Đột nhiên được thăng chức, toàn bộ trách nhiệm của nhà ăn quân đoàn đều rơi xuống người Cordis, khiến cậu vừa có áp lực vừa có động lực.
Từ khi bắt đầu đảm nhiệm vị trí đầu bếp của quân đoàn, cậu đã có kế hoạch riêng cho mình. Hiện giờ thấy rõ rằng sắp phải gánh vác nhiều trách nhiệm hơn, có vài việc không làm sẽ là một thiếu sót, nhưng… Cordis cảm thấy bản thân cũng nên chủ động tiến lên.
Hôm nay, cậu làm món rau xào để mang đi cho Trung úy Marlec nếm thử, cũng là vì cảm thấy nhà ăn đã có thể ổn định việc cung ứng khoai nướng, họ nên thử tiếp tục cho ra thêm món mới.
Thượng tướng Manny và Frappel đều không có ý kiến gì về việc phát triển của nhà ăn, trái lại còn hy vọng cậu có thể đưa ra hướng đi tốt hơn.
Cordis trầm ngâm một lát, rồi đưa ra đề nghị về “cơ chế khen thưởng”.
Cậu cũng không vòng vo, trước khi hai người kia kịp hỏi đã mở miệng giải thích:
“Tôi cảm thấy khoai tây chiên chỉ có thể tính là thực phẩm sản xuất công nghiệp, không thể coi là ‘mỹ thực’. Nhưng hiện giờ tình hình thực tế là nguyên liệu nấu ăn không đủ, muốn cung cấp rau xào cho toàn bộ quân thư trong căn cứ là chuyện không khả thi, nên tôi hy vọng có thể lập ra một phòng bếp nhỏ khác.” Cordis nói với vẻ nghiêm túc.
Từ khi đến đây, Cordis vẫn luôn dùng những nguyên liệu tinh tế nhất để phục chế lại hương vị của các món ăn ngon mà cậu từng được thưởng thức. Dù vậy, nguyên liệu mới làm ra món ăn tất nhiên không thể giống hệt như cũ. Cậu luôn muốn thử nghiệm để tìm ra hương vị mình cảm thấy tốt nhất, sau đó lấy đó làm tiêu chuẩn, lượng hóa thành quy trình cụ thể rồi dạy lại cho nhóm phụ bếp của mình, để họ có thể nhanh chóng bắt kịp.
Nấu ăn không thể chuẩn hóa bằng quy trình tinh vi. Nguyên liệu có thể đo lường được, nhưng độ lửa, cách đảo, và từng chi tiết nhỏ trong quá trình chế biến đều có thể ảnh hưởng đến hương vị cuối cùng.
Người máy có thể nắm chắc các chi tiết này rất tốt, nhưng không phải món nào cũng có thể được xác định bằng một tiêu chuẩn cố định, bởi biến số trong nấu ăn luôn tồn tại.
Hơn nữa, người máy không biết sáng tạo. Muốn làm ra món ăn ngon, vẫn phải có “con người” để sáng tạo và cải tiến.
Hiện tại, nhóm quân thư học việc đi theo cậu mỗi ngày đều luyện tập những kỹ năng cơ bản nhất như cắt thái và cảm nhận độ nóng của nồi. Giờ có nguyên liệu, họ cũng có thể bắt đầu tự mình nấu. Cordis cho rằng họ không thể mãi chỉ luyện tập, chỉ có thực hành mới giúp họ hiểu rõ.
Trước khi mang các món ăn ra phục vụ chính thức trong nhà ăn, Cordis hy vọng có thể mở một cửa sổ nhỏ, chia phần các món mà nhóm phụ bếp luyện tập mỗi ngày, rồi chọn ra một số quân thư đến nếm thử.
Nhóm phụ bếp có thể trao đổi trực tiếp với trùng ăn, sau đó những món nào đạt chất lượng ổn định sẽ được đưa vào danh sách cung ứng cố định cho nhà ăn.
Còn việc chọn ai được quyền “nếm thử” lại không phải điều Cordis có thể quyết định.
“…Thật ra cái này cũng coi như là một hoạt động hỗ trợ, vừa có thể giúp ích cho nhà ăn, vừa lầ cách khích lệ các quân thư khác. Về phần phân chia suất ‘ đồ ăn thử’ này như thế nào, hai anh là trùng phụ trách huấn luyện binh sĩ, cứ tùy các anh quyết định.” Nói đến đây, Cordis hơi ngượng ngùng cười: “Cũng để bọn họ biết nhà ăn không chỉ biết làm món đậu đất.”
“Tôi cảm thấy tạm thời sẽ không có trùng nào không muốn ăn đồ làm từ đậu đất đâu.” Thượng tướng Manny nhướng mày: “Nhưng cách cậu nói cũng không tồi.”
