Nghĩ như vậy, Tiêu Yến Cảnh dứt khoát đứng dậy, mặc kệ tiếng ngăn cản của Tiêu mẫu ở phía sau, hắn đi thẳng về viện của mình.
Trong đầu hắn trăm mối tơ vò, cho đến khi ngoài cửa sổ đã treo một vầng trăng khuyết.
Tiêu Yến Cảnh từ trong ngăn kéo bí mật ở phòng ngủ lấy ra một chiếc hộp gỗ, mở ra xem, bên trong là một miếng bạch ngọc và một chiếc túi thơm uyên ương được thêu thùa tinh xảo.
Đây đều là những món quà Khương Thanh Vũ từng tặng cho Tiêu Yến Cảnh, thậm chí chiếc túi thơm uyên ương kia còn do chính tay nàng thêu.
Sau khi Khương Thanh Vũ tặng những thứ này cho hắn, hắn liền bỏ chúng vào hộp gỗ cất trong ngăn kéo bí mật, chưa từng lấy ra lần nào.
Ánh mắt Tiêu Yến Cảnh lộ vẻ phức tạp, hắn cất kỹ miếng bạch ngọc và túi thơm vào trong người, rồi đặt chiếc hộp gỗ trống không trở lại ngăn kéo.
Sau đó hắn mở cửa bước ra khỏi phòng ngủ.
Dưới ánh trăng, mấy tên gia đinh thấy Tiêu Yến Cảnh đi ra, tên cầm đầu vẻ mặt khó xử khuyên nhủ:
"Thế t.ử, phu nhân đã dặn ngài mấy ngày tới không được rời phủ, ngài đừng làm khó bọn tiểu nhân nữa."
Giữa màn đêm, Tiêu Yến Cảnh gật đầu ra vẻ đã hiểu, hắn khoác trên mình bộ y phục màu đen, chậm rãi tiến lên phía trước rồi bất thần chuyển động thân hình!
Mấy tên gia đinh lập tức cầm gậy xông lên ngăn cản.
Chỉ thấy tay trái Tiêu Yến Cảnh tạo thành hình đao, dứt khoát và chuẩn xác c.h.é.m mạnh vào bên cổ tên gia đinh lao tới đầu tiên.
Thân hình kia còn chưa kịp ngã xuống, bóng đen của hắn đã lướt qua, đ.â.m sầm vào n.g.ự.c bụng của một tên gia đinh khác.
Tiếng va chạm trầm đục lẫn với tiếng hừ hử ngắn ngủi, gậy gỗ rơi loảng choảng trên đất.
Động tác của Tiêu Yến Cảnh nhanh đến mức khiến người ta không nhìn rõ, ngón trỏ và ngón giữa tay phải chụm lại, điểm chính xác vào dưới cổ ba tấc của tên cuối cùng. Sự kinh ngạc trong mắt hắn ta còn chưa kịp tan biến thì cả người đã đổ rụp xuống như tàu lá chuối.
Tiêu Yến Cảnh vung vẩy cổ tay, hơi thở không chút hỗn loạn, hắn tung người vượt tường, biến mất vào màn đêm sâu thẳm.
Ánh trăng chỉ kịp soi sáng nơi hắn vừa đứng và vài mảnh lá khô bị gió cuốn lên.
Tiêu Yến Cảnh tuy trong kinh thành cùng Hoắc Viễn Chu được xưng là 'Song kiệt', nhưng hắn vốn thiên về văn chương. Nào ngờ thiên hạ chẳng ai hay biết, võ công của hắn cũng chẳng hề tầm thường.
Chỉ là bởi vì Khương Thanh Vũ từng nói nàng thích người nho nhã, không thích kẻ thô lỗ luyện võ, nên Tiêu Yến Cảnh mới che giấu đi bản lĩnh của mình.
Trăng sáng vằng vặc, Tiêu Yến Cảnh đón ngọn gió lạnh rời khỏi kinh thành.
Hắn tìm đến chuồng ngựa ở ngoại ô, leo lên con ngựa từng cưỡi khi về kinh, một mình lên đường đến Ngọc Thành.
Từ Bắc xuống Nam, băng qua mấy tòa thành trì, mãi đến trưa ngày thứ bảy, hắn mới rốt cuộc đặt chân tới Ngọc Thành.
Mùa đông ở Giang Nam âm u, ẩm ướt.
