Khi thân thể Bạch Tử Họa rơi mạnh khỏi võ đài trong tiếng "ầm" nặng nề, toàn bộ quảng trường rộng lớn của Thủy Nguyệt Đao Tông lại không hề bùng nổ tiếng reo hò như những trận đấu trước đó. Không có tiếng vỗ tay tán thưởng, càng không có cảnh đệ tử hò hét vì được chứng kiến một trận chiến đặc sắc.
Thứ duy nhất còn sót lại dưới bầu không khí nóng hầm hập của chính ngọ chỉ là vô số tiếng la ó cùng những lời chửi rủa đầy cay cú của đám con bạc vừa thua sạch linh thạch.
"Con mẹ nó! Tên gác cổng này chơi bẩn!"
"Bạch sư huynh đúng là bị hãm hại!"
"Cái kiểu ôm eo kéo người xuống đài đó mà cũng tính thắng sao?!"
"Chu béo! Trả linh thạch đây!"
Âm thanh hỗn loạn vang dội khắp quảng trường, khiến bầu không khí vốn trang nghiêm của cuộc khảo hạch ngoại môn trong thoáng chốc trở nên chẳng khác nào cái chợ tan hoang. Một vài đệ tử thua sạch đến đỏ mắt, thậm chí còn muốn lao tới tìm Chu Đại Phát tính sổ.
Mà lúc này, Chu Đại Phát quả thực cũng chẳng vui vẻ gì. Tên béo đứng phía sau quầy cược, gương mặt tròn vo co giật liên tục như vừa bị người ta móc mất một miếng thịt lớn. Hắn nhìn đống linh thạch phải trả ra mà đau lòng đến mức tim gan run rẩy.
Nếu chỉ riêng việc Lưu Phong thắng thì thôi đi, vấn đề là giữa đường lại có người nhảy ra cướp chén cơm của hắn. Mạn Thanh, nữ nhân kia vừa đặt cược, lập tức khiến không ít người dao động theo. Chu Đại Phát vốn là kẻ biết trước kết quả, đang định dùng trò thao túng dư luận để dụ toàn bộ đám đệ tử đổ tiền vào cửa Bạch Tử Họa. Sau đó hắn cùng Lưu Phong âm thầm vét sạch linh thạch.
Ai ngờ giữa lúc mọi thứ đang thuận buồm xuôi gió, vị cô nãi nãi kia lại nhảy ra phá hỏng bố cục hoàn mỹ của hắn. Càng nhìn Mạn Thanh, hắn càng thấy đau lòng vì số linh thạch đã mất.
Trên đài cao, các vị trưởng lão cùng Tông chủ lại mang những biểu cảm hoàn toàn khác với đám đông phía dưới. Thẩm Thụy Vân lặng lẽ nhìn bóng dáng Lưu Phong đang treo lơ lửng nơi mép võ đài, khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười nhàn nhạt. Nhưng nụ cười ấy không phải vui vẻ vì trận đấu thú vị, mà giống như trưởng bối nhìn thấy hài tử nghịch ngợm cuối cùng cũng biết điều hơn một chút.
Tiểu tử này... xem ra vẫn còn biết sợ. Thẩm Thụy Vân biết rất rõ, sự thay đổi ở nửa sau trận đấu tuyệt đối không phải trùng hợp. Tên tiểu tử kia ban đầu vốn còn định tiếp tục giả ngu cho đến cùng, nhưng sau khi bị nàng dùng thần thức cảnh cáo, hắn lập tức thay đổi tiết tấu trận đấu. Điều đó chứng minh ít nhất hắn hiểu một đạo lý: có vài người không thể tùy tiện qua loa cho có lệ.
Đối với nàng mà nói, trẻ nhỏ biết sợ chưa chắc là chuyện xấu. Biết sợ mới sống lâu. Biết kiêng dè mới hiểu tiến lui. Mà người thông minh nhất thường không phải kẻ không biết sợ, mà là kẻ biết rõ lúc nào nên cúi đầu.
Ngồi bên cạnh nàng, Liễu Như Yên cũng đang mỉm cười, nhưng nụ cười của Nhị trưởng lão lại mang ý vị hoàn toàn khác. Ánh mắt nàng nhìn Lưu Phong giống như đang đánh giá một món pháp khí thú vị vừa đào được trong đống phế liệu. Tiểu tử này vô sỉ thì vô sỉ thật, nhưng đầu óc cực kỳ linh hoạt.
