Trình Dục Huy nhìn năm chữ [Chào Đội trưởng Lưu!] một hồi lâu, liền đứng dậy đi rửa mặt, sau đó quay lại ngồi trước máy tính, gõ dòng chữ: [Có phải tự thấy mình khôn khéo lắm không?] rồi bấm gửi đi. Anh rút một điếu thuốc từ trong hộp ra ngậm vào miệng, bật lửa châm, vừa hút vừa nhìn ra ngoài cửa sổ. Hôm nay thời tiết tốt, ánh nắng bị khung cửa chia cắt thành từng vệt dài, rải đầy những vệt vằn vện như sọc ngựa vằn khắp mặt bàn. Anh hút hết hơn nửa điếu thuốc mới thấy có thư điện tử mới gửi đến, nhưng cũng không vội mở ra xem, mãi cho đến khi hút xong xuôi, gạt tàn vào ống phóng, mới nhấp chuột một cái.
[Tôi không thông minh, được cái biết giữ kỷ luật và đủ kiên cường.] Trình Dục Huy thầm nghĩ cô cũng thật biết tự lượng sức mình. Thư viết tiếp: [Đội trưởng Lưu, trong cục có nội gián. Tần Bắc là kẻ tổ chức mới cho đường dây vận chuyển và mua bán m* t** tại Thượng Hải của tập đoàn Lưu Mông Khảm. Sau khi việc nhận hàng ở Paris Spring thất bại, anh ta đang rất nóng lòng muốn tẩu tán 45 kg m* t** còn lại, Mẫn Ngang, Đỗ Cường và Tiêu Long đang tìm kiếm người mua. Số điện thoại của tôi là… Tôi không tiện gọi cho anh, trừ phi liên quan đến tính mạng, anh cũng đừng gọi cho tôi.]
Nhìn thấy câu cuối cùng, sắc mặt Trình Dục Huy trở nên vô cùng nghiêm trọng. Số điện thoại kia là của cô, anh đã thuộc nằm lòng từ lâu. Lúc chơi trò thoát khỏi mật thất, anh gần như đã xác định được người làm nằm vùng chính là cô, nhưng trong lòng vẫn ôm may mắn. Đến giờ khắc này, anh buộc phải đối mặt với hiện thực đầy hoang đường này… Anh chưa bao giờ cảm thấy việc phản hồi một bức thư điện tử lại gian nan đến thế, viết rồi lại xóa, xóa rồi lại viết, loay hoay nửa ngày trời vẫn không viết ra được một câu hoàn chỉnh, thì lại nhận được thư mới của cô: [Tôi đang kho thịt ba rọi, phải lánh đi một lát, nếu không kịp trả lời thư thì Đội trưởng Lưu anh đừng có sốt ruột!]
Trình Dục Huy nhịn không được khẽ mỉm cười, nghĩ ngợi một hồi lại thấy bàng hoàng. Anh viết: [Đã nhận được tin tức! Cô phải tự bảo vệ mình!] Bấm gửi đi rồi anh mới chợt nhận ra, liệu mình viết như vầy có ngắn quá không, đáng lý nên nói thêm vài câu mới phải, nhưng lại chẳng biết phải nói gì. Đến tận lúc này anh mới nhận thấy bản thân mình hóa ra lại là một người tẻ nhạt đến vậy.
Ngu Kiều nhìn thư điện tử rồi khẽ thở dài, Đội trưởng Lưu này thật là tẻ nhạt, vẫn là Trình Dục Huy của cô tốt nhất. Cô thầm nhớ lại những cử chỉ thân mật của hai người trong chiếc hòm tối om kia một lượt, chép chép miệng đi vào bếp. Khẽ nhấc nắp nồi lên, những miếng thịt ba rọi kho đậm đà màu nước màu, mềm rục và tỏa hương thơm phức. Cô chăm chú lựa những miếng thịt ngon nhất gắp vào hộp cơm, xếp cho đầy ắp rồi chan thêm mấy muỗng nước sốt đậm đà. Chợt nghe có tiếng chuông cửa vang lên, nhìn qua mắt mèo thấy là Tiêu Long, cô vội mở cửa cho anh vào, đồng thời tò mò hỏi: “Sao anh lại tới đây?”
Tiêu Long hít một hơi rồi hỏi: “Thơm quá vậy! Thịt kho hả?!”
Ngu Kiều mỉm cười “ừm” một tiếng, vừa đánh trứng vừa nói: “Ăn cơm ở đây luôn đi! Tôi làm thêm món cà chua xào trứng nữa là được.”
