Điền Mộ Quân chẳng mấy hài lòng trước thái độ tiêu cực của Ngu Kiều lúc thẩm vấn Trình Dục Huy, thế nên khi lấy lời khai của Trình Vân Hồng, ông ta đã không gọi cô theo. Cô đành lẳng lặng ngồi trên băng ghế dài nơi dãy hành lang bên ngoài phòng thẩm vấn. Cánh cửa lối ra mở toang, trời đất tối đen như nhuộm mực nồng, chiếc đèn dưới mái hiên tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt hiu hắt, thu hút lũ thiêu thân bay quanh đập cánh sột soạt.
Trưởng phòng Tống và Phùng Hạo đang đứng hút thuốc nơi vệt sáng bên kia.
Phùng Hạo nhắc lại chuyện vừa mới xảy ra: “Mấy người bên chỗ Viên Quảng Sâm đánh Trình Vân Hồng ra nông nỗi tơi tả luôn!”
Trưởng phòng Tống “ồ” lên một tiếng: “Mấy người không can ngăn sao?”
Phùng Hạo lắc đầu: “Cục trưởng Dương đang ở đó mà, ông ấy chưa mở miệng thì tụi tôi đâu có dám can. Ra tay tàn nhẫn dữ lắm, nhìn cứ như kẻ thù chạm mặt vậy.”
Trưởng phòng Tống khẽ mỉm cười: “Ân oán giữa bọn họ, nói ra thì dài dòng lắm.”
Phùng Hạo rít một hơi thuốc: “Vậy thì anh nói vắn tắt nghe xem.”
Trưởng phòng Tống và Trình Minh Phi – cha ruột của Trình Dục Huy, vốn là đồng nghiệp kiêm bạn chí cốt nhiều năm trời, thế nên ông rất tường tận hoàn cảnh của gia đình họ.
“Ba anh em nhà Viên Quảng Sâm có cô em gái nuôi tên Dương Nguyệt Thanh, được họ cưng như cưng trứng mỏng từ nhỏ đến lớn. Cô Nguyệt Thanh này vừa thông minh học rộng lại vừa có nhan sắc, nghe đâu Viên Quảng Sâm từng đem lòng thầm thương trộm nhớ. Ngờ đâu lại bị Trình Minh Phi hớt tay trên, tới chừng Viên Quảng Sâm kịp hoàn hồn thì người ta đã mang giọt máu trong bụng rồi. Anh thử nghĩ xem, cây cải mơn mởn nhà mình dày công chăm bón bị con heo nơi nào tới ủi mất tiêu, sao mà không hận cho được! Đã vậy còn chẳng ai ngờ đôi vợ chồng họ lại đụng độ lũ buôn m* t** ở Vân Nam rồi cùng nhau hy sinh. Thời điểm đó Trình Dục Huy mới có bảy tám tuổi đầu, Viên Quảng Sâm nén đau thương tính đón thằng nhỏ về bên mình nuôi nấng, thì tự dưng ở đâu nhảy ra gã Trình Vân Hồng phá bĩnh, thà bỏ nghiệp vẽ vời để đi làm kinh doanh chứ nhất quyết không nhường quyền nuôi dưỡng. Anh xem, giờ hai chú cháu nhà cậu ấy dính chàm m* t** bị tóm, thù cũ nợ mới chồng chất, hèn gì lại ra tay tàn nhẫn!”
Hóa ra còn có cả một đoạn căn nguyên sâu xa như vậy. Phùng Hạo khẽ liếc nhìn Ngu Kiều đang ngồi chết lặng cách đó không xa, hạ thấp giọng nói: “Tôi thật không vừa mắt với cách làm của Phó trưởng phòng Điền chút nào, tự dưng lại đem mấy cái đoạn ghi âm đó ra phát ngay trước mặt Ngu Kiều với Trình Dục Huy… Rõ ràng biết cái mối quan hệ của người đó, Trình Dục Huy thì miễn bàn đi, chứ Đường Hinh dẫu sao cũng là đứa con gái nhỏ, còn cả một chặng đường để trưởng thành, có cần thiết phải giáng một đòn đả kích nặng nề lên con bé như vậy không!”
