[Trùng Tộc] Khôi Phục Mỹ Thực Ở Thời Đại Tinh Tế

Chương 161

Bọn họ ngồi xuống sô pha trong phòng khách, Cordis đang ở bên cạnh Frappel bị Howard kéo sang, nắm tay lôi xuống ngồi bên cạnh ông.

Trên người vị gia chủ Kupher này mang theo một mùi hương ngọt, giống mùi mứt, ông nắm tay Cordis đánh giá một lượt, rất hài lòng gật đầu: “Frappel, ánh mắt của con không tệ.”

Cordis ngơ ngác cười một cái: “Vâng… cảm ơn lời khen.”

Frappel đưa tay về phía Cordis: “Qua bên anh.”

Howard nhìn hai trùng trẻ ngồi sát lại với nhau, d*c v*ng chiếm hữu của thư tử nhà mình đúng là thể hiện rất rõ ràng.

“Nghe nói cậu muốn mở nhà ăn ở Đế tinh vực?” Howard cười tủm tỉm nói, sau đó ném ra một quả bom lớn, “Cửa hàng Kupher có thể nói là đã mở khắp tám đại tinh vực của đế quốc, nể mặt cậu và Frappel, tôi có thể đầu tư mở nhà ăn với cậu không?”

Howard nói thẳng thắn lại đột ngột, Cordis nhất thời chưa kịp phản ứng.

“Ngài muốn đầu tư?” Cordis không nhịn được liếc Frappel một cái. Sản nghiệp của gia tộc Kupher lớn như vậy, lại nhắc tới cửa hàng, ý tứ này chẳng phải là chỉ cần có cửa hàng thì đều có thể mở nhà ăn sao?

“Chuẩn xác mà nói là hợp tác. Cậu phụ trách cung cấp kỹ thuật nấu ăn, gia tộc Kupher phụ trách tất cả những việc còn lại ngoài trù nghệ.” Howard cười sảng khoái, “Tôi thấy cậu nói muốn mở nhà ăn, đoán cậu đã nghĩ ra mô hình phù hợp với mình rồi, gia tộc Kupher có thể giúp được cậu.”

Cordis không nhịn được mà bắt đầu khâm phục Howard. Rõ ràng cậu chỉ nói ý nghĩ của mình với Frappel, chuyện này Frappel chắc chắn sẽ không tiết lộ cho thư phụ. Phát sóng trực tiếp cũng chỉ là chuyện buổi sáng, vậy mà buổi chiều gặp mặt, gia chủ Kupher đã có thể mạnh dạn đưa ra đề nghị hợp tác.

Ông thật sự coi trọng cậu đến vậy sao?

Frappel đè tay Cordis lại, mở miệng trước: “50% lợi nhuận.”

Howard nhướng một bên mày: “Thành giao.”

Cordis yên lặng nghe bọn họ đối thoại, vừa kinh ngạc trước nội dung, vừa kinh ngạc trước tốc độ nói chuyện của bọn họ, cho đến khi Frappel nhìn sang cậu nói: “Quân đoàn cũng có thể hợp tác đầu tư nhà ăn.”

“Ý anh là robot đầu bếp?” Cordis suy nghĩ, “Quân đoàn có thể tùy tiện xử lý sao?”

“Một số máy móc báo hỏng, cải tạo một chút là dùng được.” Frappel nhìn về phía thư phụ, “Gia tộc Kupher có sản nghiệp về hệ thống trung tâm.”

Đem robot báo hỏng cải tạo thành máy móc phù hợp, tải hệ thống vào, rồi cài thêm giáo trình mỹ thực quan trọng nhất của Cordis, vậy là có ngay một robot đầu bếp dùng được.

Những việc khác như vị trí cửa hàng nhà ăn, quản lý, nhân viên bình thường, đối tác hợp tác… tất cả đều do gia tộc Kupher giải quyết.

