6.
Đúng theo thời gian đã hẹn, Lê Du cùng Bảo Thân Vương và Vương phi đích thân đến phủ cầu thân, nhưng lại không mang theo sính lễ.
"Sở cô nương, hôn sự của chúng ta hiện giờ vẫn chưa thể công khai, đành phải để cô nương chịu chút thiệt thòi thêm vài ngày. Hiện nay trong thành Dư Châu vẫn chưa có ai biết ta đã trở về. Nếu lúc này phô trương quá mức, e rằng sẽ đ.á.n.h rắn động cỏ, để kẻ nào đó kịp thời báo tin. Chờ sau khi Lý đại nhân được bí mật áp giải về kinh, chúng ta sẽ có thể công khai hôn sự."
"Tuy sính lễ chưa được đưa tới, nhưng sính lễ đơn đã có ấn tín của phụ vương. Xin mời Sở đại nhân xem qua."
Sính lễ đơn dày cộp thành một xấp, chưa cần xem kỹ cũng biết sính lễ đã được chuẩn bị vô cùng chu đáo.
"Khuyển t.ử ái mộ Liên Nhất đã lâu, nay rốt cuộc cũng được toại nguyện, bản vương thật lòng vui mừng. Sở huynh, từ nay về sau hai nhà chúng ta chính là thông gia rồi."
"Chỉ là trước khi vụ án mua quan bán chức ở kinh thành và Dư Châu có kết luận, đành phải để hai nhà chịu thiệt thòi thêm ít ngày."
Phụ thân cũng đã biết rõ chân tướng chuyện sơn phỉ hôm ấy, liền cười đáp:
"Không sao, đều chỉ là những nghi lễ ngoài thân, chẳng cần vội nhất thời."
Cứ như vậy, hôn sự giữa ta và Lê Du đã được định xuống.
Chỉ là sau đó ta mới chợt nhớ đến câu nói của Bảo Thân Vương:
"Khuyển t.ử ái mộ Liên Nhất đã lâu."
Ta và Lê Du lần đầu gặp mặt chính là hôm cùng nhau tiêu diệt đám sơn phỉ. Dẫu chàng có phải lòng ta từ cái nhìn đầu tiên, thì cũng đâu thể gọi là "đã lâu".
Nghĩ đi nghĩ lại, hẳn chỉ là lời khách sáo của Vương gia mà thôi.
Thế nên ta cũng chẳng để trong lòng, chỉ chuyên tâm kiểm kê số của hồi môn phong phú mà phụ thân chuẩn bị cho ta, lặng lẽ chờ ngày Lý đại nhân bị bí mật áp giải về kinh, rồi cùng Lê Du thành thân.
7.
"Tiểu thư, người mê bạc từ bao giờ vậy? Sao trước đây nô tỳ lại không phát hiện nhỉ?" A Tân chống cằm, ngồi trên chiếc ghế đẩu thấp, chán chường hỏi.
"Đúng vậy." Ta vừa kiểm kê sính lễ, vừa đáp mà không ngẩng đầu. "Thế đạo này, nữ t.ử vốn sống chẳng dễ dàng. Có của cải bên mình thì ở nhà chồng mới có chỗ dựa. Nếu không, muội nghĩ vì sao phụ thân lại gần như vét nửa gia sản nhà họ Sở để làm của hồi môn cho ta?"
Nói thật, số của hồi môn phụ thân chuẩn bị cho ta, dẫu trong lòng ta đã có chuẩn bị từ trước, khi tận mắt nhìn thấy vẫn không khỏi kinh ngạc.
Toàn bộ của hồi môn mà mẫu thân mang theo khi xuất giá đều để lại cho ta.
Ngoài ra, phụ thân còn bồi thêm số tài sản gấp ba lần như thế.
Người vẫn chẳng nói thêm lời nào.
Nhưng ta hiểu.
Đó là cách phụ thân nói với ta rằng:
"Đừng sợ. Dẫu con có gả vào hoàng gia cũng chẳng cần e ngại. Phía sau con vẫn luôn có phụ thân chống lưng."
"Vậy thì tiểu thư chính là phú bà số một Dư Châu rồi!" A Tân vừa bấm ngón tay tính toán vừa cười nói. "Toàn bộ sính lễ của nhà họ Lê đều thuộc về tiểu thư, của hồi môn lại nhiều đến vậy. Lê tướng quân còn tặng riêng cho người bao nhiêu sản nghiệp nữa..."
"Sản nghiệp riêng?"
Ta ngẩn người.
Sao ta lại không hề biết chuyện ấy?
A Tân bĩu môi đầy tủi thân.
