[Trùng Tộc] Khôi Phục Mỹ Thực Ở Thời Đại Tinh Tế

Chương 170

Trước

Khi tỉnh lại, cậu nghe thấy tiếng chim hót, vừa xa lạ lại vừa có chút quen thuộc từ rất xa xôi.

Dưới người hơi rát, Cordis vươn tay sờ thử, chạm vào một tay ẩm ướt, cậu mở mắt ngồi dậy, cách đó không xa là một cái hồ, ánh nắng mờ nhạt, cậu giống như bị nhốt trong một giấc mộng mông lung.

Lòng bàn tay đặt lên thảm cỏ ngắn mềm, Cordis nhìn trái nhìn phải, xác định mình đang nằm trên một bãi cỏ trong công viên.

Không biết vì sao mình lại đột nhiên xuất hiện ở đây, cậu lập tức đứng bật dậy, trên người ngoài một bộ đồ ngủ thì không có gì khác, thị lực của Trùng tộc khiến cậu dù trong ánh sáng yếu cũng nhìn rõ xung quanh, chỉ trong vài giây đã thu toàn bộ cảnh vật bốn phía vào mắt, trong lòng cậu dâng lên cảm giác không ổn.

Tiếng côn trùng kêu lanh lảnh, gió sớm hơi lạnh, không khí xung quanh mang theo mùi cỏ cây ẩm ướt.

Cảm giác quen thuộc này, cậu đã trở lại địa cầu sao?

Cordis không nhịn được đưa tay sờ lên cổ, nơi đó trống không, trong đầu hiện lên cảnh đêm qua Frappel đứng sau lưng cậu, giúp cậu tháo vòng cổ không gian, nghĩ đến việc phải chia xa anh, trong lòng cậu chua xót cuộn trào.

Đứng ở ngã rẽ trong công viên, cậu tràn đầy mờ mịt.

“Cordis.”

Giọng nói quen thuộc vang lên, Cordis lập tức xoay người, liền thấy Frappel nhanh chóng tiến về phía cậu, cảm giác chua xót vì trở về quê hương quen thuộc nhưng tưởng rằng đã rời xa bạn lữ lập tức tan biến, cậu bước nhanh về phía anh.

Hai trùng ôm chặt lấy nhau, kiểm tra đối phương, phát hiện tình trạng của đối phương giống hệt mình, đều là sau khi ngủ thì đột nhiên đến nơi này, trông rất chật vật.

Cordis chưa từng thấy trên mặt Frappel xuất hiện vẻ hoảng loạn như vậy, ngay cả tóc cũng rối bời, cậu vừa đau lòng vừa cảm thấy trong lòng đầy ắp.

“May mà có anh ở cùng.” Cordis nắm tay Frappel.

Tình huống của Frappel cũng giống Cordis, chỉ là vừa mở mắt anh đã lập tức quan sát xung quanh, may mắn tìm được Cordis, lòng anh dần dần ổn định lại.

“Không biết vì sao lại đột nhiên xuất hiện ở đây, ngay cả không gian trữ vật giữ đồ em cũng không mang theo.” Cordis vô cùng ảo não, tối qua bọn họ cùng nhau đùa giỡn trong phòng tắm, tháo nhẫn không gian ra, về phòng ngủ thì Frappel lại giúp cậu tháo cả vòng cổ.

Bây giờ bọn họ trở lại Trái Đất, cái gì cũng không có, trong chốc lát cũng không biết phải sinh tồn thế nào, cậu không nhớ rõ trước kia mình có sản nghiệp gì ở Trái Đất hay không, hơn nữa cũng không xác định bọn họ có thật sự xuyên qua hay không, và xuyên qua đến thời điểm nào.

Frappel vươn tay, trên ngón áp út của anh đeo một chiếc nhẫn bạc lấp lánh, đó là chiếc nhẫn Cordis tự tay rèn cho anh sau khi có được một ít vật liệu kim loại không gian, anh vẫn luôn đeo nó.

Anh tháo nhẫn ra, đưa cho Cordis: “Em thử xem có lấy được đồ bên trong ra không.”