Quan trọng nhất là hắn hiểu cách quan sát sắc mặt cùng xu thế của người khác để điều chỉnh hành vi bản thân. Người như vậy... dễ dùng. Trong mắt Liễu Như Yên, thiên phú chưa bao giờ là thứ quan trọng nhất. Một thiên tài kiêu ngạo khó khống chế đôi khi còn nguy hiểm hơn một kẻ thông minh biết tiến biết lùi.
Ít nhất hiện tại, nàng cảm thấy tên đệ tử gác cổng kia nếu bồi dưỡng đúng cách, về sau có lẽ sẽ trở thành một quân cờ khá hữu dụng. Chỉ có Đại trưởng lão Phương Hắc Hổ là sắc mặt hơi cứng lại. Lão cũng đang cười, nhưng là cười khổ.
Ban đầu lão thật sự không để tâm tới trận đấu này. Một thiên kiêu ngoại môn đấu với tên gác cổng quèn, trong mắt tu sĩ Trúc Cơ tầng tám viên mãn như lão vốn chẳng khác nào hổ dữ nghiền chết con chó hoang ven đường. Ngay cả thần thức lão cũng lười quét qua người Lưu Phong.
Đối với loại đệ tử ngoại môn cao nhất chỉ mới Luyện Khí tầng hai này, lão căn bản không có hứng thú. Cho nên lão thua cược. Mãi đến khi trận đấu kết thúc, Phương Hắc Hổ mới dùng thần thức dò xét lại khí tức của Lưu Phong.
Mà kết quả dò xét ấy khiến khóe mắt lão khẽ giật mạnh: Luyện Khí tầng hai đỉnh phong, hơn nữa khí tức còn cực kỳ vững chắc. Nói cách khác, tên tiểu tử kia từ đầu tới cuối đều đang diễn.
Phương Hắc Hổ nhìn bóng dáng gầy gò dưới võ đài, trong lòng bắt đầu dâng lên một tia khó chịu nhàn nhạt. Không phải sát ý, cũng chưa đến mức căm ghét, nhưng lão rất không thích cảm giác bản thân bị một tên tiểu bối dắt mũi. Nhất là khi chuyện đó còn khiến lão mất linh thạch.
Ở một góc khác của khán đài, Mạn Thanh cũng đang cười. Nhưng nụ cười ấy lại phức tạp hơn tất cả mọi người. Nàng nhìn Lưu Phong đang gãi đầu cười hèn phía dưới võ đài, trong lòng chỉ cảm thấy một loại cảm xúc khó nói thành lời đang cuồn cuộn dâng lên.
Từ sau đêm kia, nàng từng vô số lần tưởng tượng về người đã cứu mình. Một cường giả thần bí. Một thiên kiêu nội môn khí chất phi phàm. Hoặc ít nhất cũng phải là một nam tử anh tuấn tiêu sái, ánh mắt lạnh lùng, phong thái cao ngạo như kiếm tiên trong truyền thuyết.
Suy cho cùng, nàng vẫn chỉ là thiếu nữ mới lớn. Mà thiếu nữ thì luôn có vài phần mộng tưởng về cái gọi là "anh hùng cứu mỹ nhân". Nhưng bây giờ thì sao? Tên hỗn đản dưới kia mặt mũi chỉ có thể coi là thanh tú bình thường, ném vào đám đông liền chẳng ai nhớ nổi.
Tính cách thì vô liêm sỉ, mở miệng là "sư huynh", cúi đầu khom lưng như tên lưu manh ngoài chợ. Đánh nhau thì chuyên dùng thủ đoạn bẩn thỉu, hoàn toàn không có chút khí chất cao nhân nào trong tưởng tượng của nàng. Nghĩ đến đây, hình tượng vị tiền bối thần bí trong lòng Mạn Thanh gần như sụp đổ hoàn toàn.
Nhưng vài giây sau, nàng lại bật cười. Một nụ cười mang theo vài phần tự giễu cay đắng.
"Nếu người ta thật sự là hoàng tử... vậy ta có phải công chúa không?"
Ý nghĩ ấy vừa xuất hiện, ngay cả bản thân nàng cũng cảm thấy xấu hổ đến nóng mặt. Đêm hôm đó, thân thể nàng bị nhìn sạch. Danh dự còn sót lại cũng là người ta kéo về. Nếu không có tên vô liêm sỉ kia, hiện tại nàng hoặc đã chết, hoặc sống không bằng chết.
