Cordis cùng Ike và Reuel lại quay về chỗ hôm trước hái nấm. Hôm nay, ngoài ba người bọn họ còn có mấy quân thư hộ vệ từng đi theo hôm qua.
Không có tướng quân đi cùng, đám hộ vệ cuối cùng cũng có cơ hội thoải mái nói chuyện với Cordis. Trước đây, họ chỉ dám đứng nhìn từ xa, cảm thấy vị đầu bếp trưởng của quân đoàn là một trùng rất khó tiếp cận — phần lớn do ấn tượng cũ và uy thế của Frappel khiến họ không dám mở lời.
Nhưng nay không có tướng quân ở đây, họ phát hiện Cordis thật ra vô cùng dễ gần, nói chuyện nhẹ nhàng, cười nhiều, không hề có chút khoảng cách nào. Từ chỗ xa lạ đến quen thuộc, bầu không khí nhanh chóng trở nên thoải mái.
Họ vừa hái nấm vừa tán gẫu. Trong bảy quân thư đi cùng, có đến bốn trùng từng làm ở các bộ phận khác nhau, thế là đề tài nhanh chóng trượt sang chuyện “than thở công việc”.
Ike là trùng mở đầu, than rằng sức phá hoại của mấy quân thư ở bộ phận khác thật kinh khủng, hậu cần lúc nào cũng phải chạy theo dọn dẹp, mệt muốn chết. Đội hộ vệ nghe thế liền phản đối, nói rằng không phải họ cố ý bạo lực đâu, chỉ là vật liệu của hậu cần quá giòn, hơn nữa chỉ có tân binh mới vụng về thế, chứ bọn họ kỳ cựu rồi, biết phải nhẹ tay rồi.
Từ chuyện phá hư, chủ đề lại chuyển sang chuyện bị phạt sau khi làm hỏng, trở về đơn vị lại phải luyện tay với đội trưởng, bị đánh xong còn phải tìm quân y chữa trị, nghĩ lại cũng thấy sợ.
Reuel lạnh giọng chen vào, nói thẳng mấy trường hợp anh ta gặp quân thư ngu ngốc làm sai, quả thật là lãng phí tài nguyên trị liệu.
Cordis nghe mà bật cười, thấy bốn quân thư bị mắng muốn khô cả người, Ike thì cố nhịn cười mà chẳng nổi, nên vội vàng kéo chủ đề sang hướng khác, hỏi bọn họ về huấn luyện hằng ngày, tạm thời cứu được mấy trùng đồng hành khỏi “thảm họa xã hội”.
Đề tài huấn luyện vừa nhắc tới thì ai cũng có chuyện để nói. Trong thời kỳ khẩn cấp chuẩn bị chiến đấu, mọi trùng trong quân đoàn đều phải tham gia tập luyện, đó là đề tài chung không bao giờ cạn.
Cordis chưa từng trải qua huấn luyện, nên rất tò mò. Nghe xong, cậu còn tự thương cảm cho tương lai của mình vài giây. Để khỏi lan truyền nỗi bi quan ấy, cậu đề nghị cả nhóm nên nướng ít nấm ăn trước đã.
Hôm nay không có Frappel, lượng nấm họ có thể mang đi cũng ít hơn hôm qua, nên hái vừa đủ rồi ăn luôn tại chỗ để khỏi lãng phí.
Họ nhóm lửa ngay tại khu hái nấm, vừa nướng vừa ăn.
Bột gia vị do Cordis pha chế được cả nhóm tôn sùng tuyệt đối. Ban đầu ai cũng hái ngẫu nhiên, nhưng sau khi nếm thử từng loại, họ nhanh chóng chọn được loại nấm mình thích rồi tập trung hái riêng, gom thành đống lớn đem lên nướng.
Lúc đầu còn cẩn thận rửa qua bằng nước, cắt gọn rồi mới nướng, sau lại quen tay, chỉ vỗ nhẹ rồi thả thẳng lên bếp, trở đều, rắc gia vị là ăn được.
