Từng Quen Biết

Chương 10

Ta nhìn Lê Du. Gương mặt chàng phủ đầy vẻ buồn bã, thần sắc vô cùng nghiêm túc.

“Lê Du, ngươi thật sự giống như lời mình nói sao? Suốt những năm qua vẫn luôn nhớ đến ta, trở về Dư Châu cũng chỉ vì muốn cưới ta?” Ta hỏi.

Lê Du gật đầu: “Tuyệt không nửa lời dối trá.”

Ta quay mặt sang nơi khác: “Nói dối! Đồ lừa gạt!”

“Trước đó còn luôn miệng nói sẽ đối tốt với ta, vậy mà giờ đã trở mặt không nhận người. Được lắm, Lê Du! Mới được Hoàng thượng ban lời khen đã quên ngay người vợ tào khang của mình. Nào là vì tốt cho ta, tất cả đều là dối trá. Chắc chắn bên ngoài đã có người khác rồi, chỉ mong mau ch.óng hủy hôn với ta để dọn chỗ cho vị kia, có phải không?”

“Được, được lắm, ta hủy hôn là được chứ gì. Dù sao Sở Liên Nhất ta cũng đâu phải lần đầu hủy hôn. Chuyện này ta còn thạo hơn ngươi, làm quen tay lắm rồi.”

“Thiên hạ thiếu gì nam nhân. Ta tìm một người khác là xong. Nhất định phải là bậc nam t.ử cao lớn tuấn tú, trên có thể ngâm thơ đối phú, dưới có thể tung hoành sa trường. Vợ chồng chúng ta sẽ cùng nhau viết nên một giai thoại, trở thành đôi quyến lữ xứng đôi nhất thiên hạ.”

“Vậy cứ quyết định thế đi. Ta đi đây.”

Ta tung người định nhảy xuống khỏi mái nhà.

Nhưng chưa kịp nhảy, cánh tay đã bị Lê Du giữ c.h.ặ.t.

Trong mắt chàng ánh lên một tầng lệ quang: “Sở Liên Nhất!”

Giọng nói mang theo vài phần tức giận.

“Ta không lừa nàng. Những lời ta nói đều là thật lòng thật dạ. Từ đầu đến cuối, trong tim ta chỉ có mình nàng.”

Nói đến đây, giọng chàng lại mềm đi mấy phần, hệt như chú ch.ó vàng nhỏ năm xưa ta từng nuôi.

Mỗi lần bị ta quở trách, chàng đều tội nghiệp nhìn ta bằng đôi mắt ướt rượt, cất giọng mềm mại khe khẽ gọi tên ta, thỉnh thoảng còn cọ cọ vào người ta. Đó chính là cách chàng làm nũng, xin tha thứ.

Vốn dĩ ta chỉ cố ý chọc tức chàng mà thôi.

Lần trước, ở trước cổng chùa, vừa nghe người ta gọi Ninh Hoài là “Sở gia cô gia”, chàng đã nổi giận đến mức quay lại đ.á.n.h người ta thêm một trận. Khi ấy ta đã biết, Lê Du này nhìn bề ngoài uy phong lẫm liệt, khắp Dư Châu ai nhắc đến cũng không tiếc lời khen ngợi, nào là hành sự quyết đoán, nào là chinh chiến như có thần trợ giúp. Thế nhưng trên thực tế, chỉ vì một câu nói cũng đủ để chàng ghen tuông.

Lúc này thấy chàng vừa đáng thương vừa sốt ruột như vậy, lòng ta cũng bất giác mềm đi.

“Nếu trong lòng chỉ có mình ta, vậy thì sau này đừng nói những lời như thế nữa. Từ nay về sau không được nhắc đến chuyện hủy hôn. Để ta nghe thêm một lần nữa, ta sẽ đ.á.n.h gãy chân ngươi.” Ta hung dữ nói.

Lê Du lập tức xoay người quỳ xuống: “Ta, Lê Du, xin lấy trời đất làm chứng, đời này quyết không phụ Sở Liên Nhất.”

Được rồi, người đang hồn vía để đâu đâu kia cũng đã dỗ dành xong, ta cũng nên trở về thôi.

14

Ta đang định rời đi thì nghe thấy phía tiền viện vang lên tiếng ồn ào, dường như là giọng của Ninh Hoài.

Lê Du và ta nhìn nhau một cái rồi đồng thời tung người lao tới, ngồi trên mái nhà quan sát tình hình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ninh Hoài bị mấy tên thị vệ giữ c.h.ặ.t, vẫn ngẩng cao đầu không ngừng quát tháo: “Các ngươi đều mù cả rồi sao? Không nhận ra ta à?”

“Ta là ân nhân cứu mạng của huyện chúa. Huyện chúa và ta lưỡng tình tương duyệt. Ta chỉ muốn đưa cho nàng một phong thư, các ngươi cũng dám ngăn cản?”