Anh ta nhìn về phía Frappel.
Frappel sau khi suy nghĩ cũng cảm thấy đề xuất này khả thi.
Hôm qua, họ vừa xem báo cáo mà Viện trưởng viện y gửi đến, theo số liệu cho thấy thực phẩm tự nhiên quả thực có tác động tích cực đến tinh thần lực của quân thư.
Còn từ thực tế mà xét, chỉ cần nhìn vào việc gần đây trên mạng quân đoàn không còn thảo luận về chiến thuật như trước nữa, mà chuyển sang bàn tán sôi nổi chuyện làm sao để nhà ăn tăng thêm các món ăn vặt sau bữa chính, là có thể thấy họ khao khát đồ ăn ngon đến mức nào. Dù điều đó nghe có vẻ kỳ lạ, nhưng thật sự đã k*ch th*ch tinh thần và sĩ khí của họ.
Giờ nếu treo phần thưởng “được thử đồ ăn từ phòng bếp nhỏ” của nhà ăn trước mắt họ, thì mấy tay lính trẻ có thiên phú nhưng thường ngày lười biếng, giấu sức lúc huấn luyện, chắc chắn sẽ bộc phát hết khả năng của mình.
Nghĩ đến cảnh tượng đó, hai vị quân thư đều mỉm cười.
Cordis nhìn thấy đề xuất nhỏ của mình được chấp nhận thì tâm trạng tốt lên không ít, rồi lại chợt nghĩ đến vấn đề khác khi so sánh với nhà ăn ở thế giới cũ của mình.
Dù ở đâu, nhà ăn cũng đều được chia thành khu lớn và phòng bếp nhỏ, có nơi công nhân và lãnh đạo còn ăn chỗ khác nhau. Nhưng từ khi vào quân đoàn đến nay, cậu chưa từng nghe thấy yêu cầu như vậy.
Khi đó, cậu chỉ nghĩ bản thân là một đầu bếp bình thường, chỉ cần phục vụ cho các quân thư bình thường, quân đoàn sắp xếp thế nào thì làm thế đó. Nhưng giờ, cậu hiểu rõ rằng vị trí của mình trong quân đoàn — một người có thể nắm giữ “mỹ thực” — là độc nhất vô nhị. Không chỉ cần quan tâm đến mấy chục trùng phụ bếp còn chưa thể tự làm chủ, mà còn nên suy nghĩ cho cả quân đoàn này.
Hơn nữa, nhìn tốc độ mà các tướng lĩnh“tiêu diệt” món ăn cậu làm vừa rồi, có thể thấy họ hoàn toàn không hề vô cảm với hương vị của cậu.
Trước đây bọn họ không hề yêu cầu cậu mở riêng một phòng bếp nhỏ cho mình, chẳng lẽ thật sự là mọi người đều vui vẻ cùng nhau ăn chung một nồi sao?
Cũng có thể là vì trước kia dịch dinh dưỡng cũng như thế, không cần phải phân chia kỹ lưỡng làm gì?
Frappel chú ý thấy vẻ mặt bối rối của Cordis, liền hỏi cậu đang nghĩ gì.
Cordis ngượng ngùng hắng giọng, nhưng vẫn quyết định nói thẳng: “Tôi đang nghĩ, quân đoàn có cần mở riêng một phòng bếp nhỏ cho các tướng lĩnh cấp cao không?”
“Tôi thấy ý này không tệ!” Thượng tướng Manny nhướng khóe môi: “Mấy tên nhóc đó cũng giống như quân thư bình thường thôi, có thêm chút động lực cũng tốt.”
“Ví dụ như mỗi trung úy sẽ có một phần món cố định, rồi từ đó cấp bậc càng cao thì thực đơn càng phong phú hơn. Muốn được thêm món ăn, bọn họ phải có thành tích nổi bật, như vậy lúc ra tiền tuyến đánh tinh thú chắc chắn sẽ càng có động lực hơn.” Thượng tướng Manny tỏ vẻ rất hài lòng với ý kiến này, thậm chí còn thấy thích hơn cả chuyện khích lệ bằng cách cho thử món ăn ở nhà ăn.
Quân thư đóng quân ở biên tinh đều rất cố gắng chiến đấu, nhưng khi đã đạt đến một trình độ nhất định, với những người có thiên phú bình thường thì hầu như không còn cơ hội thăng tiến. Mà những gì tinh cầu nhỏ này có thể cung cấp để làm phần thưởng cho họ cũng ngày càng ít.
Vì thế, món ăn ngon do Cordis – trùng được Frappel chứng thực là có thể sánh ngang với những đầu bếp giỏi nhất của đế quốc – làm ra, tuyệt đối sẽ trở thành một “mũi tên động lực” mạnh mẽ đối với họ.
