Tương Lai Còn Dài

Chương 53

Ngu Kiều tỉnh táo đôi chút khi kim tiêm trên tay được rút ra, cô theo bản năng ôm chặt lấy eo anh, miệng lầm bầm điều gì đó, đầu cứ dúi vào lòng anh, cọ sát lên lớp áo.

Trình Dục Huy nghe không rõ, anh nâng cằm cô lên rồi ghé sát tai mình vào, cô khẽ nói: “Em muốn về nhà.”

“Về nhà nghỉ sao?” Trình Dục Huy lắc đầu: “Không được.”

“Em muốn về nhà, về nhà của anh.” Cô nỉ non: “Em ghét bệnh viện.”

Cô còn vươn đầu lưỡi nóng hổi như muốn lấy lòng mà l**m nhẹ vành tai anh.

Sống lưng Trình Dục Huy cứng đờ, đã là lúc nào rồi mà còn quyến rũ anh! Anh ngước mắt thấy bác sĩ Lý đang đứng cách đó không xa, hai tay đút vào túi áo blouse trắng, nhìn về phía này với vẻ mặt cười như không cười.

“Cô đợi một lát.” Trình Dục Huy gỡ tay cô ra, đắp lại mền rồi bước về phía bác sĩ Lý. Ngu Kiều cảm thấy nóng, trở mình đạp văng chiếc mền ra, thấp thoáng nghe thấy bác sĩ Lý cười hỏi: “Bạn gái hả? Coi bộ quấn người quá nhỉ!” Không biết Trình Dục Huy trả lời thế nào, hai người họ lần lượt bước ra khỏi phòng bệnh.

Một lúc sau, Trình Dục Huy quay lại đỡ cô ngồi dậy, anh khom người định cõng cô. cô ngoan ngoãn áp mặt lên lưng anh, hai tay choàng qua cổ, thở ra hơi nóng hổi hỏi: “Đi đâu vậy anh?”

“Về nhà.” Anh đáp ngắn gọn. Ngu Kiều “ồ” một tiếng rồi không hỏi thêm gì nữa.

Bác sĩ Lý đứng ở hành lang nói chuyện với y tá, thấy Trình Dục Huy cõng người đi tới liền dùng giọng điệu vờ nghiêm túc: “Sao lại đi ngay thế này? Cơn sốt vẫn chưa lui hẳn, phải ở lại bệnh viện theo dõi một đêm. Xem người này kìa, lời dặn của bác sĩ cũng không nghe, quan hệ giữa bác sĩ và bệnh nhân căng thẳng cũng từ đây mà ra cả đấy!”

Cô y tá trẻ ngây thơ, vội vàng ngăn cản: “Thưa anh, bệnh nhân phát sốt rất dễ bị tái đi tái lại! Bác sĩ Lý là chuyên gia nội khoa, lời của bác sĩ có tính thẩm quyền, sẽ không sai đâu.”

“Tôi cũng là bác sĩ, tôi biết phải làm gì!” Trình Dục Huy cau mày, cầm lấy gói thuốc từ tay bác sĩ Lý rồi không thèm quay đầu lại mà bước đi.

Bấy giờ đã là nửa đêm, mặt trăng tựa hạt sen khô, sắc trắng thấm đẫm ánh vàng, dường như sợ bị ai hái mất nên trốn thật cao thật xa, chỉ còn là một hạt nhỏ nhoi.

Trình Dục Huy lái xe không nhanh nhưng rất vững chãi. Ngu Kiều tựa vào cửa kính xe, đôi mắt nhắm nghiền, thần trí mơ màng. cô cảm thấy xe dừng lại, cửa xe mở ra, có người giúp cô tháo dây an toàn, rồi được bế lên đi xuyên qua sân vào sảnh, lên lầu vào phòng. Đợi đến khi lưng chạm vào nệm giường mềm mại, cô mới thở phào một hơi, cảm giác nhẹ nhõm như vừa vượt qua muôn trùng sông nước. Đang lúc ngửi thấy mùi hương quen thuộc trên chiếc mền mỏng mà ngủ ngon lành thì cô bị cưỡng ép kéo ngồi dậy. Mùi thơm thanh đạm của cháo trắng thoảng qua, bụng cô bắt đầu kêu rột rột. Sau khi ăn được hơn nửa chén cháo, cô lại được cho uống thuốc, rồi đến nước súc miệng, suýt chút nữa cô cũng nuốt luôn vào bụng.

