[Trùng Tộc] Khôi Phục Mỹ Thực Ở Thời Đại Tinh Tế

Chương 152

Sau khi Cordis và Frappel bước lên tinh hạm, được dẫn tới phòng nghỉ của nguyên soái Hudson, ngồi xuống đối diện ông ta.

Vừa vào phòng nghỉ chưa đầy vài giây, bọn họ đã quan sát, đánh giá đối phương một lượt.

Bề ngoài nguyên soái Hudson là dáng vẻ một trùng thanh niên trưởng thành anh tuấn, nho nhã. Gildur có diện mạo khá giống thư phụ, nhưng những đặc điểm nổi bật ấy khi đặt trên người nguyên soái lại càng rõ ràng hơn, mái tóc ngắn đỏ rực cùng đôi mắt xanh đậm khiến ông ta trông sâu không lường được.

Phó quan của nguyên soái mang trà bánh lên cho khách, rồi lặng lẽ lui ra ngoài.

Hudson liếc mắt ra hiệu cho thư tử (con trai) nhà mình, anh ta dừng lại động tác lặng lẽ rời đi, lúc này mới nhìn sang Frappel, hơi mỉm cười mở lời:
“Nhóc con nhà Kupher đúng là trùng trẻ tuổi đầy triển vọng, nhìn thuận mắt hơn nhà tôi nhiều, thư phụ cậu dạy dỗ cậu rất tốt.”

Frappel hơi cau mày, ngồi thẳng lưng, không kiêu ngạo cũng không nịnh nọt đáp lại:
“Ngài quá khen rồi.”

Phản ứng của Frappel không hề có ý phối hợp, sự khách sáo của nguyên soái Hudson cũng dừng lại ở đó. Chuyến này bọn họ đến chỉ là đi đủ thủ tục, gặp mặt cho phải phép, ông ta gật đầu:
“Được, không khách sáo thêm với các cậu nữa. Khi gặp Trùng Hoàng bệ hạ sẽ cần tuân theo nghi lễ, tôi sẽ để phó quan dẫn các cậu đi tìm hiểu trước.”

Câu nói này mang ý tiễn khách.

Frappel đứng dậy, làm lễ quân thư, Cordis học theo phía sau, cũng cúi chào.

Hudson nhìn theo bọn họ rời đi. Phó quan đứng chờ ở cửa, dẫn bọn họ sang phòng khách bên cạnh, mở hình chiếu bên trong, bắt đầu phát nội dung về nghi lễ yết kiến Trùng Hoàng, rồi thông báo thời gian đến đế tinh.

Nói xong, phó quan rời đi.

Hudson thấy bóng dáng hai quân thư biến mất, cửa phòng nghỉ khép lại lần nữa, ánh mắt sắc bén nhìn về phía thư tử mình:
“Gildur, từ giờ hãy thu những tâm tư yếu đuối của con lại đi. Bị Trùng đực các hạ từ chối không chỉ có mình on, đừng nghĩ tìm lại mặt mũi trên người Frappel. Lấy ra tôn nghiêm mà quân thư nhà Tador nên có.”

Khi Gildur bị giữ lại đã biết chắc thư phụ sẽ mắng mình. Anh ta mấp máy môi, muốn giải thích rằng mình chẳng làm gì cả, nhưng cũng hiểu cấp dưới thân tín nhìn sắc mặt anh ta mà hành động, chắc chắn đã làm chuyện gì sau lưng bị thư phụ biết được.

Hudson thấy thư tử bị nói vài câu, chẳng những không phấn chấn lên, mà dường như ngay cả tóc trên đầu cũng héo rũ, thật sự có chút hận sắt không thành thép. Ông ta day day giữa mày, cảm thấy cả đời mình giữ gìn thể diện, sợ rằng về sau sẽ bị thằng nhóc nhà mình làm mất sạch.

“Cơ hội theo ba yết kiến Trùng Hoàng bệ hạ không dễ có. Tự chỉnh đốn lại cho đàng hoàng, nếu dám xảy ra sai sót gì, khi trở về quân đoàn đệ nhất thì con cút đi tuần tra, khi nào lập công thì khi đó mới được nghỉ.” Lần này Hudson rất tức giận.