Trưởng phòng Tống ngẫm nghĩ một chốc rồi bảo: “Ai cũng có cái cách hành sự của riêng mình. Điền Mộ Quân cũng vậy thôi, anh ta xưa nay vốn nổi tiếng với những thủ đoạn cứng rắn, lấy độc trị độc, có điều tâm địa không hề xấu. Anh ta nhìn nhận Đường Hinh trong suốt quá trình làm cảnh sát chìm đã có biểu hiện rất khá, cái dở duy nhất là lại lỡ động chân tình, mà đây vốn là điều tối kỵ của dân làm trinh sát chìm, chẳng những vi phạm kỷ luật tổ chức mà lắm khi còn đe dọa đến cả mạng sống. Anh ta làm vậy cũng vì muốn Đường Hinh biết đau mà tỉnh ra, khắc cốt ghi tâm một bài học, để mai này khi gánh vác nhiệm vụ khác, con bé tự khắc sẽ nhìn trước ngó sau cẩn trọng hơn nhiều, không bao giờ giẫm phải vết xe đổ thêm lần nào nữa.” Giọng ông nói vừa vặn không lớn không nhỏ, đủ để lọt vào tai Ngu Kiều.
Phùng Hạo không hỏi han gì thêm, hút xong điếu thuốc liền sải bước về phía Ngu Kiều, dẫn cô vào một căn phòng họp trống trải. Sau khi rót cho cô ly nước ấm, ông vén tay nhìn đồng hồ rồi lên tiếng: “Chừng một tiếng đồng hồ nữa là Trình Dục Huy sẽ tròn hai mươi bốn tiếng tạm giam. Chiếu theo mớ chứng cứ thu thập được tới thời điểm này thì chưa phát hiện thấy cậu ta có dấu hiệu phạm tội, có thể được trả tự do. Có điều Mạnh Nghị Nhân với Trình Vân Hồng thì vẫn phải tiếp tục chịu lệnh giam giữ.”
Nơi đáy mắt Ngu Kiều ngập trạng nước mắt bỗng chốc lóe lên một tia sáng, không còn cái vẻ chết lặng như lúc nãy nữa. Phùng Hạo im lặng một chốc rồi tiếp tục nghiêm nghị bảo: “Đại án Mạnh Nghị Nhân có mối xích mích dây dưa mật thiết với tập đoàn buôn m* t** họ Lưu bên Miến Điện. Xét thấy tính chất phức tạp và cơ mật của vụ án, Trưởng phòng Tống và tụi tôi sau khi bàn định kỹ càng, dẫu rằng Trình Dục Huy tạm thời được xóa bỏ nghi vấn, nhưng cậu ta lại là người ruột thịt thân cận nhất với Trình Vân Hồng, chẳng ai dám vỗ ngực bảo đảm liệu thời gian tới cậu ta có xảy ra biến cố gì không. Cho nên, qua cân nhắc thận trọng, tổ chức yêu cầu cô bắt buộc phải cắt đứt sạch sẽ mọi mối liên hệ với cậu ta! Lần này mong cô biết nhìn vào bài học cũ mà rút kinh nghiệm, nghiêm túc tuân thủ kỷ luật tổ chức, nghe theo mệnh lệnh của cấp trên, tuyệt đối đừng có cái kiểu bằng mặt không bằng lòng nữa, phải tự biết lo cho tương lai của mình. Riêng về phần sắp xếp công việc sau này cho cô, tụi tôi sẽ nhanh chóng đưa ra câu trả lời sớm nhất.” Nói đoạn, ông đưa tay đòi lại chiếc điện thoại của cô. Đây vốn là chiếc máy ông giao cho cô hồi cô mới chân ướt chân ráo ra Bắc Kinh nhận nhiệm vụ làm cảnh sát chìm.
Ngu Kiều thừa hiểu bản thân mình chẳng có quyền để chọn lựa. Phùng Hạo đón lấy chiếc điện thoại, dặn cô quay về nhà nghỉ mà ngơi nghỉ, rồi tự mình quay gót bước đi trước.
Ngu Kiều ngồi chết lặng tại chỗ, trong đầu cứ tua đi tua lại cái vẻ mặt căm hận cùng cực và đau dớn thấu xương của Trình Dục Huy lúc nghe thấy những đoạn băng ghi âm kia. Dẫu cho là những lời mắng nhiếc tàn nhẫn anh trút lên người cô, cũng chẳng làm cô thấy tuyệt vọng đến thấu trời như lúc này. Nước mắt cứ thế tuôn rơi lã chã không cách nào kìm lại được. Nghĩ tới chuyện mình với anh rốt cuộc lại dắt nhau đi đến bước đường này, cuối cùng hóa thành người dưng nước lã qua đường, lòng cô đau dớn như có trăm ngàn nhát dao đâm thấu. Cái cảm giác cả linh hồn như bị rút cạn sạch sẽ này cô từng nếm trải qua một lần, ấy là cái ngày cô nhận được hung tin anh trai mình vì nghiện ngập mà bỏ mạng, người thân duy nhất còn sót lại trên cõi đời này yêu thương cô cũng vĩnh viễn rời bỏ cô mà đi. Chẳng rõ đã trôi qua bao lâu, cô gượng đứng dậy, vừa đẩy cánh cửa định bước ra ngoài thì đập vào mắt lại chính là bóng dáng của Trình Dục Huy. Gương mặt anh không chút cảm xúc, đang đi theo người luật sư để làm thủ tục với hai viên cảnh sát, ông cậu Viên Quảng Sâm đứng sừng sững ngay bên cạnh. Cô tham lam dán chặt ánh mắt, nhìn thật sâu, thật kỹ từng đường nét trên gương mặt anh: hàng lông mày rậm đen nhánh, đôi mắt hoen ướt, sống mũi cao thẳng, bờ môi mím chặt, cả bờ vai rộng thắt eo thon cùng đôi chân dài vững chãi của anh. Cô muốn chạm khắc hình bóng anh vào tận sâu trong tim, bởi đây sẽ là nguồn sưởi ấm duy nhất nâng đỡ cô bước qua chuỗi ngày dài cô độc lạnh lẽo mai sau.
