Giấc mơ nối tiếp giấc mơ, hiện thực phủ đầy máu và bụi đất. Mộng cảnh lại huyễn hoặc như sương khói giữa trời thu.
Trong bóng tối sâu thẳm của thức hải, từng mảnh ký ức bắt đầu hiện lên rồi chậm rãi ghép nối vào nhau. Có mảnh thuộc về thế giới Trái Đất với những tòa nhà cao tầng, ánh đèn neon và tiếng xe cộ ồn ào giữa đêm khuya. Cũng có mảnh thuộc về thế giới tu tiên lạnh lẽo này, nơi tiên phàm cách biệt, nơi mạnh được yếu thua, nơi chỉ một câu "linh căn thấp kém" đã đủ đè nát cả cuộc đời một thiếu niên.
Hai đoạn nhân sinh khác biệt như nước với lửa lại không hề bài xích nhau, trái lại còn âm thầm dung hợp. Những đau đớn, cô độc, uất ức, không cam lòng của hai linh hồn giống như đang tự bóc trần chính mình trước đối phương. Có nước mắt, có máu tươi, có bình yên, có khát vọng, có cả những giấc mộng thiếu niên chưa từng dám nói ra.
Tất cả hòa quyện thành một bức tranh kỳ dị. Một bức tranh của thế giới tu tiên nhưng lại được tô màu bằng tư duy hiện đại của Trái Đất.
Mà ngay trong lúc những ký ức ấy không ngừng dung hợp, sâu tận trong thức hải của Lưu Phong, một phôi thai kỳ dị đang âm thầm hình thành. Một đồ án hình bát quái với hai màu trắng đen giao hòa lơ lửng giữa hư vô, chậm rãi xoay tròn như đang hô hấp.
Âm không hoàn toàn là âm, dương cũng không hoàn toàn là dương. Hai loại lực lượng đối lập lại tạo thành một trạng thái cân bằng quỷ dị.
Kỳ lạ nhất là từ đầu tới cuối không ai phát hiện ra sự tồn tại của nó, ngay cả chính Lưu Phong cũng hoàn toàn không biết trong thức hải mình đang xuất hiện thứ gì. Với tri thức của một tên đệ tử ngoại môn Luyện Khí tầng hai đỉnh phong, hắn căn bản không đủ tư cách hiểu được thứ huyền ảo kia đại biểu cho điều gì.
Bên ngoài mộng cảnh, thân thể hắn vẫn đang nằm trên giường đá trong dược phòng. Những dải băng trắng quấn quanh vai và đùi đã thấm mùi dược liệu nhàn nhạt. Đan điền của hắn lúc này giống như một vực xoáy khô cạn đang liên tục được ôn dưỡng bằng linh lực tinh thuần. Kinh mạch vốn đã cứng cáp hơn người thường sau vô số lần áp súc linh lực, nay lại tiếp tục được mở rộng trong quá trình chữa thương.
Dược lực từ linh đan của dược phòng không ngừng tan chảy vào huyết nhục, từng tia từng tia dung nhập vào tứ chi bách hài. Đó vốn là "tiền bồi thường" mà Nhị trưởng lão đưa cho hắn sau trận bị hội đồng thảm hại hôm trước.
Mà đối với người khác, được đan phòng dùng linh dược chữa trị đã là vận may lớn lao khó cầu. Nhưng đối với Lưu Phong, hắn lại vô thức đem tất cả chuyển hóa thành căn cơ cho bản thân.
Ban đầu, linh khí quanh căn phòng cực kỳ yên tĩnh, yên đến mức khiến người ta có cảm giác bất an. Không có dị tượng, không có linh quang, không có bất kỳ dấu hiệu nào của đột phá. Thế nhưng chỉ vài canh giờ sau, linh khí trong không khí bỗng bắt đầu rung động cực nhẹ, giống như bị thứ gì đó âm thầm dẫn động.
Từng tia linh khí mỏng manh từ ngoài phòng chậm rãi hội tụ lại, sau đó càng lúc càng nhiều, cuối cùng hình thành từng vòng xoáy nhỏ xoay quanh cơ thể Lưu Phong.
