Không ngờ lần đầu tiên được tự mình phụ trách bữa ăn lại đến nhanh như vậy, nhóm quân thư quen xác định bản thân chỉ là phụ bếp học việc, trong lòng không tránh khỏi có chút căng thẳng.
Cordis liếc qua một vòng, liền thấy nét mặt ai nấy đều có chút lo lắng, dường như đang tự hỏi liệu mình có làm tốt được hay không. Cậu mở miệng trấn an: “Cho dù các anh có lỡ tay, thì đồ ăn làm ra chắc chắn vẫn ngon hơn dịch dinh dưỡng nhiều. Tôi dạy các anh bao lâu rồi, phải tin vào bản thân một chút chứ.”
Nhóm quân thư nghe xong, đều cảm thấy được an ủi thật sự.
Cordis suy nghĩ một lát, rồi nói thật với họ: “Trước đây là tôi nghĩ sai. Tôi luôn muốn các cậu phải học cho giỏi mọi thứ, làm gì cũng tinh tế, còn bắt các cậu phải nói lên quan điểm riêng. Nhưng toàn quân đoàn có hàng vạn trùng, mà thế giới này lại có vô số món ăn ngon, không thể đợi đến khi dạy các cậu thành bậc thầy hết thảy rồi mới cho ra làm được. Như thế không thực tế. Tôi đã hiểu rồi — từ nay, phương pháp dạy sẽ đổi. Tôi muốn các cậu tự tìm ra thế mạnh của mình trong thực tế, rồi từ đó mà tiến bộ dần dần.”
Lúc Cordis mới đến căn cứ nhà ăn, cậu chỉ làm ra hai món — khoai nướng và khoai tây chiên. Trong tình hình toàn tinh cầu chỉ có đậu đất được tự sản xuất, hai món đó đã đủ khiến ai cũng hài lòng.
Nhưng so với “yến tiệc khoai tây” mà cậu từng làm ở văn phòng Trung úy Marlec, thì tiến độ hiện tại lại hơi chậm. Nếu chỉ dựa vào khoai nướng mà sống qua ngày, thì so với thời chỉ có thể uống dịch dinh dưỡng, cuộc sống này có gì khác biệt đâu?
Viện nghiên cứu đã đang thử nghiệm xử lý phóng xạ độc tố trong tinh thú, nói rằng không bao lâu nữa, thịt tinh thú có thể trở thành nguồn thực phẩm dự trữ.
Nếu tinh thú thật sự có thể dùng làm thực phẩm, thì sau này nhà ăn sẽ không lo thiếu nguyên liệu. Thịt có thể trở thành món chính, mà giờ nhà ăn đã có đội ngũ chuyên nghiệp, nguồn nguyên liệu lại ngày càng dồi dào, Cordis nên để nhóm quân thư học việc của mình vừa học vừa thực hành.
Giờ nhà ăn đã có nguồn thịt từ nông trường gửi đến, Cordis phải mạnh dạn giao việc cho họ. Cậu muốn để nhóm quân thư phụ bếp này thật sự phát huy tác dụng, để họ trở thành những đầu bếp thực thụ, có thể tự mình đứng bếp và tiến bộ.
Cordis không còn nhớ rõ lúc mới đến đây mình làm công việc gì, cũng không có chuẩn mực để so sánh với bản thân. Từ khi trở thành đầu bếp chính của nhà ăn, mọi yêu cầu, tiêu chuẩn đều do cậu tự tìm tòi mà ra. Bây giờ nếu cảm thấy mình đi sai hướng, thì phải nhanh chóng chỉnh lại.
Nhà ăn không thể tinh tế như một tiệm ăn tư nhân, làm trùng phụ trách toàn bộ bếp, Cordis phải biết chỗ nào cần gấp thì gấp, chỗ nào nên lơi thì lơi.
Tuy vậy, Cordis không định từ bỏ việc dạy đám quân thư này biết nấu thật ngon. Sau này, cậu sẽ mở một khu bếp nhỏ riêng để thử món mới, lựa chọn những quân thư nấu giỏi nhất tách ra đảm nhiệm khu “xào rau” — nơi phục vụ bữa cơm ưu tiên cho quân thư cấp bậc cao hơn.
