này cũng dạy cho chúng ta một bài học, đầu sỏ của các tập đoàn buôn lậu m* t** hiện nay cực kỳ giỏi ngụy trang và che giấu thân phận của mình. Muốn vạch mặt bọn chúng đã khó lại càng khó hơn. Nhưng tôi tin tà không thắng chính, lưới trời lồng lộng tuy thưa mà khó lọt, chỉ cần chúng ta không bỏ cuộc, kiên trì đấu tranh gay gắt với bọn chúng, nhất định sẽ khiến bọn chúng lộ sơ hở ra thôi!”

Ông nói tiếp: “Tôi sẽ đích thân điều động cảnh sát phòng chống m* t** giả làm người mua để lấy số hàng trong tay Tần Bắc. Lưu Gia Hoành, đội phòng chống m* t** của cậu chờ lệnh phối hợp hành động. Toàn bộ kế hoạch chỉ có mấy người ngồi họp ở đây biết thôi, chiến dịch bài trừ m* t** lần này thuộc diện bảo mật cấp cao trong cục, nghiêm cấm tiết lộ ra ngoài!”

Ông lại nhìn mọi người, nét mặt nghiêm nghị: “Trong cục chúng ta có nội gián do bọn buôn m* t** cài vào, tuy rằng tổ kiểm tra đang điều tra, nhưng các cậu cũng phải tự rà soát lại nhân sự thuộc bộ phận mình quản lý. Nhớ kỹ phải chừng mực, đừng có làm rầm rộ lên, tránh để lòng người hoang mang, ngược lại sập bẫy của bọn chúng.”

Cuộc họp này kéo dài tới tận rạng sáng mới xong. Cục trưởng Tống cố ý giữ Trình Dục Huy ở lại, ông cũng không nói năng gì, cứ nhìn anh đầy ẩn ý.

Trình Dục Huy trong lòng hiểu rõ như gương, suy nghĩ một lát mới nói: “Người ở trong xe hồi nãy là bạn gái của cháu…”

Cục trưởng Tống xua xua tay, ông nói ít nhưng lời nào lời nấy đều rất nặng ký: “Cháu hiện tại là người liên lạc của Đường Hinh, nhất định phải chú ý giữ khoảng cách, đừng để dính dáng bất kỳ mối quan hệ nào với cô ấy. Trừ phi bất khả kháng, bằng không thì đừng gặp mặt, cũng đừng trò chuyện. Làm vậy là để bảo vệ chính cháu, mà đồng thời cũng là để bảo vệ cô ấy. Cô ấy đang ở bên cạnh tên trùm m* t** hung ác tàn bạo, chỉ một sơ suất nhỏ thôi cũng đủ lấy mạng cô ấy rồi.” Điện thoại của ông lại reo lên, ông liền bước đi trước.

Trình Dục Huy im lặng một lát rồi mới bước ra khỏi phòng họp. Lưu Gia Hoành vẫn còn đợi anh, hai người cùng nhau xuống lầu, tình cờ chạm mặt Đội trưởng Đội cảnh sát hình sự Đinh Tiểu Long. Thấy đèn xe cảnh sát ngoài cửa nhấp nháy liên tục, bốn năm cảnh sát đang đứng trong sảnh, anh ta liền hỏi: “Trễ vậy rồi còn đi làm nhiệm vụ nữa hả?”

Đinh Tiểu Long cười đáp: “Mới đi làm nhiệm vụ về nè, tụi em phát hiện một cái xác nữ trong dải cây xanh bên bờ sông, có điều bị hủy hoại nghiêm trọng, mặt mũi biến dạng hết trơn rồi.” Anh lại quay sang nói với Trình Dục Huy: “Trưởng khoa Trình, xác đã được đưa tới bộ phận khám nghiệm tử thi của bên anh rồi, đang làm thủ tục bàn giao với Hàn Đông.”

Trình Dục Huy gật đầu, anh biết đêm nay là pháp y Hàn Đông trực ca, không nói gì thêm mà đi thẳng.

Đợi bóng lưng của Trình Dục Huy rẽ vào góc khuất biến mất, Đinh Tiểu Long lúc này mới ra vẻ bí mật hỏi: “Chuyện của Trưởng khoa Trình tối nay ở cầu Ngoại Bạch Độ, anh nghe nói gì chưa?”

“Nghe nói cái gì?” Lưu Gia Hoành nói: “Mấy người đừng có đồn đại bậy bạ, Trưởng khoa Trình là người đàng hoàng cỡ nào, làm đồng nghiệp bao lâu nay rồi cậu còn lạ gì nữa? Chỉ là đưa bạn gái về nhà thôi, bạn gái cậu ấy tôi còn quen biết! Một cô gái coi được lắm, đúng kiểu nhà giàu xinh đẹp luôn!”

Anh ta nghĩ lại thấy cũng phải.