“Anh để đồ trong đó à?” Cordis tổng cộng làm hai chiếc nhẫn cho Frappel, trong lòng cậu, hai chiếc nhẫn này là bước ngoặt trong mối quan hệ của bọn họ, cũng là dấu mốc cậu cho rằng bọn họ tiến thêm một bước trở thành bạn lữ, tuy chiếc nhẫn bạc này có thuộc tính không gian, nhưng do tay nghề của cậu chưa tốt, không gian bên trong rất nhỏ.

Cậu tập trung tinh thần, dùng tinh thần lực thăm dò vào trong, rất nhanh đã nhìn thấy đồ vật trong không gian nhỏ hẹp, là một ít quần áo của bọn họ cùng dép trong nhà.

Sau khi lấy ra, ánh mắt Cordis trở nên phức tạp: “Không phải anh vì để tiện dùng…sau mỗi lần xong việc, nên mới để sẵn quần áo trong đó chứ?”

“Lần này dùng đến rồi.” Frappel thuận tay vuốt lại mái tóc rối của mình, dời ánh mắt đi, không nhìn thẳng vào Cordis, anh không hề muốn hình tượng của mình trong lòng Cordis sụp đổ.

Cordis đương nhiên sẽ không vì chuyện này mà thay đổi hình ảnh Frappel trong lòng, nhưng cậu nhận ra một điểm đáng nghi.

“Vì sao anh lại để em lấy?”

“Hình như tinh thần lực của anh biến mất rồi.” Frappel thấy tinh thần lực của Cordis vẫn còn dùng được, liền xác định nơi này không bình thường, anh vẫn có thể cảm nhận được dao động tinh thần lực, nhưng tinh thần lực của bản thân lại giống như không tồn tại. Hơn nữa từ khi hai trùng gặp lại, Cordis luôn không có chút phòng bị nào với nơi này, điều đó không giống tính cách của cậu, càng kỳ quái hơn là trong tiềm thức, anh cũng cảm thấy mình không cần phải quá đề phòng.

Cordis mở to mắt: “Tinh thần lực của anh biến mất rồi sao?”

Frappel trấn an, nhẹ nhàng xoa sau gáy Cordis: “Đừng lo, dường như nơi này không có nguy hiểm.”

Cordis do dự rất lâu, cuối cùng vẫn thẳng thắn nói ra chuyện mình tỉnh lại trong khoang chữa trị, và cảm giác nơi này mới giống như quê hương thật sự của mình.

Frappel suy nghĩ hai giây, rồi thả lỏng nói: “Có lẽ lần này cũng là ý chỉ của Trùng thần, để anh đến xem nơi em từng sinh sống.”

“Anh không cảm thấy lai lịch của em rất kỳ quái sao?” Cordis hỏi câu này, chính cậu cũng không biết mình đang mong chờ một câu trả lời như thế nào.

Frappel cúi đầu, hôn lên môi Cordis: “Anh yêu em.”

Cordis cảm thấy trong lòng mình dồn nén đầy cảm xúc, đến khoảnh khắc này thì đầy đến mức muốn tràn ra, hốc mắt cậu lập tức ướt, nâng mặt Frappel lên, làm sâu nụ hôn của hai người, cho đến khi hơi thở cạn kiệt, cậu mới lùi ra một chút, tựa vào cổ anh, ghé tai anh đáp lại: “Em cũng yêu anh, Frappel.”

Trong khoảng thời gian ngắn ngủi hai người gặp lại và thổ lộ tâm sự với nhau, ánh nắng nơi chân trời đã lên cao, tiếng chim hót càng rõ, từ xa còn truyền đến tiếng quét rác xoạt xoạt, công nhân vệ sinh môi trường đã bắt đầu làm việc.

Cordis tìm thấy bảng hướng dẫn, dẫn Frappel tránh người đi đến nhà vệ sinh gần đó, thay đồ ngủ trên người bằng đồ ở nhà, may mà đồ ở nhà là kiểu rất đơn giản, không có cảm giác tinh tế, rửa mặt một lượt rồi chải lại tóc, trông liền gọn gàng thoải mái.

