Tương Lai Còn Dài

Chương 30

Tiêu Long hiểu rõ ý định của cô: “Tôi đợi cô ở đây!”

“Không cần đâu.” Ngu Kiều lắc đầu: “Nhà tôi ở ngay gần đây thôi… Hãy để tôi ở một mình một lát.”

Tiêu Long thấu hiểu tâm trạng của cô, cô như vậy đã là rất kiên cường rồi. Anh định đưa tay vỗ vai cô để an ủi, nhưng thấy cô khẽ rụt người lại nên đành thôi. Anh tấp xe vào lề đường rồi nói thêm: “Trong túi áo khoác có tiền đó, hãy chọn mua chiếc váy nào đẹp nhất mà mặc, tôi tặng cô!”

Ngu Kiều để lộ nụ cười đầu tiên kể từ khi bước chân ra khỏi câu lạc bộ Vương Triều, dù nụ cười ấy chỉ thoáng qua rồi vụt tắt. Cô đứng nhìn chiếc xe của anh đi khuất rồi mới bước vào cửa hàng.

Cửa hàng quần áo nhỏ này kinh doanh hàng xuất khẩu tồn kho. Cô gái trẻ trông cửa hàng đang mải mê chơi game, vì Ngu Kiều là khách quen nên cô ta cứ để mặc cô tự chọn đồ rồi vào thử. Cô đứng trong phòng thử đồ rất lâu mới bước ra thanh toán, nhờ cô gái cắt bỏ mác áo, rồi hỏi thùng rác ở đâu để vứt bỏ đống quần áo rách nát của mình vào. Nhìn thấy vành mắt đỏ hoe của cô, cô gái có chút lo lắng hỏi có cần báo cảnh sát không, nhưng cô đã từ chối.

Trình Dục Huy chìm trong giấc mộng mông lung, ngủ không hề yên giấc. Anh đột ngột ngồi dậy, cố điều hòa hơi thở dồn dập. Thoang thoảng bên tai nghe thấy tiếng chuông cửa, anh vặn sáng đèn bàn, đồng hồ treo tường đã chỉ một giờ sáng. Anh chau mày tự hỏi giờ này thì ai còn tìm đến, bạn bè anh vốn không nhiều, huống hồ Lưu Gia Hoành vẫn còn đang nằm ngoài phòng khách.

Chuông cửa cứ reo liên hồi. Anh bước ra khỏi phòng, phòng khách trống trơn, không thấy Lưu Gia Hoành đâu nhưng áo khoác của anh ta vẫn vứt trên sofa. Điều này cũng không lạ gì, việc bất ngờ phải đi làm nhiệm vụ là chuyện thường tình. Nghĩ là anh ta quay lại, Trình Dục Huy tiện tay nhấn nút mở cửa. Trên bàn trà vẫn còn dư chút rượu Whisky lúc trước, anh cầm ly lên nhấp một ngụm rồi đi ra phía cửa phòng khách.

Đêm nay ánh trăng vằng vặc. Ngay khi nhìn rõ người vừa tới, ánh mắt anh đột ngột trở nên u ám. Anh vốn tưởng rằng cả đời này cô sẽ không bao giờ đặt chân vào đây thêm bước nào nữa. Đúng là người tính không bằng trời tính, cô lấy đâu ra dũng khí, cô còn mặt mũi nào mà dám đến đây.

Ngu Kiều nhấn chuông cửa rất lâu, cuối cùng cửa cũng mở. Sự dũng cảm thúc giục cô bất chấp tất cả để tìm đến đây có một khoảnh khắc chùn bước, nhưng cô vẫn dứt khoát tiến vào trong. Cô giống như một con mèo hoang bị thương rất nặng sau khi lang bạt bên ngoài, thoi thóp hơi tàn, chỉ có Trình Dục Huy mới cứu được cô. Vì vậy cô đã tìm đến, dù anh có lạnh lùng hờ hững hay thậm chí là phũ phàng xua đuổi thì đối với cô đó vẫn là một sự an ủi. Người đàn ông đó đã từng dành cho cô tình yêu chân thành nồng nhiệt nhất, là hũ mật trong cuộc đời nằm vùng đầy hiểm nguy của cô. Những lúc khổ cực nhất, chỉ cần nghĩ về anh là đầu lưỡi và đáy lòng cô lại thấy ngọt ngào.

Nhưng những gì trải qua đêm nay quá đỗi đắng cay, cô khao khát anh sẽ trao cho cô một hũ mật mới.