Gildur còn định giả vờ đáng thương trước mặt thư phụ, để ông ta đừng giáo huấn mắng mỏ gay gắt như vậy. Nhưng nghe đến câu phải lập công mới được quay về, anh ta liền biết lần này thư phụ thực sự nổi giận, nếu không sửa đổi thì sẽ bị dạy dỗ thẳng tay.

Đế tinh vực là nơi cư trú của những trùng giàu có và quyền lực nhất toàn Trùng tộc, quân đoàn đệ nhất phụ trách thủ vệ đế tinh vực. Nếu khu vực này xảy ra chuyện gì, ngay cả nguyên soái đệ nhất cũng sẽ bị trừng phạt.

Sự tồn tại của đội tuần tra hộ vệ là để một khi phát hiện manh mối, lập tức dập tắt sự việc, sẽ không cho vấn đề có cơ hội lên men, càng không có cơ hội cho Gildur lập công.

Hudson nói như vậy chính là cho thư tử biết, một khi đã bị phạt ra ngoài, thì đừng mơ quay về nữa.

Thấy Gildur tỉnh táo hơn một chút, nguyên soái Hudson phất tay, bảo anh ta mau đi. Trong lòng ông ta thầm thấy may mắn mình vẫn còn trẻ, nếu gia tộc phải trông cậy vào đám trùng non trẻ này gánh vác, thì vị trí nguyên soái của quân đoàn đệ nhất, cũng như sự kế thừa gia tộc, e rằng sớm muộn cũng rơi xuống.

Trong phòng khách bên cạnh…

Cordis và Frappel nhìn theo phó quan lễ phép cáo lui, trong phòng khách chỉ còn lại hai trùng bọn họ.

Frappel đứng dậy, đi một vòng quanh phòng khách, tinh thần lực vô hình tỏa ra, xác nhận nơi này không có vật dư thừa nào. Anh quay lại ngồi xuống bên cạnh Cordis, phát hiện đôi mắt của quân thư sáng lên, dường như có điều muốn nói.

Cordis thấy Frappel ngồi xuống, lập tức dịch lại gần, hạ giọng hỏi:
“Có thể hỏi không?”

“Em muốn hỏi gì?” Frappel cũng hạ thấp giọng theo.

Cordis có rất nhiều điều muốn hỏi, nhưng nghĩ một lúc, cậu vẫn chọn câu dễ hiểu trước:
“Gildur bị Trùng đực đá rồi à?”

Frappel hiểu ý của chữ “đá”, lắc đầu:
“Họ hẳn là đã kết thúc, nhưng không thể gọi là bị đá. Sau khi ở chung một thời gian, Trùng đực các hạ không thích anh ta, nên không có tương lai.”

Cordis nghĩ nghĩ:
“Ý anh là, thời gian Trùng đực ở Z11 quân đoàn là một giai đoạn khảo sát. Nếu hợp thì Gildur có cơ hội kết hôn với ngài ấy, nhưng kết quả là Trùng đực không để mắt tới anh ta, cho nên không có tương lai?”

Hơn nữa cũng không phải thư quân (kiểu chính thê,một trùng đực chỉ có một thư quân, có thể có nhiều thư hầu(thiếp)> thư thị> thư bộc) vị trí thư quân của Trùng đực kia đã có trùng khác rồi. Nhưng Trùng tộc không áp dụng chế độ hôn nhân 1:1, chuyện này hẳn cũng không liên quan. Dù sao Gildur ngay cả thân phận bạn trai cũng không có.

Khó trách tính tình nóng nảy như vậy, muốn trút giận lên thư tử(con trai) của trùng từng là đối tượng của Trùng đực nhiều năm trước.

Đúng là một kiểu phẫn nộ bất lực.

Cordis bày tỏ sự không đồng tình với loại tình cảm không lành mạnh này trong lòng, không chỉ trùng trong cuộc không có kết quả tốt, mà còn liên lụy tới cả những trùng khác.