Lần nữa bước ra ngoài, gặp những người tập thể dục buổi sáng, bề ngoài của bọn họ đã không còn nhìn ra sự khác biệt gì so với thời đại này, chỉ giống như hai thanh niên đẹp trai dậy sớm đi dạo trong công viên.

Cordis dẫn Frappel ra khỏi công viên, có chút buồn rầu: “Tiêu rồi, bây giờ chúng ta không có tiền, ở đây đúng là đi một bước cũng khó.”

Trong nhẫn của Frappel chỉ có mấy bộ quần áo, không có thứ gì có thể đổi thành tiền, nếu đem nhẫn đi đổi, không nói đến ý nghĩa của nó với bọn họ, chỉ riêng kim loại đặc biệt có đổi lại được hay không cũng đã rất mạo hiểm.

“Không biết chúng ta sẽ ở lại đây bao lâu.” Frappel cũng không nhịn được nhíu mày.

May mắn thể chất Trùng tộc đặc biệt, không ăn uống mà chỉ dựa vào tiêu hao năng lượng bản thân cũng có thể sống rất lâu, có đủ thời gian để bọn họ tìm ra cách kiếm tiền.

Nhưng dường như mọi thứ đều đang âm thầm được thúc đẩy, chỉ để bọn họ có thể trải nghiệm thế giới này tốt hơn, vui chơi cho trọn vẹn, sau đó bọn họ đã nhanh chóng gặp được người tốt bụng.

Rời khỏi công viên, sau khi băng qua lối đi bộ, Frappel tiện tay chặn lại một chiếc xe máy điện vừa quẹt trúng người đi đường nhưng không hề giảm tốc, thậm chí còn vặn ga định bỏ chạy.

Dì bị xe mạy điện quẹt trúng thấy xe bị chặn lại, lập tức tiến lên mắng lớn người thanh niên lái xe một trận, nhận được một tràng xin lỗi xong thì giật lại phần bữa sáng của anh ta coi như bồi thường, sau đó mới thả người đi.

Thả người xong, Dì lại đổi sang vẻ mặt hiền hòa cảm ơn bọn họ, còn đưa túi bánh bao ướt mình vừa mua làm quà cảm tạ.

“Bánh bao ướt này ngon lắm đó, hai cậu nếm thử đi, tôi dậy sớm xếp hàng mua đấy, khó mua lắm.”

Cordis thấy dì thật lòng, không từ chối, nhận lấy túi bánh, cười đáp: “Vâng, cảm ơn dì.”

“Không cần cảm ơn, bạn của cậu có phải là người nước ngoài không? Có phải từng làm người mẫu không?”Dì đánh giá Frappel, anh nghe không hiểu tiếng Hoa Hạ, từ lúc dì mắng người lái máy xe điện, anh đã luôn trong trạng thái mơ hồ, thấy dì nhìn mình, anh hơi nhíu mày, lùi về sau Cordis.

Cordis vòng tay ra sau, nắm lấy cổ tay Frappel trấn an anh, đồng thời trả lời: “Vâng, là người nước ngoài, chưa từng làm người mẫu ạ.”

“Dì cũng không có gì để cảm ơn, hai cậu có hứng thú làm việc bán thời gian không, kiếm chút tiền tiêu vặt? Dì nhìn hai cậu sáng sớm đã đi bộ thế này, cũng không giống đi làm.” Ánh mắt dì rất sắc bén, liếc một cái đã nhìn ra bọn họ không giống những trùng dậy sớm đi làm, chỉ tặng một túi bánh bao ướt thì bà thấy vẫn chưa đủ, vừa hay có một công việc, giới thiệu trùng trẻ tuổi ngoại quốc đẹp trai này đi, vừa giúp cháu gái mình, vừa cho hai trùng tốt bụng một cơ hội kiếm tiền. “Cháu gái tôi đang muốn tìm người chụp ảnh, làm cái poster gì đó, đang tìm kiểu người trẻ tuổi lạnh lùng đẹp trai thế này, chắc chụp nửa ngày thôi, hai cậu có muốn thử không?”