Cô đã nhìn thấy Trình Dục Huy đang đứng nơi hành lang. Anh mặc chiếc áo thun trắng cổ tròn, bên dưới vận độc chiếc quần đùi xám tro sọc đứng, tay cầm ly thủy tinh đựng rượu. Anh cũng đã thấy cô, nhưng không hề biểu lộ sự cuồng bạo hay giận dữ như lần anh xông vào căn phòng thuê của cô. Anh chỉ đứng đó, mặt không cảm xúc, chẳng rõ vui buồn, không biết đang suy tính điều gì.

Cô bước đến trước mặt anh, lý nhí: “Trình Dục Huy… Đã lâu không gặp!” Thực ra cũng chẳng bao lâu, nhưng cô lại cảm thấy như đã hằng hà sa số từ thuở nào rồi.

Trình Dục Huy không đáp lời, chỉ nâng ly rượu lên môi nhấp một ngụm nhỏ, nhìn cô chằm chằm một hồi rồi đột ngột đưa tay phải bóp lấy cằm cô nâng lên. Anh là bác sĩ pháp y nên cực kỳ nhạy cảm với các vết thương. Trên mặt cô có năm dấu ngón tay ngắn và thô hiện rõ mồn một; ngón giữa có đeo nhẫn, vết bầm tím nơi đó có quy luật, có thể thấy mặt nhẫn dạng khía. Dựa vào độ sưng và màu sắc còn mới trên má, khoảng một giờ trước, đã có một gã đàn ông lực lưỡng hành hung cô. Anh nhanh chóng buông tay, chuyện đó thì can dự gì đến anh! Anh lạnh lùng nói: “Cô là ai, tôi không quen biết cô…” Lời còn chưa dứt, Ngu Kiều đã áp sát vào người anh, nhón gót hôn lên cằm anh một cách đầy quyến luyến và nồng nàn.

Trình Dục Huy nhớ lại thuở còn ở trường, hai người từng có một lần chia tay nảy lửa. Sau khi làm hòa, cả hai ước định rằng nếu có lần sau, người đòi chia tay phải dùng cách này để cứu vãn tình cảm… Yết hầu anh khẽ chuyển động theo nhịp m*t mát của cô, anh trầm giọng nói: “Chiêu này không còn tác dụng với tôi nữa đâu!”

Ngu Kiều chẳng rõ là không nghe thấy hay đang có ý định khác, cô vẫn tiếp tục hôn lên cổ, hàm dưới và yết hầu anh, như thể vẫn còn yêu anh sâu đậm lắm vậy. Nếu cô thật lòng yêu anh, liệu cô có làm cho nhà anh tan cửa nát nhà? Có khiến anh phải sống trong khổ sở suốt bấy nhiêu năm qua không?

Anh đẩy cô ra, cô lại xáp tới; lại đẩy ra, lại xáp tới, cứ như miếng kẹo mạch nha dính chặt lấy anh không buông.

“Sao mà rẻ rúng vậy!” Anh mất kiên nhẫn quát mắng, nhưng không còn cự tuyệt nữa. Chắc chắn là chất cồn trong người đang tác oai tác quái làm lý trí anh bị đứt đoạn, thêm vào đó, cô cứ như một con thú nhỏ gặm nhấm dây thần kinh của anh làm anh có chút loạn nhịp. Anh bất chợt nhớ lại những hình ảnh khi khám nghiệm cho cô vào buổi chiều, cảm thấy có một ngọn lửa vô danh đang bị châm ngòi.

Trình Dục Huy ngửa đầu uống cạn chén rượu trong ly, Ngu Kiều liền hôn lên làn môi anh, l**m lấy những giọt rượu còn vương nơi khóe miệng. Cô lúc này hệt như một con hồ ly tinh mê hoặc lòng người, chính cô là người đã chủ động tìm đến để anh giày vò… Anh đặt mạnh chiếc ly thủy tinh lên bậu cửa sổ, bế bổng cô lên đi về phía phòng khách. Chẳng kịp vào đến phòng ngủ, anh đã ấn cô quỳ rạp trên ghế sofa. Ngu Kiều bất an cựa quậy: “Đừng ở đây, sẽ làm dơ mất!”

Trình Dục Huy cởi chiếc áo thun trắng vứt lên mặt bàn trà, nghe cô nói vậy liền không khách khí mà cười nhạo: “Nói cứ như thể cô chưa từng bị vấy bẩn vậy.” Anh vén vạt váy đùn lên tới tận eo. Cô vẫn cứ thích mặc loại váy ôm sát khoe đường cong ngực eo này, nhìn thì đẹp thiệt đó, nhưng cởi ra thì cũng thật tốn sức. Lúc anh kéo khóa phía sau lưng, cô đau đớn r*n r* vì kẹt phải tóc. Anh chau mày nổi nóng, dứt khoát dùng lực xé mạnh, một tiếng “xoẹt” vang lên xé toác một đường dài.

