Tu Tiên Chuyên Nghiệp

Chương 11: MÀN KỊCH TRONG MÀN KỊCH

Đêm dần buông xuống đỉnh Thủy Nguyệt Sơn, tầng tầng lớp lớp sương mù lạnh lẽo từ vực sâu phía sau núi chậm rãi lan tràn khắp các dãy điện các. Ánh trăng bạc xuyên qua biển mây, phủ lên toàn bộ tông môn một vẻ tĩnh mịch cổ xưa. Chỉ còn tiếng gió núi rít qua khe đá hòa cùng tiếng côn trùng rả rích nơi bụi cỏ sâu xa.

Nhưng giữa màn đêm tưởng chừng yên bình ấy, bên trong mật thất riêng biệt của Tông chủ Thẩm Thụy Vân lại đang tồn tại một bầu không khí trầm mặc khác thường. Nữ Tông chủ Thủy Nguyệt Đao Tông ngồi xếp bằng trên bồ đoàn bạch ngọc, mái tóc dài như thác nước đen nhánh buông xuống sau lưng. Linh khí thiên địa quanh người nàng không ngừng lưu chuyển, tạo thành từng vòng xoáy nhàn nhạt như sương khói.

Rõ ràng đang trong tư thế tu luyện, nhưng đôi mắt phượng của nàng lại khép hờ, thần trí hoàn toàn không đặt trên việc vận công. Trong đầu nàng lúc này đang chậm rãi xâu chuỗi lại toàn bộ những chuyện kỳ quái xảy ra trong tông môn suốt khoảng thời gian gần đây. Từ vụ án của Mạnh Hùng cho đến trận đấu hôm nay của tên đệ tử gác cổng kia, tất cả nhìn qua tưởng chừng không liên quan, nhưng càng nghĩ sâu, nàng lại càng cảm thấy phía sau dường như tồn tại một bàn tay vô hình đang âm thầm thao túng mọi thứ.

Nàng nhớ lại đêm hôm ấy trong Chấp Pháp Đường. Khi đó, viên Lưu Ảnh Thạch bị người ta cố ý phá hủy trước mặt toàn thể trưởng lão và đệ tử. Gần như tất cả mọi người đều cho rằng kẻ giấu mặt kia đang muốn cứu Mạnh Hùng, nhưng chỉ có nàng nhìn ra điểm bất thường. Một người thật sự muốn cứu người tuyệt đối sẽ không chọn cách gây chú ý như vậy.

Đòn phá hủy ấy thoạt nhìn là hành động hấp tấp, nhưng thực chất lại là một bước "bẻ hướng ánh nhìn" cực kỳ cao minh. Nó khiến toàn bộ thần thức của các trưởng lão trong khoảnh khắc đều bị hút vào đống bột đá tan nát kia. Từ đó tạo ra khe hở hoàn hảo để nửa viên Lưu Ảnh Thạch còn lại âm thầm rơi vào tay nàng. Đó không phải sự trùng hợp. Mà là một màn dẫn dắt tâm lý cực kỳ tinh vi.

Kẻ đứng phía sau không những hiểu cách vận hành của lòng người, mà còn hiểu cả cách tư duy của tu sĩ cấp cao. Điều khiến Thẩm Thụy Vân cảm thấy hứng thú nhất không phải tu vi của đối phương, mà là loại tâm cơ gần như "ẩn mình sau hậu trường" ấy. Hắn không đứng ra lập công, không tự mình vạch trần hung thủ, càng không lợi dụng chuyện đó để cầu lợi ích. Hắn chỉ mượn tay nàng làm một thanh đao, sau đó lặng lẽ biến mất như chưa từng tồn tại.

Một người như vậy... hoặc là lão hồ ly sống mấy trăm năm, hoặc là quái vật trời sinh. Mà hôm nay, trên võ đài ngoại môn, nàng lại lần nữa nhìn thấy cảm giác quen thuộc ấy trên người Lưu Phong.

