Tuế Tuế Thừa Niên

Chương 4

Chương 4:

13.

 

Lăng Thừa Niên lắc đầu,

 

「Mỗi ngày ở trong phòng cũng buồn chán, nên chỉ thích đọc vài cuốn tạp thư thôi. Trong thư phòng của ta có rất nhiều, cả binh thư nữa, nàng đều có thể lấy ra xem.」

 

「Thôi bỏ đi, ta không hiểu được, ta không biết chữ.」

 

Nói ra cũng hơi hổ thẹn.

 

Trước đây bất kể Lăng Thừa Diên có mắng ta là đồ ngu ngốc ra sao,

 

ta đều chẳng bận tâm.

 

Thế nhưng khoảnh khắc này,

 

ta bỗng thấy sao mình lại ngu ngốc như vậy,

 

đến chữ còn không biết.

 

Ta nhặt cọng cỏ đuôi c.h.ó vẽ vòng tròn lên mặt đất, cái đầu càng lúc càng cúi thấp,

 

giật mình khi trên đỉnh đầu được bao phủ bởi một bàn tay ấm áp rộng lớn,

 

「Nàng muốn học không? Ta dạy cho nàng, dăm ba vạn chữ, cả đời này chắc chắn sẽ học hết thôi.」

 

Ta ngập ngừng ngước lên,

 

há miệng nhưng không thốt nên lời.

 

Độ nóng từ bàn tay ấy dường như xuyên qua da thịt chạm tới tận trái tim,

 

khiến nó nóng rực cuộn trào.

 

「Sao lại không nói lời nào, là sợ ta sống không hết một đời này à?」

 

「Muốn học, ta muốn học.」

 

Ta vội vàng gật đầu như giã tỏi.

 

14.

 

Thấm thoát cũng đã trôi qua vài ngày.

 

Ta chưa dạy được Lăng Thừa Niên cách tụ khí,

 

chàng ngược lại đã dạy ta cách viết tên mình.

 

Ánh tàn dương dần khuất sau rặng núi,

 

ta thổi chiếc còi trúc, gọi Đại Tráng đang gặm cỏ ở đằng xa lại gần.

 

Cũng giống như lúc đến, ta thắt lại dây cương,

 

Lăng Thừa Niên được ta kéo ngồi lên lưng ngựa,

 

chàng tuy thân thể suy nhược, hơi nghiêng ngả,

 

nhưng khi ngồi phía sau ta, vẫn cao hơn ta một cái đầu.

 

Vừa về tới trước cửa phủ, lại tình cờ gặp Lăng Thừa Diên đang từ ngoài trở về.

 

Thấy ta và Lăng Thừa Niên cùng cưỡi một ngựa,

 

hắn ta thoáng sững sờ,

 

sau đó chặn đường chúng ta ở trước cổng,

 

sắc mặt vô cùng u ám,

 

「Thật trơ trẽn, không biết liêm sỉ là gì.」

 

Hắn ta nghiến răng thốt ra từng chữ,

 

「Nam nhi nhà họ Lăng không một ai yếu đuối đến mức không biết điều khiển ngựa, lại để một nữ tử cầm cương đúng là nực cười. Tên bệnh tật kia nên ở yên trong phòng, bớt ra ngoài làm mất mặt, ta thấy thay cho phụ thân còn thấy xấu hổ thay đây!」

 

Lăng Thừa Diên xưa nay chỉ coi ta như nam nhân, giờ phút này lại bảo ta là nữ tử.

 

Nhưng ta lại thấy có chút tức giận,

 

theo bản năng muốn quay đầu lại nhìn Lăng Thừa Niên.

 

Chàng lại khẽ giọng cung kính nói: 「Tam ca.」

 

「Câm miệng, ta không có loại đệ đệ như ngươi, loại con cái do tiểu th.i.ế.p sinh ra không xứng xưng huynh gọi đệ với ta, mang họ Lăng đã là quá hời cho ngươi rồi!」

 

15.