Quân thư là vũ khí sắc bén của đế quốc, nhưng nếu cho họ thứ để khao khát, cho họ mục tiêu để phấn đấu, thì họ sẽ chiến đấu càng điên cuồng hơn.
Đối với những quân thư đóng giữ ở biên giới xa xôi, Trùng đực các hạ cách họ quá xa, chỉ có thể ăn được món ngon bằng chính công sức của mình mới là điều thực tế mà họ có thể vươn tay chạm tới.
Thượng tướng Manny hơi nheo mắt, nghĩ rằng chỉ khi có khát vọng và động lực, các chiến sĩ anh dũng của đế quốc mới có thể cảm thấy thỏa mãn trong những trận chiến khốc liệt với tinh thú.
Frappel lại thẳng thắn hơn Thượng tướng Manny, anh nói: “Bọn họ thường ngày than phiền rằng quân công ngoài việc đổi hẹn hò với Trùng đực các hạ thì chẳng có tác dụng gì khác. Nếu giờ cho phép dùng nó để đổi món ăn, không biết họ có đồng ý không.”
“Chuyện này có thể dùng điểm tích lũy trong quân đoàn là được.” Thượng tướng Manny suy xét nghiêm túc, cảm thấy điểm quân công là loại đơn vị phổ biến của đế quốc, nên vẫn phải cẩn trọng khi sử dụng.
“Tôi cũng thấy vậy, tốt hơn hết là không nên gộp lẫn hai thứ đó.” Cordis khẽ đồng ý. Cậu thật sự không ngờ rằng đề nghị của mình lại khiến hai trùng kia suy nghĩ xa đến tận tám trăm dặm.
Hóa ra cách nghĩ của họ và cậu hoàn toàn không ở cùng một tầng.
Tuy vậy, hướng suy nghĩ củaThượng tướng Manny và Frappel lại mang ý nghĩa tích cực hơn nhiều!
Nghĩ đến cảnh các quân thư liều mạng chiến đấu ngoài chiến trường không chỉ để bảo vệ đế quốc hay để thăng chức, mà còn vì được ăn món ngon từ phòng bếp nhỏ, Cordis cảm thấy làm đầu bếp như vậy đúng là đáng tự hào.
Thượng tướng Manny và Frappel trao đổi đơn giản với nhau, rồi nhanh chóng quyết định việc mở phòng bếp nhỏ cho cấp tướng và thiết lập chương trình thử món ăn ở nhà ăn.
Cordis sau đó chỉ cần tiếp tục làm việc theo tiến độ của mình, nhưng lần này do cậu chủ động đưa ra đề nghị mang lại ảnh hưởng tích cực cho quân đoàn, nên cả Thượng tướng Manny và Frappel đều nhìn cậu bằng ánh mắt khác.
“Về sau cậu nên làm như vậy nhiều hơn, đưa cho chúng ta thêm vài ý kiến hay nữa.” Ánh mắt của Thượng tướng Manny nhìn Cordis chứa đựng sự tán thưởng.
Cordis chỉ có thể mỉm cười: “Tôi chỉ làm những gì một đầu bếp nên làm thôi.”
“Đừng khiêm tốn.” Frappel nghiêm túc nói.
Cordis bất đắc dĩ nhìn anh: “Chúng ta đang khen qua khen lại nhau sao?”
Thượng tướng Manny nhìn hai trùng, trong mắt lóe lên chút nghi hoặc khó hiểu, rồi cụp mắt xuống. Ông ta không muốn tiếp tục nghe hai tên thanh niên này nói thêm gì khiến ông ta cảm thấy không thoải mái, nên đứng dậy cáo biệt.
“Chuyện về thử món ăn và phòng bếp nhỏ sẽ có đội chuyên nghiệp đến hỗ trợ cậu, hãy tập trung hơn vào việc nghiên cứu món ngon của mình.” Thượng tướng Manny cúi người vỗ vai Cordis: “Tôi đi trước, Frappel sẽ ở lại cùng cậu chờ một lát.”
Cordis ngơ ngác gật đầu, nhìn Thượng tướng Manny rời đi, rồi quay sang hỏi: “Đội chuyên nghiệp đó đã chuẩn bị xong chưa?”
“Rồi.” Frappel gật đầu.
Trong lúc chờ đội chuyên nghiệp đến, Cordis tiếp tục trò chuyện cùng Frappel. Sau khi Thượng tướng Manny rời đi, cậu thấy thoải mái hơn nhiều, đứng dậy tò mò quan sát quanh văn phòng, đặc biệt là những tấm huân chương treo trên tường.
“Có thể giới thiệu cho tôi nghe về chúng được không?” Cordis tròn mắt nhìn Frappel, ánh mắt sáng rực.
Những tấm huân chương đó đều mang những câu chuyện phía sau, mà Frappel – trùng đã từng trực tiếp trải qua – là trùng hiểu rõ nhất. Anh nhìn chúng với vẻ mặt phức tạp, suy nghĩ một lúc về cách nên kể lại.