Tiêu Yến Cảnh sau khi vào ở khách điếm liền bảo chưởng quỹ chuẩn bị b.út mực giấy nghiên, từ đó về sau hắn không hề bước ra khỏi phòng.
Suốt cả buổi chiều và đêm hôm đó, hắn đều miệt mài bên bàn thư pháp, cho đến khi ngọn nến sắp cháy lụi, Tiêu Yến Cảnh mới dừng b.út.
Trên mặt giấy tuyên thành, hiện rõ chân dung của Khương Thanh Vũ do chính tay hắn họa lại, thần thái sống động vô cùng!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ngày hôm sau, Tiêu Yến Cảnh cầm theo bức họa này đi đến khu chợ náo nhiệt và đông đúc khách qua lại nhất ở Ngọc Thành.
Hắn đưa bức họa của Khương Thanh Vũ cho chưởng quỹ khách điếm, cho những người bán hàng rong xem; hắn mô tả chiếc trâm cũ trên tóc và vóc dáng của nàng với bà lão bán hoa; hắn đứng bên lan can quán trà không ngừng quan sát gương mặt của từng nữ t.ử lướt qua.
Nhưng tất cả đều kết thúc trong nỗi thất vọng.
Càng tìm kiếm trong vô vọng, hy vọng của hắn lại càng nguội lạnh, nỗi đau trong lòng mỗi lúc một cuộn trào như bị lăng trì.
Nghĩ lại trước kia, mỗi lần Khương Thanh Vũ chủ động tiến về phía mình, hắn lại cậy vào lòng yêu thích của nàng mà buông lời cay nghiệt, lùi bước ra xa.
Lúc này, giữa thành Ngọc Giang Nam đẹp tựa thi họa, Tiêu Yến Cảnh lần đầu tiên nảy sinh ý hối hận.
Ngày đầu tiên tìm kiếm trong vô vọng, sang ngày thứ hai, trời lại đổ mưa tầm tã.
Tiêu Yến Cảnh che ô đi xuyên qua từng con ngõ dài ẩm ướt, nửa ống tay áo đã bị nước mưa thấm đẫm thành màu sẫm.
Lúc này, tay trái hắn che chiếc ô giấy dầu, tay phải cầm bức họa của Khương Thanh Vũ, đang hỏi thăm một lão ông mặc áo tơi đang ngồi câu cá.
"Lão gia gia, người có từng thấy vị cô nương trong họa này không?"
Lão ông câu cá "tặc" một tiếng, nhíu mày hồi tưởng hồi lâu, sau đó chỉ tay về phía đông thành.
Lão nhớ lại một cách mơ hồ:
"Ngày hôm qua hình như có thấy qua, vị cô nương này giống như đi về phía đông thành rồi, bên cạnh còn đi cùng một vị công t.ử cao lớn tuấn tú."
Lão ông nói xong, đột nhiên lại hỏi:
"Cô nương này là gì của ngươi?"
Ánh mắt Tiêu Yến Cảnh tối sầm lại:
"Là người trong lòng của ta."
Lão ông hơi lộ vẻ ngạc nhiên, lập tức lắc đầu nói:
"Chỉ e vị cô nương ngươi thích này, đã có lang quân khác để trao gửi tâm tình rồi."
Cái lạnh mùa đông ở Giang Nam thấu tận xương tủy, từng đợt len lỏi vào kẽ xương của Tiêu Yến Cảnh, ngay cả trên tim cũng như bị phủ một lớp sương giá.
Ngón tay cầm bức họa của hắn siết c.h.ặ.t lại, không nói một lời, sải bước thật nhanh về phía đông thành theo lời lão ông chỉ dẫn.
Trên đường đến đông thành, mùi mặn chát của xưởng tương bị nước mưa gột rửa, hòa lẫn với hương gạo ngọt ấm lạ lẫm tỏa ra từ tiệm nhỏ nào đó.
Tiêu Yến Cảnh càng tìm kiếm, nhìn cảnh mưa Giang Nam tiêu điều này, lòng càng trào dâng nỗi lạc lõng.
Thành Ngọc này dịu dàng mà ẩm ướt, bao bọc lấy người dân trong thành và cả khách lữ hành phương xa.
Nhưng nó cũng giấu đi một người vốn từng gần ngay gang tấc, giờ đây lại khó lòng tìm thấy, hệt như một giọt nước tan biến giữa dòng trường giang.
Ngay khi Tiêu Yến Cảnh đang nản lòng thoái chí, một giọng nói quen thuộc đột nhiên xuyên qua tiếng mưa rơi trên mái ngói thanh khiết, rót thẳng vào tai hắn.
