Trình Dục Huy nhìn thấy chiếc vali hành lý đã thu dọn gọn gàng đặt ở bên giường, bèn mở lời hỏi: “Chừng nào đi? Tôi lái xe đưa anh đi.”
“Chuyến xe lửa tối nay, về Quảng Châu.” Trương Thành Sinh mỉm cười: “Xin nhận tấm lòng! Tôi đã có hẹn với Cục trưởng Tống rồi!”
“Vết thương của anh ổn không vậy? Không thể đợi đến khi lành hẳn rồi mới đi sao?”
“Cũng tạm ổn! Chỉ là ở Thượng Hải khám bệnh không nổi đâu, tôi ở đây không có bảo hiểm y tế, toàn bộ phải tự chi trả, các khoản chi phí mỗi ngày nhìn mà xót ruột thiệt đó. Về Quảng Châu thì đỡ rồi, tôi qua bên đó có thể dùng bảo hiểm y tế chi trả phần lớn.”
Một đồng xu cũng làm khó đấng anh hào! Trình Dục Huy cũng bật cười, hếch môi về phía ngoài cửa: “Người vừa nãy là bạn gái hả?”
Trương Thành Sinh không trả lời ngay, anh rút một trái chuối từ trong giỏ trái cây, lột vỏ cắn một khúc, vừa nhai vừa lắc đầu: “Không phải. Người quen cũ thôi, hồi trước tôi bị thương một lần, do cô ấy chữa trị, cũng nhiều năm rồi không gặp…” Anh lại bổ sung thêm một câu: “Cô ấy vậy mà vẫn còn nhận ra tôi, chứ tôi thì quên mất cô ấy trông thế nào rồi.”
Trình Dục Huy lại nghe ra mùi vị giấu đầu hở đuôi. Nhưng anh vốn không phải kiểu người thích dò la chuyện người khác, nên không gặng hỏi thêm. Hai người thảo luận về vụ án một lát, thoắt cái mặt trời đã xế bóng tây. Đến lúc anh cáo từ, Trương Thành Sinh cười nói: “Chừng nào anh và Ngu Kiều tổ chức đám cưới, nhớ là phải thông báo cho tôi đó nha, không sợ không liên lạc được đâu, cứ nói với Cục trưởng Tống một tiếng là xong.”
Vẻ mặt Trình Dục Huy rất bình thản, im lặng một chốc mới nói: “E là phải làm anh thất vọng rồi.”
“Ý anh là sao?”
“Giữa chúng tôi có một hố sâu khó lòng vượt qua.” Anh chợt thèm hút thuốc, luồn tay vào túi quần bóp bóp bao thuốc lá nhưng rốt cuộc vẫn thôi. Ngước mắt thấy vẻ mặt trầm ngâm suy tư của Trương Thành Sinh, anh nhàn nhạt nói: “Chúng tôi không ở bên nhau mới là sự lựa chọn thích hợp nhất.” Nói cho anh nghe, mà cũng là nói cho chính mình nghe.
Trương Thành Sinh không gặng hỏi tiếp, chỉ nói: “Lần trước anh hỏi tôi tên thật của Ngu Kiều là gì, tôi nhớ ra rồi. Lúc sếp Phùng Hạo tuyển cô ấy làm cảnh sát chìm cho vụ án Mạnh Nghị Nhân, thủ tục vẫn chưa làm xong, tôi lại vừa vặn có việc đi Nam Kinh, nên tiện đường giúp đem hợp đồng lao động cùng các tài liệu khác đến Học viện Cảnh sát Nam Kinh, có nghe giáo viên ở Khoa Chính vụ nhắc tới một câu, tên của cô ấy là Tiền Cẩm, vốn thực tập ở Đội phòng chống m* t** thuộc Phân cục Trọng Sơn, Cục Công an Vô Tích.”
Cô ấy tốt nghiệp Học viện Cảnh sát Nam Kinh.
“Tiền Cẩm? Hai chữ đó viết thế nào?” Trình Dục Huy hỏi.
“Chữ ‘Tiền’ trong tiền bạc, chữ ‘Cẩm’ trong gấm vóc lụa là.”
Tiền Cẩm… Trình Dục Huy nhẩm thầm trong lòng, đột nhiên móc điện thoại ra, lật tìm một tấm hình đưa tới trước mặt Trương Thành Sinh: “Người này là ai?”
Trương Thành Sinh ngơ ngác: “Đây không phải là Tiêu Long sao?”