Nếu là Cordis bình thường thì cậu sẽ từ chối ngay, nhưng hiện tại nơi đất khách quê người, đúng lúc cần tiền, cậu cũng không quan tâm chụp poster kiếm được bao nhiêu, trong lòng có chút dao động, liền hạ giọng phiên dịch lời dì cho Frappel nghe, Frappel đồng ý.

Trước đây anh chưa từng làm người mẫu, nhưng bây giờ cần tiền, cơ hội bày ra trước mắt, anh không do dự.

Dì thấy bọn họ đồng ý thì rất vui, kéo bọn họ ngồi xuống quán ăn sáng gần đó, mời bọn họ ăn sáng, chụp vài tấm ảnh gửi cho cháu gái, rồi gọi điện giục cháu gái tới ngay.

Cháu gái rất nhanh đã tới, mặc áo ngắn tay đơn giản với quần túi hộp, buộc tóc tròn, tự giới thiệu tên là Lăng Vi, là một nhiếp ảnh gia, muốn tìm người mẫu chụp poster sản phẩm, nhưng mãi không tìm được người phù hợp.

“Bạn của cậu rất hợp phong cách sản phẩm.” Lăng Vi nhìn chằm chằm Frappel, nghiêm túc gật đầu.

Cordis cẩn thận hỏi thời gian và địa điểm chụp, sản phẩm, trang phục và thù lao, quan trọng nhất là: “Tiền có thể trả bằng tiền mặt không?”

“Được.” Lăng Vi tỏ ra rất hiểu, rồi lại tiếc nuối nhìn Cordis: “Hai cậu đến đây chơi à? Tiếc là dạo này gấp quá, không thì tôi còn muốn hẹn cậu chụp ảnh cá nhân, hai cậu rất xứng, chụp lên chắc chắn đẹp lắm.”

Khóe miệng Cordis giật giật, theo bản năng liếc nhìn dig bên cạnh, thấy dì vẫn cười tủm tỉm nhìn bọn họ.

Dì xua tay: “Ôi chao, tuy tôi lớn tuổi nhưng tâm không già đâu, con gái tôi còn đã dắt con dâu về nhà rồi, chuyện của người trẻ các cậu, các cậu thích là được.”

“Con dâu ạ? Chúc mừng ạ!” Cordis buột miệng nói ra.

Dì nghe cậu chúc mừng thì rất vui, cúi đầu lục trong túi nhỏ, lấy ra một tấm thiệp, viết vài nét rồi đưa qua: “Cuối tuần nhà tôi có tiệc cưới, nếu cậu rảnh thì tới nhé, rất hoan nghênh!”

Cordis vội nhận lấy, ở vị trí tên trên thiệp cưới thấy ghi “khách quý”, bên dưới là thời gian và địa điểm tiệc cưới, nghĩ đến việc mình và Frappel tới đây cũng không có sắp xếp gì, liền nghiêm túc đồng ý.

Dì thấy công việc cho cháu gái được thúc đẩy thuận lợi thì rất vui, ăn xong bữa sáng liền rời đi trước. Lăng Vi thấy bọn họ ăn sáng rất sạch sẽ, lo bọn họ chưa no, bản thân cô vì sợ mất người mẫu tốt nên vội vàng chạy tới, còn đang đói, liền đề nghị mời bọn họ sang KFC bên cạnh ăn thêm bữa sáng.

Tuy Cordis hơi ngại nhưng đúng là chưa ăn no, lại đã lâu không được ăn KFC, liền vui vẻ đồng ý.

Ăn xong đã hơn 8 giờ, Lăng Vi dẫn bọn họ tới studio gần đó, bảo nhân viên đã liên hệ sẵn bắt đầu trang điểm.

Frappel rất phối hợp khi trang điểm, Cordis ở bên cạnh phiên dịch nội dung những người khác nói chuyện với anh cho anh nghe, anh nghe xong cũng rất yên tâm.

