“Sau khi nhiệm vụ xong xuôi, cô định làm gì?” Tiêu Long hỏi. Bánh nhân thịt bò ngon thì có ngon, nhưng mùi khá nặng. Anh uống cạn ly nước chanh, trong miệng vẫn còn vị tanh béo. Ngu Kiều mở túi nilon, vốc một nắm lớn kẹo bạc hà bỏ vào chiếc ly thủy tinh, mơ hồ đáp: “Tôi phải đổi chỗ ở trước đã.”
Rồi cô hỏi lại anh: “Còn anh?”
“Về nhà.” Tiêu Long nhặt một viên, bóc giấy rồi bỏ vào miệng. Ngu Kiều hơi sững lại nhìn anh. Hai chữ này thốt ra từ miệng anh thật sự hiếm hoi. Chỉ nghe anh nói tiếp: “Ví tiền của cô đâu?”
Cô buộc chặt túi nilon, nhét vào tủ, rồi lấy ví từ trong túi xách đưa cho anh. Anh nhận lấy, thong thả mở ra, cúi đầu xem xét. Tổ trưởng Ngô Vân đi tới, thấy cảnh này liền cười nói: “Tối nay anh Long được miễn đơn, để tôi mời!”
Tiêu Long rất được phụ nữ trong quán bar yêu thích. Anh trẻ trung, đẹp trai, cao mét tám, làn da trắng, một kiểu trắng không trong suốt, giống những lát bánh nếp đang sôi ùng ục trong nồi nhỏ, bóng mịn mà lại âm trầm, chắc nịch. Đôi lông mày đen rậm thẳng tắp gần như đè lên đôi mắt, nhưng khi mỉm cười, đỉnh mày khép lại, đuôi mắt rủ xuống, vốn dĩ phải là tướng khổ, vậy mà ở anh lại mang vẻ dịu dàng pha lẫn mơ hồ. Người ta nói anh rất giống Phùng Đức Luân, thật ra cũng chỉ giống ở mày mắt mà thôi; sống mũi, đôi môi và đường cong cằm của anh lại tự mang theo vài phần tà khí. Có tin đồn anh qua lại rất thân với người bên Myanmar, làm những việc không đứng đắn, cũng từng bị công an gọi lên “uống trà”, nhưng lần nào cũng hữu kinh vô hiểm, trái lại còn khiến anh thêm vài phần thần bí.
Anh lắc đầu, rút ra hai trăm tệ đặt lên mặt quầy, rồi gập ví lại trả cho Ngu Kiều: “Tôi lên phòng riêng B3 tầng hai ngủ một lát, có việc thì tìm tôi.”
Nói xong, anh đứng dậy, xách chiếc vali đi về phía cầu thang.
Ngô Vân rõ ràng có vẻ bực bội kiểu “mặt nóng dán mông lạnh”, ánh mắt nghi hoặc nhìn cô: “Vì sao anh ta lúc nào cũng tiêu tiền của cô? Hai người ở bên nhau rồi à?”
Ngu Kiều còn chưa kịp mở miệng thì điện thoại đã reo. Một dãy số máy bàn xa lạ. Nghe máy thì không nghe rõ, DJ đang chỉnh âm thanh, ồn ào náo loạn. Cô xoay người bước vào phòng thay đồ, gọi lại. Chuông đổ, là tổng đài khách sạn Hoa Ấp. Cô lập tức nghĩ đến Đỗ Linh, không biết họ gọi có chuyện gì. May là rất nhanh sau đó điện thoại lại reo, Ngu Kiều bắt máy ngay, quả nhiên là Đỗ Linh, giọng vừa tức vừa hoảng:
“Kiều Kiều, cô mau đến cứu tôi! Váy của tôi bị xé nát rồi, không ra khỏi phòng được!”
Ngu Kiều hỏi ngược lại: “Lưu Mã Bạch đâu?”
Đỗ Linh như sắp khóc: “Cái đồ b**n th** đó xong việc là đi luôn rồi! Cô mau tới đi, mẹ kiếp, anh ta làm tôi bị thương, còn phải đi bệnh viện nữa!”
