Bàn tay người đàn ông chộp lấy bắp chân thon mảnh của người phụ nữ, cúi đầu cắn thẳng vào chỗ da mềm bên cổ chân. Nghe thấy tiếng rên đau bị kìm nén nuốt ngược trở lại, anh vẫn chưa hả giận, liền thô bạo kéo mạnh cô về phía mình, kẹp nâng lên ngang hông, siết chặt ở sau lưng.
Theo quán tính, thân thể cô đập vào bụng dưới của anh. Gấu váy lụa màu cam đỏ vì bị kéo lê quá mức mà xoắn lại, cuộn dần lên eo. Sự lộn xộn bất ngờ ấy lại mang theo một sức quyến rũ rất riêng.
Người đàn ông vừa nhìn cô, vừa cởi chiếc áo thun xanh trên người.
Anh chỉ hơn hai mươi tuổi, dung mạo tuấn tú, còn chưa học được cách che giấu cảm xúc, cả khuôn mặt đều là kiểu dám yêu dám hận. Đôi mắt vốn trong trẻo ướt át, rất dễ tràn đầy d*c v*ng. Cơ thể anh cũng rất trẻ, từ bờ vai, lồng ngực cho đến eo bụng đều rắn chắc, không chút mỡ thừa. Từng khối cơ phồng lên, làn da trơn mịn, tràn đầy sinh lực, như thể có dùng bao nhiêu sức cũng không cạn.
Anh tháo thắt lưng, k** kh** q**n. Tiếng xoẹt vang lên trong căn phòng nghe đặc biệt thô bạo. Rất nhanh sau đó, vai và lưng anh đã phủ kín những giọt mồ hôi li ti, cơn tức giận trong lòng cũng tan biến sạch sẽ. Anh cúi người hôn lên môi cô, vị mặn chát khiến anh chợt nhận ra cô đang khóc, hai má ướt đẫm, không biết đã khóc từ lúc nào, cũng chẳng biết đã khóc bao lâu.
Trái tim người đàn ông chợt mềm lại, có chút luống cuống hỏi: “Anh làm em đau à?”
Người phụ nữ quay mặt sang bên, im lặng không nói.
Anh biết không phải vì lý do đó. Anh hôn nhẹ khóe môi cô, lại hỏi: “Tại sao muốn chia tay?”
Cô đáp: “Em không còn cảm giác với anh nữa.”
“Không còn cảm giác?” Người đàn ông cười lên: “Sao có thể chứ? Em không biết vừa nãy em cắn anh chặt đến mức nào đâu…”
Nhưng dường như lại không cho phép anh không tin. Sự lạnh lùng khác thường của cô khiến người ta cũng phải nghiêm túc theo. Anh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cô không chớp mắt, rất lâu sau mới cứng giọng nói: “Vậy là em ghét anh, thích người khác rồi? Là ai? Khoa nào, lớp nào hay là trường khác? Anh có quen cậu ta không?”
Cô lắc đầu: “Không liên quan đến người khác.”
“Không liên quan sao?” Người đàn ông dồn dập hỏi. “Em thích cậu ta ở điểm nào? Rốt cuộc cậu ta có chỗ nào hơn anh?”
Thấy cô không trả lời, anh mím chặt môi. Anh vốn là người kiêu ngạo như thế… Vậy mà đột nhiên giọng lại mềm xuống, thậm chí có phần hạ mình cầu khẩn: “Chúng ta đừng chia tay nữa, được không em? Đừng chia tay nữa! Anh thật sự rất thích em, em biết mà. Không phải vì quá thích em, anh đã không làm chuyện đó với em. Em đừng lo, anh đã tính hết rồi. Còn một năm nữa là tốt nghiệp, sau khi tốt nghiệp chúng ta sẽ kết hôn…”
Ngu Kiều bỗng nhiên mở mắt.
Lời thề ấy khiến màng nhĩ cô ong lên tê dại. Không biết ai đã kéo rèm cửa ra, ánh hoàng hôn xiên qua khung kính tràn vào, chói đến mức trước mắt cô rực rỡ đủ màu, đầu óc choáng váng, trong chốc lát lại không biết mình đang ở nơi nào.