Anh đang gọi điện thoại, bấm số liên tục mấy bận liền mà đầu dây bên kia đều chẳng có ai bắt máy, liệu có phải là anh đang gọi cho cô không? Ngu Kiều tự cười khổ, nghĩ bụng chắc chắn mình lại tự mình đa tình rồi, anh đã hận cô thấu xương thấu tủy đến thế, làm sao có chuyện lại đi gọi điện cho cô được chứ! Anh từng rủa cô sẽ phải chịu quả báo, quả thực không sai chút nào, giờ đây cô đã nếm mùi báo ứng rồi đó thôi. Cô đã vĩnh viễn đánh mất anh mất rồi.
Sống mũi cô cay xè chịu không thấu, nước mắt cứ thi nhau tuôn ra, khiến cho bóng dáng Trình Dục Huy trước mắt dần trở nên nhòe nhoẹt. Cô luống cuống lấy mu bàn tay quệt nước mắt, mu bàn tay ướt đẫm một mảng lớn, nhưng cứ lau hoài lau mãi mà chẳng chịu khô cho. Đến tận lúc cô khó khăn lau sạch được dòng lệ thì anh đã sớm biến mất dạng từ đời nào. Cô hốt hoảng bạt mạng đuổi theo ra tận ngoài cửa, đứng chôn chân trên bậc thềm nhìn xuống, một chiếc Audi màu đen đang thắp sáng ánh đèn đuôi từ từ lăn bánh rời khỏi khuôn viên đại sảnh, rồi hòa mình vào dòng xe cộ đông đúc như nêm gạch ngược xuôi trên đường phố.
Lệnh tạm giam hình sự đối với Mạnh Nghị Nhân và Trình Vân Hồng được gia hạn lên tới ba mươi bảy ngày. Phùng Hạo nói sẽ nhanh chóng sắp xếp công việc mới cho Ngu Kiều, ngặt nỗi cứ hẹn lần hẹn lượt mãi chưa thấy đâu, có điều cũng không thể để cô ngồi không mãi được, bèn bảo cô tạm thời làm chân chạy việc vặt ở phòng chống m* t**, tiền lương vẫn phát đều đặn để cô trang trải cuộc sống qua ngày. Chuyện mật trước kia của cô được bảo mật vô cùng kín kẽ, chẳng mấy ai hay biết, duy chỉ có Phó đội Giả Thanh Châu thỉnh thoảng lại dùng ánh mắt là lạ để nhìn cô. Ngu Kiều hoàn toàn chẳng mấy bận tâm, cõi lòng cô lúc nào cũng ngập tràn một niềm bi thương ai oán. Chẳng rõ có phải cái duyên cái số giữa cô và Trình Dục Huy thực sự đã đứt gánh giữa đường hay không, anh từng đến cục mấy bận, vậy mà cô chẳng hề chạm mặt lấy một lần, dẫu cho là cái nhìn thoáng qua từ đằng xa.
Cứ thế thấm thoát trôi qua hai tháng trời, trải qua những đợt thẩm vấn trinh sát khẩn trương dồn dập, thảy mọi điểm nghi vấn phạm tội đều đổ dồn lên đầu Trình Vân Hồng, ngược lại Mạnh Nghị Nhân lại có dấu hiệu dần gột sạch được hiếu hiềm, điều này khiến cho cả Trưởng phòng Tống lẫn bọn Phùng Hạo đều có phần ngỡ ngàng ngoài dự tính. Người cảnh sát chìm duy nhất có thể đứng ra chứng minh sự trong sạch của Trình Vân Hồng là Khâu Diệu Hoa thì cứ nằm hôn mê bất tỉnh hoài.