Hắn đã thấy tất cả... nhưng chưa từng nhắc đến. Sự mâu thuẫn cùng hổ thẹn ấy khiến Mạn Thanh chỉ muốn tự tay đập chết chính mình.
Mà nếu lúc này Lưu Phong biết được trên khán đài có từng ấy người đang tự mình suy diễn đủ loại tâm tư quanh hắn, có lẽ hắn sẽ lập tức ôm đầu kêu oan. Hắn thật sự chẳng làm gì cả. Từ đầu tới cuối, mục tiêu của hắn chỉ là sống yên ổn, kiếm ít linh thạch rồi âm thầm mạnh lên mà thôi.
Còn người khác thích nghĩ gì về hắn... đó là chuyện của người khác. Đáng tiếc, thế gian này thường là như vậy: ngươi càng muốn bình thường, người khác lại càng thích tự thêm thắt cho ngươi một tầng thần bí.
"Keng――!"
Tiếng chuông cổ xưa lần nữa vang vọng khắp quảng trường, cắt ngang đủ loại suy nghĩ hỗn loạn của mọi người. Các trận đấu tiếp theo vẫn diễn ra như thường lệ. Có trận chiến long tranh hổ đấu khiến linh lực nổ vang khắp võ đài, cũng có trận kết thúc chóng vánh nhàm chán đến mức khiến đệ tử bên dưới liên tục ngáp dài.
Nhưng bất kể thế nào, vòng tuyển chọn cuối cùng cũng dần đi tới hồi kết. Khi ánh chiều tà nhuộm đỏ đỉnh Thủy Nguyệt Sơn, bảy cái tên chiến thắng cuối cùng cũng đã được xác định. Ai nấy đều là thiên tài nổi bật của ngoại môn.
Chỉ duy nhất có Lưu Phong. Hắn đứng giữa đám thiên kiêu ấy chẳng khác nào con gà rừng lạc vào bầy hạc trắng. Từ khí chất, trang phục cho đến phong thái đều hoàn toàn không ăn nhập. Nhưng điều khiến người khác khó chịu nhất chính là... bản thân hắn dường như chẳng hề để tâm.
Mặc kệ ánh mắt khinh thường. Mặc kệ tiếng bàn tán. Mặc kệ đám thiên kiêu nhìn hắn như nhìn thứ gì đó làm ô uế đội hình. Hắn cứ bình thản đứng đó, bộ dáng như đang chờ tan làm về ngủ.
Sau đó, bảy kẻ thua cuộc lại tiếp tục bước vào vòng hỗn chiến để tranh hai suất cuối cùng tiến vào vòng chung kết. Thêm một người may mắn bốc trúng số mười lăm được miễn chiến, danh sách mười người cuối cùng cũng chính thức hình thành. Ngày khảo hạch thứ hai kết thúc.
Toàn bộ quảng trường dần giải tán, chuẩn bị cho ngày mai, ngày quyết định ba thứ hạng đầu tiên của kỳ khảo hạch ngoại môn năm nay. Mà giữa dòng người đông đúc ấy, Lưu Phong vẫn như thường lệ lặng lẽ rời đi. Hắn trở về khu nhà ngoại môn, thay bộ y phục chiến đấu bằng bộ đồ gác cổng cũ kỹ bạc màu, rồi tiếp tục công việc tuần tra quen thuộc như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Đối với người khác, hôm nay là ngày tranh danh đoạt lợi. Nhưng đối với hắn... tan làm vẫn phải đi trực đêm.
Đêm dần sâu. Khoảng canh ba, khi phần lớn đệ tử trong tông môn đều đã tiến vào trạng thái thiền định tu luyện, toàn bộ Thủy Nguyệt Đao Tông chìm trong sự yên tĩnh lạnh lẽo. Ánh trăng bạc phủ xuống những con đường đá dài hun hút, chỉ còn tiếng gió đêm lướt qua rừng trúc tạo thành từng đợt xào xạc nhè nhẹ.
Lưu Phong lúc này đang cầm đèn tuần tra đi dọc theo lối nhỏ sau núi, vừa đi vừa ngáp ngắn ngáp dài. Mà đúng ngay khoảnh khắc hắn bước qua khúc quanh vắng vẻ nhất...