Cordis lắng nghe Frappel kể lại từng chiến dịch, đối chiếu các huân chương với những sự kiện nổi tiếng mà cậu từng nghe qua từ miệng những trùng từng tham chiến.
Lần nguy hiểm nhất mà Cordis từng trải qua từ khi đến Z11 tinh chính là vụ tai nạn xe bay mất kiểm soát, và ấn tượng lớn nhất của cậu về nơi này là hoang vu và tuyết trắng. Nhưng hôm nay, qua lời Frappel, cậu được nghe những trận tập kích của tinh thú cách nơi này rất gần.
Frappel nói về những chiến dịch đã mang lại vinh dự cho quân đoàn bằng giọng điềm tĩnh, bình thản, chẳng khác gì cách anh nói chuyện hằng ngày.
Cordis không nghe thấy bất kỳ sự kiêu ngạo hay tự hào nào của người từng trải ở trong đó.
Cậu không nhịn được mà hỏi: “Anh có thích công việc hiện tại không?”
Frappel dừng lại một chút, Cordis tưởng rằng anh sẽ nhíu mày rồi hỏi ngược lại cậu vì sao lại gọi đó là “công việc”, nhưng Frappel không làm vậy, chỉ bình thản nói: “Nơi này cần tôi.”
“Vậy còn lúc đầu thì sao? Vì sao anh lại vào đây?” Cordis không nhịn được hỏi tiếp.
Frappel nhìn lên tường, nơi treo đầy huân chương, đường nét trên khuôn mặt anh rõ ràng và cứng cáp. Ai hiểu rõ sức mạnh của Frappel đều có thể thấy sự kiên định trong ánh mắt anh, nhưng Cordis lại cảm thấy có chút u buồn yếu ớt trong vẻ sâu thẳm ấy.
Trái tim Cordis khẽ co lại, nhận ra mình hơi lỡ lời, định chuyển đề tài thì Frappel quay đầu, ánh mắt anh giao với ánh mắt cậu.
Cordis bị đôi mắt xanh lam ấy nhìn thẳng đến mức tim đập loạn, cậu vội xua tay: “Coi như tôi chưa hỏi gì nhé.”
Frappel không thấy đó là chủ đề không thể nói, chỉ đang suy nghĩ nên diễn đạt thế nào. Anh không biết Cordis có giống những quân thư khác trong quân đoàn — những trùng sùng bái anh hay không. Anh không muốn một lời thật lòng của mình lại khiến hình tượng trong lòng cậu sụp đổ.
“Tôi chỉ đang nghĩ…” Anh nhìn Cordis, hàng mi khẽ động: “Nên nói với cậu thế nào cho đúng.”
Cordis hiểu được rằng Frappel không hề khó chịu, cậu bật cười: “Muốn nói sao thì nói, anh xem tôi này, toàn nói trước khi kịp nghĩ thôi.”
“Thể chất và tinh thần lực của tôi đều đạt song S, gia tộc và đế quốc đều yêu cầu tôi đến nơi này.” Frappel cuối cùng cũng nói ra, chẳng chút che giấu, hoàn toàn đúng như Cordis đoán.
“Vậy ban đầu anh muốn làm gì?” Cordis lại hỏi.
“Không biết, chỉ là tôi không thích chiến trường.” Frappel thành thật trả lời.
Lần này, Cordis nhìn anh với ánh mắt dịu dàng, trong trẻo như được phủ một tầng nước sáng long lanh.
Frappel không ghét ánh nhìn đó.
“Cho nên anh mới mạnh như vậy phải không?” Cordis nhớ lại lần đầu tiên nhìn thấy cảnh Frappel chiến đấu — là Ike chiếu cho cậu xem — rồi cười nói: “Đánh nhanh thắng nhanh, sau đó rời chiến trường.”
Frappel nghĩ một chút, gật đầu: “Có thể đúng như vậy.”
Cordis không nhịn được vươn tay ôm lấy Frappel, vỗ nhẹ lưng anh, cảm giác chua xót trong lòng liền tan đi, trở nên nhẹ nhõm: “Anh thật đáng yêu.”
Frappel theo phản xạ nhíu mày, không hiểu vì sao cậu lại dùng chữ “đáng yêu” để hình dung anh.
Cordis vừa ôm xong liền buông ra, cậu biết cảm xúc của mình không hoàn toàn trong sáng, nên vẫn nên giữ khoảng cách thì hơn. Frappel nhìn gương mặt hơi ửng đỏ của cậu, định mở miệng hỏi thêm nhưng rồi lại thôi.
Ngay lúc cả hai dường như đang muốn nói điều gì đó trong không khí hơi mơ hồ này, ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa.