[Trùng Tộc] Khôi Phục Mỹ Thực Ở Thời Đại Tinh Tế

Chương 95

Cordis nhìn ánh mắt của Buck và những trùng khác, dù đội mũ bảo hộ vẫn thấy rõ ràng. Khi Frappel hỏi cậu có muốn thử hay không, cậu lập tức vui vẻ gật đầu.

“Tôi đi chặt cây nhỏ nhất kia nhé.” Cordis chỉ vào một gốc nấm đỏ còn chưa hoàn toàn mở, rất săn sóc, sợ nếu hít phải hương vị nấm này rồi lại bị “đánh thức” bằng bạo lực.

Frappel đưa cho cậu một thanh đao ánh sáng, nhưng Cordis từ chối, tự lấy một con dao phay từ không gian của mình ra.

“Tôi vẫn quen dùng con dao này hơn.” Cordis cười tủm tỉm ước lượng trong tay.

Frappel im lặng thu tay về.

Biết nấm đỏ khi còn bám đất sẽ có tính gây ảo giác rất mạnh, Cordis không do dự, tiến lên chém trực tiếp vào chân nấm, mấy nhát đã chặt được một nửa.

Tuy nấm to, nhưng đặc tính sinh trưởng cũng không khác nấm bình thường bao nhiêu, chém xuống cũng không khó.

Khi da tay chạm vào thân nấm, chất gây ảo giác lập tức làm Cordis choáng váng, nhưng cậu không dừng lại, ngược lại càng nhanh hơn, trực tiếp chém ngã nấm đỏ, kéo cả phần gốc lên rồi bước về phía trước.

Frappel giữ chặt tay cậu, không để cậu chạy loạn, rồi thu nấm đỏ lại. Cordis đứng yên, một lát sau thì tỉnh táo.

Cậu chớp mắt, hơi ngơ ngác: “Có cây nấm nào tốt hơn, tôi muốn đi hái thêm.”

Frappel khẽ cười: “Cậu thấy ở đâu?”

“Ở bên kia.” Cordis chỉ tay về một hướng.

Buck vừa rồi đã nhanh tay chém ngã hai cây nấm đỏ thẫm, nghe Cordis nói thì bật cười: “Trung úy, cậu vừa bị mấy cây nấm đỏ này làm hoa mắt đấy, hướng cậu chỉ là chỗ nấm ăn thịt trùng đấy.”

Lúc này Cordis mới hoàn toàn tỉnh táo, không ngờ mình cũng bị trúng chiêu, xấu hổ đến mức chỉ muốn tìm chỗ trốn, ho nhẹ rồi nhỏ giọng nói với Frappel: “Cảm ơn anh lúc nãy không dùng bạo lực để nhắc tôi.”

Ike và Reuel liếc nhau một cái, rồi xoa xoa vai bị Buck đập trúng, tới giờ vẫn còn hơi đau.

“Trung úy đừng lo, mùi nấm đỏ chỉ có tác dụng với ai không đề phòng. Vừa rồi dù cậu bị mê hoặc mà vẫn không dừng tay, nghĩa là ảo giác không sâu, về sau sẽ không bị ảnh hưởng nữa.” Buck nói rồi chợt nhớ ra một mẹo nhỏ.

Anh ta vừa dứt lời, mấy trùng cùng nhóm hái nấm, kể cả hộ vệ quân thư, đều âm thầm trừng anh ta. Nếu anh ya nói sớm hơn thì ai cũng đã cảnh giác, đâu đến mức bị ảnh hưởng.

Cordis thở dài trong lòng. Cậu biết quân thư thường khá tùy tiện, nhưng không ngờ chuyện này họ cũng chẳng để tâm. Cậu thu dao phay lại, đếm số nấm đã chặt.

Ngoài cây nấm đỏ nhỏ do cậu hái, Buck và các quân thư khác tổng cộng chém được tám cây nấm đỏ, cây lớn nhất có đường kính sáu, bảy mét. May mà họ chọn cả nấm to lẫn nhỏ, nếu toàn nấm khổng lồ thì chẳng mang nổi.

Cordis suy nghĩ một chút, rồi bảo họ tách riêng phần thân nấm và gốc nấm, để khi cho vào không gian trữ vật có thể chứa được nhiều hơn.

Lần này dọn dẹp nhanh hơn nửa thời gian trước. Sau khi Cordis thu hết nấm vào không gian, họ bắt đầu trở về căn cứ.