Họ vừa hái vừa nướng đến tận khi sương mù bắt đầu bay dày, báo hiệu sắp đến giờ phải quay về căn cứ. Nấm không chắc bụng, nhưng ai nấy cũng ăn đến no căng.
Sau đó họ thu dọn nấm, Cordis cho vào đầy trong không gian vòng cổ của mình, cả khoang xe bay cũng chật ních.
Ike nhìn mà ghen tị: “Vòng cổ không gian này thật tiện! Không biết cả đời tôi có mua nổi một cái không.”
Cordis xoa xoa vòng cổ, thừa nhận nhờ thứ này mà cậu được lợi rất nhiều. Nó vừa quý vừa hiếm, nếu không phải quân đoàn tặng cho, thì dù giờ trong tài khoản có nhiều đến đâu, cậu cũng tiếc chẳng dám mua.
Cậu thầm cảm ơn vị trùng đã đưa ra quyết định cho mình chiếc vòng cổ không gian.
Reuel nhớ lại: “Tôi nghe thư phụ nói, lúc đó để mời cậu gia nhập quân đoàn, họp nguyên một buổi để bàn xem nên tặng gì cho cậu. Giờ nghĩ lại, đúng là rất thật lòng.”
Cordis nghiêm túc nghĩ một lát, gật đầu: đúng là những thứ được tặng khi đó cậu đều dùng hết, từ không gian vòng cổ, công cụ, đến cả cửa hàng. Tất cả đều hợp ý, hợp nhu cầu, lại mang cả tấm lòng.
Dù xét về giá trị hay ý nghĩa, đều vô cùng đáng quý.
Khi ấy, cậu chỉ mới phát hiện đậu đất và biết cách làm ra sản phẩm từ nó, vậy mà quân đoàn vẫn đối đãi quá tốt. Về sau, khi cậu thể hiện thêm nhiều năng lực khác, quân đoàn lại chia hoa hồng tương xứng, mỗi nỗ lực của cậu đều có hồi báo xứng đáng.
Cordis cảm thấy mình gia nhập quân đoàn Z11 đúng là quyết định không thể tốt hơn.
Về đến căn cứ, cậu chọn riêng vài loại nấm thơm để hong khô, tặng cho nhóm nghiên cứu viên như phần thưởng động viên cho công sức làm việc của họ. Ngoài ra, cậu cũng mang tặng Ike, Reuel và cả Frappel một ít.
Frappel nếm qua liền nhận xét: “Loại này có thể đóng gói bán thẳng như đồ ăn vặt. Mùi vị nấm rất đặc trưng, chắc chắn sẽ có nhiều trùng thích.”
Cordis lắc đầu: “Tôi chỉ bỏ thêm muối, nếu đem bán thì đơn giản quá, dễ bị bắt chước. Dù sao Đế quốc lớn như vậy, chắc chắn không chỉ có một tinh cầu nấm.”
Cậu trầm ngâm giây lát rồi chợt nảy ý tưởng: “Nếu làm đồ ăn vặt, loại hơi ướt sẽ ngon hơn…”
Trong đầu Cordis thoáng hiện hình ảnh những gói măng chua, nấm kim châm, cây cay nhỏ – chia ra nhiều hương vị: cay nhẹ, cay nồng, nguyên vị… Trong lòng cậu, chúng có địa vị tương tự như que cay – món ăn vặt kinh điển.
Frappel ngồi đối diện, nhìn chăm chú vào gương mặt đang nhíu mày suy nghĩ của cậu. Khi Cordis chợt nở nụ cười, ánh mắt anh cũng dịu lại.
Cordis ngẩng đầu, cười nói: “Để tôi lo. Ngày mai anh nếm thử nhé.”
Frappel thu lại ánh nhìn trước khi cậu kịp nhận ra, chỉ gật đầu khẽ. Trong lòng anh, một niềm mong đợi nhỏ đã nhen lên, chờ đến ngày mai.
Sáng hôm sau, Cordis dậy rất sớm vào phòng bếp. Cậu chọn vài loại nấm, gọi Ike và Reuel đến giúp, cắt thành miếng hoặc sợi rồi luộc qua.