Một bóng đen bịt mặt bỗng vô thanh vô tức xuất hiện phía sau lưng hắn. Hàn quang lóe lên. Một đao lạnh lẽo xé gió chém thẳng xuống gáy Lưu Phong!
Thứ duy nhất còn sót lại dưới bầu không khí nóng hầm hập của chính ngọ chỉ là vô số tiếng la ó cùng những lời chửi rủa đầy cay cú của đám con bạc vừa thua sạch linh thạch.
"Con mẹ nó! Tên gác cổng này chơi bẩn!"
"Bạch sư huynh đúng là bị hãm hại!"
"Cái kiểu ôm eo kéo người xuống đài đó mà cũng tính thắng sao?!"
"Chu béo! Trả linh thạch đây!"
Âm thanh hỗn loạn vang dội khắp quảng trường, khiến bầu không khí vốn trang nghiêm của cuộc khảo hạch ngoại môn trong thoáng chốc trở nên chẳng khác nào cái chợ tan hoang. Một vài đệ tử thua sạch đến đỏ mắt, thậm chí còn muốn lao tới tìm Chu Đại Phát tính sổ.
Mà lúc này, Chu Đại Phát quả thực cũng chẳng vui vẻ gì. Tên béo đứng phía sau quầy cược, gương mặt tròn vo co giật liên tục như vừa bị người ta móc mất một miếng thịt lớn. Hắn nhìn đống linh thạch phải trả ra mà đau lòng đến mức tim gan run rẩy.
Nếu chỉ riêng việc Lưu Phong thắng thì thôi đi, vấn đề là giữa đường lại có người nhảy ra cướp chén cơm của hắn. Mạn Thanh, nữ nhân kia vừa đặt cược, lập tức khiến không ít người dao động theo. Chu Đại Phát vốn là kẻ biết trước kết quả, đang định dùng trò thao túng dư luận để dụ toàn bộ đám đệ tử đổ tiền vào cửa Bạch Tử Họa. Sau đó hắn cùng Lưu Phong âm thầm vét sạch linh thạch.
Ai ngờ giữa lúc mọi thứ đang thuận buồm xuôi gió, vị cô nãi nãi kia lại nhảy ra phá hỏng bố cục hoàn mỹ của hắn. Càng nhìn Mạn Thanh, hắn càng thấy đau lòng vì số linh thạch đã mất.
Trên đài cao, các vị trưởng lão cùng Tông chủ lại mang những biểu cảm hoàn toàn khác với đám đông phía dưới. Thẩm Thụy Vân lặng lẽ nhìn bóng dáng Lưu Phong đang treo lơ lửng nơi mép võ đài, khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười nhàn nhạt. Nhưng nụ cười ấy không phải vui vẻ vì trận đấu thú vị, mà giống như trưởng bối nhìn thấy hài tử nghịch ngợm cuối cùng cũng biết điều hơn một chút.
Tiểu tử này... xem ra vẫn còn biết sợ. Thẩm Thụy Vân biết rất rõ, sự thay đổi ở nửa sau trận đấu tuyệt đối không phải trùng hợp. Tên tiểu tử kia ban đầu vốn còn định tiếp tục giả ngu cho đến cùng, nhưng sau khi bị nàng dùng thần thức cảnh cáo, hắn lập tức thay đổi tiết tấu trận đấu. Điều đó chứng minh ít nhất hắn hiểu một đạo lý: có vài người không thể tùy tiện qua loa cho có lệ.
Đối với nàng mà nói, trẻ nhỏ biết sợ chưa chắc là chuyện xấu. Biết sợ mới sống lâu. Biết kiêng dè mới hiểu tiến lui. Mà người thông minh nhất thường không phải kẻ không biết sợ, mà là kẻ biết rõ lúc nào nên cúi đầu.
Ngồi bên cạnh nàng, Liễu Như Yên cũng đang mỉm cười, nhưng nụ cười của Nhị trưởng lão lại mang ý vị hoàn toàn khác. Ánh mắt nàng nhìn Lưu Phong giống như đang đánh giá một món pháp khí thú vị vừa đào được trong đống phế liệu. Tiểu tử này vô sỉ thì vô sỉ thật, nhưng đầu óc cực kỳ linh hoạt.