Nhóm Lăng Vi muốn kiểu cảm giác cao lãnh như đóa hoa băng giá, Frappel thật sự quá phù hợp, khi đối diện ống kính, tính cảnh giác của quân thư vẫn còn, luôn có thể nhanh chóng khóa mục tiêu, mang lại cảm giác rất độc đáo, rất nhanh đã chụp được hiệu quả mong muốn.

Sau khi kết thúc buổi chụp buổi sáng, Lăng Vi lấy tiền mặt trợ lý gom lại đưa cho bọn họ, còn muốn trao đổi WeChat, nói sau này có cơ hội thì tiếp tục hợp tác.

Cordis nhận tiền, liếc nhìn một chút, có 3000, cậu cười từ chối khéo: “Số tiền này đủ cho chúng tôi trải nghiệm chuyến du lịch lần này rồi, cuối tuần gặp ở tiệc cưới.”

Lăng Vi hơi sững lại, rồi cười: “Được thôi, hai cậu cũng tới dính chút không khí vui mừng.” Người đồng tính yêu nhau vốn đã rất khó, lại còn với người nước ngoài, càng khó có kết quả tốt.

Cordis nhận lời chúc của cô, cười dẫn Frappel rời đi.

Lúc chờ đợi, cậu đã hỏi thăm nhân viên gần đó xem quanh đây có chỗ ăn uống gì, bây giờ đã hơn 12 giờ, đúng lúc phố ăn vặt náo nhiệt nhất.

Vừa đi, Cordis vừa phiên dịch lại lời mình nói với Lăng Vi cho Frappel nghe, Frappel suy nghĩ rồi hỏi: “Tiệc cưới ở đây như thế nào?” Trong Trùng tộc, chỉ có Trùng đực và Trùng cái mới có thể làm đăng ký hôn nhân, bước này là để đảm bảo tài sản hôn nhân, sau khi đăng ký thì quan hệ của bọn họ được pháp luật bảo vệ, tránh việc tài sản giữa thư quân và hùng chủ bị lẫn lộn.

Còn việc tụ tập lại với nhau chúc mừng, tầng lớp quý tộc bên Trùng tộc cũng có bước này, nhưng thường là để chúc mừng hai bên tăng cường quan hệ hợp tác. Anh muốn biết những bữa tiệc tụ họp như vậy ở đây là vì cái gì.

Cordis cũng hiểu tương đối rõ chuyện tình yêu và hôn nhân của Trùng tộc vốn khá đơn điệu, nên cậu bắt đầu phổ cập cho Frappel.

“Ở trạng thái lý tưởng, tiệc cưới là tập hợp người thân bạn bè lại, dưới sự chứng kiến của mọi người, kết tình thông gia, chứng kiến hai người chính thức trở thành bạn lữ, chính thức thề hẹn cùng nhau vượt hoạn nạn, cũng là một dịp để người thân hai bên gắn kết, như một buổi kết minh.” Cordis nghĩ nghĩ rồi nói tiếp: “Trong quan niệm cũ của nhiều người, làm hôn lễ còn quan trọng hơn đăng ký hôn nhân, vì tiệc cưới diễn ra trước mặt toàn bộ người thân, cảm giác ràng buộc như một khế ước càng mạnh.”

Frappel như đang suy nghĩ, gật gật đầu.

Hai người chân dài dáng cao, đi một lúc đã tìm được phố mỹ thực gần đó. Giờ trưa, rất nhiều khách du lịch và trùng làm việc quanh đây kéo tới mua đồ ăn, từ đầu phố đến cuối phố toàn trùng là trùng, mùi dầu mỡ lẫn đủ loại hương vị tràn ngập.

Frappel bị mùi vị xộc thẳng vào, không nhịn được nhíu mày.

Cordis biết Frappel nhạy với mùi và tiếng, thấy biểu cảm anh liền biết anh khó chịu, nên cậu ghé vào tiệm nhỏ bên cạnh mua khẩu trang và nút bịt tai cho anh. Đợi anh đeo lên rồi, hai người mới cùng nhau đi vào.

