[Trùng Tộc] Khôi Phục Mỹ Thực Ở Thời Đại Tinh Tế

Chương 25

Tiễn Reuel xong, cuối cùng Cordis cũng có thời gian xem ngày đầu tiên khai trương lời lãi được bao nhiêu.

Cậu để quang não giúp mình tính lợi nhuận ròng, hệ thống truyền vận số liệu chỉ mất hai giây, nhanh chóng bật ra một con số khiến cậu mừng rỡ.

Loại bỏ chi phí thuê mặt bằng, chi phí nguyên liệu, chi phí nhân công và cả chi phí thuê người máy, sau khi trừ hết, hôm nay khai trương cậu đã lời 30 vạn tinh tệ.

Cordis thấy thật khó tin. Sáng nay cậu vẫn còn nghĩ mức lương tháng 25 vạn là cao, vậy mà chỉ mấy tiếng ngắn ngủi, khái niệm về tiền trong đầu cậu đã được làm mới.

Cậu nghiêm túc xem báo cáo biểu đồ mà quang não tạo ra. Về phần thu, cậu làm một ngàn phần đậu đất, mỗi phần bán một trăm tinh tệ, sau khi bán sạch hết, tổng thu là mười vạn tinh tệ.

Ngoài ra còn bán khoai nướng, thu vào năm mươi mấy vạn tinh tệ.

Lúc bày quán vỉa hè, cậu chỉ ước tính thô, lấy mỗi phần bán một trăm tinh tệ và lãi 50% mà tính. Hiện giờ ngay ngày đầu, đậu đất và gia vị vẫn còn tồn khá nhiều, vậy mà lãi ròng đã đạt đến 25 vạn tinh tệ.

Cộng thêm năm vạn lãi ròng từ đậu đất, vậy là có 30 vạn tinh tệ. Ngày khai trương đầu tiên, cậu đã thu hồi toàn bộ khoản đầu tư giai đoạn trước, lại còn dư ra.

Quả nhiên, đi đến đâu thì có một tay nghề trong tay vẫn là điều vô cùng quan trọng.

Cordis nghĩ, ngày đầu khai trương, doanh số chắc chắn sẽ tốt hơn đôi chút. Dù sao khi cậu mở quán nhỏ, rất nhiều quân thư vì cậu bán quá ít nên không mua được; hôm nay bán được nhiều như vậy cũng là do đã tích lũy được một bộ phận khách cũ.

Cậu đoán cũng có trùng sợ qua đợt này sẽ không còn cửa hàng nữa, không biết quán có còn ở đây hay không, nên nắm chặt cơ hội khai trương mà “tích trữ” một chút.

Đám quân thư đến cửa đều mua tối đa theo hạn mức cậu đặt. Nếu không phải Cordis chuẩn bị đủ nhiều từ trước, hôm nay hẳn sẽ có trùng không kịp mua.

Lúc chuẩn bị, cậu đã tính phương án dự phòng, còn nghĩ chuẩn bị nhiều lên, nếu bán không hết thì để dành ngày mai bán… như vậy ngày mai đỡ tốn thời gian sơ chế.

Không ngờ hôm nay đã bị quét sạch.

Cordis vui rạo rực. Quả nhiên cơ hội luôn dành cho người chuẩn bị kỹ. Cậu kiếm tiền mà chẳng thấy áy náy chút nào.

Ở nơi mà mỹ thực khan hiếm hơn rất rất rất nhiều so với nhu cầu như thế này, chỉ cần chịu làm là tài nguyên sẽ tuôn về, sớm ngày thực hiện giấc mơ ăn uống tự do.

Tim Cordis nhảy nhót. Lúc này cậu mới thấy cả người hơi bủn rủn. Cậu nắm tay giãn gân cốt: hôm nay bận quá, ngay cả thể chất mạnh mẽ của quân thư cũng khó chống được cường độ này.

Nhưng cứ nhìn con số trong tài khoản là lại thấy mệt mỏi chẳng là gì.

Cordis để hệ thống hạch toán khoản thuế cần nộp, gửi trước vào tài khoản cửa hàng, rồi dự trữ lại một phần dòng tiền lưu động.