Tiêu Long cởi khuy măng sét áo sơ mi, xắn tay áo lên đến khuỷu tay, nắm lấy quai chảo sắt đưa dưới vòi nước rửa sạch, tỏ vẻ hứng thú: “Để tôi trổ tài cho xem.”
Ngu Kiều bèn đi lột hai cái trứng bách thảo, xắt thành từng múi nhỏ rồi trộn với giấm và dầu mè. Cô đi bới hai chén cơm, đợi Tiêu Long bưng lên một dĩa cà chua xào trứng nóng hổi. Ngu Kiều gắp một đũa ăn thử, mỉm cười khen ngợi: “Ngon thật đó.” Tiêu Long thì cứ một hớp một miếng thịt kho: “Món này của cô làm vẫn còn thiếu chút lửa.”
Gương mặt Ngu Kiều khẽ ửng hồng, trong lòng không phục liền lý sự: “Trình Dục Huy nói tôi kho là ngon nhất đó!”
“Lời của anh ta mà cô cũng tin sái cổ sao.” Tiêu Long cười khẩy một tiếng: “Lần sau để tôi làm cho, để cô nếm thử thế nào mới gọi là món thịt kho ngon nhất.”
Bữa cơm ăn được một nửa, Ngu Kiều nghiêm nét mặt nói: “Tôi vừa về tới là liên lạc với Đội trưởng Lưu liền.” Cô đi lấy máy tính rồi mở hộp thư điện tử ra.
Tiêu Long chăm chú đọc hết một lượt từ đầu đến cuối, nhíu mày suy nghĩ một hồi rồi nói: “Dựa vào hiểu biết của tôi về Đội trưởng Lưu, anh ta là người có tính khí nóng nảy, thẳng như ruột ngựa, đối với tin tức quan trọng như vầy mà cô cung cấp, đáng lý anh ta phải tra hỏi dồn dập như súng liên thanh mới đúng. Thế nhưng người trả lời thư này rõ ràng là có tính cách nội liễm, cẩn trọng, mang thái độ dè dặt.” Anh hỏi Ngu Kiều: “Sao cô khẳng định người này chính là Đội trưởng Lưu? Mà không phải là Trình Dục Huy?”
Trình Dục Huy?! Ngu Kiều sững sờ một lát, theo bản năng đáp: “Chắc chắn không phải anh ấy!” Cô lại giải thích thêm: “Anh còn nhớ lúc Tần Bắc thăm dò Đội trưởng Lưu không? Hỏi anh ta có phải là do tôi mời đến hay không? Anh ta không những phủ nhận mà còn nói là do bọn cô Lâm Mai muốn đến chơi. Nếu như anh ta không biết rõ nội tình bên trong, thì việc gì phải nói dối làm chi.”
Tiêu Long tỏ vẻ không đồng tình: “Anh ta là cảnh sát, gặp tụi mình liền giữ mức độ cảnh giác cao độ, nói quanh co lòng vòng vốn là thói quen nghề nghiệp rồi, chẳng có gì lạ.”
“Tôi cũng từng thăm dò anh ta rồi, cảm giác thái độ của anh ta cái gì cũng biết rõ trong lòng. Giữa anh ta với Tần Bắc nồng nặc mùi thuốc súng.”
Tiêu Long nhìn cô mỉm cười, Ngu Kiều biết chuyện đó cũng chẳng nói lên được điều gì, bèn mím môi nói: “Theo quy định trong cục, Lão Phùng không có lý do gì để đi tìm một bác sĩ pháp y làm người tiếp ứng cho tụi mình hết. Anh xem, lúc tôi gửi thư điện tử cho anh ta, anh ta đâu có phủ nhận mình là Đội trưởng Lưu.”
Tiêu Long thầm nghĩ nếu quả thật là Đội trưởng Lưu, Lão Phùng mắc gì phải bỏ gần tìm xa, bày ra cái trò liên lạc qua hộp thư điện tử này làm gì. Nhưng có tranh cãi tiếp bực này cũng chẳng ích gì, bây giờ đây là cọng rơm cứu mạng duy nhất của họ, đành phải còn nước còn tát vậy thôi. Anh dặn dò: “Sau này mấy bức thư qua lại giữa hai người cô đều phải cho tôi xem qua một chút đó.”
Ngu Kiều gật đầu: “Chuyện đó là đương nhiên rồi.”