“Đúng là ý đó.” Frappel lục lại trong ký ức một chút, rồi nhớ ra thêm vài tin mà Cordis có thể sẽ hứng thú, “Hùng phụ(cha trùng đực) của Gildur và nguyên soái Hudson cũng là quan hệ kiểu này, quân thư có địa vị chưa chắc đã muốn có một Trùng đực làm bạn lữ.”

Gildur rất thích Elian các hạ, đáng tiếc là sau khi Trùng đực trở về Đế tinh vực thì hứng thú dành cho anh ta cũng biến mất.

Cordis không nhịn được nhướng cao mày, không ngờ ngoài mặt đã có quan hệ Trùng đực – quân thư khá phức tạp, phía sau còn có cả những chuyện bát quái không mấy trùng biết đến.

Frappel phân tích: “Quân đoàn đệ nhất có thể phản ứng nhanh như vậy, còn đưa thịt tinh thú lên menu nhà ăn của quân đoàn làm món ăn, xem ra Trùng đực vẫn đối với anh ta không tệ, nên mới sớm tiết lộ tin tức cho nguyên soái.”

Cordis còn có một vấn đề kỳ quái khác rất tò mò, cậu lại ghé sát Frappel hơn một chút: “Em còn có một điều tò mò, có thể hỏi không?”

Frappel biết cậu có rất nhiều câu hỏi kỳ quái, anh cũng vui lòng giải đáp, liền gật đầu.

“Hudson có quan hệ gì với thư phụ của anh không? Sao emcảm giác ngữ khí lúc ông ta nói chuyện hơi lạ.” Đây mới là điều Cordis muốn hỏi nhất. Cậu cũng không biết có phải mình suy diễn quá mức không, chỉ là thư phụ của Frappel có quan hệ với Trùng đực, Hudson cũng không đến mức vì thư tử mà ra mặt bênh vực chứ?

Bề ngoài vị nguyên soái kia trông khá chững chạc, ổn trọng.

Hudson hẳn cũng không có quan hệ gì với Elian, thư phụ có quan hệ với Trùng đực, thư tử lại thích, như vậy thì quá phức tạp rồi.

Vậy khả năng duy nhất chính là Hudson có quan hệ gì đó với gia chủ Kupher, cũng chính là thư phụ của Frappel.

Dù đã quen với việc Cordis thường xuyên suy diễn mở rộng, nhưng lần này Frappel cũng bị câu hỏi của cậu làm sững lại. Anh suy nghĩ một chút, rồi cẩn thận trả lời: “Hẳn là không có.”

Cordis nghe được đáp án này, vừa có chút thất vọng, vừa thở phào nhẹ nhõm, quan hệ đơn giản hơn một chút cũng tốt.

“Nhưng mà…” Frappel nhìn Cordis, thấy quân thư lại mở to đôi mắt, anh hạ giọng nói, “Thư phụ của anh đúng là có quan hệ không bình thường với vài Trùng đực và Trùng cái, ông ấy là kiểu trùng rất hưởng thụ cảm xúc.”

Trong đầu Cordis chậm rãi phác họa hình ảnh gia chủ Kupher, một Trùng cái đẹp trai nhiều tiền lại tràn đầy mị lực. Trước đó cậu chỉ từng nhìn thấy một ít tin tức về ông ấy trên Tinh Võng, chỉ thấy gia tộc Kupher không ngừng mở rộng bản đồ thương nghiệp dưới tay thư phụ của Frappel. Ngoài việc ông ấy không lựa chọn Trùng đực để sinh trùng con, hoàn toàn không có chi tiết tình cảm nào khác. Sau khi được biết thêm tin tức của ông ấy từ Frappel, tuy rằng chưa từng gặp trùng thật ngoài đời, nhưng Cordis cũng có thể tưởng tượng ra ông ấy là kiểu trùng hoàn toàn đối lập với Frappel.

Frappel không phải là không có tiền, không có mị lực, không đẹp tria, chỉ là ở vài phương diện chi tiết tạo thành sự khác biệt hoàn toàn, trở thành kiểu quân thư mà Cordis yêu thích.

