Tại một thời điểm song song ở vũ trụ bên kia, tại một hành tinh xanh mang tên Trái Đất xa xôi, trong phòng bệnh nồng nặc mùi thuốc sát trùng của bệnh viện đa khoa trung ương, Lưu Phong đang nằm đó.
Cơ thể hắn bị băng bó kín mít như một xác ướp Ai Cập cổ đại vừa được khai quật. Nhịp tim trên máy đo vẫn đập đều đặn tít... tít..., bộ não vẫn hoạt động bình thường, nhưng hắn tuyệt nhiên không mở mắt. Hắn đã rơi vào trạng thái hôn mê sâu.
Nếu lật lại cuốn sổ cuộc đời của gã thanh niên ba mươi hai tuổi này, người ta chỉ có thể đúc kết bằng hai chữ: Lận đận.
Lưu Phong vốn là cử nhân tốt nghiệp loại ưu chuyên ngành Công nghệ sinh học. Với tấm bằng đỏ chói lọi trong tay, hắn thuận lợi đầu quân vào văn phòng tổng của công ty Bia Heheken danh tiếng.
Hắn có năng lực, có sự chăm chỉ. Suốt mười năm ròng rã cống hiến, số đêm hắn ở lại văn phòng cày báo cáo đến mười giờ đêm nhiều không đếm xuể. Công việc nào qua tay hắn cũng đều hoàn thành đúng thời hạn, không một vết sạn.
Thế nhưng, đời không như là mơ. Lưu Phong có một cái tật kinh niên là ghét cay ghét đắng thói xu nịnh, luồn cúi. Hắn thẳng như ruột ngựa, thấy sếp làm sai là bật lại như tôm tươi.
Kết quả là sau một thập kỷ bán mạng, những kẻ vào sau biết dâng trà rót nước đã lên chức phó phòng, trưởng phòng từ đời nào. Còn hắn vẫn vững vàng ngồi ghế Chuyên viên cao cấp. Nói sang mồm thế thôi chứ bản chất vẫn là kiếp làm thuê quạt mo.
Theo năm tháng, mọi sự cố gắng đều trở nên vô nghĩa. Lưu Phong bắt đầu chán nản, buông thả bản thân vào những cuộc vui thâu đêm suốt sáng để quên đi sự bất công của xã hội.
Người ta thường bảo "ngưu tầm ngưu, mã tầm mã". Hội bạn thân của Lưu Phong cũng là những gã chuyên viên bất mãn với đời. Đầu tiên là Gia Vũ, một chuyên viên phân tích chứng khoán, ban ngày thắt cà vạt đạo mạo nhưng ban đêm lại có niềm đam mê bất diệt với các môn cờ bạc, đỏ đen.
Kẻ còn lại là Bách Công, chuyên viên ngành dược. Gã này thì không mê bài bạc mà chỉ nghiện tửu sắc, tôn thờ triết lý "vạn bụi hoa bụi nào cũng hái". Cứ đến cuối tuần, bộ ba "hoàn cảnh" này lại tụ tập để giải sầu.
Vào một đêm thứ Sáu định mệnh, sau khi kết thúc tăng một tại một quán nhậu vỉa hè với vài két bia Heheken cây nhà lá vườn, men rượu đã thấm vào máu, ba tên bắt đầu ngà ngà say. Bách Công như thường lệ, vỗ đùi đen đét đề xuất đi tìm một quán hát "tay vịn" để tăng hai cho khuây khỏa.
Trên đường đi bộ băng qua một ngã tư lớn, nơi không có đèn tín hiệu giao thông, một bé gái khoảng bảy tuổi tên Linh đang rụt rè, cẩn thận từng bước để qua đường. Đúng lúc đó, từ phía xa, một chiếc xe công nghệ lao tới với tốc độ bàn thờ.
Tên tài xế trẻ tuổi mải mê cúi đầu xem điện thoại để nhận cuốc xe mới, hoàn toàn không hề nhìn thấy bóng dáng nhỏ bé phía trước. Khoảng cách lao tới chỉ còn vài mét, mắt thấy chiếc xe sắp tông trúng đứa trẻ, Lưu Phong vốn đang say khướt bỗng dưng trỗi dậy bản năng nghĩa khí.
Hắn gầm lên một tiếng, dùng hết sức bình sinh lao tới như một mũi tên, đẩy mạnh bé Linh văng sang một bên thảm cỏ.
Rầm!
Tiếng va chạm khô khốc vang lên giữa màn đêm. Cơ thể Lưu Phong bay bổng một vòng trên không trung rồi đập mạnh xuống mặt đường nhựa cứng ngắc. Chiếc xe công nghệ phanh cháy đường, còn Lưu Phong thì ngất lịm đi, máu chảy loang lổ. Hắn được đưa vào bệnh viện trong tình trạng nguy kịch.
Quay trở lại phòng bệnh hiện tại. Cha của bé Linh, một người đàn ông trung niên lam lũ tên Tiến, khoác chiếc áo khoác sờn vai, đang ngồi túc trực bên giường bệnh của Lưu Phong suốt nhiều giờ liền. Ông đau đáu nhìn vị ân nhân đang nằm bất động.
Vị bác sĩ trưởng khoa tên Minh đi vào, khẽ vỗ vai ông Tiến rồi thở dài.
"Ông bạn già à, đừng chờ nữa, về nhà chăm con bé đi."
"Thanh niên này đã rơi vào trạng thái hôn mê sâu rồi. Kỳ lạ là các chỉ số cơ thể vẫn bình thường, não bộ không có tổn thương thực thể, nhưng hắn cứ ngủ mãi như vậy."
"Y học gọi đây là trạng thái thực vật tạm thời. Chỉ có thể chờ đợi thời gian, hoặc cần một nguồn kích động tinh thần cực kỳ lớn nào đó thì hắn mới có thể tỉnh lại như chưa có chuyện gì xảy ra. Cứ hy vọng đi."
Dù bác sĩ Minh nói vậy, ông Tiến vẫn kiên định gật đầu. Ông tin vào phép màu, tin rằng người tốt như ân nhân của con mình ngày mai sẽ mở mắt tỉnh lại để ông có thể nói một lời cảm ơn từ tận đáy lòng.
Thế nhưng, một ngày, hai ngày, rồi cả một tháng trời đằng đẵng trôi qua, Lưu Phong vẫn nằm đó, im lìm như một pho tượng đá. Điều khiến ông Tiến phẫn nộ và uất nghẹn nhất là suốt một tháng qua, gã tài xế gây tai nạn tên Hải tuyệt nhiên không hề ló mặt đến bệnh viện lấy một lần, thậm chí một lời hỏi thăm qua loa cũng không có.
Ông Tiến cắn răng chịu đựng, ông biết mình không thể bỏ công bỏ việc đứng chờ mãi được nữa. Ông liền đến quầy lễ tân bệnh viện, đóng trước một khoản tiền viện phí nhỏ, để lại số điện thoại của mình kèm lời dặn dò tha thiết: "Khi nào chàng thanh niên này tỉnh lại, xin các bác sĩ gọi liền cho tôi, tôi phải tới bằng được."
Ông Tiến tuy nghèo khổ, ít học, nhưng lại sống rất thật thà và có lòng tự trọng. Ra ngoài đường bây giờ, cứ mười chiếc xe công nghệ thì có tới bảy chiếc là thuộc về cái hãng khổng lồ kia. Công ty thì to lớn vang danh, nhưng nhân phẩm của kẻ đại diện lại quá đỗi nhỏ nhen, rẻ rúng.
Ông không cần tiền đền bù của gã, nhưng đạo lý làm người tối thiểu là một câu hỏi thăm thì gã phải tới. Quyết định đòi lại một lẽ phải thông thường, ông Tiến lặn lội tìm đến khu vực ngã tư Long Vĩnh, nơi gã tài xế Hải thường hay đậu xe đón khách, để nói chuyện phải quấy.
Sự thật trớ trêu thay, gã tài xế trẻ tuổi tên Hải kia vốn có mối quan hệ ruột thịt với một cán bộ công an giao thông phụ trách khu vực Long Vĩnh tên là Trọng. Có chỗ chống lưng vững chắc, hắn coi vụ tai nạn vừa qua nhẹ tựa lông hồng, tự tin bản thân sẽ được xóa sạch hồ sơ.
Khi ông Tiến tiến đến, dùng giọng nhún nhường khuyên hắn nên có chút lương tâm, đến bệnh viện thăm người đang nằm hôn mê, gã tài xế Hải liền nhếch mép, cười khẩy một tiếng đầy khinh bỉ.
"Thăm cái thằng dở hơi đó á? Tôi nói cho ông già biết nhé, tôi không kiện con gái ông tội đi bậy qua đường ẩu, không kiện thằng kia tội phá hoại tài sản làm móp đầu xe tôi là may mắn cho cả nhà ông rồi đấy! Biến giùm cái đi!"