Trạng thái tinh thần của Trình Vân Hồng trồi sụt thất thường dữ dội. Ngu Kiều có đến dò hỏi thăm dò khẩu khí của viên cảnh sát thẩm vấn, nghe bảo vì chứng cứ ngày một đanh thép vững vàng, ông dường như còn nảy sinh ý định tự kết liễu đời mình, điều này khiến cô không tự chủ được mà dâng lên một nỗi hoảng hốt lo sợ vô cớ.
Cô thường không bao giờ tự mình đi phán đoán xem rốt cuộc ai có tội ai vô tội, đó chẳng phải bổn phận của cô, chức trách của cô chỉ là tuân theo nhiệm vụ cấp trên giao phó để đi thu thập tình báo mà thôi. Thế nhưng ngay lúc này đây, Ngu Kiều lại khẩn thiết hy vọng Trình Vân Hồng thực sự trong sạch, có lẽ từ tận sâu thâm tâm, cô vẫn còn ôm giữ một niềm mong mỏi yếu ớt, le lói đối với mối tình duyên giữa mình và Trình Dục Huy.
Trình Vân Hồng chẳng rõ vì tính toán điều gì, đột nhiên đề xuất muốn được gặp Phùng Hạo, bảo với ông rằng ông ấy muốn đích thân tới công ty một chuyến, bên trong chiếc két sắt của công ty có cất giữ một bản hợp đồng, chắc chắn có thể dùng làm bằng chứng chứng minh hành vi buôn m* t** của Mạnh Nghị Nhân.
Phùng Hạo vặn hỏi tại sao ông không chịu nói sớm, Trình Vân Hồng bình thản bảo quên béng mất, giờ mới sực nhớ ra.
Phùng Hạo lập tức triệu tập cuộc họp khẩn cấp, gọi toàn bộ anh em trong đội phòng chống m* t** lại, Trưởng phòng Tống cùng những người khác cũng vội vã chạy tới nơi. Sau khi nghe xong yêu cầu của Trình Vân Hồng thì ai nấy đều tỏ ra bán tín bán nghi. Họ bàn bạc phân tích hồi lâu về tâm lý hiện tại của Trình Vân Hồng, đặt trường hợp nếu như ông đang nói dối thì mục đích cốt lõi của ông là gì? Còn nếu như thực sự có tồn tại bản hợp đồng đó thì cớ làm sao ông lại đợi tới tận giờ phút này mới chịu đem ra ngoài?
Phó đội trưởng Giả Thanh Châu bảo biết đâu ông thực sự quên khuấy đi mất thì sao? Phùng Hạo lập tức gạt đi, Trình Vân Hồng là ông chủ công ty vận tải, làm dân kinh doanh thì coi trọng nhất là hợp đồng, một bản hợp đồng đặc biệt hệ trọng như thế làm sao ông có thể quên cho đành.
Mọi người đồng loạt đổ dồn ánh mắt về phía Trưởng phòng Tống, Trưởng phòng Tống tập trung suy nghĩ một hồi rồi đưa ra một đề xuất đầy táo bạo: dẫu cho Trình Vân Hồng rốt cuộc có mưu tính gì, có nói dối hay không thì đều có thể mượn cái cớ này để dò xét phản ứng của Mạnh Nghị Nhân. Biết đâu chừng lại có thêm phát hiện mới nào đó. Huống hồ vụ án này còn dây dưa tới tập đoàn họ Lưu bên Miến Điện, mà tính đến thời điểm hiện tại, tập đoàn họ Lưu vẫn luôn tỏ ra như kẻ đứng ngoài cuộc vô can.
Vậy thì nên để ai đi dò xét Mạnh Nghị Nhân đây!
Trưởng phòng Tống và Phùng Hạo không hẹn mà cùng nghĩ ngay tới Ngu Kiều.
Ngu Kiều đi vào gặp Mạnh Nghị Nhân, Mạnh Nghị Nhân nhìn thấy cô thì lại tỏ ra vô cùng thân tình quý mến. Trò chuyện được vài ba câu, ông ta liền chửi bới Ngô Phương là đồ vong ân bội nghĩa, cố tinh ghi âm để hãm hại ông ta, muốn dồn ông ta vào đường chết, nhưng ông ta quyết không để cho mụ toại nguyện.
Ngu Kiều thừa cơ bồi thêm: “Người muốn chú phải chết đâu chỉ có một mình bà ấy đâu!”
Mạnh Nghị Nhân vặn hỏi cô nói cái giọng điệu quái gở đó là có ý gì, cô bèn tùy miệng bảo: “Trình Vân Hồng đề xuất muốn đến công ty để lấy một bản hợp đồng, nói bên trong có bằng chứng rành rành chứng minh chú buôn m* t** đó. Chú lo mà chuẩn bị tâm lý trước đi là vừa.”
