Tiễn bạn bè xong, Cordis nằm xoài trên sô pha lướt bảng tin bạn bè trên quang não.
Trước kia cậu không biết có chức năng này, vì trước đây chưa từng mở ra, quang não cũng không nhắc nhở nên cậu không phát hiện.
Vừa rồi nghe bọn họ nói chuyện phiếm nhắc đến vài câu, cậu mới nhớ ra mà hỏi quang não.
Trong thời đại tinh tế, mọi thông tin đều được tập trung, đi đến đâu cũng dùng ID thông tin sinh thành sau khi ra đời, còn kênh Tinh Võng thì mỗi trùng chỉ có một mã số.
Tinh Võng giống như một thế giới thứ hai, công dân có thể trực tiếp công khai đăng tin trên đó, toàn bộ công dân đăng ký đều có thể xem được. Ngoài ra, còn có vô số nhóm và diễn đàn được lập ra vì nhiều lý do khác nhau, những trùng được thêm vào nhóm thì có thể thấy nội dung, còn riêng tư nhất là phần chia sẻ giữa những trùng đã thêm nhau bằng tài khoản quang não — chỉ khi là bạn bè mới có thể xem được.
Cordis đơn giản mà thô bạo chia phần này thành bốn loại: tin tức thế giới, nhóm tin tức, diễn đàn và bảng tin bạn bè.
Điều khiến cậu hơi buồn bực chính là, mấy chức năng này ở Hoa Hạ được chia ra bằng nhiều phần mềm khác nhau, đến tinh tế tất cả đều nằm chung trên một mạng.
Cuối cùng, tài khoản chủ thể hiển thị vẫn là “Cordis”, với ID thông tin cố định.
Cordis dứt khoát điều chỉnh giao diện Tinh Võng, đem phần có thể giao lưu cùng người khác phân loại thành phần mềm nói chuyện phiếm.
Cậu mở phần mềm đó ra, rồi mở bảng tin bạn bè của mình. Ở đây chỉ hiển thị tin tức của những trùng đã được thêm làm bạn.
Tài khoản quang não của cậu thêm chẳng được mấy trùng, dựa theo thứ tự chia sẻ gần nhất mà xem qua, Cordis phát hiện những tin tức bọn họ đăng đều đúng với ấn tượng mà cậu có về từng trùng.
Điều khiến cậu hứng thú nhất là bài chia sẻ ngày hôm qua của Yaya — anh ta đăng mấy tấm hình thực vật, có hoa tươi rực rỡ, cũng có mấy quả treo trên cành với hình dáng kỳ lạ.
Cordis không nhịn được gửi tin hỏi Yaya rằng mấy quả đó có độc không.
Những quả màu vàng rực tua tủa kia nhìn qua có chút giống phật thủ cam.
Phật thủ cam có thể làm mứt, hoặc để phơi khô làm hương liệu, mùi vừa độc đáo vừa dễ chịu. Nếu quả đó là một loại thuộc họ cam quýt trong tinh tế, bất kể nó có vị ngọt thanh như cam hay chua như chanh, Cordis đều sẽ lớn tiếng nói rằng cậu thích nó.
Dù là để ăn trực tiếp, làm nguyên liệu ngâm nước hay chế thành dấm thiên nhiên, cậu đều hoan nghênh.
Yaya trả lời tin rất nhanh, nói cậu ta cũng không biết quả đó có thể ăn được hay không, vì đây là lần đầu tiên cây ra quả, nếu Cordis thích thì cậu ta có thể gửi vài trái cho cậu.
Cordis tất nhiên là vui vẻ đồng ý, chỉ chờ nhận được quả rồi cắt ra xem, thử xem có độc không, sau đó nếm hương vị để đoán xem nó có thể dùng như trái cây hay làm nguyên liệu nấu ăn.
Xem tiếp mấy người khác chia sẻ, phần lớn đều là trò chơi hoặc phát sóng trực tiếp. Cordis còn thấy Ike đăng một tấm ảnh chụp dưới Hùng Trùng Các, trời xanh mây trắng, trùng trong ảnh cười dịu dàng, trông rất dễ khiến trùng khác có thiện cảm.