Sự trơ trẽn và ngạo mạn của gã như một mồi lửa châm ngòi cho khối uất nghẹn dồn nén suốt một tháng qua trong lòng ông Tiến. Tay ông run lên, hai hàm răng nghiến chặt. Không kiềm chế được nữa, ông lao vào gã tài xế Hải. Thế nhưng, sức già yếu ớt làm sao địch lại sức trẻ hung hăng.
Ông Tiến bị gã phản đòn, đánh đập dã man đến mức gãy cả răng, ngã gục xuống vũng máu. Ngay lúc đó, lực lượng công an khu vực Long Vĩnh xuất hiện. Nhưng trớ trêu thay, thay vì bắt giữ kẻ hành hung, các cán bộ dưới quyền ông Trọng lại còng tay ông Tiến áp giải về đồn vì tội "gây rối trật tự công cộng".
Ngồi trong góc tối của đồn công an, nhìn gã tài xế Hải đứng ngoài cửa kính hút thuốc, cười đùa tay bắt mặt mừng với ông Trọng và các cán bộ khác, ông Tiến cảm nhận được một luồng uất hận thấu tận tâm can. Đồng tiền và mối quan hệ bẩn thỉu đã hoàn toàn làm mờ mắt những kẻ thực thi pháp luật.
Công lý ở đâu? Lẽ phải ở đâu khi người tốt cứu người thì nằm thực vật, kẻ nghèo đi đòi công đạo thì bị bắt giam, còn kẻ ác thì nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật?
Sau khi được thả ra, mang theo nỗi uất hận tột cùng, ông Tiến đã đưa ra một quyết định điên cuồng. Ông bán đi chiếc xe máy cũ, tài sản giá trị duy nhất trong nhà, để mua lại một khẩu súng lậu từ chợ đen. Đêm hôm đó, ông tìm đến tận nhà riêng của tên tài xế Hải lần thứ hai để đòi lại sự công bằng.
Nhưng kịch bản cũ lại tái diễn. Gã vừa mở cửa thấy ông liền lớn tiếng chửi rủa, lao vào đấm đá, thậm chí còn vớ lấy con dao chặt xương trên bàn định lao ra chém chết ông để tuyệt hậu họa. Nhìn lưỡi dao sáng loáng đang bổ tới, ông Tiến không còn gì để nói. Đôi mắt ông đỏ ngầu, tràn ngập sự tuyệt vọng.
Đoàng!
Một vệt lửa lóe lên giữa không gian chật hẹp. Tiếng nổ chát chúa xé toạc màn đêm. Viên đạn găm thẳng vào ngực gã tài xế trẻ tuổi Hải. Con dao rơi bộp xuống đất. Gã trợn tròn mắt, ôm ngực đổ ập xuống, nằm sóng xoài trên vũng máu tươi.
Kết thúc rồi. Mọi chuyện nên kết thúc tại đây thôi. Ông Tiến nhìn khẩu súng trên tay, cười cay đắng. Ông biết dù mình có trốn chạy, lưới trời lồng lộng, luật pháp của quốc gia cũng sẽ không bao giờ tha thứ cho một kẻ sát nhân.
Nhưng ông không hối hận. Một mạng đổi một mạng, ông đã đòi lại được sự công bằng cho vị ân nhân của mình. Chỉ tiếc là, ông vĩnh viễn không thể trực tiếp nói lời cảm ơn với chàng thanh niên ấy nữa.
Ông Tiến lặng lẽ đi bộ quay trở lại ngã tư không có đèn giao thông, nơi con gái ông đã được cứu sống một tháng trước. Dưới làn mưa phùn lạnh giá của thành phố, ông chĩa họng súng vào thái dương mình.
Đoàng!
Tiếng nổ thứ hai vang lên. Người cha thật thà ngã xuống ngay tại nơi định mệnh ấy, dùng cái chết để khép lại vòng quay bi kịch của số phận.
Ngay vào khoảnh khắc viên đạn xuyên qua đại não của ông Tiến, tại phòng bệnh cách đó năm cây số, một luồng sóng điện não của Lưu Phong đột ngột dao động dữ dội chưa từng có trên màn hình máy đo.
Nhịp tim trên máy vẫn vang lên những tiếng "tít... tít..." đều đặn. Cơ thể hắn vẫn duy trì sự sống trong trạng thái thực vật. Nhưng phần linh hồn của hắn dường như đã bị một lực hút vô hình từ cõi u minh kéo tuột ra khỏi xác.