Trình Dục Huy cất điện thoại đi: “Anh từng nghe nói hoặc từng gặp một người cảnh sát chìm tên là Trần Bách Thanh chưa? Họ Trần, Bách trong cây bách, Thanh trong màu xanh.”
Trương Thành Sinh có chút bất ngờ trước câu hỏi của anh, khựng lại một chốc rồi trả lời: “Chỉ mới nghe nói qua thôi.”
“Anh ta là người thế nào?”
Trương Thành Sinh miêu tả ngắn gọn: “Anh ta là người Thượng Hải, sau khi tốt nghiệp trường công an thì đến Cục Công an Lực Tích ở Vân Nam. Chúng tôi từng hợp tác trong một vụ án buôn lậu m* t** xuyên tỉnh lớn, tuy không giáp mặt nhưng anh ta rất giàu kinh nghiệm, hành sự quyết đoán lão luyện, tình báo truyền về không hề sai lệch, thời gian, địa điểm cho đến quân số đều chính xác tuyệt đối. Anh ta để lại cho tôi ấn tượng đặc biệt sâu sắc. Ồ đúng rồi, ba của anh ta là Trần Vân Châu cũng cực kỳ lợi hại, ông trùm m* t** Lưu La Hán, tức cha của mấy anh em Lưu Mông Khảm, chính là bị ông ấy bắn hạ.”
Sắc mặt Trình Dục Huy bỗng chốc thay đổi.
Anh lái xe quay về cục, suốt dọc đường trong đầu đều là hai cái tên Tiền Cẩm và Trần Bách Thanh. Lúc đi ngang qua phòng lưu trữ hồ sơ, anh khựng bước lại, ngẫm nghĩ một hồi rồi bước vào trong, hỏi nhân viên quản lý hồ sơ là Mạnh Thành: “Tiểu Mạnh, Chủ nhiệm Ngô của các cậu đâu rồi?”
Mạnh Thành vội vàng nói: “Trưởng khoa Trình, Chủ nhiệm Ngô vừa mới đi ra ngoài, anh có việc gấp sao? Để tôi đi tìm anh ấy.”
“Không cần đâu.” Trình Dục Huy nói, “Phòng của chúng tôi dạo này có một suất đi giao lưu ở Mỹ, tôi muốn xem qua hồ sơ của bác sĩ pháp y Phùng Yến.”
Mạnh Thành hỏi: “Có phiếu phê duyệt không anh? Phải có chữ ký của Cục trưởng Tống đó.”
“Có, nhưng mà để ở văn phòng rồi, tôi quên mang theo người.”
“Không sao đâu, anh cứ tra trước đi, lát nữa bổ sung cho tôi sau cũng được.” Cậu ta dẫn Trình Dục Huy đến trước máy tính, mở hệ thống rồi gõ mật khẩu mấy lần, màn hình hiện ra giao diện danh mục hồ sơ, liền nói tiếp: “Trong hệ thống có ghi chép chi tiết và bản quét dữ liệu, anh bấm vào đây để tìm kiếm, nhập tên rồi nhấn phím xác nhận là ra liền, nếu không có thì tôi mới đi lục tìm túi hồ sơ.”
Trình Dục Huy gật đầu tỏ ý cảm ơn, gõ bàn phím nhập hai chữ Phùng Yến, màn hình hiện ra mấy chục dòng thông tin trùng họ trùng tên, anh nhập thêm Cục Công an Thượng Hải – Phòng Pháp y thì hiện ra một dòng thông tin, nhấp đúp chuột để mở ra, lập tức hiện lên bảng sơ yếu lý lịch cá nhân, cùng các bản quét liên quan đến hộ khẩu, bằng cấp, chứng chỉ hành nghề, anh bấm chuột lật xem từng tờ một, vô cùng tường tận.
Ngước mắt thấy Mạnh Thành đang cầm chiếc ly dùng một lần đi pha trà cho mình, anh nhanh chóng quay trở lại giao diện ban đầu, trước tiên nhập cái tên Tiền Cẩm, màn hình liền nhảy ra một hộp thoại: Không tìm thấy người này.
Anh lại nhập tiếp Trần Bách Thanh, vẫn là không tìm thấy người này. Trầm ngâm một lát, anh nhập Trần Vân Châu, màn hình hiển thị không có quyền hạn truy cập. Anh thử nhập lại các tên Ngu Kiều, Đường Hinh và Tiêu Long, tất cả đều không tìm thấy người này.
