[Trùng Tộc] Khôi Phục Mỹ Thực Ở Thời Đại Tinh Tế

Chương 85

Marlec là trùng đến trước tiên, hôm nay anh ta cũng chẳng rảnh rỗi gì cho cam.

Từ khi bị điều về Bộ Hậu Cần phụ trách công việc của nhà ăn, anh ta vẫn luôn bận rộn xử lý việc phân phối quân nhu trong quân đoàn. Nhưng phần khó nhất lại nằm ở chuyện ăn uống. Mỗi ngày Marlec đều đau đầu nghĩ xem làm thế nào để cân bằng hương vị kỳ quái của dịch dinh dưỡng mà quân đoàn cung cấp với khẩu vị thường ngày của các trùng, sao cho thủ hạ không bất mãn xông vào phòng đòi đánh anh ta một trận, đồng thời còn phải giữ vững lập trường trước những kẻ cùng cấp suốt ngày xông tới văn phòng của anh ta thúc giục: “Cho thêm chút đồ hộp đổi khẩu vị đi chứ!”

Từ khi Cordis đến, anh ta lại suốt ngày bị hỏi: “Khi nào mới được ăn món làm từ đậu đất ngon lành của cậu ấy…”

Đúng là một loại “phiền não ngọt ngào”.

Hôm nay Trung úy Marlec chỉ cần nghĩ thôi cũng đã đoán được rằng, về sau hễ gặp ai trong quân đoàn, thế nào cũng bị hỏi: “Khi nào thì quân đoàn chúng ta được ăn thịt tinh thú mỗi ngày?”

Muốn có thịt tinh thú thì dễ, mỗi ngày bên ngoài tinh cầu đều có thể xuất hiện tinh thú triều. Nhưng muốn ăn thịt tinh thú ngon nhất, phải có kỹ thuật của Cordis duy trì mới được.

Trong tình huống như vậy, anh ta không chỉ vì làm tốt chức trách của mình, mà còn chủ động giúp Cordis giải quyết những phiền toái nhỏ có thể xảy ra. Dù gì cũng quen biết, anh ta muốn giúp cậu duy trì vị thế của mình.

Sau khi Cordis phân công nhiệm vụ xong và bắt đầu bận rộn, Marlec cũng nhanh chóng chú ý toàn bộ nhà ăn của căn cứ. Chỗ nào có sơ hở, anh ta liền lập tức tiến lên xử lý ngay, không để bọn thích soi mói có cơ hội bắt bẻ hay cười nhạo.

Càng không thể để những quân thư trong quân đoàn đang tìm cách kết thân với Cordis nhân cơ hội này đẩy anh ta ra ngoài.

May mà các trùng trong quân đoàn đủ tinh nhuệ, gặp chuyện không loạn, chịu được áp lực và luôn có động lực mạnh mẽ. Từ chiến trường trở về nhà ăn, phong thái vẫn không đổi. Sau lần trước cả quân đoàn cùng ăn canh, họ lại phát hiện món mình nấu ra được quân thư khen tới tấp. Giờ đây những quân thư đi theo Cordis học nấu ăn không còn lo lắng chuyện đồ ăn mình làm có bị chê hay không. Nhiệm vụ hôm nay tuy nặng, nhưng ai nấy đều vững vàng vượt qua.

Chỉ là mỗi lần nấu ăn Cordis đều đòi hỏi độ hoàn hảo và mỹ vị cao hơn, những trùng đi theo học cũng dần có tiêu chuẩn riêng với hương vị đồ ăn mình làm.

Marlec chỉ cần đảm bảo khi có tình huống bất ngờ thì nhanh chóng điều phối hậu cần hỗ trợ, tránh để nhóm quân thư phụ bếp có yêu cầu mà không có ai đáp ứng.

Tỷ như nguyên liệu nấu ăn không đủ thì phải lập tức liên hệ viện nghiên cứu để xử lý tinh thú đưa tới, nhà ăn thiếu gia vị hay dụng cụ thì mau chóng bổ sung. Những vấn đề nhỏ như thế thật không ít.