Linh khí không lao vào cơ thể hắn một cách cuồng bạo như những tu sĩ cưỡng ép đột phá khác, mà giống như nước chảy thành sông, tự nhiên tới mức đáng sợ. Từng luồng linh khí men theo lỗ chân lông dung nhập vào huyết nhục, tràn vào kinh mạch, cuối cùng hội tụ về đan điền.
Rắc...
Một tiếng động rất nhỏ vang lên trong cơ thể hắn.
Bình cảnh Luyện Khí tầng hai đỉnh phong vốn đã bị hắn dùng phương thức áp súc linh lực va chạm vô số lần, nay cuối cùng cũng xuất hiện vết nứt. Mà khi vết nứt ấy vừa xuất hiện, linh lực tích lũy bấy lâu giống như hồng thủy tìm được lối thoát, ầm ầm tràn qua.
ẦM!
Một luồng khí tức mạnh hơn trước chợt bùng lên từ cơ thể Lưu Phong, khiến rèm cửa trong phòng khẽ tung bay. Luyện Khí tầng ba!
Nếu cảnh tượng này bị đám đệ tử ngoại môn nhìn thấy, e rằng toàn bộ Thủy Nguyệt Đao Tông sẽ chấn động. Từ cổ chí kim, chưa từng nghe qua ai đang nằm dưỡng thương mà đột phá cảnh giới. Người bị thương thường nguyên khí hao tổn, linh lực suy yếu, không tụt cảnh giới đã là may, lấy đâu ra chuyện đột phá? Nhưng đối với chính Lưu Phong, đó lại là kết quả tất yếu.
Hắn không tin vào cơ duyên, cũng không tin vào vận khí. Một đấu bốn, kinh mạch mở rộng, linh lực áp súc tới cực hạn, thân thể liên tục bị ép tới giới hạn sinh tử, lại thêm dược lực tinh thuần từ đan phòng không ngừng bồi bổ. Tất cả những điều ấy chồng chất lên nhau giống như một ngòi lửa ném vào thùng dầu đã bị nén ép từ lâu. Hắn tin vào sự kiên trì, tin vào tích lũy, tin rằng cái gọi là "đột phá trong lúc hôn mê" chẳng qua chỉ là kết quả của vô số lần liều mạng trước đó mà thôi.
Ngay khi linh khí trong phòng bắt đầu dao động dữ dội, một thân ảnh tuyệt mỹ đã xuất hiện ngoài cửa. Liễu Như Yên đứng lặng nhìn Lưu Phong đang đột phá, đôi mắt phượng thoáng hiện lên một tia kinh ngạc hiếm thấy.
Với kiến thức và lịch duyệt của một Trúc Cơ cường giả, nàng cũng chưa từng gặp qua kiểu đột phá kỳ quái như vậy. Không vận công. Không tỉnh táo. Không chủ động dẫn khí. Mà linh khí lại tự tìm tới cơ thể hắn.
Nàng khẽ phất tay, một tầng kết giới vô hình lập tức bao phủ cả căn phòng, ngăn cách hoàn toàn khí tức bên trong với bên ngoài. Sau đó nàng mới nghiêng đầu nhìn Mạn Thanh đang ngồi cạnh giường chăm sóc Lưu Phong rồi bình thản nói.
"Ra ngoài tiếp tục sắc thuốc đi, nơi này để ta coi là được."
Mạn Thanh ngoan ngoãn gật đầu, nhưng trước khi rời đi vẫn không nhịn được quay đầu nhìn thiếu niên đang nằm trên giường thêm một lần nữa. Ánh mắt nàng phức tạp vô cùng, vừa đau lòng, vừa vui vẻ, lại mang theo chút dịu dàng mà ngay cả chính nàng cũng chưa nhận ra.
Liễu Như Yên nhìn bóng lưng đồ đệ rời đi rồi khẽ mỉm cười. Nụ cười ấy rất nhẹ, nhưng lại mang theo một tia hứng thú hiếm thấy. Tiểu tử này... quả thật càng lúc càng thú vị.