Trên đường về, Cordis cẩn thận quan sát, phát hiện họ không đi lại đường cũ. Nơi đã đi qua trước đó đều mọc đầy nấm nhỏ, mà giữa các nấm lại có tính bài trừ lẫn nhau. Khu vực có nấm lớn mọc lên thì quanh đó sẽ có khoảng cách trống, chính là con đường mà họ đi.

Về tới căn cứ tạm thời, cởi mũ giáp và đồng phục, ai nấy đều thấy dễ chịu hẳn.

“Căn cứ này có phòng bếp không?” Cordis hỏi Buck.

Buck cười: “Có chứ.” Anh ta nhận được tin Cordis tới, đã sớm dọn dẹp xong chỗ đó.

Frappel gọi vài quân thư đi cùng, nhìn dáng Cordis, biết chắc cậu không phải chỉ định nghỉ ngơi, nên bảo mấy trùng kia đến hỗ trợ.

Anh từng nói trong phòng bếp Cordis đều có quyền quyết định mọi chuyện, nên ai cũng phối hợp.

Cordis không khách sáo, có trùng giúp đỡ thì cậu càng nhẹ việc.

Vì vậy nhóm họ cùng đi về phía phòng bếp. Buck chẳng giỏi chuyện bếp núc, nên căn phòng anh ta sắp xếp chỉ là một không gian lớn, có bàn xử lý nguyên liệu, nguồn nước, bếp năng lượng. Còn thứ gì thiếu thì có thể phối hợp chế tạo ngay ở căn cứ tạm thời.

Điều khiến Cordis bất ngờ là trước đây Buck từng gặp tinh thú, sau khi đánh thắng thì mang một phần xác tinh thú về căn cứ Z11, còn lại một ít để ở căn cứ tạm thời này.

Hiện giờ chúng được đặt trong kho lạnh cạnh phòng bếp. Trước đây anh ta cũng thử nướng tinh thú, nhưng hương vị kém xa so với món thịt Cordis làm, thậm chí còn không bằng nấm đỏ sống, nên đành bỏ qua.

Giờ lấy ra đúng lúc để Cordis có thêm nguyên liệu nấu ăn.

Cordis bảo Ike đi chuẩn bị nồi niêu chén bát, còn cậu đi quanh phòng bếp một vòng rồi lấy ra các nguyên liệu vừa hái trong không gian, bắt đầu xử lý.

Nấm đều rất sạch, nhưng phần gốc vẫn dính ít đất, Cordis chỉ huy các quân thư khác dùng ống nước rửa sạch, rồi cắt bỏ phần rễ già không ăn được.

Sau khi Ike đến phụ, tuy không hiểu rõ toàn bộ nhà ăn căn cứ, nhưng những gì cần cho việc nấu nướng, anh ta đều rất thành thạo.

Khi Cordis xử lý nấm, anh ta và Buck đi đến khu hậu cần tạm thời chọn thêm vài dụng cụ thay thế, nhanh chóng cải tạo thành nồi niêu chén bát phù hợp cho nấu ăn.

Mấy quân thư đang gác ca hôm nay được gọi đến giúp chuyển toàn bộ dụng cụ đến phòng bếp.

Khi nghe tin tướng quân và đầu bếp của nhà ăn căn cứ đến đây, nhóm quân thư ấy đều vô cùng phấn khích, nghĩ rằng có lẽ họ sẽ được ăn món do Cordis làm. Tinh cầu này được chọn là vì trung úy nói có thể tìm được nguyên liệu nấu ăn, nếu không thì chẳng ai tình nguyện đến.

Không ngờ tướng quân lại còn muốn đích thân đãi họ một bữa, khiến họ vui mừng đến nỗi bước chân cũng nhẹ hẳn.

Khi trở lại phòng bếp, Cordis đã bảo các trùng cắt nấm san hô và nấm đỏ thành kích thước thích hợp. Nấm san hô được tách nhánh, cắt bằng độ dài bàn tay, sau khi xào lên sẽ co lại một chút, vừa miệng khi ăn. Nấm đỏ thì cắt lát mỏng, nấu canh sẽ dễ chín và khử độc hơn.

Dù đã xem qua nhiều lần, Cordis vẫn không nhịn được khen ngợi tay nghề và độ tinh tế của quân thư khi xử lý nguyên liệu. Cậu chỉ cần định dạng sơ, họ đã có thể làm ra giống y hệt.

Cordis giao toàn bộ phần xử lý nấm cho họ.