Cordis cảm thấy thư phụ của Frappel hẳn là một trùng có thể trò chuyện rất nhiều, nhưng nếu tiếp tục hỏi sâu về vấn đề này, dường như lại có chút không thích hợp.

Thấy Cordis rơi vào trầm tư, Frappel khẽ cong khóe miệng, xem ra những gì anh nói quả thật khiến cậu cảm thấy thú vị.

Khi trong đầu Cordis đang loạn lên đủ loại suy nghĩ, Frappel bất ngờ ném ra thêm một tin tức.

“Cordis, thư phụ của anh biết chúng ta đến Đế tinh vực, ông ấy muốn mời em về nhà, gặp em một lần.”

Cordis không nhịn được trợn to mắt, đối diện với đôi mắt xám lam của Frappel, xác nhận mình không nghe nhầm. Nhìn biểu cảm bình tĩnh của quân thư, biết anh không đùa, cậu thật sự rất bất ngờ.

Cordis không nghĩ tới mình sẽ gặp thư phụ của Frappel. Dù cậu đã sớm biết nhà Kupher ở Đế tinh vực, nhưng biết và thực sự phải đi gặp, là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.

Cordis có chút oán trách nhìn Frappel: “Sao bây giờ anh mới nói chuyện này với em, anh không phải là muốn em giảm bớt căng thẳng vì sắp đi gặp Trùng Hoàng nên mới tung ra một tin tức lớn hơn, để tôi tạm thời đè nén sự căng thẳng trước mắt này xuống đó chứ?”

“Em căng thẳng sao?” Tuy Frappel có lo lắng như vậy, nhưng anh không nhìn ra cảm xúc căng thẳng của cậu, chỉ là nhắc đến thư phụ nên tiện nói luôn chuyện này.

Cordis không nhịn được kéo tay anh lắc lắc: “Chẳng lẽ em phải run rẩy thì mới tính là căng thẳng à!”

“Vậy chúng ta nghiêm túc học lại một chút, phân tán tâm trạng căng thẳng đi.” Frappel chỉ về phía hình chiếu nghi lễ yết kiến Trùng Hoàng mà phó quan đã mở cho bọn họ. Dù trên đường tới đây họ đã nghiên cứu rồi, nhưng xem lại một lần nữa, có lẽ sẽ giúp Cordis giảm bớt cảm giác căng thẳng đột ngột này.

Cordis cảm thấy Frappel sau khi ở bên cậu thì đã học được hết mấy thói quen xấu từ cậu, không nhịn được áp mặt lên vai anh, cọ cọ mấy cái.

“Frappel… em vốn dĩ không sao, bây giờ dưới áp lực kép em sắp ngất luôn rồi…”

Tuy lời nói có phần khoa trương, nhưng dù là gặp lãnh đạo tối cao của đế quốc, hay gặp gia trưởng của đối tượng yêu đương, đều là chuyện lớn của đời trùng. Việc gặp Trùng Hoàng đã sớm có dự liệu, mấy ngày nay cũng luôn chuẩn bị tâm lý, nhưng gặp gia trưởng thì… bây giờ bọn họ đã ở Đế tinh vực rồi.

Gặp Trùng Hoàng xong, bất cứ lúc nào cũng có thể theo Frappel về nhà.

Cordis rất lo lắng, không biết mình có hợp mắt trùng nhà Kupher hay không.

Frappel không ngờ mình lại chọn thời điểm nói ra chuyện này không thích hợp đến vậy. Thư phụ của anh đã nhiều lần nói muốn gặp Cordis, nhưng anh luôn cảm thấy chưa tới lúc thích hợp.

Nhưng lần này Trùng Hoàng triệu kiến bọn họ đến đế tinh, dù là vì bản thân anh thích Cordis, hay vì Trùng Hoàng sắp ban cho Cordis vinh quang, anh tin rằng Cordis đặt ở đâu cũng sẽ tỏa sáng.

Chỉ là dường như anh vẫn chọn sai thời điểm để nói tin tức này.

Frappel có chút luống cuống, Cordis nói không sai, anh nói ra lúc này, quả thật khiến cậu chịu áp lực gấp đôi.

