Tuế Tuế Thừa Niên
Chương 1
Sau khi liều mạng đỡ tên thay Lăng Thừa Diên trên chiến trường, ta trở thành trò cười của kinh thành.
Một nữ tử thô kệch, tay chân chai sạn không ai ngó ngàng, lại dám mơ tưởng đến vị thiếu tướng quân vang danh nhất kinh thành.
Tướng quân phu nhân sợ ta quấn lấy nhi tử của bà, nên gả ta cho người thứ tử vốn đã bệnh tật ốm yếu.
Ta như thể vừa nhặt được món hời lớn,
mỗi ngày đều lôi kẻ ốm yếu kia dậy rèn luyện thân thể,
"Ta khó khăn lắm mới có được một vị phu quân, tốt nhất chàng phải sống đến trăm tuổi cho ta đấy nhé!"
1.
Sau khi phụ thân t ử trận, ta được Đại tướng quân nuôi dưỡng trong quân doanh.
Từ năm lên năm đã tập võ, theo Long Nhương Quân vào sinh ra tử trấn giữ biên cương.
Còn mạnh mẽ hơn cả nam nhi.
Ba vị nhi tử của Đại tướng quân đều giữ chức thiếu tướng quân trong quân doanh.
Tam thiếu gia Lăng Thừa Diên lớn hơn ta hai tuổi, chúng ta tuổi tác ngang hàng, trở thành đôi bạn không gì không chia sẻ.
Nói đúng ra, ta là 'tiểu đệ' của hắn.
Thường xuyên giúp hắn chạy việc vặt, khâu vá y phục, làm mấy việc lặt vặt mà hắn không muốn nhúng tay.
Chỉ cần hắn nói một câu: "Khát rồi."
Ta liền hớn hở đổ đầy nước vào túi da, mang đến tận miệng cho hắn.
Cuộc sống quân doanh biên thùy gian khổ, nhìn Lăng Thừa Diên sai khiến ta đủ điều, tướng sĩ xung quanh liền trêu chọc:
"Thiếu tướng quân, chi bằng ngài nạp Cố chỉ huy sứ vào phòng luôn đi."
"C út! Trong kinh thành thiếu gì nữ tử yểu điệu, hạng đàn bà đanh đá đó, có cho ta cũng chẳng thèm!"
Lăng Thừa Diên tùy tiện bốc một nắm đất ném về phía kẻ vừa trêu chọc, ánh mắt đầy vẻ ghét bỏ.
Ta đứng cạnh doanh trướng, gãi đầu đầy lúng túng, rồi chạy bước nhỏ tới đưa cho hắn:
"Thiếu tướng quân, nước của ngài đây."
"Đi lấy ngụm nước mà chậm chạp như rùa bò!"
Hắn vô cớ trút giận lên ta, vung tay hất văng túi nước.
Nước trong từ miệng túi chảy tràn, làm ướt sũng cả đám bụi dưới đất.
Đối với tính khí thất thường của hắn, ta đã sớm quen rồi.
Ta nhặt túi nước lên, dùng tay áo cẩn thận lau sạch miệng bình.
Đêm đó, quân địch đột ngột tập kích.
Ta đỡ cho hắn một mũi ám tiễn của quân thù.
Mũi tên đó gần như xuyên thấu lồng ng ực.
Do vết thương quá nặng mà dược liệu ở biên cương lại khan hiếm, Đại tướng quân quyết định đưa ta về phủ tại kinh thành để tĩnh dưỡng.
"Đồ ng u ngốc, ta tự có thể tránh được, ai cần ngươi xen vào!"
Trước lúc rời đi, Lăng Thừa Diên vẫn không quên buông lời mắng nhiếc.
2.
Đây là lần đầu tiên ta đặt chân vào cổng lớn của phủ tướng quân,
cũng là lần đầu đến cái nơi kinh thành phồn hoa mà Lăng Thừa Diên hay nhắc tới.
