[Trùng Tộc] Khôi Phục Mỹ Thực Ở Thời Đại Tinh Tế

Chương 159

Cánh bướm bao bọc lấy một không gian nhỏ rất an toàn, giống như được bảo vệ trong cái kén an toàn, bọn họ quấn chặt lấy nhau như thể đang chờ nhộng lột xác.

Mặt Cordis đỏ bừng, trong không gian chật hẹp, mọi thứ của bọn họ đều hòa quyện vào nhau.

Hưng phấn quá mức xong, cơ thể còn lưu dư vị kéo theo cơn buồn ngủ ập tới, mí mắt rất nhanh dính chặt lại.

Trong bóng tối hoàn toàn, Frappel dựa vào lớp phấn vảy trên cánh bướm hơi hơi lấp lánh, có thể nhìn rõ từng cử động nhỏ của cậu.

Làn da mịn của Cordis toát mồ hôi, tóc cũng ướt, gương mặt hồng phớt phớt, hàng mi run run khi cố chống lại cơn buồn ngủ, tất cả đều đáng yêu.

Anh nghiêm túc khắc họa dáng vẻ của cậu, ghi khắc khoảnh khắc này vào tận đáy lòng.

Trước đây Frappel không hiểu sự kỳ diệu của tình yêu, không hiểu vì sao thư phụ của anh dù rất bận cũng luôn rút thời gian đi yêu đương, nhưng lúc này anh đã hiểu đôi chút. Mỗi một khoảnh khắc ở bên Cordis, lòng anh đều có một cảm giác kỳ diệu đầy ắp mà anh chưa từng trải nghiệm.

Nhưng so với việc thư phụ không ngừng tìm kiếm một tình cảm mới mẻ nóng bỏng, anh càng muốn giữ cho tình cảm trước mắt này lâu dài.

Lâu đến mức giống như Cordis đã nói, khi đế quốc kết thúc đối kháng với tinh thú, có thể để bọn họ tìm một tinh cầu yên tĩnh thích hợp cư trú, mỗi ngày chỉ cần làm những việc bọn họ muốn làm.

Anh nhìn Cordis không chống nổi bóng tối mà nhắm mắt lại, cũng nhanh chóng ôm cậu chìm vào giấc ngủ.

Giấc ngủ này thật sự rất dài. Nếu không có người máy quản gia gõ cửa nhắc đã đến giờ ăn, có lẽ Cordis và Frappel còn có thể ngủ thêm hai tiếng nữa.

Đôi cánh khép lại rồi lại mở ra, Cordis mở mắt, liền thấy phía sau Frappel trải ra một đôi cánh bướm xinh đẹp. Một anh chàng da trắng dáng đẹp, ngầu lòi, phía sau lại có đôi cánh bướm màu lam, phối hợp này nhìn thật sự rất giống một vương tử tinh linh.

Khi người máy quản gia tới, Frappel cũng đã tỉnh, nhưng anh vẫn chờ Cordis ngồi dậy rồi mới khẽ động cánh, thu chúng lại.

Cordis không nhịn được tiến tới sau lưng anh nhìn, thấy tấm lưng bóng loáng không một chút dấu vết, vẫn cảm thấy không thể tin nổi.

“Ngủ mà duỗi ra như vậy có thấy bị đè khó chịu không?”

Frappel lắc đầu, tùy Cordis sờ tới sờ lui phía sau lưng. Anh nhớ cánh của Cordis đã bị cắt bỏ sau lần trọng thương, nên dù Cordis sờ làm anh hơi không thoải mái, nhưng anh cũng mặc kệ cậu nghịch.

Mãi đến khi Cordis phát hiện vành tai Frappel đỏ lên, lại nhớ phản ứng của anh lúc trước, nghĩ tới chuyện tối qua mình hôn lên sau bả vai của anh rồi xảy ra chuyện, cậu vội vàng rút tay về.

Quần áo hôm qua cởi ra đều chất ở góc giường, bọn họ làm xong liền ngủ, bây giờ trên người vẫn còn hơi nhờn dính.

Hành vi thân mật tiến thêm một bước khiến bọn họ không còn ngại ngùng khi đối mặt với đối phương trong trạng thái tr*n tr**.

Bọn họ rất thản nhiên cùng nhau đi tắm, tắm cho nhau, nhưng nhìn thấ những dấu vết do đối phương tạo ray trên người mình vẫn chưa hoàn toàn tan, vẫn có chút xao động trong lòng.

Thật ra Cordis nhìn Frappel vẫn cư xử như thường, trong lòng âm thầm rơi lệ. Sau này cậu nhất định phải cố gắng rèn luyện, nếu không những lần sau, cứ mềm chân trước mặt anh thì mất mặt lắm.

