[Trùng Tộc] Khôi Phục Mỹ Thực Ở Thời Đại Tinh Tế

Chương 74

“Tuyết lớn thật.” Cordis bước đến bên cửa sổ, vừa nói vừa thở ra một làn hơi trắng mờ.

Frappel đứng yên bên cạnh: “Cậu muốn ra ngoài sao?”

Cordis lắc đầu: “Không đâu, mới ăn xong, tôi không định ra ngoài tiêu bớt nhiệt lượng đâu.”

“Muốn qua chỗ tôi ngồi nghỉ một lát không?” Frappel hỏi tiếp.

“Anh hôm nay không có công vụ à?” Cordis cười, đánh giá anh từ trên xuống: “Anh là tướng quân đấy, lại để tôi dắt đi trốn việc à?”

Dẫn tướng quân về văn phòng chơi thì coi là gì chứ?

Frappel suy nghĩ một chút về hai chữ “trốn việc”, hiểu ý ngầm rồi phủ nhận: “Không phải. Tôi chỉ nghĩ cậu mệt cả buổi sáng rồi, nên muốn mời qua chỗ tôi nghỉ, bên đó yên tĩnh hơn.”

Cordis xem Frappel như bạn bè bình thường, nên không muốn đến văn phòng của anh nghỉ ngơi. Cậu lắc đầu: “Tôi chit định tiễn anh ra ngoài, tiện thể đi xem tình hình ở nhà ăn.”

Frappel hiểu ngay, cậu muốn xem món canh mới hôm nay được đón nhận thế nào.

Không nghe thấy anh trả lời, Cordis mỉm cười hỏi: “Anh có muốn đi xem thử cùng tôi không?”

Sắc mặt Frappel vẫn bình tĩnh, chỉ hơi nhấc cằm. Cordis bật cười, tiến lại gần, nắm lấy tay anh kéo đi: “Ha ha, có anh đi cùng thì tốt quá, vừa hay anh xem luôn giúp tôi, xem vị ‘đầu bếp trưởng quân đoàn’ này có đạt tiêu chuẩn không. Tuy giờ tôi chưa thể làm cho tất cả mọi trùng đều được ăn ngon uống tốt, nhưng ít nhất đám phụ bếp tôi đào tạo nấu canh cũng không tệ đâu.”

“Dạy học trò cũng là một dạng lao động.” Frappel nói. Anh không thân thiết như các quân thư khác, tuy cả hai đều mặc áo khoác dày, nhưng khi Cordis đến gần, hơi ấm của cậu lại lan sang, như sưởi ấm cả phần tay nơi họ chạm nhau.

Cordis cười: “Thì tôi cũng sĩ diện mà, bọn họ làm không ngon, tôi cũng thấy ngượng.”

“Bọn họ chưa có nền tảng mà làm được như vậy là tốt rồi.” vừa nãy Frappel cũng nếm thử một phần canh, hương vị còn kém xa tay nghề Cordis, nhưng chỉ mới theo học cậu hơn nửa tháng đã đạt đến mức đó, đúng là hiếm thấy.

Còn việc Cordis sau khi tỉnh lại đã tự nhiên có khả năng nấu ăn, Frappel không coi đó là chuyện nhỏ, vì năng lực này đã được xác định là loại “năng lực thức tỉnh”.

“Haiz, tôi từng nghĩ sẽ phát sóng trực tiếp dạy nấu ăn kiếm tiền đó.” Cordis than nhẹ: “Đáng tiếc là tôi dạy không giỏi lắm. Nếu có thêm nhiều nhà ăn ngon thì tốt biết mấy, tôi không muốn lúc nào cũng phải tự nấu, thi thoảng được ra ngoài ăn cũng vui.”

“Nếu cậu muốn, giờ vẫn có thể làm.” Frappel nói.

Cordis lắc đầu: “Giờ chưa được đâu.Nguyên liệu nấu ăn ở tinh cầu Z11 còn khan hiếm, giờ trùng bình thường ngay cả đậu đất cũng khó mà mua nổi. Tôi muốn dạy, thì trùng được lợi cũng chẳng phải dân ở tinh cầu này.”

Trong lòng Frappel khẽ động.

Chỉ thấy khuôn mặt trẻ tuổi trước mắt anh nở một nụ cười tinh nghịch: “Chờ quân đoàn mình khảo sát xong mấy tinh cầu bên cạnh, ổn định nguồn nguyên liệu rồi, chúng ta sẽ phát triển từ từ.”