Cậu nghĩ, ở tinh cầu biên giới như vậy, sự tồn tại của trùng đực có lẽ cũng tương đương với thần tượng tinh thần.
Cậu còn thấy Morrie chia sẻ về trò chơi rèn đồ, là một video được biên tập cắt nối rất khéo: từ khâu luyện nguyên thạch, chế tạo, đến khi mô hình á thư nhỏ múa may vũ khí, gió lốc ào ào nổi lên.
Cordis xem mà cảm thấy thú vị, liền bấm thích.
Trò chơi thời đại tinh tế đúng là rất đặc sắc.
Sau khi dạo một vòng, cậu đăng ảnh chụp mọi người cùng ăn lẩu hôm nay.
Phải nói quang não thật sự rất tiện, chỉ cần điều chỉnh góc độ ưng ý là có thể chụp được bức hình hoàn hảo.
Cậu viết chú thích: “Cùng bạn bè ở bên nhau, có một ngày ăn uống vô cùng vui vẻ”, rồi đăng ảnh lên.
Thấy trời đã không còn sớm, cậu đi tắm rửa, sau đó nằm vào khoang mô phỏng, chơi trò chơi mà mấy ngày nay vẫn đang tiếp tục.
Dù Frappel không nói rõ, nhưng vì lo nội dung trong chip có tính cơ mật, Cordis vẫn luôn không kết nối Tinh Võng khi sử dụng nó.
Cậu cắm chip vào khe trong khoang mô phỏng, rồi nằm xuống.
Lần đầu tiên Cordis thông qua khoang mô phỏng tiến vào tinh cầu được ghi lại trong dữ liệu, cậu thật sự nghĩ rằng mình đã xuyên đến một hành tinh rừng rậm nào đó, suýt nữa tưởng mình lại xuyên qua lần nữa.
Ban đầu cậu giống như con ruồi mất đầu, đi loạn trong rừng rậm vô tận, cẩn thận quan sát từng loại thực vật xem có ăn được không. Sau đó, trong lúc vô tình vận dụng tinh thần lực, cậu phát hiện trong thế giới mô phỏng này, mình có thể dùng tinh thần lực để dò tìm.
Giống như mở ra một cánh cửa thế giới mới, Cordis có thể thuần thục dùng tinh thần lực để mở không gian trong vòng cổ, nhưng đó chỉ là để thu phóng đồ dùng sinh hoạt. Trong khoang mô phỏng, tinh thần lực lại có công dụng khác.
Thế giới trong khoang được cấu thành như một không gian song song, khi cậu vận dụng tinh thần lực, cảm giác giống như các tu sĩ trong truyện tu tiên dùng thần thức — tinh thần lực trải rộng trên mặt đất, tìm kiếm những thứ mình muốn.
Tuy nhiên, năng lực này tiêu hao tinh thần lực rất nhanh. Cordis chơi hăng say đến mức khi bị khoang mô phỏng cưỡng chế đẩy ra,lúc này cậu mới phát hiện huyệt Thái Dương nhức nhối, tinh thần lực cũng cạn sạch.
Hôm sau, cậu cẩn thận thử lại, thì phát hiện thêm một chức năng mới — có thể dùng “góc nhìn của thượng đế” để sàng lọc. Toàn bộ động thực vật trên tinh cầu sẽ hiện ra trước mắt cậu như những trang sách đang lật, để cậu tùy ý chọn lựa.
Chip có tổng cộng bốn dữ liệu tinh cầu, Cordis đã dò xét xong ba tinh cầu.
Điều cậu muốn tìm nhất trên những tinh cầu này là ngũ cốc của địa cầu, nhưng từ đám thực vật hoang dã mà tìm ra loại chưa từng qua tiến hóa, chọn giống hay lai tạo thì thật sự quá khó.