Mạnh Nghị Nhân nghe xong mặt mũi tức khắc xanh mét ra, mặc cho Ngu Kiều có gặng hỏi thế nào đi chăng nữa cũng nhất quyết cạy miệng không ra một lời. Cô ngồi thêm một chốc thấy chán chường, đứng dậy định bỏ về, ngay đúng lúc này, ông ta lớn tiếng gọi giật cô lại.
Trưởng phòng Tống và Phùng Hạo đang đứng hút thuốc nơi vệt sáng bên kia.
Phùng Hạo nhắc lại chuyện vừa mới xảy ra: “Mấy người bên chỗ Viên Quảng Sâm đánh Trình Vân Hồng ra nông nỗi tơi tả luôn!”
Trưởng phòng Tống “ồ” lên một tiếng: “Mấy người không can ngăn sao?”
Phùng Hạo lắc đầu: “Cục trưởng Dương đang ở đó mà, ông ấy chưa mở miệng thì tụi tôi đâu có dám can. Ra tay tàn nhẫn dữ lắm, nhìn cứ như kẻ thù chạm mặt vậy.”
Trưởng phòng Tống khẽ mỉm cười: “Ân oán giữa bọn họ, nói ra thì dài dòng lắm.”
Phùng Hạo rít một hơi thuốc: “Vậy thì anh nói vắn tắt nghe xem.”
Trưởng phòng Tống và Trình Minh Phi – cha ruột của Trình Dục Huy, vốn là đồng nghiệp kiêm bạn chí cốt nhiều năm trời, thế nên ông rất tường tận hoàn cảnh của gia đình họ.
“Ba anh em nhà Viên Quảng Sâm có cô em gái nuôi tên Dương Nguyệt Thanh, được họ cưng như cưng trứng mỏng từ nhỏ đến lớn. Cô Nguyệt Thanh này vừa thông minh học rộng lại vừa có nhan sắc, nghe đâu Viên Quảng Sâm từng đem lòng thầm thương trộm nhớ. Ngờ đâu lại bị Trình Minh Phi hớt tay trên, tới chừng Viên Quảng Sâm kịp hoàn hồn thì người ta đã mang giọt máu trong bụng rồi. Anh thử nghĩ xem, cây cải mơn mởn nhà mình dày công chăm bón bị con heo nơi nào tới ủi mất tiêu, sao mà không hận cho được! Đã vậy còn chẳng ai ngờ đôi vợ chồng họ lại đụng độ lũ buôn m* t** ở Vân Nam rồi cùng nhau hy sinh. Thời điểm đó Trình Dục Huy mới có bảy tám tuổi đầu, Viên Quảng Sâm nén đau thương tính đón thằng nhỏ về bên mình nuôi nấng, thì tự dưng ở đâu nhảy ra gã Trình Vân Hồng phá bĩnh, thà bỏ nghiệp vẽ vời để đi làm kinh doanh chứ nhất quyết không nhường quyền nuôi dưỡng. Anh xem, giờ hai chú cháu nhà cậu ấy dính chàm m* t** bị tóm, thù cũ nợ mới chồng chất, hèn gì lại ra tay tàn nhẫn!”
Hóa ra còn có cả một đoạn căn nguyên sâu xa như vậy. Phùng Hạo khẽ liếc nhìn Ngu Kiều đang ngồi chết lặng cách đó không xa, hạ thấp giọng nói: “Tôi thật không vừa mắt với cách làm của Phó trưởng phòng Điền chút nào, tự dưng lại đem mấy cái đoạn ghi âm đó ra phát ngay trước mặt Ngu Kiều với Trình Dục Huy… Rõ ràng biết cái mối quan hệ của người đó, Trình Dục Huy thì miễn bàn đi, chứ Đường Hinh dẫu sao cũng là đứa con gái nhỏ, còn cả một chặng đường để trưởng thành, có cần thiết phải giáng một đòn đả kích nặng nề lên con bé như vậy không!”
Trưởng phòng Tống ngẫm nghĩ một chốc rồi bảo: “Ai cũng có cái cách hành sự của riêng mình. Điền Mộ Quân cũng vậy thôi, anh ta xưa nay vốn nổi tiếng với những thủ đoạn cứng rắn, lấy độc trị độc, có điều tâm địa không hề xấu. Anh ta nhìn nhận Đường Hinh trong suốt quá trình làm cảnh sát chìm đã có biểu hiện rất khá, cái dở duy nhất là lại lỡ động chân tình, mà đây vốn là điều tối kỵ của dân làm trinh sát chìm, chẳng những vi phạm kỷ luật tổ chức mà lắm khi còn đe dọa đến cả mạng sống. Anh ta làm vậy cũng vì muốn Đường Hinh biết đau mà tỉnh ra, khắc cốt ghi tâm một bài học, để mai này khi gánh vác nhiệm vụ khác, con bé tự khắc sẽ nhìn trước ngó sau cẩn trọng hơn nhiều, không bao giờ giẫm phải vết xe đổ thêm lần nào nữa.” Giọng ông nói vừa vặn không lớn không nhỏ, đủ để lọt vào tai Ngu Kiều.