Vấn đề cuối cùng anh ta gặp phải hôm nay là: lượng món ăn cần làm nhiều hơn thường ngày. Tuy có thể điều thêm nhiều trùng, nhưng đa phần là tay mơ, thường ngày lúc bấm giờ mở cơm thì vội vã, kỹ năng chưa cao, đến lúc cần giao hàng mới phát hiện không kịp. Anh ta đành phải điều thêm một ít người máy đến nhà ăn phụ đánh đồ ăn. Hơn bốn mươi nhà ăn, nhưng không chỉ một nơi gặp chuyện như vậy.

Lúc phân phối người máy, Marlec thật sự đau đầu. Trước đây chưa từng phát hiện người máy trong căn cứ lại “hút hàng” đến thế.

Anh ta cảm thấy sau này Bộ Hậu Cần phải sản xuất thêm một đợt người máy chuyên hỗ trợ nhà ăn. Trước kia cứ nghĩ quân đoàn có thể thiếu gì cũng được, chứ trùng thì lúc nào cũng đủ, cần là điều đi được ngay.

Nhưng chuyện xảy ra rồi mới biết, có vài việc phải suy nghĩ nhiều mặt. Công việc trong nhà ăn giao cho người máy làm vẫn đáng tin hơn.

Buổi sáng Marlec ngồi trong văn phòng, đầu óc vận hành với tốc độ cao để điều phối, đồng thời anh ta cũng không quên chú ý động tĩnh ở phòng bếp nhỏ.

Lúc Frappel đến thì anh ta không biết, nhưng về sau khi phó quan của Frappel mang theo một nhóm quân thư tới chở đồ ăn đã làm xong đi, anh ta liền nhận ra chắc chắn tướng quân đang ở đó. Với hiệu suất làm việc của Cordis, hôm nay hẳn cũng có thể kịp giờ mở quầy cơm.

Vì thế, anh ta lập tức dừng công việc trong tay, vội vàng rời khỏi văn phòng.

Trên đường đến phòng bếp, Marlec đụng phải vị đại úy lãnh đạo trực tiếp của mình, buộc phải bước chậm lại một chút.

Nhưng khi phòng bếp nhỏ hiện ra trước mắt, anh ta lại không kìm được mà tăng tốc, bước nhanh hơn hẳn.

Phòng bếp nhỏ là nơi do Bộ Hậu Cần bố trí, mọi người đều rất quen thuộc. Nhưng đây là lần đầu tiên họ đi bằng cửa chính, nên có chút cảm giác mới lạ.

Chỉ là chưa kịp quan sát kỹ, họ đã bị hương thơm đồ ăn nồng nàn quấn lấy đến choáng váng, vội vàng bước nhanh về phía khu lấy cơm.

Theo chỉ thị, họ nhận mâm đồ ăn. Tiểu tám chia cho họ từng phần đầy ắp món ngon.

Marlec nhịn không được nuốt nước miếng đánh ực một tiếng, bưng khay đồ ăn trong tay, đưa mắt nhìn khắp nơi. Khu ăn cơm không có sắp xếp chỗ ngồi cố định, nên anh ta có thể tùy ý ngồi đâu cũng được. Vừa thấy chỗ gần Cordis và Frappel còn trống, anh ta lập tức bước nhanh đến đó ngồi xuống.

Vị chỉ huy lớn nhất và đầu bếp trưởng đã bắt đầu ăn, tốc độ cũng không chậm, ăn trông vô cùng ngon miệng. Cordis chỉ ngẩng đầu liếc nhìn khi thấy có trùng mới bước vào, xác nhận bọn họ không có vấn đề gì thì liền tiếp tục chuyên tâm ăn tiếp.

Hai mắt Marlec Trung úy sáng lên, thuần thục cầm đũa lên bắt đầu ăn.

Thượng úy ngồi xuống bên cạnh Marlec cũng chẳng nói gì, cúi đầu ăn lấy ăn để.

Ngay sau đó, những quân thư khác cũng lần lượt đến.

Không có ngoại lệ, hễ bước vào phòng bếp nhỏ, bọn họ lập tức bị mùi đồ ăn thơm nức làm cho choáng váng, hương vị trong không khí khiến bọn họ chỉ muốn đem móng vuốt nhét thẳng vào miệng nhai một cái.

Mấy vị trung tướng đi đầu, vừa quét mắt qua cách bố trí khu lấy cơm liền không cần chỉ dẫn mà tự hiểu ngay, tự giác cầm khay đồ ăn đi thẳng tới trước mặt người máy.