“Cậu định biến Z11 thành tinh cầu cư trú sao?” Frappel hỏi.

“Tất cả sinh vật có trí tuệ đều muốn sống tốt hơn mà.” Cordis hơi ngượng ngùng: “Tôi có năng lực khiến môi trường quanh mình trở nên tốt hơn, thì tại sao không làm chứ? Anhthấy sao?”

Frappel nhìn chằm chằm vào cậu.

“Những quân thư đóng giữ tinh cầu biên giới đều phải liều mạng với tinh thú. Nếu tôi có thể góp phần cải thiện đời sống của mọi người, tôi muốn làm.” Cordis nhớ đến chính sách ưu đãi dành cho quân thư giải ngũ: “Phần lớn trùng sống ở tinh cầu Z11 đều là quân thư đã giải ngũ, họ xứng đáng được sống tốt hơn.”

Nói xong, cậu nhìn anh với ánh mắt chờ đợi phản hồi.

Đôi mắt xanh xám của Frappel trở nên sâu thẳm khác thường: “Tôi hy vọng cậu có thể làm được.”

Nghe anh nói vậy, Cordis bật cười, may là Frappel không chê cậu nhiệt huyết, ngây ngô.

Có lẽ vì tinh cầu này khiến bản thân cậu cũng được nung đúc bằng ngọn lửa nhiệt huyết đó.

Sắp đến giờ cơm trưa, Frappel đưa Cordis đi qua lối đi nhanh, đến nhà ăn gần nhất để xem tình hình.

Giờ cơm vừa đến, những quân thư kết thúc huấn luyện liền tăng tốc chạy, thậm chí có kẻ lao đi như bay. Dù mỗi trùng đều được phát một phần khoai nướng cố định, nhưng ai đến sớm sẽ được ăn trước.

Theo sau một quân thư chạy vụt qua, bầu không khí nhàn nhã sau huấn luyện lập tức bị phá vỡ, đám quân thư đang đi bộ bình thường cũng bắt đầu chạy theo.

An và Anderson thuộc đội một, tuy khác tiểu đội, hôm nay hai đội hợp huấn. Trong bài kiểm tra tốc độ, họ chỉ chênh nhau 0.01 giây, cùng được phán định đồng hạng nhất, nên được phép kết thúc sớm.

Hai trùng vốn chẳng ưa nhau, nhưng dạo gần đây, mỗi khi đến giờ cơm lại cùng trở nên tích cực lạ thường. Dù nhìn thấy đối phương vẫn muốn gây sự, nhưng khi xong huấn luyện, cả hai đều có cùng mục tiêu là chạy thẳng về phía nhà ăn.

Chỗ họ tập luyện khá gần nhà ăn, cộng thêm tốc độ nhanh, nên chẳng mấy chốc đã chiếm được vị trí đầu tiên, ngay trước hai cửa sổ phục vụ cơm.

Cửa phát cơm vẫn chưa mở, nhưng qua ô cửa sổ đã thấy vài robot phục vụ đang hoạt động bên trong, bận rộn chẳng rõ đang chuẩn bị gì.

An còn mơ hồ ngửi thấy trong không khí có một mùi thơm lạ thoang thoảng.

Ngay khi họ vừa chiếm được vị trí đầu tiên, thứ hai, thì các quân thư phía sau cũng ùa đến. Phần lớn là những trùng vừa kết thúc huấn luyện, trên người toàn mồ hôi, nhiều trùng tụ lại một chỗ khiến mùi càng nồng hơn.

Đám quân thư lần lượt xếp hàng ở các cửa khác, trong khi An và Anderson vẫn giữ vị trí đầu.

An muốn dùng khứu giác nhạy bén của mình để tìm xem mùi thơm lạ kia từ đâu tới, nhưng vừa hít sâu một hơi, liền bị mùi mồ hôi của đồng đội bên cạnh xộc thẳng vào mũi.

An bịt mũi lại, cảm giác một luồng mùi không thể diễn tả xộc thẳng lên mũi, khiến anh ta suýt ch** n**c mắt: “Cái mùi này… không phải do huấn luyện đâu, là ba ngày chưa tắm đấy!”

Anderson cười to: “Là do mũi cậu quá thính thôi. Tật này lúc đối chiến với tinh thú thì lợi, chứ bình thường sống thế này ảnh hưởng lắm đấy. Chiều nay đến bệnh viện lấy thuốc ức chế khứu giác đi.”