Cậu đã lâu lắm không ăn đồ ăn vặt kiểu “rác rưởi”, thật sự thèm.

Thấy quầy đầu phố bán xúc xích nướng với đùi gà quay, cậu gọi luôn hai cây xúc xích một cái đùi, đều lấy hơi cay. Đi thêm chút nữa, khoai tây nanh sói, đậu hũ chiên cũng lấy một phần, mì căn nướng, bánh trứng kẹp tay, mực lớn nướng, xiên thịt nướng cái nào cũng không bỏ qua, canh miến huyết vịt, bánh hoa mai, dưa trộn cũng không quên.

Đi đến cuối phố, dưới ánh mắt phức tạp của Frappel, cậu lướt qua quầy đậu hũ thối, mua một phần bún ốc chân vịt.

Hai trùng mỗi trùng xách trong tay túi lớn túi nhỏ, quay lại công viên nơi buổi sáng bọn họ tỉnh dậy, tìm chỗ râm mát ngồi xuống bắt đầu ăn.

Để Frappel đỡ khó chịu, Cordis “càn quét” rất nhanh, xúc xích nướng và đùi gà quay vẫn còn nóng bỏng tay.

Cậu lấy ra trước, để Frappel thử xem có ăn quen không. Những món ăn vặt này vị khá k*ch th*ch, nếu Frappel không quen, bọn họ sẽ vào quán ăn cơm hoặc ăn bún.

Frappel cắn một miếng, vị k*ch th*ch nhưng vẫn chấp nhận được, Cordis vui vẻ chia đồ ăn với anh.

Sức ăn của bọn họ lớn, muốn ăn no bằng mấy món này là không thể, Cordis chủ yếu mua để nếm mỗi thứ một miếng nên nhiều món chỉ mua một phần. Miếng đầu tiên cậu đều để Frappel ăn trước, nếu ăn được thì chia đôi, không ăn quen thì cậu tự ăn hết.

Frappel nhìn Cordis ăn ngon lành, cảm giác cậu lúc này còn có sức sống hơn ngày thường, anh rất yêu dáng vẻ này của cậu.

Ăn xong hơn mười món ăn vặt, bọn họ cũng thấy bụng hơi chắc. Hai trùng đẹp trai ăn một đống lớn như vậy, người qua đường đi ngang đều không nhịn được liếc nhìn. Ăn xong, bọn họ nhìn nhau rồi vội đi tìm vòi nước rửa tay rửa mặt, chuẩn bị lịch trình buổi chiều.

Cordis dẫn Frappel quay lại khu vừa rồi, tìm được khu trò chơi điện tử gần đó. Bắn súng ném rổ quá đơn giản, bọn họ không thèm chơi, máy nhảy thì cả hai đều không muốn lên, còn lại thì món nào cũng “vào tay”, một buổi trưa quét sạch bảng xếp hạng trong đó.

Buổi tối bọn họ tìm được một quán buffet hải sản đông khách gần đó, nhưng ăn không đã. Cordis và Frappel đều không thích chất lượng nguyên liệu bên trong, ăn qua loa chút rồi tiếp tục “đánh trận” ở một quán trà lâu kiểu Việt gần đó, gọi một bàn bánh trà, vừa ăn vừa nói chuyện.

Ăn tối xong bọn họ đi dọc theo đường lớn. Công viên buổi sáng tỉnh dậy nằm ở trung tâm thành phố, xung quanh rất náo nhiệt. Hai trùng nắm tay nhau, thong thả dạo phố.

Tinh thần bọn họ còn dư, gặp sạp ăn khuya lúc rạng sáng, Cordis ngửi mùi thơm liền đi không nổi, ngồi xuống xong thì gọi mỗi loại xiên nướng một ít.

Ngồi đối diện nhau, Cordis nhìn ví tiền, không nhịn được cười: “Ôi, cứ tưởng 3000 này tiêu bền lắm, thả cửa ăn một ngày là gần hết rồi.”

“Lại kiếm.” Frappel nhai một miếng thịt dê nướng, chân mày thả lỏng. Anh còn tưởng mỹ thực của Trùng tộc đã rất lợi hại, không ngờ quê hương của Cordis mới là nơi đầy rẫy món ngon.