“Máy móc của quân đoàn có ưu thế.” Cordis nghĩ lại thấy thật sự không tệ. Tuy quân đoàn Z11 chỉ là một quân đoàn biên giới không mấy nổi bật trong đế quốc, nhưng cho dù là quân đoàn không nổi danh, công nghệ trong tay vẫn là công nghệ của quân đoàn.

Về mặt đổi mới kỹ thuật và bảo mật, không trùng nào khác có thể vượt qua bọn họ.

Trừ khi có quân đoàn khác bắt tay với mấy gia tộc đầu bếp kia, cùng nhau đối phó bọn họ.

Nhưng Trùng Hoàng đã nâng vị thế của Cordis lên rất cao, đủ để khiến trùng khác kiêng dè, chỉ cần còn đầu óc thì sẽ không ai thô bạo đối đầu với cậu.

Chỉ trong năm ba câu nói, việc mở nhà ăn vốn còn rất nhiều thứ phải bận rộn đã được định đoạt xong.

Sau khi Cordis và Frappel bàn bạc, liền quyết định sử dụng robot đầu bếp của quân đoàn. Bọn họ không cần đào tạo đầu bếp mới, chỉ cần đặt ra tiêu chuẩn phù hợp, robot đầu bếp là có thể đảm nhận việc chế biến một số món cố định.

Những món Cordis biết làm, cùng ưu thế địa lý của quân đoàn Z11, chính là chỗ dựa lớn nhất để bọn họ mở nhà ăn tinh thú.

Nếu ban đầu tự mình làm, cậu còn phải mua robot phù hợp, tìm trùng thích hợp để quản lý đủ thứ việc vặt, Howard xuất hiện, trực tiếp giải quyết hết mọi vấn đề.

Cordis không nhịn được chọc chọc tay Frappel: “Có phải anh đã sớm tính kéo thư phụ của anh vào rồi không?”

Frappel không thừa nhận cũng không phủ nhận, chỉ nói: “Thư phụ rất thưởng thức năng lực của em, đã nói rất nhiều lần rằng nếu hợp tác với em nhất định có thể kiếm được nhiều tinh tệ hơn.”

Nghe giọng điệu bình tĩnh của Frappel, Cordis không nhịn được mà tai nóng lên. Cho dù gia chủ Kupher nhìn thế nào cũng không giống trưởng bối, nhưng sự thật ông đúng là trưởng bối. Bị khen ngợi trực diện trước mặt trưởng bối như vậy, cậu vẫn có chút ngượng ngùng.

Howard cười lớn: “Đúng vậy, làm mứt đã giúp cửa hàng Kupher tăng 10% doanh thu chỉ trong nửa quý. Lúc đó tôi đã rất coi trọng cậu rồi, còn cả đồ hộp tinh thú và đồ ăn vặt gần đây nữa, tác dụng quảng cáo cho cửa hàng đúng là quá lớn, toàn nhờ cậu cả.”

Cordis nghĩ tới năng lực kiếm tiền của gia chủ Kupher, không khỏi có thêm vài phần mong chờ đối với việc hợp tác cùng ông.

Howard chợt nhớ ra điều gì: “À đúng rồi, về chuyện viện trưởng Branz trước đây, chắc các con cũng rất tò mò.”

Nghe lại cái tên này, lòng hiếu kỳ của Cordis lập tức bị khơi dậy, cậu dựng tai lên, chờ Howard kể.

Howard nhìn thấy động tác nhỏ vô thức của cậu, không nhịn được lại cười. Ánh mắt liếc sang thấy Frappel bên cạnh cũng nhìn Cordis mà cười theo, mức độ hài lòng của ông đối với Cordis lại tăng thêm một bậc.

Howard sắp xếp lại lời nói, nghiêm túc bắt đầu kể cho quân thư đang tò mò nghe câu chuyện.