Luồng linh hồn ấy lao vút vào khoảng không hư vô của vũ trụ, hướng thẳng về phía hạ vị tinh cầu mịt mù.
Cơ thể hắn bị băng bó kín mít như một xác ướp Ai Cập cổ đại vừa được khai quật. Nhịp tim trên máy đo vẫn đập đều đặn tít... tít..., bộ não vẫn hoạt động bình thường, nhưng hắn tuyệt nhiên không mở mắt. Hắn đã rơi vào trạng thái hôn mê sâu.
Nếu lật lại cuốn sổ cuộc đời của gã thanh niên ba mươi hai tuổi này, người ta chỉ có thể đúc kết bằng hai chữ: Lận đận.
Lưu Phong vốn là cử nhân tốt nghiệp loại ưu chuyên ngành Công nghệ sinh học. Với tấm bằng đỏ chói lọi trong tay, hắn thuận lợi đầu quân vào văn phòng tổng của công ty Bia Heheken danh tiếng.
Hắn có năng lực, có sự chăm chỉ. Suốt mười năm ròng rã cống hiến, số đêm hắn ở lại văn phòng cày báo cáo đến mười giờ đêm nhiều không đếm xuể. Công việc nào qua tay hắn cũng đều hoàn thành đúng thời hạn, không một vết sạn.
Thế nhưng, đời không như là mơ. Lưu Phong có một cái tật kinh niên là ghét cay ghét đắng thói xu nịnh, luồn cúi. Hắn thẳng như ruột ngựa, thấy sếp làm sai là bật lại như tôm tươi.
Kết quả là sau một thập kỷ bán mạng, những kẻ vào sau biết dâng trà rót nước đã lên chức phó phòng, trưởng phòng từ đời nào. Còn hắn vẫn vững vàng ngồi ghế Chuyên viên cao cấp. Nói sang mồm thế thôi chứ bản chất vẫn là kiếp làm thuê quạt mo.
Theo năm tháng, mọi sự cố gắng đều trở nên vô nghĩa. Lưu Phong bắt đầu chán nản, buông thả bản thân vào những cuộc vui thâu đêm suốt sáng để quên đi sự bất công của xã hội.
Người ta thường bảo "ngưu tầm ngưu, mã tầm mã". Hội bạn thân của Lưu Phong cũng là những gã chuyên viên bất mãn với đời. Đầu tiên là Gia Vũ, một chuyên viên phân tích chứng khoán, ban ngày thắt cà vạt đạo mạo nhưng ban đêm lại có niềm đam mê bất diệt với các môn cờ bạc, đỏ đen.
Kẻ còn lại là Bách Công, chuyên viên ngành dược. Gã này thì không mê bài bạc mà chỉ nghiện tửu sắc, tôn thờ triết lý "vạn bụi hoa bụi nào cũng hái". Cứ đến cuối tuần, bộ ba "hoàn cảnh" này lại tụ tập để giải sầu.
Vào một đêm thứ Sáu định mệnh, sau khi kết thúc tăng một tại một quán nhậu vỉa hè với vài két bia Heheken cây nhà lá vườn, men rượu đã thấm vào máu, ba tên bắt đầu ngà ngà say. Bách Công như thường lệ, vỗ đùi đen đét đề xuất đi tìm một quán hát "tay vịn" để tăng hai cho khuây khỏa.
Trên đường đi bộ băng qua một ngã tư lớn, nơi không có đèn tín hiệu giao thông, một bé gái khoảng bảy tuổi tên Linh đang rụt rè, cẩn thận từng bước để qua đường. Đúng lúc đó, từ phía xa, một chiếc xe công nghệ lao tới với tốc độ bàn thờ.
Tên tài xế trẻ tuổi mải mê cúi đầu xem điện thoại để nhận cuốc xe mới, hoàn toàn không hề nhìn thấy bóng dáng nhỏ bé phía trước. Khoảng cách lao tới chỉ còn vài mét, mắt thấy chiếc xe sắp tông trúng đứa trẻ, Lưu Phong vốn đang say khướt bỗng dưng trỗi dậy bản năng nghĩa khí.
Hắn gầm lên một tiếng, dùng hết sức bình sinh lao tới như một mũi tên, đẩy mạnh bé Linh văng sang một bên thảm cỏ.
Rầm!
Tiếng va chạm khô khốc vang lên giữa màn đêm. Cơ thể Lưu Phong bay bổng một vòng trên không trung rồi đập mạnh xuống mặt đường nhựa cứng ngắc. Chiếc xe công nghệ phanh cháy đường, còn Lưu Phong thì ngất lịm đi, máu chảy loang lổ. Hắn được đưa vào bệnh viện trong tình trạng nguy kịch.