Cùng lúc đó, đại hội ngoại môn của Thủy Nguyệt Đao Tông cũng chính thức khép lại. Người giành hạng nhất là nữ đệ tử thiên kiêu duy nhất trong khóa này, Hàn Tuyết Nghi. Nàng nổi danh vì lối đánh hung hãn tới mức điên cuồng, thuộc kiểu "ta ăn ngươi một đao thì ngươi cũng phải ăn ta một quyền". Dù là nữ tử nhưng phong cách chiến đấu lại bá đạo vô cùng, cuối cùng được Đao Đường trực tiếp thu nhận.
Hạng hai thuộc về Lôi Thiết. Với thực lực mạnh mẽ và lối đánh cương mãnh, hắn đã xuất sắc vượt qua vòng hỗn chiến và giành vị trí á quân. Còn hạng ba... lại là một tên đệ tử gác cổng vô danh. Một chú ngựa ô đúng nghĩa. Không ai hiểu vì sao một tên tam linh căn lại có thể bò lên tới vị trí ấy. Nhưng mặc kệ ngoại giới bàn tán thế nào, kết quả vẫn là kết quả.
Chỉ có điều khác với hai người đứng trên, Lưu Phong căn bản không có quyền lựa chọn gia nhập đường nào. Bởi vì hắn đã bị Nhị trưởng lão nhìn trúng. Mà một khi Liễu Như Yên đã nhìn trúng thứ gì... thì rất khó chạy thoát.
Cho nên dù muốn hay không muốn, từ giờ trở đi Lưu Phong cũng đã là người của dược đan phòng. Theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Dù sao hiện tại hắn vẫn còn đang nằm trên giường chữa thương của người ta.
Mà lúc này, trong mộng cảnh hỗn loạn kia, một đoạn ký ức khác lại nổi lên. Đó là đêm hắn bị chém lén sau lưng.
Ngay khi lưỡi đao mang theo sát khí bổ xuống, trực giác sinh tử được dung hợp từ hai linh hồn khiến toàn thân hắn lạnh buốt. Lưu Phong không quay đầu đón đỡ, cũng không ngu ngốc đứng lại liều mạng. Hắn trực tiếp thi triển thân pháp lao vọt về phía trước, cắm đầu chạy thẳng về phía vách vực nơi mình từng rơi xuống một lần.
Lần trước là bị động ngã xuống. Lần này... là chủ động nhảy xuống.
Trong lúc thân thể rơi vào màn đêm sâu hun hút, hắn bỗng huýt lên một tiếng sáo cực kỳ quái dị. Chỉ vài nhịp thở sau, một bóng đen khổng lồ từ trong mây mù lao vọt ra. Đó chính là Tứ Trảo Bích Hổ, "xe ôm" chuyên dụng của hắn.
Sau khi hấp thu nửa viên yêu đan, con dị thú vốn chỉ là dã thú sắp thành tinh nay đã chính thức bước vào hàng ngũ yêu thú cấp một. Lưu Phong cực kỳ thuần thục bám lên lưng nó, sau đó cả người lẫn thú nhanh chóng biến mất trong màn sương dày đặc dưới vực sâu.
Trên miệng vực, kẻ bịt mặt đứng lặng hồi lâu, ánh mắt đầy vẻ kinh ngạc. Hắn vốn chỉ phụng mệnh tới dò xét thực lực thật sự của Lưu Phong, ai ngờ tên kia lại nhảy vực ngay trước mặt mình. Sau một hồi im lặng, người nọ chậm rãi tháo khăn che mặt xuống.
Nếu có đệ tử ngoại môn ở đây, chắc chắn sẽ nhận ra hắn chính là một trong năm thiên kiêu, Đoàn Huyền Đao. Lúc này sắc mặt hắn vô cùng khó coi, hết đi tới lại đi lui trên miệng vực, thỉnh thoảng còn cúi đầu nhìn xuống đám mây đen dày đặc phía dưới. Người đâu? Sống hay chết? Nếu chết thật thì hắn biết ăn nói kiểu gì khi trở về phục mệnh?
Mà dưới đáy vực lúc này, kẻ "bị ám sát" lại đang sống cực kỳ thoải mái trong động phủ bí mật của mình. Sau khi chôn cất những đồng môn đã chết trước kia, Lưu Phong đã âm thầm cải tạo nơi đó thành một chỗ trú ẩn riêng. Hắn ngồi xếp bằng trong động phủ, hoàn toàn không hề hoảng loạn.