Nhà cũ của gia tộc Kupher rất lớn. Hôm qua vừa tới đã thấy có rất nhiều cây, đó là hoa viên trước nhà. Vào trong nhà, tòa nhà chính phía trước dùng để tiếp khách và giải trí hằng ngày, hai bên phía sau là các tòa nhà phụ dùng để ở. Trong nhà còn có một hoa viên, dưới tầng ngầm còn có phòng giải trí diện tích cực lớn và phòng huấn luyện.

Chỉ riêng phòng của Frappel thôi đã lớn hơn nhà Cordis ở trên Z11 tinh.

Nhưng muốn ăn gì thì bọn họ vẫn phải đến nhà bếp lớn ở khu phía trước.

Từ tòa nhà phụ đi trở lại tòa nhà chính, Cordis để ý đến những chi tiết hôm qua mới đến chưa kịp chú ý. Cậu không nhịn được tự mắng mình, loại biệt thự cao cấp như vậy mà cậu còn không biết ngượng đi hỏi sao nhà Kupher không đổi cái tốt hơn nữa?

Cậu đúng là có chút tinh tệ liền bay, bản thân còn chưa có căn nhà lớn.

“Anh bảo quản gia đặt nguyên liệu nấu ăn, em muốn tự nấu không?” Frappel hỏi.

Cordis lập tức gật đầu: “Tuy hai ngày này ăn không tệ, nhưng giờ em rất muốn tự làm.”

Chủ tinh cực kỳ tiện lợi, muốn mua gì chỉ cần có đủ tinh tệ là được. Trước kia nhà bếp nhà Kupher chỉ dự trữ một ít đồ ăn tiện lợi và dịch dinh dưỡng. Sau khi Frappel tỉnh dậy thì nhớ tới sở thích của Cordis, liền nhắn tin bảo quản gia chuẩn bị nguyên liệu. Người máy quản gia chấp hành mệnh lệnh cực nhanh, trước khi bọn họ xuống lầu, anh ta đã dự trữ nguyên liệu đầy tủ của nhà bếp lớn, tất cả gia vị và đồ phụ trợ cũng không thiếu thứ nào.

Cordis biết nhà Frappel vốn không nấu nướng, bước vào thấy nhà bếp lớn chất đầy đồ, liền biết chắc chắn là Frappel giao nhiệm vụ tạm thời.

“Vất vả cho cậu, quản gia.” Cordis không nhịn được quay đầu giơ ngón cái với người máy quản gia.

Frappel kéo ngăn tủ nguyên liệu ra kiểm tra, nhạy bén phát hiện bên trong có thịt tinh thú. Trên chủ tinh cũng mua được thịt tinh thú, tốc độ rất nhanh.

Cordis cũng đi tới bên cạnh anh xem.

“Làm một món thịt tinh thú, rồi dùng nguyên liệu bình thường làm thêm vài món nữa được không?” Trong lòng Cordis đã có thực đơn đại khái: “Nguyên liệu bình thường không no bụng, chúng ta có thể ăn nhiều món.”

“Em có mệt không?” Frappel chỉ để ý vấn đề này.

Cordis lập tức cong tay lên, làm động tác khoe bắp tay: “Em cũng là quân thư mà, sao có thể yếu vậy!”

Cậu mặc áo ngắn tay, vừa động một cái là ống tay trượt xuống, lộ ra cơ bắp đẹp mắt.

Trong mắt Frappel lộ ra ý cười, anh lấy từng thứ nguyên liệu mà Cordis đã xem ra: “Là mấy thứ này đúng không?”

“Ừ đúng đó, chúng ta đúng là tâm hữu linh tê.” Cordis lập tức vui vẻ nhìn nguyên liệu: “Làm vài món đơn giản thôi, mau lấp đầy bụng, thèm quá.”

Frappel thuần thục gánh việc phụ bếp, bắt đầu rửa nguyên liệu.

Người máy quản gia đi theo bên cạnh, trông như đang vội vàng muốn giúp bọn họ.

Cordis liếc thấy người máy bước chân nhỏ thoăn thoắt, thấy hơi buồn cười. Cậu ho khẽ một tiếng, hỏi Frappel: “Em còn chưa phát sóng trực tiếp bao giờ. Hay là em phát sóng trực tiếp nấu ăn, giúp làm nóng nhà ăn trước một chút?”

Frappel hơi nhướn mày: “Mấy nhà ăn của gia độc đó chắc chắn sẽ cực kỳ kinh hỉ với ‘món quà’ này của em.”

“Em cũng thấy vậy.” Cordis cười cười, vẫy tay với người máy quản gia: “Quản gia, tôi muốn phát sóng trực tiếp trên Tinh Võng, cậu chuẩn bị một thiết bị phát sóng thật tốt cho tôi.”

Người máy quản gia nhận lệnh, lập tức bước chân nhỏ bận rộn, đáp một tiếng rồi quay người rời khỏi nhà bếp.

Cordis đứng trong bếp, nhìn quanh một vòng, cảm thấy chỗ này bày biện nhìn rất thoải mái, không cần thay đổi gì cả.