Phần còn lại cậu có thể tự quyết. Cậu hỏi Tiểu Tám và Tiểu Ái muốn nhận quà gì.

Hai người máy này theo cậu – ông chủ – như vậy bấy lâu, cũng xem như chịu liên lụy.

Cả hai đều có hệ thống trí năng, nhưng trong cơ sở dữ liệu của chúng chưa có “ý tưởng” về quà tặng. Chúng xử lý 0,1 giây để phân tích hàm nghĩa câu hỏi, rồi đồng loạt trả lời rằng chúng muốn pin năng lượng.

Cordis sảng khoái đồng ý, vung tay đặt hàng loại pin năng lượng dung lượng lớn nhất hiện có mà Tiểu Ái và Tiểu Tám có thể dùng trên tinh võng.

Người máy phẩm chất khác nhau thì loại pin chịu được cũng khác nhau, giống như điện áp của đồ điện vậy. Nếu cố gắng ghép điện áp cao vào thiết bị chỉ chịu điện áp thường, sẽ xảy ra nổ hoặc bốc khói.

Khi chọn pin cho Tiểu Tám, Cordis thấy hơi xót. Dạng người máy cao cấp dùng trong quân đoàn như nó, loại pin tốt nhất dùng được đều tính từ hàng vạn trở lên.

Nhưng nghĩ đến sau này Tiểu Tám có thể sẽ là lao động chủ lực của quán ăn vặt này, Cordis thấy không thể bạc đãi nó. Người máy không phải người thật, nhưng đã là “người nhà” của mình thì cậu càng không thể ức h**p.

Nơi cần tỉnh táo thì tỉnh táo, nơi cần chi thì cứ chi. Cậu cắn răng mua loại đắt nhất trong khả năng hiện tại.

Khao xong “nhân viên”, Cordis vào khu đấu giá trên Tinh Võng, nén đau mà sàng lọc trong một loạt loại thịt đắt đỏ, chọn cái rẻ nhất để đặt một phần.

Danh sách loại thịt rất dài; đó là một loài động vật ăn cỏ. Địa chỉ giao hàng cách tinh cầu Z11 mấy tinh hệ. Thanh toán tiền đặt cọc một vạn xong, cậu còn phải trả thêm một vạn tinh tệ phí chuyển phát nhanh.

Cordis đã rất lâu không được ăn thịt. Giờ đã có thu nhập ổn định, thế nào cậu cũng phải ăn chút. Cũng không thể bạc đãi cái miệng của mình mãi.

Tiêu hết một khoản tiền lớn xong, Cordis nhanh chóng thoát khỏi Tinh Võng, tránh cho bản thân nhìn thấy số dư trong tài khoản tụt xuống mà đau lòng.

Đầu tiên cậu sắp xếp công việc ngày mai cho Tiểu Tám. Nó đã học xong toàn bộ quy trình làm khoai nướng, chỉ cần ở lại trong tiệm, đến giờ là tự động bắt đầu ca làm.

Tiểu Tám là người máy trí năng, ý thức tự chủ rất cao, nhưng dù sao cũng là mẫu vừa được cấy hệ thống sinh hoạt, khả năng linh hoạt của nó vẫn cần thời gian để nâng cao.

Hơn nữa Cordis chưa quen với cách vận hành của hệ thống trí năng tinh tế, nên cậu vẫn phải sắp xếp mọi thứ rõ ràng thì mới yên tâm.

“Aiz, tuy người máy tinh tế có khả năng học rất mạnh, nhưng không biết tự tìm dữ liệu thì cũng vô ích, vẫn phải do mình dạy.” Cordis nghĩ đến cảnh tối nay về nhà phải dạy Tiểu Ái cách rửa chén, vệ sinh sạch ra sao, liền thấy buồn cười.

Người máy trí năng chỉ cần dạy một lần là có thể học lại y nguyên, thậm chí còn tự mình hoàn thiện, như thế đã quá tuyệt rồi.

Cordis tính toán thời gian mà Obin báo lô đậu đất tiếp theo sẽ giao đến, đồng thời lên kế hoạch số lượng bán mỗi ngày để đảm bảo không bị đứt hàng, cũng như có ngày nghỉ cho cửa hàng.