Bởi vì hắn biết người kia không thật sự muốn giết mình. Nếu đối phương thật sự có sát ý, hắn đã chết từ khoảnh khắc lưỡi đao bổ xuống. Hơn nữa, hắn quá hiểu quy củ của tông môn. Một kẻ tuần tra như hắn nếu bị sát thủ tập kích thật sự thì tuyệt đối không thể sống tới bây giờ.
Quan trọng hơn hết, ai lại bỏ tiền thuê sát thủ đi giết một tên gác cổng vô danh? Hoàn toàn vô nghĩa.
Cho nên suy nghĩ một hồi không tìm ra manh mối, hắn lập tức quăng chuyện này sang một bên rồi bắt đầu ngồi thiền tu luyện. Đối với hắn, không có gì quan trọng hơn việc tăng thực lực. Dù chỉ mạnh thêm một chút... thì vẫn là mạnh lên. Thịt muỗi nhỏ nhưng ăn nhiều vẫn no.
Hắn không nhìn ra manh mối, nhưng có người ở đây đều hiểu rõ hết.
Nhị trưởng lão Liễu Như Yên, sau một thời gian quan sát, đã nhận ra Lưu Phong là một nhân tài rất đáng để bồi dưỡng. Sát thủ là nàng phái tới. Bốn thiên kiêu cùng đánh hắn ra nông nổi này cũng là nàng âm thầm hạ lệnh.
Nàng muốn hắn bộc lộ hết khả năng. Và nhận định của nàng đã hoàn toàn đúng.
Ngày thứ năm kể từ lúc Lưu Phong bất tỉnh, bình minh vẫn phủ xuống Thủy Nguyệt Sơn như thường lệ. Đệ tử vẫn luyện công, chấp sự vẫn tuần tra, tông môn vẫn vận chuyển như cũ, giống như không có bất kỳ chuyện gì thay đổi. Chỉ có một thiếu niên nằm trong dược phòng lúc này khẽ động ngón tay, hàng mi run nhẹ rồi chậm rãi mở mắt ra sau một giấc ngủ dài.
Trong bóng tối sâu thẳm của thức hải, từng mảnh ký ức bắt đầu hiện lên rồi chậm rãi ghép nối vào nhau. Có mảnh thuộc về thế giới Trái Đất với những tòa nhà cao tầng, ánh đèn neon và tiếng xe cộ ồn ào giữa đêm khuya. Cũng có mảnh thuộc về thế giới tu tiên lạnh lẽo này, nơi tiên phàm cách biệt, nơi mạnh được yếu thua, nơi chỉ một câu "linh căn thấp kém" đã đủ đè nát cả cuộc đời một thiếu niên.
Hai đoạn nhân sinh khác biệt như nước với lửa lại không hề bài xích nhau, trái lại còn âm thầm dung hợp. Những đau đớn, cô độc, uất ức, không cam lòng của hai linh hồn giống như đang tự bóc trần chính mình trước đối phương. Có nước mắt, có máu tươi, có bình yên, có khát vọng, có cả những giấc mộng thiếu niên chưa từng dám nói ra.
Tất cả hòa quyện thành một bức tranh kỳ dị. Một bức tranh của thế giới tu tiên nhưng lại được tô màu bằng tư duy hiện đại của Trái Đất.
Mà ngay trong lúc những ký ức ấy không ngừng dung hợp, sâu tận trong thức hải của Lưu Phong, một phôi thai kỳ dị đang âm thầm hình thành. Một đồ án hình bát quái với hai màu trắng đen giao hòa lơ lửng giữa hư vô, chậm rãi xoay tròn như đang hô hấp.
Âm không hoàn toàn là âm, dương cũng không hoàn toàn là dương. Hai loại lực lượng đối lập lại tạo thành một trạng thái cân bằng quỷ dị.
Kỳ lạ nhất là từ đầu tới cuối không ai phát hiện ra sự tồn tại của nó, ngay cả chính Lưu Phong cũng hoàn toàn không biết trong thức hải mình đang xuất hiện thứ gì. Với tri thức của một tên đệ tử ngoại môn Luyện Khí tầng hai đỉnh phong, hắn căn bản không đủ tư cách hiểu được thứ huyền ảo kia đại biểu cho điều gì.