Sau đó, cậu bắt đầu chuẩn bị gia vị: dầu, muối, đường, các loại gia vị tự phối từ trước, cùng vài thành phần mới. Trừ dầu ra, tất cả được nghiền mịn trộn chung.
Cordis đun nóng dầu, đổ thẳng vào hỗn hợp gia vị, đảo đều để tạo thành thứ bột hương cay thơm nức mũi.
Khi nấm đã chín, cậu vớt ra, để ráo, rồi cho vào hỗn hợp gia vị, trộn đều. Hương thơm lan tỏa khắp phòng bếp, khiến đám quân thư vô tình đi ngang cũng bị thu hút dừng lại xem.
Cordis đảo đều tay, trộn nấm với gia vị cho đến khi gia vị bám đều, rồi để ướp trong chốc lát — chỉ cần nhìn thôi đã khiến ai cũng muốn nếm thử ngay.
Còn phần nấm dùng để nấu canh, Cordis cũng không để lãng phí. Cậu chọn mấy cây nấm to vị thanh hơn, cho vào nồi cùng ít xương tinh thú đã trụng nước sôi, rửa sạch. Chỉ cần chờ thêm một lúc, là họ có thể uống được nồi canh xương nấm thơm nhất, ngọt nhất.
Không biết Frappel đến từ khi nào, anh im lặng bước tới phụ giúp Cordis. Trong không khí lan tỏa hương nấm và gia vị cay nồng, mọi quân thư trong phòng bếp đều quên mất tướng quân luôn tỏa ra khí thế khiến họ không dám thở mạnh.
Cordis gắp ra một bát lớn nấm đã ướp, cho vào vòng cổ không gian, phần còn lại để một chậu lớn giao cho Ike, Reuel cùng nhóm quân thư trong bếp chia nhau. Sau đó, cậu kéo tay Frappel, lén chạy khỏi phòng bếp.
Trên đường đi, Cordis có cảm giác như hai trùng đang làm trò trốn cha mẹ để lén ăn đồ vặt — đúng kiểu học sinh tiểu học vụng trộm nghịch ngợm.
Đến văn phòng của Frappel, Cordis cẩn thận đóng cửa, mở hệ thống tuần hoàn không khí, rồi mới lấy bát nấm ra. Hương cay nồng lập tức lan khắp căn phòng.
“Cái này gọi là nấm cay,thử đi!” Cordis cầm đôi đũa đưa cho Frappel, ánh mắt đầy mong đợi.
Frappel không khách sáo, cũng gắp thử. Hai trùng ngồi sát cạnh nhau, đầu gần kề đầu, chẳng mấy chốc một bát đầy nấm đã bị ăn sạch. Trong chén chỉ còn sót lại lớp dầu đỏ ánh lên.
Họ đồng thời đặt đũa xuống, ngẩng đầu lên, liền bắt gặp khuôn mặt đối phương, môi ai cũng đỏ rực, hơi thở mang vị cay, gò má thoáng hồng.
Cordis bật cười. Trong mắt cậu, hình tượng “tướng quân lạnh lùng, trầm tĩnh” của Frappel giờ đã tan vỡ hoàn toàn. Cậu l**m nhẹ môi, cố ý trêu:
“Ăn ngon không?”
Frappel nhìn vào cái chén trống, giọng trầm thấp: “Giống vị nấm nướng hôm trước, nhưng đậm hơn, ăn đã miệng hơn.”
“Đúng vậy.” Cordis gật đầu hứng khởi. “Tôi cho nhiều loại gia vị cay hơn, càng ăn càng ghiền. Phối công thức này, nếu xử lý được vấn đề bảo quản, chắc chắn bán ra sẽ có rất nhiều trùng thích.” Cậu hít sâu, vị cay còn chưa tan mà đã nhớ nhung. “Trước đây nấu cho các anh ăn, tôi không dám cho quá cay. Nhưng món này, phải cay như vậy mới ngon.”
Frappel đứng dậy, đi lấy bình nước, rót hai cốc.
“Cảm ơn.” Cordis nhận lấy, uống một hơi, cảm giác đầu lưỡi bỏng rát mới dịu đi đôi chút.