Những quân thư khác mồ hôi đầm đìa vừa chạy tới, nghe vậy liền nhanh chóng tách xa khỏi hai trùng nổi tiếng có sức chiến đấu cao này, tránh bị cuốn vào chuyện không đâu.

An cố nhịn cơn thôi thúc muốn tung một cú đấm vào Anderson. Ở nhà ăn cấm đánh nhau, đó là quy tắc đầu tiên. Hơn nữa, nếu gây rối làm loạn hàng, anh ta sẽ mất cơ hội được nhận phần khoai nướng đầu tiên.

Anderson cũng không muốn chọc tức An trong lúc ăn trưa, thấy anh ta đang cố nén giận, liền ngoan ngoãn im miệng.

Không thèm để ý nhau nữa, hai trùng đều dán mắt vào cửa sổ phát cơm, mong nó mở thật nhanh.

Trong bếp, robot vẫn đang bận rộn đẩy ra từng thùng kim loại to, xếp ngay ngắn thành hàng.

Rất nhanh, đến giờ phát cơm.

An quét mã trên quang não, một túi dịch dinh dưỡng liền xuất hiện — đúng hương vị yêu thích của anh ta, nhưng… khoai nướng đâu rồi? Món anh ta thích nhất biến đi đâu mất rồi?

Bên cửa sổ bên cạnh, Anderson cũng chỉ nhận được một túi dịch dinh dưỡng. Anh ta lập tức ló đầu qua nhìn An, phát hiện tình hình giống hệt nhau.

Hai trùng trao đổi ánh mắt, vừa định mở miệng, thì thấy ở cửa phát cơm có thêm một bát kim loại lớn được đẩy tới, cao gần ngang đầu họ.

Đến giờ phát cơm chính thức, các robot trong bếp mở nắp hết những thùng kim loại đó. Hương canh thịt nồng đậm tỏa ra, dần lan khắp phía bếp, nhưng khu vực bếp và cửa phát cơm vẫn ngăn cách kín. Chỉ khi robot múc đầy một chén canh rồi đẩy ra khay lấy cơm, quân thư bên ngoài mới bắt đầu ngửi thấy hương thơm đó.

Không biết bên trong chứa gì, nhưng An theo bản năng đỡ lấy bát được đưa ra. Bên trong là chất lỏng hơi đục trắng, có vài khúc xương nhỏ và những mảnh rắn màu vàng nhạt.

Giọng nhắc nhở ấm áp của hệ thống vang lên: “Các quân thư sau khi nhận phần ăn, vui lòng lấy đủ bộ dụng cụ và mau chóng rời khỏi khu phát cơm để tránh ảnh hưởng đến trùng sau.”

An nhanh chóng lấy bộ dụng cụ ăn mớ, đó là loại hình tròn, dài, có vỏ trong suốt, rồi rời khỏi cửa lấy cơm.

Phía sau trong bếp, một quân thư phụ trách giúp việc nấu ăn đang đứng quan sát lặng lẽ ở cửa.

Tên anh ta là Tafur. Trong hơn bốn mươi quân thư theo học Cordis, anh ta không thuộc loại xuất sắc, nên dù ngoài mặt bình tĩnh, nhưng trong lòng vẫn rất lo lắng khi biết món canh mình nấu được chia cho đông quân thư như vậy.

Những ai được chọn vào quân đoàn đều có thể chất vượt trội, số liệu các mặt đều rất cao, thậm chí một số còn có cảm giác đặc biệt nhạy bén. Bản thân Tafur trước khi rút khỏi chiến trường cũng là một trùng cực kỳ mẫn cảm với mùi vị, vì thế anh ta càng sợ canh mình nấu không đạt, làm ảnh hưởng tinh thần lực của những quân thư nhạy cảm đó.

Tinh thần lực của quân thư mẫn cảm mạnh mẽ nhưng cũng yếu ớt. Anh nhớ lại lần đầu học pha gia vị, vì lỡ tay đổ nửa hũ muối vào nồi mà tê rần cả người.

Vì vậy, khi nấu nồi canh này, anh ta cẩn thận đến cực điểm, nhất là khâu thêm gia vị cuối cùng.

Nồi của nhà ăn rất lớn, sau khi cho muối vào, anh ta không dám cho nhiều, mỗi lần đều thử nếm hương vị trước, nếu nhạt mới thêm chút nữa.