Ngu Kiều hỏi số phòng của cô ta rồi cúp máy. Thấy thời gian vẫn còn sớm, cô cho bộ đồ lúc đến vào túi, hỏi mượn anh pha chế Tony một chiếc xe điện cân bằng. Khách sạn Hoa Ấp không cách L8 xa lắm. Khi cô chạy đến trước cửa, bảo vệ xua tay không cho dừng xe. Cô phải năn nỉ một hồi, họ mới cho mười phút thông cảm. Cô vội vàng bước vào đại sảnh, lao thẳng về phía thang máy.
Đã có hai người đàn ông đứng đợi ở đó, trông không giống người Trung Quốc, da màu lúa mạch. Một người lớn tuổi hơn, toàn thân hàng hiệu, đeo kính râm đen to, vẻ mặt lạnh lùng; người trẻ thì hoạt bát hơn nhiều, thỉnh thoảng liếc nhìn cô vài lần.
Ngu Kiều biết vì sao anh ta nhìn mình, cô đang mặc đồng phục làm việc của L8, loại quần áo của nơi giải trí này ít nhiều đều mang theo sự gợi cảm.
Vào trong thang máy, cô vẫn cảm nhận được ánh nhìn không chút kiêng dè ấy. Ngu Kiều nhìn thẳng lại, trừng mắt dữ dội. Anh ta dường như thấy thú vị, chống tay vào hông, cười nửa đùa nửa thật rồi lên tiếng: “Cô làm việc ở L8 à?”
Tiếng phổ thông của anh ta chuẩn đến bất ngờ! Chưa kịp để Ngu Kiều phản ứng, người đàn ông lớn tuổi hừ lạnh một tiếng, âm trầm đáng sợ. Không ai nói gì nữa. Thang máy dừng ở tầng họ muốn đến. Hai người bước ra, người trẻ bỗng quay đầu lại, vẫy tay với cô: “Tạm biệt!”
Ngu Kiều không để ý. Tìm đến phòng 108 tầng 28, cảm giác đầu tiên khi nhìn thấy Đỗ Linh là, cô ta đã phóng đại mức độ thương tích để lừa cô đến! Nhưng chiếc váy thì quả thật đã bị xé thành từng dải.
“Váy mới mua của tôi đấy.” Ngu Kiều đau lòng vô cùng. Cô còn chưa mặc lần nào, đến vá cũng không thể vá được.
Đỗ Linh mặc áo thun và quần ngắn của cô, lẩm bẩm: “Cô chỉ biết quan tâm váy, cũng không hỏi tôi bị thương chỗ nào.”
Ngu Kiều nghiến răng: “Cô bị thương ở đâu? Tôi có thấy gì đâu?”
“Nội thương!” Đỗ Linh rất hùng hồn. “Nội thương cô hiểu không!” Nói xong chính cô ta lại bật cười, rồi nghiến răng chửi: “Tôi nghe Tứ Ni nói Lưu Mã Bạch còn trẻ, ai ngờ đâu lại là lão già bốn, năm chục tuổi, tay chân thô bạo, không coi người ta là người!”
“Tự đi bệnh viện đi!” Ngu Kiều lười để ý, quay đầu đi thẳng ra thang máy.
Trong thang máy đã có một người phụ nữ đứng sẵn. Thấy cô bước vào, người đó mở to mắt, do dự hỏi: “Cô là Đường Hinh à?”
Cái tên “Đường Hinh” khiến ngực Ngu Kiều như bị ai đó nện một cú mạnh. Cô còn chưa kịp phủ nhận, người phụ nữ đã chộp lấy cánh tay cô, vẻ mặt vô cùng mừng rỡ:
“Đúng là cậu rồi, Đường Hinh! Cậu không nhận ra mình sao? Mình là Mạnh Tĩnh, cùng lớp đại học với cậu đây mà!” Dường như lúc này mới chú ý đến trang phục của Ngu Kiều, cô ta hơi nghi hoặc: “Cậu đang đi làm à?”
Ngu Kiều nói dối: “Mình giúp việc ở cửa hàng của bạn.”