Frappel cầm một loại trái cây lên nhìn: “Cái này cũng dùng để nấu ăn sao?”

“Thử xem.” Vừa nãy Cordis ngửi thấy mùi của nó rất giống dứa. Dứa có thể dùng để làm thịt kho kiểu chua ngọt, cũng có thể làm cơm chiên, còn có thể nấu với sườn thành kiểu sườn chua ngọt mới.

Frappel rất tin vào câu “thử xem” của Cordis. Bất cứ nguyên liệu nào qua tay cậu đều không thể dở.

Cordis sấn lại gần anh: “Lát nữa phát sóng trực tiếp, anh sẽ ở cùng em chứ?”

Cậu nhớ lại trước khi quen Frappel, Ike và Reuel từng nói về anh, rằng Frappel không thích để lại hình ảnh. Sau khi tiếp xúc, cậu cũng cảm thấy anh là kiểu lãnh đạo điệu thấp, chỉ muốn làm tốt việc của mình.

Nhưng cậu không biết phát sóng trực tiếp sẽ có bao nhiêu trùng xem, vẫn rất căng thẳng, muốn anh ở bên cạnh.

Frappel nghe cậu nói vậy, nhìn vẻ mặt căng thẳng nho nhỏ của Cordis, trong lòng mềm đi, gật đầu: “Sẽ.”

Có anh nói vậy, Cordis liền yên tâm.

Rất nhanh, người máy quản gia đã tìm ra một bộ thiết bị phát sóng trực tiếp trong nhà. Cordis vừa nhận và kết nối nó với quang não của mình, vừa tò mò vì sao trong nhà lại có thứ này.

Frappel giải thích là trong nhà anh có một anh trai, rất thích quay chụp và du lịch, thường xuyên mua một số thiết bị sản phẩm mới rồi cất giữ trong nhà.

Đồ anh trai để lại ở căn nhà bên này, sẽ không để ý nếu có trùng dùng.

“Thư phụ của anh có mấy trùng con?” Trước đó Cordis từng thấy nhà Kupher có vài quân thư, nhưng ngoài tin tức về gia chủ nhà Kupher từ chối yêu đương với Trùng đực ra, trên Tinh Võng không có thông tin liên quan khác. Giờ đến nhà Frappel, thấy anh nhắc đến trùng trong nhà nhiều, cậu không nhịn được tò mò hỏi.

Frappel rũ mắt, dùng dao sắc gọt lớp vỏ dày và lộn xộn đi. Động tác của anh dứt khoát gọn gàng, nhưng khi trả lời Cordis thì giọng lại rất dịu: “Anh có ba anh trai. Anh cả là á thư, đi theo thư phụ làm việc. Anh hai nghiên cứu địa chất nguồn năng lượng, chạy khắp đế quốc. Còn anh ba tuổi gần anh, công việc là đạo diễn.”

Cordis không nhịn được trợn to mắt: “Vậy nhà anh đúng là đại gia đình rồi.”

“Kỹ thuật sinh sản của đế quốc rất hoàn hảo, thư phụ rất thích trùng nhãi con, ông ấy sẵn sàng tiêu rất nhiều tinh tệ.” Frappel bình thản giải thích: “Ông ấy có kế hoạch bồi dưỡng khác nhau cho mỗi trùng con.”

Không biết vì sao Cordis nghe xong lại thấy hơi đau lòng. Dù quân thư phần lớn đều sẽ nhập ngũ, càng không nói đến một quân thư đỉnh cấp như Frappel, nhưng nghe kiểu gia chủ nhà Kupher bồi dưỡng con cái, giống như là để bọn họ lớn lên rồi trở thành trợ lực cho gia tộc. Nghĩ đến đây, cậu vẫn thấy khó chịu thay Frappel.

Frappel gọt xong trái cây, nhìn bao bì, có chút bất ngờ: “Đây là trái thơm.”

Cordis bật cười một tiếng: “Cũng giống loại chanh của Yaya thôi, nhưng chỉ cần có ý tưởng, cái gì cũng làm thành món ăn được.”

Frappel không phải kiểu trùng hay oán trách, Cordis cũng không muốn đem cảm giác chua xót trong lòng áp lên người anh. Cậu ghé lại cắt một miếng từ trái cây đã gọt, ăn một miếng xong mắt sáng lên, đúng là mùi dứa thật, cũng giống dứa, ăn trực tiếp sẽ có cảm giác hơi “rát” đầu lưỡi.

Có lẽ cũng vì vậy nên nó không trở thành trái cây dùng ăn phổ biến của Trùng tộc. Dù sao đế quốc Trùng tộc đất rộng của nhiều, trùng thích ăn trái cây phần lớn là Trùng đực và á thư giàu có, bọn họ sẽ không ăn thứ trái cây gây hại cho cơ thể.

Cordis cắt một miếng nhét vào miệng Frappel, để anh cũng nếm thử.