Đám thị vệ vẫn không hề lay chuyển: “Huyện chúa nói không quen biết ngươi. Biết điều thì cút ngay.”

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

 

Ta quay sang hỏi Lê Du: “Chuyện gì vậy? Mấy hôm trước huyện chúa còn cùng hắn tình ý triền miên cơ mà.”

Lê Du cũng không rõ: “Trong phủ ngoài phụ vương và mẫu phi, không ai biết ta đã trở về, nên đến giờ vẫn chưa gặp tiểu muội. Mấy ngày nay lại bận điều tra vụ mua quan bán tước, cũng chưa kịp hỏi rõ.”

“Ngày mai ta sẽ hỏi cho ra nhẽ. Đang yên đang lành, sao lại bị tên vô lại ấy quấn lấy.”

“Được. Ngươi cứ hỏi huyện chúa cho rõ. Nếu việc này không liên quan đến huyện chúa, vậy thì món đại lễ ta chuẩn bị cho Ninh Hoài cũng có thể bắt đầu rồi.”

Mấy hôm trước, Ninh Hoài đã mang trả đầy đủ số bạc phụ thân ta chi dùng cho mẹ con hắn suốt bao năm qua. Sau khi A Tân kiểm đếm xong, nàng cau mày hỏi hắn: “Thế còn căn nhà và ruộng đất thì sao?”

Ninh Hoài quay mặt sang chỗ khác, không nhìn A Tân: “Chẳng lẽ các ngươi định để mẹ con ta không có chỗ dung thân sao?”

Ta khẽ đưa mắt ra hiệu cho A Tân, nàng lập tức hiểu ý: “Các ngươi có chỗ ở hay không, thì liên quan gì đến Sở gia chúng ta?”

“A Tân, ta cho các ngươi thêm hai ngày nữa. Sau hai ngày, ta sẽ dẫn người đến thu hồi nhà. Kẻ nào chưa dọn đi, đập hết đồ đạc tại chỗ. Ai còn chưa chịu rời, cứ khiêng thẳng ra ngoài ném đi.”

Hai ngày sau, ta điều mấy bà t.ử khỏe mạnh đến cho A Tân sai khiến.

Đối phó với hạng vô lại, thị vệ chẳng có tác dụng gì. Chỉ có những bà t.ử vừa khỏe, vừa biết khóc lóc làm ầm ĩ mới là thích hợp nhất.

Cuối cùng, Ninh phu nhân bị bọn họ khiêng thẳng từ trong nhà ném ra ngoài cổng lớn. Bà ngồi bệt dưới đất khóc lóc: “Ta với cố phu nhân nhà các ngươi từng là khăn tay giao, các ngươi đối xử với ta như thế, chẳng lẽ không thấy có lỗi với anh linh của nàng nơi chín suối sao?”

A Tân khinh khỉnh nhổ một bãi nước bọt: “Bà dung túng nhi t.ử bôi nhọ Sở gia, phản bội tiểu thư nhà ta. Hắn ở ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt, trái ôm phải ấp, bà là mẫu thân mà đã từng khuyên can lấy một câu chưa? Hắn sỉ nhục tiểu thư nhà ta đến mức ấy, còn suýt hại c.h.ế.t người. Bà lấy tư cách gì mà dám nói mình không phụ lòng vị hảo tỷ muội năm xưa?”

Ninh phu nhân bị hỏi đến cứng họng.

Bà chỉ biết ngồi dưới đất rơi nước mắt, trơ mắt nhìn A Tân khóa cổng nhà, thu lại khế nhà và khế đất.

Ninh Hoài đưa Ninh phu nhân đến tá túc trong khách điếm: “Đợi con thành thân với huyện chúa rồi, nhà lớn ba tiến ba viện, mẫu thân cứ tùy ý chọn mà ở.”

Chỉ có điều, nhìn tình hình hiện giờ, e rằng chuyện ấy sẽ chẳng thể thành.

15

Nghe nói Ninh Hoài đã đến làm loạn trước cổng Bảo Thân Vương phủ suốt hai ngày.

“Thị vệ của Vương phủ đâu có nể nang như Sở gia chúng ta. Bọn họ chẳng chừa cho hắn chút thể diện nào, hết lần này đến lần khác quẳng hắn ra ngoài, đ.á.n.h đến đầu rơi m.á.u chảy.” A Tân vừa ăn hạt dẻ nướng vừa kể cho ta nghe mấy chuyện vui mà nàng vừa nghe ngóng được.

“Đúng rồi, tiểu thư. Lê tướng quân bảo nô tỳ mang bức thư này đến cho người.”

Lê Du hẹn ta đến trà lâu bên bờ sông ngắm hoàng hôn.