Trong gương, Đỗ Linh thấy Ngu Kiều ngồi bật dậy, vừa kẻ eyeliner vừa càu nhàu: “Xui xẻo thật, màn hình điện thoại rơi vỡ nát hết rồi.”
Hóa ra vừa rồi chẳng phải lời thề thốt gì, mà là tiếng điện thoại rơi xuống đất. Ngu Kiều toát mồ hôi đầy người, cảm giác nhớp nháp khó chịu. Nắng chiều tây gắt đến độc địa, căn phòng lại chật hẹp, chưa tới mười mấy mét vuông. Bốn bức tường đã hút no cái nắng dữ dội ấy, giờ như bùng phát trở lại, nóng hầm hập chẳng khác gì lò hấp. Điều hòa hỏng đã mấy hôm, chỉ có một chiếc quạt máy thổi thẳng vào Đỗ Linh. Cô ngẩng đầu nhìn đồng hồ treo tường, năm giờ rồi.
Cô và Đỗ Linh đều làm việc ở quán bar L8. Cô là nhân viên phục vụ, còn Đỗ Linh dựa vào bán rượu để lấy hoa hồng. Còn hai tiếng nữa để chuẩn bị. Ngu Kiều cầm quần áo thay đi về phía nhà vệ sinh, mới đi được hai bước đã giẫm phải thứ gì đó mềm mềm, là váy của Đỗ Linh. Cô cúi xuống nhặt lên, tiện tay ném lên giường của cô ta. Trên giường cũng bừa bộn chẳng kém, quần áo mặc rồi chưa mặc lẫn lộn chất đầy, còn có cả bát lẩu cay Đỗ Linh ăn dở. Một chiếc đũa cắm trong bát xốp, chiếc còn lại rơi trên mặt bàn, văng ra những đốm dầu lấm tấm.
Ngu Kiều bước vào nhà vệ sinh. Chỗ này còn chật hơn nữa. Bình nước nóng năng lượng mặt trời to đùng treo ngang trên đầu. Trong bồn cầu vẫn còn nước tiểu ngả vàng, bồn rửa mặt thì ngâm đầy quần áo bẩn Đỗ Linh vừa thay ra. Cô thở dài, giật nước bồn cầu, nhấc nắp lên đặt quần áo của mình, rồi kéo rèm tắm. Nước ấm từ vòi sen xối xuống dày đặc, cô ngửa mặt nhắm mắt hứng lấy.
Tối nay hoàn thành nhiệm vụ là xong!
Xong việc cô sẽ lập tức dọn khỏi đây. Cô vốn khá sạch sẽ, chịu đựng đến giờ đã là giới hạn.
Cô lại nhớ đến giấc mơ lúc nãy, cũng thấy lạ, vì sao vào lúc này lại mơ đến Trình Dục Huy. Họ đã chia tay hơn năm năm rồi…
Nghĩ những chuyện đó cũng chẳng có ý nghĩa gì. Cô lau nước trên mặt, bắt đầu gội đầu.
Từ nhà vệ sinh bước ra, Đỗ Linh lập tức cười hì hì với cô: “Hồi nãy tôi dùng điện thoại cô gọi cho Tứ Ni rồi.”
Tứ Ni là quản lý ca đêm của quán bar L8.
Ngu Kiều không biểu cảm gì. Trời nóng thế này, không tắm thì mồ hôi nhễ nhại, mà tắm xong vẫn vậy. Đỗ Linh biết điều, xoay quạt về phía cô, lại sán đến hỏi: “Cô biết Lưu Mã Bạch không?”
Lưu Mã Bạch?! Có phải là người mà Lão Phùng và Tiêu Long từng nhắc đến? Em trai thứ ba của ông trùm m* t** Lưu Mông Khảm.
“Quán bar L8 là của anh ta đó.” Đỗ Linh chủ động tiết lộ. “Anh ta bảo Tứ Ni tìm một người phụ nữ đến bồi anh ta. Tứ Ni cũng đủ nghĩa khí, nghĩ đến tôi đầu tiên! Cô xem đống đồ của tôi kìa, chẳng có cái nào mặc được. Cô có cái váy liền màu hồng hoa hồng đẹp lắm, cho tôi mượn mặc một bữa được không?”
Ngu Kiều đương nhiên hiểu “bồi anh ta” là có ý gì. Cô gật đầu, hỏi: “Anh ta ở khách sạn nào?”
“Khách sạn Hoa Ấp.” Đỗ Linh vui vẻ thay váy, nhất thời lỡ miệng, nói xong lại hối hận: “Nhớ giữ bí mật nhé! Tứ Ni dặn là tuyệt đối đừng nói ra ngoài, không thì mất mạng đó.”
“Tôi thì nói với ai được chứ.” Ngu Kiều thản nhiên dùng khăn lau tóc. Không lâu sau khi Đỗ Linh đeo túi rời đi, cô cũng ra khỏi nhà.
Đừng thấy căn nhà này vừa rách vừa nhỏ, nhưng lại rất gần quán bar L8, hơn nữa còn nằm trên đường Hành Sơn, khu náo nhiệt bậc nhất Thượng Hải. Tiền thuê nhà có thể nói là trên trời, mỗi lần đến kỳ trả tiền cô đều thấy đau như cắt da.
May mà tất cả cuối cùng cũng sắp kết thúc rồi.
Ven đường có một quầy bánh nhân thịt bò lâu đời. Mùi dầu mỡ thơm lừng cứ chui thẳng vào mũi. Phía trước xếp hàng mấy người nước ngoài. Trong lúc chờ, Ngu Kiều ngẩng đầu nhìn mấy đám mây trôi nơi chân trời. Bình thường chẳng để ý, hóa ra lại đẹp đến thế.
Trong quán bar chưa có mấy khách, chỉ bật vài chiếc đèn tường, ánh sáng nửa sáng nửa tối. Nhân viên phục vụ đang bận lau bàn ghế và ly tách, còn tổ trưởng Ngô Vân thì chỉ huy thợ sửa đèn trần. Thấy cô, cô ta hỏi: “Đỗ Linh không đi cùng à?”
Ai cũng biết hai người họ thuê chung nhà ở gần đó.
Ngu Kiều khẽ “ừ” một tiếng, nhìn thấy bóng lưng Tiêu Long ngồi trước quầy bar. Anh là khách quen, dăm bữa nửa tháng lại xuất hiện ở đây, nhân viên phục vụ đã sớm quen mắt. Cô đưa chiếc bánh nhân thịt bò vừa mua cho anh, rồi vào căn phòng nhỏ phía sau thay đồ.
Khi quay ra, Tiêu Long vẫn ngồi nguyên chỗ cũ, anh chậm rãi ăn bánh nhân thịt bò. Những nhân viên khác đã đi ăn, tổ trưởng Ngô Vân và người thợ sửa đèn cũng không còn ở đó. Ngu Kiều rót cho anh một ly nước chanh, tiện tay lấy thêm một chiếc ly chân cao, vừa lau vừa hạ giọng nói: “Lão Phùng nói không sai, Lưu Mã Bạch đã đến rồi, ở khách sạn Hoa Ấp.”
Tiêu Long cười cười: “Vụ án gây dựng lâu như vậy rồi, còn có thể xảy ra sai sót gì nữa.”
Anh ngồi đây chính là để chờ. Sẽ có người mang đến cho anh một chiếc vali chứa mười hai ký h*r**n tinh khiết cao độ, và anh sẽ cùng Lưu Mã Bạch tiến hành giao dịch trong phòng riêng tầng hai.
Theo kế hoạch của Lão Phùng, đội phòng chống m* t** sẽ cải trang phục kích trong quán bar, bên ngoài cũng có cảnh sát phối hợp hành động. Tốt nhất là đúng lúc giao dịch diễn ra, sau khi Ngu Kiều phát tín hiệu, toàn bộ lực lượng sẽ tuân theo nguyên tắc “nhanh – gọn – chính xác”, lập tức bắt giữ toàn bộ những kẻ đang giao dịch trong phòng riêng.