Sau khi cân nhắc, Frappel đã có đáp án rõ ràng. Khi việc vận chuyển ở tinh cầu nấm được thông suốt, ngoài việc bảo đảm nguồn cung nguyên liệu cho quân đoàn Z11, phần nấm dư ra, anh sẽ cho xây một xưởng nhỏ chuyên làm “nấm cay” — món ăn vặt đặc trưng, vẫn giữ phần chia hoa hồng cho Cordis như thường lệ.
Cordis nghe vậy, linh cảm lóe lên:
“Ở tinh vực biên giới, có tiền cũng chẳng mua được thứ gì. Tôi có thể đổi phần chia hoa hồng này thành quyền mua nguyên liệu nấu ăn của quân đoàn được không?”
Frappel hiểu rõ cậu đang nghĩ đến việc mở nhà hàng, liền đáp thẳng:
“Không cần đổi. Chia hoa hồng vẫn giữ nguyên. Còn về quyền mua nguyên liệu, tôi sẽ cho thêm hạn mức. Con số cụ thể sẽ tính sau.”
Cordis nghe xong mà ngẩn ra, mọi việc diễn ra thuận lợi đến mức khó tin. Nhưng cậu nhanh chóng hiểu, vấn đề mình nêu ra vốn chẳng có lý do gì để bị từ chối, nên liền vui vẻ chấp nhận.
“Cảm ơn anh, Frappel!” Cordis cười rạng rỡ.
Mọi chuyện được giải quyết nhẹ nhàng như thế khiến cậu thấy yên tâm. Khi trở lại Z11 tinh, cậu sẽ không còn phải lo thiếu nguyên liệu để nấu ăn. Ở hậu phương, đội ngũ của Gist vẫn cần mẫn trông coi cửa hàng, chờ tin tốt từ cậu.
Giờ nguyên liệu đã đảm bảo, chỉ cần ngày mai nhà ăn khai trương, chắc chắn sẽ thuận lợi. Nghĩ đến cảnh nhiều trùng trong quân đoàn được ăn món ngon, Cordis thấy trong lòng dâng lên cảm giác thành tựu khó tả.
Món nấm cay này đã mở ra một “thế giới mới” cho những quân thư nếm thử. Nếu họ hiểu văn hóa địa cầu, chắc chắn sẽ nói rằng: “Dù nhạt hay đậm thì cũng đều ngon, đều hợp.”- lời ấy đặt lên món nấm này quả thật không sai chút nào.
Cordis tin không có trùng nào có thể kháng cự được sức hấp dẫn của món ăn vặt cay rát này. Công thức của cậu vừa đúng mức, độ cay được điều chỉnh sao cho trùng mới ăn cay cũng chịu được, đồng thời thêm một chút vị tiên nhàn nhạt — khiến ai đã ăn qua đều không thể quên.
Quân thư nào từng nếm thử, dù không diễn tả được chính xác hương vị ấy, nhưng chỉ cần nhớ lại thôi, đầu lưỡi liền dâng lên vị tê cay cùng nước miếng, não bộ tự động tái hiện cảm giác khi ăn, để rồi lại càng muốn được nếm thêm một lần nữa.
Trong mấy ngày kế tiếp, hễ Cordis vừa xuất hiện, cậu liền phải chịu đựng những ánh mắt lấp lánh mà đám quân thư dường như không kìm nổi- kiểu muốn nói mà không dám nói, vừa ngưỡng mộ vừa tiếc nuối.
Gia vị mà Cordis mang đến đã khiến hơn hai trăm quân thư ở căn cứ tạm thời này được ăn uống phong phú hơn hẳn. Mỗi ngày, họ đều có món xào hương nồng vị đậm, có nấm nướng, có canh nấm, cuộc sống so với trước kia lúccòn phải gặm nấm sống hay uống dịch dinh dưỡng quả thật như lên thiên đường.
Cordis định trước khi rời đi sẽ tặng lại cho họ ít gia vị, nhưng chưa kịp làm thì đã xảy ra một chuyện ngoài ý muốn, mang đến cho mọi người một “bất ngờ” khác.