Anh nhẹ nhàng lại, đưa tay vuốt gương mặt của Cordis, nhẹ nhàng xoa xoa, xúc cảm dưới tay mềm mại: “Vậy em nhắm mắt lại nghỉ ngơi cho tốt, quên hết lời anh vừa nói đi, chờ tới nơi anh sẽ gọi em dậy.”

Cordis bất đắc dĩ phối hợp nhắm mắt lại, chuyện gì đến thì giải quyết từng việc một vậy.

Việc căng thẳng vì sắp gặp trùng lãnh đạo tối cao của đế quốc, tuy đến hơi muộn, nhưng chỉ cần đè nén cảm giác căng thẳng muộn này xuống, đợi lát nữa khi mọi chuyện bày ra trước mắt, có lẽ cậu sẽ không còn căng thẳng nữa.

Frappel nhẹ nhàng vỗ vỗ người cậu.

Cordis điều chỉnh lại hơi thở.

Hai trùng dựa sát vào nhau, bầu không khí yên tĩnh.

Chiếc tinh hạm đế tinh tân tiến này, chỉ nhìn từ bên ngoài thôi, sắc thái hoa lệ và trang trí đã toát lên sự xa hoa khác thường. Trên tinh hạm, mỗi trùng quân thư đảm nhiệm một chức trách, động tác nhẹ nhàng, bước chân đặt lên tấm thảm nhung dài không phát ra một tiếng động nào. Ở những nơi khác, quân thư sẽ cố gắng duy trì không khí sạch sẽ, để tránh k*ch th*ch ngũ giác quá mức nhạy bén của quân thư, nhưng trên tinh hạm này, trong không khí lại là hương liệu được điều chế đặc biệt, hít vào khoang mũi toàn là mùi hương thoang thoảng như có như không.

Có lẽ vì Cordis đã quen với sự “đơn giản” trên Z11 tinh, khi đến một môi Tr**ng X* lạ, hít thở bầu không khí mang theo mùi hương này, tinh thần cậu trở nên căng thẳng, đến cả việc nhắm mắt nghỉ ngơi cũng thấy khó khăn.

Cordis nhắm mắt, tựa vào vai Frappel. Trong đầu cậu, vô số tư liệu tiểu thuyết từng đọc cứ hiện lên, khiến cậu không kìm được mà suy diễn lung tung, tự hỏi liệu những mùi hương này có phải là loại dược vật nào đó khiến trùng mất kiểm soát hay không. Dù sao thì trong một cuốn tiểu thuyết hay, ở những thời điểm mấu chốt thường sẽ xuất hiện vài tình huống đột phát, làm cho câu chuyện lên xuống kịch tính.

Nhưng nếu thật sự phải biến cuộc sống thành một cuốn tiểu thuyết, cậu vẫn hy vọng câu chuyện của mình nhàm chán hơn một chút, cuộc sống bình bình đạm đạm là đủ rồi, trái tim cậu không chịu nổi quá nhiều k*ch th*ch.

Tinh hạm đang di chuyển trên tuyến đường tiến vào đế tinh. Dọc đường có mấy đội thủ vệ, bảo vệ đế tinh kín không kẽ hở. Mỗi lần đi qua một đội thủ vệ, tinh hạm đều phải tiếp nhận quét kiểm tra.

Cordis tựa vào vai Frappel chưa được bao lâu, cuối cùng vẫn không thể tiếp tục nhắm mắt nghỉ ngơi. Cậu đã điều chỉnh tâm lý xong, chuẩn bị đối mặt với những việc sắp xảy ra. Cậu đứng dậy, Frappel cũng đi cùng cậu tới bên cửa sổ phòng khách.

Hai trùng nhìn tinh hạm chậm rãi tiến gần tới tinh cầu màu xám kia.

Đế tinh của Trùng tộc là nơi khởi nguyên của toàn bộ tổ tiên Trùng tộc, là sào huyệt cổ xưa của Trùng tộc. Nhìn từ vũ trụ xuống, “mẫu tinh” này có màu vàng xám, xung quanh là tầng tầng lớp lớp thủ vệ vờn quanh tuần tra bảo hộ.