Tiểu tám nhanh nhẹn cầm muôi múc cho họ những phần đầy ắp.

Trùng tộc lấy thực lực làm đầu, mà khoảnh khắc này là lúc điều đó thể hiện rõ nhất. Bọn họ thả tinh thần lực ra, tự động sắp xếp trình tự lấy cơm, trật tự rõ ràng.

Những quân thư đi phía sau thấy cấp trên của mình như thế cũng không khách khí, lập tức phóng thích tinh thần lực, nhỏ thôi, không gây ảnh hưởng gì, nhưng đủ để giữ kỷ luật. Nhờ vậy mà những vấn đề ngày thường phải vào phòng huấn luyện đánh nhau phân thắng bại đều được giải quyết gọn gàng.

Đám trùng này rất biết nắm trọng điểm, biết lúc này nên đặt cái gì lên hàng đầu.

Tiểu tám vung móng vuốt nhanh như gió, khay cơm của quân thư đưa ra tới đâu là hai giây sau đã được múc đầy đủ món ăn. Cứ thế, từng trùng tiến lên nhận phần, rồi lập tức tìm chỗ trống gần nhất ngồi xuống, không ai mở miệng nói câu nào, chỉ lo ăn.

Chuyện lúc trước còn đang bàn về việc “tinh thú có thể ăn được hay không” giờ chẳng ai buồn để ý nữa.

Dù có độc, cũng kệ, ăn xong rồi đi viện quân y sau! Dù sao viện quân y ở tinh vực này là nơi giỏi nhất về điều trị bệnh liên quan đến tinh thú.

Cordis và Frappel đã gần ăn xong, tốc độ chậm lại.

Cordis cẩn thận nếm từng món mình làm, bốn món, món nào cũng hài lòng, sau đó mới thong thả ăn như bình thường.

Đặc biệt món hành tím xào thịt, vì làm sau cùng, thời gian dư dả hơn, nên cậu dành thêm nhiều tâm sức. Thành phẩm ra khiến Cordis rất vừa ý, so với những món gửi lên chiến lũy còn ngon hơn. Màu sắc, hương vị, mùi thơm, tất cả đều đủ để cậu tự chấm cho mình 90 điểm.

Cordis nghiêm túc nếm thử món hành tím lát thịt. Thịt tinh thú có kết cấu gần giống thịt bò, nhưng khi ăn lại mang theo vị sữa ngọt nhẹ, xào với hành tím có hiệu quả giống món hành tây xào thịt bò. Hành tím giòn, ngọt, thịt mềm nhưng vẫn dai, phối hợp thật hoàn hảo.

Thịt viên cũng được làm từ thịt tinh thú, so với loại viên làm từ dã thú bình thường thì dai hơn, rất hợp với bộ răng khỏe của Trùng tộc.

Thịt viên bày trong chén, trong chén còn có canh nấu viên. Ăn lên mềm, hơi dẻo, lại có chút ngọt tự nhiên của thịt tươi.

Canh thì vẫn là công thức cũ, nhưng hương vị lại khác hẳn canh trước đây. Nguyên nhân chính là do nguyên liệu, lần này dùng xương đầu tinh thú mới tươi, dĩ nhiên ngon hơn mấy con thú hoang dã ngoài tinh cầu.

Cordis thầm so sánh, giống như thịt bò nuôi trong nông trường ở điều kiện tốt nhất: ăn cỏ sạch, uống nước ấm, còn được nghe nhạc thư giãn, thịt tất nhiên ngon hơn hẳn so với loài sống chui rúc ngoài hoang dã.

Cũng là ví dụ như vậy, giữa hai loại tinh thú – được nuôi trong môi trường tốt và sống ngoài hoang dã – thịt của chúng khác nhau một trời một vực.

Tuy vậy, đó cũng chỉ là suy đoán. Trùng tộc đến nay vẫn chưa nghiên cứu rõ ràng vì sao tinh thú có thể đột phá không gian để xâm nhập tinh vực của họ, cũng chẳng hiểu tường tận tập tính và cách sinh sản của loài này.

Cordis thầm nghĩ, có phải Trùng tộc đã quen với lối “đánh là giải quyết được hết” hay không. Có đôi lúc cậu cực đoan mà nghĩ rằng, có lẽ Trùng tộc đã quen sống trong hình thức hiện tại, nếu không còn tinh thú, e rằng đại bộ phận quân thư sẽ chẳng biết phải đi đâu, làm gì. Vì thế, họ chẳng buồn truy xét ngọn nguồn.