Frappel nhai vài cái, gật đầu, biểu thị hương vị không tệ.

Cordis đã dùng hệ thống quản gia có sẵn trên quang não để đăng ký tài khoản phát sóng trực tiếp. Tài khoản dùng danh tính thật, quy trình rất đơn giản. Cậu bấm vào nút bắt đầu phát sóng, thiết bị người máy quản gia mang tới liền hoạt động: một quả cầu nhỏ màu vàng bay lên, vốn là một quả cầu tròn trịa, nó vươn ra một “cánh tay” xoắn ốc, thân cầu tròn giống như mở ra một con mắt.

Cordis mò mẫm trong giao diện phát sóng trực tiếp một lúc, đầu tiên mở chức năng nâng cấp để đẩy quyền hạn tài khoản lên mức cao nhất. Sau đó cậu tắt chức năng xem kiểu nhập vai chìm đắm, chỉ giữ lại xúc giác, vị giác, khứu giác. Lại tìm đến chức năng che chắn, biến tất cả trùng xuất hiện trong phòng live stream thành phong cách manga anime, rồi giao chức năng giám sát thông minh cho quả cầu phát sóng.

Như vậy khi phát sóng, cậu không cần bận tâm nhiều đến biểu tình dáng vẻ của mình, chỉ cần tập trung nấu ăn là được. Cậu tin rằng chỉ cần khán giả “ăn” được hương vị đồ ăn cậu nấu, thì chuyện tuyên truyền cho nhà ăn sau này khỏi cần nghĩ cũng giải quyết xong.

Nhìn quả cầu kim loại tự động tìm được góc quay phù hợp, trước mặt còn hiện ra hình ảnh để cậu tiện chỉnh, Cordis không nhịn được lại thầm cảm thán sức hấp dẫn của khoa học kỹ thuật tinh tế.

Nguyên liệu người máy quản gia mua đều theo tiêu chuẩn tốt nhất mà mua, đổi góc nhìn mà nói, mua toàn là phần đắt nhất.

Cordis vừa lấy nguyên liệu ra là đã chốt hẳn thực đơn. Vì thế sau khi xác nhận phát sóng đã mở, cậu nhìn con số ở góc trên bên phải cửa sổ live stream tăng vọt, liền vẫy tay với ống kính, tự giới thiệu rồi nói mình định làm món gì.

“Chào mọi người, tôi là Cordis. Hiện tại tôi đang ở nhà của đối tượng yêu đương, vừa hay mua được nguyên liệu khá ổn, nên chia sẻ với mọi người một chút món tôi sẽ làm hôm nay.” Cordis nhìn cái đầu nhỏ phong cách manga anime của mình trên hình phát sóng, không nhịn được cười cong cả mắt. Cậu chỉ về phía Frappel: “Phụ bếp trong bếp là bạn trai của tôi, bọn tôi đang trong mối quan hệ yêu đương.”

Gương mặt đẹp trai của quân thư dù bị chuyển thành phong cách nhân vật hoạt hình, trong khung hình vẫn là vẻ ngầu ngầu, nghe Cordis nói xong, biểu tình của anh dịu đi thấy rõ được bằng mắt thường.

Những khán giả đã theo dõi tài khoản Cordis, thấy cậu bật live stream liền không do dự bấm vào, đều có chút đờ ra.

Cordis giới thiệu xong nhân vật lên hình, liền chỉ vào nguyên liệu: “Đây là những nguyên liệu tôi chuẩn bị dùng. Hôm nay tôi định làm thịt xào đơn giản, sườn chua ngọt, cổ thịt nướng, thịt viên hấp, cánh nướng mật. Các bước đều đơn giản, đều có thể mua nguyên liệu tương tự trong sàn giao dịch Tinh Võng. Ai hứng thú thì sau này có thể làm theo.”

Khán giả nghe cậu giới thiệu xong, ban đầu còn nghi hoặc, rồi lập tức chấn động. Lần trước cậu đăng thịt thăn đã có trùng mua thịt thường về làm theo, lần này cậu phát sóng trực tiếp thì càng dễ bắt chước làm.

Live stream vì vấn đề bản quyền nên không có chức năng quay lại phát sóng trực tiếp, trùng có tâm liền lập tức đi tìm công cụ khác để quay lại.

Cordis phát sóng không phải để dạy nấu cơm, chỉ tiện tay thôi, nên giới thiệu xong là bắt đầu làm luôn.

Nguyên liệu đã rửa sạch sẵn, theo từng cách làm mà hoặc thái lát, hoặc chặt khối, hoặc cắt theo tỉ lệ nạc mỡ phù hợp rồi băm thành thịt băm mịn.

Vì Cordis có nói để khán giả làm theo, nên cậu xử lý từng thứ một, vừa nói đại khái các bước, vừa nhận nguyên liệu Frappel đã xử lý xong để làm bước tiếp theo.