Trong mắt đám đệ tử khác, tên tiểu tử kia chỉ là một kẻ gặp vận khí nghịch thiên, dựa vào may mắn mà liên tục thắng hiểm. Nhưng dưới nhãn lực của một tu sĩ Trúc Cơ viên mãn như nàng, thứ gọi là "vụng về" kia lại hoàn hảo đến mức bất thường. Từng bước né tránh của hắn nhìn qua như chật vật hỗn loạn, nhưng thực chất mỗi lần di chuyển đều vừa khéo tránh khỏi vị trí nguy hiểm nhất.

Thậm chí ngay cả nhịp hô hấp điều tức của hắn cũng ổn định đến đáng sợ, tựa như thân thể đã hòa vào thiên địa, vô thức hấp thu linh khí quanh người mà không cần tận lực vận công. Loại trạng thái ấy tuyệt đối không thể xuất hiện trên một thiếu niên mười lăm tuổi bình thường. Khóe môi Thẩm Thụy Vân khẽ cong lên thành một đường cong kín đáo.

Nàng không cảm thấy bản thân bị lừa gạt, trái lại còn sinh ra vài phần thưởng thức khó nói thành lời. Một người biết che giấu bản thân trong thế giới tu tiên đầy cá lớn nuốt cá bé này... ít nhất chứng tỏ hắn hiểu thế nào là sống sót. Mà người càng hiểu cách sống sót, thường lại càng khó chết.

Nghĩ đến đây, hình ảnh tên tiểu tử gác cổng luôn miệng gọi người khác là "sư huynh" kia bỗng khiến nàng cảm thấy thú vị vô cùng. Một kẻ tâm cơ sâu đến mức ấy lại ngày ngày cầm đao gác cổng, giả bộ cúi đầu khom lưng trước mọi người... thật đúng là một màn kịch hiếm thấy.

"Tiểu tử... ngươi rốt cuộc đang giấu cái gì đây..." Thanh âm khe khẽ vang lên trong mật thất rồi nhanh chóng tan biến giữa màn sương linh khí.

Trong khi Thẩm Thụy Vân còn đang trầm tư suy nghĩ, thì ở một lối mòn vắng vẻ phía sau núi, một bóng người gầy gò đang nhanh nhẹn xuyên qua rừng trúc trong đêm tối. Lưu Phong vốn là người gác cổng, suốt ngày đi khắp tông môn làm việc vặt nên thông thuộc từng bụi cây khe đá, từng con đường ít người lui tới nhất. Hắn cố ý chọn lối sau núi để tránh tai mắt, hoàn toàn không biết rằng bản thân đã sớm bị vị nữ Tông chủ nhìn thấu hơn nửa.

Hiển nhiên lúc này tâm trạng hắn đang cực kỳ không tệ. Màn giả heo ăn thịt hổ hôm nay thành công mỹ mãn vượt ngoài mong đợi. Không những thắng trận, kiếm được một mớ linh thạch cược lớn, mà quan trọng nhất là đám thiên kiêu cùng trưởng lão hiện tại đều xem hắn như một tên vô sỉ dựa vào vận may. Đối với Lưu Phong mà nói, đây mới là kết quả hoàn hảo nhất.

Kẻ khiến người khác khinh thường luôn an toàn hơn kẻ khiến người khác kiêng dè. Vừa đi, hắn vừa huýt sáo khe khẽ theo một giai điệu kỳ quái không thuộc về thế giới này, thỉnh thoảng còn lầm bầm vài câu hát theo thói quen kiếp trước.

"Mạng sườn lưng anh, anh xăm cá chép hóa rồng vươn mây... và ngực anh anh xăm thê tử nghĩa tình đong đầy..."

Hát đến đây, ngay cả bản thân hắn cũng không nhịn được bật cười. Nếu để đám đệ tử ngoại môn nghe thấy thứ ca từ quái dị này, có khi bọn chúng thật sự sẽ tưởng hắn bị tà tu đoạt xá cũng nên. Không mất bao lâu, Lưu Phong đã đi tới bụi trúc phía sau vườn thuốc, nơi hẹn trước mà hắn cùng Chu Đại Phát đã thống nhất.

Quả nhiên vừa bước vào, một thân ảnh béo ục ịch đã từ trong bụi cây lao ra. Chu Đại Phát vừa chạy tới vừa thở hổn hển.