Dĩ nhiên, khu “xào rau” này cũng không cố định chỉ dành cho cấp cao. Nếu quân thư bình thường không có động lực vì chẳng có gì tốt hơn để phấn đấu, thì cơ chế “khích lệ” mà Cordis từng đề xuất với Frappel sẽ vô dụng.
Những món rau xào này sẽ được làm dư ra một phần, và phần dư đó sẽ dành cho ai nhanh tay, giành được thì ăn — một cách khuyến khích công bằng mà vui vẻ.
Sau ngần ấy thời gian dạy, đám quân thư đã học được rất khá. Chỉ cần Cordis phất tay, họ liền hiểu ý và hành động ngay, không cần cậu phải làm một mình nữa.
Nghĩ vậy, ánh mắt Cordis nhìn họ cũng trở nên dịu dàng hơn.
Những quân thư theo học cùng cậu cũng không còn sợ việc phải tự đứng bếp một mình nữa. Họ tin tưởng tay nghề của chính mình. Mỗi lần tan ca về ký túc xá, bị bạn cùng phòng hỏi sao người lại có mùi thịt, họ đều hãnh diện vô cùng.
Trước đây khi Cordis cho họ dùng thịt tinh thú để luyện khống chế lửa, cậu không cho nếm thử, nhưng gần như ai cũng lén ăn một ít — vì mùi thơm quá hấp dẫn! Dù sau đó có phải vào bệnh viện kiểm tra, họ vẫn cảm thấy đáng giá.
Được nếm hương vị của thịt dù chưa nêm dầu muối gì mà đã thấy ngon, họ càng tự tin vào tay nghề của mình.
Chỉ là, khi so với thầy Cordis, họ vẫn thấy mình kém xa. Mỗi lần nấu xong món gì, họ đều lo lắng không biết Cordis có thất vọng hay không.
Giờ Cordis trấn an họ, lại còn hạ tiêu chuẩn xuống, khiến họ quên cả lo lắng mà hăng hái thể hiện cho cậu thấy họ đáng tin.
“Trung úy, ngài cứ yên tâm! Chúng tôi nhất định nấu ngon, khiến những quân thư chưa từng ăn món ngài nấu cũng phải l**m sạch mâm!”
“Chúng tôi sẽ phát huy hết khả năng, nghiêm túc nấu canh thật ngon!”
“Đúng đúng, có Trung úy làm thầy, sao có thể để ngài mất mặt được!”
“Hắc, các quân đoàn khác còn chưa biết Trung úy chính là đầu bếp thần bí đó đâu nha……”
Cordis nhìn đám quân thư nói năng rôm rả, trong lòng vừa buồn cười vừa thấy vui. Không ngờ họ lại tự tin đến thế. Nhưng như vậy cũng tốt — cậu có thể yên tâm “mắng yêu” họ rồi. Đám này đều là những trùng từng ra chiến trường đánh tinh thú trở về, mà trước giờ cậu vẫn luôn giữ hình tượng thầy giáo hiền lành. Giờ khi họ đã có lòng tin, cậu quyết định đổi phong cách một chút.
“Tốt lắm, nghe các anh nói vậy tôi yên tâm rồi. Tôi sẽ chấm điểm từng món. Món nào dưới 60 điểm thì trong vòng một tháng, trùng đó phải đến bếp nhỏ của tôi xử lý nguyên liệu sau giờ tan ca. Làm xong mới được về.” Cordis nhướng mày: “Đã nhận quân lệnh rồi thì tôi sẽ không khách sáo nữa.”
Cả nhóm quân thư đồng thanh đáp “Rõ!”, dù vẫn hơi lo lắng không biết mình có vượt qua nổi 60 điểm không, nhưng hình phạt như vậy cũng chẳng đáng sợ.
Thấy bầu không khí đang rất tốt, Cordis cũng nhân đà đó động viên thêm, rồi không giữ họ lại nữa. Ngoài những quân thư phụ trách hậu cần phải ở lại nhà ăn, những trùng khác thu dọn xong liền nhanh chóng chạy đi về các phòng bếp mà mình phụ trách.