Quan trọng nhất là hắn hiểu cách quan sát sắc mặt cùng xu thế của người khác để điều chỉnh hành vi bản thân. Người như vậy... dễ dùng. Trong mắt Liễu Như Yên, thiên phú chưa bao giờ là thứ quan trọng nhất. Một thiên tài kiêu ngạo khó khống chế đôi khi còn nguy hiểm hơn một kẻ thông minh biết tiến biết lùi.
Ít nhất hiện tại, nàng cảm thấy tên đệ tử gác cổng kia nếu bồi dưỡng đúng cách, về sau có lẽ sẽ trở thành một quân cờ khá hữu dụng. Chỉ có Đại trưởng lão Phương Hắc Hổ là sắc mặt hơi cứng lại. Lão cũng đang cười, nhưng là cười khổ.
Ban đầu lão thật sự không để tâm tới trận đấu này. Một thiên kiêu ngoại môn đấu với tên gác cổng quèn, trong mắt tu sĩ Trúc Cơ tầng tám viên mãn như lão vốn chẳng khác nào hổ dữ nghiền chết con chó hoang ven đường. Ngay cả thần thức lão cũng lười quét qua người Lưu Phong.
Đối với loại đệ tử ngoại môn cao nhất chỉ mới Luyện Khí tầng hai này, lão căn bản không có hứng thú. Cho nên lão thua cược. Mãi đến khi trận đấu kết thúc, Phương Hắc Hổ mới dùng thần thức dò xét lại khí tức của Lưu Phong.
Mà kết quả dò xét ấy khiến khóe mắt lão khẽ giật mạnh: Luyện Khí tầng hai đỉnh phong, hơn nữa khí tức còn cực kỳ vững chắc. Nói cách khác, tên tiểu tử kia từ đầu tới cuối đều đang diễn.
Phương Hắc Hổ nhìn bóng dáng gầy gò dưới võ đài, trong lòng bắt đầu dâng lên một tia khó chịu nhàn nhạt. Không phải sát ý, cũng chưa đến mức căm ghét, nhưng lão rất không thích cảm giác bản thân bị một tên tiểu bối dắt mũi. Nhất là khi chuyện đó còn khiến lão mất linh thạch.
Ở một góc khác của khán đài, Mạn Thanh cũng đang cười. Nhưng nụ cười ấy lại phức tạp hơn tất cả mọi người. Nàng nhìn Lưu Phong đang gãi đầu cười hèn phía dưới võ đài, trong lòng chỉ cảm thấy một loại cảm xúc khó nói thành lời đang cuồn cuộn dâng lên.
Từ sau đêm kia, nàng từng vô số lần tưởng tượng về người đã cứu mình. Một cường giả thần bí. Một thiên kiêu nội môn khí chất phi phàm. Hoặc ít nhất cũng phải là một nam tử anh tuấn tiêu sái, ánh mắt lạnh lùng, phong thái cao ngạo như kiếm tiên trong truyền thuyết.
Suy cho cùng, nàng vẫn chỉ là thiếu nữ mới lớn. Mà thiếu nữ thì luôn có vài phần mộng tưởng về cái gọi là "anh hùng cứu mỹ nhân". Nhưng bây giờ thì sao? Tên hỗn đản dưới kia mặt mũi chỉ có thể coi là thanh tú bình thường, ném vào đám đông liền chẳng ai nhớ nổi.
Tính cách thì vô liêm sỉ, mở miệng là "sư huynh", cúi đầu khom lưng như tên lưu manh ngoài chợ. Đánh nhau thì chuyên dùng thủ đoạn bẩn thỉu, hoàn toàn không có chút khí chất cao nhân nào trong tưởng tượng của nàng. Nghĩ đến đây, hình tượng vị tiền bối thần bí trong lòng Mạn Thanh gần như sụp đổ hoàn toàn.
Nhưng vài giây sau, nàng lại bật cười. Một nụ cười mang theo vài phần tự giễu cay đắng.
"Nếu người ta thật sự là hoàng tử... vậy ta có phải công chúa không?"
Ý nghĩ ấy vừa xuất hiện, ngay cả bản thân nàng cũng cảm thấy xấu hổ đến nóng mặt. Đêm hôm đó, thân thể nàng bị nhìn sạch. Danh dự còn sót lại cũng là người ta kéo về. Nếu không có tên vô liêm sỉ kia, hiện tại nàng hoặc đã chết, hoặc sống không bằng chết.