Đến khi Ngu Kiều tỉnh lại lần nữa, trong phòng không bật đèn nhưng chắc chắn trời đã sáng. Ánh sáng thanh khiết lọt qua khe hở của rèm cửa, không gian mờ ảo. cô được Trình Dục Huy ôm chặt trong lòng, cả người ấm áp vô cùng. cô khẽ ngước mắt nhìn anh, anh vẫn còn ngủ, hơi thở bình thản và trầm ổn. Anh thật đẹp, sống mũi cao thẳng, bờ môi mỏng đỏ hồng, dưới cằm lún phún râu hơi thô ráp. Khi rũ bỏ hết những yêu hận tình thù lúc đối diện với cô, anh vẫn là vị đại thần rạng rỡ của hệ Pháp y trên sân bóng rổ năm nào.

Ngu Kiều bỗng dưng rớm lệ, sao họ lại rơi vào cảnh ngộ không nỡ nhìn thế này, trong khi họ rõ ràng vẫn còn yêu nhau sâu đậm!

Cô biết anh không hề sai, anh chẳng sai chút nào cả!

Là do cô liều lĩnh chen chân vào cuộc sống của anh, không kiểm soát được tình cảm của mình, sau khi khuấy đảo cuộc đời anh đến long trời lở đất lại thiếu trách nhiệm mà phủi mông bỏ đi.

Cô cũng không muốn vậy, cô… cô thấy lông mi anh khẽ động, vội vàng nhắm mắt lại, giả vờ như vẫn chưa tỉnh.

Trình Dục Huy nhẹ nhàng rút tay ra khỏi eo cô, đưa lên sờ trán, cơn sốt đã lui rồi. Ngu Kiều cảm nhận được anh thu tay lại, cảm nhận được anh đang nhìn mình, nhìn rất lâu, nhìn đến mức cô thực sự không thể giả vờ thêm được nữa. Ngay lúc cô định mở mắt thì anh lại ngồi dậy, xỏ giày xuống đất, tiếng bước chân sột soạt rời khỏi phòng rồi đóng cửa lại.

Ngu Kiều mở mắt nhìn đăm đăm lên trần nhà, lắng tai nghe ngóng từng cử động bên ngoài. Bất chợt, cô chạy chân trần đến bên cửa sổ, dõi theo bóng chiếc xe của Trình Dục Huy đang từ từ lăn bánh ra khỏi sân để đến cơ quan.

Trình Dục Huy đến cục có hơi muộn. Trong lúc thay y phục, anh nghe trợ lý nói đội phòng chống m* t** sắp họp, Đội trưởng Lưu đã phái người đến hỏi thăm anh hai lần rồi.

Anh rảo bước về phía phòng họp, chợt thấy một cô gái đang xách chiếc túi nhựa nặng trịch đứng chờ ở cửa. Nghe thấy tiếng bước chân, cô ấy vội vàng quay mặt lại. Anh nhận ra người này, chính là nhân viên của tiệm điểm tâm sáng.

“Giao đồ ăn sao?”

“Dạ, Đội trưởng Lưu đặt món ạ!” Cô gái gật đầu, giọng điệu nghe chừng đã quá quen thuộc với mọi người ở đây.

“Đưa cho tôi đi.” Anh đón lấy chiếc túi, vừa đẩy cửa bước vào đã khẽ nhíu mày. Không gian bên trong mịt mù khói thuốc. Dẫu bản thân cũng hút thuốc, nhưng trước làn “độc khí” do mười mấy gã đàn ông cùng nhau tạo ra, anh vẫn không sao chịu thấu. Ngô Quân thấy vậy liền chủ động đi mở cửa sổ.

Lưu Gia Hoành nhận lấy chiếc túi, ngước mắt nhìn anh, lời lẽ mang theo ý vị khó dò: “Đến muộn vậy sao? Đêm qua chắc mệt lắm nhỉ!”

Trình Dục Huy đoán chừng được tám chín phần câu chuyện nên cũng không đáp lời, chỉ hỏi: “Không họp sao? Tôi còn một ca phẫu thuật khám nghiệm tử thi đang chờ.”

