Trương Chiêu Hành

Chương 11

 

Ta hít sâu một hơi, giúp hắn kéo kín góc chăn rồi nói: “Đợi trở về rồi hãy nói.”

Tống Đình lắc đầu, thấp giọng nói: “Vừa rồi ta nằm mơ thấy mình c.h.ế.t… nhưng những lời trong lòng vẫn chưa kịp nói với nàng.”

Hắn cố gắng hít thở rồi chăm chú nhìn ta: “Nếu cứ c.h.ế.t như vậy, ta sẽ không thể nhắm mắt… Nhân lúc vẫn còn sống, ta nên nói tất cả ra.”

Sau đó, hắn chậm rãi nhìn ra ngoài cửa sổ, giọng nói tuy yếu ớt nhưng vô cùng rõ ràng: “Nàng còn nhớ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau không? Khi ấy, ta đã cứu nàng và tổ mẫu của nàng.”

“Lúc đó, ta còn nghĩ không biết đây là cô nương nhà ai mà gan dạ đến thế, nhìn thấy toàn thân ta đầy m.á.u mà vẫn dám nhìn ta chăm chú như vậy.”

Nói xong, hắn không nhịn được mà ho khan mấy tiếng.

Hóa ra hắn vẫn nhớ dáng vẻ của ta năm mười bốn tuổi.

Trong lòng ta dâng lên một nỗi chua xót: “Đừng nói nữa.”

Tống Đình không dừng lại mà tiếp tục nói: “Sau đó, nàng luôn xuất hiện bên cạnh ta. Ta biết nàng có tình ý với ta, thật ra trong lòng ta cũng rất vui mừng và yêu thích nàng…”

“Chỉ là ta đã lập lời thề từ trước, không muốn để nàng phải chịu thiệt thòi…”

“Sau này bệ hạ ban hôn, ngoài mặt ta khước từ, nhưng trong lòng lại vui mừng đến không sao tả xiết… Ngày nàng vừa vào phủ, ta còn sai người thắp nến đỏ trong chính phòng… Nhưng ta…”

Không hiểu vì sao, nghe hắn nhắc lại những chuyện cũ này, ta lại cảm thấy chua xót đến không chịu nổi.

Ta chỉ cảm thấy hai má ướt đẫm, nghiến răng nói: “Ta sẽ không tin lời ngươi. Ngươi đối xử với ta chẳng tốt chút nào, bản thân ngươi hiểu rõ hơn ai hết.”

Tống Đình thở dài, ho thêm hai tiếng rồi mới nói: “Tất cả đều là tội nghiệt do ta tự gây ra, có kết cục thế nào cũng là đáng đời.”

Ta lau khô nước mắt, nói: “Ta biết người ngươi yêu là Quý phi, vì vậy đừng hòng tiếp tục lừa ta!”

“Bây giờ ngươi đã cứu ta, ân oán giữa chúng ta xem như xóa bỏ!”

Tống Đình khẽ thở dài rồi nói: “Ta chưa từng yêu Quý phi.”

“Từ đầu đến cuối, ta chỉ yêu một người, người ấy chính là nàng!”

Tim ta khẽ run lên, ta thấp giọng hỏi: “Đến bây giờ ngươi vẫn còn muốn lừa ta sao?”

Tống Đình cười khổ, lắc đầu nói: “Quý phi là nữ nhi của ân sư ta… Chúng ta cũng có thể xem là thanh mai trúc mã. Sức khỏe ân sư không tốt, ban đầu ông ấy muốn giao phó nàng ta cho ta…”

“Ta chỉ xem Quý phi như muội muội, tuyệt đối không có tình cảm nam nữ. Khi ấy, ta chỉ muốn ân sư yên lòng nên từng nghĩ đến chuyện để nàng ta vào phủ làm trắc phi hoặc tìm cho nàng ta một gia đình tốt… Nào ngờ có lần hoàng huynh cải trang rời cung, tình cờ gặp được nàng ta…”

“Nàng hẳn cũng biết đương kim bệ hạ và ta là huynh đệ cùng một mẹ. Chúng ta cách nhau hơn mười tuổi, ta vẫn luôn vô cùng kính trọng hoàng huynh. Nhưng vì ta còn nhỏ nên mẫu thân chăm sóc ta nhiều hơn, ngay cả phụ hoàng… cũng từng có ý định phế bỏ Thái t.ử để lập ta thay thế…”

Trong đầu ta đột nhiên lóe lên một suy nghĩ.