Phần canh mà Cordis nếm thử hôm nay chính là kết quả của mấy chén canh anh ta tỉ mỉ điều chỉnh, hương vị ổn định nhất. Sau khi gửi phần đó cho Cordis, anh ta lại phải tiếp tục nêm nếm cho mấy nồi lớn còn lại.

Không muốn vì một chút sơ suất mà khiến canh có mùi kỳ quái làm những quân thư nhạy cảm phải nôn, Tafur tốn rất nhiều thời gian.

Vừa làm việc, anh ta vừa gửi tin nhắn hỏi tiến độ các nhà ăn khác, biết mình đang là trùng chậm nhất, lại càng không dám ẩu.

Những trùng khác sớm đã hoàn thiện việc nêm nếm, để robot chia canh ra, rồi đặt cùng dịch dinh dưỡng như thường lệ. Quân thư chỉ cần quét mã là có thể nhận đủ phần.

Còn anh ta, vì quá cẩn thận mà làm chậm giai đoạn chuẩn bị đầu tiên. Thấy giờ cơm sắp đến, anh đành bảo robot tạm thời đựng canh vào các thùng kim loại lớn rồi chuyển ra cửa, chờ khi quân thư lấy cơm thì phát trực tiếp.

May là tốc độ robot rất nhanh, chẳng mấy chốc lượng canh chia còn nhiều hơn cả số quân thư đến nhận. Những trùng xếp hàng phía sau khi nhận dịch dinh dưỡng xong, cũng có thể cầm luôn một phần canh nóng hổi rời đi.

Tafur kiễng chân nhìn ra ngoài, quan sát những quân thư đã nhận cơm ngồi vào chỗ trong nhà ăn. Anh muốn xem phản ứng của họ khi uống canh thế nào. Nhưng nhà ăn quá lớn, chứa được quá nhiều trùng, đến khi phát cơm bắt đầu, những quân thư vừa kết thúc huấn luyện lại liên tiếp ùa vào với tốc độ nhanh khủng khiếp. Bọn họ xếp thành hàng phía sau, hoàn toàn che khuất tầm nhìn của trùng trong bếp khi muốn nhìn ra phía trước.

Đám quân thư cầm món ăn lạ rồi tìm chỗ ngồi, liền túm năm tụm ba bàn tán về phòng bếp nhỏ, phần thử món và các đề tài liên quan. Tin này lan ra từ tối qua đến giờ, ai cũng đã biết. Đúng lúc đang nghỉ, lại nhận được món mới ở nhà ăn, họ tự nhiên liên tưởng cả hai với nhau.

An và Anderson đi một vòng không thấy trùng quen, dứt khoát ngồi cạnh nhau.

Đồ uống đựng trong bát kim loại kia không rõ gọi là gì, nhưng ngửi mùi đã thấy ngon miệng, họ không do dự, bưng bát lên uống luôn.

Lần đầu ăn kiểu canh như vậy, họ không hề “phanh” lại. Uống xong đặt bát xuống mới bắt đầu hối hận vì đã không uống dịch dinh dưỡng trước.

Uống thứ ngon như thế rồi mới nốc dịch dinh dưỡng thì đúng là hành hạ vị giác của chính mình.

Anderson nhăn mặt lôi túi dịch dinh dưỡng ra, vặn nắp ngửa cổ uống sạch. Thấy trong bát còn ít xương nhỏ, anh ta nuốt nước bọt.

“Thứ này ngon như thế, phần còn lại bên trong chắc cũng ăn được.” Lầm bầm xong, Anderson mặc kệ, cầm bộ dụng cụ xúc cả xương bỏ vào miệng, răng “ca băng ca băng” nhai giòn.

An cầm muỗng, hớt mấy khối nhỏ màu vàng cho vào miệng, rồi ngạc nhiên phát hiện hương vị na ná món khoai nướng cậu ta từng ăn.

Anderson trố mắt nhìn phản ứng của An, thấy vẻ mặt kia bèn ăn thử một muỗng, rồi cũng nhướng mày ngạc nhiên.

Họ nhìn nhau.

Anderson thì thầm: “Là đậu đất à?”

An: “Tôi cũng thấy vậy.”

Anderson đầy vẻ “đồng lòng tự hào”: “Đậu đất đúng là mỹ thực.”

Ở bàn khác, một quân thư nói: “Hôm qua có tin nói sẽ trang bị thêm phòng bếp nhỏ. Nhưng chúng ta là lính thường, chỉ khi đạt xuất sắc trong tiểu đội mới có suất thử món chứ? Sao hôm nay lại đem đồ ngon bày thẳng trước mặt thế này?”