Dù vậy, Cordis vẫn tràn đầy hy vọng. Với trình độ khoa học hiện nay, chỉ cần tìm được giống tiến hóa thích hợp, muốn lai tạo ra lúa hoặc lúa mạch chắc cũng không khó.
Cậu không hiểu rõ khoa học kỹ thuật tinh tế, nhưng đối với các nhà nghiên cứu thì lại vô cùng tin tưởng.
Sau nhiều ngày vất vả tìm kiếm, Cordis thật sự tìm được hơn mười loại thực vật có ngoại hình và đặc tính gần giống lúa mạch. Chỉ cần có thể mang mẫu về trồng thử trên một diện tích nhỏ, cậu sẽ có thể xác định ngay xem chúng có thể ăn được hay không.
Cordis nghiêm túc ghi lại tọa độ và hình ảnh của những loại thực vật mà cậu thấy hứng thú, chỉ cần có thể đến được tinh cầu đó, việc tìm ra chúng không phải là vấn đề lớn.
Sau khi nằm ổn trong khoang mô phỏng, cậu truyền tinh thần lực, vừa mở mắt ra thì cảnh tượng trước mắt khiến Cordis ngây người.
Nấm. Đủ loại nấm to nhỏ khác nhau, với vô số màu sắc rực rỡ.
Toàn bộ tinh cầu như bị nấm chiếm lĩnh, không khí ẩm ướt và mờ mịt. Cordis vừa mới mở mắt thích ứng với tinh cầu mới, thì ngay trước mặt cậu, một cây nấm khổng lồ to như một ngôi nhà đang phun ra mây bào tử.
Mũ nấm đỏ sậm, thân nấm trắng nõn, bào tử phun ra có màu lam nhạt.
Mọi thứ trông như trong mộng, đẹp đến hư ảo.
Cordis đứng ngây người vài giây mới hoàn hồn, đưa mắt nhìn quanh. Khắp nơi đều là nấm, nhiều đến mức cậu không kìm được mà khóe miệng khẽ nhếch lên. Nhiều nấm như vậy, chỉ cần chặt một cây là đủ cho rất nhiều người ăn, hơn nữa chủng loại phong phú như thế, không biết sẽ có bao nhiêu loại có thể chế biến thành món ngon.
“Thể chất của quân thư thật đúng là tốt ghê.” Cordis nhìn chằm chằm một cây nấm xám trắng bình thường mọc thành bụi trước mặt, tuy thân nó cao hơn cậu, nhưng dáng vẻ lại khá giống loại nấm bào ngư mà cậu từng ăn trước kia.
Nếu bây giờ không phải đang ở trong khoang mô phỏng, Cordis thật sự rất muốn lập tức hái nó về nấu thử.
Nấm dù không nêm gì cũng đã ngon, thêm chút thịt xào cùng thì lại càng tuyệt vời.
Trong lòng hơi tiếc nuối vì hiện tại không thể ăn, Cordis bèn đi dạo quanh đám nấm, giống như lần đầu tiên bước vào thế giới mô phỏng.
Cậu đi rất lâu, càng đi càng thấy tinh cầu này như bước ra từ một câu chuyện cổ tích, màu sắc tươi sáng rực rỡ đến lạ lùng. Ngoài nấm ra, những loại thực vật khác mọc rất thưa thớt.
Thực ra Cordis cũng hơi sợ, bởi vì đám nấm ở đây, dù lớn hay nhỏ, đều to gấp mấy lần so với nhận thức trước kia của cậu. Môi trường nấm sinh trưởng lại cực kỳ ẩm ướt, đôi khi cậu vừa đi qua, cây nấm bên cạnh liền đột ngột phun bào tử.
Nếu không phải vì đang đi trong hình ảnh được ghi lại trong dữ liệu, thì chỉ cần nghĩ đến việc mấy đám bào tử kia rơi xuống người mình, rồi bị hít vào phổi, Cordis đã thấy rùng mình. Không biết bào tử ấy có độc không, cũng chẳng rõ nấm trên tinh cầu này bao nhiêu loại là vô hại — chỉ nghĩ sơ qua thôi cũng thấy sợ.