"Tiểu thư bảo mình bận, ai cũng không được gặp, cũng không cho ai quấy rầy người kiểm kê bạc. Vì thế mấy ngày nay, những khế ước sản nghiệp mà Lê tướng quân liên tục sai người đưa tới, nô tỳ chỉ đành cất giữ trước."
Đợi đến khi xem hết toàn bộ số khế ước ấy, ta mới chợt nhận ra có điều không ổn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Xem ra câu nói của Bảo Thân Vương rằng "ái mộ đã lâu", quả thật không phải lời khách sáo.
Lê Du đã giao toàn bộ gia sản của chàng cho ta.
Mà khi ấy hai người chúng ta còn chưa chính thức ký hôn thư.
8.
"Vì sao chàng lại đưa cho ta nhiều đến vậy? Đừng nói là để báo đáp việc ta giúp chàng thoát khỏi rắc rối hôn sự hôm ấy."
Ta hẹn gặp riêng Lê Du, rồi thẳng thắn hỏi.
Lê Du khẽ mỉm cười.
"Hôm ấy ta đã nói rồi mà. Ta ái mộ nàng đã lâu. Những sản nghiệp ấy chỉ là một trong những cách để ta chứng minh lòng mình."
"Ba ngày... cũng gọi là lâu sao?"
Ta nhìn chàng đầy nghi hoặc.
Trong mắt Lê Du thoáng hiện một tia thất vọng, chàng khẽ thở dài đến mức gần như không thể nhận ra.
"Quả nhiên... nàng đã quên ta rồi."
Ta cố lục lọi mọi ký ức trong đầu, nhưng vẫn không nhớ nổi mình từng gặp Lê Du ở đâu.
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
"Hơn mười năm trước, khi ấy nàng vẫn còn rất nhỏ. Ta thường đến phủ họ Sở theo Sở đại nhân học võ."
"Hôm ấy, lúc sắp đến cổng phủ, ta nhìn thấy một tiểu cô nương bé xíu, tròn trịa như chiếc bánh bao, đang cãi nhau với một đôi phu thê."
"Nàng mắng họ không tiếc lời vì muốn bán chính con gái mình vào thanh lâu. Rõ ràng nàng cũng chỉ trạc tuổi cô bé bị đem bán ấy, vậy mà chẳng hề biết sợ là gì."
"Cuối cùng, nàng thật sự đã cứu được cô bé kia đi. Khi ấy ta đã nghĩ tiểu cô nương này thật lợi hại."
"Sau này ta mới biết, tiểu cô nương ấy tên là Sở Liên Nhất, chính là ái nữ của sư phụ ta."
"Lần gặp lại nàng, ta hỏi nha hoàn thiếp thân của nàng từ đâu mà có. Nàng liền ngẩng cao đầu, đầy vẻ kiêu hãnh đáp rằng do chính mình chọn, tên là A Tân. Ta chưa từng thấy nụ cười nào rạng rỡ đến thế. Một tiểu cô nương sống trong thâm trạch từ nhỏ, ta vốn cho rằng nàng sẽ cô độc, sẽ ích kỷ."
"Thế nhưng về sau, ta mới biết nàng đã có hôn ước từ thuở bé. Còn ta thì theo thúc phụ đến quân doanh. Dẫu vậy, ta chưa từng quên nàng. Vì thế, ta đã khắp nơi dò hỏi tung tích bức 《Thu Du Đồ》. Ta biết chỉ cần có tin tức về bức họa ấy, nàng nhất định sẽ đến tham dự buổi săn. Vốn định gặp lại nàng ở săn uyển để nhận nhau, nào ngờ ông trời lại còn giúp ta một tay."
"Liên Nhất, trong lòng ta, nàng là người ta trân trọng nhất."
Ta liên tục gật đầu.
Ta tin.
Một nam nhân có thật lòng yêu thương một nữ t.ử hay không, trước hết phải xem chàng có sẵn lòng giao của cải cho nàng hay không.
Phụ thân yêu thương ta, nên đã dành cho ta rất nhiều.
Tình cảm của Lê Du đối với ta, tuy ta vẫn chưa thể hoàn toàn thấu hiểu, nhưng chàng cũng đã trao cho ta rất nhiều. Nghĩ vậy, ta tin những lời chàng nói đều là thật.
"Vậy sau này... ta cũng sẽ đối xử thật tốt với chàng."
Ta mỉm cười nhìn Lê Du.
Đó là lời xuất phát từ tận đáy lòng ta.
Ta luôn nguyện dùng chân tâm để báo đáp những ai thật lòng đối tốt với mình.
Dưới ánh trăng, ta không nhìn rõ biểu cảm trên gương mặt Lê Du, nhưng ta có thể cảm nhận được... chàng đang mỉm cười.
Giọng chàng dịu dàng vô cùng.
"Liên Nhất, nàng nhất định sẽ sống thật hạnh phúc."