Một quân thư khác nói: “Tôi nghĩ đây chắc cũng là trung úy phụ trách nhà ăn tung món mới. Trước kia khoai tây chiên, khoai nướng cũng là do anh ta đưa ra.”

An vốn rất mong chờ suất thử món, hôm nay cậu ta cố gắng hơn thường ngày cũng vì chuyện này.

Cậu ta hơi lo: “Không biết sắp tới, mỗi đội sẽ có bao nhiêu suất thử món?”

Anderson cười nhạt: “Tôi chắc chắn sẽ giành được.”

An cười lạnh: “Đừng vội kiêu ngạo, tôi sẽ còn nhanh hơn cậu.”

Miệng đối đáp không ngừng, tay hai trùng cũng không dừng, “ca băng ca băng” nhai nát cả xương còn lại trong bát, chậm rãi thưởng thức.

Theo lý thì uống xong dịch dinh dưỡng là bụng phải no rồi, vậy mà ăn canh kèm xương thịt xong, họ lại thấy càng đói hơn, thậm chí mạnh hơn cả lần đầu ăn khoai nướng, cơ thể gào thét đòi ăn ngon.

An và Anderson cùng nhìn về phía cửa phát cơm, dõi hàng dài quân thư, mong tìm xem có “đàn em quen mắt” nào để lát nữa xin thêm một ngụm.

Bàn khác cũng y hệt: uống xong lại muốn nữa. Ban đầu trông không thấy khoai nướng còn hơi hụt hẫng, giờ được uống thứ ngang chuẩn “mỹ vị như khoai nướng” là họ vui ngay.

Lại có một quân thư nảy ra ý tưởng kỳ lạ: đổ thẳng túi dịch dinh dưỡng của mình vào bát canh, rồi thong thả húp.

Dịch dinh dưỡng vốn vô vị, thêm canh vào điều hòa, lập tức khác hẳn. Anh ta vừa húp vừa nhai một khúc xương, cảm nhận cái no lan ra, mặt mày phơi phới, khiến mấy trùng quanh đó cũng muốn bắt chước.

Họ không nhịn được bàn tán món tráng miệng sau bữa hôm nay ngon thật, nhưng đều tự nhắc đây không nên gọi là đồ ăn vặt.

Quan trọng nhất là ai nấy đều muốn biết vài ngày tới còn được ăn nữa không.

Có quân thư nói chắc là có. Dẫu sao khoai tây chiên, khoai nướng cũng xoay vòng theo chu kỳ; theo quy luật ấy thì món này chắc cũng ăn được vài ngày.

Mọi người đều thích,có uống có ăn, vị lại khác khoai nướng.

Nhưng quân thư biết nội tình hơn thì ý kiến ngược lại: họ cho rằng sẽ không có tiếp.

Nông trường của quân đoàn đã vào vụ, đậu đất thu hoạch quy mô lớn đang chuyển vào kho. Dù vậy, trước mắt vẫn chưa thể cho toàn quân ăn đậu đất dạng khoai tây chiên hay khoai nướng đến “đã đời”, huống hồ là các món cần nguyên liệu khác.

Quân đoàn đông quân thư như thế, muốn ai cũng ăn no rất khó.

Họ lúc nãy ăn cũng quan sát kỹ. Tuy trước đây chưa từng ăn món mới này, nhưng nhìn phần còn lại trong bát là biết có thành phần từ động vật.

Trên tinh cầu này, bình thường cũng có săn giết dã thú, dã thú hoang ít quấy rối khu dân cư biên giới, ngoài đội dọn dẹp cố định thì chẳng mấy khi phải xử lý.

Thế nên dù số lượng dã thú có nhiều, nhưng để cho toàn quân ăn no, hoặc ăn liền mấy ngày, thì còn xa mới đủ.

“Cũng đâu thể một lần ăn sạch dã thú.” Một quân thư khẽ lầm bầm.

Những trùng khác thấy cũng có lý.

Bàn bạc xong, họ thở dài. Đồ ngon mà chỉ ăn được một bữa, nghĩ sao cũng tiếc.

Cordis và Frappel tới một nhà ăn. Ban đầu cậu còn lo bọn họ, nhất là Frappel, xuất hiện có gây chú ý quá không.