 

Tiếng quát mắng của Lăng Thừa Diên khiến đám hạ nhân khẽ ngoái nhìn,

 

ta nhìn vào ánh mắt của đám hạ nhân, toàn là sự khinh bỉ và coi thường.

 

A Niên bỗng nhiên ho dữ dội,

 

chàng đưa tay áo lên che mặt.

 

Ho đến mức vai rung lên bần bật,

 

cả tấm lưng cũng không thẳng nổi.

 

Ta vội vàng nắm lấy cánh tay kia của chàng vòng qua eo mình,

 

sợ chàng ngã xuống ngựa,

 

「A Niên, bám chặt lấy ta, cẩn thận kẻo rơi xuống.」

 

Ánh mắt Lăng Thừa Diên rơi xuống bàn tay với những đốt ngón tay rõ nét đang đặt trên eo ta,

 

ánh mắt tối sầm lại,

 

「Cố Tuế, ta khát nước!」

 

Giọng điệu của hắn ta vẫn ác ý như mọi khi.

 

Ta khó hiểu liếc nhìn đám hạ nhân phía sau hắn,

 

chỉ thấy hắn ta thật kỳ quặc,

 

có nhiều người hầu hạ như thế mà cứ khăng khăng bắt ta làm chi.

 

Huống hồ nơi này chẳng phải biên cương cần phải lặn lội xa xôi ra bờ hồ lấy nước,

 

trong phủ lúc nào chẳng có sẵn trà nóng.

 

Tiếng ho từ phía sau lưng càng trầm trọng hơn.

 

「Thiếu tướng quân, phu quân của ta thân thể không khỏe, cần trở về phòng nghỉ ngơi, mong ngài thông cảm.」

 

「Cố Tuế, ta nói là ta khát nước!」

 

Lăng Thừa Diên không hề buông tha,

 

ta hạ quyết tâm không thèm để ý đến nữa,

 

định bụng sẽ đưa A Niên về phòng trước rồi sau đó quay lại chịu tội,

 

thế nên ta nắm lấy dây cương chuẩn bị rời đi,

 

đột nhiên nghe tiếng kiếm tuốt vỏ, một đạo kiếm khí ập tới.

 

Ta theo bản năng rút bội kiếm ra,

 

ánh sáng lướt qua gương mặt,

 

trong chớp mắt, lưỡi kiếm va chạm nhau.

 

Phát ra một tiếng 「keng」 c.h.ói tai.

 

Ta cầm kiếm phản thủ chắn trước trán A Niên,

 

chỉ thấy vài sợi tóc mai của chàng từ từ rơi xuống,

 

mũi kiếm của Lăng Thừa Diên đã kề sát trong gang tấc,

 

ta mới nhận ra hóa ra hắn ta nhắm vào A Niên.

 

Ta lập tức triển khai công thế,

 

vừa đánh vừa để mắt đến A Niên trên lưng ngựa.

 

Sợ A Niên chống đỡ không nổi,

 

chiêu nào của ta cũng không hề lưu tình.

 

「Đắc tội rồi, Thiếu tướng quân.」

 

「Ngươi vì tên bệnh tật vô dụng này mà ra tay với ta sao?」

 

「Cố Tuế, ngươi đ.i.ê.n rồi à? Ngươi chịu bao nhiêu vết thương trên người là vì ta mà có, chẳng phải ngươi chỉ một lòng một dạ muốn bảo vệ ta sao? Ngươi thậm chí có thể vì cứu ta mà không cần mạng sống, vậy mà ngươi lại vì hắn ta mà rút kiếm với ta?」

 

Lăng Thừa Diên tâm trí hoàn toàn không đặt vào chiêu thức,

 

hắn ta miễn cưỡng đỡ lấy một chiêu của ta rồi lùi lại mấy bước,

 

trong mắt đầy vẻ không thể tin nổi.

 

Kiếm thuật của ta vốn cao hơn hắn,

 

ngày thường chỉ là nhường nhịn hắn mà thôi.

 

16.

 

Việc ta và Lăng Thừa Diên động thủ trước cửa phủ, đã gây xôn xao khắp nơi.