Món nấm cay mà cậu làm ra chỉ xuất hiện trong thời gian ngắn ngủi, nhưng đã để lại ấn tượng sâu đậm. Từ đó, mỗi bữa ăn dù có đủ canh nấm, nấm nướng, quân thư nhóm vẫn cảm thấy trong sinh hoạt hằng ngày thiếu đi chút gì, như thể vị cay ấy đã trở thành một ký ức hạnh phúc không thể thay thế.
Cordis và Frappel cùng mọi người ở lại tinh cầu nấm tổng cộng tám ngày. Ngày thứ bảy, trong lúc ra ngoài thăm dò, họ bắt gặp một khu nấm khổng lồ đỏ rực như dãy nhà nấm san sát, rồi bất ngờ chứng kiến một cơn mưa hiếm hoi trút xuống.
Cơn mưa ấy không chỉ làm không khí đậm đặc thêm mùi nấm, mà còn đánh thức những sinh vật kỳ dị ẩn dưới lòng đất.
Từ cửa sổ căn cứ, qua lớp năng lượng chắn trong suốt, họ nhìn thấy từng sinh vật kì lạ trườn lên từ bùn, thân thể óng ánh quỷ dị, bám chặt vào tường chắn năng lượng, ra sức gõ, như muốn xuyên qua mà chạm đến bọn họ.
Cảnh tượng ấy khiến cả người Cordis nổi da gà.
“Thế giới nấm như trong truyện cổ tích,” cậu thầm nghĩ, “thật ra là một thế giới quỷ dị.”
May mắn thay, xe bay của họ có thể trực tiếp khởi động từ trong căn cứ, mở chức năng “xua đuổi” năng lượng. Những sinh vật đang bám ngoài tường liền bị đánh bật ra. Xe bay bay lên, xuyên qua tầng khí quyển, rời khỏi tinh cầu trong cơn mưa vẫn chưa dứt.
Ngồi trong khoang, Cordis nhìn qua khung kính xuống bên dưới, thấy mặt đất phủ nấm vẫn lấp lánh phản chiếu ánh chớp. Ở nơi xa khác, những sinh vật kỳ lạ vẫn đang bò ra, hướng lên bầu trời, dường như muốn đuổi theo ánh sáng xe bay, nhưng tốc độ của chúng quá chậm, chỉ có thể dần dần biến mất trong màn mưa đục ngầu.
Trên phi thuyền chính, ngoài những quân thư điều khiển hệ thống, gần như toàn bộ đều tụ tập trước cửa sổ quan sát. Ai nấy im lặng nhìn tinh cầu xa dần, trong lòng thầm nói lời tạm biệt với nơi đã cho họ bao hương vị mới lạ.
Cordis ngồi cạnh Frappel, khuôn mặt còn vương chút tiếc nuối.
Hành trình này kết thúc sớm hơn dự định, và giờ cậu sắp phải trở về làm việc.
Dù công việc luôn là niềm vui, nhưng cảm giác chia tay tự do du hành khiến cậu hơi buồn, có lẽ bất kỳ ai từng đi xa rồi trở về vị trí cũ đều sẽ có tâm trạng như vậy.
Đúng lúc ấy, giọng Frappel vang lên, trầm ổn mà bất ngờ:
“Cậu còn nhớ tinh cầu mà cậu nói có khả năng tìm được thực vật thân mềm không? Tin tức mới truyền về, nhảy không gian từ đây đến đó chỉ mất một ngày. Muốn đi xem không?”
Cordis ngẩng phắt đầu, ánh mắt sáng rực, sự phấn khích lan tỏa ngay lập tức.
Không chỉ mình cậu, mà cả đám quân thư nghe được cũng đồng loạt hứng khởi.
Bọn họ là trùng đi theo! Bọn họ cũng có thể đi nữa!
Một tinh cầu mới, một vùng đất chưa biế… và biết đâu, ở đó lại có thứ nguyên liệu tuyệt vời đang chờ họ khám phá.
“Đi chứ!” Cordis cười lớn, đuôi mắt cong cong, giọng đầy mong đợi.