Suy nghĩ u ám ấy chỉ lóe lên trong đầu rồi biến mất, bị Cordis vứt sang một góc.

Cậu vừa nhai thịt viên, vừa thầm nghĩ: món này ngon đến mức khiến cậu muốn dậm chân vì vui. Trong lòng cậu thoáng qua một ý nghĩ kỳ lạ, liệu những tinh thú này có phải là món quà mà Đấng sáng tạo ban cho Trùng tộc để ăn hay không?

Nhưng nghĩ lại, Trùng tộc với tinh thú đánh nhau bao nhiêu năm nay mà chưa từng nghĩ đến việc đem chúng nấu lên ăn, ngược lại là cậu- một người đến từ đất nước ẩm thực- lại biến chúng thành món ngon. Cậu cảm thấy điều đó thật kỳ diệu.

Cordis vừa ăn vừa ngẫm, nếm hết từng món, rồi chuyển sang ăn phần miến trộn. Phần thịt vụn xào mà cậu làm thật sự rất ngon, thịt quấn miến ăn lên đậm vị, nếu có nước tương thì hương vị còn tuyệt hơn nữa.

Cậu không nhịn được thở dài một hơi. Nghĩ đến việc Frappel đã phái đội ngũ ra tinh cầu lân cận tìm kiếm nguyên liệu, nhưng chỉ dựa vào cảm quan và phán đoán của các quân thư để thu thập thực vật khả nghi, không biết bao giờ mới có thể tìm đủ những nguyên liệu cậu mong muốn.

Giờ cậu không còn lo chuyện ăn uống nữa, cũng có chút thời gian rảnh. Nếu có thể đào tạo đội quân thư của quân đoàn thành thạo nấu ăn, giúp nhà ăn vận hành ổn định, cậu nhất định sẽ ra ngoài, đi xem thế giới này rộng lớn đến đâu.

Tâm trạng Cordis đã khác trước. Trước đây cậu chỉ muốn sống yên ổn ở nơi này, giờ thì cậu đã có khát vọng được nhìn thấy thế giới rộng hơn.

Đợt tinh thú triều này với cậu mà nói, không hề tan biến cùng chiến thắng của quân đoàn, mà ngược lại, để lại dư âm sâu sắc.

Bất kể khoa học kỹ thuật phát triển đến đâu, mỗi lần sinh vật trí tuệ tiến hóa đều sẽ sinh ra một “địch nhân” đủ sức đối kháng. Mọi thứ trong thế giới này đều có tương sinh tương khắc, không có gì là tuyệt đối vô địch.

Từ khi bước chân vào thế giới này, Cordis nhận ra dù Trùng tộc là chủng tộc cường hãn, họ cũng có “địch nhân” của mình. Khi thiên tai xảy ra, không có thực lực thì chỉ có thể khổ sở cầm cự.

Đặc biệt ở tinh cầu biên giới nơi cậu sinh sống, cơ hội đối mặt tinh thú rất nhiều.

Nếu đã có điều mình muốn làm, thì không thể chỉ đứng yên một chỗ, mà phải chủ động tiến lên, chủ động hành động.

Cordis vừa nghĩ vừa ăn, rất nhanh đã dọn sạch khay đồ ăn. Cậu uống hết ngụm canh cuối cùng, đặt đũa xuống, không nhịn được xoa xoa bụng. Tuy lần này không ăn căng bụng như bữa cua hôm trước, nhưng mấy món thịt tinh thú này thật sự khiến bụng cậu no chắc, lồng ngực còn lan tỏa cảm giác ấm áp.

Frappel gần như buông đũa cùng lúc với Cordis. Hai trùng cùng đứng dậy, thu dọn mâm đồ ăn mang trả về chỗ quy định, rồi quay lại chỗ ngồi ban đầu, chờ những quân thư khác ăn xong.

Cordis thấy dường như Frappel còn có chuyện muốn nói tiếp, suy nghĩ một lát rồi quyết định lát nữa đợi mọi người ra về, cậu sẽ đi vòng qua bên cạnh nghe thử.