Bên ngoài mộng cảnh, thân thể hắn vẫn đang nằm trên giường đá trong dược phòng. Những dải băng trắng quấn quanh vai và đùi đã thấm mùi dược liệu nhàn nhạt. Đan điền của hắn lúc này giống như một vực xoáy khô cạn đang liên tục được ôn dưỡng bằng linh lực tinh thuần. Kinh mạch vốn đã cứng cáp hơn người thường sau vô số lần áp súc linh lực, nay lại tiếp tục được mở rộng trong quá trình chữa thương.
Dược lực từ linh đan của dược phòng không ngừng tan chảy vào huyết nhục, từng tia từng tia dung nhập vào tứ chi bách hài. Đó vốn là "tiền bồi thường" mà Nhị trưởng lão đưa cho hắn sau trận bị hội đồng thảm hại hôm trước.
Mà đối với người khác, được đan phòng dùng linh dược chữa trị đã là vận may lớn lao khó cầu. Nhưng đối với Lưu Phong, hắn lại vô thức đem tất cả chuyển hóa thành căn cơ cho bản thân.
Ban đầu, linh khí quanh căn phòng cực kỳ yên tĩnh, yên đến mức khiến người ta có cảm giác bất an. Không có dị tượng, không có linh quang, không có bất kỳ dấu hiệu nào của đột phá. Thế nhưng chỉ vài canh giờ sau, linh khí trong không khí bỗng bắt đầu rung động cực nhẹ, giống như bị thứ gì đó âm thầm dẫn động.
Từng tia linh khí mỏng manh từ ngoài phòng chậm rãi hội tụ lại, sau đó càng lúc càng nhiều, cuối cùng hình thành từng vòng xoáy nhỏ xoay quanh cơ thể Lưu Phong.
Linh khí không lao vào cơ thể hắn một cách cuồng bạo như những tu sĩ cưỡng ép đột phá khác, mà giống như nước chảy thành sông, tự nhiên tới mức đáng sợ. Từng luồng linh khí men theo lỗ chân lông dung nhập vào huyết nhục, tràn vào kinh mạch, cuối cùng hội tụ về đan điền.
Rắc...
Một tiếng động rất nhỏ vang lên trong cơ thể hắn.
Bình cảnh Luyện Khí tầng hai đỉnh phong vốn đã bị hắn dùng phương thức áp súc linh lực va chạm vô số lần, nay cuối cùng cũng xuất hiện vết nứt. Mà khi vết nứt ấy vừa xuất hiện, linh lực tích lũy bấy lâu giống như hồng thủy tìm được lối thoát, ầm ầm tràn qua.
ẦM!
Một luồng khí tức mạnh hơn trước chợt bùng lên từ cơ thể Lưu Phong, khiến rèm cửa trong phòng khẽ tung bay. Luyện Khí tầng ba!
Nếu cảnh tượng này bị đám đệ tử ngoại môn nhìn thấy, e rằng toàn bộ Thủy Nguyệt Đao Tông sẽ chấn động. Từ cổ chí kim, chưa từng nghe qua ai đang nằm dưỡng thương mà đột phá cảnh giới. Người bị thương thường nguyên khí hao tổn, linh lực suy yếu, không tụt cảnh giới đã là may, lấy đâu ra chuyện đột phá? Nhưng đối với chính Lưu Phong, đó lại là kết quả tất yếu.
Hắn không tin vào cơ duyên, cũng không tin vào vận khí. Một đấu bốn, kinh mạch mở rộng, linh lực áp súc tới cực hạn, thân thể liên tục bị ép tới giới hạn sinh tử, lại thêm dược lực tinh thuần từ đan phòng không ngừng bồi bổ. Tất cả những điều ấy chồng chất lên nhau giống như một ngòi lửa ném vào thùng dầu đã bị nén ép từ lâu. Hắn tin vào sự kiên trì, tin vào tích lũy, tin rằng cái gọi là "đột phá trong lúc hôn mê" chẳng qua chỉ là kết quả của vô số lần liều mạng trước đó mà thôi.