Phùng Hạo không hỏi han gì thêm, hút xong điếu thuốc liền sải bước về phía Ngu Kiều, dẫn cô vào một căn phòng họp trống trải. Sau khi rót cho cô ly nước ấm, ông vén tay nhìn đồng hồ rồi lên tiếng: “Chừng một tiếng đồng hồ nữa là Trình Dục Huy sẽ tròn hai mươi bốn tiếng tạm giam. Chiếu theo mớ chứng cứ thu thập được tới thời điểm này thì chưa phát hiện thấy cậu ta có dấu hiệu phạm tội, có thể được trả tự do. Có điều Mạnh Nghị Nhân với Trình Vân Hồng thì vẫn phải tiếp tục chịu lệnh giam giữ.”
Nơi đáy mắt Ngu Kiều ngập trạng nước mắt bỗng chốc lóe lên một tia sáng, không còn cái vẻ chết lặng như lúc nãy nữa. Phùng Hạo im lặng một chốc rồi tiếp tục nghiêm nghị bảo: “Đại án Mạnh Nghị Nhân có mối xích mích dây dưa mật thiết với tập đoàn buôn m* t** họ Lưu bên Miến Điện. Xét thấy tính chất phức tạp và cơ mật của vụ án, Trưởng phòng Tống và tụi tôi sau khi bàn định kỹ càng, dẫu rằng Trình Dục Huy tạm thời được xóa bỏ nghi vấn, nhưng cậu ta lại là người ruột thịt thân cận nhất với Trình Vân Hồng, chẳng ai dám vỗ ngực bảo đảm liệu thời gian tới cậu ta có xảy ra biến cố gì không. Cho nên, qua cân nhắc thận trọng, tổ chức yêu cầu cô bắt buộc phải cắt đứt sạch sẽ mọi mối liên hệ với cậu ta! Lần này mong cô biết nhìn vào bài học cũ mà rút kinh nghiệm, nghiêm túc tuân thủ kỷ luật tổ chức, nghe theo mệnh lệnh của cấp trên, tuyệt đối đừng có cái kiểu bằng mặt không bằng lòng nữa, phải tự biết lo cho tương lai của mình. Riêng về phần sắp xếp công việc sau này cho cô, tụi tôi sẽ nhanh chóng đưa ra câu trả lời sớm nhất.” Nói đoạn, ông đưa tay đòi lại chiếc điện thoại của cô. Đây vốn là chiếc máy ông giao cho cô hồi cô mới chân ướt chân ráo ra Bắc Kinh nhận nhiệm vụ làm cảnh sát chìm.
Ngu Kiều thừa hiểu bản thân mình chẳng có quyền để chọn lựa. Phùng Hạo đón lấy chiếc điện thoại, dặn cô quay về nhà nghỉ mà ngơi nghỉ, rồi tự mình quay gót bước đi trước.
Ngu Kiều ngồi chết lặng tại chỗ, trong đầu cứ tua đi tua lại cái vẻ mặt căm hận cùng cực và đau dớn thấu xương của Trình Dục Huy lúc nghe thấy những đoạn băng ghi âm kia. Dẫu cho là những lời mắng nhiếc tàn nhẫn anh trút lên người cô, cũng chẳng làm cô thấy tuyệt vọng đến thấu trời như lúc này. Nước mắt cứ thế tuôn rơi lã chã không cách nào kìm lại được. Nghĩ tới chuyện mình với anh rốt cuộc lại dắt nhau đi đến bước đường này, cuối cùng hóa thành người dưng nước lã qua đường, lòng cô đau dớn như có trăm ngàn nhát dao đâm thấu. Cái cảm giác cả linh hồn như bị rút cạn sạch sẽ này cô từng nếm trải qua một lần, ấy là cái ngày cô nhận được hung tin anh trai mình vì nghiện ngập mà bỏ mạng, người thân duy nhất còn sót lại trên cõi đời này yêu thương cô cũng vĩnh viễn rời bỏ cô mà đi. Chẳng rõ đã trôi qua bao lâu, cô gượng đứng dậy, vừa đẩy cánh cửa định bước ra ngoài thì đập vào mắt lại chính là bóng dáng của Trình Dục Huy. Gương mặt anh không chút cảm xúc, đang đi theo người luật sư để làm thủ tục với hai viên cảnh sát, ông cậu Viên Quảng Sâm đứng sừng sững ngay bên cạnh. Cô tham lam dán chặt ánh mắt, nhìn thật sâu, thật kỹ từng đường nét trên gương mặt anh: hàng lông mày rậm đen nhánh, đôi mắt hoen ướt, sống mũi cao thẳng, bờ môi mím chặt, cả bờ vai rộng thắt eo thon cùng đôi chân dài vững chãi của anh. Cô muốn chạm khắc hình bóng anh vào tận sâu trong tim, bởi đây sẽ là nguồn sưởi ấm duy nhất nâng đỡ cô bước qua chuỗi ngày dài cô độc lạnh lẽo mai sau.