Quay trở lại phòng bệnh hiện tại. Cha của bé Linh, một người đàn ông trung niên lam lũ tên Tiến, khoác chiếc áo khoác sờn vai, đang ngồi túc trực bên giường bệnh của Lưu Phong suốt nhiều giờ liền. Ông đau đáu nhìn vị ân nhân đang nằm bất động.
Vị bác sĩ trưởng khoa tên Minh đi vào, khẽ vỗ vai ông Tiến rồi thở dài.
"Ông bạn già à, đừng chờ nữa, về nhà chăm con bé đi."
"Thanh niên này đã rơi vào trạng thái hôn mê sâu rồi. Kỳ lạ là các chỉ số cơ thể vẫn bình thường, não bộ không có tổn thương thực thể, nhưng hắn cứ ngủ mãi như vậy."
"Y học gọi đây là trạng thái thực vật tạm thời. Chỉ có thể chờ đợi thời gian, hoặc cần một nguồn kích động tinh thần cực kỳ lớn nào đó thì hắn mới có thể tỉnh lại như chưa có chuyện gì xảy ra. Cứ hy vọng đi."
Dù bác sĩ Minh nói vậy, ông Tiến vẫn kiên định gật đầu. Ông tin vào phép màu, tin rằng người tốt như ân nhân của con mình ngày mai sẽ mở mắt tỉnh lại để ông có thể nói một lời cảm ơn từ tận đáy lòng.
Thế nhưng, một ngày, hai ngày, rồi cả một tháng trời đằng đẵng trôi qua, Lưu Phong vẫn nằm đó, im lìm như một pho tượng đá. Điều khiến ông Tiến phẫn nộ và uất nghẹn nhất là suốt một tháng qua, gã tài xế gây tai nạn tên Hải tuyệt nhiên không hề ló mặt đến bệnh viện lấy một lần, thậm chí một lời hỏi thăm qua loa cũng không có.
Ông Tiến cắn răng chịu đựng, ông biết mình không thể bỏ công bỏ việc đứng chờ mãi được nữa. Ông liền đến quầy lễ tân bệnh viện, đóng trước một khoản tiền viện phí nhỏ, để lại số điện thoại của mình kèm lời dặn dò tha thiết: "Khi nào chàng thanh niên này tỉnh lại, xin các bác sĩ gọi liền cho tôi, tôi phải tới bằng được."
Ông Tiến tuy nghèo khổ, ít học, nhưng lại sống rất thật thà và có lòng tự trọng. Ra ngoài đường bây giờ, cứ mười chiếc xe công nghệ thì có tới bảy chiếc là thuộc về cái hãng khổng lồ kia. Công ty thì to lớn vang danh, nhưng nhân phẩm của kẻ đại diện lại quá đỗi nhỏ nhen, rẻ rúng.
Ông không cần tiền đền bù của gã, nhưng đạo lý làm người tối thiểu là một câu hỏi thăm thì gã phải tới. Quyết định đòi lại một lẽ phải thông thường, ông Tiến lặn lội tìm đến khu vực ngã tư Long Vĩnh, nơi gã tài xế Hải thường hay đậu xe đón khách, để nói chuyện phải quấy.
Sự thật trớ trêu thay, gã tài xế trẻ tuổi tên Hải kia vốn có mối quan hệ ruột thịt với một cán bộ công an giao thông phụ trách khu vực Long Vĩnh tên là Trọng. Có chỗ chống lưng vững chắc, hắn coi vụ tai nạn vừa qua nhẹ tựa lông hồng, tự tin bản thân sẽ được xóa sạch hồ sơ.
Khi ông Tiến tiến đến, dùng giọng nhún nhường khuyên hắn nên có chút lương tâm, đến bệnh viện thăm người đang nằm hôn mê, gã tài xế Hải liền nhếch mép, cười khẩy một tiếng đầy khinh bỉ.
"Thăm cái thằng dở hơi đó á? Tôi nói cho ông già biết nhé, tôi không kiện con gái ông tội đi bậy qua đường ẩu, không kiện thằng kia tội phá hoại tài sản làm móp đầu xe tôi là may mắn cho cả nhà ông rồi đấy! Biến giùm cái đi!"