Mỗi trùng giờ phụ trách một khu nhà ăn riêng, một mình phụ trách nấu canh cho mỗi khu- không phải công việc nhỏ chút nào.
Nhà ăn tuy có robot trợ thủ, không cần đầu bếp làm tất cả, nhưng trong tình huống này, mức độ can thiệp của người máy cũng sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến chất lượng món canh mà họ nấu ra.
Cordis quay về phòng bếp nhỏ riêng của mình, mở hệ thống hiển thị, thấy trên màn hình đã xuất hiện hình ảnh trực tuyến từ các phòng bếp nơi nhóm quân thư phụ trách. Cậu phóng to bảng điều khiển lên giữa không trung, để hệ thống quang não tự động nhắc nhở khi có bất kỳ sự cố nào, rồi bắt đầu công việc của mình.
Hôm qua cậu hẹn với Ike rằng hôm nay, bốn bạn trùng sẽ cùng nhóm quân thư tổ chức liên hoan nhỏ, nên bây giờ cậu phải chuẩn bị nguyên liệu nấu ăn cho bữa đó.
Đúng lúc này, phó sở trưởng viện nghiên cứu Kiều gửi tin nhắn đến, báo rằng tối qua họ đã có tiến triển: thiết bị của viện nghiên cứu có thể xử lý 98% chất độc và phóng xạ trong thịt tinh thú chỉ trong thời gian ngắn. Vì thế họ sẽ gửi cho Cordis một ít mẫu đã được xử lý.
Cordis đọc tin liền thấy vô cùng phấn khởi. Cuối cùng, cậu sắp được dùng thịt tinh thú thật sự để nấu thử, xem hương vị của nó sẽ ra sao.
Trước đây, khi luyện tập, thứ mà họ mang tới phòng bếp chỉ là một vài khối thịt tứ chi của tinh thú, lại còn chứa độc tố và phóng xạ. Dù mùi khi xào lên rất thơm, Cordis vẫn quý trọng mạng sống nên chưa bao giờ dám nếm thử.
Lần này thì khác, thịt có thể ăn được, cậu sẽ có cơ hội phát huy hết khả năng của mình, mà cũng được ăn no nê một bữa. Cầu mong hương vị của thịt tinh thú thật ngon.
Chưa đợi bao lâu, Hugh đã đến, đi cùng anh ta là Buck— trùng phụ trách khuân vác hỗ trợ.
Một quân thư tóc ngắn màu vàng nhạt, trông rất nhiệt tình, đẩy xe hàng vào rồi nghiêm túc cúi chào Cordis.
Cordis cố ý ra tận cửa bếp đón họ. Dù giờ đã là một trung úy trong quân đoàn, cậu vẫn chưa quen với việc được chào theo lễ nghi, nên vội khoát tay, ý bảo không cần quá khách sáo.
“Trung úy, con tinh thú này có phần đặc biệt. Nó là do tiểu đội của Buck mang đến cho viện nghiên cứu, nên hôm nay chúng tôi cùng nhau đến giao.” Hugh vẫn giữ dáng vẻ lịch sự, giải thích lý do hai trùng cùng tới.
Cordis gật đầu, ra hiệu cho họ vào phòng bếp.
Chiếc xe đẩy to gấp đôi so với bình thường được đưa vào giữa gian bếp. Cordis suy nghĩ một chút rồi bảo: “Đặt nguyên liệu hôm nay lên bàn đảo kim loại đi. Tôi xem thử nên nấu cách nào thì hợp.” Cậu vừa nói vừa xoay người tìm găng tay.
Hugh hơi ngạc nhiên: “Trung úy, ngài không định xem qua trước sao?”
“Nấu ăn là việc tôi tự tin nhất.” Cordis vừa đeo găng, vừa đáp dứt khoát.
Bên kia, Buck hành động rất nhanh. Nghe Cordis nói đặt lên bàn, anh ta liền mở nắp thùng xe, hai tay dùng lực mạnh, “bịch” một tiếng, con tinh thú nặng nề rơi thẳng lên bàn bếp, vang một tiếng động lớn.