Đúng theo thời gian đã hẹn, Lê Du cùng Bảo Thân Vương và Vương phi đích thân đến phủ cầu thân, nhưng lại không mang theo sính lễ.
"Sở cô nương, hôn sự của chúng ta hiện giờ vẫn chưa thể công khai, đành phải để cô nương chịu chút thiệt thòi thêm vài ngày. Hiện nay trong thành Dư Châu vẫn chưa có ai biết ta đã trở về. Nếu lúc này phô trương quá mức, e rằng sẽ đ.á.n.h rắn động cỏ, để kẻ nào đó kịp thời báo tin. Chờ sau khi Lý đại nhân được bí mật áp giải về kinh, chúng ta sẽ có thể công khai hôn sự."
"Tuy sính lễ chưa được đưa tới, nhưng sính lễ đơn đã có ấn tín của phụ vương. Xin mời Sở đại nhân xem qua."
Sính lễ đơn dày cộp thành một xấp, chưa cần xem kỹ cũng biết sính lễ đã được chuẩn bị vô cùng chu đáo.
"Khuyển t.ử ái mộ Liên Nhất đã lâu, nay rốt cuộc cũng được toại nguyện, bản vương thật lòng vui mừng. Sở huynh, từ nay về sau hai nhà chúng ta chính là thông gia rồi."
"Chỉ là trước khi vụ án mua quan bán chức ở kinh thành và Dư Châu có kết luận, đành phải để hai nhà chịu thiệt thòi thêm ít ngày."
Phụ thân cũng đã biết rõ chân tướng chuyện sơn phỉ hôm ấy, liền cười đáp:
"Không sao, đều chỉ là những nghi lễ ngoài thân, chẳng cần vội nhất thời."
Cứ như vậy, hôn sự giữa ta và Lê Du đã được định xuống.
Chỉ là sau đó ta mới chợt nhớ đến câu nói của Bảo Thân Vương:
"Khuyển t.ử ái mộ Liên Nhất đã lâu."
Ta và Lê Du lần đầu gặp mặt chính là hôm cùng nhau tiêu diệt đám sơn phỉ. Dẫu chàng có phải lòng ta từ cái nhìn đầu tiên, thì cũng đâu thể gọi là "đã lâu".
Nghĩ đi nghĩ lại, hẳn chỉ là lời khách sáo của Vương gia mà thôi.
Thế nên ta cũng chẳng để trong lòng, chỉ chuyên tâm kiểm kê số của hồi môn phong phú mà phụ thân chuẩn bị cho ta, lặng lẽ chờ ngày Lý đại nhân bị bí mật áp giải về kinh, rồi cùng Lê Du thành thân.
7.
"Tiểu thư, người mê bạc từ bao giờ vậy? Sao trước đây nô tỳ lại không phát hiện nhỉ?" A Tân chống cằm, ngồi trên chiếc ghế đẩu thấp, chán chường hỏi.
"Đúng vậy." Ta vừa kiểm kê sính lễ, vừa đáp mà không ngẩng đầu. "Thế đạo này, nữ t.ử vốn sống chẳng dễ dàng. Có của cải bên mình thì ở nhà chồng mới có chỗ dựa. Nếu không, muội nghĩ vì sao phụ thân lại gần như vét nửa gia sản nhà họ Sở để làm của hồi môn cho ta?"
Nói thật, số của hồi môn phụ thân chuẩn bị cho ta, dẫu trong lòng ta đã có chuẩn bị từ trước, khi tận mắt nhìn thấy vẫn không khỏi kinh ngạc.
Toàn bộ của hồi môn mà mẫu thân mang theo khi xuất giá đều để lại cho ta.
Ngoài ra, phụ thân còn bồi thêm số tài sản gấp ba lần như thế.
Người vẫn chẳng nói thêm lời nào.
Nhưng ta hiểu.
Đó là cách phụ thân nói với ta rằng:
"Đừng sợ. Dẫu con có gả vào hoàng gia cũng chẳng cần e ngại. Phía sau con vẫn luôn có phụ thân chống lưng."
"Vậy thì tiểu thư chính là phú bà số một Dư Châu rồi!" A Tân vừa bấm ngón tay tính toán vừa cười nói. "Toàn bộ sính lễ của nhà họ Lê đều thuộc về tiểu thư, của hồi môn lại nhiều đến vậy. Lê tướng quân còn tặng riêng cho người bao nhiêu sản nghiệp nữa..."
"Sản nghiệp riêng?"
Ta ngẩn người.
Sao ta lại không hề biết chuyện ấy?
A Tân bĩu môi đầy tủi thân.