Cuộc sống như vậy, có lẽ mới là điều Cordis khao khát nhất.

Không thể phủ nhận, Frappel cũng bắt đầu yêu thích kiểu cuộc sống hòa bình yên ổn, nơi trùng bình thường cũng có thể hưởng thụ như thế này.

Cordis hút một ngụm Coca, bọt khí nổ lách tách trong miệng, cậu không nhịn được nheo mắt: “Nhưng em không nỡ tách khỏi anh.”

Frappel cười nhẹ.

Ăn xong xiên nướng, đã tới rạng sáng, trên đường không còn mấy trùng, xe cộ thưa thớt. Cordis và Frappel sóng vai đi.

Cordis huých huých Frappel: “Chờ thêm hai tiếng nữa, chúng ta kịp ăn bữa sáng sớm nhất vừa mở quán.”

Frappel nghiêng mặt nhìn cậu: “Muốn tắm rửa à?”

Cordis chớp mắt, chờ động tác tiếp theo của anh, rồi thấy Frappel móc từ túi ra giấy tờ và điện thoại không biết xuất hiện từ lúc nào. Cordis sờ sờ túi mình, cũng sờ thấy của mình.

Mở phần mềm thanh toán ra xem, mỗi trùng đều có một vạn tiền có thể tiêu. Cordis không nhịn được bật cười, đúng là bị đưa về để du lịch.

Hai trùng đi tới chỗ đông đúc náo nhiệt của thành phố, thuê phòng, rồi cùng nhau rửa mặt đánh răng. Tắm xong nằm xuống, cả hai đều hơi mong chờ lịch trình sau khi trời sáng.

Ngày hôm sau, Cordis dẫn Frappel đi tàu điện ngầm, đi dạo bảo tàng với thư viện. Tối đến, bọn họ tới khu làng đại học, hòa vào đám sinh viên, hỏi quanh xem gần đó có gì ngon, rồi cùng Frappel ăn lẩu uyên ương, làm miệng Frappel cay đỏ. Cordis không nhịn được cười, dỗ mãi rất lâu mới dỗ được.

Ngày thứ ba, bọn họ đi dạo trong trung tâm thương mại, mua một bộ đồ ăn gốm sứ rất đẹp, rồi tới tiệc cưới con gái của dì đã giới thiệu công việc. Món quà bọn họ tặng đúng “trúng tim”, hai cô dâu mới cưới nhìn bộ đồ ăn đóng gói trong suốt mắt liền sáng rực, nói rõ là rất thích.

Sau đó hai cô dâu mới cưới còn kéo bọn họ chụp ảnh chung.

Cô dâu không mặc đồ cưới truyền thống, mà trang điểm thành dáng vẻ nhân vật 2D mà đối phương thích ngoài đời thực. Bố trí phong cách tiệc cưới thì theo kiểu mà trưởng bối trung niên thích. Dưới sự chứng kiến của hai bên trưởng bối, các cô trở thành một nhà.

Từ lúc rạng sáng hôm qua Frappel đã nghe hiểu được tiếng bên này. Thính lực ưu tú của anh khiến anh nghe được toàn bộ đối thoại trong tiệc cưới, không nhịn được mà cẩn thận phân biệt nội dung bọn họ nói.

“Thế này cũng tốt mà, bà xem thân lắm, chẳng qua hai bên đều thêm một cô con gái thôi, muốn sinh cháu nhỏ cũng được, còn có hi vọng hơn cái thằng con trai kia nhà bà, ngày nào cũng giục ngày nào cũng giục, nhìn hai người bọn bà còn phiền, lần sau giới thiệu cho nó một cậu trai xem có vừa mắt không? Bà thích tự mình sinh em bé à?”

“Hai cậu kia đẹp trai quá, là họ hàng nhà họ à? Nhìn cũng là một đôi, đẹp thật.”