Sau khi đã thỏa mãn niềm vui “người tí hon đi lạc giữa thế giới toàn nguyên liệu nấu ăn”, Cordis chuyển sang chế độ “góc nhìn của thượng đế” quét qua một lượt, quả nhiên toàn bộ tinh cầu đều bị nấm chiếm cứ.
Xem qua dữ liệu tổng hợp, cậu thấy trên tinh cầu này có hơn mười vạn loại nấm có thể quan sát được bằng mắt thường.
Nhìn con số này, Cordis thấy rất vui, nhưng ngay sau đó lại cảm thấy phiền.
Trong từng ấy chủng loại, làm sao chọn ra được loại nấm có thể ăn đây?
Không biết kỹ thuật nhận biết nấm ăn được mà cậu từng học trên địa cầu có còn dùng được trong tinh tế không.
Cordis đánh dấu tinh cầu này lại, ghi chú rằng toàn bộ nơi này đều là kho tài nguyên khổng lồ.
Một tinh cầu toàn nấm, mà nấm lại to đến mức ấy, chỉ riêng tốc độ sinh trưởng của bào tử thôi cũng đủ giúp quân thư ăn no mà không lo thiếu lương thực.
Cậu không biết bao giờ mới có thể gặp lại Frappel, nhưng trong lòng đã nôn nóng muốn chuyển hết thông tin mình thu thập được cho anh, để anh cử người đến thu thập mẫu thực vật mang về. Chỉ cần xác nhận loại nào ăn được, nguồn nguyên liệu nấu ăn của cậu sẽ phong phú hơn hẳn!
Năng lực của quân đoàn mạnh hơn cá nhân cậu gấp không biết bao nhiêu lần. Ví như trước đây cậu từng đề cập đến việc có thể dùng quả hành tím, hiện giờ loại đó đã được đưa về tinh hạm để thử nghiệm.
Chờ gặp lại Frappel, Cordis sẽ kể cho anh nghe chuyện này, nhưng trong lòng cậu cũng đã tính sẵn.
Dù hiện tại đang có quân hàm trong quân đoàn, nhưng Cordis luôn tự nhắc mình nhớ rõ thân phận bây giờ là tổng bếp của nhà ăn. Ở nhiều việc, cậu phải biết điểm dừng.
Dữ liệu của loại tinh cầu như thế này, dù nhìn thế nào cũng là cơ mật. Frappel đã cho cậu xem, cậu không thể tùy tiện chia sẻ cho trùng khác — muốn đưa ai xem cũng phải được anh đồng ý trước.
“Vẫn là ngày mai hãy gửi tin nhắn đi.” Cordis nhìn đám nấm thành từng cụm như rừng, quyết định trước tiên sẽ gửi một tin trên quang não, xem có thể nhận được hồi âm không.
Nếu không được, thì chờ gặp mặt rồi nói sau.
Dù sao gửi tin nhắn đến thống soái của toàn quân đoàn thì khả năng được trả lời vẫn cao hơn việc chờ gặp trực tiếp.
Cordis cố nhịn cơn thèm muốn ăn nấm, ăn cơm, làm mì, rồi rời khỏi khoang mô phỏng.
Khi nằm xuống giường, tâm trạng cậu vẫn còn hưng phấn, trằn trọc mãi mới ngủ được.
Tỉnh dậy, Cordis cảm giác khóe miệng mình còn đang cong lên. Cậu mơ hồ nhớ mình đã mơ thấy một nồi lẩu nấm, với vô số loại nấm ngon không kể xiết. Chỉ cần nghĩ lại thôi cũng khiến cậu thấy vui sướng.
Sau khi đến căn cứ quân đoàn và vào nhà ăn làm việc, Cordis nhận được một tin vui — Trung úy Marlec đến bếp tìm cậu, nói buổi chiều sẽ cùng đi nông trường.