Anh đang gọi điện thoại, bấm số liên tục mấy bận liền mà đầu dây bên kia đều chẳng có ai bắt máy, liệu có phải là anh đang gọi cho cô không? Ngu Kiều tự cười khổ, nghĩ bụng chắc chắn mình lại tự mình đa tình rồi, anh đã hận cô thấu xương thấu tủy đến thế, làm sao có chuyện lại đi gọi điện cho cô được chứ! Anh từng rủa cô sẽ phải chịu quả báo, quả thực không sai chút nào, giờ đây cô đã nếm mùi báo ứng rồi đó thôi. Cô đã vĩnh viễn đánh mất anh mất rồi.
Sống mũi cô cay xè chịu không thấu, nước mắt cứ thi nhau tuôn ra, khiến cho bóng dáng Trình Dục Huy trước mắt dần trở nên nhòe nhoẹt. Cô luống cuống lấy mu bàn tay quệt nước mắt, mu bàn tay ướt đẫm một mảng lớn, nhưng cứ lau hoài lau mãi mà chẳng chịu khô cho. Đến tận lúc cô khó khăn lau sạch được dòng lệ thì anh đã sớm biến mất dạng từ đời nào. Cô hốt hoảng bạt mạng đuổi theo ra tận ngoài cửa, đứng chôn chân trên bậc thềm nhìn xuống, một chiếc Audi màu đen đang thắp sáng ánh đèn đuôi từ từ lăn bánh rời khỏi khuôn viên đại sảnh, rồi hòa mình vào dòng xe cộ đông đúc như nêm gạch ngược xuôi trên đường phố.
Lệnh tạm giam hình sự đối với Mạnh Nghị Nhân và Trình Vân Hồng được gia hạn lên tới ba mươi bảy ngày. Phùng Hạo nói sẽ nhanh chóng sắp xếp công việc mới cho Ngu Kiều, ngặt nỗi cứ hẹn lần hẹn lượt mãi chưa thấy đâu, có điều cũng không thể để cô ngồi không mãi được, bèn bảo cô tạm thời làm chân chạy việc vặt ở phòng chống m* t**, tiền lương vẫn phát đều đặn để cô trang trải cuộc sống qua ngày. Chuyện mật trước kia của cô được bảo mật vô cùng kín kẽ, chẳng mấy ai hay biết, duy chỉ có Phó đội Giả Thanh Châu thỉnh thoảng lại dùng ánh mắt là lạ để nhìn cô. Ngu Kiều hoàn toàn chẳng mấy bận tâm, cõi lòng cô lúc nào cũng ngập tràn một niềm bi thương ai oán. Chẳng rõ có phải cái duyên cái số giữa cô và Trình Dục Huy thực sự đã đứt gánh giữa đường hay không, anh từng đến cục mấy bận, vậy mà cô chẳng hề chạm mặt lấy một lần, dẫu cho là cái nhìn thoáng qua từ đằng xa.
Cứ thế thấm thoát trôi qua hai tháng trời, trải qua những đợt thẩm vấn trinh sát khẩn trương dồn dập, thảy mọi điểm nghi vấn phạm tội đều đổ dồn lên đầu Trình Vân Hồng, ngược lại Mạnh Nghị Nhân lại có dấu hiệu dần gột sạch được hiếu hiềm, điều này khiến cho cả Trưởng phòng Tống lẫn bọn Phùng Hạo đều có phần ngỡ ngàng ngoài dự tính. Người cảnh sát chìm duy nhất có thể đứng ra chứng minh sự trong sạch của Trình Vân Hồng là Khâu Diệu Hoa thì cứ nằm hôn mê bất tỉnh hoài.
Trạng thái tinh thần của Trình Vân Hồng trồi sụt thất thường dữ dội. Ngu Kiều có đến dò hỏi thăm dò khẩu khí của viên cảnh sát thẩm vấn, nghe bảo vì chứng cứ ngày một đanh thép vững vàng, ông dường như còn nảy sinh ý định tự kết liễu đời mình, điều này khiến cô không tự chủ được mà dâng lên một nỗi hoảng hốt lo sợ vô cớ.