“À!” Mạnh Tĩnh dễ dàng chấp nhận lời giải thích, tiếp lời: “Trùng hợp thật! Hôm nay lớp mình họp mặt ở nhà hàng xoay tầng ba. Mọi người không liên lạc được với cậu, thế mà cậu tự đưa mình đến đây rồi. Năm nào tụ họp cũng nhắc đến cậu, ai cũng nhớ cậu cả. Lát nữa gặp được cậu, chắc mọi người vui lắm!”
Lúc này cảm xúc của Ngu Kiều đã ổn định lại. Cô mỉm cười nói: “Mình không thể mặc thế này đi gặp bạn học cũ được! Để mình về cửa hàng thay đồ rồi quay lại.”
“Ôi, mình thật là!” Mạnh Tĩnh sực tỉnh. “Thấy cậu kích động quá nên quên hết!”
Cô ta dừng lại, dò xét sắc mặt Ngu Kiều, rồi nói: “Lần này Trình Dục Huy cũng sẽ đến! Cậu không để ý chứ?”
Năm đó chuyện của hai người họ ầm ĩ khắp nơi, đám con gái sau lưng chẳng ít lần mắng Đường Hinh lạnh lùng vô tình.
Ngu Kiều cố giữ vẻ mặt bình thản: “Qua lâu rồi.”
Mạnh Tĩnh cười gật đầu phụ họa: “Ừ! Qua lâu rồi, như vậy là tốt nhất! Tốt nhất!”
Đúng lúc ấy, thang máy đến tầng ba mở ra. Trong hành lang dựng bảng hiệu họp lớp chữ mạ vàng, liếc mắt là thấy ngay trong hội trường đèn đuốc rực rỡ, đã có không ít người, từng nhóm nhỏ tụ lại nói cười rôm rả.
Ngu Kiều nhìn thấy hai người đàn ông quay lưng về phía cô đang trò chuyện. Một người dáng cao lớn, mặc sơ mi trắng, áo sơ vin vào quần đen, thắt lưng da ở eo, tay cầm ly rượu, tay áo xắn lên lộ ra cổ tay rắn chắc…
Mạnh Tĩnh giữ cửa thang máy, còn dặn dò không ngớt: “Thay đồ xong thì lên ngay nhé, nhất định phải lên đó, đừng cho bọn mình leo cây!”
Có người lớn tiếng gọi: “Mạnh Tĩnh, cậu lề mề cái gì thế? Mau qua đây đi!”
Cô ta quay đầu đáp: “Mình đang nói chuyện với Đường Hinh mà!”
Ngu Kiều nhanh tay đẩy cô ta ra ngoài một cái. Không còn bị chắn, cửa thang máy lập tức đóng lại. Người đàn ông kia dường như nghe thấy gì đó, chậm rãi quay người lại. Chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, ánh sáng và bóng hình đã bị loại bỏ khỏi tầm mắt, chỉ còn bề mặt cửa thang phản chiếu gương mặt hơi tái nhợt của cô.
Cô đặt tay lên ngực, thang máy xuống tầng một rồi mở ra. Những vị khách lưu trú chờ sẵn xách theo đủ loại hành lý không kiên nhẫn tràn vào. Đèn chùm pha lê trong đại sảnh sáng đến chói mắt. Cô hít sâu một hơi, bước ra khỏi khách sạn.
Một chiếc taxi Volkswagen chạy tới dừng trước cửa xoay, nhân viên mở cửa cúi người đón khách.
Chiếc xe điện của Ngu Kiều dựng không xa, sát tường. Bảo vệ đang nhìn chằm chằm. Cô giả vờ không thấy, đi tới cúi người mở khóa. Đột nhiên nghe “ầm” một tiếng nổ long trời lở đất, ngay sau đó là tiếng báo động, tiếng la hét, tiếng chạy loạn hòa vào nhau, ồn ào như nồi nước sôi sục, chấn động cả tai.
Theo phản xạ, cô ngẩng đầu nhìn lên.
Một người rơi xuống nóc chiếc taxi, máu me đầm đìa.