Nhưng Frappel cho cậu xem một cách dùng đặc biệt của tinh thần lực: tinh thần lực cấp S, mỏng như tấm “màng” trong suốt bao quanh họ. Quân thư đến gần sẽ bị ảnh hưởng tinh thần lực, vô thức xem nhẹ sự hiện diện của họ.

“Lợi hại thật.” Cordis nhớ đến trước đây Frappel dùng thiết bị công nghệ để ẩn thân: “Còn hữu hiệu hơn món đồ lần trước anh dùng.”

“Cấp bậc cao hơn có thể ‘nhìn xuyên’ tinh thần lực, nhưng thiết bị kia thì không.” Frappel giải thích: “Khi đi nhiệm vụ cần che giấu bản thân, đa số sẽ không phí lượng lớn tinh thần lực chỉ để ẩn mình.”

“Anh lợi hại như vậy, còn mấy ai giỏi hơn anh?” Cordis tin Frappel tuyệt đối, trước mặt cậu là linh hồn của toàn quân đoàn Z11. Ở đây còn ai mạnh hơn, nhìn thấu tinh thần lực của anh?

Cách giải thích vừa rồi đúng là quá khiêm tốn.

Frappel không đáp, nhưng Cordis cảm giác tâm trạng anh có vẻ tốt. Ai mà không thích nghe lời khen chân thành chứ.

Họ theo dòng trùng qua mấy nhà ăn. Cordis thấy đám quân thư uống canh vội vàng như Ike và mấy trùng kia, nhưng vừa uống xong canh lại phải uống dịch dinh dưỡng, cùng lúc lộ ra vẻ mặt… khổ sở.

Cậu không nhịn được bật cười.

Đi một vòng, thấy ai nấy đều nhai xương “rôm rốp” như bánh quy, Cordis hơi xót xa, nhưng răng của Trùng tộc rất khỏe, mà đang lúc thèm ăn, nghiến răng cắn “bánh quy” cũng giúp dịu bớt cảm giác này.

Vấn đề này có lẽ phải để các quân thư… ăn quen dần, ăn nhiều rồi mới bớt.

Sau đó, Frappel tiếp tục đưa Cordis đi mấy nhà ăn khác, tình hình đều na ná: mọi người thích món mới của nhà ăn.

Có nhóm quân thư đã tranh luận: khoai nướng ngon hơn hay “món nước” này ngon hơn; lại có phe trung lập nói chỉ cần là đậu đất thì món gì cũng ngon. Có kẻ còn đi hỏi robot nhà ăn, mong moi được lịch thực đơn vài ngày tới.

Cordis vừa xem vừa ghi nhớ điểm cần cải thiện, ví như lần sau tung món mới thì nên có phần giới thiệu, đừng để ăn xong vẫn không biết tên canh; hoặc cần nhập vào hệ thống của robot nhà ăn vài tên món mới, chứ hỏi ba lần mà cái nào nó cũng “không biết” thì dở.

Đã đi cùng nhau dạo một vòng nhà ăn, Cordis cũng có qua có lại, đưa Frappel về văn phòng. Trước khi đi còn đưa anh một lọ mứt trái cây là bản cải tiến đêm qua cậu làm cùng Gist.

“Tôi có thêm vào trong lọ mứt này một loại nước quả chua của á thư tặng, vị ngọt của mứt sẽ phong phú hơn.” Cordis cười: “Chuyện này anh cũng có thể bảo trùng trong nhà thử, cải tiến xong ngon hơn thì lần sau nhớ gửi cho tôi ít nhé.”

Frappel gật đầu: “Tôi sẽ làm vậy.”

Cordis vui vẻ vẫy tay rồi về phòng bếp. Từ miệng nhóm phụ bếp quân thư đã về, cậu biết vừa rồi có một đám tướng lĩnh quân thư tới tìm, đợi một lúc không gặp được nên rời đi.

Cordis nhớ đến chuyện vừa rồi Frappel rủ mình về văn phòng nghỉ. Không biết có phải anh cố ý giúp cậu tránh mặt hay không.

Nghĩ đến cảnh những quân thư kia ngồi chờ cậu nấu ăn, cậu vẫn thấy hơi ngại. May là ai nấy còn việc phải xử lý, đã đi cả rồi.

Nhưng cứ thế này thì không ổn.

Việc phòng bếp nhỏ phải làm nhanh lên, ít nhất cũng phải “bịt miệng” mấy vị trung tướng trước đã, đừng để họ kéo nhau đến phòng bếp nhỏ kiếm cậu.

Đúng là áp lực như núi.