Trung úy Marlec nhắc chuyện đi nông trường là việc đã bàn từ mấy hôm trước.
Cordis nghe vậy thì hơi bất ngờ, còn nghĩ rằng đợt thu hoạch đậu đất đầu tiên còn lâu mới tới.
“Đậu đất sinh trưởng nhanh như vậy sao? Đã có thể thu hoạch đợt đậu đất đầu tiên rồi à?” Cordis tò mò hỏi.
Trung úy Marlec giải thích: “Để sớm ngày cung ứng được đậu đất cho căn cứ, sau khi nông trường khởi động, quân đoàn đã chi tiền mua một lượng lớn dịch dinh dưỡng thúc đẩy sinh trưởng thực vật.”
Loại dịch này cực kỳ hiệu quả, chỉ có điều rất đắt.
Thông thường, dịch dinh dưỡng thực vật được dùng ở các trang trại gieo trồng quy mô lớn, hoặc để nuôi dưỡng những loại cây hiếm, giúp chúng nhanh chóng vượt qua giai đoạn mầm yếu.
Vì muốn rút ngắn thời gian thu hoạch đậu đất, tướng quân không hề do dự mà phê ngay khoản chi, ra lệnh cho hậu cần đi mua.
Theo kế hoạch trước đó, lứa đậu đất đầu tiên có thể được thu hoạch và cung ứng cho căn cứ, và cũng bắt đầu từ lúc ấy, quân đoàn chính thức nắm quyền chủ động trong việc cung cấp nguồn thực phẩm này.
Hiện giờ mỗi ngày căn cứ nhà ăn tiêu hao lượng lớn đậu đất, đều mua từ mấy nông trường lớn có liên hệ với chi nhánh quý tộc kia.
Bởi vì quân đoàn đưa ra giá thu mua cao gấp đôi so với xưởng rượu, bọn họ đều rất vui lòng bán cho bên quân đoàn.
Cửa hàng bên Cordis cũng dùng đậu đất của họ.
Cordis không lén thương lượng giá với các nông trường đó, cậu trực tiếp dùng giá gốc mua lại từ phía quân đoàn.
Mỗi lần quân đoàn có đậu đất đưa về là sẽ chuyển một đợt đến cửa hàng của cậu để chất thêm, làm đầy kho.
Chỉ điểm này thôi đã thấy rõ cái lợi khi hợp tác với quân đoàn: cậu không cần loay hoay trên thương trường, muốn đậu đất thì trực tiếp lấy từ phía quân đoàn là được.
Quay lại chuyện chính, bên nông trường ít nhất cũng phải hai tháng mới có thể thu hoạch đậu đất; nay vì dùng dịch dinh dưỡng thực vật nên thời gian đã rút ngắn gần một nửa, nhóm lớn lên nhanh nhất đã có thể thu hoạch hôm nay.
Cũng vì đậu đất trong nông trường bước vào giai đoạn thu hoạch nên lũ dã thú phụ cận bắt đầu rục rịch. Kế hoạch hôm nay của nông trường là chia nửa số trùng đi thu hoạch đậu đất, nửa còn lại lập thành mấy tiểu đội vây săn đám dã thú đang nhăm nhe nông trường.
“Quân đoàn chúng ta đúng là tài đại khí thô ghê.” Cordis cũng biết thứ dịch dinh dưỡng thực vật kia, dù sao cậu từng trồng đồ trong nhà kính, ít nhiều cũng hiểu.
Trung úy Marlec nghe vậy chỉ biết khóc thầm trong lòng, đậu đất ở Z11 đã đến lúc thu hoạch, mấy tinh cầu còn lại cũng sắp rồi. Tướng quân của bọn họ đúng là tài đại khí thô: tất cả nông trường đều được phun dịch dinh dưỡng thực vật với độ dày khác nhau theo nhóm, một khi bắt đầu thu là có thể theo đợt liên tục.
Có đậu đất, nhà xưởng dựng xong là có thể đưa vào sử dụng.