Ngay khi linh khí trong phòng bắt đầu dao động dữ dội, một thân ảnh tuyệt mỹ đã xuất hiện ngoài cửa. Liễu Như Yên đứng lặng nhìn Lưu Phong đang đột phá, đôi mắt phượng thoáng hiện lên một tia kinh ngạc hiếm thấy.
Với kiến thức và lịch duyệt của một Trúc Cơ cường giả, nàng cũng chưa từng gặp qua kiểu đột phá kỳ quái như vậy. Không vận công. Không tỉnh táo. Không chủ động dẫn khí. Mà linh khí lại tự tìm tới cơ thể hắn.
Nàng khẽ phất tay, một tầng kết giới vô hình lập tức bao phủ cả căn phòng, ngăn cách hoàn toàn khí tức bên trong với bên ngoài. Sau đó nàng mới nghiêng đầu nhìn Mạn Thanh đang ngồi cạnh giường chăm sóc Lưu Phong rồi bình thản nói.
"Ra ngoài tiếp tục sắc thuốc đi, nơi này để ta coi là được."
Mạn Thanh ngoan ngoãn gật đầu, nhưng trước khi rời đi vẫn không nhịn được quay đầu nhìn thiếu niên đang nằm trên giường thêm một lần nữa. Ánh mắt nàng phức tạp vô cùng, vừa đau lòng, vừa vui vẻ, lại mang theo chút dịu dàng mà ngay cả chính nàng cũng chưa nhận ra.
Liễu Như Yên nhìn bóng lưng đồ đệ rời đi rồi khẽ mỉm cười. Nụ cười ấy rất nhẹ, nhưng lại mang theo một tia hứng thú hiếm thấy. Tiểu tử này... quả thật càng lúc càng thú vị.
Cùng lúc đó, đại hội ngoại môn của Thủy Nguyệt Đao Tông cũng chính thức khép lại. Người giành hạng nhất là nữ đệ tử thiên kiêu duy nhất trong khóa này, Hàn Tuyết Nghi. Nàng nổi danh vì lối đánh hung hãn tới mức điên cuồng, thuộc kiểu "ta ăn ngươi một đao thì ngươi cũng phải ăn ta một quyền". Dù là nữ tử nhưng phong cách chiến đấu lại bá đạo vô cùng, cuối cùng được Đao Đường trực tiếp thu nhận.
Hạng hai thuộc về Lôi Thiết. Với thực lực mạnh mẽ và lối đánh cương mãnh, hắn đã xuất sắc vượt qua vòng hỗn chiến và giành vị trí á quân. Còn hạng ba... lại là một tên đệ tử gác cổng vô danh. Một chú ngựa ô đúng nghĩa. Không ai hiểu vì sao một tên tam linh căn lại có thể bò lên tới vị trí ấy. Nhưng mặc kệ ngoại giới bàn tán thế nào, kết quả vẫn là kết quả.
Chỉ có điều khác với hai người đứng trên, Lưu Phong căn bản không có quyền lựa chọn gia nhập đường nào. Bởi vì hắn đã bị Nhị trưởng lão nhìn trúng. Mà một khi Liễu Như Yên đã nhìn trúng thứ gì... thì rất khó chạy thoát.
Cho nên dù muốn hay không muốn, từ giờ trở đi Lưu Phong cũng đã là người của dược đan phòng. Theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Dù sao hiện tại hắn vẫn còn đang nằm trên giường chữa thương của người ta.
Mà lúc này, trong mộng cảnh hỗn loạn kia, một đoạn ký ức khác lại nổi lên. Đó là đêm hắn bị chém lén sau lưng.
Ngay khi lưỡi đao mang theo sát khí bổ xuống, trực giác sinh tử được dung hợp từ hai linh hồn khiến toàn thân hắn lạnh buốt. Lưu Phong không quay đầu đón đỡ, cũng không ngu ngốc đứng lại liều mạng. Hắn trực tiếp thi triển thân pháp lao vọt về phía trước, cắm đầu chạy thẳng về phía vách vực nơi mình từng rơi xuống một lần.
Lần trước là bị động ngã xuống. Lần này... là chủ động nhảy xuống.