"Lưu sư đệ! Bái phục! Thật sự bái phục! Hôm nay cả quảng trường đều bị đôi chân 'vụng về' của đệ lừa cho xoay vòng vòng rồi! Ta nhìn mà suýt tưởng đệ bị tiên nhân nhập thể ấy chứ! Né chiêu cứ gọi là xuất quỷ nhập thần!"

Lưu Phong lập tức đưa tay ra hiệu im lặng, ánh mắt đảo quanh xác nhận không có ai, rồi mới kéo tên béo ngồi xuống bãi cỏ phía sau bụi trúc. Bộ dáng hắn lúc này vẫn duy trì vẻ khiêm tốn quen thuộc.

"Chu sư huynh nhỏ tiếng thôi, tiểu đệ chỉ gặp may mà thôi. Mau chia phần trước đã, lỡ có người đi ngang qua thì phiền to."

Nghe tới chia tiền, hai mắt Chu Đại Phát lập tức sáng rực như mèo thấy cá khô. Hắn vội vàng lấy túi trữ vật ra đổ linh thạch xuống đất. "Keng keng keng" vang lên giòn giã giữa đêm tối, nghe chẳng khác nào tiên nhạc đối với hai kẻ nghèo rớt mồng tơi này.

Một béo một gầy lập tức ngồi xổm giữa bụi trúc, bắt đầu công cuộc chia chác đầy thành kính như hai tín đồ đang hành lễ trước thần tài. Chu Đại Phát vừa đếm linh thạch vừa cười híp mắt.

"Ha ha! Lần này lời to rồi! Đám ngu kia đúng là dễ lừa! Ngày mai nếu đệ còn giả ngu thêm chút nữa, chúng ta lại kiếm thêm một mẻ!"

Lưu Phong cũng cười đắc ý, bộ dáng chẳng khác nào quân sư vừa hoàn thành đại kế.

"Ngày mai phải diễn sâu hơn nữa. Tốt nhất là để đám người kia nghĩ ta chỉ biết chơi bẩn với gặp may. Càng bị khinh thường càng dễ kiếm tiền."

Hai kẻ này ngồi giữa bụi trúc bàn bạc khí thế hừng hực, càng nói càng hăng, hoàn toàn không hề biết rằng trên đỉnh đại điện xa xa đã có người nhìn thấu hơn nửa lớp mặt nạ của bọn chúng.

Cũng trong đêm ấy, bên trong thư phòng thanh tĩnh của Nhị trưởng lão Liễu Như Yên, hương dược liệu nhàn nhạt hòa cùng mùi trầm hương thanh lãnh khiến không gian trở nên vô cùng thư thái. Mạn Thanh lúc này đang đứng phía sau nhẹ nhàng xoa bóp vai cho sư tôn, nhưng ánh mắt nàng lại nhiều lần hiện lên vẻ suy tư khó hiểu.

Sau một hồi do dự, nàng rốt cuộc khẽ mở miệng.

"Sư Phụ... người thấy trận đấu hôm nay của Lưu sư đệ thế nào?"

Liễu Như Yên vẫn nhắm mắt tựa trên ghế gỗ đàn hương, nghe vậy chỉ khẽ cười nhạt một tiếng.

"Hắn sao? Chút trò giả heo ăn thịt hổ ấy làm sao qua mắt được ta."

Thanh âm của nàng mang theo sự tự tin tuyệt đối của một cường giả Trúc Cơ.

"Tu vi hắn ít nhất đã đạt Luyện Khí tầng hai đỉnh phong, nhưng lại cố ý diễn ra vẻ vụng về để che giấu bản thân. Tâm tính ngược lại khá thú vị, đáng tiếc... vẫn chỉ là chút tiểu thông minh mà thôi."

Nói đến đây, nàng chậm rãi mở mắt, đáy mắt lướt qua vẻ ngạo nghễ nhàn nhạt của kẻ đứng trên cao nhìn xuống chúng sinh.