Với tư cách là thư phụ, nếu là kể cho Frappel thì ông sẽ phối hợp nói ngắn gọn với đứa con thư tử ngày càng trầm mặc này, nhưng nhìn sang bộ dáng chờ mong của Cordis, ông biết có thể nói kỹ càng hơn.

Chuyện của Branz thật ra rất đơn giản. Những câu chuyện về nhân viên nghiên cứu b**n th** nhiều như vậy, là vì trong thực tế đúng là có không ít trùng làm công tác nghiên cứu khoa học đã vi phạm quy định thí nghiệm.

Trùng Hoàng đã sớm để mắt tới Branz, muốn thay thế lão viện trưởng này. Máu mới nhiệt huyết hơn, đổi trùng của mình lên, chuyện ngài muốn làm cũng không cần phải vòng vo nhiều như vậy, ngài đã sớm có tính toán với vị trí viện trưởng viện nghiên cứu.

Branz đã rất lâu không rời khỏi viện nghiên cứu đế quốc, lần này đi ra ngoài là ngoài ý muốn, Trùng Hoàng nhân cơ hội đó mà hạ thủ với lão.

Từ đầu đến cuối, chuyện này đối với những gia tộc có năng lực và trùng lãnh đạo của họ mà nói cũng không phải là bí mật gì.

Chỉ là Frappel đã rời khỏi Đế tinh vực, với thân phận một tướng quân của quân đoàn biên giới, năng lượng của anh còn chưa đủ để chạm tới những bí mật bị phong tỏa này.

Howard kể chuyện Trùng Hoàng bắt giữ Branz rất sinh động, nói xong còn treo một câu: “Muốn biết nội dung thí nghiệm vi phạm quy định không?”

Cordis rất muốn biết. Nghe giọng điệu của gia chủ Kupher, cũng không phải chuyện không thể nói, thế là cậu rất hưởng ứng hỏi: “Là gì vậy ạ?”

“Trước đó Frappel đã kể cho cậu nghe chuyện ‘trùng mẫu’ chưa?” Howard nhận được cái gật đầu của Cordis, giọng điệu thờ ơ nói, “Branz không biết lấy được gen của vị đó từ đâu, nghiên cứu nhiều năm tạo gen lai của vị đó với gen Trùng đực, gửi số lượng lớn tới các tinh cầu biên giới. Phương diện gây giống ở tinh cầu biên giới vốn khá hỗn loạn, ông ta muốn mượn trùng ở tinh cầu biên giới để sinh ra ‘ trùng mẫu’ mới. Ở Đế tinh vực, ông ta cũng bí mật xây dựng phòng thí nghiệm để tiến hành thí nghiệm nuôi dưỡng.”

Như sợ dọa Cordis, lần này Howard không cố ý kéo dài nữa mà trực tiếp nói rõ: “Ông ta đến tinh cầu biên giới chính là muốn xác nhận xem trên người cậu có gen trùng mẫu hay không.”

Cordis không kìm được mở to mắt. Trùng mẫu là vị cuối cùng có thể kết hợp với Trùng đực và Trùng cái có sức mạnh mạnh nhất, sinh tự nhiên ra hậu duệ trùng cường đại. Sau khi trùng mẫu mất, Trùng Hoàng hiện tại là Trùng cái giành thắng lợi trong cuộc đấu tranh rồi tiếp nhận vị trí.

Branz định đào tạo lại một vị ‘mẫu’ Trùng tộc chân chính sao?

Lão viện trưởng cảm thấy trên người cậu có chỗ gì đặc biệt, nên cho rằng có khả năng cậu là hậu duệ được sinh ra từ gen ông ta đưa tới tinh cầu biên giới?

“Thí nghiệm của ông ta có thành công không?” Cordis không nhịn được hỏi.

Howard bật cười, trong đôi mắt cong cong ẩn giấu chút trêu chọc. Frappel liếc một cái liền nhìn thấu ý đồ của thư phụ, trực tiếp trả lời: “Không có. Gen trùng mẫu tan vỡ là không thể vãn hồi, cho nên quyền lực mới chuyển sang tay Trùng Hoàng.”