Cô thường không bao giờ tự mình đi phán đoán xem rốt cuộc ai có tội ai vô tội, đó chẳng phải bổn phận của cô, chức trách của cô chỉ là tuân theo nhiệm vụ cấp trên giao phó để đi thu thập tình báo mà thôi. Thế nhưng ngay lúc này đây, Ngu Kiều lại khẩn thiết hy vọng Trình Vân Hồng thực sự trong sạch, có lẽ từ tận sâu thâm tâm, cô vẫn còn ôm giữ một niềm mong mỏi yếu ớt, le lói đối với mối tình duyên giữa mình và Trình Dục Huy.
Trình Vân Hồng chẳng rõ vì tính toán điều gì, đột nhiên đề xuất muốn được gặp Phùng Hạo, bảo với ông rằng ông ấy muốn đích thân tới công ty một chuyến, bên trong chiếc két sắt của công ty có cất giữ một bản hợp đồng, chắc chắn có thể dùng làm bằng chứng chứng minh hành vi buôn m* t** của Mạnh Nghị Nhân.
Phùng Hạo vặn hỏi tại sao ông không chịu nói sớm, Trình Vân Hồng bình thản bảo quên béng mất, giờ mới sực nhớ ra.
Phùng Hạo lập tức triệu tập cuộc họp khẩn cấp, gọi toàn bộ anh em trong đội phòng chống m* t** lại, Trưởng phòng Tống cùng những người khác cũng vội vã chạy tới nơi. Sau khi nghe xong yêu cầu của Trình Vân Hồng thì ai nấy đều tỏ ra bán tín bán nghi. Họ bàn bạc phân tích hồi lâu về tâm lý hiện tại của Trình Vân Hồng, đặt trường hợp nếu như ông đang nói dối thì mục đích cốt lõi của ông là gì? Còn nếu như thực sự có tồn tại bản hợp đồng đó thì cớ làm sao ông lại đợi tới tận giờ phút này mới chịu đem ra ngoài?
Phó đội trưởng Giả Thanh Châu bảo biết đâu ông thực sự quên khuấy đi mất thì sao? Phùng Hạo lập tức gạt đi, Trình Vân Hồng là ông chủ công ty vận tải, làm dân kinh doanh thì coi trọng nhất là hợp đồng, một bản hợp đồng đặc biệt hệ trọng như thế làm sao ông có thể quên cho đành.
Mọi người đồng loạt đổ dồn ánh mắt về phía Trưởng phòng Tống, Trưởng phòng Tống tập trung suy nghĩ một hồi rồi đưa ra một đề xuất đầy táo bạo: dẫu cho Trình Vân Hồng rốt cuộc có mưu tính gì, có nói dối hay không thì đều có thể mượn cái cớ này để dò xét phản ứng của Mạnh Nghị Nhân. Biết đâu chừng lại có thêm phát hiện mới nào đó. Huống hồ vụ án này còn dây dưa tới tập đoàn họ Lưu bên Miến Điện, mà tính đến thời điểm hiện tại, tập đoàn họ Lưu vẫn luôn tỏ ra như kẻ đứng ngoài cuộc vô can.
Vậy thì nên để ai đi dò xét Mạnh Nghị Nhân đây!
Trưởng phòng Tống và Phùng Hạo không hẹn mà cùng nghĩ ngay tới Ngu Kiều.
Ngu Kiều đi vào gặp Mạnh Nghị Nhân, Mạnh Nghị Nhân nhìn thấy cô thì lại tỏ ra vô cùng thân tình quý mến. Trò chuyện được vài ba câu, ông ta liền chửi bới Ngô Phương là đồ vong ân bội nghĩa, cố tinh ghi âm để hãm hại ông ta, muốn dồn ông ta vào đường chết, nhưng ông ta quyết không để cho mụ toại nguyện.
Ngu Kiều thừa cơ bồi thêm: “Người muốn chú phải chết đâu chỉ có một mình bà ấy đâu!”
Mạnh Nghị Nhân vặn hỏi cô nói cái giọng điệu quái gở đó là có ý gì, cô bèn tùy miệng bảo: “Trình Vân Hồng đề xuất muốn đến công ty để lấy một bản hợp đồng, nói bên trong có bằng chứng rành rành chứng minh chú buôn m* t** đó. Chú lo mà chuẩn bị tâm lý trước đi là vừa.”
Mạnh Nghị Nhân nghe xong mặt mũi tức khắc xanh mét ra, mặc cho Ngu Kiều có gặng hỏi thế nào đi chăng nữa cũng nhất quyết cạy miệng không ra một lời. Cô ngồi thêm một chốc thấy chán chường, đứng dậy định bỏ về, ngay đúng lúc này, ông ta lớn tiếng gọi giật cô lại.