Không ai có thể ngăn cản khoai nướng khoai lát! Tền của quân đoàn sẽ nhân bội mà về rất nhanh!
Nghĩ đến đây, gương mặt khổ não của Trung úy Marlec mới khôi phục vẻ mừng rỡ.
Ai cha, chiều nay có thể ra nông trường hít thở, ngày nào cũng bị nhốt trong văn phòng khiến Marlec mừng rỡ vô cùng.
Buổi sáng căn cứ nhà ăn vẫn bận rộn như cũ, Cordis ăn xong phần khoai nướng của cậu, uống xong dịch dinh dưỡng, chẳng mấy chốc đã nhận được tin nhắn hẹn gặp của Trung úy Marlec.
Bọn họ xuất phát đến nông trường.
Cùng đi nông trường có Cordis, Ike, Trung úy Marlec và một phó quan của anh ta.
Xe bay bay thấp quanh căn cứ theo một lộ tuyến Cordis chưa từng đi.
Đi qua một chỗ, xe bay tự động gia tốc, che chắn tầm nhìn cảnh ngoài, nhưng Cordis vẫn kịp thấy đó là một bãi đất bằng phẳng, nơi đó có một tinh hạm khổng lồ; quân thư và người máy bận rộn vận chuyển không ngừng.
Cordis tò mò hỏi, Ike bèn giới thiệu sơ lược.
Cậu mới biết nơi này không phải lần đầu cậu nhìn thấy. Trước đó, chỗ có rất nhiều khí cụ bay lên xuống chính là đây — cảng vận chuyển lớn nhất của căn cứ, thông với căn cứ mặt đất và chiến lũy.
Những bộ kiện có giá trị lấy từ tinh thú do quân thư bắt sẽ được chiến hạm vận tải từ chiến lũy chở về căn cứ mặt đất, hậu cần quân thư sẽ phân loại xử lý, sau đó tập trung chuyển tiếp đến Quân đoàn số 8.
Khi rời căn cứ, chiến hạm vận tải cũng chuyển một số vật tư lên trên, bổ sung cho chiến lũy.
Chiến lũy là trạm đối kháng tinh thú, vì vậy trên đó áp dụng quản lý quân sự nghiêm khắc hơn nhiều.
Không giống căn cứ mặt đất còn có khu gia đình quân thư, phòng chiếu phim thư giãn, bệnh viện quân y để tĩnh dưỡng dần, chiến lũy là một nơi thuần túy để mấy cỗ máy chiến tranh của đế quốc hạ cánh, tiếp tế và bổ sung vũ khí.
Mà quân thư chính là thứ vũ khí đáng tin cậy nhất của Trùng tộc.
Lần đầu tiên Cordis thật sự hiểu chiến lũy có vai trò thế nào đối với quân đoàn. Trước kia cậu chỉ hiểu qua mặt chữ đơn giản. Cậu thấy đời sống của quân thư ở căn cứ đã rất khắc nghiệt, không ngờ điều kiện sinh hoạt trên chiến lũy còn gian khổ hơn.
Trong lòng đột nhiên dâng lên một cảm giác kính phục sâu sắc, những quân thư đóng ở tinh vực biên giới chính là những con ốc vít nhỏ bé nhất của đế quốc.
Họ gần như hiến dâng toàn bộ tinh lực trong thời gian phục vụ, lúc nào cũng sẵn sàng giao chiến với tinh thú. Đến khi giải ngũ, trên người đầy thương tật bệnh tật; mà giải ngũ cũng không có nghĩa là họ có thể sống yên ổn.
Cordis đã quen với cuộc sống nơi biên cảnh chủ yếu do những quân thư giải ngũ tạo nên, nhưng cậu vẫn mong nếu có điều kiện, mọi người có thể sống tốt hơn.
Ike tiếp tục phổ cập, cảng tinh không là căn cứ quân sự tuyệt mật; dù là xe bay nội bộ của căn cứ cũng phải bay từ khá xa, các cửa sổ hướng ra ngoài sẽ tự động đóng lại.