Cordis có một loại ảo giác, trung tâm của trung tâm Trùng tộc này chẳng những không thể hiện sự cường đại của Trùng tộc, mà ngược lại giống như một con nhộng yếu ớt bị bao bọc trong một lớp kén dày.

Cordis nói ra cảm giác khó hiểu trong lòng:
“Nó hoàn toàn trông không giống sào huyệt của Trùng tộc cường đại.”

Frappel đặt tay lên mặt kính, những ngón tay thon dài như chạm vào tinh cầu kia từ xa. Anh quay đầu nhìn Cordis, nói:
“Khi vị Trùng Hoàng đời đầu lập đế tinh ở nơi này đã rất suy yếu. Ngài ấy muốn để nhiều thuộc hạ trung thành hơn bảo vệ hệ thống chủ, nên mới xây dựng kế hoạch cô tinh. Những đời Trùng Hoàng kế nhiệm sau đó không ngừng tăng cường phòng hộ, mới hình thành hệ thống bảo vệ nhiều tầng như bây giờ.”

Cordis kiêng dè việc đang ở trên tinh hạm của quân đoàn đệ nhất nên không nói nhiều, nhưng trong lòng lại cảm thấy tình hình hiện tại có thể xem như Trùng Hoàng đương nhiệm đang tăng cường quyền lực hoàng gia.

Frappel đối diện với ánh mắt của cậu, biết cậu lại nảy sinh thêm rất nhiều suy nghĩ kỳ lạ, anh nắm lấy tay cậu, đồng ý với sự im lặng lúc này của cậu.

Đế tinh không cho phép tinh hạm hạ cánh. Tinh hạm của họ chỉ có thể tạm dừng ở tinh cảng ngoài vũ trụ của đế tinh. Dưới sự nhắc nhở của phó quan nguyên soái, Cordis cùng những trùng khác đi theo phía sau nguyên soái, cùng nhau rời khỏi tinh hạm.

Lần này, thiết bị hạ xuống mà họ sử dụng giống như đi thang máy, đưa họ tới bề mặt tinh cảng vũ trụ.

Phong cách kiến trúc của tinh cảng vũ trụ đế tinh mang đến một cảm giác hoàn toàn mới. Dường như toàn bộ không gian được xây dựng từ những khối nham thạch màu xám liền mạch. Cordis không nhịn được ngẩng đầu nhìn lên trần, trần vòm uốn lượn trông như những lưỡi hái sắp rơi xuống.

Một cảm giác vừa hoa lệ vừa nguy hiểm.

Chỉ có bốn quân thư rời khỏi tinh hạm. Hudson dẫn theo Gildur đi trước, tiếp theo là Cordis và Frappel.

Trong tinh cảng có trợ lý nội vụ trong cung do Trùng Hoàng phái tới đón họ. Một Trùng cái đứng giữa tòa nhà màu xám rộng lớn, bên cạnh còn có một á thư diện mạo hoạt bát, mặc đồng phục màu đỏ.

Hudson là quân thư có thân phận cao nhất trong số họ, cũng là trùng có kinh nghiệm đến đế tinh nhiều nhất. Ông ta chủ động giới thiệu từng quân thư bên cạnh cho trợ lý nội vụ, tất cả quân thư đều tỏ ra vô cùng khiêm tốn.

Trợ lý nội vụ trong cung luôn mỉm cười, lắng nghe Hudson giới thiệu, cảm xúc không có dao động lớn.

Cho đến khi tới lượt Cordis, nụ cười trên mặt trợ lý nội vụ dần rõ ràng hơn:
“A, trung úy Cordis. Trùng Hoàng bệ hạ đã mong chờ được gặp ngài từ rất lâu rồi. Hiện giờ phòng bếp của bệ hạ cũng đã dùng thịt tinh thú làm nguyên liệu nấu ăn, ngài đúng là một thiên tài.”

Cordis không ngờ khi đến đế tinh lại nhận được sự tiếp đón nhiệt tình như vậy. Dọc đường cậu đã quen với cảm giác bị đối đãi khá nhạt nhẽo, sớm chuẩn bị tâm lý rằng mình chỉ là nhân vật phụ trong chuyến đi đế tinh này. Không ngờ khi đến trung tâm của đế quốc, lại đột nhiên được chào đón thân thiện như vậy.