Trùng mẫu thống lĩnh toàn bộ Trùng tộc, dẫn dắt bọn họ bước vào thời đại tinh tế, chủng tộc Trùng mẫu đó làm sao có thể bị phục chế ra được.

Ngay cả phòng thí nghiệm bí mật của Branz còn không thành công, những gen ông ta đưa tới tinh cầu biên giới kia càng không thể có kết quả.

“Ừm, có lẽ ông ta cảm thấy sau khi cậu trọng thương, thiên phú bị kích phát quá kỳ lạ, nên nhịn không được muốn tận mắt nhìn xem, ôm ảo tưởng không thực tế.” Howard nhìn thư tử, cười hỏi, “Con có kể cho Cordis nghe chuyện phát hiện tinh cầu văn minh đó chưa?”

Cordis biết câu chuyện đó. Kẻ chạy trốn mang theo gen trùng mẫu chiếm lĩnh tinh cầu kia. Có lẽ là vì thấy thiên phú nấu ăn của cậu quá thần kỳ, nên mới liên hệ hai chuyện này với nhau.

Cậu có chút cạn lời. Nếu không phải tuy bản thân mất trí nhớ nguyên thân, nhưng vẫn còn ký ức về Trái Đất, biết mình là linh hồn đến từ Trái Đất, thì cậu thật sự cũng sẽ nghi ngờ bản thân có liên quan tới tinh cầu kia.

Đáng tiếc là…

Cordis đã tra rồi, căn bản không có hệ Mặt Trời.

Frappel cảm nhận được ánh mắt của thư phụ liền biết ông cố ý. Từ khi anh vào quân đoàn, bọn họ thường xuyên liên lạc qua quang não nhiều hơn là gặp mặt trực tiếp, thư phụ hẳn là đang nhớ cảm giác trêu chọc anh hồi trước.

Cho nên vào lúc này cũng không quên trêu đùa thư tử của mình thêm chút nữa.

Nhưng thái độ của thư phụ rất rõ ràng, ông cũng rất thích Cordis.

Nếu không thì cũng sẽ không không mặc cả gì, đồng ý ngay tỷ lệ 50% lợi nhuận.

Gia tộc Kupher rất nghiêm túc trong chuyện kiếm tinh tệ, rất ít khi vì tình cảm mà không tranh thủ thêm lợi ích cho phía mình.

Tất nhiên, thích Cordis là một trong những nguyên nhân, nhưng quan trọng hơn là năng lực của Cordis, trong toàn bộ đế quốc đều cực kỳ đặc biệt. Trùng Hoàng rất coi trọng việc mở rộng sử dụng thịt tinh thú, đó là chuyện đầu tiên ngài làm sau khi giành lại quyền lực.

Hợp tác với Cordis, trùng phát hiện ra thịt tinh thú có thể ăn được, lại còn nắm giữ rất nhiều cách chế biến, sẽ cực kỳ thuận lợi cho việc phổ biến sử dụng thịt tinh thú. Đi theo cậu kiếm tinh tệ, chắc chắn gia tộc Kupher sẽ kiếm được lợi nhuận không nhỏ.

“Bất kể là chuyện ăn tinh thú hay chuyện Branz, Cordis đều đã mở cho Trùng Hoàng một con đường tiện lợi. Nếu không phải ngài chỉ có thể phong cho cậu danh hiệu thượng tướng vinh dự, thì ngài tuyệt đối còn cho cậu nhiều hơn nữa.” Howard tổng kết, không nhịn được tặc lưỡi hai tiếng, lần nữa khẳng định năng lực của thư tử, “Frappel, ánh mắt của con thật sự không tệ.”

Frappel hơi nhíu mày. Anh không muốn thư phụ đem việc mình thích Cordis kéo sang những lợi ích này.