Ngu Kiều không khỏi kinh hãi thốt lên: “Chiếc váy tôi mới mua mà.”

“Chất lượng rách nát gì vậy không biết!” Trình Dục Huy dứt khoát xé tuột tới cùng, để lộ bờ vai và tấm lưng trắng ngần mịn màng. Dưới sự tương phản của mảnh váy rách rưới, ngọn lửa d*c v*ng trong lòng anh dường như bị đẩy cao tới tám ngàn trượng.

Lúc anh nhắm chuẩn để thâm nhập thì không mấy thuận lợi; khô khốc, run rẩy và đầy căng thẳng. Cô sợ hãi đến mức bắt đầu dùng sức vùng vẫy. Trình Dục Huy có cảm giác như bị trêu đùa, lạnh giọng nói: “Không muốn sao còn ra sức quyến rũ tôi? Đường Hinh, rốt cuộc cô muốn cái gì?” Anh dừng động tác, quyết đoán định đứng dậy.

Một tiếng “Đường Hinh” làm nước mắt Ngu Kiều trào ra, cô rướn chân quấn lấy eo anh không cho anh rời đi, giọng nói nghẹn ngào: “Lâu rồi tôi chưa làm chuyện đó! Anh đừng đi!”

Trình Dục Huy lặng thinh một hồi rồi lại áp thân mình xuống, đưa tay nâng cằm cô lên. Trên chiếc cổ trắng ngần là những vết ngón tay bầm tím, rõ ràng là người ta đã ra tay rất nặng. Vùng ngực, eo và bụng cũng lốm đốm những dấu tay nhào nặn mờ mờ; cổ tay và cổ chân thanh mảnh đều hằn dấu vết bị dùng sức mạnh kìm kẹp. Kẻ hành hung cô ít nhất phải có ba người; hai kẻ giữ chặt tay chân, một kẻ bóp cổ tát tai. Tưởng tượng đến cảnh tượng đó, sống lưng anh cứng đờ, biểu cảm u ám hỏi: “Rốt cuộc là ai làm? Khách gây sự ở quán rượu sao? Cô có báo cảnh sát không?”

Ngu Kiều không nói lời nào, chỉ có vành mắt đỏ hoe nhìn anh.

Không nói chứ gì! Anh sẽ tự mình điều tra.

Một lát sau, anh thu tay về, dáng vẻ đăm chiêu. Nếu phán đoán không lầm, cô vừa trải qua một vụ án h**p dâm không thành. Nhưng Ngu Kiều rõ ràng không có ý định muốn nói, anh cũng hà tất phải hỏi, chẳng việc gì phải làm chuyện thừa thãi, kẻo lại khiến anh trông như thể vẫn còn vương vấn tình cũ, vậy thì thật nực cười quá đỗi.

Đã vào giữa đêm khuya, căn biệt thự rộng lớn vốn dĩ yên tĩnh và trống trải, lúc này đây lại trở nên náo nhiệt một cách đầy phóng túng và cuồng nhiệt.

Trình Dục Huy nhìn những dấu ngón tay không thuộc về mình bằng ánh mắt lạnh lẽo, rồi bất chợt cúi đầu hôn lên những dấu vết kinh tởm đó, từ vùng ngực, eo bụng, những vết bầm tím nơi cổ, những vết lằn trên cổ tay, cho đến đóa hoa xăm màu xanh lam nọ.

Ngu Kiều vốn dĩ vẫn luôn để mình chìm đắm trong cơn hoan lạc, nhưng lúc này rốt cuộc cô cũng không thể gượng ép thêm được nữa. Cô bắt đầu rơi lệ không ngừng, những tiếng khóc nức nở không sao kìm nén nổi. Những vết thương đại diện cho ký ức kinh hoàng và đau đớn, dưới sự l**m chạm tỉ mỉ của anh, dường như bắt đầu được chữa lành, nhạt nhòa đi và dần vào quên lãng. Cô nghẹn ngào gọi tên anh: “Trình Dục Huy… Trình Dục Huy…” Cô chẳng biết phải nói gì, chỉ có thể lặp đi lặp lại tên anh, hệt như trong biết bao giấc chiêm bao trước đây.

“Đừng khóc nữa!” Giọng Trình Dục Huy khàn đặc, anh hôn lên làn môi đỏ mọng còn đẫm nước mắt của cô… Chẳng biết bao lâu sau, anh mới buông ra, tựa trán mình vào trán cô, th* d*c hỏi: “Đang trong kỳ an toàn hả?”