Còn cậu thì vào kho lạnh chọn một con tinh thú có hình dáng như cá, nhưng thịt lại giống dê bò, rồi nhờ Frappel giúp tách thịt khỏi xương, tách riêng phần thịt nạc, thịt mỡ, thịt xen gân để sau này dễ dùng.

Ike mang nồi tới, Cordis chọn một miếng thịt mỡ cho vào nồi mới để chống dính. Cậu không biết mình sẽ ở tinh cầu nấm này bao lâu, nhưng muốn để lại một chiếc nồi thật tốt cho căn cứ tạm thời này, sau này họ cũng có thể dùng để nấu ăn.

Canh nấu không cần vội mở nắp. Cordis chỉ huy các quân thư cho xương vào nước lạnh chần qua, rửa sạch rồi mới bắt đầu ninh. Trong nồi, cậu bỏ thêm ít gia vị mang theo, là loại gia vị cậu đã nghiên cứu thay thế cho nước dùng, giúp khử mùi tanh và tăng vị thơm cho nguyên liệu.

Từ sau khi quân đoàn được tăng kinh phí, các nhà ăn đều được cung ứng nhiều hơn, mua sắm nguyên liệu giá rẻ, gia vị thì thoải mái dùng, nên Cordis mang theo không ít thứ dự phòng.

Frappel nhìn cậu lấy đồ ra, vẻ mặt vẫn bình thản.

Khi canh đã nấu, không cần quá chú ý nữa, chỉ cần đợi đến khi mùi thịt dậy lên rồi cho nấm đỏ vào hầm cùng.

“Ở đây có thiết bị giữ ấm không?” Cordis hỏi Buck.

Ike vừa đi xem, biết là không có, nhưng khi Buck còn đang lục lại trí nhớ thì đã nhanh miệng đáp: “Có.”

Nghe Ike nói vậy, Cordis liền yên tâm, bắt đầu xào nấm san hô. Nấm san hô cần trụng qua nước sôi để loại bỏ vị chua nhẹ, trụng xong phải để ráo, giữ lại ít hơi nước cho dễ xào.

Chảo nóng, cậu cho vào một ít thịt mỡ cắt nhỏ, rán đến khi ra mỡ, vớt tóp mỡ để riêng. Sau đó bỏ thêm gia vị vào phi thơm, cho thịt viên vào xào trước, rồi thêm nấm san hô cùng tóp mỡ, đảo đều. Khi nguyên liệu đã thấm, cậu nêm thêm gia vị.

Đến lúc này, Cordis lại không khỏi tiếc nuối, nếu có đậu nành thì đã có thể làm nước tương, nước chấm, món xào sẽ càng đậm vị. Nhưng cũng may, nấm đã có vị tươi tự nhiên, dù thiếu nước tương vẫn ngon.

Cordis cầm sạn đảo trong chiếc chảo lớn gần hai mét, động tác thuần thục. Trong không khí tràn ngập mùi thơm của thịt hòa cùng nấm, khiến mấy quân thư đứng quanh đều không kìm được mà nuốt nước miếng.

Khi lửa đã đạt đến mức nhiệt cậu muốn, Cordis tắt bớt, đảo thêm vài cái. Mùi thơm trong không khí chuyển sang vị đậm đà hơn, cậu ra hiệu cho một quân thư lại gần để bưng phần xào chín ra.

Trùng kia lập tức vui vẻ tiến lên. Dù không được ăn ngay, chỉ cần lại gần thôi đã thấy thơm, anh ta cũng cảm thấy thỏa mãn.

Cordis nhấc muôi, cánh tay hơi mỏi, nhưng không đáng kể, sức của quân thư quả thực hơn hẳn cậu.

Cậu cố ý để lại ít tóp mỡ, gắp một miếng thử, rồi lấy một ít ngũ vị hương tự điều chế từ vòng cổ không gian ra rắc lên. Sau khi ước lượng đều, cậu nếm thử.

Tóp mỡ vẫn nóng, ngấm hương gia vị, miếng thịt tinh thú nhìn như thịt bò nhưng ăn vào không hề tanh, ngược lại còn thoảng mùi sữa béo, rất ngon.

Cordis múc ra một ít, đưa cho Ike — trùng mới mang nguyên liệu về — bảo chia cho các quân thư hỗ trợ. Sau đó cậu tự cầm một chén nhỏ, đi đến chỗ Frappel đang đứng ở góc phòng.

