Tiêu Long bước xuống xe, gỡ băng bịt mắt ra rồi tiến vào câu lạc bộ Vương Triều. Nhân viên phục vụ đã chờ sẵn từ sớm liền dẫn anh đến phòng bao trong cùng trên lầu hai. Tần Bắc đang ngồi trước bàn dùng bữa sáng, còn Lưu Ái thì tựa lưng vào ghế sofa xem ti vi, biết là anh đến nhưng mắt cô ta chẳng buồn liếc một cái.
Nhân viên phục vụ hỏi Tiêu Long cần dùng gì, anh liền đáp: “Cho một phần ăn sáng giống vậy.”
Anh cũng chẳng buồn bận tâm đến Lưu Ái, kéo một chiếc ghế lại rồi ngồi đối diện Tần Bắc. Tần Bắc đang dùng dao nĩa cắt lòng đào trứng ốp la, thong thả thưởng thức, liếc nhìn anh một cái rồi hỏi: “Tìm mối mua thế nào rồi?”
Tiêu Long gật đầu: “Có tám phần chắc chắn, ra tay rộng rãi, đồng ý lấy hết toàn bộ, tối qua tôi toàn phải tiếp đãi anh ta.”
“Trước đây từng lấy hàng của bên mình chưa?”
“Chưa, là một ông chủ mới đến.”
Tần Bắc đặt dao nĩa xuống, vừa nhìn anh vừa dùng khăn ăn chậm rãi lau lòng đỏ trứng dính trên môi, bất chợt mỉm cười: “Tôi biết ngay mối lái của anh rộng mà! Có điều lần này số lượng hàng lớn, tìm mối quen vẫn đáng tin hơn, ông chủ mới chưa rõ gốc gác, phiền phức lắm. Lỡ như là chỉ điểm của cục công an thì chúng ta khốn đốn to, tốt nhất là đừng giao thiệp, không gánh nổi rủi ro này đâu!”
Tiêu Long hạ thấp giọng: “Mối cũ tôi đã hỏi qua một lượt rồi, đều bị đội phòng chống m* t** mời lên cục răn đe mấy lần, sợ rước họa vào thân nên không dám nhận. Hoặc có nể mặt thì cũng chỉ lấy chừng mươi hai mươi ký, bán lẻ tẻ như vậy rủi ro càng cao hơn, tôi không đồng ý. Vẫn là giao cho một ông chủ ôm hết sạch mới an toàn nhất. Nhưng anh Tần lo lắng cũng phải, chuyện làm ăn lớn thế này, giao dịch với ông chủ mới đúng là cần phải cân nhắc kỹ lưỡng thêm. Không bàn về anh ta nữa, biết đâu bọn Mẫn Ngang lại có tin mừng!”
Trong lúc trò chuyện, phục vụ mang lên bánh mì lát, thịt xông khói, trứng xào và thịt nguội, cùng một ly cà phê đen.
Anh ngon lành thưởng thức phần ăn của mình, hoàn toàn bỏ ngoài tai tiếng Lưu Ái quăng quật bộ điều khiển ti vi.
Tần Bắc nghiêng mặt liếc nhìn hai lượt, mỉm cười nói: “Tối qua anh không ra sân bay đón cô ấy, điện thoại cũng không thèm bắt, cô ấy cuống cuồng lên rồi kìa. Tôi thấy đây là lỗi của anh, anh ăn sáng xong thì tốt nhất là qua dỗ dành cô ấy một chút, cho cô ấy một lối thoát là tốt nhất!” Anh ta bồi thêm một câu: “Tôi nhắc nhở thân tình với anh thế này, cái tính khí đó của Lưu Ái, bây giờ là vì yêu anh, anh đối xử lạnh nhạt, hờ hững với cô ấy thì cô ấy còn nhịn anh, chứ ngày nào cô ấy cạn tình với anh rồi, lúc đó anh tự bảo trọng đi!”
Tiêu Long mỉm cười không đáp.
Tần Bắc cầm điện thoại lên bấm số, áp vào tai lắng nghe, gọi liền ba cuộc đều không thành công, sắc mặt anh ta sa sầm xuống, trầm ngâm bảo: “Tiêu Long, anh gọi vào số của Ngu Kiều thử xem cô ấy có bắt máy không!”