Cậu bắt đầu từ món thịt xào đơn giản nhất: thịt thái lát, đun nóng dầu rồi phi thơm hành tỏi.

“Hai thứ gia vị này tươi thì mùi sẽ thơm hơn.” Cordis nhắc một câu. Mùi hành tỏi bùng lên, rồi cậu đổ thịt vào. Đảo nhanh vài cái là chín, sau đó cho gia vị đã chuẩn bị sẵn, cạn nước đơn giản là có thể bắc nồi.

Phòng live stream mở vị giác và khứu giác, nên khán giả có thể chủ động trải nghiệm những mùi vị mới lạ này.

Đến khi Cordis làm xong món đầu tiên, số người xem trong phòng live stream đã tăng tới một con số kinh khủng. Khán giả chen chúc “nếm” thử, dù vị giác trên Tinh Võng chỉ nếm được khoảng năm sáu phần, không thể có cảm giác nhai nuốt chân thật để cảm nhận kết cấu, nhưng bọn họ vẫn bị mỹ thực chưa từng nếm qua này làm cho kinh ngạc đến ngây người.

Đa số khán giả đều là những trùng không vào nổi nhà ăn, ngày thường chỉ có ăn đi ăn lại dịch dinh dưỡng, thỉnh thoảng mua một lon đồ hộp ăn cho đỡ thèm.

Khán giả sống ở Đế tinh vực thì điều kiện tốt hơn chút, nhưng bọn họ chỉ biết mua trái cây và một số đồ ăn vặt kiểu có thể ăn trực tiếp.

Đến nhà ăn thì thường là nhà giàu.

Hoặc trong nhà có đầu bếp, muốn ăn gì cũng có, thường là nhà phú hào hoặc gia đình quyền quý đỉnh cấp.

Cách phát sóng trực tiếp công khai nấu ăn như thế này, Cordis cũng là trùng đầu tiên mà khán giả từng thấy.

Ngày thường trên Tinh Võng khoe mỹ thực đã hiếm, giờ lại được nếm mùi vị mới lạ ngay lập tức, làm bọn họ hận không thể nuốt cả lưỡi.

Đáng tiếc nuốt kiểu gì thì trong miệng họ vẫn trống không, hơn nữa mỗi một loại trải nghiệm vị giác đều có giới hạn số lần, càng nếm thì mùi vị càng nhạt.

Khán giả không nhịn được nhìn sang những nguyên liệu khác trong phòng live stream, rồi lần lượt nếm thử.

Cordis cũng không ngờ Trùng tộc đối với mỹ thực lại “không sợ chết” như vậy, lên Tinh Võng còn cuồng hơn. Ở Z11 tinh cậu từng gặp kiểu quân thư ôm tâm lý “chỉ cần ăn xong còn về bệnh viện cứu kịp thì chẳng sợ gì”, mọi trùng ăn trên Tinh Võng sẽ không có vấn đề, vì vậy càng là cái gì cũng dám nếm một miếng.

Sau khi bắt đầu nấu, lực chú ý của Cordis dồn hết lên nguyên liệu.

Trong những món cậu định làm, món tốn thời gian nhất là đồ nướng. Cậu nhìn phần thịt hoa mai tươi ngon, nghĩ làm theo kiểu nướng cổ thịt heo chắc chắn sẽ ngon, nên ưu tiên xử lý trước, nêm gia vị rồi ướp.

Đến lúc này thời gian ướp cũng gần đủ, cậu xiên thịt hoa mai lên giá nướng, rồi cắt thêm vài miếng dứa nhỏ để lát nữa nướng cùng.

Dứa nướng sẽ giảm cảm giác “rát” của enzym khi còn tươi sống, vị chua cũng bớt đi, càng ngọt càng dễ ăn.

Còn cánh nướng mật cũng vậy, đã có nước sốt pha sẵn để ướp, xong xiên lên nướng.

Hai món này chỉ cần nguyên liệu tốt, gia vị nắm chắc, thời gian nướng chuẩn là được. Lò nướng tinh tế chức năng mạnh, chỉ cần canh thời gian chính xác, hương vị thịt nướng làm ra sẽ không tệ.

Còn thịt viên hấp, Cordis phát hiện trong đống trái cây có một loại thực vật củ. Trước đó cậu từng thấy trên Tinh Võng, cũng từng ngửi mùi do trùng bán giới thiệu, khá giống củ năng, nên lần này gặp rồi thì định cắt nó thành viên nhỏ, trộn với thịt viên rồi hấp chín ăn.

Món khó nhất trong thực đơn hôm nay chắc là sườn chua ngọt.

Ban đầu cậu nghĩ phát sóng trực tiếp làm sườn chiên có lẽ dễ hơn, nhưng đã có nướng cổ thịt và cánh nướng mật rồi, cậu muốn làm một món vị chua ngọt đã lâu không ăn.