Ngay lúc này, Ngô Thanh thong thả sải bước vào cửa, đụng ngay phải Mạnh Thành đang bưng trà, hai người nhỏ to vài câu, anh ta đón lấy ly trà rồi đi tới, một mặt cười híp mắt hỏi: “Cơn gió nào thổi Trưởng khoa Trình đến chỗ tôi thế này?”
Trình Dục Huy đón lấy ly trà, thong thả giải thích lai lịch của mình. Ngô Thanh liền nói: “Tôi với Trưởng khoa Trình cũng là chỗ người quen cũ, người trong nhà cả không nói lời khách sáo làm gì. Ngặt nỗi hiện tại vì vụ án đó, cấp trên yêu cầu thuộc cấp phải tự kiểm tra làm rõ, tổ kiểm tra đã đến mấy chuyến rồi, chỉ trích tôi đến mức không còn mặt mũi nào, bảo là bên tôi quản lý hồ sơ có lỗ hổng, vi phạm quy định quy chế, không nghiêm túc chấp hành theo đúng quy trình. Ôi chà, anh xem tôi có khó xử không chứ, đều là người trong cục cả, ra vào chạm mặt nhau hoài, không nể tình thì cũng phải nể mặt chứ, vậy mà Cục trưởng Tống đã đánh tiếng rồi, tôi nể mặt người khác tức là không nể mặt chính mình, cứ tiếp tục như vầy thì cái phòng hồ sơ này tôi cũng khỏi ở lại nữa, đi dọn dẹp nhà vệ sinh cho rồi.”
Trình Dục Huy nghe ra ẩn ý trong lời nói của anh ta, mỉm cười: “Lần này đúng là tôi sơ suất, làm cho Chủ nhiệm Ngô phải khó xử rồi.”
“Anh đừng nói vậy nha.” Ngô Thanh lộ ra vẻ mặt như thể bị hàm oan: “Tôi chỉ cằn nhằn vài câu thôi, Trưởng khoa Trình đừng có để bụng.” Rồi anh ta thở dài một tiếng: “Hầy, còn không phải tại Phùng Hạo gây ra sao, ông ấy chạy đến chỗ tôi, xóa sạch thông tin của hai viên cảnh sát trong hệ thống, lại còn cuỗm luôn cả xấp hồ sơ đi mất. Ngày thường ông ấy hay đến điều động hồ sơ, tôi thì dù sao ông ấy cũng từng là lãnh đạo cũ của mình, cái tính tôi lại hay mủi lòng, nể tình xưa nên cứ nhắm mắt làm ngơ, ai mà dè ông ấy lại bày ra cái trò này cho tôi, cuối năm nay đừng nói tới chuyện được bầu chiến sĩ tiên tiến, không cách chức tra cứu của tôi đã là nhờ Cục trưởng Tống giơ cao đánh khẽ rồi.”
Anh ta hơi khựng lại, thấy Trình Dục Huy chỉ im lặng lắng nghe chứ không phát biểu gì, bèn tiếp tục nói: “Tôi phải hỏi Trưởng khoa Trình một việc này, hồ sơ đó của anh chỉ có độc một tờ phiếu đăng ký thông tin cá nhân chưa điền đầy đủ. Như vầy là không ổn đâu, tổ kiểm tra phê bình tôi dữ dội lắm, tôi cũng thật sự hết cách rồi, anh xem chừng nào tụi mình cùng nhau đem đống tài liệu này của anh, chỗ nào cần điền thì điền, chỗ nào cần điều động thì điều động, bổ sung cho nó hoàn chỉnh hết luôn, được không?”
Trình Dục Huy nhập tên của mình vào hệ thống, nhấp mở dòng thông tin ra, quả nhiên chỉ có một tờ biểu mẫu điền qua loa và một tấm hình thẻ trắng đen kích cỡ một inch. Anh vừa tắt máy tính, vừa mỉm cười gật đầu: “Được chứ, có điều phải đợi thêm một thời gian nữa, tôi bận xong đợt này nhất định sẽ phối hợp làm việc với ông.”
“Như vậy sao được, tôi biết anh lúc nào cũng bận rộn hết trơn á, không biết rồi phải đợi tới chừng nào nữa…”
Thấy Ngô Thanh cứ kỳ kèo không buông, anh dứt khoát đưa cổ tay lên nhìn đồng hồ: “Tôi có một cuộc họp, xin phép đi trước một bước.” Anh đứng dậy bước ra ngoài phòng hồ sơ, nụ cười trên khóe môi cũng nhanh chóng mím lại. Nếu không dự đoán sai thì hai viên cảnh sát mà Phùng Hạo mạo hiểm xóa tên chính là Tiền Cẩm và Trần Bách Thanh.