Sau khi hiểu được nguyên nhân Trùng Hoàng cho mình nhiều ưu đãi như vậy, trong lòng Cordis cũng yên tâm hơn. Hiểu rõ lý do, sau này cậu cũng sẽ không lo lắng khi nhận chỗ tốt, cũng không cần lúc nào cũng nơm nớp phải đáp ứng nhiệm vụ.

Nhận ra sự thay đổi cảm xúc của quân thư bên cạnh, cậu nắm ngược lại bàn tay vốn đang đặt an ủi trên mu bàn tay mình của Frappel, các ngón tay đan vào nhau, lòng bàn tay áp sát, như an ủi mà khẽ bóp một cái.

Cảm xúc thoáng qua kia nhanh chóng tan biến như gió thổi.

Howard nhìn hai trùng con thân mật trước mặt mình, trong lòng cũng nhớ lại hương vị của tình yêu. Ông nói một tiếng muốn về nghỉ ngơi, đứng dậy phủi phủi nếp áo, chuẩn bị nhường phòng khách cho bọn họ.

Để rút ngắn thời gian quay về chủ tinh, ông đã tăng ca liên tục mấy ngày, trên đường về lại còn tìm hiểu thêm thời sự, hoàn toàn không được nghỉ ngơi. Về đến nhà gặp được trùng quan trọng nhất của chuyến quay về chủ tinh lần này, lại còn định xong một vụ hợp tác làm ăn quan trọng, ông cũng nên đi nghỉ ngơi rồi.

Ông đi được hai bước thì quay đầu lại nói: “Frappel, in một bản hợp đồng giấy ra đi. Trong thời gian các con còn ở đây, chúng ta nhanh chóng bàn xong chi tiết hợp tác.”

Frappel khẽ gật đầu.

Cordis ngoan ngoãn nhìn theo bóng dáng gia chủ Kupher rời đi, sau đó ôm lấy Frappel, không nhịn được nhỏ giọng nói: “Ban đầu em còn tưởng chuyện nhà ăn sẽ tốn rất nhiều thời gian. Có thư phụ của anh tham gia, việc ít hơn, tốc độ mở rộng nhanh hơn, kiếm tinh tệ cũng nhiều hơn, vận khí em đúng là không tệ.”

Có gia tộc Kupher tham gia, dựa theo số lượng cửa hàng của bọn họ phủ khắp toàn đế quốc để mở nhà ăn, chuyện này đúng là trước kia hay bây giờ cậu cũng không dám nghĩ.

“Là em vốn dĩ đã có thực lực.” Frappel nói rất nghiêm túc.

Cordis cười nói: “Nhưng em không giỏi quản lý. Giờ em chỉ cần làm tốt phần đồ ăn là được. Cảm ơn anh, Frappel, là anh giúp thực lực của em có một bệ đỡ để phát triển.”

Nếu không phải gia nhập quân đoàn Z11, rồi gặp một trùng lãnh đạo “mặc kệ” như anh, cậu sẽ không dễ dàng có được nhiều tiền như vậy chỉ trong một năm, cũng sẽ không có nhiều cơ hội để thể hiện năng lực đến thế.

Frappel không nhịn được ôm lại Cordis. Cậu nói chuyện lúc nào cũng rất đặc biệt, làm lòng anh dậy lên những gợn sóng không giống nhau.

“Frappel, tinh tệ nhiều lên rồi, cũng nên nghĩ xem tiêu thế nào.” Cordis hơi buồn rầu, “Em không có ý tưởng mới gì. Trước mắt cứ mở rộng những thứ trước đây làm trên Z11 tinh như trường học, lớp huấn luyện, rồi nhà xưởng, triển khai sang các tinh cầu cư trú thuộc phạm vi quân đoàn Z11 quản lý.”

Để những nơi do quân đoàn Z11 quản lý giàu lên trước, sống ngày càng tốt hơn.

Frappel khẽ đáp một tiếng “được”.