Một khi thành công, nhiệm vụ của Ngu Kiều và Tiêu Long coi như hoàn thành trọn vẹn.
Theo quán tính, thân thể cô đập vào bụng dưới của anh. Gấu váy lụa màu cam đỏ vì bị kéo lê quá mức mà xoắn lại, cuộn dần lên eo. Sự lộn xộn bất ngờ ấy lại mang theo một sức quyến rũ rất riêng.
Người đàn ông vừa nhìn cô, vừa cởi chiếc áo thun xanh trên người.
Anh chỉ hơn hai mươi tuổi, dung mạo tuấn tú, còn chưa học được cách che giấu cảm xúc, cả khuôn mặt đều là kiểu dám yêu dám hận. Đôi mắt vốn trong trẻo ướt át, rất dễ tràn đầy d*c v*ng. Cơ thể anh cũng rất trẻ, từ bờ vai, lồng ngực cho đến eo bụng đều rắn chắc, không chút mỡ thừa. Từng khối cơ phồng lên, làn da trơn mịn, tràn đầy sinh lực, như thể có dùng bao nhiêu sức cũng không cạn.
Anh tháo thắt lưng, k** kh** q**n. Tiếng xoẹt vang lên trong căn phòng nghe đặc biệt thô bạo. Rất nhanh sau đó, vai và lưng anh đã phủ kín những giọt mồ hôi li ti, cơn tức giận trong lòng cũng tan biến sạch sẽ. Anh cúi người hôn lên môi cô, vị mặn chát khiến anh chợt nhận ra cô đang khóc, hai má ướt đẫm, không biết đã khóc từ lúc nào, cũng chẳng biết đã khóc bao lâu.
Trái tim người đàn ông chợt mềm lại, có chút luống cuống hỏi: “Anh làm em đau à?”
Người phụ nữ quay mặt sang bên, im lặng không nói.
Anh biết không phải vì lý do đó. Anh hôn nhẹ khóe môi cô, lại hỏi: “Tại sao muốn chia tay?”
Cô đáp: “Em không còn cảm giác với anh nữa.”
“Không còn cảm giác?” Người đàn ông cười lên: “Sao có thể chứ? Em không biết vừa nãy em cắn anh chặt đến mức nào đâu…”
Nhưng dường như lại không cho phép anh không tin. Sự lạnh lùng khác thường của cô khiến người ta cũng phải nghiêm túc theo. Anh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cô không chớp mắt, rất lâu sau mới cứng giọng nói: “Vậy là em ghét anh, thích người khác rồi? Là ai? Khoa nào, lớp nào hay là trường khác? Anh có quen cậu ta không?”
Cô lắc đầu: “Không liên quan đến người khác.”
“Không liên quan sao?” Người đàn ông dồn dập hỏi. “Em thích cậu ta ở điểm nào? Rốt cuộc cậu ta có chỗ nào hơn anh?”
Thấy cô không trả lời, anh mím chặt môi. Anh vốn là người kiêu ngạo như thế… Vậy mà đột nhiên giọng lại mềm xuống, thậm chí có phần hạ mình cầu khẩn: “Chúng ta đừng chia tay nữa, được không em? Đừng chia tay nữa! Anh thật sự rất thích em, em biết mà. Không phải vì quá thích em, anh đã không làm chuyện đó với em. Em đừng lo, anh đã tính hết rồi. Còn một năm nữa là tốt nghiệp, sau khi tốt nghiệp chúng ta sẽ kết hôn…”
Ngu Kiều bỗng nhiên mở mắt.
Lời thề ấy khiến màng nhĩ cô ong lên tê dại. Không biết ai đã kéo rèm cửa ra, ánh hoàng hôn xiên qua khung kính tràn vào, chói đến mức trước mắt cô rực rỡ đủ màu, đầu óc choáng váng, trong chốc lát lại không biết mình đang ở nơi nào.