Qua khỏi khu cảng, bọn họ lại có thể nhìn thấy phong cảnh bên ngoài.
Vẫn là những kiến trúc kéo dài liên miên. Năm sáu phút sau, tường căn cứ biến mất, cảnh vật trở thành hoang dã: sắc thái u ám, những loài thực vật khô vàng mọc sát đất, ngoan cường tồn tại.
Cordis chỉ mới thấy cảnh này vào ngày xuất viện.
Phía trước đã không còn kiến trúc, xe bay bắt đầu lên tốc độ cao nhất. Cordis nhạy bén cảm giác phương tiện như xuyên qua một thứ gì đó, rồi cảnh sắc lại thay đổi.
Thực vật trên mặt đất phong phú hơn đôi chút, nhưng cũng không quá nhiều. Màu sắc nhìn chung vẫn u ám. Thứ cao nhất mọc trên đất giống như những bụi gai, sắc xanh ẩn đến mức gần như không thấy. Với tốc độ của xe bay, thỉnh thoảng mới thấy vài cây nghiêng ngả không biết tên.
Ngay cả Ike cũng không nhịn được tấm tắc, anh ta ít đến khu này, nhưng mỗi lần thấy đều phải cảm thán rằng đám thực vật này thật quá ngoan cường.
Đi sâu vào hoang dã thêm một đoạn, bầu trời bắt đầu xuất hiện chim bay. Trời xám xịt như đầy sương mù vô tận, rất thuận lợi để che khuất thân hình chúng. Nhưng thị lực của quân thư rất tốt; nhìn kỹ xuống đất còn thấy mặt đất cũng mờ mịt.
Cordis dán mắt vào cửa sổ, theo bản năng nhớ đến khu cư trú; bầu trời nơi đó cũng là gam xanh xám, không có bầu trời xanh mây trắng như địa cầu.
Ban ngày biên cảnh vẫn sáng, đến tối bầu trời tối sầm, nhưng vẫn có thể thấy những vì sao thưa thớt trong đêm.
Thường ngày cậu chỉ đi giữa hai điểm là khu cư trú và căn cứ. Những lần ra ngoài hiếm hoi, ngay cả Thành Trung Tâm cậu cũng không mấy khi đến; không ngờ ra khỏi khu bảo hộ đến bên ngoài vùng kết giới, điều kiện sinh tồn trên mảnh đất này còn kém hơn nhiều.
Quả là tinh cầu biên giới.
Nếu không có quân đoàn đồn trú và những quân thư giải ngũ làm cư dân, trên tinh cầu này sẽ không có nhiều sinh vật đến thế.
Xe bay bay trong sương xám chừng nửa giờ, phía trước rốt cuộc cũng đổi khác.
Ike là trùng đầu tiên phát hiện ra một khu vực bị quây lại phía trước.
Nơi đó khác hẳn hướng bọn họ đang đi: bên trong dày đặc thực vật, lại còn xanh mướt, và có không ít xe bay tuần tra luân phiên.
Hai bên vừa nhìn thấy nhau, xe bay tuần tra liền phát tín hiệu kiểm chứng. Sau khi Trung úy Marlec báo danh tính, xe bay của bọn họ mới được thông hành.
Đến gần hơn, Cordis phát hiện bên nông trường đã bắt đầu thu hoạch.
Những máy nông nghiệp cỡ lớn chạy chậm rãi, nơi chúng đi qua, mảng thực vật xanh đậm biến mất khỏi mặt đất.
Chờ xe bay hạ xuống, Cordis và mọi người lần lượt đặt chân xuống đất. Nhìn kỹ mới thấy nơi bọn họ đứng thật ra chỉ là rìa ngoài của khu gieo trồng xanh ấy.
Phóng mắt nhìn sâu vào trong, một mảng xanh liên miên bất tận hiện ra. Nông trường giữa hoang dã này giống như một ốc đảo đột ngột mọc lên giữa cát vàng.