Bọn họ ở chủ tinh thêm ba ngày. Lấy phong cách bán hàng ở khu số 5 làm ví dụ, bọn họ nhanh chóng thống nhất phong cách trang trí nhà ăn, bàn phương thức kinh doanh, cách quản lý, và quan trọng nhất là tiêu chuẩn mua nguyên liệu nấu ăn.

Cordis còn phải dựa theo vị trí địa lý để nghĩ ra thực đơn phù hợp cho robot nhà ăn của bọn họ.

Nguyên liệu nấu ăn thông qua quan hệ của Frappel, tạm thời mua được bằng cách mua tinh thú ở quân đoàn đệ nhất và các quân đoàn khác.

Robot đầu bếp là Howard vung tay một cái mua loại robot mô phỏng tốt nhất trên thị trường, cực kỳ hợp với phong cách của chủ tinh đế quốc.

Còn tiêu chuẩn món ăn và quy trình chế biến quan trọng nhất, là Cordis dựa theo robot nhà ăn của quân đoàn và chương trình “Tiểu Tám” làm nền, chỉnh sửa lại theo nguyên liệu thực tế, rồi bổ sung vào chương trình của robot.

Ngày cuối cùng trước khi rời Đế tinh vực, trong hai ngày bọn họ đã sửa theo yêu cầu rất nhiều lần, cuối cùng cũng được thử ăn trong nhà ăn tiêu chuẩn, nếm món do robot làm ra.

Cordis, Frappel, cùng Buck và những quân thư đi cùng tới Đế tinh vực, thêm cả Howard, cùng quản lý nhà ăn và những trùng làm việc bình thường mà ông sắp xếp cho nhà ăn ở chủ tinh, tất cả cùng tham dự buổi thử món vội vàng nhưng đã được mài giũa nghiêm túc này.

Cordis cực kỳ nghiêm túc trong chuyện này. Mở nhà ăn thì nhất định phải tự mình ăn thử, hương vị phải qua cửa mới được.

Năm quân thư gồm Buck, những trùng từng cùng đi thử món ở nhà ăn của mấy gia tộc kia, từng thử món thịt tinh thú mà họ mở bán.

Có món do thượng tướng Cordis tham gia, không thể nào không ăn được, đúng là treo lên đánh những gia tộc đầu bếp cao cao tại thượng kia.

Howard và đám nhân viên mới của nhà ăn sau một thoáng sững sờ cũng nhận ra, trước đây mình đã tưởng tượng quá thấp về trù nghệ của Cordis. Bọn họ từng ăn ở mấy nhà ăn kia, lấy hương vị đó làm nền để tưởng tượng, hoàn toàn không thể tưởng tượng ra “thực lực bếp” thật sự của Cordis.

Còn Cordis và Frappel thì ăn ra được sự khác biệt với món do chính tay Cordis làm, nhưng nhìn phản ứng của những trùng khác, lại thấy gia chủ Kupher cũng gật đầu khe khẽ, thêm nữa bọn họ từng nếm tài nghệ của đầu bếp riêng của Trùng đực Các hạ Elian, nên đối với chất lượng món của nhà ăn robot này, bọn họ cũng có tự tin.

Giải quyết xong chuyện nhà ăn, những việc bọn họ làm sau khi tới Đế tinh vực coi như thật sự đã xong. Thượng tướng Manny thì ngày nào cũng thúc giục bọn họ quay về.

Xin được tuyến đường hàng hải trước một ngày, đến ngày thứ tư, bọn họ điều khiển tinh hạm đã dùng khi tới rời cảng chủ tinh, quay về tinh vực thứ 8.

Cordis rất nhớ Z11 tinh. Ở chủ tinh đế quốc, thời tiết ngày nào cũng đẹp, khu thương nghiệp lúc nào cũng đông như trẩy hội, cậu bắt đầu nhớ loại thời tiết ban ngày ban đêm đều phải dựa vào pháo đài chiến tranh kia, còn có những bóng dáng mặc trang phục đơn điệu lặp đi lặp lại trên đường phố Thành Trung Tâm.