"Tiểu thư bảo mình bận, ai cũng không được gặp, cũng không cho ai quấy rầy người kiểm kê bạc. Vì thế mấy ngày nay, những khế ước sản nghiệp mà Lê tướng quân liên tục sai người đưa tới, nô tỳ chỉ đành cất giữ trước."
Đợi đến khi xem hết toàn bộ số khế ước ấy, ta mới chợt nhận ra có điều không ổn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Xem ra câu nói của Bảo Thân Vương rằng "ái mộ đã lâu", quả thật không phải lời khách sáo.
Lê Du đã giao toàn bộ gia sản của chàng cho ta.
Mà khi ấy hai người chúng ta còn chưa chính thức ký hôn thư.
8.
"Vì sao chàng lại đưa cho ta nhiều đến vậy? Đừng nói là để báo đáp việc ta giúp chàng thoát khỏi rắc rối hôn sự hôm ấy."
Ta hẹn gặp riêng Lê Du, rồi thẳng thắn hỏi.
Lê Du khẽ mỉm cười.
"Hôm ấy ta đã nói rồi mà. Ta ái mộ nàng đã lâu. Những sản nghiệp ấy chỉ là một trong những cách để ta chứng minh lòng mình."
"Ba ngày... cũng gọi là lâu sao?"
Ta nhìn chàng đầy nghi hoặc.
Trong mắt Lê Du thoáng hiện một tia thất vọng, chàng khẽ thở dài đến mức gần như không thể nhận ra.
"Quả nhiên... nàng đã quên ta rồi."
Ta cố lục lọi mọi ký ức trong đầu, nhưng vẫn không nhớ nổi mình từng gặp Lê Du ở đâu.
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
"Hơn mười năm trước, khi ấy nàng vẫn còn rất nhỏ. Ta thường đến phủ họ Sở theo Sở đại nhân học võ."
"Hôm ấy, lúc sắp đến cổng phủ, ta nhìn thấy một tiểu cô nương bé xíu, tròn trịa như chiếc bánh bao, đang cãi nhau với một đôi phu thê."
"Nàng mắng họ không tiếc lời vì muốn bán chính con gái mình vào thanh lâu. Rõ ràng nàng cũng chỉ trạc tuổi cô bé bị đem bán ấy, vậy mà chẳng hề biết sợ là gì."
"Cuối cùng, nàng thật sự đã cứu được cô bé kia đi. Khi ấy ta đã nghĩ tiểu cô nương này thật lợi hại."
"Sau này ta mới biết, tiểu cô nương ấy tên là Sở Liên Nhất, chính là ái nữ của sư phụ ta."
"Lần gặp lại nàng, ta hỏi nha hoàn thiếp thân của nàng từ đâu mà có. Nàng liền ngẩng cao đầu, đầy vẻ kiêu hãnh đáp rằng do chính mình chọn, tên là A Tân. Ta chưa từng thấy nụ cười nào rạng rỡ đến thế. Một tiểu cô nương sống trong thâm trạch từ nhỏ, ta vốn cho rằng nàng sẽ cô độc, sẽ ích kỷ."
"Thế nhưng về sau, ta mới biết nàng đã có hôn ước từ thuở bé. Còn ta thì theo thúc phụ đến quân doanh. Dẫu vậy, ta chưa từng quên nàng. Vì thế, ta đã khắp nơi dò hỏi tung tích bức 《Thu Du Đồ》. Ta biết chỉ cần có tin tức về bức họa ấy, nàng nhất định sẽ đến tham dự buổi săn. Vốn định gặp lại nàng ở săn uyển để nhận nhau, nào ngờ ông trời lại còn giúp ta một tay."
"Liên Nhất, trong lòng ta, nàng là người ta trân trọng nhất."
Ta liên tục gật đầu.
Ta tin.
Một nam nhân có thật lòng yêu thương một nữ t.ử hay không, trước hết phải xem chàng có sẵn lòng giao của cải cho nàng hay không.
Phụ thân yêu thương ta, nên đã dành cho ta rất nhiều.
Tình cảm của Lê Du đối với ta, tuy ta vẫn chưa thể hoàn toàn thấu hiểu, nhưng chàng cũng đã trao cho ta rất nhiều. Nghĩ vậy, ta tin những lời chàng nói đều là thật.
"Vậy sau này... ta cũng sẽ đối xử thật tốt với chàng."
Ta mỉm cười nhìn Lê Du.
Đó là lời xuất phát từ tận đáy lòng ta.
Ta luôn nguyện dùng chân tâm để báo đáp những ai thật lòng đối tốt với mình.
Dưới ánh trăng, ta không nhìn rõ biểu cảm trên gương mặt Lê Du, nhưng ta có thể cảm nhận được... chàng đang mỉm cười.
Giọng chàng dịu dàng vô cùng.
"Liên Nhất, nàng nhất định sẽ sống thật hạnh phúc."