Không hiểu sao, mỗi khi không có việc gì Frappel lại đặc biệt đứng yên một góc, trầm mặc đến mức giống như hòa vào không khí, khiến Cordis không biết phải tiếp cận thế nào.

Frappel đang xem tài liệu quân đoàn, khi Cordis tiến đến thì ngẩng đầu, thấy cậu cười, tay cầm chén nhỏ bốc khói, liền hơi nhướn mày.

“Thử xem?” Cordis đưa chén nhỏ cho Frappel.

Frappel chẳng bao giờ từ chối đồ ăn do cậu làm, cầm lấy và bốc một miếng tóp mỡ bỏ vào miệng.

Nhìn đầu ngón tay anh dính ánh dầu lấp lánh, Cordis mới nhận ra mình quên không mang thêm đôi đũa.

Frappel nhận ra ánh mắt cậu, nhìn lại một cái, rồi đưa chén nhỏ về phía Cordis.

Cordis cũng chẳng khách sáo, duỗi tay nhận lấy.

Hai trùng cùng ăn hết chén tóp mỡ nhỏ, tay đều bóng nhẫy dầu.

Cordis còn giữ chút thể diện, không dám l**m tay, dù rất muốn. Cậu đã nhịn ăn ngon một thời gian, giờ vừa ăn một miếng, bao nhiêu thèm khát trong người liền trỗi dậy.

Cậu đi rửa tay, rồi quay lại xem canh, cho nấm đỏ vào nấu, sau đó bắt đầu xào nồi nấm san hô thứ hai. Ike đã lắp xong thiết bị giữ nhiệt, Cordis bảo Buck thống kê số lượng quân thư trong căn cứ để tính phần ăn: một phần dành cho quân thư ra ngoài làm nhiệm vụ, phần còn lại cho trùng trong căn cứ.

Canh nấm đỏ cần thêm chút thời gian, nhưng họ đã có thể dọn dẹp, chia nhóm bắt đầu ăn.

Phó quan của Frappel tự động tiếp nhận công việc còn lại, để Ike và nhóm Cordis phụ trách phần bên này. Còn anh ta thì sắp xếp cho các quân thư khác. Dù món ăn ai cũng như nhau, không có phân cấp, nhưng để tránh việc quân thư bình thường ngồi ăn cạnh tướng quân mà căng thẳng, họ vẫn chia bàn riêng biệt, giống như bố trí lại một nhà ăn tạm thời.

Ike và Reuel chọn góc chỗ ngồi, sắp xếp bàn ghế, Buck chia đồ ăn. Cordis rửa tay rửa mặt xong, gọi Frappel cùng đến. Thế là họ có thể bắt đầu ăn.

Trên tinh hạm, Cordis chỉ nấu riêng cho mình và Frappel, nên Ike và mấy trùng khác đã rất lâu rồi chưa được ăn món do cậu làm. Vừa ngồi xuống, mùi hương đã khiến ai nấy nôn nóng, không đợi mời liền cầm đũa ăn trước.

Nấm san hô xào vẫn giữ được độ giòn đặc trưng của nấm, cắn vào vừa miệng, nhai kỹ lại có vị cay nhẹ, cùng với thịt viên tinh thú thơm đậm hòa quyện.

Cordis nếm một miếng, khẽ tiếc: “Nếu có miến hoặc cơm trộn ăn cùng thì chắc chắn còn ngon hơn.”

Mấy trùng từng ăn món miến trộn của cậu đều gật đầu đồng ý, nghĩ tới hương vị ấy mà không nhịn được nuốt nước miếng.

Buck lấy ra vài ống dịch dinh dưỡng, phát cho từng người: “Nào, tướng quân, trung úy, Ike, Reuel mỗi người một ống. Đây là loại nguyên vị, dùng kèm với đồ ăn là hợp nhất.”

Cordis nhìn ống dịch đặc sệt, có chút phiền muộn: “Ai, sớm biết thì tôi làm thịt chiên luôn rồi.” Thịt tinh thú chắc bụng, không cần uống thêm dịch dinh dưỡng.

“Không cần uống đâu, canh nấm đỏ của cậu có thịt tinh thú rồi.” Frappel nhắc nhở.

“Đúng rồi.” Cordis cười, thu lại ống dịch dinh dưỡng: “Vậy không uống nữa, canh nấm đỏ nấu xong là vừa, ăn canh kèm đồ ăn.”

Buck, Ike và Reuel nghĩ tới là hiểu, cũng không còn muốn uống dịch dinh dưỡng.