Có dứa thì hương vị chắc chắn sẽ rất tốt.

Sườn chần nước xong thì rửa sạch, cho vào chảo chiên đến khi hai mặt hơi xém, rồi gắp ra. Đun nóng dầu, cho đường phèn vào thắng màu, rồi đổ sườn đã chiên vào đảo đều, để sườn bọc trong một lớp nước màu, nhìn đã cực kỳ k*ch th*ch thèm ăn.

Tiếp đó cậu cho gừng, giấm, nước tương, muối lần lượt vào nồi, thêm lượng đường trắng vừa phải, đảo đều rồi đổ nước vừa ngập sườn, dùng lửa vừa để nấu.

Chờ nấu mềm ngon miệng, lúc bật lửa lớn để cạn nước thì cho dứa vào, rồi đậy nắp nấu thêm một lúc là có thể bắc nồi, thành một món sườn chua ngọt kiểu mới.

Nói chung, sườn chua ngọt thường sẽ chiên bột chiên giòn để là vỏ áo, nước sốt chua ngọt còn cho thêm sốt cà chua. Sườn chiên xong cho vào sốt chua ngọt đặc sệt đảo đều, để mỗi miếng đều phủ một lớp sốt bóng đẹp là xong.

Nhưng Cordis không có sốt cà chua, nên món sườn chua ngọt hôm nay sẽ “khô” và “mát” hơn một chút, nhưng vẫn ngon.

Trong lúc nấu, nắp nồi bị hơi nước đội lên, mùi chua ngọt tỏa ra, cực kỳ câu dẫn vị giác.

Cordis bận rộn xong một vòng, quay lại liền thấy Frappel đứng cạnh cửa, rũ mắt nhìn quang não.

Cậu rửa sạch tay, ghé lại xem: “Anh đang xem gì?”

“Phòng live stream của em.” Frappel chỉ vào khung hình phát sóng đang treo giữa không trung: “Em có thể mở phần thiết lập, sẽ thấy được khán giả nhắn.”

Cordis nghe vậy liền biết anh đang xem gì. Cậu mỉm cười, làm theo lời anh tìm phần thiết lập, rồi thấy khán giả rất nhiệt tình tương tác bằng làn đạn.

Cậu lướt một lượt rồi tự tổng hợp lại, biết các khán giả đang chú ý điểm gì.

Bọn họ cực kỳ tò mò về nguyên liệu, có trùng thắc mắc vì sao “trái thơm” lại xuất hiện trong nguyên liệu nấu ăn. Không được chủ phòng trả lời kịp, bọn họ liền đơn giản thô bạo há miệng nếm luôn, rồi bị dứa sống “rát” miệng đến vừa hoảng vừa kêu, sau đó lại tiếp tục nếm tiếp dứa sống, thịt đã ướp, rồi ăn thử gừng, tỏi.

Trong làn đạn có trùng nghi ngờ tay nghề của Cordis, nhưng lại liên tục bị mùi thơm trong không khí ngày càng đậm kéo cho ch** n**c miếng ngay trong làn đạn.

Mỗi tinh cầu đều có múi giờ khác nhau. Có trùng đang đi làm tranh thủ xem mà đói. Có trùng đã đến giờ ngủ, nhưng vừa nhìn là không cứu vãn được, lập tức bật dậy, lục tìm dịch dinh dưỡng trong nhà uống. Uống xong, dựa vào mùi đồ ăn đang ngửi được thì đúng là “dễ vào miệng”, nhưng rồi lại rơi vào trống rỗng.

Bất lực vì không thể thật sự ăn được đồ Cordis nấu, chủ đề của họ dần chuyển sang thứ mà họ quan tâm nhất: những phần thịt trong đống nguyên liệu đó, cái nào là thịt tinh thú.

Sau khi Cordis đọc sơ qua làn đạn xong, cậu bắt đầu trả lời câu hỏi.

Trước tiên cậu lấy ra một quả dứa từ thùng nguyên liệu. Quả này lớn hơn rất nhiều so với dứa cậu từng thấy trên Trái Đất. Hơn nữa vỏ ngoài không chỉ là các mắt vảy xếp chồng, mà mỗi mắt còn có gai ngắn dựng lên đâm tay.

Nếu không phải nó tỏa ra mùi trái cây tự nhiên dễ ngửi, ngoại hình vừa xấu vừa gai góc nhưng lại có vẻ nghệ thuật đặc biệt, thì chắc nó không thể được bày bán trong cửa hàng.

“Ăn trực tiếp sau khi gọt vỏ sẽ hơi k*ch th*ch, rát miệng, đó là phản ứng sinh học. Nhưng sau khi gọt vỏ, cắt miếng, ngâm nước muối hoặc nước ấm một chút, hoặc đem nướng qua, phản ứng đó sẽ biến mất, ăn rất ổn.” Cordis cẩn thận đặt quả gai cầu màu vàng xanh xuống. “Nó rất rẻ, mọi trùng có thể thử, là một loại trái cây không tệ.”