“Chẳng lẽ…”

Tống Đình buồn bã thở dài: “Thật ra ta cũng không hiểu, hoàng huynh đã có cả thiên hạ trong tay nhưng lại đặc biệt kiêng dè ta. Vì vậy, huynh ấy cố ý cướp Quý phi khỏi tay ta, muốn khiến ta đau khổ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Ta bất động nhìn Tống Đình: “Vậy còn lời thề ấy…”

Tống Đình buồn bã nói: “Sau khi đoạt Quý phi vào cung, bệ hạ đối xử với nàng ta không tốt. Huynh ấy hết lần này đến lần khác thăm dò ta, muốn xem phản ứng của ta.”

“Tuy ta không yêu Quý phi, nhưng vẫn cảm thấy vô cùng áy náy. Ta không muốn có thêm người vô tội bị liên lụy, cũng muốn cho Quý phi một lời giải thích nên mới công khai lập lời thề đời này không cưới thê t.ử.”

Ta đã hiểu.

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

 

Làm như vậy, bệ hạ sẽ cho rằng Tống Đình yêu Quý phi sâu đậm đến mức không thể tự thoát ra.

Như thế, bệ hạ mới có thể hài lòng…



Suốt thời gian qua, ta đã nghĩ đến vô số khả năng, nhưng chưa từng đoán được giữa bọn họ lại có một đoạn nhân quả như vậy.

Tống Đình tự giễu cười, đáy mắt tràn đầy cay đắng: “Ta không muốn tiếp tục làm hại người khác nên thà cô độc một đời, nào ngờ sau đó lại gặp được nàng…”

“Chiêu Hành, nàng tốt đẹp đến thế, ta không muốn kéo nàng vào vũng bùn này. Nhưng Quý phi bị bệ hạ nghi kỵ suốt nhiều năm, lại không thể buông bỏ chấp niệm đối với ta nên tâm tính dần thay đổi, cuối cùng còn kéo cả nàng vào chuyện này…”

Những lời hắn nói cũng không hoàn toàn đúng.

Chính ta đã nghe lời xúi giục của Quý phi, mặt dày mày dạn nhất quyết đòi gả cho hắn.

“Ban đầu, trong phủ có tai mắt của hoàng cung nên ta không dám tỏ ra hòa nhã với nàng dù chỉ một chút…”

“Nhưng ta thật sự rất thích nàng… Ngày tháng trôi qua, ta càng lúc càng không thể khống chế tình cảm của mình dành cho nàng.”

“Chiêu Hành…”

Tống Đình nắm lấy tay ta, thấp giọng nói: “Những năm ấy, cả nàng và ta đều phải chịu đủ giày vò. Nhưng nàng hãy tin ta, nếu nàng đau ba phần, ta sẽ đau đến mười phần!”

Nghe thấy câu ấy, lòng ta không khỏi chấn động.

Hóa ra từ đầu đến cuối, không phải chỉ có một mình ta chịu đau khổ.

Tống Đình cố gắng chống người ngồi dậy, kéo tay ta đặt lên l.ồ.ng n.g.ự.c hắn.

Cách một lớp y phục mỏng, ta vẫn có thể cảm nhận rõ trái tim hắn đang đập dữ dội.

“Sau này bệ hạ lâm bệnh nặng, không còn tâm trí để mắt đến ta. Trong lòng ta vui mừng nhưng vẫn không dám để lộ…”

“Sau khi bệ hạ băng hà, ta liều c.h.ế.t phò trợ Tam hoàng t.ử đăng cơ, xem như trả hết món nợ mình từng thiếu Quý phi.”

“Chuyện thất hẹn vào Tết Thượng Nguyên là lỗi của ta… Vốn dĩ ta định nói rõ tất cả với nàng, nào ngờ Quý phi, khi ấy đã trở thành Thái hậu, lại đột nhiên cải trang rời cung đến tìm ta. Nàng ta nói giữa chúng ta đã không còn trở ngại, muốn cùng ta nối lại tình xưa, noi theo Lã Bất Vi và Triệu Cơ…”

“Đương nhiên ta không đồng ý, còn thẳng thắn nói rõ mọi chuyện với nàng ta. Ta nói mình sẽ chính thức lập nàng làm Vương phi, sau đó cùng nàng trở về đất phong. Nhưng ta không thể ngờ nàng ta lại căm hận nàng đến vậy, thậm chí còn ra tay trong lúc ta không có mặt tại vương phủ…”