“Bảo nhà chị ông cũng làm cái hôn lễ đi, dù sao cũng đã chốt rồi, trong nhà có phản đối cũng vô dụng, chi bằng làm hôn lễ thu lại tiền mừng, nếu anh rể ông vẫn chướng mắt thì ông ta tự làm cái tiệc mừng thọ 60 tuổi trước cho xong, vài năm nữa làm thì tiền mừng lại mất giá.”

“Khách sạn này được đấy, lần sau nhà mình có việc vui thì tới đây, đồ ăn ngon thật!”

Cùng bàn với nhóm Cordis đều là người trẻ, trước khi khai tiệc thì ai nấy chơi điện thoại, khai tiệc xong thì bắt đầu ăn, đồ ăn khách sạn này đúng là ngon, mọi người cúi đầu ăn lia lịa.

Frappel nghe xong, nhỏ giọng hỏi: “Tiền mừng là gì?”

“Là một loại lễ nghi. Ví dụ bộ đồ sứ mình mang tới, bình thường chủ nhà sẽ ghi nhớ đã nhận gì, lần sau bên kia có việc vui thì sẽ ‘trả lại’ bằng quà hoặc phong bì tiền tương đương.” Cordis nghe anh hỏi vậy là biết anh đã nghe được gì đó, nhịn cười nói: “Bên này có vài người trẻ không kết hôn, có người còn nói sẽ làm sinh nhật 30 tuổi, mượn cớ đó để thu lại tiền mừng trước đây đã mừng cho bạn bè cùng lứa.”

Frappel vẫn không hiểu lắm, nếu muốn trao đổi đồ vật qua lại, vì sao phải vòng vo phiền phức như vậy.

Cordis xoa nhẹ mu bàn tay anh, khẽ nói: “Chỉ là một kiểu quy ước thành thói quen để biểu đạt tình cảm thôi.” Dù sao cũng có người chưa đến mức đó, tiền đã mừng đi mà không thu lại được thì cũng rất xót.

Một buổi tiệc cưới náo nhiệt kéo dài hơn hai tiếng, sau khi chào tạm biệt hai cô dâu và dì, bọn họ theo phần lớn người khác rời khỏi sảnh.

Buổi chiều, bọn họ đi công viên giải trí, chơi từ chiều tới tối, chụp rất nhiều ảnh chung.

Ngày thứ tư là chủ nhật, Cordis dẫn Frappel trải nghiệm trọn vẹn sinh hoạt thường ngày của các cặp đôi. Sáng dậy, bọn họ ra ngoài dạo các cửa hàng nổi tiếng trên mạng, ăn những bữa cơm vừa đẹp vừa không no, uống trà sữa, buổi chiều đi hát, sau đó tới cửa hàng thủ công nung pha lê, dùng các que pha lê đủ màu làm hình tượng pha lê tí hon của đối phương.

Buổi tối, bọn họ ngồi tàu cao tốc rời thành phố, đến bờ biển gần nhất. Rạng sáng, hai trùng tựa vào nhau ngủ một lát, tỉnh dậy vừa đúng lúc tàu tới ga, bọn họ bắt xe ra bờ biển để kịp ngắm mặt trời mọc.

Cordis cảm thấy đôi mắt Frappel giống như đại dương, đôi mắt xanh xám là mặt biển trong trẻo sạch sẽ, bên dưới lại là sóng gió cuộn trào, chỉ khi thật sự hiểu sâu mới biết rốt cuộc cảm giác đó là thế nào.

Hai trùng lang thang không mục đích dọc theo bờ biển, ăn BBQ nướng bên bờ, rồi ngồi chờ mặt trời lặn.

Mặt trời đỏ sậm chìm xuống đường chân trời trên biển, Cordis tựa vào vai Frappel, nắm tay anh, có chút mệt mỏi, ngáp một cái.

“Frappel, tỉnh rồi à?”

Frappel mở mắt, thấy Cordis ngồi xếp bằng trên giường, chống cằm nhìn anh cười.

“Cordis, anh vừa mơ một giấc mơ rất kỳ diệu.”

“Em cũng vậy, là mơ đẹp phải không?”

“Ừ.”

Hoàn