Vừa rồi cậu cũng đã xử lý dứa bằng cách ngâm nước muối. Bây giờ cậu đặt một miếng vào chỗ ống kính quay rõ, để khán giả nếm thử.

Phần còn lại cậu cầm một miếng, lại đưa đến trước mặt Frappel.

Lúc nãy khán giả nếm đều là phần đã cắt sẵn để nấu, chưa xử lý đặc biệt, nên khi cảm nhận vị giác thấy khó chịu là bình thường, nhất là lúc “độ ngon” bị giảm xuống thì cảm giác khó chịu càng rõ.

Miếng quả vàng óng đã xử lý xong, vừa thơm vừa chua ngọt, quả nhiên cực kỳ ngon.

Những trùng nhanh tay lập tức lên Tinh Võng tìm mua loại trái thơm này, giá đúng là không đắt, đặt đơn luôn mấy quả.

Trùng ra tay chậm đợi đến khi tìm được trong sàn giao dịch Tinh Võng thì đã hết hàng, chỉ còn chờ đợt nhập mới.

Có vài trùng còn thảm hơn, sàn giao dịch Tinh Võng vượt quá phạm vi giao hàng của họ, phải trả phí chuyển phát cực lớn, căn bản không đáng.

Giới thiệu xong về dứa, nướng cổ thịt và cánh nướng mật của Cordis cũng lần lượt đến giờ. Cậu mở lò nướng, một luồng hương thơm đậm lập tức tràn ra khắp nhà bếp.

Cordis đặt những lát dứa đã cắt lên trên phần thịt nướng. Cậu lấy cánh nướng mật ra trước, chiếc cánh to này không biết là cánh của loài động vật nào, dài gần bằng cả cánh tay. Cordis cắt một phần thịt non còn bốc hơi nóng, đặt trước ống kính, phần còn lại thì “hà tiện” để ra ngoài khung hình phát sóng, cùng với thịt lát xào đơn giản đặt dưới thiết bị giữ nhiệt ổn định.

Dù khán giả không thật sự ăn được, nhưng Cordis vẫn muốn bảo quản cho tốt đồ ăn của mình.

Sau đó cậu lại lấy phần nướng cổ thịt ra, những lát dứa đặt phía trên đã bị hơi nóng còn lại của lò nướng làm hơi héo. Cordis bảo Frappel cắt thịt nướng thành lát.

Frappel nhìn Cordis khoa tay ra kích thước, gật đầu nhận nhiệm vụ.

Cordis thỉnh thoảng đảo sườn, xong lấy một đĩa thịt viên vừa hấp chín ra khỏi nồi. Thịt viên tròn trịa không đỏ mọng như đồ nướng, nhưng màu sắc thanh nhạt lại khiến trùng khác bất ngờ thấy thèm.

Cordis cũng cố ý gắp một viên đặt trước ống kính.

Cuối cùng, sườn chua ngọt đã cạn nước xong. Sườn vàng khô, miếng dứa vàng óng, tùy tiện bày trong đĩa trắng cũng không cần trang trí cầu kỳ. Chỉ cần ngửi mùi chua ngọt dụ nước miếng là biết chắc chắn ngon.

Cordis “hà tiện” gắp một miếng sườn và một miếng dứa cho vào đĩa trước ống kính.

Frappel đã cắt xong cổ thịt thành lát thịt nướng. Cordis đặt món sườn chua ngọt vừa xong lên cùng, rồi chuyển sang khung hình phát sóng, chụp một tấm “ảnh gia đình” cho mấy món mỹ vị này, sau đó lại trở về giữa khung hình.

Cordis nhìn ống kính, nở một nụ cười tinh quái: “Được rồi, phát sóng trực tiếp hôm nay đến đây thôi. Sau này tôi sẽ mở nhà hàng ở Đế tinh vực, mọi trùng thích thì nhớ ghé ủng hộ. À đúng rồi, mọi trùng đoán thử xem món nào là thịt tinh thú, có thưởng game nhỏ này, ngày mai mở thưởng. Tạm biệt ~!”

Nói xong lời kết, Cordis không do dự bấm nút tắt phát sóng.

“Frappel, ăn cơm!” Lúc làm Cordis đã thèm lắm rồi, giờ tắt khung hình phát sóng, cậu hoàn toàn không muốn nghĩ gì khác, chỉ muốn mau mau ăn.

Hai trùng phối hợp, bê hết mấy món lên bàn ăn một lượt.

Có thiết bị giữ nhiệt nên ngay cả món thịt lát xào đơn giản làm từ đầu trông vẫn như mới ra nồi.

Cordis và Frappel ăn ý bắt đầu ăn.

Bọn họ ăn món trông thanh nhất trước, thịt viên hấp. Thịt trộn với hạt củ năng, cắn một miếng là miệng đầy thịt mà không hề ngấy. Nhai kỹ thì thấy viên thịt hơi dai nhẹ, lại hơi ngọt, rất vừa miệng.