Trong gương, Đỗ Linh thấy Ngu Kiều ngồi bật dậy, vừa kẻ eyeliner vừa càu nhàu: “Xui xẻo thật, màn hình điện thoại rơi vỡ nát hết rồi.”
Hóa ra vừa rồi chẳng phải lời thề thốt gì, mà là tiếng điện thoại rơi xuống đất. Ngu Kiều toát mồ hôi đầy người, cảm giác nhớp nháp khó chịu. Nắng chiều tây gắt đến độc địa, căn phòng lại chật hẹp, chưa tới mười mấy mét vuông. Bốn bức tường đã hút no cái nắng dữ dội ấy, giờ như bùng phát trở lại, nóng hầm hập chẳng khác gì lò hấp. Điều hòa hỏng đã mấy hôm, chỉ có một chiếc quạt máy thổi thẳng vào Đỗ Linh. Cô ngẩng đầu nhìn đồng hồ treo tường, năm giờ rồi.
Cô và Đỗ Linh đều làm việc ở quán bar L8. Cô là nhân viên phục vụ, còn Đỗ Linh dựa vào bán rượu để lấy hoa hồng. Còn hai tiếng nữa để chuẩn bị. Ngu Kiều cầm quần áo thay đi về phía nhà vệ sinh, mới đi được hai bước đã giẫm phải thứ gì đó mềm mềm, là váy của Đỗ Linh. Cô cúi xuống nhặt lên, tiện tay ném lên giường của cô ta. Trên giường cũng bừa bộn chẳng kém, quần áo mặc rồi chưa mặc lẫn lộn chất đầy, còn có cả bát lẩu cay Đỗ Linh ăn dở. Một chiếc đũa cắm trong bát xốp, chiếc còn lại rơi trên mặt bàn, văng ra những đốm dầu lấm tấm.
Ngu Kiều bước vào nhà vệ sinh. Chỗ này còn chật hơn nữa. Bình nước nóng năng lượng mặt trời to đùng treo ngang trên đầu. Trong bồn cầu vẫn còn nước tiểu ngả vàng, bồn rửa mặt thì ngâm đầy quần áo bẩn Đỗ Linh vừa thay ra. Cô thở dài, giật nước bồn cầu, nhấc nắp lên đặt quần áo của mình, rồi kéo rèm tắm. Nước ấm từ vòi sen xối xuống dày đặc, cô ngửa mặt nhắm mắt hứng lấy.
Tối nay hoàn thành nhiệm vụ là xong!
Xong việc cô sẽ lập tức dọn khỏi đây. Cô vốn khá sạch sẽ, chịu đựng đến giờ đã là giới hạn.
Cô lại nhớ đến giấc mơ lúc nãy, cũng thấy lạ, vì sao vào lúc này lại mơ đến Trình Dục Huy. Họ đã chia tay hơn năm năm rồi…
Nghĩ những chuyện đó cũng chẳng có ý nghĩa gì. Cô lau nước trên mặt, bắt đầu gội đầu.
Từ nhà vệ sinh bước ra, Đỗ Linh lập tức cười hì hì với cô: “Hồi nãy tôi dùng điện thoại cô gọi cho Tứ Ni rồi.”
Tứ Ni là quản lý ca đêm của quán bar L8.
Ngu Kiều không biểu cảm gì. Trời nóng thế này, không tắm thì mồ hôi nhễ nhại, mà tắm xong vẫn vậy. Đỗ Linh biết điều, xoay quạt về phía cô, lại sán đến hỏi: “Cô biết Lưu Mã Bạch không?”
Lưu Mã Bạch?! Có phải là người mà Lão Phùng và Tiêu Long từng nhắc đến? Em trai thứ ba của ông trùm m* t** Lưu Mông Khảm.
“Quán bar L8 là của anh ta đó.” Đỗ Linh chủ động tiết lộ. “Anh ta bảo Tứ Ni tìm một người phụ nữ đến bồi anh ta. Tứ Ni cũng đủ nghĩa khí, nghĩ đến tôi đầu tiên! Cô xem đống đồ của tôi kìa, chẳng có cái nào mặc được. Cô có cái váy liền màu hồng hoa hồng đẹp lắm, cho tôi mượn mặc một bữa được không?”