“Tôi không có số di động của cô ấy.”
“Tôi có!” Tần Bắc đưa điện thoại cho anh xem, bảo anh cứ theo đó mà bấm số. Tiêu Long vừa bấm số vừa nói: “Người Trung Quốc có câu, người đi trà nguội. Cô ấy sẽ không bắt máy của tôi đâu.”
Đầu dây bên kia nhanh chóng đổ chuông, nhưng quả nhiên không có người nhận, anh lại gọi thêm hai lần nữa, kết quả vẫn như cũ.
Thần sắc Tần Bắc hơi dịu lại, anh ta rút một điếu thuốc từ trong hộp ra, ngậm vào miệng, mồi lửa rồi phả khói, ngẫm nghĩ một lát rồi cười nói: “Con bé Ngu Kiều này, khéo biết cách treo lơ lửng lòng dạ đàn ông ghê.”
Tiêu Long chỉ bảo: “Phụ nữ đẹp đẽ, phong tình hơn cô ấy có đầy ra đó.”
“Phải đó! Tôi cũng nghĩ vậy.” Tần Bắc phả ra một vòng khói: “Nhưng không ai có được cái nét bướng bỉnh, kiêu kỳ đó của cô ấy, khá là hợp khẩu vị của tôi.”
Tâm tư Tiêu Long khẽ trầm xuống, anh đang định nói thêm gì đó thì Lưu Ái hầm hầm đi tới, ngồi xuống bên cạnh anh, thò tay lấy miếng bánh mì lát trong đĩa của anh ăn, nheo cặp mắt dài hẹp lại, ánh mắt hung tợn lườm anh rồi hỏi: “Tối qua anh đi đâu đó? Mải mê tán gái rồi quên mất em luôn phải không! Anh nói mau, không nói em bắn chết anh bây giờ.”
Tiêu Long cười lạnh một tiếng: “Thì cô cứ việc, đến bắn chết tôi đi, tôi đang chờ đây.”
“Anh tưởng em không dám hả?” Lưu Ái cao giọng: “Năm mười hai tuổi em đã bắn chết một người đàn bà rồi…” Một câu nói vốn dĩ vô cùng đáng sợ, nhưng thốt ra từ miệng cô ta lại nhẹ tựa lông hồng giống như chuyện ăn uống thường ngày.
“Nói bậy bạ gì đó!” Tần Bắc cắt ngang lời cô ta: “Hôm qua là tôi bảo Tiêu Long đi tiếp một ông chủ lớn quan trọng, họ ở trong trung tâm tắm hơi, không mang điện thoại vào được. Đừng có kiếm chuyện vô lý nữa, làm ăn kinh doanh quan trọng hơn chuyện yêu đương của cô nhiều!”
“Có thật vậy không?” Lưu Ái quan sát từng chút biểu cảm trên gương mặt Tiêu Long, nhưng chẳng nhìn ra được manh mối gì.
Tiêu Long nhíu mày: “Đến cả lời anh Tần mà cô cũng không tin? Vậy thì tôi không còn gì để nói.”
Lưu Ái cụp mắt suy nghĩ một chốc, mím mím môi hỏi: “Tiêu Long, anh có yêu em không?”
Trước khi gặp anh, cô ta cũng từng qua lại với không ít bạn trai, chỉ có cô ta tỏ thái độ, dùng thủ đoạn hành hạ đối phương, thế nhưng ở chỗ Tiêu Long lại chuốc lấy thất bại, đến nay vẫn không sao hiểu nổi anh dành cho mình tâm tư gì, lúc nóng lúc lạnh đặc biệt khó chiều. Mà cô ta cũng tự chuốc khổ vào thân, lại cứ bị anh nắm thóp. Ở Hồng Kông càng ngày càng nhớ anh, bất chấp rủi ro nôn nóng trở về, anh vậy mà lại cho cô ta leo cây, nghĩ đến là trong lòng đầy sự ấm ức bất mãn.
Tiêu Long không nói gì, Lưu Ái liếc nhìn Tần Bắc một cái, Tần Bắc hếch môi mỉm cười, chỉ đứng ngoài xem kịch.