Cordis nhìn sinh vật chân đốt cao chừng ba mét ấy, đồng tử bất giác co lại. Cái xác giáp cứng của nó có những hoa văn kỳ quái, nhìn qua vừa thô vừa dữ. Nếu không vì hai chân đã bị cố định, cậu thậm chí có cảm giác nó có thể vùng dậy phá tan cả căn bếp.
“Loại này sống sót rất dai,” Hugh giải thích, “những con tinh thú chân to như thế này thường di chuyển rất chậm trong vũ trụ, não cực kỳ nhỏ, chỉ cần đánh trúng là gần như phế. Trong số chúng, chỉ phần xác của loài cao cấp nhất là có thể dùng. Vì chẳng có tác dụng gì mấy, nên chỉ bọn tôi — những quân thư thường xuyên chiến đấu với tinh thú — mới biết rõ về chúng.”
Cordis khẽ gật đầu: “Vậy ra anh thấy nó trông không giống đồ ăn nên mới hỏi tôi có cần xem qua trước không?”
“À…” Hugh, vốn luôn giữ phong thái tao nhã, lần này cũng ngượng ngùng gãi má: “Trung úy, ngài xem thử đi, liệu có thể dùng làm thực phẩm được không?”
Thấy Hugh bối rối, Buck bật cười: “Trung úy, anh ta không cố ý đâu. Chẳng qua gần đây viện nghiên cứu thử nghiệm máy xử lý tinh thú, mà đúng lúc đội tôi gặp một bầy loại giáp cứng này, nên mang vài con về. Không ngờ thiết bị xử lý lại phản ứng đặc biệt nhanh với loại này.”
“Có thể xác của chúng chứa thứ gì đó đặc biệt.” Hugh tiếp lời.
Cordis nhìn kỹ con tinh thú bị Buck cố định trên bàn, cái thân chân đốt khổng lồ trông dữ tợn, nhưng càng nhìn cậu càng thấy… nó có chút gì đó giống hải sản.
“Thử xem sao.”
Hugh ngạc nhiên: “Cái này… có thể ăn được à?”
“Trông nó xấu thật,” Buck nói, “tôi nghĩ Trung úy chắc cũng phải mất thời gian mới quen nổi.”
Cordis nhướng mày: “Nếu chỉ ăn những thứ nhìn đẹp, thì thế giới này đã mất đi biết bao món ngon rồi.”
Hugh và Buck nghe mà mơ hồ chẳng hiểu hết,nhưng cuối cùng vẫn bị Cordis chỉ huy làm theo. tinh thú còn sống này dài hơn 3 mét, Cordis không dám động vào, vì thế cậu đứng chỉ huy.
Con tinh thú kia có chút giống con cua, Cordis nhìn mấy cái chân dài của nó liền nghĩ đến vị thịt cua, với loại tinh thú cấp bậc này, cậu tạm thời định ra cách chế biến là hấp hoặc xào giòn.
Buck trực tiếp rút con đao quân đội đeo bên hông, đâm vào khe giáp của tinh thú. So với thân thể to lớn của nó, đầu lại rất nhỏ, anh ta giơ tay chém xuống, đâm thẳng vào tủy não nó, rồi nhẹ nhàng xoay một cái. Con tinh thú vốn chỉ bị tạm thời khống chế, trông như có thể thoát ra bất cứ lúc nào, lập tức hoàn toàn bất động.
Cordis nhìn lưỡi đao của anh ta, nhớ đến con dao phay của mình. Lúc cậu mua thanh dao đó, tài chính còn eo hẹp, cảm thấy nó thật đắt, lúc ấy ông chủ còn nói đó là loại dao có thể chém được cả giáp cứng trên người tinh thú. Giờ nghĩ lại, quả thực đúng lúc có thể dùng đến.
“Đợi một chút, rửa sạch nó trước đã.” Cordis ngăn lại khi thấy Buck định chặt con tinh thú giống con cua ấy ra làm tám mảnh.
Bọn họ cùng nhau ra tay, dùng súng phun nước áp lực cao rửa sạch sẽ con tinh thú nhiều chân có vẻ ngoài dữ tợn kia.
Trong lúc đó, Ike, Laike và Trung Úy Marlec – trùng cố ý đến để tranh phần ăn ké – lần lượt đi vào, cũng bị Cordis kéo lại, bắt cùng nhau giúp rửa cua.