"Ta mua được tò he rồi này!"
Trong đầu hắn trăm mối tơ vò, cho đến khi ngoài cửa sổ đã treo một vầng trăng khuyết.
Tiêu Yến Cảnh từ trong ngăn kéo bí mật ở phòng ngủ lấy ra một chiếc hộp gỗ, mở ra xem, bên trong là một miếng bạch ngọc và một chiếc túi thơm uyên ương được thêu thùa tinh xảo.
Đây đều là những món quà Khương Thanh Vũ từng tặng cho Tiêu Yến Cảnh, thậm chí chiếc túi thơm uyên ương kia còn do chính tay nàng thêu.
Sau khi Khương Thanh Vũ tặng những thứ này cho hắn, hắn liền bỏ chúng vào hộp gỗ cất trong ngăn kéo bí mật, chưa từng lấy ra lần nào.
Ánh mắt Tiêu Yến Cảnh lộ vẻ phức tạp, hắn cất kỹ miếng bạch ngọc và túi thơm vào trong người, rồi đặt chiếc hộp gỗ trống không trở lại ngăn kéo.
Sau đó hắn mở cửa bước ra khỏi phòng ngủ.
Dưới ánh trăng, mấy tên gia đinh thấy Tiêu Yến Cảnh đi ra, tên cầm đầu vẻ mặt khó xử khuyên nhủ:
"Thế t.ử, phu nhân đã dặn ngài mấy ngày tới không được rời phủ, ngài đừng làm khó bọn tiểu nhân nữa."
Giữa màn đêm, Tiêu Yến Cảnh gật đầu ra vẻ đã hiểu, hắn khoác trên mình bộ y phục màu đen, chậm rãi tiến lên phía trước rồi bất thần chuyển động thân hình!
Mấy tên gia đinh lập tức cầm gậy xông lên ngăn cản.
Chỉ thấy tay trái Tiêu Yến Cảnh tạo thành hình đao, dứt khoát và chuẩn xác c.h.é.m mạnh vào bên cổ tên gia đinh lao tới đầu tiên.
Thân hình kia còn chưa kịp ngã xuống, bóng đen của hắn đã lướt qua, đ.â.m sầm vào n.g.ự.c bụng của một tên gia đinh khác.
Tiếng va chạm trầm đục lẫn với tiếng hừ hử ngắn ngủi, gậy gỗ rơi loảng choảng trên đất.
Động tác của Tiêu Yến Cảnh nhanh đến mức khiến người ta không nhìn rõ, ngón trỏ và ngón giữa tay phải chụm lại, điểm chính xác vào dưới cổ ba tấc của tên cuối cùng. Sự kinh ngạc trong mắt hắn ta còn chưa kịp tan biến thì cả người đã đổ rụp xuống như tàu lá chuối.
Tiêu Yến Cảnh vung vẩy cổ tay, hơi thở không chút hỗn loạn, hắn tung người vượt tường, biến mất vào màn đêm sâu thẳm.
Ánh trăng chỉ kịp soi sáng nơi hắn vừa đứng và vài mảnh lá khô bị gió cuốn lên.
Tiêu Yến Cảnh tuy trong kinh thành cùng Hoắc Viễn Chu được xưng là 'Song kiệt', nhưng hắn vốn thiên về văn chương. Nào ngờ thiên hạ chẳng ai hay biết, võ công của hắn cũng chẳng hề tầm thường.
Chỉ là bởi vì Khương Thanh Vũ từng nói nàng thích người nho nhã, không thích kẻ thô lỗ luyện võ, nên Tiêu Yến Cảnh mới che giấu đi bản lĩnh của mình.
Trăng sáng vằng vặc, Tiêu Yến Cảnh đón ngọn gió lạnh rời khỏi kinh thành.
Hắn tìm đến chuồng ngựa ở ngoại ô, leo lên con ngựa từng cưỡi khi về kinh, một mình lên đường đến Ngọc Thành.
Từ Bắc xuống Nam, băng qua mấy tòa thành trì, mãi đến trưa ngày thứ bảy, hắn mới rốt cuộc đặt chân tới Ngọc Thành.
Mùa đông ở Giang Nam âm u, ẩm ướt.
Tiêu Yến Cảnh sau khi vào ở khách điếm liền bảo chưởng quỹ chuẩn bị b.út mực giấy nghiên, từ đó về sau hắn không hề bước ra khỏi phòng.