Không tốn sức đã ăn hết một viên.

Viên thịt không lớn lắm, Cordis nặn tổng cộng chín viên, trong đó đã gắp một viên ra cho khán giả nếm.

Nhưng lúc Frappel bưng đồ ăn, anh tiện tay mang luôn phần đã gắp ra ấy về.

Cordis định “chừa” một ít cho khán giả thì bị anh nhìn thấu, nhưng cũng chẳng để ý, ăn từ đĩa nhỏ này trước.

Ăn xong thịt viên, Frappel tiện tay gắp thịt lát xào đơn giản. Thịt xào lửa lớn nhanh tay nên rất mềm. Sườn thì thịt vừa cắn đã tuột khỏi xương, vị chua chua ngọt ngọt. Ăn xong sườn lại cắn một miếng dứa, dứa đã mất độ “giòn mát” kiểu trái cây nên ăn ngọt hơn, nhưng vẫn còn một chút chua nhẹ, rất giải ngấy.

Cordis cũng ăn theo trình tự gần giống, chỉ là cậu ăn tỉ mỉ hơn. Khi so sánh thịt thường với thịt tinh thú, có thể ăn ra chất lượng thịt tinh thú cao hơn.

Rồi cậu ăn một miếng thịt cổ đã cắt lát. Phần cổ cũng có thể gọi là thịt hoa mai, trên cả con thú dùng ăn thì phần cổ chỉ có một ít, thịt rất mềm, dễ chế biến hơn các phần khác.

Nhưng ở tinh tế lại không phân chia bộ vị thịt giống như nhận thức trước kia của Cordis, lần này chỉ là người máy tình cờ mua đúng phần thịt này.

Khi ăn, bọn họ vốn rất ít nói chuyện, nhất là lúc ăn trúng món hợp khẩu vị, luôn chuyên tâm đối mặt với đồ ăn. Đến khi ăn cánh nướng mật, Cordis thấy Frappel hơi khó xử nhìn cái cánh nướng to bằng cả cánh tay, không biết bắt đầu từ đâu, liền cười đề nghị mỗi trùng ăn một nửa.

Cánh đủ lớn, may là lò nướng tinh tế đủ lửa, nếu không rất dễ bị sống bên trong. Nếu rạch dao lên bề mặt thì lại không đẹp, cũng không ngon bằng.

Thịt cánh chim vốn mềm, mà cánh của chim ở tinh tế rất lớn vừa hay bù cho cảm giác “ăn chưa đã”.

Ban đầu Cordis còn định giữ thể diện chút, nhưng rất nhanh đã bỏ cuộc, bẻ gãy khớp xương, cầm nguyên cái mà gặm.

Vừa gặm vừa gắp món khác, miệng còn đang nhai mà tay đã chuẩn bị nhét thêm vào.

Gặm sạch sẽ xong, Cordis mới chịu đặt xương xuống, bụng và lòng đều thỏa mãn.

Nhìn đôi tay hơi bẩn, Cordis thả lỏng người tựa vào lưng ghế, còn không muốn động.

Ngẩng đầu thấy trước mặt Frappel thậm chí đến xương cũng không còn, Cordis không nhịn được trợn to mắt.

“Rất giòn, hương vị không tệ.” Frappel nhận xét cả xương cánh nướng. Răng Trùng tộc tốt, anh không muốn làm bẩn tay, cắn mạnh một cái là nhai nát cả xương.

Cordis giơ ngón cái: “Được, em quên mất còn có thể ăn luôn.”

Frappel hơi nhướng mày: “Mất trí nhớ quên nhiều thật.”

“Như sống lại một cuộc sống mới.” Ban đầu Cordis còn để ý, nhưng dần dần chuyện cậu mất trí nhớ, chuyện cậu biết và không biết, đều hợp lý đến mức ngay cả chính cậu cũng không coi việc mình thật ra là “người bên ngoài” là chuyện gì lớn. Đến tinh tế thì là trùng ở tinh tế, ở đây cậu cũng có thể sống rất tốt, dựa vào bản lĩnh của mình mà xông ra danh tiếng.

Frappel biết chuyện cậu sau khi trọng thương, cũng coi việc cậu tỉnh lại như một cơ thể hoàn toàn mới. Với quân thư, sau trọng thương suýt chết mà cơ thể tiến hóa, chính là một kiểu phá kén.

Quân thư trước kia đã chết rồi, quân thư được mới sinh đáng để được nhận thức lại từ đầu.

Frappel chưa từng gặp quân thư nào sau trọng thương lại đột phá thiên phú thêm lần nữa, vì thế anh chủ động tiếp xúc. Càng tiếp xúc càng thấy Cordis mới lạ và đáng yêu, quan sát nghiêm túc rồi, dĩ nhiên là sa vào.