Cậu cũng nhớ chỗ làm ở Bộ Hậu Cần, và căn bếp của mình.

Đứng bên cửa sổ tinh hạm, nhìn tinh cầu ngày càng xa, Cordis không lưu luyến, mà chớp mắt với Frappel: “Hơi mệt rồi, đi nghỉ một lát nhé?”

Khóe môi Frappel cong lên một tia cười rất khẽ, gần như không nhìn ra.

Thế là bọn họ sóng vai đi về phía phòng nghỉ.

Những quân thư khác cũng đã quen với việc bọn họ ngày càng thân mật, chẳng ai thấy có gì lạ. Dù là sức chiến đấu của tướng quân Frappel, hay năng lực làm mỹ thực của thượng tướng Cordis, đều không cho bọn họ có quá nhiều tò mò thừa thãi.

Lần này tinh hạm không thể đi thông đạo nhanh. Bọn họ ngoài tiếp viện năng lượng ra thì không dừng lại nghỉ ngơi lần nào, nhưng vẫn mất nửa tháng mới quay về quân đoàn Z11.

Đến khu vực giáp ranh của tinh vực thứ nhất, bọn họ gặp tinh thú triều. Cordis tận mắt thấy Frappel mở cơ giáp đi ra ngoài, tiêu diệt sạch một đợt nhỏ tinh thú triều.

Tinh thần lực vô hình bao phủ lên lũ tinh thú đang thò đầu ra từ khe lỗ đen bị xé toạc, giết sạch chúng, rồi lợi dụng khe hở còn chưa “khép lại” mà nhét hết chúng trở về.

Bọn họ muốn mau chóng về Z11 tinh, không có thời gian dư để lãng phí.

Sau một năm tới đây, cuối cùng Cordis cũng trực diện tinh thú. Nhưng phản ứng đầu tiên của cậu không phải sợ hãi đám thú khổng lồ tụ bầy kia, mà là quan sát dáng vẻ Frappel chiến đấu lạnh lùng, gọn gàng, dứt khoát, trong mắt cậu gần như tràn đầy sùng bái.

Sau đó trên tuyến đường hàng hải bọn họ lại gặp thêm hai lần, tinh thú triều quy mô lớn hơn. Buck và những quân thư khác cũng cùng ra ngoài, tiêu diệt tinh thú rất nhanh, tinh hạm tiếp tục tiến lên.

Chờ tinh hạm xuyên qua tầng khí quyển của Z11 tinh, từ trên cao nhìn thấy tinh cảng quân dụng càng lúc càng gần, tim Cordis giống như chim về tổ, dần dần ổn định lại.

Trong thời gian ở trên tinh hạm, cậu đã lên kế hoạch xong, trở về đây sẽ làm những gì.

Khi hạ xuống Z11 tinh, Frappel và Cordis sóng vai bước ra khỏi tinh hạm, bất ngờ thấy thượng tướng Manny đứng ngay bên dưới, trông như đang tới đón bọn họ.

“Cuối cùng cũng về rồi, mau bàn giao công việc, tôi muốn bắt đầu nghỉ ngơi.” Thượng tướng Manny không chào hỏi lấy một câu, trực tiếp vào thẳng vấn đề. Nói xong với Frappel, ông lại nhìn sang Cordis, khóe miệng nhếch lên, nhưng lời nói vẫn lạnh băng: “Cordis yên tâm, công việc tồn đọng ở nhà ăn của cậu cũng không ít đâu.”

Trước mắt Cordis tối sầm. Cậu biết về rồi sẽ nhiều việc, nhưng nhiều đến mức thượng tướng Manny phải đích thân tới đây chặn bọn họ, thì đúng là vượt ngoài tưởng tượng của cậu.

Khoảng thời gian tiếp theo… tương lai thật đáng mong chờ.

Hoàn Chính Văn