Suốt cả buổi chiều và đêm hôm đó, hắn đều miệt mài bên bàn thư pháp, cho đến khi ngọn nến sắp cháy lụi, Tiêu Yến Cảnh mới dừng b.út.
Trên mặt giấy tuyên thành, hiện rõ chân dung của Khương Thanh Vũ do chính tay hắn họa lại, thần thái sống động vô cùng!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ngày hôm sau, Tiêu Yến Cảnh cầm theo bức họa này đi đến khu chợ náo nhiệt và đông đúc khách qua lại nhất ở Ngọc Thành.
Hắn đưa bức họa của Khương Thanh Vũ cho chưởng quỹ khách điếm, cho những người bán hàng rong xem; hắn mô tả chiếc trâm cũ trên tóc và vóc dáng của nàng với bà lão bán hoa; hắn đứng bên lan can quán trà không ngừng quan sát gương mặt của từng nữ t.ử lướt qua.
Nhưng tất cả đều kết thúc trong nỗi thất vọng.
Càng tìm kiếm trong vô vọng, hy vọng của hắn lại càng nguội lạnh, nỗi đau trong lòng mỗi lúc một cuộn trào như bị lăng trì.
Nghĩ lại trước kia, mỗi lần Khương Thanh Vũ chủ động tiến về phía mình, hắn lại cậy vào lòng yêu thích của nàng mà buông lời cay nghiệt, lùi bước ra xa.
Lúc này, giữa thành Ngọc Giang Nam đẹp tựa thi họa, Tiêu Yến Cảnh lần đầu tiên nảy sinh ý hối hận.
Ngày đầu tiên tìm kiếm trong vô vọng, sang ngày thứ hai, trời lại đổ mưa tầm tã.
Tiêu Yến Cảnh che ô đi xuyên qua từng con ngõ dài ẩm ướt, nửa ống tay áo đã bị nước mưa thấm đẫm thành màu sẫm.
Lúc này, tay trái hắn che chiếc ô giấy dầu, tay phải cầm bức họa của Khương Thanh Vũ, đang hỏi thăm một lão ông mặc áo tơi đang ngồi câu cá.
"Lão gia gia, người có từng thấy vị cô nương trong họa này không?"
Lão ông câu cá "tặc" một tiếng, nhíu mày hồi tưởng hồi lâu, sau đó chỉ tay về phía đông thành.
Lão nhớ lại một cách mơ hồ:
"Ngày hôm qua hình như có thấy qua, vị cô nương này giống như đi về phía đông thành rồi, bên cạnh còn đi cùng một vị công t.ử cao lớn tuấn tú."
Lão ông nói xong, đột nhiên lại hỏi:
"Cô nương này là gì của ngươi?"
Ánh mắt Tiêu Yến Cảnh tối sầm lại:
"Là người trong lòng của ta."
Lão ông hơi lộ vẻ ngạc nhiên, lập tức lắc đầu nói:
"Chỉ e vị cô nương ngươi thích này, đã có lang quân khác để trao gửi tâm tình rồi."
Cái lạnh mùa đông ở Giang Nam thấu tận xương tủy, từng đợt len lỏi vào kẽ xương của Tiêu Yến Cảnh, ngay cả trên tim cũng như bị phủ một lớp sương giá.
Ngón tay cầm bức họa của hắn siết c.h.ặ.t lại, không nói một lời, sải bước thật nhanh về phía đông thành theo lời lão ông chỉ dẫn.
Trên đường đến đông thành, mùi mặn chát của xưởng tương bị nước mưa gột rửa, hòa lẫn với hương gạo ngọt ấm lạ lẫm tỏa ra từ tiệm nhỏ nào đó.
Tiêu Yến Cảnh càng tìm kiếm, nhìn cảnh mưa Giang Nam tiêu điều này, lòng càng trào dâng nỗi lạc lõng.
Thành Ngọc này dịu dàng mà ẩm ướt, bao bọc lấy người dân trong thành và cả khách lữ hành phương xa.
Nhưng nó cũng giấu đi một người vốn từng gần ngay gang tấc, giờ đây lại khó lòng tìm thấy, hệt như một giọt nước tan biến giữa dòng trường giang.
Ngay khi Tiêu Yến Cảnh đang nản lòng thoái chí, một giọng nói quen thuộc đột nhiên xuyên qua tiếng mưa rơi trên mái ngói thanh khiết, rót thẳng vào tai hắn.
"Ta mua được tò he rồi này!"