Cordis vừa bất ngờ, vừa không biết phải ứng phó ra sao.

“Tôi chỉ đưa ra ý tưởng, vẫn là các nghiên cứu viên trong quân đoàn kiểm chứng xác nhận.” Cordis theo thói quen dùng cách xử lý mà cậu quen thuộc nhất.

Trợ lý nội vụ cười:
“Trùng đực các hạ Elian đặc biệt dặn dò Trùng Hoàng bệ hạ, nhất định không để trùng khác che giấu công lao của ngài.”

Khóe miệng Cordis giật giật:
“Ha ha, cảm ơn các hạ.”

Hudson chưa từng thấy Trợ lý nội vụ trò chuyện qua lại lâu như vậy với một quân thư nào. Ông ta liếc nhìn Cordis đang lộ vẻ lúng túng, dễ dàng bị nhìn thấu, lại liếc sang Frappel với vẻ mặt bình thản, không để lộ bất kỳ cảm xúc nào, rồi lại nhìn sang thư tử Gildur. Gildur đang chăm chú nhìn Trợ lý nội vụ và Cordis, như thể muốn nghe ra điều gì đó từ cuộc đối thoại của họ.

Hudson cảm thấy ngực hơi nghẹn.

Cordis và Trợ lý nội vụ nói qua lại vài câu, cuối cùng mới nhận ra Trợ lý nội vụ đang nhìn mình cười tủm tỉm, vẻ mặt đầy hứng thú.

Thấy dường như Cordis đã hoàn hồn, nhận ra mình vừa bị trêu chọc, trợ lý nội vụ vỗ tay, chỉ về phía sau họ. Tinh hạm ban đầu đã biến mất, thay vào đó là một chiếc xe bay màu trắng.

Trợ lý nội vụ đưa tay mở cửa xe bay, một trợ lý nội vụ khác mặc trang phục tương tự đứng sẵn bên trong.
“Các vị, mời.”

Ông ta đi lên trước, Hudson theo sát phía sau, các quân thư còn lại cũng lần lượt bước lên. Sau khi mọi trùng ngồi xuống, trợ lý nội vụ ngồi cạnh Cordis cười tủm tỉm giới thiệu:
“Trung úy Cordis, tôi tên là Andis, cách đọc tên chúng ta rất giống nhau, đúng là trùng hợp.”

Cordis ngượng ngùng cười cười, kéo nhẹ tay Frappel, nói ra một câu mà trước đây cậu chưa từng nghĩ mình sẽ nói:
“Ha ha, chào anh, tôi không thể nói chuyện với anh nữa, đối tượng của tôi đang ở bên cạnh, anh ấy sẽ ghen.”

Trợ lý nội vụ Andis sững lại, nhìn Frappel, rồi không nhịn được cười ha ha:
“Ôi trời, tuổi của ngài đủ để làm trùng con của tôi rồi, tôi sẽ không làm gì ngài đâu.”

Khóe miệng Frappel không kìm được khẽ cong lên, anh nắm lấy tay Cordis, giúp cậu trấn an sự lúng túng trong lòng.

Cordis cảm giác ánh mắt của toàn bộ trùng trên xe bay đều dồn về phía mình, cả người ngượng đến mức da gà nổi lên, cậu há miệng nói:
“Xin lỗi.”

“Không sao, trùng trẻ ngài rất biết nói chuyện, sao tôi lại tráchngài được.” Trợ lý nội vụ Andis vẫn cười tủm tỉm, “Ôi chà, tuổi lớn rồi, lúc nào cũng muốn nghe vài lời dễ nghe để tự lừa mình một chút, không ngờ lại vô tình nghe trúng điều hợp ý nhất.”

Hy sinh một Cordis, khiến cả xe bay tràn ngập bầu không khí vui vẻ.

Xe bay rời khỏi tinh cảng, nhanh chóng bay xuống, hướng về hoàng cung của Trùng Hoàng.