“Hôm nay bọn họ mua nhiều khoai nướng thế, không biết ngày mai có còn đến mua nữa không.” Cordis rất tin tưởng vào món đậu đất của mình, nhưng để chắc ăn, cậu vẫn quyết định chuẩn bị ít hơn hôm nay một chút.

Cậu không biết rằng những quân thư đến mua hôm nay đều là ở khu cư trú. Trước đó, họ cố tình giấu tin này đi vì sợ chủ cửa hàng bán ít, nếu nhiều trùng khác biết rồi thì họ sẽ không mua được nữa.

Giờ cậu đã mở hẳn cửa hàng, họ mới dám công khai “khoe”. Sau khi mua khoai nướng xong, hầu hết đều kéo nhau đến quán rượu tán gẫu, vừa uống Lam Thuẫn vừa gặm khoai nướng, ăn đến hạnh phúc vô cùng.

Hành động đó nhanh chóng lan truyền, tin tức “cửa hàng Lam Vị bán món đậu đất nướng ngon tuyệt” lan khắp khu. Tin đậu đất có thể chế thành đồ ăn cũng truyền đến tai nhiều trùng tò mò.

Những quân thư sống cùng khu cư trú với Cordis cũng không lo lắng, cửa hàng ngay gần chỗ họ, còn sợ không mua được sao?

Hơn nữa, nếu thật sự có tranh giành, chẳng lẽ họ lại không đánh thắng mấy khu khác?

Sau khi quyết định cửa hàng chỉ bán khoai nướng trong khoảng thời gian ngắn tiếp theo, Cordis thấy nhiệm vụ của mình và Tiểu Tám sẽ nhẹ hơn một chút.

Giờ không có trùng nào khác có thể giúp đỡ, mà cậu cũng không biết khi nào mình sẽ phải đến nhà ăn của quân đoàn làm việc.

Cậu còn có một suy nghĩ nhỏ — muốn để những quân thư từng nếm đậu đất nghiền kia phải nhớ nhung, thèm muốn.

Treo ngược khẩu vị bọn họ, đợi đến khi họ thèm đến mức không chịu nổi, cậu sẽ tung ra món mới.

Chậm rãi ra món, cũng giúp cửa hàng giữ được cảm giác mới mẻ.

Cordis sắp xếp thời gian làm việc và nhiệm vụ ngày mai cho Tiểu Tám xong rồi mang theo Tiểu Ái rời khỏi cửa hàng.

Dưới lời nhắc của quang não, Cordis phát hiện Tiểu Ái có thể được cài đặt hai điểm định vị — một ở nhà, một ở cửa hàng — sau đó có thể điều khiển từ xa cho nó tự đi lại.

Cậu nhớ lại cảnh ban sáng phải đích thân chạy về nhà xách nó đến làm việc, không khỏi che trán. Cậu đúng là vẫn còn thiếu tinh thần “khám phá công nghệ cao”.

Cordis tìm được chức năng cài đặt, để Tiểu Ái tự quay về nhà, rồi tra bản đồ để tìm vị trí phòng huấn luyện của khu cư trú, quyết định đi bộ tới đó.

Từ ngày xuất viện, cậu đã muốn rèn luyện để khôi phục thể chất trước kia, thậm chí còn muốn tập ra cơ bắp, nhưng vì nhiều lý do mà vẫn chưa bắt đầu được.

Hôm nay chẳng những đã ký hợp đồng với quân đoàn, còn thuận lợi khai trương cửa hàng của mình, cuối cùng không cần lo tiền cơm nữa — ý nghĩ rèn luyện lại xuất hiện trong đầu cậu.

Dù bận suốt một ngày, nhưng tinh lực của cậu vẫn rất dồi dào, dứt khoát quyết định bắt đầu ngay hôm nay.

Phòng huấn luyện nằm cạnh khu cư trú. Cordis vừa vào cửa đã nhìn quanh, thấy đại sảnh rộng rãi mà không có một sinh vật nào.

Hệ thống phòng huấn luyện nhận diện cậu là khách mới, liền chiếu xuống một màn hình ánh sáng giữa không trung.