Cordis đi xem nồi canh nấm đỏ, vừa mở nắp, mùi thơm ngào ngạt lập tức bốc lên. Cậu hít sâu mấy hơi, lửa nấu canh vừa mạnh, hiện tại chưa phải lúc ngon nhất, nhưng cũng đã có thể uống. Cậu nêm muối, rồi bảo Ike giúp bưng cả nồi đặt bên cạnh bàn của bọn họ.

Cậu sợ những nồi khác bị cho muối lung tung, nên tự mình nêm từng nồi đến độ mặn thích hợp, dặn phó quan khi phát canh nếu trùng nào muốn đậm hơn thì hẵng cho thêm.

Là đầu bếp, chuyện ăn uống với Cordis vẫn có chút đãi ngộ đặc biệt. Cậu dùng chiếc nồi nhỏ mang theo để nấu phần canh của mình, hương vị càng dày hơn đôi chút.

Ike tiện tay múc cho các trùng khác một chén. Canh có nấm đỏ nên màu hơi đỏ sẫm, trông hơi lạ, nhưng mùi thơm lại vô cùng hấp dẫn. Trong mỗi chén đều có lát nấm, có miếng xương thịt, cùng đầy một bụng canh nóng.

Cordis làm mẫu trước, nhấp một ngụm, không nhịn được nheo mắt, thở ra một tiếng thỏa mãn, rồi gắp một lát nấm đỏ. Nấm mềm, vào canh rồi mà vị vẫn đậm, nhai rất thơm. Cuối cùng cậu mới gặm khúc xương có thịt, thịt đã ninh kỹ, cốt nhục chín nhừ mà vẫn săn chắc, không bở.

Không có nước chấm, thịt hơi nhạt, Cordis vừa ăn thịt vừa gắp thêm nấm san hô xào để phối, hương vị lập tức đầy đủ.

Cậu ăn rất tập trung, trông vô cùng hưởng thụ, mấy quân thư cùng bàn nhìn thế cũng học theo cách ăn của cậu.

Phó quan lần lượt gọi các quân thư ở trong căn cứ đến phòng bếp ăn, đổi ca cho nhau. Quân thư ở gần tướng quân có chút căng thẳng, nhưng hương thơm đồ ăn lan khắp căn cứ, lý trí cũng khó mà chống đỡ nổi.

Lượt đầu tiên đến ăn là nhóm quân thư được Frappel gọi tới hỗ trợ, cộng thêm quân thư trong căn cứ đang nghỉ luân phiên. Bọn họ vào phòng bếp không dám ồn ào, nhưng ánh mắt đều dán lên tướng quân và đầu bếp của anh.

Ike, Reuel làm sao ăn, những trùng khác liền học theo.

Nhưng bọn họ hoàn toàn không kiềm được tốc độ ăn, càng ăn càng nhanh, đến lúc ăn xong còn lưu luyến, chỉ là phía sau còn có lượt thay phiên, đành phải nuối tiếc rời bàn.

Nhóm thứ hai là các trùng theo Frappel tới. Bọn họ từng ăn đồ ăn vặt Cordis làm trên tinh hạm, biết rõ tay nghề của cậu ngon đến mức nào, nên khi chờ tới lượt, trong lòng như có đàn sâu nhỏ cắn gặm.

Đến khi được vào phòng bếp, thật sự là ăn như gió cuốn mây tan.

Trùng bên bàn của Cordis vì từng được ăn nhiều món ngon, nên giữ được chút dè dặt.

Đợi bọn họ ăn xong, bên phía quân thư thường trực đã xoay được hai lượt. Mâm đồ ăn, nồi canh, chén bát… sạch sẽ đến mức như vừa rửa xong.

Cordis xoa bụng. Thịt tinh thú quả thật rất chắc dạ, cậu uống hai bát canh lớn, lúc này đã hơi muốn ợ.

Cậu nhìn các trùng khác: “Các anh no chưa?”

Buck cười hắc hắc: “Vẫn còn ăn được.”

Ike và Reuel cũng phụ họa.

Frappel tựa vào lưng ghế, sắc mặt bình thản, nhìn không ra tâm tư.

Cordis hiểu là bọn họ ăn no rồi nhưng vẫn còn thèm, liền đứng dậy: “Muốn ăn nữa thì cứ tiếp tục. Nếu không còn việc gì khác, tôi về nghỉ trước.”

Cậu quay đầu nhìn về phía Frappel, dò hỏi ý anh.

Frappel gật đầu: “Đi đi.”