Cô ta không khỏi nổi giận nói: “Tiêu Long, có phải anh đang lợi dụng em không, bây giờ vị trí đã vững vàng rồi liền muốn một cước đá em đi? Không dễ dàng vậy đâu, anh hãy sớm từ bỏ ý định đó đi! Em nâng đỡ anh lên được, thì cũng hủy hoại anh được.” Nói đoạn, cô ta lại có vẻ đắc ý vênh váo: “Anh không thoát khỏi lòng bàn tay của em đâu.”
Tiêu Long bấy giờ mới ngẩng đầu nhìn cô ta nụ cười như có như không hiện lên vẻ bất cần đời, uể oải đáp: “Cô bị cái tật gì vậy! Tôi ghét nhất loại đàn bà mở miệng ra là chuyện yêu đương. Tôi vốn dĩ luôn nghĩ tính tình cô mạnh mẽ, phóng khoáng, khá là hợp gu của tôi, hóa ra cô cũng chẳng khác gì bọn họ. Tôi nói thẳng một câu ở đây, cô muốn nghe chữ yêu từ miệng tôi thì kiếp này không bao giờ có chuyện đó đâu, ủy mị quá. Cô muốn nghe thì cứ việc đi nghe người khác nói.”
Lưu Ái nhất thời bị anh chặn họng đến mức không thốt nên lời, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt trắng như ngọc, đôi mày mắt sâu thẳm cùng bờ môi mỏng lành lạnh của anh, quả thực vừa yêu vừa hận. Cô ta suy nghĩ một hồi, liền nhượng bộ nói: “Anh đã không chịu nói, vậy anh kết hôn với em cũng được.”
“Kết hôn?” Tần Bắc gõ gõ tàn thuốc, mỉm cười hỏi cô ta: “Cô nói thật sao? Hai người anh trai đó của cô liệu có đồng ý không?”
Lưu Ái hùng hồn nói: “Em đã ba mươi rồi! Nhân lúc em còn trẻ, em phải sinh con trai cho Tiêu Long. Em mặc kệ bọn họ có đồng ý hay không, em muốn kết hôn với ai thì không ai được phép cản trở!” Cô ta quay sang lườm Tiêu Long: “Anh nói đi, anh có muốn kết hôn với em không?”
Cô ta hỏi đến hai lần, Tiêu Long mới hoàn hồn lại, cười khẩy một tiếng, hờ hững đáp: “Được thôi!”
Lưu Ái có chút không dám tin: “Em không hề đùa với anh đâu!”
Tiêu Long hờ hững nói: “Không tin thì thôi…”
Lời còn chưa dứt, Lưu Ái đã một mực ôm ghì lấy cổ anh: “Em tin, em tin, em tin! Anh đừng nói mấy lời làm em nản lòng nữa!” Cô ta phấn khích hôn mạnh một cái lên mặt anh, cười lớn lên.
Trong lòng Tiêu Long lạnh lẽo như đá, ánh mắt va chạm với ánh nhìn đầy dò xét của Tần Bắc. Anh mỉm cười, Tần Bắc cũng cười, lại còn nói: “Cứ thế này thì địa vị của anh sắp đứng trên tôi rồi.”
Mẫn Ngang, Đỗ Cường cùng Phỉ Thịnh và Ngô Mạc bước vào, nghe thấy tin này thì sắc mặt mỗi người một vẻ, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh, bước lên chúc mừng Lưu Ái và Tiêu Long. Đỗ Cường nói: “Anh Long đã trở thành anh rể của tụi em, lúc trước có chỗ nào đắc tội, mong anh đại nhân không chấp kẻ tiểu nhân, bao dung nhiều cho.”
Những người khác cũng vội vàng phụ họa, chỉ có Mẫn Ngang là không sán lại gần, mà bước đến trước mặt Tần Bắc, cụp mắt cười xu nịnh: “Anh Tần.”
Tần Bắc tỏ vẻ hờ hững, vừa hút thuốc vừa chăm chăm nhìn Tiêu Long, ra chiều suy nghĩ, bỗng nhiên điện thoại reo vang.
Mẫn Ngang nói: “Tô Vận kia…”
Anh ta vừa mở miệng thì thấy Tần Bắc nhanh chóng đứng bật dậy từ ghế sofa, vừa đi về phía cửa sổ vừa hỏi với giọng điệu khó đoán định vui giận: “Sao không bắt máy của tôi?”