Ngu Kiều đương nhiên hiểu “bồi anh ta” là có ý gì. Cô gật đầu, hỏi: “Anh ta ở khách sạn nào?”
“Khách sạn Hoa Ấp.” Đỗ Linh vui vẻ thay váy, nhất thời lỡ miệng, nói xong lại hối hận: “Nhớ giữ bí mật nhé! Tứ Ni dặn là tuyệt đối đừng nói ra ngoài, không thì mất mạng đó.”
“Tôi thì nói với ai được chứ.” Ngu Kiều thản nhiên dùng khăn lau tóc. Không lâu sau khi Đỗ Linh đeo túi rời đi, cô cũng ra khỏi nhà.
Đừng thấy căn nhà này vừa rách vừa nhỏ, nhưng lại rất gần quán bar L8, hơn nữa còn nằm trên đường Hành Sơn, khu náo nhiệt bậc nhất Thượng Hải. Tiền thuê nhà có thể nói là trên trời, mỗi lần đến kỳ trả tiền cô đều thấy đau như cắt da.
May mà tất cả cuối cùng cũng sắp kết thúc rồi.
Ven đường có một quầy bánh nhân thịt bò lâu đời. Mùi dầu mỡ thơm lừng cứ chui thẳng vào mũi. Phía trước xếp hàng mấy người nước ngoài. Trong lúc chờ, Ngu Kiều ngẩng đầu nhìn mấy đám mây trôi nơi chân trời. Bình thường chẳng để ý, hóa ra lại đẹp đến thế.
Trong quán bar chưa có mấy khách, chỉ bật vài chiếc đèn tường, ánh sáng nửa sáng nửa tối. Nhân viên phục vụ đang bận lau bàn ghế và ly tách, còn tổ trưởng Ngô Vân thì chỉ huy thợ sửa đèn trần. Thấy cô, cô ta hỏi: “Đỗ Linh không đi cùng à?”
Ai cũng biết hai người họ thuê chung nhà ở gần đó.
Ngu Kiều khẽ “ừ” một tiếng, nhìn thấy bóng lưng Tiêu Long ngồi trước quầy bar. Anh là khách quen, dăm bữa nửa tháng lại xuất hiện ở đây, nhân viên phục vụ đã sớm quen mắt. Cô đưa chiếc bánh nhân thịt bò vừa mua cho anh, rồi vào căn phòng nhỏ phía sau thay đồ.
Khi quay ra, Tiêu Long vẫn ngồi nguyên chỗ cũ, anh chậm rãi ăn bánh nhân thịt bò. Những nhân viên khác đã đi ăn, tổ trưởng Ngô Vân và người thợ sửa đèn cũng không còn ở đó. Ngu Kiều rót cho anh một ly nước chanh, tiện tay lấy thêm một chiếc ly chân cao, vừa lau vừa hạ giọng nói: “Lão Phùng nói không sai, Lưu Mã Bạch đã đến rồi, ở khách sạn Hoa Ấp.”
Tiêu Long cười cười: “Vụ án gây dựng lâu như vậy rồi, còn có thể xảy ra sai sót gì nữa.”
Anh ngồi đây chính là để chờ. Sẽ có người mang đến cho anh một chiếc vali chứa mười hai ký h*r**n tinh khiết cao độ, và anh sẽ cùng Lưu Mã Bạch tiến hành giao dịch trong phòng riêng tầng hai.
Theo kế hoạch của Lão Phùng, đội phòng chống m* t** sẽ cải trang phục kích trong quán bar, bên ngoài cũng có cảnh sát phối hợp hành động. Tốt nhất là đúng lúc giao dịch diễn ra, sau khi Ngu Kiều phát tín hiệu, toàn bộ lực lượng sẽ tuân theo nguyên tắc “nhanh – gọn – chính xác”, lập tức bắt giữ toàn bộ những kẻ đang giao dịch trong phòng riêng.
Một khi thành công, nhiệm vụ của Ngu Kiều và Tiêu Long coi như hoàn thành trọn vẹn.