Mẫu thân ta là một k ỹ n ữ quân doanh, được phụ thân ta, vốn là một phó tướng, để mắt tới và sủng ái.
Chẳng bao lâu sau thì ta ra đời.
Mẫu thân khó sinh mà mất, chưa đầy một năm sau phụ thân cũng qua đời.
Mười sáu năm nay, bầu bạn với ta chỉ có cát bụi ngút trời.
Quân doanh chính là ngôi nhà duy nhất của ta.
Đại tướng quân đối đãi với ta rất tốt, ngài thường khen ta thông tuệ, giống hệt phụ thân ta.
Thế nhưng tướng quân phu nhân lại không ưa gì ta.
Ngay từ lần đầu gặp mặt, bà đã chẳng bao giờ nhìn thẳng vào ta.
"Cũng nhờ ngươi liều mạng cứu được A Diên, muốn trân bảo gì cứ đến kho phủ mà chọn."
"Những tâm tư không nên có khác, ta khuyên ngươi nên dập tắt sớm đi."
Tướng quân phu nhân giọng điệu lạnh lùng.
Ta cố nén cơn đau từ vết thương, quỳ xuống dập đầu hành lễ:
"Phu nhân quá lời rồi, Đại tướng quân có ơn nuôi dưỡng, cho ta cơm ăn áo mặc, lại truyền thụ võ nghệ, việc ta làm chẳng qua chỉ là báo ơn."
"Thiếu tướng quân là bậc kim tôn ngọc quý, không giống hạng người thô kệch như chúng ta, chịu thêm vài mũi tên cũng chẳng sao cả."
Thấy vạt áo ta dần thấm m áu,
tướng quân phu nhân ung dung nhấp một ngụm trà,
"Biết thân biết phận là tốt, lui xuống đi."
3.
Ta được sắp xếp ở trong một gian phòng nhỏ tại Tây viện để dưỡng thương.
Ngày thường, ngoài việc đại phu đến kê đơn thuốc và gia đinh mang cơm nước tới,
thời gian còn lại nơi này đều trống vắng lặng lẽ.
Dù cho ăn uống mặc dùng tốt hơn quân doanh không biết bao nhiêu lần,
ta vẫn cứ nhớ nhung biên cương, nhớ con ngựa của mình.
Chẳng biết quãng thời gian ta không có ở đó, Đại Tráng có được ăn cỏ tươi mỗi ngày không?
Những ngày tháng dưỡng thương ở phủ tướng quân thật là bí bách,
đại phu dặn không được luyện kiếm, không được vận công, nhưng đâu có nói không được trèo cây.
Thế là ta suốt ngày trèo lên cây lớn trước nhà tắm nắng,
đang lúc chán chường ngồi ăn quả hồng đen, bỗng nghe thấy tiếng sột soạt dưới gốc cây.
Ta khẽ vạch lá nhìn xuống,
hóa ra là một chú sóc nhỏ đang nhặt vài quả hồng đen ta vô tình làm rơi.
Thuốc đại phu sắc thật sự quá đắng, đắng đến mức khó mà nuốt trôi.
May mắn là lúc tới đây ta có mang theo một túi quả, mỗi lần uống thuốc xong nhai vài quả, vừa dẻo vừa ngọt.
Chẳng ngờ chú sóc nhỏ cũng thích ăn, thế là ta lại ném thêm hai quả nữa.
Thêm nữa là ta không nỡ rồi.
Đây là loại quả dại chỉ có ở biên cương, giờ mà ăn hết thì ta chẳng biết phải tìm ở đâu nữa.
Ai ngờ chú sóc này lại được đà lấn tới,
vài ngày sau, nó nhân lúc ta đang ngủ mà lẻn vào túi ta lấy trộm quả.
Sau khi đắc thủ, nó ôm quả chạy vút đi, chui tọt qua lỗ hổng trên tường.
Dáng vẻ lén lút của nó làm ta bật cười,
đây chính là người bạn đầu tiên ta kết giao tại phủ tướng quân.
......