Ngu Kiều đang chìm trong sự trống rỗng sau cơn c*c kh***, mơ hồ đáp lời: “Không phải anh vẫn luôn nhớ giùm tôi sao!”

Trình Dục Huy chửi thề một tiếng.

Anh vẫn đè nặng lên người Ngu Kiều, cằm tì chặt vào vai cô, hơi thở nóng hổi phả bên tai. Ngu Kiều cảm thấy thật chẳng dễ chịu chút nào, nghe thấy nhịp thở của anh dần ổn định lại, cô nhỏ giọng nói: “Anh có thể đứng dậy một chút được không, tôi muốn vào nhà vệ sinh tắm rửa.”

Trình Dục Huy không nói năng gì, cứ thế bế bổng cô lên đi thẳng vào nhà vệ sinh.

Cánh cửa nhà vệ sinh chạm trổ khép chặt, nhưng không ngăn được tiếng nước chảy róc rách vọng ra từ bên trong.

Ngu Kiều vô tình chạm phải nút công tắc, chiếc đèn lớn “tạch” một cái rồi tắt ngóm, chỉ còn dải đèn quanh gương soi phía trên bồn rửa mặt là còn tỏa ánh sáng vàng mờ ảo. Xung quanh hơi nóng lượn lờ, hơi nước mịt mù, tầm nhìn dần trở nên mông lung. Bất chợt, trên cửa kính hiện lên hai dấu bàn tay phụ nữ, không lâu sau, bàn tay to lớn của người đàn ông vươn tới, nắm chặt lấy tay cô, mười ngón đan xen. Lúc này vẫn có thể thấy bóng dáng người phụ nữ đang cúi thấp người, người đàn ông đứng phía sau không ngừng chuyển động, để lộ bờ vai rộng và khuôn ngực cường tráng. Hơi nóng ngày càng dày đặc, mọi bóng hình đều trở nên ly kỳ và mờ ảo.

Ngu Kiều bỗng nhiên tỉnh giấc, trong phút chốc chẳng biết mình đang ở phương nào. Rèm cửa sát đất không được kéo kín, mùa hè trời sáng sớm, ánh sáng trong vắt bên ngoài len lỏi qua khe hở tràn vào phòng. Cô mới chợt nhớ ra mình đang ngủ trên giường của Trình Dục Huy. Đêm qua sau khi làm chuyện đó trong nhà vệ sinh, anh lại bế cô vào phòng, dồi dào sinh lực mà giày vò thêm một trận nữa. Cô xoay người lại, đèn bàn vẫn đang bật, Trình Dục Huy nửa tựa vào thành giường đang hút thuốc, nghe thấy động động tĩnh liền nghiêng mặt nhìn sang.

“Tỉnh rồi hả?” Giọng điệu của anh lạnh nhạt, hoàn toàn chẳng còn chút nồng nhiệt như lửa nóng lúc hai người quấn quýt đêm qua.

Ngu Kiều vươn tay ôm lấy eo anh, nỉ non nói: “Hút thuốc không tốt cho sức khỏe đâu, bỏ được thì anh bỏ đi!”

Trình Dục Huy cười nhạt một tiếng: “Vợ sắp cưới của tôi còn chưa quản tôi, cô thì lại thích lo chuyện bao đồng quá nhỉ.”

Vợ sắp cưới sao?! Ngu Kiều lập tức chết lặng cả người, cô trợn tròn mắt ngây dại nhìn anh. Anh rít một hơi thuốc rồi nói: “Cô quên rồi sao! Ngay tại quán rượu L8, ngày sinh nhật tôi hôm đó, cô ấy đã cầu hôn tôi. Cô ấy tên là Vương Tinh Tinh, một cô gái có tính cách đơn thuần, lương thiện, gia thế lại trong sạch, sẽ không bao giờ lừa dối tôi.”

Ngu Kiều dù có ngốc đến mấy cũng hiểu được hàm ý trong lời nói của anh. Sắc mặt cô bắt đầu tái nhợt, cô vội vàng rụt cánh tay đang ôm eo anh lại, nhanh chóng ngồi dậy, lúc này mới nhận ra tình cảnh lúng túng của mình, chỉ đành nhỏ giọng nói: “Có thể cho tôi mượn bộ đồ không! Tôi mặc xong sẽ đi ngay!”

Trình Dục Huy nói: “Tôi đã gọi điện cho cửa hàng quần áo rồi, nhân viên sẽ mang váy tới, cô đợi thêm chút đi.”

Ngu Kiều khẽ “ừ” một tiếng. Đồ lót của cô đêm qua tháo ra vứt ngoài phòng khách, cô định nhờ anh đi lấy giùm nhưng thật sự chẳng thể mở lời, đành im lặng.