Trong lúc thân thể rơi vào màn đêm sâu hun hút, hắn bỗng huýt lên một tiếng sáo cực kỳ quái dị. Chỉ vài nhịp thở sau, một bóng đen khổng lồ từ trong mây mù lao vọt ra. Đó chính là Tứ Trảo Bích Hổ, "xe ôm" chuyên dụng của hắn.
Sau khi hấp thu nửa viên yêu đan, con dị thú vốn chỉ là dã thú sắp thành tinh nay đã chính thức bước vào hàng ngũ yêu thú cấp một. Lưu Phong cực kỳ thuần thục bám lên lưng nó, sau đó cả người lẫn thú nhanh chóng biến mất trong màn sương dày đặc dưới vực sâu.
Trên miệng vực, kẻ bịt mặt đứng lặng hồi lâu, ánh mắt đầy vẻ kinh ngạc. Hắn vốn chỉ phụng mệnh tới dò xét thực lực thật sự của Lưu Phong, ai ngờ tên kia lại nhảy vực ngay trước mặt mình. Sau một hồi im lặng, người nọ chậm rãi tháo khăn che mặt xuống.
Nếu có đệ tử ngoại môn ở đây, chắc chắn sẽ nhận ra hắn chính là một trong năm thiên kiêu, Đoàn Huyền Đao. Lúc này sắc mặt hắn vô cùng khó coi, hết đi tới lại đi lui trên miệng vực, thỉnh thoảng còn cúi đầu nhìn xuống đám mây đen dày đặc phía dưới. Người đâu? Sống hay chết? Nếu chết thật thì hắn biết ăn nói kiểu gì khi trở về phục mệnh?
Mà dưới đáy vực lúc này, kẻ "bị ám sát" lại đang sống cực kỳ thoải mái trong động phủ bí mật của mình. Sau khi chôn cất những đồng môn đã chết trước kia, Lưu Phong đã âm thầm cải tạo nơi đó thành một chỗ trú ẩn riêng. Hắn ngồi xếp bằng trong động phủ, hoàn toàn không hề hoảng loạn.
Bởi vì hắn biết người kia không thật sự muốn giết mình. Nếu đối phương thật sự có sát ý, hắn đã chết từ khoảnh khắc lưỡi đao bổ xuống. Hơn nữa, hắn quá hiểu quy củ của tông môn. Một kẻ tuần tra như hắn nếu bị sát thủ tập kích thật sự thì tuyệt đối không thể sống tới bây giờ.
Quan trọng hơn hết, ai lại bỏ tiền thuê sát thủ đi giết một tên gác cổng vô danh? Hoàn toàn vô nghĩa.
Cho nên suy nghĩ một hồi không tìm ra manh mối, hắn lập tức quăng chuyện này sang một bên rồi bắt đầu ngồi thiền tu luyện. Đối với hắn, không có gì quan trọng hơn việc tăng thực lực. Dù chỉ mạnh thêm một chút... thì vẫn là mạnh lên. Thịt muỗi nhỏ nhưng ăn nhiều vẫn no.
Hắn không nhìn ra manh mối, nhưng có người ở đây đều hiểu rõ hết.
Nhị trưởng lão Liễu Như Yên, sau một thời gian quan sát, đã nhận ra Lưu Phong là một nhân tài rất đáng để bồi dưỡng. Sát thủ là nàng phái tới. Bốn thiên kiêu cùng đánh hắn ra nông nổi này cũng là nàng âm thầm hạ lệnh.
Nàng muốn hắn bộc lộ hết khả năng. Và nhận định của nàng đã hoàn toàn đúng.
Ngày thứ năm kể từ lúc Lưu Phong bất tỉnh, bình minh vẫn phủ xuống Thủy Nguyệt Sơn như thường lệ. Đệ tử vẫn luyện công, chấp sự vẫn tuần tra, tông môn vẫn vận chuyển như cũ, giống như không có bất kỳ chuyện gì thay đổi. Chỉ có một thiếu niên nằm trong dược phòng lúc này khẽ động ngón tay, hàng mi run nhẹ rồi chậm rãi mở mắt ra sau một giấc ngủ dài.