“Các anh có về chung không?” Cordis hỏi Ike và Reuel.

Hai trùng tỏ ý tiếp theo còn phải bận, căn cứ tạm thời không có hậu cần chuyên trách, trừ nhóm vừa trở về, bọn họ còn phải đi xem tình hình thực tế của các đội.

Thế là Cordis một mình về nghỉ. Cậu đến đây là để du lịch, tuy sẵn lòng hỗ trợ, nhưng cũng phải có thời gian nghỉ ngơi đầy đủ, không thể còn mệt hơn lúc làm việc ở Z11 tinh.

Frappel không sắp xếp việc gì cho cậu, nên Cordis yên tâm thoải mái về phòng.

Đám quân thư và nghiên cứu viên làm nhiệm vụ ngoài căn cứ hôm nay vừa quay lại đã ngửi thấy một mùi hương khác hẳn thường ngày. Đợi c** đ* bảo hộ ra, mùi thơm lại càng rõ hơn.

Sau đó bọn họ trông thấy quân thư gác cổng lạ mặt, trên quân phục đeo huy hiệu khác với cấp trên của họ, lập tức căng thẳng, theo bản năng chỉnh tề hành lễ.

Buck nghe động, đi ra thấy đám đàn em mặt mũi căng cứng thì trợn mắt, nói luôn: “Tướng quân và đầu bếp trưởng của chúng ta đến thị sát, vừa đến đã khao các cậu, thu dọn xong thì đến nhà ăn.”

Quân thư lập tức hiểu ý lão đại. Vừa rồi còn căng thẳng, giờ sắc mặt lập tức sáng lên. Đám nghiên cứu viên cũng bất chấp thói quen vừa về là phải tắm rửa, ai nấy đều bị mùi hương trong không khí lôi tuột về phía nhà ăn.

Mỗi đội công tác ngoài căn cứ được phối một tổ: một nhóm hộ vệ quân thư và một nghiên cứu viên, thời gian trở về mỗi ngày khác nhau, tùy tiến độ thu thập, nhanh chậm không cố định.

Do tín hiệu trên tinh cầu kém, bình thường cũng không ai gấp gáp thúc giục, nhưng hôm nay khác hẳn. Vừa ăn xong, mấy quân thư quen thân đã lập tức gửi tin giục bạn bè.

Vài dòng chữ ngắn, gửi dồn dập, kiểu giục đột ngột này khiến những trùng đang vùi đầu làm việc giật mình, lập tức quay về.

Kết quả là vừa về tới nơi, bọn họ liền bị đám quân thư đi trước “tập kích” kéo vào nhà ăn.

Ngày hôm đó, căn cứ tạm thời lập kỷ lục “tan ca” nhanh nhất từ trước đến giờ. Nhà ăn tạm thời quá nhỏ, đám quân thư bị gọi về ngồi chen chúc, nhìn nhau mà chỉ hận không thể giành đồ ăn từ tay đối phương.

Đám nghiên cứu viên lực chiến thấp nhất, mặt mũi đen sì. Từ lúc đến tinh cầu nấm, tình chiến hữu xây dựng giữa họ và quân thư suýt thì rạn nứt vì tranh ăn.

May mà thịt tinh thú cực kỳ chắc bụng, ăn no rồi, quân thư bắt đầu tỉnh táo lại, ý thức được không thể vì một bữa ăn mà làm nát quan hệ, liền vội vàng bù đắp không khí.

Frappel nghe phó quan báo cáo lại tình hình, sắc mặt vẫn không đổi. Thấy phó quan đứng chờ chỉ thị, anh trầm ngâm một chút.

“Không cần xen vào.”

Phó quan sửng sốt. Từ khi tướng quân nhậm chức đến nay, ngoài thực lực mạnh mẽ, còn nổi tiếng vì kỷ luật nghiêm minh, anh ta còn tưởng sau khi nghe xong anh sẽ lập tức ban hành quy định quản lý căn cứ tạm thời.

Frappel gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, giải thích: “Tình huống này khác với việc đặt quy tắc cho nhà ăn trước đây.”

Phó quan nghĩ lại, thấy đúng là khác. Quy tắc nhà ăn trước kia là để tránh quân thư lười uống dịch dinh dưỡng, dẫn đến thiếu hụt dinh dưỡng. Còn hôm nay, tuy có tranh giành, khí thế hơi căng, nhưng không ai bị thương tay chân, đồ ăn cũng đã chia xong, không có ảnh hưởng xấu thực chất.