Hắn đã thấy tất cả... nhưng chưa từng nhắc đến. Sự mâu thuẫn cùng hổ thẹn ấy khiến Mạn Thanh chỉ muốn tự tay đập chết chính mình.
Mà nếu lúc này Lưu Phong biết được trên khán đài có từng ấy người đang tự mình suy diễn đủ loại tâm tư quanh hắn, có lẽ hắn sẽ lập tức ôm đầu kêu oan. Hắn thật sự chẳng làm gì cả. Từ đầu tới cuối, mục tiêu của hắn chỉ là sống yên ổn, kiếm ít linh thạch rồi âm thầm mạnh lên mà thôi.
Còn người khác thích nghĩ gì về hắn... đó là chuyện của người khác. Đáng tiếc, thế gian này thường là như vậy: ngươi càng muốn bình thường, người khác lại càng thích tự thêm thắt cho ngươi một tầng thần bí.
"Keng――!"
Tiếng chuông cổ xưa lần nữa vang vọng khắp quảng trường, cắt ngang đủ loại suy nghĩ hỗn loạn của mọi người. Các trận đấu tiếp theo vẫn diễn ra như thường lệ. Có trận chiến long tranh hổ đấu khiến linh lực nổ vang khắp võ đài, cũng có trận kết thúc chóng vánh nhàm chán đến mức khiến đệ tử bên dưới liên tục ngáp dài.
Nhưng bất kể thế nào, vòng tuyển chọn cuối cùng cũng dần đi tới hồi kết. Khi ánh chiều tà nhuộm đỏ đỉnh Thủy Nguyệt Sơn, bảy cái tên chiến thắng cuối cùng cũng đã được xác định. Ai nấy đều là thiên tài nổi bật của ngoại môn.
Chỉ duy nhất có Lưu Phong. Hắn đứng giữa đám thiên kiêu ấy chẳng khác nào con gà rừng lạc vào bầy hạc trắng. Từ khí chất, trang phục cho đến phong thái đều hoàn toàn không ăn nhập. Nhưng điều khiến người khác khó chịu nhất chính là... bản thân hắn dường như chẳng hề để tâm.
Mặc kệ ánh mắt khinh thường. Mặc kệ tiếng bàn tán. Mặc kệ đám thiên kiêu nhìn hắn như nhìn thứ gì đó làm ô uế đội hình. Hắn cứ bình thản đứng đó, bộ dáng như đang chờ tan làm về ngủ.
Sau đó, bảy kẻ thua cuộc lại tiếp tục bước vào vòng hỗn chiến để tranh hai suất cuối cùng tiến vào vòng chung kết. Thêm một người may mắn bốc trúng số mười lăm được miễn chiến, danh sách mười người cuối cùng cũng chính thức hình thành. Ngày khảo hạch thứ hai kết thúc.
Toàn bộ quảng trường dần giải tán, chuẩn bị cho ngày mai, ngày quyết định ba thứ hạng đầu tiên của kỳ khảo hạch ngoại môn năm nay. Mà giữa dòng người đông đúc ấy, Lưu Phong vẫn như thường lệ lặng lẽ rời đi. Hắn trở về khu nhà ngoại môn, thay bộ y phục chiến đấu bằng bộ đồ gác cổng cũ kỹ bạc màu, rồi tiếp tục công việc tuần tra quen thuộc như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Đối với người khác, hôm nay là ngày tranh danh đoạt lợi. Nhưng đối với hắn... tan làm vẫn phải đi trực đêm.
Đêm dần sâu. Khoảng canh ba, khi phần lớn đệ tử trong tông môn đều đã tiến vào trạng thái thiền định tu luyện, toàn bộ Thủy Nguyệt Đao Tông chìm trong sự yên tĩnh lạnh lẽo. Ánh trăng bạc phủ xuống những con đường đá dài hun hút, chỉ còn tiếng gió đêm lướt qua rừng trúc tạo thành từng đợt xào xạc nhè nhẹ.
Lưu Phong lúc này đang cầm đèn tuần tra đi dọc theo lối nhỏ sau núi, vừa đi vừa ngáp ngắn ngáp dài. Mà đúng ngay khoảnh khắc hắn bước qua khúc quanh vắng vẻ nhất...
Một bóng đen bịt mặt bỗng vô thanh vô tức xuất hiện phía sau lưng hắn. Hàn quang lóe lên. Một đao lạnh lẽo xé gió chém thẳng xuống gáy Lưu Phong!