"Trong mắt tu sĩ Trúc Cơ, Luyện Khí cuối cùng vẫn chỉ là kiến hôi. Mọi mưu kế trước sức mạnh tuyệt đối đều vô nghĩa. Hắn có giấu giếm tốt đến đâu cũng không thể thoát khỏi nhãn quan của ta."

Nghe đến đó, động tác trên tay Mạn Thanh bỗng khựng lại trong thoáng chốc. Trong đầu nàng lúc này, thân ảnh vị tiền bối bí ẩn cứu mình đêm ấy cùng bóng dáng Lưu Phong trên võ đài hôm nay đang dần chồng khít lên nhau một cách hoàn mỹ. Luồng linh lực hệ Kim sắc bén kia, bộ pháp quỷ dị kia, còn cả kiểu giả ngu khiến người khác tức đến nghiến răng ấy... tất cả đều quá giống.

Một ý nghĩ táo bạo bắt đầu hình thành trong lòng nàng. Không lẽ... thật sự là hắn?

Mà ngay lúc Mạn Thanh còn đang chìm trong suy nghĩ hỗn loạn, thì sáng hôm sau, toàn bộ quảng trường ngoại môn lại lần nữa sôi trào như nước sôi đổ dầu. Năm vị thiên kiêu ngoại môn đồng loạt xuất hiện trên quảng trường với phong thái cao ngạo vô cùng. Ánh mắt bọn họ nhìn đám đệ tử xung quanh chẳng khác nào nhìn cỏ rác ven đường.

Trong đó nổi bật nhất vẫn là Bạch Tử Họa. Hắn hôm nay mặc trường bào trắng như tuyết, tay cầm quạt lông vũ phe phẩy nhè nhẹ, bộ dáng phiêu dật như công tử thế gia bước ra từ tranh cổ. Khi Chấp sự Trần Vĩnh bước lên võ đài công bố kết quả bốc thăm, toàn bộ quảng trường gần như đồng thời nín thở.

"Trận thứ ba vòng tuyển chọn, Bạch Tử Họa đối đầu Lưu Phong!"

Ầm!

Tiếng xôn xao lập tức bùng nổ khắp quảng trường.

Mà ngay khoảnh khắc ấy, Chu Đại Phát cũng bắt đầu màn diễn quen thuộc của mình. Hắn ôm đầu gào khóc như cha chết mẹ héo, liên tục đấm ngực than trời trách đất rằng bản thân đã tin nhầm Lưu Phong, rằng lần này tên gác cổng kia chắc chắn sẽ bị Bạch Tử Họa đánh thành đầu heo.

"Các vị sư huynh! Mau đặt Bạch sư huynh đi! Lần này chắc chắn thắng lớn! Ta phải gỡ lại số linh thạch hôm qua mới được!"

Chu Đại Phát thành công khiến đám con bạc triệt để tin tưởng. Chỉ trong chốc lát, lượng linh thạch đặt vào cửa Bạch Tử Họa đã tăng vọt đến mức kinh người.

Mà đúng lúc bầu không khí đang đạt đến cao trào nhất, một thân ảnh thanh lệ bỗng từ phía sau đám đông chậm rãi bước tới. Toàn trường lập tức im bặt. Mạn Thanh. Nàng mặc váy xanh nhạt, khí chất thanh lãnh như đóa lan trong tuyết. Dưới ánh mắt kinh ngạc của vô số đệ tử cùng vẻ mặt đờ đẫn của Chu Đại Phát, nàng lặng lẽ lấy ra một túi linh thạch nặng trĩu đặt mạnh xuống quầy cược.

"Ta đặt Lưu sư đệ thắng."

Thanh âm trong trẻo vang lên không lớn, nhưng lại khiến toàn bộ quảng trường nhất thời chết lặng. Chu Đại Phát trợn mắt há mồm, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. Ngay cả hắn cũng không ngờ vị nữ tử thân cận của Nhị trưởng lão lại dám chơi lớn như vậy.

Mà ở phía xa, Mạn Thanh lúc này lại đang lặng lẽ nhìn về phía Lưu Phong trên võ đài, khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười đầy thâm ý. Ánh mắt ấy tựa như đang nói: Lần này... để xem huynh còn định giả ngây giả ngô tới bao giờ.