Tiêu Long đi xới thêm một chén cơm, ngước nhìn chiếc đồng hồ treo tường rồi nói: “Chuyến bay của Lưu Ái sáu giờ là đáp xuống Thượng Hải rồi, cô ta vừa gọi điện bảo tôi đi đón.”
Ngu Kiều im lặng một hồi mới nói: “Hồi trưa lúc đi ngang qua chợ rau để về nhà, tôi có gặp Đan Ni.”
“Khéo dữ vậy.” Anh bất giác mỉm cười: “Cô nhận ra em ấy hả? Ngoài đời nhìn đẹp hơn trong hình nhiều đúng không?”
“Đẹp cực kỳ luôn.” Ngu Kiều nhìn anh: “Có điều hôm nay cô ấy phải chịu uất ức đó.”
Sắc mặt Tiêu Long lập tức đanh lại: “Đứa nào dám ăn h**p em ấy chứ?”
“Cũng không hẳn là ăn h**p…” Ngu Kiều bèn kể sơ qua chuyện Đan Ni bị mất bóp tiền, rồi lão chủ tiệm ngỗng phá lấu nhất quyết không chịu cho đi, cô phải đứng ra trả tiền giùm một lượt. Tiêu Long nghe xong liền nhíu chặt mày, sa sầm nét mặt chứ không nói gì nhiều, chỉ hỏi hộp ngỗng đó bao nhiêu tiền để anh trả lại cho cô. Ngu Kiều mỉm cười từ chối, rồi buột miệng nói: “Tôi có tiền mà, Trình Dục Huy có đưa cho tôi hai mươi nghìn tệ.”
Tiêu Long nhắc nhở cô: “Hồi trưa anh ta dắt theo bạn gái tới đó! Người ta đã bắt đầu cuộc sống tình cảm mới rồi, cô còn tính cứ như vậy hoài sao?”
Ngu Kiều im lặng chịu trận chẳng nói năng gì, Tiêu Long cũng chỉ nói tới đó là ngưng. Dẫu cho tâm trạng chẳng còn chút khẩu vị nào, anh vẫn cố ăn cho sạch sành sanh chén cơm của mình.
Anh ngả lưng xuống ghế sô pha rồi nhắm mắt lại, tính nghỉ ngơi một chút, đầu óc bất giác dần trở nên mơ màng. Anh mơ hồ nghe thấy tiếng bước chân đi đứng nhẹ nhàng rón rén, tiếng nước chảy rào rào lúc chùi nồi rửa chén, tiếng “xoẹt” khép lại của rèm cửa, rồi cả tiếng mở cửa đóng cửa… Về sau, mọi động tĩnh cứ thế xa dần, anh chìm sâu vào giấc ngủ. Chẳng biết đã qua bao lâu, anh bỗng nhiên giật mình thon thót rồi bật dậy ngồi phắt dậy. Gió thổi làm chiếc rèm cửa khẽ đung đưa, ánh hoàng hôn của buổi tà dương nhuộm vàng rực cả sàn nhà, trên người anh từ lúc nào đã được đắp một tấm chăn mỏng, còn Ngu Kiều thì đã đi đâu mất tiêu.
Tiêu Long nhìn đồng hồ, thấy kim đã chỉ đúng năm giờ, anh bèn vô nhà vệ sinh tắm rửa một cái. Lúc bước ra ngoài với tinh thần sảng khoái, trong lòng anh đã đưa ra một quyết định.
Người cũng đưa ra quyết định giống vậy còn có Trình Dục Huy. Anh lái xe chạy ròng rã nửa cái Thượng Hải rồi dừng lại bên ngoài một khu chung cư kia. Cách đó không xa có một sạp bán trái cây, anh ghé vào cân một bịch lớn nào chuối, táo, cam, lại mua thêm một hộp kiwi nữa. Anh xách đồ rảo bước vô khu chung cư, nhanh chóng đi tới tòa nhà số mười tám, bước lên cầu thang để lên tầng ba rồi bấm chuông cửa. Chẳng mấy chốc đã có người ra mở cửa, nhìn thấy anh liền tỏ vẻ có chút ngạc nhiên, cười hỏi: “Cháu bao lâu rồi mới chịu tới chơi vậy!” rồi thuận tay đỡ lấy bịch trái cây. Trong phòng lại có một người nữa đi ra, hai tay chắp ra sau lưng hỏi vọng lên: “Ai tới đó vậy hả!”
Trình Dục Huy sau khi thay xong đôi dép mang trong nhà liền cất tiếng gọi: “Chú Tống.”