Lưu Gia Hoành cắn một miếng giò cháo quẩy, rồi đưa mắt nhìn sang Đàm Diệu Minh. Đàm Diệu Minh ra hiệu cho Ngô Quân bật máy chiếu, đồng thời lên tiếng: “Bất kể người nhận hàng là Ngu Kiều có thực sự dính líu đến nghi án vận chuyển m* t** hay không, nhưng cô ta chỉ là một nhân viên quán bar, vậy mà lại khiến vị đại luật sư lừng danh đích thân đến bảo lãnh. Đi cùng ông ta còn có một người đàn ông tên Tần Bắc, thân thế của anh ta lại càng không thể xem thường.”

Thông tin điều tra về Tần Bắc hiện lên trên màn hình lớn.

Tần Bắc, nam, chưa kết hôn, quốc tịch Myanmar, thực chất là người vùng Wa. Sinh năm 1982, tập đoàn Tần Trọng của cha anh ta là Tần Lập Hiếu hoạt động trong các lĩnh vực khai khoáng, hàng không, sòng bạc, cá cược, ngân hàng và nhà máy thép. Anh ta có tên trong danh sách mười tỷ phú giàu nhất Myanmar. Tần Bắc tốt nghiệp ngành Kinh tế tại Trường Kinh doanh Harvard, từng có hai năm du học tại Học viện Quản lý Quang Hoa thuộc Đại học Bắc Kinh. Trong thời gian này, anh ta đã sáng lập ba công ty gồm Vốn đầu tư Bắc Đầu, Giải trí Bắc Đầu và Thương mại Bắc Đầu. Anh ta cũng có vốn góp tại quán bar L8. Doanh thu hằng năm của các công ty này dao động từ chục triệu đến trăm triệu tệ.

Cả căn phòng nhất thời rơi vào im lặng.

Lưu Gia Hoành húp một ngụm tàu hũ mặn: “Khoảng cách giữa người với người sao mà mênh mông quá vậy nè!”

Đàm Diệu Minh tiếp tục: “Trong vụ án Đội trưởng Phùng ngã lầu có một đoạn video giám sát ghi lại cảnh Tần Bắc và Lưu Tinh Ba cùng bước vào thang máy. Lưu Tinh Ba là anh trai thứ hai của Lưu Mã Bạch, mà người đại diện pháp luật của quán bar L8 chính là Lưu Mã Bạch. Có thể thấy mối quan hệ giữa họ vô cùng chằng chịt.”

Lưu Gia Hoành trầm ngâm một lát rồi nói: “Vậy thì tôi lại càng tò mò về cô nhân viên quán bar Ngu Kiều này hơn. Cô ta dám thẳng tay giáng cho Tần Bắc một bạt tai ngay chốn đông người. Mọi người nói xem cô ta là ngây thơ hay là ngu ngốc đây? Nhìn qua là biết Tần Bắc không phải dạng vừa rồi!”

Tiết Vũ xen vào: “Nếu là quan hệ tình nhân thì cũng dễ hiểu thôi. Bị thẩm vấn suốt đêm ròng, người ta phát hỏa chút đỉnh ấy mà.”

“Cô cũng có kinh nghiệm gớm nhỉ!” Lưu Gia Hoành vừa nói vừa dán mắt vào Trình Dục Huy, rồi quay sang hỏi Đàm Diệu Minh: “Đã điều tra rõ lai lịch của Ngu Kiều chưa?”

Trình Dục Huy xưa nay vẫn hỉ nộ khôn lường, gương mặt không chút biểu cảm, chỉ tập trung nhìn lên màn hình.

Bản sơ yếu lý lịch của Ngu Kiều hiện ra rõ mồn một.

Ngu Kiều, nữ, chưa kết hôn, người Phật Sơn, trình độ trung cấp nghề, sinh năm 1987. Mẹ mất sớm vì bệnh tật, cha là Ngu Lệnh Hổ, những năm đầu thuộc đội võ thuật Quảng Châu, từng ba lần giành chức vô địch toàn năng tại đại hội thể thao toàn quốc môn võ thuật biểu diễn. Sau khi giải nghệ vì chấn thương, ông mở võ đường tại Phật Sơn, thu nhận môn sinh để mưu sinh. Ba năm trước, Ngu Lệnh Hổ lâm bệnh qua đời, cô giải tán võ đường, bán sạch gia sản, rời Phật Sơn đến Thượng Hải định cư, trở thành một nhân viên phục vụ tại quán bar L8 trên đường Hành Sơn.