Sự trơ trẽn và ngạo mạn của gã như một mồi lửa châm ngòi cho khối uất nghẹn dồn nén suốt một tháng qua trong lòng ông Tiến. Tay ông run lên, hai hàm răng nghiến chặt. Không kiềm chế được nữa, ông lao vào gã tài xế Hải. Thế nhưng, sức già yếu ớt làm sao địch lại sức trẻ hung hăng.
Ông Tiến bị gã phản đòn, đánh đập dã man đến mức gãy cả răng, ngã gục xuống vũng máu. Ngay lúc đó, lực lượng công an khu vực Long Vĩnh xuất hiện. Nhưng trớ trêu thay, thay vì bắt giữ kẻ hành hung, các cán bộ dưới quyền ông Trọng lại còng tay ông Tiến áp giải về đồn vì tội "gây rối trật tự công cộng".
Ngồi trong góc tối của đồn công an, nhìn gã tài xế Hải đứng ngoài cửa kính hút thuốc, cười đùa tay bắt mặt mừng với ông Trọng và các cán bộ khác, ông Tiến cảm nhận được một luồng uất hận thấu tận tâm can. Đồng tiền và mối quan hệ bẩn thỉu đã hoàn toàn làm mờ mắt những kẻ thực thi pháp luật.
Công lý ở đâu? Lẽ phải ở đâu khi người tốt cứu người thì nằm thực vật, kẻ nghèo đi đòi công đạo thì bị bắt giam, còn kẻ ác thì nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật?
Sau khi được thả ra, mang theo nỗi uất hận tột cùng, ông Tiến đã đưa ra một quyết định điên cuồng. Ông bán đi chiếc xe máy cũ, tài sản giá trị duy nhất trong nhà, để mua lại một khẩu súng lậu từ chợ đen. Đêm hôm đó, ông tìm đến tận nhà riêng của tên tài xế Hải lần thứ hai để đòi lại sự công bằng.
Nhưng kịch bản cũ lại tái diễn. Gã vừa mở cửa thấy ông liền lớn tiếng chửi rủa, lao vào đấm đá, thậm chí còn vớ lấy con dao chặt xương trên bàn định lao ra chém chết ông để tuyệt hậu họa. Nhìn lưỡi dao sáng loáng đang bổ tới, ông Tiến không còn gì để nói. Đôi mắt ông đỏ ngầu, tràn ngập sự tuyệt vọng.
Đoàng!
Một vệt lửa lóe lên giữa không gian chật hẹp. Tiếng nổ chát chúa xé toạc màn đêm. Viên đạn găm thẳng vào ngực gã tài xế trẻ tuổi Hải. Con dao rơi bộp xuống đất. Gã trợn tròn mắt, ôm ngực đổ ập xuống, nằm sóng xoài trên vũng máu tươi.
Kết thúc rồi. Mọi chuyện nên kết thúc tại đây thôi. Ông Tiến nhìn khẩu súng trên tay, cười cay đắng. Ông biết dù mình có trốn chạy, lưới trời lồng lộng, luật pháp của quốc gia cũng sẽ không bao giờ tha thứ cho một kẻ sát nhân.
Nhưng ông không hối hận. Một mạng đổi một mạng, ông đã đòi lại được sự công bằng cho vị ân nhân của mình. Chỉ tiếc là, ông vĩnh viễn không thể trực tiếp nói lời cảm ơn với chàng thanh niên ấy nữa.
Ông Tiến lặng lẽ đi bộ quay trở lại ngã tư không có đèn giao thông, nơi con gái ông đã được cứu sống một tháng trước. Dưới làn mưa phùn lạnh giá của thành phố, ông chĩa họng súng vào thái dương mình.
Đoàng!
Tiếng nổ thứ hai vang lên. Người cha thật thà ngã xuống ngay tại nơi định mệnh ấy, dùng cái chết để khép lại vòng quay bi kịch của số phận.
Ngay vào khoảnh khắc viên đạn xuyên qua đại não của ông Tiến, tại phòng bệnh cách đó năm cây số, một luồng sóng điện não của Lưu Phong đột ngột dao động dữ dội chưa từng có trên màn hình máy đo.
Nhịp tim trên máy vẫn vang lên những tiếng "tít... tít..." đều đặn. Cơ thể hắn vẫn duy trì sự sống trong trạng thái thực vật. Nhưng phần linh hồn của hắn dường như đã bị một lực hút vô hình từ cõi u minh kéo tuột ra khỏi xác.
Luồng linh hồn ấy lao vút vào khoảng không hư vô của vũ trụ, hướng thẳng về phía hạ vị tinh cầu mịt mù.