 

Trong từ đường, một đám người đang quỳ rạp,

 

đều là đang cầu xin cho Lăng Thừa Diên.

 

Đại tướng quân nổi trận lôi đình:

 

「Thế này ra thể thống gì! Giữa thanh thiên bạch nhật mà Thiếu tướng quân lại đánh nhau với Chỉ huy sứ, nếu để kẻ xấu lợi dụng chuyện này, vu khống nội bộ Long Nhương Quân bất hòa, quân tâm hoang mang thì cả hai ngươi đều khó mà gánh nổi trách nhiệm. Theo quân pháp mà trị, mỗi người phạt ba mươi quân côn!」

 

Tướng quân phu nhân vừa nghe ba mươi quân côn thì suýt ngất đi, chỉ tay vào ta mắng: 「Đồ sao chổi!」

 

Hai vị ca ca lập tức lên tiếng cầu xin,

 

「Phụ thân, tuyệt đối không được, ba mươi quân côn là lấy nửa cái mạng của A Diên đó ạ.」

 

Diệp Tri Tuyết khóc lóc thảm thiết: 「Phụ thân minh giám, Cố Tuế từng cố ý đẩy con trong yến tiệc khiến con bị thương, phu quân cũng vì con nên nhất thời không kìm được cơn giận.」

 

Nghe thấy thế, đại tẩu và nhị tẩu vội vàng ôm lấy nàng ta vào lòng.

 

「Lại có chuyện này sao? Tuyết nhi, sao nàng không nói sớm? Tứ đệ tức phụ hà cớ gì lại ra tay với một nữ tử yếu đuối tay trói gà không chặt như vậy?」

 

Lăng Thừa Diên lại hừ giọng đáp: "Chẳng phải vì chuyện này, đều tại tên bệnh tật kia..."

 

"Ngươi im miệng!"

 

Đại tướng quân quát bảo hắn dừng lại, đoạn nhìn về phía ta,

 

dường như đang chờ đợi ta giải thích,

 

"Ngươi có điều gì muốn nói không?"

 

Ngày đầu dạy ta học võ, Đại tướng quân đã dặn dò ta,

 

nhất định phải bảo vệ tốt cho Lăng Thừa Diên.

 

Ta biết Đại tướng quân trọng thị đứa con này nhất,

 

Đại tướng quân đối với ta, vừa là sư phụ, cũng vừa là phụ thân.

 

Thế nên ta coi tính mạng của Lăng Thừa Diên là chuyện quan trọng nhất.

 

Dẫu cho Lăng Thừa Diên thấy ta phiền, khinh chê ta,

 

ta vẫn trung thành tận tụy theo sát sau lưng hắn.

 

Lâu dần, hắn cũng thành quen.

 

Hành động hôm nay của ta quả thực đã phụ lòng Đại tướng quân,

 

nhưng ta không hề hối hận,

 

bởi lẽ ta đã bảo vệ được người mà chính mình muốn bảo vệ.

 

Ta khấu đầu, giọng nói bình tĩnh:

 

"Ta thẹn với công ơn dạy dỗ của Đại tướng quân, xin chịu ba mươi quân côn."

 

Tiếng bước chân liêu xiêu truyền tới từ ngoài cửa.

 

Từng bước lắc lư, nặng nhẹ giẫm lên trái tim ta.

 

A Niên quỳ xuống cạnh ta,

 

"Phụ thân, vết thương do tên bắn của Tuế Tuế mới vừa lành, chuyện này do con mà ra, con xin gánh vác trách nhiệm và chịu phạt thay."

 

Đại tướng quân liếc nhìn hắn:

 

"Cái thân xác này của ngươi sao? Ngươi muốn khiến cho vi phụ mang tiếng giếc con mình đấy à?"

 

Chẳng hiểu sao,

 

ta dường như trông thấy khóe miệng A Niên thoáng nét cười lạnh.

 

Nhìn kỹ lại thì lại không thấy nữa.

 

A Niên vốn không bao giờ có biểu cảm như thế,

 

chàng luôn hiền hòa như ánh nắng ấm áp vậy.