【Chào mừng khách hàng lần đầu tiên, xin đăng ký và chọn dịch vụ mà ngài cần.】

Cordis giơ tay, quang não tự động kết nối, giao diện nhảy sang phần đăng ký. Cậu điền vài thông tin cần thiết, sợ mình giữa chừng đổi ý nên dứt khoát mua luôn gói hội viên một tháng.

【Thể chất yếu, khuyến nghị sử dụng phòng huấn luyện trọng lực gấp đôi.】 Hệ thống căn cứ thông tin vừa nhập cùng dữ liệu quét mà đưa ra đề xuất.

Giao diện tiếp tục chuyển sang phần đặt lịch, hiển thị từ phòng trọng lực x1 đến x30 để chọn.

Cordis xem phần giới thiệu, mở mục phòng trọng lực gấp đôi, trên đó ghi chú: “Khuyến nghị sử dụng cho trùng cái mới bắt đầu tập thể lực (độ tuổi 10–15, giai đoạn ph*t d*c).”

Cordis nhìn thấy dòng ghi chú ấy, ngón tay khựng lại.

Thể chất hiện tại của cậu là cấp F — một phế vật chính hiệu. Thân thể từng chịu thương tổn nghiêm trọng, dù đã được điều trị và khôi phục cơ bản trong bệnh viện, nhưng so với một trùng cấp F bình thường vẫn yếu hơn đôi chút.

Muốn khôi phục rèn luyện, cậu chỉ có thể tiến dần từng bước.

Cordis luôn tự thấy vui vì thể chất mình vẫn tốt hơn con người, chẳng quan tâm việc bị xem là “phế vật của Trùng tộc”. Phòng huấn luyện đưa ra lời khuyên chuyên nghiệp, đương nhiên là nghe theo.

Không miễn cưỡng bản thân dù chỉ một chút.

Cậu đặt lịch phòng trọng lực gấp đôi, chưa kịp thắc mắc thì hệ thống đã báo “đặt thành công”, có thể vào ngay.

Cordis nhướng mày — xem ra trong khu cư trú này chắc chẳng có ai yếu như cậu, sau này muốn luyện lúc nào cũng có phòng trống.

Theo một góc nhìn khác, cũng coi như là điều tốt.

Cậu làm theo chỉ dẫn đi đến phòng huấn luyện đã đặt. Dọc đường đi, cảnh tượng quanh cậu đều là phong cách lạnh lẽo quen thuộc của thế giới này — tường và sàn đều trông như kim loại, ánh sáng phản chiếu mượt mà khắp nơi.

Tràn ngập cảm giác khoa học kỹ thuật, không thấy bóng dáng sinh vật lạ nào, môi trường rèn luyện an toàn như vậy quả thật rất ổn.

Đứng ngoài cửa, Cordis giơ tay quét quang não, cánh cửa lớn mở ra. Cậu thấy trong đó là một không gian rộng lớn, đầy thiết bị huấn luyện, không khỏi khẽ “oa” một tiếng.

Vừa bước vào, toàn thân liền cảm giác như bị đè nặng, ngay cả bước đi cũng chậm lại — ảnh hưởng của trọng lực gấp đôi đã rõ rệt.

Cordis duỗi tay chân, vận động sơ qua, cơ thể dần thích nghi với cảm giác này.

Sau đó cậu mở quang não.

Cordis không phải người làm việc qua loa, cậu đã sớm tìm sẵn cho mình một chương trình huấn luyện phù hợp để thích ứng dần.

Phòng huấn luyện có đầy đủ dụng cụ. Cậu cũng đã tra trên mạng và chọn được bài tập hợp lý, giờ chỉ cần bật lên là luyện theo.

Trước tiên khởi động kéo giãn cơ thể, sau đó mới dùng thiết bị tập luyện.

Chương trình còn phân tích và nhắc nhở động tác có chuẩn không, có cần tăng cường độ hay không — chẳng khác nào có huấn luyện viên thể hình riêng.

Lúc đầu kéo giãn thấy cũng ổn, nhưng khi cầm dụng cụ lên, Cordis lập tức nhận ra uy lực thật sự của trọng lực gấp đôi.

Dù chỉ là bài khởi động cơ bản nhất, nhưng theo thói quen giơ tay, nhấc chân hay tung quyền, cậu đều cảm thấy người nặng trĩu, cơ bắp căng mỏi. Nếu không phải thân thể quân thư từng được huấn luyện, chắc cậu đã chịu không nổi.