Nhìn các quân thư lần lượt ăn xong, rồi tập trung lại thành hàng trước mặt, Cordis ngồi cạnh Frappel cảm thấy có chút áp lực, bèn lặng lẽ rời khỏi ghế. Cậu đi quanh bếp một vòng, mở chế độ tự thanh lọc, rồi bảo người máy dọn dẹp phần công việc cuối cùng.

Trong khi đó, nhóm quân thư ngồi phía trước lại yên lặng lắng nghe tướng quân nói chuyện. Tuy chưa ăn thật no, nhưng trên mặt ai nấy đều hiện rõ vẻ thỏa mãn và hứng khởi.

Nhiều gương mặt còn ửng đỏ vì phấn khích. Đám trung tướng từng được thượng tướng cho ăn cua lần trước đều nhận ra sự khác biệt rõ rệt. Lần này được ăn thịt tinh thú, họ gần như đã xác định được điều gì đó. Còn những quân thư cấp úy lần đầu nếm thịt tinh thú thì trong lòng đều dậy lên nhiều suy nghĩ.

Phong cách của Frappel vẫn nhất quán, anh không cho ai cơ hội bàn tán hay biểu đạt. Giọng nói của anh trầm ổn mà dứt khoát, chỉ ngắn gọn tổng kết biểu hiện của các đội trong trận tinh thú triều, rồi tuyên bố: từ hôm nay, phòng bếp nhỏ sẽ chính thức mở cửa. Về sau, mỗi ngày mọi người có thể đến đây ăn.

“Hiện giờ chỉ có quân đoàn chúng ta tiên phong dùng tinh thú làm nguyên liệu nấu ăn. Đây tạm thời chỉ là một biện pháp nhỏ nhằm phong phú thêm bữa ăn cho các quân thư,” Frappel nói, đôi mắt xanh xám quét khắp hội trường. “Tiếp theo, chúng ta sẽ phải nghiêm ngặt giám sát tình trạng sức khỏe của tất cả quân thư trong quân đoàn. Mọi người phối hợp thật tốt. Việc cụ thể sẽ do viện nghiên cứu và Trung úy Cordis phụ trách. Ngoài ra, trước khi có thông báo chính thức, yêu cầu toàn quân thư nghiêm túc tuân thủ quy định bảo mật của quân đoàn, tuyệt đối không để lộ thông tin ra ngoài.”

Nghe xong, nét mặt nhóm trung tướng đều bình tĩnh trở lại. Trước nay tướng quân của họ vẫn luôn có chủ kiến, những gì anh làm chưa từng sai, bọn họ chỉ cần nghe theo là được.

Còn các quân thư cấp thấp hơn thì lập tức tự nhủ trong lòng, đừng nghĩ nhiều, đừng nói linh tinh, chỉ cần tiếp tục được ăn ngon, cuộc sống của họ sẽ ngày một khá hơn. Mỗi khi có tinh thú triều, chỉ cần tướng quân và trung tướng dẫn đầu chiến đấu là đủ.

Những quân thư không biết tin đồn về viện nghiên cứu của quân đoàn có tồn tại thật hay không, giờ nghe nó được chính tướng quân nhắc tới, cũng ngầm hiểu rằng khi nào có kết quả, bọn họ sẽ được biết.

Cordis đứng tựa bên cửa, vừa nghe Frappel nói chuyện vừa cảm thấy khâm phục. Quân thư của Z11 đúng là có tâm lý vững vàng đáng nể, gặp chuyện gì cũng bình tĩnh như vậy. Cậu cúi đầu nhìn quang não trong tay, lúc rảnh rỗi, cậu vừa xem qua tấm thẻ ngân hàng mà Frappel đưa. Nghĩ đến con số trong đó, tim cậu lại đập thình thịch, theo phản xạ còn đưa tay che ngực để cảm nhận nhịp tim vẫn chưa bình ổn lại.

Quân thư bọn họ đúng là gan lớn thật. Chuyện gì cũng điềm tĩnh, còn cậu thì… có vẻ quá yếu tim rồi.

Nhưng mà… thử hỏi có ai nhìn thấy trong tài khoản mình có chín chữ số mà tim không đập nhanh được chứ?

Lúc nhận tấm thẻ đó, cậu thật sự quá hoảng. Sao khi ấy lại không nghĩ đến việc xem thử trong đó có bao nhiêu chứ? Nếu hỏi thêm một câu thôi cũng tốt biết mấy…