Cả hai không ai nói với ai lời nào. Trình Dục Huy hút xong một điếu thuốc rồi hỏi: “Không định báo cảnh sát sao?”

Ngu Kiều tâm thần không yên nên không tiếp lời. Anh định hỏi thêm thì nghe tiếng chuông cửa, chắc là người giao đồ tới. Anh nhấn nút mở cửa, bước xuống giường ra khỏi phòng, đứng trước cửa phòng khách chờ đợi. Anh thầm nghĩ lúc nãy khi nhắc đến vị hôn thê, Ngu Kiều dường như chẳng có phản ứng gì lớn, không biết là cô giữ kẽ giỏi hay vốn dĩ đã chẳng hề bận tâm!

Anh cúi người định kéo ngăn kéo bàn trà tìm thuốc lá, bỗng nghe thấy tiếng bước chân nặng nề cùng giọng nói oang oang của Lưu Gia Hoành: “Tôi đi ngang qua Kiều Gia Sách, có mua cơm nắm với sủi cảo tôm cho cậu ăn sáng nè…”

Lời nói bỗng im bặt.

Trình Dục Huy cũng đã nhìn thấy trên mặt bàn trà đang vứt vất vưởng bộ đồ lót ren đen gợi cảm của Ngu Kiều, trên sàn nhà còn có chiếc váy liền thân bị xé rách, trông vô cùng ám muội!

Anh nhất thời cảm thấy hơi đau đầu, cầm bao thuốc rồi đứng dậy đối mặt với Lưu Gia Hoành. Lúc này, đôi mắt sắc sảo của Lưu Gia Hoành đã quét xong một lượt “hiện trường vụ án”, rồi nhìn anh chằm chằm đầy vẻ hăng hái: “Tôi chỉ mới đi làm nhiệm vụ nửa đêm có một chuyến thôi mà, sao về tới nơi là trời đất đảo lộn hết vậy?”

Trình Dục Huy còn chưa kịp lên tiếng thì nghe thấy giọng nói yếu ớt của người đàn bà phía sau hỏi: “Váy đã đưa tới chưa?”

Anh nhanh chóng quay đầu lại. Ngu Kiều chỉ quấn độc một chiếc chăn mỏng đứng đó, đường cong cơ thể lộ rõ mồn một, đôi cánh tay ngọc ngà che chắn lấy mảng xuân sắc trước ngực, đôi chân dài trắng ngần cứ thế lọt vào tầm mắt của những người đàn ông.

“Ai cho cô ra đây! Vào phòng ngay!” Anh sa sầm mặt, giọng điệu vô cùng nghiêm khắc.

Ngu Kiều cũng có nỗi khổ tâm và sự khó chịu của riêng mình, cô mím môi kiên quyết nói: “Anh đưa bộ đồ lót trên bàn trà cho tôi.”

Cô không thấy ngại nhưng có người thấy ngại. Lưu Gia Hoành đặt túi đồ ăn sáng lên cây đàn dương cầm, tằng hắng một cái: “Tôi đi vệ sinh chút.”

Động tác nhanh đến mức Trình Dục Huy chẳng kịp ngăn lại.

Đến khi Lưu Gia Hoành với thần sắc phức tạp bước ra khỏi nhà vệ sinh, phòng khách chỉ còn lại mình Trình Dục Huy đang hút thuốc.

Lưu Gia Hoành tiến đến trước mặt anh, cứ như mới quen lại người bạn cũ này vậy, hạ thấp giọng hỏi: “Khai thật đi, người đàn bà đó có lai lịch gì? Là hồ ly tinh biến thành hả? Trời đất ơi, cậu vẫn ổn chứ?!”

Trình Dục Huy có chút thiếu kiên nhẫn: “Tôi khỏe lắm!” Anh đưa cổ tay lên nhìn đồng hồ: “Tôi phải đi làm đây, cậu có đi không?”

“Đi đi đi.” Lưu Gia Hoành liếc thấy phần ăn sáng mình đặt trên đàn dương cầm đã biến mất, đi ra đến cửa lại quay ngược vào phòng khách: “Áo khoác tôi quên lấy.”

Một lát sau anh ta vừa quàng áo vừa lầm bầm đi ra: “Cái ghế sofa đó của cậu, mẹ kiếp, chắc không ai dám ngồi nữa đâu…”

Trình Dục Huy giả vờ như không nghe thấy. Lúc anh mở cửa xe, anh ngẩng đầu nhìn lên lầu một cái, rèm cửa khẽ động đậy rồi lại im lìm.