Làm xong một lượt, cậu chuyển sang chương trình giãn cơ nhẹ, xả bớt mệt. Hôm nay đã bận rộn cả ngày trong cửa hàng, cơ thể vốn hơi mỏi, nên cậu không ép mình thêm.

Chỉ là trọng lực gấp đôi thôi mà cảm giác đã rõ ràng như vậy — không biết những phòng trọng lực mười mấy hay mấy chục lần kia, phải là những trùng mạnh cỡ nào mới có thể luyện thoải mái bước ra được.

Cordis đặt kế hoạch cho bản thân là phải tiến từng bước một, không cần vội. Chỉ cần mỗi động tác luyện tập đúng chuẩn là được. Sau khi kiên trì một giờ trong phòng huấn luyện, cuối cùng chương trình tập luyện cũng kết thúc, toàn thân cậu đầy mồ hôi, mệt đến mức ngồi bệt xuống sàn.

Cậu ngồi trong phòng huấn luyện nghỉ vài phút, định nghỉ ngơi xong sẽ đi ngay, nhưng càng ngồi lại càng thấy mệt hơn.

Lúc này mới nhận ra ở đây còn có ảnh hưởng của trọng lực gấp đôi, Cordis bật cười, chống đầu gối đứng dậy.

Ra khỏi phòng huấn luyện, cậu lập tức cảm thấy thân thể nhẹ hẳn đi. Nhà ở ngay gần đó, nên Cordis không nán lại, chậm rãi bước về.

Về đến nơi, việc đầu tiên là tắm rửa, rồi nằm yên ổn trên giường, thở ra một hơi thật dài — quả nhiên nằm vẫn là thoải mái nhất.

Nhưng nhiệm vụ hôm nay vẫn chưa xong. Trước khi ngủ, Cordis còn phải hoàn thành kế hoạch học tập mà cậu tự đặt ra cho mình.

Ban ngày, cậu đã nghĩ mình cần học thêm một ít luật liên quan đến ngành ẩm thực, cùng vài kiến thức sinh lý cơ bản, để tránh mắc phải những lỗi do thiếu hiểu biết.

Vì hôm nay đã quá mệt, cậu quyết định trước tiên xem bài “ thường thức sinh lý”, chắc loại này cũng không đến mức khô khan.

“Chắc thường thức sinh lý không nhàm chán đến thế đâu.” Cordis mua một chương trình học trên Tinh Võng. Khi giao diện quang não yêu cầu xác minh độ tuổi, cậu cũng không nghĩ ngợi gì nhiều, ngồi ngay ngắn chuẩn bị học nghiêm túc.

Nhấn mở khóa học, Cordis mới phát hiện chương trình này là dạng mô phỏng học tập, giảng viên ảo bắt đầu thuyết giảng về khác biệt sinh lý giữa các giới tính, rồi chuyển sang phần thực cảnh mô phỏng — giống hệt kiểu mô phỏng mà trước kia cậu từng học trong khoang huấn luyện của bệnh viện.

Chỉ là khi đó cấu hình quang não của cậu không cao, nên chỉ hiển thị được một phần nội dung.

Trước đây khi trải nghiệm mô phỏng học tập loại này, Cordis cảm thấy phương pháp học này rất hiệu quả, dễ tập trung, cũng dễ hiểu.

Nhưng càng học, cậu càng cảm thấy có gì đó sai sai — phần mô phỏng “trực quan” kia hình như hơi vượt quá khả năng chịu đựng của mình.

… Dạy sinh lý bằng kiểu này, với một trùng có đầu óc bảo thủ như Cordis – một người từng sống trên Địa Cầu, đúng là quá sức tưởng tượng!

Cordis lập tức thoát khỏi video, chỉ có thể thở dài trong lòng— có lẽ cậu nên học những bài dành cho thiếu niên thì hợp hơn.

Dù quá trình học có thể chậm hơn một chút, nhưng ít ra sẽ không bị “sốc tinh thần”.

Cậu kéo chăn che kín mặt, thầm quyết định — chuyện học hành này, để mai rồi tính.